Ghi chép-Ký sự

Cây cao bóng cả và niềm vui đi “nhà già”

Một ngày đầu tháng 7/2026, bà Trịnh Thị Kim Chi, 68 tuổi, ở phường Đống Đa được con trai dìu đến Cơ sở chăm sóc sức khỏe ban ngày cho người cao tuổi Long Biên (Hà Nội). Sau nhiều tháng lặng lẽ khép mình, ít giao tiếp và có dấu hiệu sa sút trí nhớ, đây là ngày đầu tiên bà đi “nhà già” bán trú - cách người dân vẫn gọi vui mô hình “sáng đưa đi, chiều đón về”, tương tự trẻ nhỏ đi nhà trẻ. Với người con trai, đó không chỉ là nơi gửi gắm mẹ trong lúc cả gia đình đi học, đi làm, mà còn là hy vọng bà sẽ tìm lại niềm vui tuổi xế chiều.

Nhiều hoạt động bổ ích trong chăm sóc, chữa trị, tư vấn, hướng dẫn cho người cao tuổi tại Cơ sở chăm sóc sức khỏe ban ngày cho người cao tuổi Long Biên (Hà Nội).
Nhiều hoạt động bổ ích trong chăm sóc, chữa trị, tư vấn, hướng dẫn cho người cao tuổi tại Cơ sở chăm sóc sức khỏe ban ngày cho người cao tuổi Long Biên (Hà Nội).

Một ngày ở “nhà già”

Trong cơn lốc “di dân” về đô thị, người trẻ ngày càng bận rộn với áp lực công việc quá lớn, người già phải ở nhà một mình nhiều hơn. Đấy là chưa kể xu hướng người cao tuổi mắc các bệnh như tim mạch, huyết áp, tiểu đường, đột quỵ, đau xương khớp… ngày một tăng. Việc chăm sóc, giám sát, theo dõi các bệnh lý, kịp thời chữa trị, cấp cứu người cao tuổi là hết sức cấp thiết. Trong khi trẻ em hầu hết đi nhà trẻ, mẫu giáo, học bán trú, nội trú thì nhiều gia đình rơi vào lúng túng, không biết chăm nom người cao tuổi như thế nào, khi con cháu ban ngày vắng nhà. Việc ra đời các “nhà già” bán trú là xu thế đáp ứng nhu cầu của nhiều gia đình.

Đồng hồ chưa điểm 7 giờ sáng, cán bộ, nhân viên Cơ sở chăm sóc sức khỏe ban ngày cho người cao tuổi Long Biên đã có mặt đông đủ. Chừng nửa tiếng sau, từng tốp các cụ cao niên được con cháu đưa đến. Người chống gậy, người ngồi xe lăn, người bước chậm theo tay dìu của con cháu. Tại cơ sở, nhiều cây xanh được trồng bài bản quanh các bờ tường tạo cảm giác yên bình, không gian vui chơi, luyện tập như được rộng mở hơn. Nhiều dụng cụ tập thể dục ngoài trời được lắp đặt như trong công viên.

Ban đầu, Thạc sĩ, Bác sĩ Nguyễn Khắc Thúy, Giám đốc Trạm Y tế phường Long Biên từng dự định tổ chức dịch vụ xe đưa đón người cao tuổi tận nhà. Tuy nhiên, sau một thời gian cân nhắc, ông quyết định tạm dừng kế hoạch. Điều khiến ông thay đổi là con cháu trực tiếp đưa ông bà, bố mẹ đến trung tâm rồi chiều lại đón về không chỉ là một hoạt động thường nhật mà còn là cách duy trì sự quan tâm, chăm sóc và kết nối tình cảm thiêng liêng. “Chúng tôi không muốn con cái chỉ đơn thuần giao bố mẹ cho cơ sở rồi phó mặc ở đó. Mỗi ngày đều đặn đưa đón bố mẹ, ông bà, sự gắn kết gia đình càng thêm bền chặt”, bác sĩ Thúy chia sẻ.

