Nhà nhiếp ảnh Nguyễn Hữu Bảo:

Trong nhiếp ảnh, tôi đề cao tính chân thực

Sau hơn 40 năm cầm máy, nhà nhiếp ảnh Nguyễn Hữu Bảo đã lưu giữ nhiều khoảnh khắc quý giá của Hà Nội và nhiều vùng miền trên khắp đất nước. Ông đặc biệt lưu tâm tới tính chân thật của từng bức ảnh, tức là ảnh không can thiệp, có tính chân xác của tư liệu, chứa đựng ý nghĩa lịch sử. Chúng tôi có cuộc trò chuyện cùng ông.
Nhà nhiếp ảnh Nguyễn Hữu Bảo.
Nhà nhiếp ảnh Nguyễn Hữu Bảo.

Ảnh hay mới khó

- Ông vẫn nói ông là một người chụp ảnh đời sống. Có lẽ, ông đã bắt đầu đến với nhiếp ảnh trong hoàn cảnh liên quan đời sống thường nhật của cá nhân ông hơn là một công tác, một nhiệm vụ được cơ quan phân công?

- Đúng là như vậy. Năm 1973, tôi trải qua lần đầu cầm máy ảnh trong một hoàn cảnh rất đặc biệt: đại gia đình chúng tôi được đón người em họ, là bộ đội tăng thiết giáp nhưng bị mất liên lạc từ lâu. Tôi chỉ được biết tin này trước ngày đón em mấy hôm, trong lúc tôi chưa hề biết chụp ảnh, dù cả gia đình tôi đều làm điện ảnh, từ ông anh trưởng tới ông anh thứ ba đều là những nhà quay phim. Tôi đã học chụp ảnh cấp tốc chỉ trong một ngày, từ cách lắp phim, lấy nét, bấm máy… Tôi nhớ hôm đó, thời tiết heo may gió lạnh, tôi đi cùng một người họ hàng khác tới ga Thường Tín (khi đó, thuộc tỉnh Hà Tây, nay thuộc thành phố Hà Nội-PV) đón người thân. Khung cảnh nhốn nháo và khi gặp được cậu em, cả ba ôm chầm lấy nhau, mừng mừng tủi tủi. Tất nhiên, tôi đã không quên nhiệm vụ của mình, cầm máy ảnh lên rồi bấm, đâu như được 20-25 chiếc. Tôi chỉ quan tâm tới việc chụp người em… Sau này, nhìn lại, tôi thấy tiếc vì khi đó, chưa có được ý thức về vai trò của chiếc máy ảnh ở một thời khắc lịch sử rất có giá trị, đó là khung cảnh một cuộc trao trả tù binh của hai bên tham chiến sau Hiệp định Paris.

- Sự tiếc nuối ấy có ý nghĩa gì đối với việc chụp ảnh của ông sau này?

- Tôi đến với nhiếp ảnh bằng sự tự nhiên, gần gũi, vẫn thích chụp những điều giản dị trong cuộc sống hằng ngày. Đặc biệt, tôi tôn trọng tính chân thật trong ảnh, không can thiệp, chỉnh sửa hay nhờ người này người kia diễn cho mình chụp.

Nhưng ý thức về việc chụp ảnh được "vỡ ra" khi tôi chuyển từ phóng viên ảnh báo Văn nghệ sang làm việc tại tạp chí Xưa và Nay trực thuộc Hội Khoa học lịch sử Việt Nam. Từng bước trong công việc ở đó, tôi nhìn vào khía cạnh của lịch sử để ghi nhận và lưu giữ.

Như với Hà Nội chẳng hạn, tôi đã tìm lại những góc phố thân thương của Hà Nội từ thời vỡ lòng, thời niên thiếu, những con đường, ngõ ngách đến nay đã có nhiều biến đổi, không còn hình bóng xưa cũ. Tôi nghĩ, cứ nhìn vào kiến trúc là sẽ nhận ra sự biến đổi của một vùng đất, đặc biệt là Hà Nội. Do vậy, khi tôi làm cuốn sách ảnh "Hà Nội dấu yêu", nhiều người đã rất thích thú vì được nhìn ngắm Hà Nội của một thời đã qua, những con người Hà Nội năm đó ăn mặc, sinh hoạt ra sao. Đó là những bức ảnh mang giá trị của lịch sử. Cuốn sách đã được trao Giải thưởng Bùi Xuân Phái-Vì tình yêu Hà Nội, ở hạng mục tác phẩm, năm 2017.

