Thư mẹ gửi con trai tự kỷ:

"Mẹ tự hào về con, họa sĩ của mẹ"!

"... Con đã được Hội kỷ lục gia Việt Nam cấp giấy chứng nhận là trẻ tự kỷ vẽ nhiều bức tranh về cầu nhất Việt Nam. Những bức tranh con vẽ với những người bình thường thì có thể rất bình thường nhưng với mẹ đó là kỳ tích, là niềm tự hào về con - Họa sĩ của mẹ!"

Cậu bé Tạ Đức Bảo Nam say sưa vẽ cầu. (Ảnh: VĂN CHỨC)

Cậu bé Tạ Đức Bảo Nam say sưa vẽ cầu. (Ảnh: VĂN CHỨC)

Những dòng thư của chị Bùi Thị Loan viết cho đứa con bé bỏng bị mắc chứng tự kỷ – bé Tạ Đức Bảo Nam khi bé được Tổ chức Kỷ lục Việt Nam xác lập Kỷ lục học đường “Cậu bé tự kỷ thực hiện bộ tranh vẽ chủ đề về các cây cầu của Việt Nam có số lượng nhiều nhất-115 bức” ngày 24/3/2025 vừa qua đã chạm đến trái tim nhiều người, đặc biệt là những phụ huynh có con bị tự kỷ. Tại buổi Toạ đàm "Tương lai nào cho trẻ tự kỷ" do Ban Chuyên đề Báo Nhân Dân tổ chức chiều 28/3, chị Loan đã đồng ý chia sẻ bức thư này tới bạn đọc.

Họa sĩ của mẹ

Con trai yêu quý! Hôm nay là một ngày đặc biệt đánh dấu một mốc quan trọng trong cuộc đời của con, mẹ vô cùng hạnh phúc và tự hào về con.

Ngày phát hiện con có biểu hiện bất thường là lúc con được 17 tháng, khi thấy con cứ chạy vòng quanh nhà một cách bất thường, mẹ đã có linh cảm con không được bình thường và rồi mẹ đã lên mạng tìm hiểu về những biểu hiện của con như chạy vòng quanh, gọi không quay đầu, chưa biết dùng ngón tay chỉ trỏ những vật dụng...

Qua tìm hiểu mẹ đã hình dung con bị tăng động giảm chú ý. Ngay ngày hôm sau, mẹ và bà nội các con đã đưa hai anh em qua khoa Tâm bệnh-Bệnh viện nhi Trung ương để khám. Qua những bài test, kiểm tra của bác sĩ, con được kết luận mắc chứng bệnh rối loạn phổ tự kỷ. Cầm tờ kết quả bác sĩ đưa mà mẹ quay cuồng, cảm giác thế giới chung quanh sụp đổ, nước mắt mẹ cứ thế trào ra một cách vô thức.

Mẹ thương con vô cùng mà chưa biết làm cách nào để giúp con khỏi được bệnh đó. Ngày đó hai từ “tự kỷ” vẫn còn là một cái gì đó khá mới với mọi người, nên ngoài những lời khuyên, tư vấn của bác sĩ ra thì việc tìm hiểu về căn bệnh của con cũng gặp rất nhiều khó khăn.

Hành trình đi chữa bệnh cho con gặp rất nhiều khó khăn cả về tinh thần lẫn vật chất. Mẹ nhớ lúc đó ngoài cho con đi học để con hòa nhập cùng các bạn, mẹ phải thuê các cô giáo can thiệp về nhà dạy cho con từng giờ, mẹ cũng đi học các lớp về tự dạy con, ở đâu mách có trung tâm nào, cô giáo nào can thiệp tốt mẹ đều qua tìm hiểu và cho con theo học. Tích cực can thiệp thế nhưng hầu như con không tiến bộ, nhiều khi ra đường mẹ bỏ tay con ra con vẫn lao đầu chạy mà không ý thức được sự nguy hiểm. Khi con 4 tuổi nhận thức của con cũng chỉ bằng các em bé bình thường mấy tháng. Bốn tuổi con mới bắt đầu có ngôn ngữ mặc dù chỉ là từ ngữ vô nghĩa nhưng với mẹ đó cũng là một kỳ tích đối với con.