Mỗi cụ đều có một nhân viên mặc đồng phục xanh đồng hành. Việc lựa chọn mầu đồng phục cũng là chủ ý của tập thể lãnh đạo Trạm Y tế phường Long Biên ngay từ khi xây dựng mô hình. Nhân viên chăm sóc không mặc áo blouse trắng để tránh tạo cảm giác đây là… bệnh viện. Chỉ hai bác sĩ trực tiếp phụ trách chuyên môn khoác áo blouse, còn lại đều mặc đồng phục thân thiện nhằm giúp người cao tuổi cảm thấy gần gũi, thoải mái hơn.

Mỗi buổi sáng, các cụ lần lượt được đo huyết áp, kiểm tra sức khỏe, cập nhật các chỉ số vào hồ sơ điện tử để theo dõi lâu dài và kết nối với hệ thống y tế khi cần. Sau đó là các liệu trình chăm sóc như ngâm chân bằng thảo dược, châm cứu, bấm huyệt, nhắc “học viên” cao tuổi uống thuốc đúng giờ.

Tiếp đó, các cụ tập những bài vận động nhẹ theo nhạc, co duỗi tay chân, luyện thăng bằng rồi cùng hát karaoke, nghe “chuyện thời sự” về cuộc sống - các mối quan tâm của người cao niên. Đến bữa trưa, thực đơn được xây dựng riêng cho từng ngày, theo từng nhóm bệnh lý phổ biến ở người cao tuổi, bảo đảm vừa đủ dinh dưỡng vừa phù hợp tình trạng sức khỏe của các thành viên “nhà già”.

Ăn xong, các cụ ngủ trưa trong phòng tập thể không có giường tầng vì hầu hết đi lại khó khăn. Sau khi dậy, mọi người tập thể dục nhẹ nhàng, giờ ăn xế đủ món chè, khoai, ngô, sắn, y hệt học sinh tiểu học. Xen giữa những buổi trò chuyện tâm sự, nhân viên khéo léo lồng ghép hướng dẫn các cụ dùng điện thoại thông minh - tham gia mạng xã hội an toàn, tránh bị dụ mua thực phẩm chức năng rởm, tránh bẫy lừa đảo trực tuyến. Cuối buổi chiều, con cháu lần lượt đến đón.

Cách đây ít lâu, rất khó để bắt gặp nụ cười trên gương mặt bà Trịnh Thị Kim Chi. Chồng mất đã nhiều năm, con trai thường xuyên theo các công trình xa nhà, phần lớn thời gian trong ngày bà chỉ lặng lẽ quanh quẩn trong căn hộ. Ít nói, ít giao tiếp, trí nhớ, tinh thần sa sút đến mức người thân luôn nơm nớp lo lắng bà rơi vào trầm cảm. “Khi tìm đến cơ sở này, cậu con trai gần như tuyệt vọng. Tôi nhớ mãi cảm giác ấy, giống như người đi trong đêm tối bỗng nhìn thấy một ánh đèn”, bác sĩ Nguyễn Khắc Thúy nhớ lại.

Chỉ một tháng sau, ở phòng sinh hoạt của Cơ sở chăm sóc sức khỏe ban ngày cho người cao tuổi Long Biên, bà Chi ngồi xếp những quân ô ăn quan nhiều mầu, cười thành tiếng khi thua một ván trước người bạn mới quen. Từ chỗ gần như không tham gia bất kỳ hoạt động nào, bà Chi đã chủ động trò chuyện, vui vẻ hòa mình vào tập thể. Con trai bà nhiều lần xúc động chia sẻ niềm vui khi thấy mẹ thay đổi tích cực, thậm chí còn tình nguyện tặng Cơ sở các thiết bị phục vụ hoạt động sinh hoạt chung. Nhìn nét mặt tươi vui của bà Chi hôm nay, ít ai nghĩ bà từng là người phụ nữ sống khép kín và cả ngày chỉ quanh quẩn trong bốn bức tường nhà mình.

