Từ gió biển đến thảo nguyên ký ức

Ông lắng nghe biển gọi, lắng nghe gió, lắng nghe những lớp trầm tích lặng lẽ tích tụ qua từng năm tháng. Đó là Lê Đức Dương, một văn sĩ miền biển chuyên viết cho thiếu nhi với một tâm thế hiếm gặp “văn chương trong trẻo, chiêm nghiệm, giản dị, sâu xa”.

Văn sĩ Lê Đức Dương tặng sách và giao lưu với các em. Ảnh: NHÂN VẬT CUNG CẤP
Văn sĩ Lê Đức Dương tặng sách và giao lưu với các em. Ảnh: NHÂN VẬT CUNG CẤP

1. Sinh năm 1967, trưởng thành từ giảng đường đại học Văn hóa, tốt nghiệp năm 1990, Lê Đức Dương không xuất hiện trên văn đàn bằng những cú bứt phá ồn ào. Ông chọn một con đường khác: Lặng lẽ, bền bỉ và có phần cô độc. Nhưng chính sự lặng lẽ ấy lại tạo nên một độ ngân dài cho văn chương của ông. Không viết để gây chú ý, không viết để chạy theo thị hiếu, ông viết như một nhu cầu tự thân, nhu cầu được kể, được chia sẻ, được giữ lại những gì đang dần trôi đi trong đời sống hiện đại.

Có một điều tưởng chừng rất nhỏ nhưng lại nói lên nhiều điều về: Trẻ em nhớ ông. Chúng nhớ tên ông, nhớ những câu chuyện ông viết, nhớ những nhân vật đã từng đi qua tuổi thơ của chúng. Ở một thời đại mà sự ghi nhớ trở nên mong manh, khi mọi thứ có thể bị thay thế chỉ sau một cái lướt màn hình, thì việc được trẻ em nhớ đến đó là một niềm vui, là một dạng “vinh dự thầm lặng”. Ngược lại, người lớn đôi khi lại thờ ơ hơn, có thể vì họ đã đi qua tuổi thơ, hoặc đã đánh mất khả năng lắng nghe những điều nhỏ bé. Nhưng chính sự “bất cân xứng” ấy lại làm nổi bật giá trị của văn học thiếu nhi. Tôi nghĩ, đó không phải là điều đơn giản, mà là sự tinh lọc văn chương, bởi những câu chữ chạm đến tâm hồn trong trắng của tuổi thơ.

Trong tác phẩm của ông, biển “hiện ra”, biển “cất tiếng”. Những loài cá, những rạn san hô, những sinh vật tưởng như nhỏ bé lại trở thành nhân vật, có cảm xúc, có hành trình, có cả những bi kịch riêng. Điều này thể hiện rõ nhất trong “Cá voi Êren đến Hòn Mun” (2021), một tác phẩm có thể xem là điểm nhấn trong sự nghiệp cầm bút của ông. Không đơn thuần là một câu chuyện phiêu lưu, cuốn sách đã trở thành một bản giao hưởng giữa khoa học và văn chương, khi tác giả cho biết, có gần 150 loài sinh vật biển, trải dài từ Nam Cực đến Biển Đông trong đó có vịnh Nha Trang.

Ở đây, tri thức được “làm mềm” bằng sự tưởng tượng và tưởng tượng thì không bay bổng vô căn cứ, nhưng nó được neo lại bằng sự hiểu biết thực tế. Điều đáng quý hơn cả là thông điệp sinh thái được truyền tải một cách tự nhiên “bảo vệ biển bằng nhu cầu xuất phát từ tình yêu”. Khi trẻ em yêu biển, chúng sẽ biết cách giữ gìn biển. Và văn chương, trong trường hợp này, trở thành một cầu nối tinh tế giữa nhận thức và cảm xúc.

141a.jpg
Văn sĩ Lê Đức Dương (thứ ba, từ phải sang) nhận Giải thưởng Văn học Việt Nam năm 2025. Ảnh: NHÂN VẬT CUNG CẤP

2. Tuy nhiên, điều làm nên chiều sâu của Lê Đức Dương không chỉ nằm ở việc ông viết về biển, mà ở chỗ ông không dừng lại ở biển. Ông dịch chuyển. Và trong sự dịch chuyển ấy, ta thấy rõ một tinh thần sáng tạo không tự giới hạn.