Và rồi biến cố gia đình xảy ra, ba mẹ ly hôn, con theo mẹ đi thuê nhà ra ngoài ở. Cuộc sống khi ra ngoài thuê nhà vô cùng khó khăn với mẹ, mẹ thương con đã bị bệnh lại thiếu thốn đủ đường và từ bây giờ hành trình can thiệp của con lại càng khó khăn hơn. Nhiều lúc mẹ có suy nghĩ tiêu cực là ông trời bất công với mẹ con mình nhưng rồi suy nghĩ đó chỉ thoáng qua rồi biến mất, mẹ vẫn phải cố gắng làm ngày làm đêm để lấy tiền nuôi con, can thiệp tốt nhất cho con vì mẹ biết hành trình can thiệp của con còn rất dài nên mẹ không được nản chí và bỏ cuộc được.

Giấy chứng nhận của Tổ chức Kỷ lục Việt Nam cấp cho em Tạ Đức Bảo Nam.

Giấy chứng nhận của Tổ chức Kỷ lục Việt Nam cấp cho em Tạ Đức Bảo Nam.

Và tuy rằng con chưa nhận thức tốt về mọi cái nhưng mẹ cảm nhận con cũng rất thương mẹ, con cũng cố gắng rất nhiều. Mặc dù không đọc, viết được như các bạn bình thường nhưng con cũng biết đọc (mặc dù rất ngọng), biết viết những chữ cơ bản. Ngoài ra con cũng tự phục vụ cá nhân mình được, biết dọn dẹp giúp mẹ khi mẹ yêu cầu. Với những người mẹ có con mắc chứng bệnh tự kỷ thì chỉ một chút tiến bộ của con cũng làm cho các mẹ vui cả ngày, cả tuần.

Năm con 7 tuổi mẹ bắt đầu cho con đi học lớp 1 tại một trường công tại quận Hai Bà Trưng (con đi học muộn hơn so với các bạn cùng tuổi 1 năm). Thực ra khi biết con bị bệnh như này, các cô giáo cũng không muốn nhận con nhưng vì đúng tuyến và có công văn hòa nhập cho trẻ tự kỷ nên bắt buộc các cô phải nhận con.

Khi đi học con không ngồi yên trên lớp, không viết bài và hoạt động tự do trên lớp, thường xuyên trốn cô lên thư viện xem tranh ảnh để thầy cô phải đi tìm, cô ngày nào cũng nhắn tin phản ánh về con. Rồi mẹ xin chuyển trường cho con về quận Hà Đông với điều kiện có thuê cô giáo đi kèm con. Ban ngày con đi học cùng cô tại trường, tối về mẹ lại chở con qua nhà cô giáo can thiệp 2 giờ/ngày.

Khi dịch covid-19 ập đến, công việc của mẹ ảnh hưởng rất nhiều, mọi chi phí thuê cô giáo đi học kèm, chi phí đi học, chi phí thuê cô dạy can thiệp cá nhân cộng với khoản nợ ngân hàng mẹ không thể gồng gánh nổi, một lần nữa mẹ lại đau lòng khi phải cho con nghỉ học về quê cùng ông bà ngoại gần 2 năm. Thật sự quyết định cho con nghỉ học khi con đang học gần hết lớp 2 đó là điều vô cùng khó khăn của mẹ, nhưng đúng là lúc đó mẹ đã hết cách rồi. Đến tận bây giờ mẹ vẫn nghĩ nếu như con được sinh ra trong một gia đình có điều kiện, có đủ tình yêu thương của một gia đình hoàn chỉnh chắc có lẽ con sẽ tiến bộ rất nhiều chứ không bị thiệt thòi như vậy. Mẹ thương con nhưng mẹ bất lực hoàn toàn.

Bé Bảo Nam với bức tranh vẽ cầu Thê Húc. (Ảnh: VĂN CHỨC)

Bé Bảo Nam với bức tranh vẽ cầu Thê Húc. (Ảnh: VĂN CHỨC)

Khi dịch qua đi mẹ đón con lên Hà Nội và tìm hiểu cho con học tại một trung tâm tại quận Long Biên. Ở đây con được học nội trú và con cũng tiến bộ rất nhiều, con biết nói nhiều hơn những nhu cầu con muốn, con biết làm nhiều việc nhà. Tại đây con lần đầu vẽ bức tranh cầu Long Biên, bức tranh của con được đem ra đấu giá với mức giá 2 triệu đồng. Đó là sự cố gắng của con, là niềm vui của mẹ. Nhưng vì ở trung tâm này học phí quá cao, mẹ không thể đủ điều kiện để cho con theo học tiếp được (con học ở đây hơn 2 năm) và một lần nữa mẹ lại cho con nghỉ học ở nhà.