Tại phòng sinh hoạt chung, rất khó tìm thấy hai hoàn cảnh giống nhau. Người góa vợ, người góa chồng, người con cháu ở xa, người sống giữa phố đông nhưng cả ngày chỉ ở nhà một mình. Họ đến từ những ngôi nhà khác nhau, nhưng lại chung nhau ở cảm giác cô đơn.

Bà Nguyễn Thị Minh Nguyệt, 88 tuổi là một trong số đó. Bốn người con đều hiếu thảo, nhưng ban ngày ai cũng đi làm. Trước đây, phần lớn thời gian bà chỉ lặng lẽ trong căn nhà vắng. Giờ đây, sáng nào bà cũng thong thả đến Cơ sở như đi gặp những người bạn đã hẹn từ trước. Sau vài giờ tập luyện, chơi trò chơi rồi trò chuyện rôm rả, buổi chiều bà trở về nhà với khuôn mặt rạng rỡ hơn. “Trẻ theo duyên trẻ, già vui phận già”, bà cười, bàn tay vẫn chưa rời chiếc túi nhỏ mang theo mỗi sáng.

z8032164075271-8e17cdd969153f233b6ff13a7d259ad5-5080.jpg
Nhân viên tận tình hướng dẫn người già tập luyện nâng cao sức khỏe.

Khi có thêm một nơi để thuộc về

Sự thay đổi cũng đến nhanh với bà Nguyễn Thị Nghĩa, 75 tuổi ở phường Từ Liêm, Hà Nội. Chỉ sau một tuần, nhịp sống đã khác. Mỗi sáng bắt đầu bằng những bài tập phục hồi chức năng cho đôi chân, tiếp nối là các hoạt động tập thể và những cuộc trò chuyện với bạn bè đồng trang lứa. Mỗi buổi chiều bà lại trở về nhà, vui vẻ kể nhiều câu chuyện. “Con cháu yên tâm đi làm, còn chúng tôi cũng có nơi để gặp gỡ, vận động. Mỗi ngày trôi qua đều thú vị, ý nghĩa hơn”, bà Nghĩa trải lòng.

Còn bà Khuất Thị Tứ, 75 tuổi ở phường Phúc Lợi lại tâm đắc với hiệu quả của trung tâm dưới góc độ chữa “bệnh tuổi già”. Con cháu bận rộn, ở nhà một mình lâu ngày, suy nghĩ nhiều, ít có cơ hội giao tiếp, cơ thể gầy mòn, bà Tứ có dấu hiệu sa sút tinh thần. Đến đây, bà trở nên hoạt bát hẳn. Bà bắt chuyện với chúng tôi, vỗ vai chào hỏi những người bạn già khác, rồi bảo nhân viên “bấm” chọn bài để lên sâu khấu hát một bài tình ca thời chống Mỹ cứu nước. Mỗi lúc ngắc ngứ quên lời, bà lại cười ngượng nghịu, đu đưa theo tiếng nhạc, lắng nghe và bắt nhịp hát lại.

Cơ sở chăm sóc sức khỏe ban ngày cho người cao tuổi Long Biên là mô hình dưỡng lão bán trú công lập đầu tiên của Hà Nội. Khác với các trung tâm dưỡng lão truyền thống, nơi người cao tuổi sinh hoạt nội trú và tách khỏi gia đình, mô hình này chỉ đón các cụ vào ban ngày. Mô hình không phải là nơi “nuôi dưỡng nội trú” dài ngày cho các cụ, không thay thế vai trò của gia đình, mà chỉ hỗ trợ chăm sóc tốt hơn người cao tuổi. Các cụ vẫn được sống trong không gian thân thuộc, vẫn ăn cơm tối cùng con cháu, ngủ đêm tại nhà, nhưng ban ngày có thêm một nơi để được theo dõi sức khỏe, vận động, trò chuyện và kết nối với những người cùng thế hệ.

