Mùa len trâu ở Tây Nam Bộ

Mùa len trâu trở thành một cuộc di cư lớn của con người và hàng nghìn con trâu đi tìm sự sống, trước sự khắc nghiệt của thiên nhiên.
Mùa len trâu là bức tranh thiên nhiên vô cùng đặc biệt của mùa nước nổi miền Tây Nam Bộ.
Mùa len trâu là bức tranh thiên nhiên vô cùng đặc biệt của mùa nước nổi miền Tây Nam Bộ.

Con nước rằm tháng 10 âm lịch kéo theo mực nước nổi vùng đầu nguồn sông Cửu Long lên nhanh. Mấy cánh đồng ven biên giới Tây Nam trắng xóa con nước bạc. Đó cũng là thời điểm những đàn trâu bắt đầu “di cư” dọc biên giới Tây Nam, tìm đến những cánh đồng chưa ngập nước để trú ngụ. Người và trâu cứ thế đi mãi, từ cánh đồng ngập nước này sang cánh đồng khác, đến khi nước rút cạn khô mới trở về. Mùa len trâu cũng không có thời gian nào cố định, mà lệ thuộc vào con nước nổi hằng năm.

Một đoàn trâu vài trăm con len qua cánh đồng nước thị trấn Sa Rài, huyện Tân Hồng, tỉnh Đồng Tháp.

Một đoàn trâu vài trăm con len qua cánh đồng nước thị trấn Sa Rài, huyện Tân Hồng, tỉnh Đồng Tháp.

Chạy đồng theo con nước

Chiếc xe máy chạy dọc dòng kênh Vĩnh Tế rồi dừng lại bất ngờ. Bên kia bờ kênh có đàn trâu độ 20 con lớn nhỏ đang rút chân trên một gò đất cao. Chung quanh bốn bề nước nổi, ngập trắng đồng. Ông Võ Văn Đối, 67 tuổi, ở xã An Phú, huyện Tịnh Biên, tỉnh An Giang đang vác bó cỏ xanh vừa cắt được về phía đàn trâu đang háo đói. Ông Đối kể, nhà không ruộng đất, rồi nghiệp nuôi trâu vận vào thân, cách đây 30 năm về trước.

Ông “khởi nghiệp” bằng 2 con trâu nuôi sinh sản, mà không có đất làm chuồng. Rồi ông cứ chăn thả dọc theo bờ kênh Vĩnh Tế để trâu kiếm cỏ xanh lót dạ. “Hồi đó, mấy năm lũ lớn như năm 2000, năm 2011, tui cùng với mấy anh em nuôi trâu trong xóm bàn nhau đưa trâu chạy đồng, chứ ở đây nước ngập lút không còn chỗ cho trâu nằm. Mỗi đàn gom lại vài ba chủ, độ vài chục con, lùa xuyên đồng nước lũ”, ông Đối nhớ lại.

Những bãi cỏ xanh rì trở thành cứu cánh cho đàn trâu di cư đổ về Đồng Tháp.

Những bãi cỏ xanh rì trở thành cứu cánh cho đàn trâu di cư đổ về Đồng Tháp.

Rồi từ 2 con trâu cái, ông Đối gây đàn, đến nay hơn 20 con lớn nhỏ. Do len trâu quá vất vả, ăn ngủ đồng xa nên ông dành dụm tiền, thuê xáng cạp đổ đất, tôn cao nền gò mã (đã được người nhà cải táng) bên bờ kênh Vĩnh Tế làm nơi trú ngụ của cả nhà và đàn trâu.

“Giờ nước ngập cỡ nào, tui cũng cầm trâu ở đây, vựa sẵn 1.000 cuộn rơm khô đủ cho đàn trâu sống qua mấy tháng ròng, chứ không đi len trâu nữa. Nhưng mấy “đồng nghiệp” của tui giờ vẫn đưa trâu chạy đồng, nghe đâu về miệt biên giới Tân Hồng, tỉnh Đồng Tháp, giáp với nước bạn Campuchia”, ông Đối nói.

Từ thông tin của lão Đối, tôi lại đi dọc biên giới Tây Nam, từ thị xã Tân Châu, tỉnh An Giang, vượt sông Tiền sang huyện biên giới Hồng Ngự, tỉnh Đồng Tháp. Rồi theo quốc lộ 30, ngược lên cửa khẩu Dinh Bà, xã Tân Hộ Cơ, huyện Tân Hồng, tỉnh Đồng Tháp.

