HỌA SĨ TRẦN THÙY LINH:

“Thiên nhiên là bác sĩ chữa lành”

Là họa sĩ chuyên vẽ hoa khổ lớn và tranh thiên nhiên, họa sĩ Trần Thùy Linh còn sáng tác rất nhiều tản văn. Vì cảm thấy “mắc nợ với thiên nhiên” - một món nợ ngọt ngào, quyến rũ, mới đây, chị ra mắt tản văn “Chuyện cây chuyện đời” (NXB Văn học).

Họa sĩ Trần Thùy Linh với cuốn sách "Chuyện cây chuyện đời".
Họa sĩ Trần Thùy Linh với cuốn sách "Chuyện cây chuyện đời".

Phóng viên (PV): Xin chúc mừng chị với tập tản văn “Chuyện cây chuyện đời”, đâu là nguồn cảm hứng để chị sáng tác tập tản văn này?

Họa sĩ Trần Thùy Linh: Có thể nói, đời tôi đã luôn gắn với thiên nhiên. Từ tuổi ấu thơ ở Hà Nội tới những năm tháng nơi xứ người hay khi đã về sống tại Việt Nam, thiên nhiên hiện diện cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng trong mọi giai đoạn cuộc đời cũng như mọi công việc cụ thể của tôi. Không chỉ là trong những nghề tôi từng trải qua như du lịch, ngoại giao, trong những hoạt động nghệ thuật như vẽ, như chụp hay viết lách mấy mươi năm trời, mà còn cả trong cuộc sống hằng ngày.

Dù là sống ở đâu thì cỏ cây hoa lá, cơn mưa, giọt nắng vẫn luôn là cuộc sống hằng ngày của tôi; những cánh rừng, dòng sông, hồ nước là nơi tôi luôn tìm về mỗi khi có thể. Tôi không khi nào có thể nhìn thiên nhiên với con mắt của kẻ đứng ngoài. Tôi cũng không coi thiên nhiên là một khái niệm, cây cối là vô tri. Mỗi khi đâu đó có chuyện xảy ra với thiên nhiên dù với bất kỳ lý do gì - những cuộc tàn sát rừng, cây cối nơi đô thị bị chặt bỏ, những ao hồ bị san lấp… là lúc tôi cảm nhận đựơc nỗi đau cứa da cứa thịt thật sự về thể chất chứ không phải chỉ trong tâm hồn.

PV: Rất nhiều tác giả đã viết tản văn, với chị, chị đã làm gì để tác phẩm của mình có lối đi riêng, khác các tác giả đã từng viết?

Họa sĩ Trần Thùy Linh: Ngay từ khi bắt đầu viết lách cách đây hơn 20 năm (không kể thời gian theo học văn chương tại Đức), thì tôi đã chọn thể loại tản văn để bày tỏ tư duy của mình vì tôi thấy tản văn “là mình” nhất. Một thể loại văn xuôi cấu trúc tự do xoay quanh một chủ đề nào đó, giúp tác giả bày tỏ tâm tư tình cảm của mình mà không bị quá gò bó vào cốt truyện hay kỹ thuật thể hiện như một số thể loại văn học khác. Vốn là người luôn đặt sự tự do vào vị trí tối thượng trong mọi lĩnh vực của cuộc sống, nên tôi chọn tản văn khi viết, dù bạn đọc cũng biết tới tôi qua những bài tiểu luận, chính luận và bút ký thời gian tôi cộng tác nhiều với báo chí. Chọn tản văn khi viết về đề tài thiên nhiên, giúp cho tôi bộc lộ rõ nét nhất tư duy cá nhân, kể về những trải nghiệm và chiêm nghiệm của mình một cách tự nhiên nhất, mà cũng trữ tình nhất theo giọng văn của riêng tôi.

Thật sự rất vui và là nguồn động viên rất lớn cho người viết, khi nhiều phản hồi của bạn đọc sau khi sách ra đời đều nói rằng: “Chuyện cây chuyện đời” là một cuốn sách để đọc chậm. Đó chính là điều tôi hướng tới khi viết cuốn tản văn này.