Con ở nhà 1 tháng. Ở nhà với mẹ con cũng rất ngoan, giúp mẹ được khá nhiều việc, thi thoảng con cáu hoặc phấn khích vẫn nhảy lên vỗ tay hoặc nghe những âm thanh lạ con vẫn bịt tai. Một ngày mẹ phát hiện tính cách con thay đổi, con hay cáu nhiều hơn, khi con cáu con còn ngấu nghiến cấu mẹ. Đỉnh điểm là trong hai ngày con cấu nát hai cánh tay của mẹ và con còn tự làm thương con bằng cách cắn rất nhiều vào tay con, hai cánh tay con chằng chịt vết cắn.

May thời điểm này mẹ được người quen giới thiệu về Trung tâm Hoa Xuyến Chi trên Bắc Giang. Thật sự lúc đầu mẹ cũng không muốn cho con lên trên này học vì quá xa và mẹ cũng không biết là thầy cô có thật sự yêu thương con không. Đây mới là vấn đề mà tất cả các phụ huynh có con bị mắc chứng bệnh tự kỷ quan tâm nhất. Nhưng vì lúc đó những biểu hiện của con quá nặng (con bắt đầu dậy thì) cộng với gia đình động viên và mẹ có tìm hiểu qua phương pháp huấn luyện của thầy nên mẹ đưa con lên trên trung tâm của thầy Chức để học thử.

Thật may mắn, ở đây vài tháng, thầy Chức đã phát hiện ra tài năng vẽ của con và thầy đầu tư cho con phát triển năng khiếu. Hằng ngày thầy gửi cho mẹ những bức tranh con vẽ, mẹ vô cùng hạnh phúc cộng với việc con lên đó được thầy cô bên Trung tâm yêu thương con như con cháu trong gia đình nên mẹ thấy việc cho con lên học ở Trung tâm là một quyết định sáng suốt nhất trong cuộc đời của mẹ. Con được phát triển năng khiếu của con, điều mà mẹ không có điều kiện để làm cho con. Con được thầy đưa đi biểu diễn giao lưu nhiều nơi.

Và điều đặc biệt con đã được Hội kỷ lục gia Việt Nam cấp giấy chứng nhận là trẻ tự kỷ vẽ nhiều bức tranh về cầu nhất Việt Nam. Những bức tranh con vẽ với những người bình thường thì có thể rất bình thường nhưng với mẹ đó là kỳ tích, là niềm tự hào về con - Họa sĩ của mẹ!

Mẹ mong con có thật nhiều sức khỏe để con tiếp tục phát triển tài năng của mình, để sau này con có thể tự tìm một công việc tự nuôi sống bản thân khi không có mẹ ở bên nữa. Cố gắng lên chàng trai của mẹ!”.

Có thể bạn quan tâm

Tin nổi bật ngày 11/8: Lễ đón Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm thăm cấp Nhà nước Australia; Quốc hội thảo luận về dự án Luật Phát triển đô thị

Tin nổi bật ngày 11/8: Lễ đón Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm thăm cấp Nhà nước Australia; Quốc hội thảo luận về dự án Luật Phát triển đô thị

Lễ đón Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm thăm cấp Nhà nước Australia; Quốc hội thảo luận ở hội trường về dự án Luật Phát triển đô thị; xét xử nữ Chủ tịch "vẽ" dự án sâm Ngọc Linh... là một số tin tức nổi bật trong ngày 11/8.

Team Xây dựng 5Sao - lực lượng thi công thực địa đầu tiên trong hệ sinh thái ứng dụng 5Sao ra mắt tại sự kiện.

Đà Nẵng: Hệ sinh thái ứng dụng 5Sao ra mắt lực lượng thi công thực địa

Tối 11/8, tại Đà Nẵng, Công ty Cổ phần Công Nghệ FiveSS đã tổ chức lễ ra mắt Team Xây dựng 5Sao - lực lượng thi công thực địa đầu tiên trong hệ sinh thái ứng dụng 5Sao. Sự kiện là dấu mốc quan trọng của dự án tiên phong về chuyển đổi số trong ngành xây dựng, góp phần nâng cao tính minh bạch cho thị trường xây dựng.