Ở xa xa, một đoàn len trâu đang băng đồng nước về phía nội đồng thị trấn Sa Rài, huyện Tân Hồng, tỉnh Đồng Tháp.

Ở xa xa, một đoàn len trâu đang băng đồng nước về phía nội đồng thị trấn Sa Rài, huyện Tân Hồng, tỉnh Đồng Tháp.

Tim tôi như thắt lại, khi phát hiện đàn trâu cả trăm con đang ào ào vượt cánh đồng nước nổi thị trấn Sa Rài, huyện Tân Hồng. Những thảm cỏ xanh rì trở thành cứu cánh cho đàn trâu di cư, chạy lũ. Anh Trần Văn Dự, ở xã Bình Phú, huyện Tân Hồng, chủ đàn trâu 15 con đang nhập vào đoàn len trâu này, cho biết, tới mùa nước nổi là phải đưa trâu chạy đồng. Người chủ thương con vật trung thành, quanh năm cơ cực cày ruộng, kéo xe, nên không thể để nó ốm đói trong mùa nước ngập vì thiếu cỏ xanh.

“Ăn rơm cũng được nhưng không có cỏ xanh thì con trâu mất sức dữ lắm. Nhốt trâu ở nhà ăn rơm khô suốt mấy tháng ròng nước ngập thì nó chỉ còn da bọc xương, sức đâu cày ruộng. Bởi vậy, cứ tới mùa nước nổi là bốn năm anh em trong xóm bàn nhau len trâu chạy đồng. Mấy năm nước lớn, mấy cánh đồng ở huyện Tân Hồng ngập lút thì lùa lên miệt Tân Hưng, tỉnh Long An, thậm chí qua tận nước bạn Campuchia cho trâu trú ngụ. Hết nước mới trở về”, anh Dự chia sẻ.

Mùa len trâu là một cuộc di cư lớn của người và trâu để đi tìm sự sống, trước sự khắc nghiệt của thiên nhiên.

Mùa len trâu là một cuộc di cư lớn của người và trâu để đi tìm sự sống, trước sự khắc nghiệt của thiên nhiên.

Tôi để ý một người đàn ông ngoài tuổi 60, nước da ngăm đen, sạm nắng đang chỉ huy đoàn len trâu lớn. Ông tên Hai Đực, quê gốc huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang. Hơn 40 năm làm nghề nuôi trâu, rồi ông lang bạt theo những đoàn trâu len qua các cánh đồng ngập nước. Đàn trâu này có tới năm, bảy đàn nhỏ, nhập lại thành đoàn, len chung để tiện bề quản lý, giúp đỡ lẫn nhau.

Hồi đầu mùa nước nổi tới giờ, Hai Đực đã len đàn trâu mộng vượt mấy cánh đồng ngập nước từ xã Long Sơn, thị xã Tân Châu, tỉnh An Giang rồi vượt sông Tiền qua huyện đầu nguồn Hồng Ngự, tỉnh Đồng Tháp. Theo ông Đực, năm nay nước nổi lên nhanh đợt cuối mùa, có mấy ngày mà nước chụp đồng, cỏ cây lút đọt. Vậy nên, mỗi nơi chỉ cầm trâu độ chừng một hai tuần là phải chạy đi đồng khác.

Len trâu còn là sự trả ơn của người nông dân với con vật trung thành, quanh năm cực khổ giúp họ làm ra hạt lúa.

Len trâu còn là sự trả ơn của người nông dân với con vật trung thành, quanh năm cực khổ giúp họ làm ra hạt lúa.

Ngồi trên lưng con trâu mọng đầu đàn, Hai Đực thúc đôi chân thình thịch vào hông, nó róng to, lao mình chẻ nước. Đàn trâu phía sau cũng ào ào băng qua đồng nước. Cả cánh đồng nước bị một trận càn quét dữ dội. Tiếng chân trâu đạp nước sồn sộn, dập dồn. Bùn, sình cuộn lên từ đụn lớn, lan ra tứ phía. Mặt nước đen ngòm. Độ một giờ sau, đàn trâu đã tới được vạt đất cao. Cả đoàn dừng lại. Đàn trâu được thả rong, nhởn nhơ thưởng thức cỏ xanh.