141a.jpg
Trần Thùy Linh bên bức tranh "Sau cơn mưa".

PV: Chị đã vẽ rất nhiều tranh về cỏ cây, hoa lá cũng như viết tản văn về thiên nhiên, theo chị, vẽ hay viết khó hơn?

Họa sĩ Trần Thùy Linh: Tôi không thấy gì khó cả (cười). Mỗi khi cảm xúc dâng trào thì bản năng sẽ mách bảo tôi vẽ trước hay viết trước. Có khi tôi hoàn tất nguyên một bộ tranh mười mấy bức “Chuyện đời của lá” trong nhiều năm trước khi viết tản văn cùng tên. “Nhật ký tắm rừng” tôi viết ngay bên bìa rừng khi đang vẽ bộ tranh Rừng. Viết hay vẽ thì cũng là hai trong nhiều cách tôi thường dùng để duy trì kết nối với thế giới chung quanh, bao gồm người và thiên nhiên. Viết hay vẽ và cả chụp ảnh cũng là cách tôi đối thoại với thiên nhiên.

PV: Lại nói đến chuyện vẽ, chị vẫn trung thành với những đóa hoa cỡ lớn?

Họa sĩ Trần Thùy Linh: Dù có vẽ đề tài gì, chất liệu gì và chọn bút pháp khác đến đâu đi nữa, thì tôi vẫn trung thành tới suốt đời với dòng tranh “chân dung” hoa với kỹ thuật vẽ hoa cánh mỏng! Đó chính là tôi trong hội họa, nên không khi nào tôi từ bỏ bản chất của mình. Xin dùng lời của đại thiền sư Dogen khi nói về thiên nhiên (có trích dẫn trong sách ở trang 6) để trả lời câu hỏi này: “Đừng bỏ bầu trời của bạn, đừng bỏ nước của bạn, đừng bỏ bản thể của bạn. Đừng bỏ đi sự tồn tại. Bởi, một khi bạn làm mất đi những điều đó, bạn chỉ còn là cái xác đi quanh!”.

PV: Vẽ và viết, hẳn chị cũng muốn lan tỏa thông điệp thuận thiên, bảo vệ môi trường, một vấn đề cũng đang được nhiều nghệ sĩ hướng tới?

Họa sĩ Trần Thùy Linh: Với quan điểm rằng con người thuộc về thiên nhiên, mọi suy nghĩ và hành động của tôi đều hướng đến sự tự nhiên, không chỉ riêng trong sự nghiệp viết và vẽ. “Thuận tự nhiên-tự nhiên thuận”, với tôi câu này đúng trong mọi lãnh vực của cuộc sống. Khi đã quan tâm tới môi trường, coi thiên nhiên như nhà, như người thân cùng chung sống, thì cách ứng xử của chúng ta cũng phải tương ứng. Tôi chỉ mong mọi người thấy được thiên nhiên như nó vốn là. Qua các tác phẩm hội họa, văn chương cũng như nhiếp ảnh của mình, tôi chỉ mong mọi người ý thức được rằng, dành tình yêu cho cái cây, ngọn cỏ chính là dành những gì đẹp đẽ nguyên sơ nhất cho chính tâm hồn mình. Là tự mình dưỡng tâm, trí, thần cho chính mình, là điều nên ưu tiên.

PV: Xin trân trọng cảm ơn chị!

Có thể bạn quan tâm

Nhạc sĩ Quang Long, ca sĩ AnhHi Thanh Cường và NSƯT Nguyễn Quang Hưng tại lễ ra mắt album.

AnhHi Thanh Cường mong truyền tình yêu dân ca tới GenZ

Ca sĩ Thanh Cường nay trở thành AnhHi Thanh Cường vừa ra mắt album mang âm hưởng dân ca gồm 5 sáng tác của nhạc sĩ Nguyễn Quang Long. “Thương câu dân ca” - bài hát chủ đề của album được lựa chọn làm MV với sự giúp sức của AI.

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Hạnh.

Kể chuyện Tây Nguyên bằng âm nhạc

Gần nửa thế kỷ âm thầm và bền bỉ, nhạc sĩ Nguyễn Văn Hạnh đã “kể” hàng trăm câu chuyện bằng âm nhạc. Những bản tình ca về con người, văn hóa và bản sắc Tây Nguyên của ông như những dòng suối mát thấm đẫm tâm hồn.