Phủ Tây Hồ, một ngày của năm 2000. Ảnh: Nguyễn Hữu Bảo
Phủ Tây Hồ, một ngày của năm 2000. Ảnh: Nguyễn Hữu Bảo

- Ông đề cập tính chân thực, yếu tố lịch sử trong nhiếp ảnh. Vậy còn tính nghệ thuật trong nhiếp ảnh được ông nhìn nhận thế nào?

- Trong nhiếp ảnh, tôi đề cao tính chân thực. Một bức ảnh đẹp, đôi khi bởi được nhìn nhận từ khía cạnh thẩm mỹ. Tôi nghĩ, ảnh hay mới khó. Ảnh hay là ảnh có ngôn ngữ, thông điệp và tuyên ngôn nghệ thuật.

Trước đây, Hà Nội có nghề rút lốp xe đạp; do chế độ bao cấp, phân phối mọi thứ đến người dân nên nhiều khi, sau mấy đợt phân phối khác nhau, một gia đình mới gom đủ phụ tùng cho một cái xe đạp, và thường có cảnh lốp xe to hơn vành xe. Do vậy, ở Hà Nội mới sinh ra nghề rút lốp xe đạp. Để có thể sử dụng được, người ta bắt buộc phải "rút lốp", làm cho nó nhỏ lại để vừa với vành xe… Hay là cảnh xếp hàng lấy nước ở các vòi nước công cộng. Những bức ảnh ghi lại các khung cảnh ấy đã cho thấy sức mạnh ghê gớm của nhiếp ảnh bởi tính hiện thực, mãi mãi là những hình ảnh thuộc về quá khứ.

Chụp ảnh là sở thích cá nhân

- Việc chụp ảnh "không diễn", "không can thiệp" có lẽ cũng đồng nghĩa việc ông không kiếm sống bằng nhiếp ảnh?

- Tôi chụp ảnh như một thú vui trong cuộc sống, chứ kỳ thực, tôi không sống được với nhiếp ảnh. Trước đây, trong những năm tháng khó khăn, tôi nhận chụp ảnh dịch vụ để có thu nhập cho gia đình. Còn lại, tôi xác định chụp ảnh là để dành cho mình. Tính cách của tôi như thế nào, tôi chụp đúng như thế. Ngay trong tư gia, tôi cũng chỉ treo hai bức để làm vừa lòng vợ và các con. Tôi cũng xa rời các cuộc thi nhiếp ảnh.

- Tôi biết, sau khi xem những hình ảnh về ông, lọ mọ trong đêm đông của Hà Nội để chụp ảnh, không ít người đã cho rằng, ông khá vất vả với "thú vui" này?

- Kỳ thực, đó là nhu cầu, là một cách hưởng thụ đời sống, giống như tôi thích được trèo đèo, lội suối, được tắm suối, được ngủ trong rừng. Nếu tôi đi chụp ảnh để kiếm tiền hoặc để thực hiện một nhiệm vụ mà phải lặn lội đêm hôm thì đó mới là vất vả, hy sinh.

Để có được những bức ảnh hiện thực, tay máy bắt buộc phải đi vào đời sống. Khi đến Hạ Long, tôi không chụp cảnh đẹp ở vịnh mà tôi vào làng chài, xem người dân đang sống ra sao. Hay trong những trận lụt ở Hà Nội trước kia, tôi thuê đò đi ra bãi Phúc Tân, Phúc Xá, đi ra khu vực sông Hồng giữa một dòng cản và dòng chảy để hiểu về ranh giới trên sông… Tôi đi chụp ảnh cũng là một cách học, "đi một ngày đàng học một sàng khôn". Cũng vì "một người một ngựa" nên tôi hay nhận được các thắc mắc về góc chụp mà chỉ mình tôi, kiểu như "tại sao ông lại có được góc ảnh này?". Tôi rất vui vì theo thời gian, ảnh của tôi vẫn nhận được nhiều sự ủng hộ và chia sẻ của mọi người. Bên cạnh những người không thích thì vẫn có những người cùng tần số trong thưởng thức ảnh và họ trân trọng các bức ảnh của tôi.