“Miền thảo nguyên Panduranga” (2025) là một điển hình tiêu biểu. Từ một không gian mênh mông của nước, ông chuyển sang một không gian mênh mông của đất - thảo nguyên. Nhưng nếu biển là nơi tích tụ ký ức, thì thảo nguyên lại là nơi phơi mở bản sắc. Ngay từ tên gọi “Panduranga” đã gợi lại cho ta về một miền văn hóa cụ thể, gắn với vùng đất của người Chăm xưa, nơi nắng và gió là yếu tố của tự nhiên, là “ngôn ngữ” của đời sống.

Trong tác phẩm, văn hóa Chăm Raglai hiện lên không qua những mô tả khô cứng, mà qua những chi tiết sống động bởi tiếng trống lễ hội, màu sắc của trang phục, nhịp điệu của sinh hoạt thường ngày. Những lễ hội như Ka-tê, Ramưwan, Rija Nagar đó là linh hồn của câu chuyện. Những ngọn tháp Chăm, đỏ au dưới nắng, đó là kiến trúc và là biểu tượng của một nền văn minh bền bỉ.

Nhìn lại quá trình sáng tác, từ “Ơi con sáo mùa hạ” (1988) đến “Hầu Vương đảo Hòn Lao” (2026), có thể thấy một chặng đường xuyên suốt và bền bỉ. Trong hơn ba thập niên, ông không ngừng viết báo, viết văn và không ngừng thử nghiệm, không ngừng làm mới mình. Các tác phẩm như “Cào cào áo đỏ”, “Chú ve sầu mùa thu”, “Thám tử tìm mèo”, hay “Cuộc phiêu lưu của Còng Gió Vân Xanh”… cho thấy một phổ đề tài rộng, từ đời sống học trò đến thế giới tự nhiên, từ hiện thực đến tưởng tượng.

Có thể nói, con đường văn chương của Lê Đức Dương như là một quá trình đi từ không gian địa lý đến không gian văn hóa và từ đó, chạm đến không gian tâm hồn. Biển hay thảo nguyên, suy cho cùng, chỉ là những hình thức biểu đạt khác nhau của một khát vọng “giữ gìn vẻ đẹp của thế giới trong mắt trẻ thơ”.

Lê Đức Dương nói: “Viết truyện cho thiếu nhi là viết cho phần tinh khôi nhất của con người, nên không thể hời hợt hay giả tạo. Trẻ em không cần những điều to tát, mà cần sự chân thành và những câu chuyện giản dị nhưng giàu cảm xúc. Cái khó của văn học thiếu nhi nằm ở sự trung thực trong từng câu chữ. Người viết phải thật sự yêu trẻ, hiểu thế giới của các em và biết “hạ mình” xuống để nhìn cuộc đời bằng ánh mắt hồn nhiên. Chỉ khi đó, câu chuyện mới có thể chạm đến tâm hồn trẻ nhỏ”.

Có thể bạn quan tâm

Việc kết hợp âm hưởng hiện đại và chất liệu dân gian tạo ra những trải nghiệm mới mẻ với khán giả.

Xưa và nay góp mặt trong “Việt Nam mình đẹp lắm”

Với nhạc sĩ-ca sĩ Lưu Minh Quang Ngọc, dự án “Việt Nam mình đẹp lắm” là minh chứng sống động cho cách kể chuyện bằng giai điệu, nơi anh biến những lát cắt đời thường, ký ức và văn hóa vùng miền thành tác phẩm độc bản, vừa mang dấu ấn cá nhân, vừa truyền cảm hứng về vẻ đẹp đất nước và con người Việt Nam.

Ông Ksor Thuông (ơi H' Que), buôn Ji, xã Ia Dreh, trong lễ cúng trưởng thành của người Gia Rai.