Chi phí cũng là điểm khác biệt. Nếu nhiều trung tâm dưỡng lão tư nhân có mức phí từ 7-10 triệu đồng mỗi tháng, thậm chí lên tới vài chục triệu đồng đối với các gói dịch vụ cao cấp, vượt quá khả năng chi trả của đa số gia đình, thì mô hình bán trú công lập được thiết kế để người cao tuổi trên địa bàn có thể tiếp cận với mức chi phí phù hợp hơn, 5,5 triệu đồng mỗi tháng.

Với những trường hợp cần can thiệp y tế, Cơ sở có quy trình chuyển tuyến nhanh tới Bệnh viện Đa khoa Đức Giang. Theo chị Nguyễn Thị Lan, cán bộ trung tâm - người từng tham gia chương trình đào tạo về chăm sóc người cao tuổi tại Nhật Bản, điều quan trọng nhất trong chăm sóc người già ở những “nhà già” như thế này không chỉ ở kỹ thuật mà ở sự kiên nhẫn. Nhân viên trò chuyện, chơi cờ, tô mầu, ca hát cùng các cụ để đồng cảm, thấu hiểu, tạo thêm nhiều cảm giác tin cậy. Chỉ khi cảm nhận được sự quan tâm chân thành, người cao tuổi mới sẵn sàng mở lòng và tích cực tham gia các hoạt động.

Hiệu quả bước đầu của mô hình cũng thu hút sự quan tâm từ nhiều địa phương. Hôm chúng tôi ghé thăm, cũng gặp đoàn công tác do ông Lê Thế Chuyên, Phó Chủ tịch UBND xã Phúc Thịnh, Hà Nội dẫn đầu đến tìm hiểu kinh nghiệm, chuẩn bị xây dựng mô hình tương tự theo hướng phục vụ cộng đồng thay vì phát triển như một dịch vụ dưỡng lão đắt đỏ.

1784191542741-6307141319972815475-6307141319972815475-97a886618d22b5a8e904bad7af5e3bea.jpg
Lãnh đạo Cơ sở chăm sóc sức khỏe ban ngày cho người cao tuổi Long Biên tiếp đón lãnh đạo, cán bộ xã Phúc Thịnh đến học tập mô hình.

Kỳ vọng từ hướng đi mới

Giữa giờ giải lao, một cụ bà nặng tai được con gái đưa đến tham quan mô hình chăm sóc sức khỏe ban ngày ở Long Biên. Vừa bước qua cánh cổng, cụ đã cất giọng hỏi lớn: Nếu vui, mai tôi cũng vào với các ông các bà nhé!”. Cả khoảng sân bật cười.

Một cụ ông đang ngồi uống nước gần đó nhìn tôi, vỗ vai rồi nói kiểu bằng ngôn ngữ gen Z: Cháu còn trẻ mà đến tìm hiểu cơ sở này sớm thế là thức thời đấy. Kiểu gì rồi mô hình này cũng thành trend (xu hướng)”. Đó chỉ là câu nói vui giữa một buổi sáng bình thường. Nhưng phía sau tiếng cười ấy lại là một nhu cầu rất thật.

Những gương mặt như bà Chi, bà Nguyệt, bà Tứ sẽ không còn là những câu chuyện cá biệt. Việt Nam đang bước vào giai đoạn già hóa dân số với tốc độ rất nhanh. Năm 2024, cả nước có khoảng 14,2 triệu người cao tuổi, chiếm gần 15% dân số; đến năm 2050, cứ bốn người Việt sẽ có một người hơn 60 tuổi. Tuổi thọ trung bình đã đạt 74,7 tuổi, nhưng tuổi thọ khỏe mạnh mới khoảng 65,4 tuổi. Điều đó đồng nghĩa với việc nhiều người sẽ phải trải qua gần một thập kỷ cuối đời trong tình trạng suy giảm sức khỏe hoặc mắc bệnh mạn tính.