Cao Thanh Nam với bức tranh đang sáng tác.

Tranh của trưởng thôn

Ở nông thôn, trưởng thôn hẳn là nông dân, có khi là người thợ và cũng có lúc là chủ thầu xây dựng… Nhưng người làm nghề vẽ tranh thì có lẽ duy nhất là anh Cao Thanh Nam, trưởng thôn Liêm Hóa, xã Trung Hóa cũ, tỉnh Quảng Bình, nay là xã Kim Phú, tỉnh Quảng Trị.

Nhạc sĩ Trần Lệ Giang.

Âm nhạc là lời tri ân gửi về quê hương, nguồn cội

Như một sự trả nợ cho nỗi nhớ quê hương riêng mang, vài năm trở lại đây, nữ nhạc sĩ Trần Lệ Giang thường phát hành album nhạc mới vào những ngày đầu năm mới. Những ca khúc gửi gắm cả tâm hồn và trái tim người nghệ sĩ, mong mọi điều an lành đến với muôn nhà.

Tranh trong tập thơ "Sen".

Gần 80, “yêu như lửa đỏ”

Tuổi 78, nhà thơ Thế Hùng ra tập thơ “Sen” (NXB Mỹ thuật), chỉ để nói chuyện… yêu. Cuộc ra mắt diễn ra tại Hội Liên hiệp Văn học nghệ thuật Hà Nội, 19 Hàng Buồm, sáng 29/12 giữa nhiều bạn văn nghệ sĩ thân mến ông.

Trao giải A của cuộc thi. Ảnh: ANH QUÂN

Hội thi thơ làng gợi cách hay cho cả nước

Cuộc thi hoàn toàn mang tính xã hội hóa, xuất phát từ một ngôi làng có truyền thống yêu thơ, làm thơ, góp phần khẳng định sức sống bền lâu của thơ ca, văn hóa. Cũng là gợi mở đặc sắc cho việc nuôi dưỡng tình yêu thơ ca trong đời sống đương đại.

Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh ra sách mới

Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh ra sách mới

NXB Trẻ vừa phát hành truyện dài mới nhất của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh mang tên “Cô bé hàng xóm và bốn viên kẹo”. Chọn bối cảnh Sài Gòn - Thành phố Hồ Chí Minh những năm 1980, truyện kể về dân nhập cư, những người nghèo sống ở đô thị hoa lệ, về tình làng nghĩa xóm và bao điều đẹp đẽ giờ đây chỉ còn trong ký ức.

Không gian trong chiếc xe "Sách trên mây".

"Sách trên mây" - Nung nấu từ vấp ngã

“Người lái xe” như anh chỉ cần làm một sứ mệnh nhỏ là lái xe, đưa những quyển sách đến tay những người cần, gieo một hạt mầm nhỏ và đợi chờ ngày những hạt mầm đó sẽ trở nên xanh hơn...

Nhà thơ Kevin Bowen và nhà thơ Nguyễn Phan Quế Mai trong cuộc ra mắt tập thơ "Khúc hát thành Cổ Loa" của ông tại Việt Nam. Ảnh: QUANG HƯNG

Khôn nguôi những cuộc kiếm tìm

Chiến tranh ngày một lùi xa nhưng dư chấn của mất mát, hy sinh vẫn luôn day dứt, buốt đau trong tâm khảm những người ở lại, những người thuộc thế hệ sau.

Một góc phòng triển lãm.

Bước ngoặt mới của Đặng Tiến

Sau tám năm, họa sĩ Đặng Tiến trở lại với công chúng mỹ thuật bằng triển lãm cá nhân “Ngày tháng này”, đang diễn ra tại Art30 Gallery (30 Quang Trung, Hà Nội).

Một chuyến về nguồn Thanh Hóa của dòng họ Trịnh ở Đa Sỹ (Hà Đông, Hà Nội).