Giữ được nghệ nhân mới giữ được “hồn cốt” đại ngàn

Giữa đại ngàn Tây Nguyên, nơi những buôn làng Ba Na, Gia Rai, có một lớp người lặng lẽ giữ vai trò đặc biệt quan trọng: Các nghệ nhân khấn. Họ thực hành nghi lễ, là “bộ nhớ sống” lưu giữ hệ thống tri thức dân gian, tín ngưỡng và nghệ thuật ngôn từ độc đáo của cộng đồng.

Đoàn văn nghệ sĩ đi thực tế sáng tác ở Pù Luông.

Nét truyền thống mở lối du lịch cộng đồng

Giữa trùng điệp núi rừng miền tây xứ Thanh, thôn Bản Báng - vùng đệm thuộc Khu Bảo tồn thiên nhiên Pù Luông (xã Pù Luông) là điểm sáng mới của du lịch cộng đồng. Không chạy theo số lượng và phát triển nóng, người dân Bản Báng chọn cho mình hướng đi chậm nhưng chắc chắn, với điểm tựa là những giá trị bản địa đặc sắc.

Ca sĩ Tùng Dương cùng đĩa than "The Voice - Timeless". Ảnh: NVCC

Đĩa than, cuộc chơi của sự cầu toàn

Giữa thời đại âm nhạc số lên ngôi, đĩa than không còn phổ biến nhưng lại trở thành lựa chọn của những nghệ sĩ theo đuổi chuẩn mực cao nhất. Với các ca sĩ Phạm Thu Hà, Tùng Dương hay Hoàng Quyên, mỗi album vinyl là một hành trình công phu, tốn kém nhưng giàu tính lựa chọn.

Trao giải Cuộc thi Sáng tác truyện tranh lần thứ hai

Trao giải Cuộc thi Sáng tác truyện tranh lần thứ hai

Tác phẩm “Be Happier” của tác giả Trương Hoàng Ngọc Anh vừa đoạt giải Nhất Cuộc thi Sáng tác truyện tranh lần thứ hai (2025) do Viện Pháp tại Việt Nam, NXB Kim Đồng và Phái đoàn Wallonie-Bruxelles tại Việt Nam phối hợp tổ chức.

Xem triển lãm tranh ở Ký Con - Sài Gòn

Xem triển lãm tranh ở Ký Con - Sài Gòn

Một chiều đầu tháng 4, lên tầng hai khu chung cư truyền thống cũ, ngang qua mấy dãy hành lang quen thuộc, vài chậu kiểng nhỏ đặt nép mình bên ô cửa, bất ngờ khi nhận ra mình đang đứng trước một phòng triển lãm tranh mở cửa tự do.

Nhà thơ Hoàng Thụy Anh (bên trái) trong lễ trao giải thưởng Hội nhà văn Việt Nam.

Cuộc lội ngược dòng của nội lực và cảm xúc

Hoàng Thụy Anh là một trong số ít tác giả nữ thể hiện dấu ấn rõ nét ở cả hai thể loại: Lý luận - phê bình và thơ ca. Năm 2025, chị được vinh danh tại Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam ở hạng mục thơ với tác phẩm “Thơm từ nỗi đau” (NXB Hội Nhà văn).

Một buổi sinh hoạt của câu lạc bộ.

Tiếng hát gửi gắm thanh xuân

Tình cờ qua Facebook, tôi được biết đến Câu lạc bộ ca múa nhạc Hà Nội. Theo chỉ dẫn của chị chủ nhiệm Thu Minh, tôi đã tới đây. Câu lạc bộ nằm trong nhà văn hóa ở ngõ Lệnh Cư, phố Khâm Thiên, phường Văn Miếu Quốc Tử Giám.

Nhà nghiên cứu, nhà thơ, nhà báo Lê Minh Quốc (thứ hai, bên phải sang) luôn gắn bó với bạn bè.

Lê Minh Quốc - Dấu ấn của nghị lực và văn chương

Trong từng trang viết, ta thấy thấp thoáng bóng dáng của một người con Đà Nẵng: Chân thành, mạnh mẽ, nhưng cũng đầy tình cảm và nỗi niềm. Quê hương là nơi chôn nhau cắt rốn, là điểm tựa tinh thần, là ngọn lửa âm ỉ cháy trong trái tim Lê Minh Quốc suốt hành trình sáng tác.