Điều đáng lo không chỉ là bệnh tật. Gia đình nhiều thế hệ đang dần nhường chỗ cho gia đình hạt nhân. Ở nông thôn, con cháu đi làm ăn xa. Ở đô thị, người trẻ dành phần lớn thời gian cho công việc. Ban ngày, những căn hộ sáng đèn điều hòa nhưng lại chỉ có một người già lặng lẽ ở nhà. Tổ chức Y tế Thế giới đã coi cô đơn là một vấn đề y tế công cộng toàn cầu bởi những tác động nghiêm trọng tới sức khỏe thể chất và tinh thần, đặc biệt ở người cao tuổi.

Trong khi số người già tăng nhanh, hệ thống chăm sóc vẫn còn rất mỏng. Đến năm 2024, cả nước mới có khoảng 300 cơ sở chăm sóc người cao tuổi, phục vụ khoảng 11 nghìn người. So với hơn 14 triệu người cao tuổi hiện nay, tỷ lệ được tiếp cận các dịch vụ này rất ít, mới khoảng 0,08%. Chính từ khoảng trống ấy, những mô hình chăm sóc sức khỏe ban ngày như ở Long Biên đang được kỳ vọng trở thành một hướng đi mới.

Sau một tháng thí điểm, Cơ sở chăm sóc sức khỏe ban ngày cho người cao tuổi Long Biên đã đón hơn 280 lượt người đến tham quan, trải nghiệm; nhiều người đăng ký tham gia thường xuyên. Hàng trăm lượt theo dõi sức khỏe được thực hiện, hồ sơ sức khỏe điện tử được cập nhật đầy đủ.

Nhưng có lẽ, điều đáng ghi nhận nhất không nằm ở những con số. Điều khác biệt là mỗi buổi chiều gia đình lại được đoàn tụ, trong những bữa cơm có thêm tiếng cười, thêm những câu chuyện và thêm cảm giác yên tâm của cả người già lẫn con cháu.

Khoảng hơn bốn giờ chiều, sân trung tâm lại rộn ràng tiếng xe của con cháu đến đón ông bà, cha mẹ về nhà. Bà Kim Chi bước ra cổng, hồ hởi kể với con trai chuyện buổi sáng học dùng điện thoại thông minh, chuyện vừa thắng một ván ô ăn quan, rồi hẹn mai sẽ “phục thù” mấy người bạn mới quen. Ở phía bên kia sân, bà Nguyễn Thị Minh Nguyệt lưu luyến chào từng người trước khi lên xe cùng con. Với họ, mỗi ngày đến “nhà già” là một ngày vui. Nhìn hai mái đầu bạc bịn rịn đứng ở cổng, nắm tay nhau hẹn: Mai gặp lại nhé!”, tôi bỗng thấy lòng mình chùng xuống. Ở cái tuổi “như chuối chín cây”, một lời hẹn cho ngày mai hóa ra cũng đủ khiến người ta ấm lòng.

Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm từng gợi ý về mô hình “chống cô đơn” cho người già, người cao tuổi và mong muốn có những mô hình của các công ty tư nhân hình thành các trung tâm trong lĩnh vực này. Việc chăm sóc những người lớn tuổi cũng như cách chăm sóc học sinh. Các trung tâm dưỡng lão nên xây dựng mô hình sáng ô-tô đón đi, chiều ô-tô đưa về. Buổi sáng, người cao tuổi đến gặp bạn bè, đồng nghiệp, bạn cũ... để tâm sự, nói chuyện, tham gia hoạt động thể thao, âm nhạc, văn hóa, văn nghệ rồi chiều lại về với con cháu. Những việc này phải chủ động để kéo dài tuổi thọ cho người cao tuổi.

Có thể bạn quan tâm

“Tiệm phở của anh Hai” - nơi tinh hoa ẩm thực Việt được lan tỏa bằng ngôn ngữ game indie hiện đại.