Tôn vinh các danh nhân họ Trịnh

Nhiều đóng góp của họ Trịnh Việt Nam nói chung, các bậc danh nhân, nhân sĩ họ Trịnh nói chung, đối với lịch sử đất nước, đã được điểm nhắc trong hội thảo khoa học “Họ Trịnh trong tiến trình lịch sử Việt Nam”.

KTS Vũ Hiệp cùng các đồng nghiệp trong cuộc ra mắt sách.

Gọi ra sự gần gũi giữa các ngành nghệ thuật

KTS, họa sĩ, tác giả Vũ Hiệp, giảng viên Trường đại học Giao thông vận tải, đã bắt đầu từ bản nhạc “Rhapsody trên chủ đề Paganini” để tìm kiếm mối liên quan giữa các ngành kiến trúc, điêu khắc, hội họa, văn học, âm nhạc, sân khấu, điện ảnh và cho ra mắt cuốn sách “Tiếng dội của hình” (NXB Mỹ thuật).

Một cuốn Lịch có Kỷ lục số trang nhiều nhất (4.019 trang), nặng 8 kg, NXB Tri thức, 2019.

Háo danh, hư danh và đua kỷ lục

Những tưởng thói háo danh méo mó đã được Ngô Tất Tố cay đắng giễu cợt trong “Góc chiếu giữa đình” từ năm 1933 đã lùi xa trong ký ức. Nhưng đến đầu thế kỷ XXI nó lại “tái sinh” dưới các bản dạng mới, tinh vi và hào nhoáng hơn, như việc chạy đua “lập kỷ lục”.

Họa sĩ Bùi Lê Dũng bên tác phẩm của mình.

“Với tôi, Hà Nội là thưa vắng”

Tại Vân Art Gallery, 10-12 Yên Hoa (Hà Nội), bày 35 bức tranh sơn dầu và acrylic về phố Hà Nội và một số phong cảnh trung du, họa sĩ Bùi Lê Dũng đưa người xem về với sự tĩnh lặng để chiêm ngưỡng những khoảnh khắc bừng sáng của khung cảnh, của tâm hồn.

Các em học sinh giao lưu chia sẻ cảm xúc sau khi đọc tác phẩm của nhà văn Đoàn Giỏi.

Kể thêm nét mới về nhà văn “Đất rừng phương Nam”

Hội Nhà văn Việt Nam phối hợp với Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh vừa kỷ niệm 100 năm Ngày sinh nhà văn Đoàn Giỏi (1925-2025), cùng nhìn lại hành trình sáng tác độc đáo và những đóng góp của ông cho nền văn học Việt Nam hiện đại. Những tác phẩm tiêu biểu của ông được ví như bản đồ di sản, hiện rõ phong vị đất và người Nam Bộ.

Món cá suối được ướp và nướng bằng phương thức truyền thống của người Cơ Ho.

Quà của núi rừng

Mỗi lần được nhận những món quà đơn sơ, dung dị của bạn bè dân tộc thiểu số, lòng tôi lại xúc động khó tả. Quà của bạn là quà của núi, của rừng, bạn chọn từ trên rẫy, dưới suối; những thức quà thấm nắng, ngấm gió của đại ngàn thân thương.

Tôi neo âm nhạc vào niềm tin, không phải vào khổ đau

Tôi neo âm nhạc vào niềm tin, không phải vào khổ đau

Trong hành trình âm nhạc, nhạc sĩ Đỗ Bảo (trong ảnh) không chỉ soi chiếu cảm xúc của mình mà còn mở ra một thế giới thấm đẫm những suy tưởng về hạnh phúc, khổ đau, ánh sáng và bóng tối. Nhạc sĩ chia sẻ với Thời Nay sự tĩnh tại - một vẻ đẹp âm thầm nhưng lay động sâu xa.

Vẽ để níu thanh xuân đang trôi

Vẽ để níu thanh xuân đang trôi

Vẽ bằng ký ức, hoài niệm và cả nỗi sợ thanh xuân dần trôi, họa sĩ Trần Cường (Kuolg Trần, ảnh) sẽ mang đến không gian triển lãm “Bay - Lạc giữa thanh xuân” (diễn ra từ ngày 22 - 30/9 tại Nhà triển lãm 16 Ngô Quyền, Hoàn Kiếm, Hà Nội) một thế giới vừa phảng phất nuối tiếc vừa rực rỡ khát khao.