Ký ức tuổi thơ trên đồng lũ

Mùa len trâu là một bức tranh đồng quê miền Tây Nam bộ trong mùa nước nổi. Những hình ảnh tưởng chừng chỉ còn trong ký ức, thuở nào, giờ hiển hiện ngay trước mắt.

Người chủ không nỡ nhìn trâu đói ốm nên phải lùa chạy hết đồng này sang đồng khác tìm cỏ xanh.

Người chủ không nỡ nhìn trâu đói ốm nên phải lùa chạy hết đồng này sang đồng khác tìm cỏ xanh.

Năm 1996, nước lụt tràn qua mấy con đường đất nông thôn, chảy xiết. Đường biến thành sông. Cái xứ Cù Lao Giêng, huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang bốn mặt là sông, lúc bấy giờ mênh mông trong biển nước. Ba tôi phải gửi tôi ở nhà một người quen gần trường để đi học cấp hai. Rồi ba tôi tất tả chạy về quê ngoại ở tận Đồng Tháp để tìm chỗ đưa 2 trâu chạy đồng vì chuồng bị ngập.

Ba tôi nói, len trâu không chỉ là giữ được tài sản lớn nhất của gia đình, mà còn là sự trả ơn của con người với con trâu quanh năm vất vả, giúp nông dân làm ra hạt lúa. Mấy chuyện nặng nhọc như kéo cày, kéo xe mà sức người không kham nổi, đều phải cậy trâu làm. Mùa len trâu trở thành một cuộc di cư lớn của con người và hàng nghìn con trâu, đi tìm sự sống, trước sự khắc nghiệt của thiên nhiên. Ba tôi đã đi xa, hơn chục năm về trước. Vậy mà những mùa len trâu trong ký ức tuổi thơ lại tìm về, trong hiện tại.

Một gò đất chưa ngập nước ở huyện Tịnh Biên thành nơi chen chân của hơn 20 con trâu.

Một gò đất chưa ngập nước ở huyện Tịnh Biên thành nơi chen chân của hơn 20 con trâu.

Cái vỗ vai của ông Hai Đực khiến tôi chợt tỉnh, đánh rơi dòng ký ức. Hai Đực kể, hàng chục năm phiêu bạt đồng xa đầy nắng gió, mùa len trâu đã trở thành nỗi nhớ trong ông, mỗi năm tới mùa nước nổi. Dẫu phải ăn ngủ trên đồng, khó khăn, vất vả nhưng năm nào nước nổi không về, ông lại lao xao nhớ và mong chờ mùa len trâu trở lại.

Niệt (buộc) trâu lại sau một ngày chạy đồng nước nổi.

Niệt (buộc) trâu lại sau một ngày chạy đồng nước nổi.

Điều đáng nhớ nhất trong cuộc đời len trâu của mình là những vết thương do trâu chém chằng chịt ở đùi, lưng, tay… trở thành “huy hiệu” với nghề. Đặc biệt là mối duyên nợ đồng xa, khiến chàng trai quê Hòn Đất gặp và đem lòng yêu cô gái quê hương Hồng Ngự, trong một mùa len trâu đến nơi này, sau ngày giải phóng đất nước. Được gia đình 2 bên tác hợp, vợ chồng Hai Đực về gầy dựng gia đình nối nghiệp nuôi trâu ở gần cầu Kháng Chiến 2, xã Bình Thạnh, thành phố Hồng Ngự, tỉnh Đồng Tháp đến tận bây giờ.

Lán trại tạm bợ trên đồng của chủ trâu để ngủ giữ đàn trâu chạy đồng.

Lán trại tạm bợ trên đồng của chủ trâu để ngủ giữ đàn trâu chạy đồng.

Dẫu tuổi đã cao, sức khỏe có phần hạn chế, nhưng ông Đực vẫn mải miết với nghề nuôi trâu chạy đồng nước nổi. Có điều, ông bảo, mùa nước nổi về miền Tây mỗi năm một thất thường, cũng không còn nhiều như trước nữa. Chắc rồi, những mùa len trâu cũng dần vắng bóng, sẽ chỉ còn trong ký ức, về sau!

Có thể bạn quan tâm

Thiết kế Lễ hội pháo hoa quốc tế Đà Nẵng 2026. (Ảnh: Ban tổ chức DIFF 2026)

Lễ hội pháo hoa quốc tế Đà Nẵng 2026 sẽ có nhiều điểm mới về công nghệ trình diễn

Theo Ban tổ chức Lễ hội pháo hoa quốc tế Đà Nẵng 2026 (DIFF 2026), với chủ đề “Da Nang-United Horizons-Những chân trời kết nối”, lần đầu tiên sân khấu DIFF có hệ vòm nâng hạ khổng lồ cùng tổ hợp ánh sáng-LED-laser đa tầng được đưa vào vận hành, hứa hẹn tạo nên những đại cảnh bùng nổ bên sông Hàn.