Người lao động tham gia thi gói bánh chưng. (Ảnh: ÁNH NGỌC)

Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam chọn phương án nghỉ 7 ngày dịp Tết Âm lịch 2027

Ngày 11/8, Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam cho biết, phúc đáp Công văn số 8490/BNV-CVL ngày 4/8 của Bộ Nội vụ về việc lấy ý kiến phương án nghỉ Ngày Văn hóa Việt Nam năm 2026, nghỉ Tết Âm lịch và nghỉ lễ Quốc khánh năm 2027, tổ chức Công đoàn Việt Nam chọn phương án nghỉ Tết Âm lịch năm 2027 là 7 ngày.

[Video] Những sáng kiến giúp đẩy nhanh Chiến dịch 500 ngày đêm

[Video] Những sáng kiến giúp đẩy nhanh Chiến dịch 500 ngày đêm

Với hàng nghìn phần mộ cần khai quật, lấy mẫu ADN trong thời gian ngắn, Chiến dịch 500 ngày đêm đặt ra yêu cầu cao về tiến độ và an toàn. Từ thực tiễn công việc, cán bộ, chiến sĩ Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Điện Biên đã nghiên cứu, cải tiến nhiều thiết bị, tạo ra những sáng kiến thiết thực, góp phần đẩy nhanh tiến độ chiến dịch.

Các đại biểu tìm hiểu sản phẩm từ trái mít tại xã Cái Ngang. (Ảnh: DUYÊN BÙI)

Kết nối nguồn lực xây dựng thương hiệu cho các sản phẩm từ trái mít

Ngày 11/8, Ủy ban nhân dân xã Cái Ngang, tỉnh Vĩnh Long và Food Bank Việt Nam, Dự án Jackfruit Việt Nam phối hợp ra mắt Dự án Đổi mới sáng tạo và Phát triển ngành hàng Mít Việt Nam đánh dấu bước khởi đầu cho chiến lược xây dựng hệ sinh thái phát triển ngành hàng mít nhằm nâng cao giá trị nông sản và phát triển bền vững.

Bài 2: Có người lính hy sinh khi chưa kịp nhìn thấy biển

Bài 2: Có người lính hy sinh khi chưa kịp nhìn thấy biển

Trong cuốn “Ký ức Tây Nguyên”, Thượng tướng Đặng Vũ Hiệp kể, sau khi chiến dịch toàn thắng, những người lính rời khỏi núi rừng, tiến về đồng bằng. Lúc đặt chân tới bờ biển miền trung, không ít chiến sĩ - những người bao năm đằng đẵng cầm súng chiến đấu ở những nơi ác liệt nhất trên dải đất cao nguyên, đã trào nước mắt.

Lãnh đạo xã An Viễn kiểm tra việc chuẩn bị thi công dự án lắp đặt tuyến ống cấp nước sạch trên địa bàn ấp An Phú.

Đồng Nai: Đầu tư phủ kín mạng lưới nước sạch ở An Viễn

Để nâng cao tỷ lệ người dân được sử dụng nước sạch, nhiều địa phương ở thành phố Đồng Nai đang đẩy mạnh đầu tư các dự án. Tại xã An Viễn, đầu tư hạ tầng nước sạch được chọn là một trong những nhiệm vụ trọng tâm, mang tính đột phá, hướng tới nước máy dẫn đến từng hộ gia đình, góp phần nâng cao đời sống người dân.

Các lực lượng chức năng tiến hành khai quật tìm hài cốt liệt sĩ. (Ảnh: Quốc Khánh)

Phát hiện thêm 1 hài cốt liệt sĩ tại Đồi Cư Jú ở Đắk Lắk

Từ nguồn tin báo của người dân, các lực lượng đã quy tập được 1 hài cốt liệt sĩ gồm xương ống và 3 chiếc răng; di vật gồm quai dép cao su, lọ thuốc, lọ dầu gió, vỏ đạn AK... trong rẫy cà-phê của chị H’ Khen Triếk, tại Đồi Cư Jú (núi Đá Đen), xã Krông Bông. Trước đó, tại một hang đá ở Đồi Cư Jú cũng phát hiện 1 hài cốt liệt sĩ.