Thầy Chư tận tình hướng dẫn học viên viết chữ Nôm Dao.

Từ “cấp bản”, cần làm ở cấp tỉnh để giữ chữ Nôm Dao

Tại Bản Cuôn (xã Chợ Đồn, Thái Nguyên), chữ Nôm Dao không chỉ hiện hữu trong những cuốn sách cũ hay các nghi lễ truyền thống, mà đang được truyền dạy lại cho thế hệ trẻ. Cộng đồng người Dao nơi đây coi việc giữ chữ cũng chính là giữ lấy cội nguồn văn hóa của mình.

Bốn nữ nhà văn gặp nhau và chụp ảnh ở Đà Nẵng sau ngày giải phóng miền nam. Hàng trên từ trái qua: Vũ Thị Hồng, Bùi Thị Chiến; hàng dưới từ trái qua: Hà Phương, Trần Thị Thắng. Ảnh tư liệu phục chế mầu

Ngời sáng những dịu dàng qua bom đạn

Tập văn xuôi, thơ “Hoa hồng trong lửa” (NXB Hội nhà văn) của bốn cô gái mới đôi mươi, ngoài đôi mươi năm ấy, sẽ kể những điều có thể coi như đại diện cho thế hệ nữ sinh viên trong số hơn 10 nghìn sinh viên lên đường nhập ngũ từ năm 1970 đến 1972.

“Bản sắc cá nhân chính là nhịp điệu riêng”

“Bản sắc cá nhân chính là nhịp điệu riêng”

Từ những bức tranh phố đậm chất hoài niệm, họa sĩ Phạm Hà Duy Khánh (trong ảnh) trở lại với triển lãm “Lát Phố” (từ ngày 22 đến 31/8 tại Nhà triển lãm 16 Ngô Quyền, Hà Nội) - một cuộc đối thoại nghệ thuật thầm lặng, day dứt.

Trần Nhật Minh (ngoài cùng bên trái) cùng các đồng nghiệp đọc thơ trên Sân thơ Trẻ - Ngày thơ Việt Nam 2019. Ảnh: THÀNH DUY

Cùng ở lại với mùa xuân

Những khúc hát, những cánh đồng, những mùa xuân, buổi mai tinh khôi và cuộc đời lấp lánh… còn ở lại trong tập thơ mới của nhà báo, thi sĩ Khánh Văn Trần Nhật Minh (1981-2024).

Ông Pả La Ham (ngồi giữa) tham gia hoạt động văn hóa ở địa phương.

Dệt âm thanh tình yêu

Ông Pả La Ham (tên khai sinh là Hồ Văn Dương) là người dân tộc Vân Kiều ở thôn R’Lây, xã Đakrông (tỉnh Quảng Trị). Sinh ra và lớn lên ở ngôi làng nhỏ giữa núi rừng Trường Sơn, cả cuộc đời mình, ông để dành thực hiện ước nguyện dệt âm thanh tình yêu.

Đạo diễn Nguyễn Thành Paven trong một lần tác nghiệp.

Hãy chạm tim mình vào “kho báu xanh”

Đạo diễn, nhà làm phim trẻ Nguyễn Thành Paven là một trong ít những nhà làm phim trẻ thế hệ 9X làm việc quên thời gian và có thể vượt núi băng rừng hàng tuần để ghi lại bằng được những khoảnh khắc vàng của “kho báu xanh”.

“Vào chùa”, Acrylic, 120x80cm.

Lời Kinh Bắc của họa sĩ Đỗ Bảng

“Xẩm Chợ” triển lãm tranh lần thứ hai của họa sĩ Đỗ Bảng (Đỗ Hữu Bảng), vừa diễn ra tại triển lãm 16 Ngô Quyền, Hà Nội. 24 tác phẩm tại đây mang dấu ấn sâu sắc trong hành trình sáng tác hơn ba thập kỷ vừa qua, đa sắc màu và lộng lẫy ánh sáng văn hóa vùng Kinh Bắc.