Quang cảnh khai mạc Lễ hội chùa Long Đọi Sơn năm 2026.

Ninh Bình: Bảo tồn di sản văn hóa phi vật thể quốc gia - Lễ hội chùa Long Đọi Sơn

Chùa Long Đọi Sơn tọa lạc trên núi Đọi linh thiêng, thuộc phường Tiên Sơn, tỉnh Ninh Bình. Ngôi chùa được xây dựng trên đỉnh núi Đọi, trong khuôn viên 2ha vườn rừng. Hằng năm, Lễ hội chùa Long Đọi Sơn được tổ chức từ ngày 18-21/3 âm lịch, với các nghi lễ truyền thống và nhiều hoạt động văn hóa, văn nghệ, thể thao.

Bà Phan Cẩm Tú (thứ 3 từ trái sang) tại buổi tọa đàm về bản quyền do Báo Nhân Dân tổ chức. (Ảnh: HỒNG QUÂN)

Bảo vệ bản quyền tác giả: Nỗi niềm người làm điện ảnh

Là người có nhiều năm hoạt động trong lĩnh vực bảo vệ bản quyền điện ảnh, bà Phan Cẩm Tú (Ủy viên Ban Thường vụ Hiệp hội Xúc tiến phát triển điện ảnh Việt Nam, chuyên gia tư vấn, Hiệp hội Điện ảnh Hoa Kỳ) chia sẻ những nỗi niềm của những người làm sáng tạo trước thực trạng vi phạm bản quyền hiện nay.

Du khách tham quan nhà người Hà Nhì tại Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam. (Ảnh: THANH DUNG)

Giữ gốc, nối nghề trong nhịp sống số

Trước nguồn nguyên vật liệu tự nhiên khan hiếm, đội ngũ thợ am hiểu kỹ thuật dựng nhà ngày càng thưa vắng, nhiều ngôi nhà truyền thống của các dân tộc thiểu số ở nước ta đã không còn giữ được hình thái ban đầu… 

Quần thể di tích Cố đô Huế, không gian di sản tiêu biểu trong hành trình “Hộ chiếu du lịch”. (Ảnh: Sở Du lịch thành phố Huế)

Đổi mới cách tiếp cận di sản

Bảo vệ và phát huy giá trị di sản không chỉ là gìn giữ nguyên trạng, mà còn đòi hỏi những phương thức tiếp cận phù hợp với bối cảnh mới.

Đại diện lãnh đạo thành phố Hà Nội trao Bằng công nhận di tích lịch sử - văn hóa cấp thành phố cho di tích Nhà thờ họ Hoàng và Công bộ Viên ngoại lang Hoàng Viết Bàn.

Hà Nội trao bằng xếp hạng cấp thành phố cho di tích văn hóa lịch sử làng La Xuyên, xã Cổ Đô

Nhân dân thôn La Xuyên, xã Cổ Đô, thành phố Hà Nội vừa tổ chức Lễ đón nhận Bằng xếp hạng di tích lịch sử - văn hóa cấp thành phố Nhà thờ họ Hoàng và Công bộ Viên ngoại lang Hoàng Viết Bàn. Buổi lễ có sự tham dự của đại diện lãnh đạo Cục Di sản (Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch), Sở Dân tộc và Tôn giáo, Sở Nội vụ Hà Nội.

Bìa tác phẩm "Đời như tiểu thuyết" của tác giả Trương Đức Minh Tứ.

Những phận người không hư cấu trong Đời như tiểu thuyết

"Đời như tiểu thuyết" của Trương Đức Minh Tứ không phải là cuốn sách để tìm một cốt truyện theo nghĩa thông thường. Ở đó là những con người cụ thể, những đời sống đã diễn ra, với đủ biến cố, chia ly, lựa chọn, day dứt, hy sinh và cả những cuộc kiếm tìm kéo dài đến tận cuối đời. 

Các đồng chí lãnh đạo tỉnh cùng đông đảo cựu chiến binh, chiến sĩ Điện Biên tham quan triển lãm "Từ ký họa chiến trường đến sắc màu đương đại".