- Nhưng thú vui nhiếp ảnh cũng lắm công phu. Qua nhiều năm tháng chiến tranh, rồi khi đời sống vật chất khó khăn, cho tới nay, ông đã nuôi thú vui của mình bằng cách nào?

- Nhiếp ảnh là một loại hình rất tốn chi phí. Những năm chiến tranh đã khó khăn thì chớ, đến thời bao cấp còn khó khăn hơn gấp bội. Tôi vẫn nhớ, lương cán sự loại 3 của tôi khi ấy chỉ đủ để mua ba cuộn phim... Tôi may mắn vì có các anh trai làm trong ngành điện ảnh nên có điều kiện thuận lợi để xin những đoạn phim trắng, thuốc tráng phim còn thừa. Sau này, cuộc sống cứ tùng tiệm trôi đi, trong hoàn cảnh nào thì tùy nghi thích ứng, có thể chắp vá một chút nhưng cứ chụp được ảnh là tốt rồi.

Mỗi người sẽ có một cách để nuôi thú vui của mình, tôi nghĩ vậy. Như bạn thấy, nhà thơ đâu có thể đủ sống được bằng thơ nhưng mọi thứ vẫn cứ tiếp diễn và thơ vẫn hiện diện trong đời sống nhờ sự tiếp nối thế hệ người làm thơ.

- Xin cảm ơn ông về những chia sẻ chân thành!

Có thể bạn quan tâm

Họa sĩ Tạ Huy Long trong xưởng mở của anh, tại Không gian Manzi, Hà Nội. Ảnh: Nhân vật cung cấp

Tôi chỉ là một người thợ yêu nghệ thuật

Tạ Huy Long được biết đến như một họa sĩ minh họa tài năng, sáng tạo cùng các nhân vật trong truyện Dế mèn phiêu lưu ký của nhà văn Tô Hoài, bên cạnh nhiều tác phẩm truyện kể bằng tranh về lịch sử, văn hóa cổ.

Nghệ sĩ Nhân dân Quế Trân, vai Linh Nhân Hoàng thái hậu trong vở Câu thơ yên ngựa.

Hạnh phúc được tiếp nối truyền thống nghệ thuật của gia tộc

Ghi dấu mốc 100 năm gia tộc hát bội - cải lương tuồng cổ Vĩnh Xuân-bầu Thắng-Minh Tơ-Thanh Tòng, bởi thế, với Nghệ sĩ Nhân dân Quế Trân, năm 2025 là một năm hạnh phúc. Đây cũng là gia tộc duy nhất ở miền nam, đến nay có đến sáu đời duy trì nghề hát. Bên thềm năm mới, chúng tôi có cuộc trò chuyện cùng chị.

Diễn viên Đỗ Thị Hải Yến. Ảnh: Kim Bánh Trôi Nước

Điện ảnh là hành trình không có điểm dừng

Sau một thập kỷ lặng tiếng trên màn ảnh để ưu tiên cho gia đình, Đỗ Thị Hải Yến trở lại với ba phim điện ảnh liên tiếp là Quán Kỳ Nam, 1982 và Hộ linh Tráng sĩ: Bí ẩn mộ vua Đinh, lần lượt ra mắt trong năm 2025 và 2026.

Bức ảnh về ca sĩ Trang Nhung-một nhân vật trong sách "Huyền thoại áo dài Việt Nam" cùng hai con gái của chị. Ảnh: Đỗ Lan Hương

Vẻ đẹp thinh lặng bên trong là vô giá

Sau nhiều năm lặng lẽ chuẩn bị, nghệ sĩ nhiếp ảnh Đỗ Lan Hương đã hoàn thành dự án sách ảnh về vẻ đẹp của phụ nữ Việt Nam cùng tà áo dài, bao gồm câu chuyện về 50 nhân vật nữ, ở đa dạng độ tuổi, nghề nghiệp. Nhân Dân cuối tuần có cuộc trò chuyện cùng chị.

Đạo diễn Quốc Công.