Game Việt - NHỊP CẦU LAN TỎA VĂN HÓA HỮU HIỆU

Từ Tiệm phở của anh Hai đến Chạy trốn phồn hoa, từ Nam Quốc Sơn Hà đến Lạc thần chiến ca..., hướng đi biến văn hóa bản địa thành linh hồn của trò chơi không chỉ là nỗ lực làm mới sản phẩm của các nhà phát triển game Việt, mà còn gửi gắm tham vọng giúp giới trẻ tìm về nguồn cội bằng ngôn ngữ đương đại và bắc nhịp cầu lan tỏa giá trị Việt Nam ra với thế giới.

Minh họa | Kim Duẩn

AI và điện ảnh Cuộc trở về với con người

Công nghệ có thể tạo nên những khuôn hình ngày càng hoàn hảo, nhưng điện ảnh chưa bao giờ được nhớ đến chỉ bởi những khuôn hình. Điều còn ở lại sau khi màn ảnh khép lại vẫn là một câu chuyện, một số phận và những rung động rất con người. Khi trí tuệ nhân tạo bước vào thế giới điện ảnh, người làm nghề buộc phải đối diện với một câu hỏi tưởng cũ mà chưa bao giờ cấp thiết đến thế: Điều gì làm nên giá trị của một bộ phim?

Ký họa chân dung nhà thơ Tùng Bách của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Niềm trắc ẩn giấu sau nụ cười

Nhà thơ Xứ Nghệ - chưa hẳn vì mưu sinh, đã lưu lạc hơn một phần tư thế kỷ (26 năm) nơi phương trời nam. Đọc thơ Tùng Bách người đọc cảm thấy thoải mái vì đa phần các bài thơ ngắn, giản dị và vui. Đặc biệt thơ ông vừa ngắn lại vừa có “tứ”, một thủ pháp mà nhiều thi sĩ rất đề cao. Hoặc lập tứ kiểu tùy hứng (dân gian) hoặc song song, điểm đọng hay tương phản (hiện đại).

Minh họa | Kim Duẩn

Mùa sen

Đâu cứ hạ mới rộ mùa sen, thực ra sen thường trú trong hầu hết tinh thần người Việt Nam. Phức cảm sen từ cuộc sống hiện thực đến văn hóa phương Đông là khúc liên ca truyền sinh bất tận.

Nghệ sĩ nhiếp ảnh Nguyễn Thị Minh Hải ở châu Phi.

Hành trình khám phá vẻ đẹp thiên nhiên ở 6 châu lục của nhiếp ảnh gia

Mấy năm trước, trong một chuyến săn ảnh chim quý ở Đồng Nai, tôi tình cờ ngồi chung túp lều ngụy trang với Nghệ sĩ nhiếp ảnh Nguyễn Thị Minh Hải. Chị cười tươi: “Tớ U70 rồi, chân đang đau, nếu lóng ngóng quá thì các bạn trẻ thông cảm nhé”. Nhìn người phụ nữ tóc đã bạc ôm chiếc máy ảnh nặng hơn 4kg giữa rừng sâu, tôi không khỏi tò mò: Điều gì khiến chị vẫn không ngừng lên đường, băng qua gần 70 quốc gia trên 6 châu lục để đi tìm những khoảnh khắc của thiên nhiên hoang dã?

Minh họa | KIM DUẨN

Showbiz, ma túy và cái giá của sự nổi tiếng

Liên tiếp những vụ nghệ sĩ Việt dính ma túy gần đây khiến công chúng đang nhìn showbiz bằng con mắt khác. Sau ánh đèn, những buổi tiệc sang trọng và các cơn “viral” chớp nhoáng là nỗi cô đơn, áp lực và những cuộc vui có thể nuốt chửng đời người rất nhanh. Nhưng pháp luật không ưu ái cho nỗi cô đơn. Nó chỉ bảo vệ đời người khỏi tệ nạn và cạm bẫy.