Sắm Tết thời bao cấp. Ảnh tư liệu

Nhớ những năm dành dụm Tết

Thời bao cấp, cái gì cũng tem phiếu, cho sao được thế, gọi là tiêu chuẩn, túi hàng Tết mỗi gia đình coi như đầy đủ trong 3 ngày Tết. Có bóng bì, bánh đa nem, mộc nhĩ, nấm hương, miến dong, hạt tiêu, mì chính, chè gói Ba Đình, thuốc lá giấy bạc Điện Biên…, tất cả được đựng trong túi nylon, bán với giá rẻ.

Họa sĩ Trần Thùy Linh với cuốn sách "Chuyện cây chuyện đời".

“Thiên nhiên là bác sĩ chữa lành”

Là họa sĩ chuyên vẽ hoa khổ lớn và tranh thiên nhiên, họa sĩ Trần Thùy Linh còn sáng tác rất nhiều tản văn. Vì cảm thấy “mắc nợ với thiên nhiên” - một món nợ ngọt ngào, quyến rũ, mới đây, chị ra mắt tản văn “Chuyện cây chuyện đời” (NXB Văn học).

Nhạc sĩ Quang Long, ca sĩ AnhHi Thanh Cường và NSƯT Nguyễn Quang Hưng tại lễ ra mắt album.

AnhHi Thanh Cường mong truyền tình yêu dân ca tới GenZ

Ca sĩ Thanh Cường nay trở thành AnhHi Thanh Cường vừa ra mắt album mang âm hưởng dân ca gồm 5 sáng tác của nhạc sĩ Nguyễn Quang Long. “Thương câu dân ca” - bài hát chủ đề của album được lựa chọn làm MV với sự giúp sức của AI.

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Hạnh.

Kể chuyện Tây Nguyên bằng âm nhạc

Gần nửa thế kỷ âm thầm và bền bỉ, nhạc sĩ Nguyễn Văn Hạnh đã “kể” hàng trăm câu chuyện bằng âm nhạc. Những bản tình ca về con người, văn hóa và bản sắc Tây Nguyên của ông như những dòng suối mát thấm đẫm tâm hồn.

Cao Thanh Nam với bức tranh đang sáng tác.

Tranh của trưởng thôn

Ở nông thôn, trưởng thôn hẳn là nông dân, có khi là người thợ và cũng có lúc là chủ thầu xây dựng… Nhưng người làm nghề vẽ tranh thì có lẽ duy nhất là anh Cao Thanh Nam, trưởng thôn Liêm Hóa, xã Trung Hóa cũ, tỉnh Quảng Bình, nay là xã Kim Phú, tỉnh Quảng Trị.

Nhạc sĩ Trần Lệ Giang.

Âm nhạc là lời tri ân gửi về quê hương, nguồn cội

Như một sự trả nợ cho nỗi nhớ quê hương riêng mang, vài năm trở lại đây, nữ nhạc sĩ Trần Lệ Giang thường phát hành album nhạc mới vào những ngày đầu năm mới. Những ca khúc gửi gắm cả tâm hồn và trái tim người nghệ sĩ, mong mọi điều an lành đến với muôn nhà.

Tranh trong tập thơ "Sen".

Gần 80, “yêu như lửa đỏ”

Tuổi 78, nhà thơ Thế Hùng ra tập thơ “Sen” (NXB Mỹ thuật), chỉ để nói chuyện… yêu. Cuộc ra mắt diễn ra tại Hội Liên hiệp Văn học nghệ thuật Hà Nội, 19 Hàng Buồm, sáng 29/12 giữa nhiều bạn văn nghệ sĩ thân mến ông.

Trao giải A của cuộc thi. Ảnh: ANH QUÂN

Hội thi thơ làng gợi cách hay cho cả nước

Cuộc thi hoàn toàn mang tính xã hội hóa, xuất phát từ một ngôi làng có truyền thống yêu thơ, làm thơ, góp phần khẳng định sức sống bền lâu của thơ ca, văn hóa. Cũng là gợi mở đặc sắc cho việc nuôi dưỡng tình yêu thơ ca trong đời sống đương đại.

Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh ra sách mới

Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh ra sách mới

NXB Trẻ vừa phát hành truyện dài mới nhất của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh mang tên “Cô bé hàng xóm và bốn viên kẹo”. Chọn bối cảnh Sài Gòn - Thành phố Hồ Chí Minh những năm 1980, truyện kể về dân nhập cư, những người nghèo sống ở đô thị hoa lệ, về tình làng nghĩa xóm và bao điều đẹp đẽ giờ đây chỉ còn trong ký ức.

Không gian trong chiếc xe "Sách trên mây".

"Sách trên mây" - Nung nấu từ vấp ngã

“Người lái xe” như anh chỉ cần làm một sứ mệnh nhỏ là lái xe, đưa những quyển sách đến tay những người cần, gieo một hạt mầm nhỏ và đợi chờ ngày những hạt mầm đó sẽ trở nên xanh hơn...

Nhà thơ Kevin Bowen và nhà thơ Nguyễn Phan Quế Mai trong cuộc ra mắt tập thơ "Khúc hát thành Cổ Loa" của ông tại Việt Nam. Ảnh: QUANG HƯNG

Khôn nguôi những cuộc kiếm tìm

Chiến tranh ngày một lùi xa nhưng dư chấn của mất mát, hy sinh vẫn luôn day dứt, buốt đau trong tâm khảm những người ở lại, những người thuộc thế hệ sau.

Một góc phòng triển lãm.

Bước ngoặt mới của Đặng Tiến

Sau tám năm, họa sĩ Đặng Tiến trở lại với công chúng mỹ thuật bằng triển lãm cá nhân “Ngày tháng này”, đang diễn ra tại Art30 Gallery (30 Quang Trung, Hà Nội).

Một chuyến về nguồn Thanh Hóa của dòng họ Trịnh ở Đa Sỹ (Hà Đông, Hà Nội).

Tôn vinh các danh nhân họ Trịnh

Nhiều đóng góp của họ Trịnh Việt Nam nói chung, các bậc danh nhân, nhân sĩ họ Trịnh nói chung, đối với lịch sử đất nước, đã được điểm nhắc trong hội thảo khoa học “Họ Trịnh trong tiến trình lịch sử Việt Nam”.

KTS Vũ Hiệp cùng các đồng nghiệp trong cuộc ra mắt sách.

Gọi ra sự gần gũi giữa các ngành nghệ thuật

KTS, họa sĩ, tác giả Vũ Hiệp, giảng viên Trường đại học Giao thông vận tải, đã bắt đầu từ bản nhạc “Rhapsody trên chủ đề Paganini” để tìm kiếm mối liên quan giữa các ngành kiến trúc, điêu khắc, hội họa, văn học, âm nhạc, sân khấu, điện ảnh và cho ra mắt cuốn sách “Tiếng dội của hình” (NXB Mỹ thuật).

Một cuốn Lịch có Kỷ lục số trang nhiều nhất (4.019 trang), nặng 8 kg, NXB Tri thức, 2019.

Háo danh, hư danh và đua kỷ lục

Những tưởng thói háo danh méo mó đã được Ngô Tất Tố cay đắng giễu cợt trong “Góc chiếu giữa đình” từ năm 1933 đã lùi xa trong ký ức. Nhưng đến đầu thế kỷ XXI nó lại “tái sinh” dưới các bản dạng mới, tinh vi và hào nhoáng hơn, như việc chạy đua “lập kỷ lục”.

Họa sĩ Bùi Lê Dũng bên tác phẩm của mình.

“Với tôi, Hà Nội là thưa vắng”

Tại Vân Art Gallery, 10-12 Yên Hoa (Hà Nội), bày 35 bức tranh sơn dầu và acrylic về phố Hà Nội và một số phong cảnh trung du, họa sĩ Bùi Lê Dũng đưa người xem về với sự tĩnh lặng để chiêm ngưỡng những khoảnh khắc bừng sáng của khung cảnh, của tâm hồn.