Khao khát đi tìm cái mới

Thành công vượt trội về doanh thu bán vé kể từ đầu năm 2025 khiến vở diễn Vùng đất kỳ bí (Trung tâm nghệ thuật trực thuộc Sở Văn hóa và Thể thao Thành phố Hồ Chí Minh), được xem như là một hiện tượng ngoạn mục của sân khấu xiếc Thành phố trong suốt hàng chục năm qua.

Giáo sư Benjamin Verdery (bên phải ảnh) biểu diễn cùng An Trần, tại workshop năm 2025.

Cần nguồn lực giúp nghệ sĩ trẻ Việt Nam vươn tầm thế giới

Nghệ sĩ guitar An Trần từng đoạt giải Nhất-Cuộc thi Tài năng trẻ guitar Việt Nam năm 2004, khi mới 12 tuổi. Sau nhiều năm tu nghiệp về biểu diễn guitar tại Mỹ, anh nhận học vị Tiến sĩ và hiện giảng dạy bộ môn này tại Trường Nghệ thuật biểu diễn Chicago (CCPA) thuộc Đại học Roosevelt và một số đại học khác ở Mỹ.

Nghệ sĩ Võ Minh Lâm trong vai Nguyễn Địa Lô (bên trái ảnh), vở cải lương Bức ngôn đồ Đại Việt, công diễn ngày 11/10/2025.

Cải lương phải chinh phục được người trẻ!

Giải Chuông vàng vọng cổ do Đài truyền hình Thành phố Hồ Chí Minh tổ chức là cuộc thi dành riêng cho nghệ thuật cải lương uy tín, lâu đời nhất trên sóng truyền hình, góp phần cung cấp cho sân khấu cải lương nhiều ngôi sao trẻ.

Nghệ nhân Đoàn Thái Cúc Hương.

Đừng nghĩ đèn lồng chỉ để chơi Trung thu

Vừa hoàn tất cuộc triển lãm “Lãm-Đèn Trung thu giấy dó cổ truyền Việt Nam” tại Hà Nội, nghệ nhân Đoàn Thái Cúc Hương đang tất bật chuẩn bị đưa triển lãm vào Thành phố Hồ Chí Minh. Có thể “đọc” ngay được chất truyền thống trên những chiếc đèn theo mẫu mà ta thấy trong những bức ảnh hồi đầu thế kỷ 20. 

Nghệ sĩ Nhân dân Hoàng Yến đảm nhận vai nữ sĩ Hồ Xuân Hương, trong vở diễn cùng tên.

Hạnh phúc khi được soi trong mắt khán giả

Tạo điểm nhấn với vở kịch Yêu là thoát tội từ năm 2018, Nhà hát Thế giới trẻ (thuộc Trường đại học Sân khấu-Điện ảnh Thành phố Hồ Chí Minh) đã và đang từng ngày khẳng định lối đi riêng cùng những vở kịch về đề tài lịch sử.

Biên đạo múa Bùi Ngọc Quân.

129BPM khám phá căn tính và những kết nối người-người

Lần đầu, một tác phẩm nghệ thuật biểu diễn của Việt Nam được giới thiệu tại George Town Festival 2025, bang Penang, Malaysia, từ ngày 4-10/8. Đây là một trong những lễ hội nghệ thuật quốc tế lớn diễn ra hằng năm kể từ năm 2010 tại George Town, thành phố được UNESCO vinh danh là Di sản văn hóa thế giới.

Cảnh trong vở nhạc kịch "Café bánh mì". (Ảnh Nhà hát Kịch Việt Nam)

Đây là tác phẩm về nhân dân Việt Nam anh hùng

Những ngày tháng 8 này, Nhà hát Kịch Việt Nam gấp rút hoàn thiện công trình giàu ý nghĩa: Vở nhạc kịch Café bánh mì, phản ánh không khí sôi sục trong những ngày trước Cách mạng Tháng Tám năm 1945 của cả dân tộc Việt Nam.

Đạo diễn, Nghệ sĩ Ưu tú Đặng Thái Huyền

Tôi không muốn chỉ kể về chiến tranh bằng bom đạn

Mưa đỏ là tác phẩm của Điện ảnh Quân đội nhân dân hướng đến Kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Bộ phim lấy cảm hứng từ sự kiện 81 ngày đêm chiến đấu anh dũng, kiên cường của cán bộ, chiến sĩ và nhân dân bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, năm 1972.