“Thỏ ơi” - quán quân hiện tại trên đường đua phim Việt 2026.

THỊ TRƯỜNG ĐIỆN ẢNH VIỆT: KHI CUNG ĐÃ VƯỢT CẦU

Nhìn tổng thể, điện ảnh Việt Nam đang trải qua một giai đoạn bứt tốc mạnh mẽ chưa từng có. Khi doanh thu phòng vé liên tục thiết lập kỷ lục, khi phim nội địa chiếm thế thượng phong trên sân nhà và số lượng dự án mới ngày một gia tăng với tốc độ chóng mặt. Nhưng phía sau con số 70-80 tác phẩm dự kiến ra rạp trong năm 2026 cũng tiềm ẩn những hệ lụy khôn lường, khi tốc độ tăng trưởng quá nóng thường hiếm khi song hành cùng cái đích phát triển bền vững.

Xây dựng chuẩn mực con người Việt Nam trong kỷ nguyên mới

Xây dựng chuẩn mực con người Việt Nam trong kỷ nguyên mới

LTS: Nghị quyết Đại hội XIV của Đảng nhấn mạnh: “Xây dựng và phát triển nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc, đồng bộ trên nền tảng hệ giá trị quốc gia, hệ giá trị văn hóa, hệ giá trị gia đình và chuẩn mực con người Việt Nam”.

Ký họa chân dung nhà thơ Nguyễn Thị Kim Nhung của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Trung du khắc khoải cuộc về

Tôi nhớ một buổi trưa lâu rồi, gặp và quen Nguyễn Thị Kim Nhung, biên tập viên Tạp chí Văn nghệ Quân đội ở một quán ồn ã hợp với cánh đàn ông.

Minh họa | ĐẶNG TIẾN

Tro tình

Giọng Chênh ngà ngà hơi rượu, mắc kẹt trong bóng tối um ủm của căn nhà khăn khẳn mùi nước đái chuột. Từ ngày ở rừng về, hôm nào Chênh cũng say ngật ngưỡng.

Tiến sĩ Nguyễn Việt.

Nỗi nhớ của nhà khảo cổ khi gió heo may về

Tiến sĩ Nguyễn Việt (ảnh bên), nguyên cán bộ Viện Khảo cổ học, Giám đốc Trung tâm Tiền sử Đông Nam Á là một nhà khảo cổ danh tiếng với nhiều thành tựu lớn ở cả trong và ngoài nước.

Booth Check-in mà fandom SUNDAYS dành tặng HIEUTHUHAI trước liveshow Genfest.

Fandom Prosumer - Quyền năng đáng gờm!

Không phải ngẫu nhiên mà Báo cáo Tổng quan ngành công nghiệp âm nhạc Việt Nam 2025-2026 của Đại học RMIT chọn đưa Fandom Prosumer vào Top 10 xu hướng mới 2026 của đời sống âm nhạc nước nhà.

Minh họa | NGUYỄN VĂN ĐỨC

Trăng xanh lá mạ

Làng xưa của anh nằm bên kia sông Cầu, nơi anh chỉ nghe được tiếng gọi từ rất xa xăm trong câu quan họ rằng ai đó ngồi tựa mạn thuyền mà đợi nhau không biết đợi đến bao giờ?

Ký họa chân dung nhà thơ Hữu Vi của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Thơ của những thương buồn

Trong các cây bút người dân tộc thiểu số hiện nay, tôi thấy không nhiều người giữ được một tâm hồn bản địa thuần ròng như trường hợp nhà thơ Hữu Vi (Vi Văn Choồng) - người dân tộc Thái, tỉnh Nghệ An.

Minh họa | LÊ TRÍ DŨNG

Đầu năm giỗ họ

Đã thành thông lệ cứ 12 tháng Giêng là họ Phạm Đại của tôi ở làng Xâm Dương, cách trung tâm Hà Nội chừng hai chục cây số tổ chức giỗ họ.