Đặc sắc triển lãm “Từ ký họa chiến trường đến sắc màu đương đại” tại Điện Biên

Nhân kỷ niệm 72 năm Chiến thắng Điện Biên Phủ (7/5/2026), Bảo tàng Chiến thắng Điện Biên Phủ (Điện Biên) tổ chức trưng bày, triển lãm 28 tác phẩm ký họa tiêu biểu về Chiến dịch Điện Biên Phủ của các họa sĩ Ngô Mạnh Lân, Phạm Thanh Tâm và Dương Hướng Minh với chủ đề “Từ ký họa chiến trường đến sắc màu đương đại”.

Nghệ nhân Nguyễn Công Đạt thực hiện in liễn làng Chuồn trong không gian Ngự Hà Viên, Huế. (Ảnh: MẠNH HÀO)

Những di sản sống của làng nghề

Có những làng nghề không mất đi hẳn nhưng lặng lẽ rút khỏi đời sống, chỉ còn lại trong ký ức của một vài người già hay trong những dấu vết mờ nhạt đâu đó.

Trần Ngọc Vàng và nghệ sĩ Thanh Thủy trong phim. (Ảnh: Galaxy Studio)

“Heo Năm Móng” đạt top 1 phòng vé điện ảnh mùa lễ 30/4

“Heo Năm Móng” nhanh chóng trở thành hiện tượng trên các diễn đàn điện ảnh và mạng xã hội, không chỉ nhờ chiến lược truyền thông hiệu quả, mà còn bởi hiệu ứng lan tỏa sau công chiếu. Sau 6 ngày ra mắt, phim chạm mốc 50 tỷ đồng, trở thành phim có doanh thu Top 1 phòng vé trong thời điểm ra mắt.

Nhà báo Hữu Việt và các diễn giả Phạm Thị Kim Oanh, Phan Cẩm Tú tại buổi tọa đàm. (Ảnh: HỒNG QUÂN)

Bảo vệ bản quyền từ góc nhìn của lĩnh vực điện ảnh

Trong các lĩnh vực văn hóa nghệ thuật, điện ảnh là một trong số những loại hình bị vi phạm bản quyền nhiều nhất. Ở kỷ nguyên số, công nghệ và trí tuệ nhân tạo là sự tiến bộ nhưng cũng là những công cụ đắc lực để sao chép và phát tán sản phẩm điện ảnh, gây ảnh hưởng nặng nề nhiều mặt.

Phối cảnh công trình biểu tượng bông lúa Cà Mau.

Giá trị văn hóa từ "Biểu tượng bông lúa" ở Cà Mau

Sự phát triển của một địa phương trong kỷ nguyên mới không chỉ được đong đếm một cách cơ học bằng những con đường rải nhựa, hay những cây cầu bê-tông nối nhịp đôi bờ. Tầm vóc và sức sống của một vùng đất còn được khắc họa đậm nét qua những biểu tượng văn hóa mang tầm nhìn chiến lược.

Cảnh trong vở kịch ngắn “Chuyện nhà chị Tín” của Nhà hát Kịch Việt Nam biểu diễn tại Bảo tàng Hồ Chí Minh. (Ảnh: THƯƠNG NGUYỄN)

Mở lối để sân khấu tiếp cận công chúng

Không thiếu những cuộc thi, liên hoan được tổ chức rầm rộ, những vở diễn mới liên tục ra mắt mỗi năm, nhưng sân khấu nước ta vẫn đang loay hoay đi tìm khán giả. Lý do tình trạng này là bởi các đơn vị chức năng chưa xây được nhịp cầu đủ mạnh để kết nối với công chúng trong môi trường truyền thông đang thay đổi từng ngày.

Các văn nghệ sĩ trong chuyến đi thực tế tại mỏ than ở Quảng Ninh vào dịp Ngày Thơ Việt Nam năm 2026. (Ảnh: THIÊN AN)

Chuyển động mới của văn học viết về công nhân

Trong dòng chảy của văn học đương đại, đề tài công nhân từng là mạch nguồn quan trọng, được khai thác nhiều, nhưng cũng có giai đoạn gần như vắng bóng. Vài năm trở lại đây, mảng đề tài này được quan tâm hơn, không còn bó hẹp trong khuôn mẫu cũ mà thể hiện góc nhìn đa chiều, gắn với nhịp vận động của xã hội hiện đại.