Hai nhạc sĩ Nguyễn Quốc Trung (bên trái ảnh) và Nguyễn Xinh Xô trình diễn Cánh đồng di sản tại Monsoon 2023.

Tái hiện di sản bằng “ngôn ngữ” mới

Sau hai năm kể từ lần trình diễn đầu tiên tại Lễ hội Âm nhạc quốc tế Gió mùa-Monsoon Festival 2023, mới đây, hai nhạc sĩ kiêm nhà sản xuất Nguyễn Quốc Trung và Nguyễn Xinh Xô đã chính thức phát hành bộ đôi album Cánh đồng di sản, kể câu chuyện của những người trẻ Tây Bắc “bỏ rừng về phố” bằng âm nhạc điện tử.

Nghệ sĩ Nguyễn Quang Sự

Góp phần truyền tình yêu văn hóa dân tộc tới khán giả

Nhóm Đàn Đó vừa giới thiệu tới công chúng ở Hà Nội một chương trình mới mang tên GOm Show-Âm thanh từ gốm. Chương trình nhận được rất nhiều sự quan tâm từ công chúng và giới chuyên môn bởi những thanh âm tuyệt vời đến từ những nghệ sĩ trẻ đầy sáng tạo chơi các nhạc cụ độc đáo từ sành, gốm.

Nghệ sĩ nhân dân Kim Cương trong một cuộc trò chuyện về cuộc đời và những vai diễn viễn của mình.

Sống trọn lòng với đời, với nghề!

Nghệ sĩ nhân dân Kim Cương là một trong bảy văn nghệ sĩ cùng 53 tên tuổi thuộc các lĩnh vực khác được vinh danh tại Lễ tôn vinh các cá nhân tiêu biểu trong sự nghiệp xây dựng, bảo vệ và phát triển Thành phố Hồ Chí Minh (1975-2025).

Hoa Ngọc Hà trong một chương trình ghi hình mới đây với trang phục áo dài chất liệu thổ cẩm của đồng bào Bru-Vân Kiều cùng cây đàn piano, tại quê nhà Khe Sanh. (Ảnh TRẦN TIẾN ĐẠT)

Phiêu lưu với giấc mơ âm nhạc cổ điển

Có một sự cuốn hút nhẹ nhàng từ hình ảnh cô gái trong trang phục với họa tiết thổ cẩm duyên dáng bên cây đàn piano, ngân lên thanh âm trong trẻo giữa mênh mông núi rừng. Nhất là khi tiếng đàn thể hiện giai điệu ca khúc sâu lắng, tươi đẹp mang tên Mùa xuân đầu tiên của nhạc sĩ Văn Cao, được chuyển soạn cho piano.

Cảnh trong phim Lật mặt 8.

Phim chủ đề gia đình đòi hỏi cách kể chuyện tinh tế, chân thật

"Lật mặt 8: Vòng tay nắng"- phim thứ tư vượt cột mốc 200 tỉ doanh thu phòng vé tính từ đầu năm đến nay, là tác phẩm đánh dấu mốc 10 năm tay ngang bước sang làm phim của Lý Hải. Trong cuộc trò chuyện với phóng viên, người đứng sau thương hiệu phim đáng gờm này, dành nhiều thời gian nói về con đường hạnh phúc của mình.

Hậu duệ Thần Mặt Trời là vở diễn mới ra mắt khán giả nhỏ tuổi, nhân dịp kỷ niệm 25 năm-chương trình Ngày xửa ngày xưa. Ảnh: Việt Đắc

Khán giả chính là “chủ nợ” của Ngày xửa ngày xưa

Có thể nói, hiếm có đơn vị nghệ thuật xã hội hóa nào ở Thành phố Hồ Chí Minh cũng như cả nước có thể duy trì một chương trình kịch thiếu nhi kéo dài đến 25 năm như Ngày xửa ngày xưa của Nhà hát kịch IDECAF. Chúng tôi có cuộc trò chuyện với Giám đốc Nhà hát Huỳnh Anh Tuấn, người khởi xướng và duy trì chương trình này.