Thăng trầm làng nghề lọp cua Mỹ Đức

Làng nghề lọp cua tại xã Mỹ Đức, huyện Châu Phú, tỉnh An Giang nổi danh một thời, nay thăng trầm theo mùa nước nổi. Ngày trước, làng có hơn 80 hộ nhưng nay chỉ còn chưa tới 8 hộ làm cầm chừng, hầu hết đã chuyển nghề, vì con nước nổi về vùng châu thổ Cửu Long mỗi năm mỗi ít.
Anh Nguyễn Văn Hoàng, chủ cơ sở, cũng là người gần 20 năm gắn bó nghề làm lọp cua.
Anh Nguyễn Văn Hoàng, chủ cơ sở, cũng là người gần 20 năm gắn bó nghề làm lọp cua.

Vào tháng 6 âm lịch hằng năm, con nước nổi từ thượng nguồn sông Mê Công ào ạt đổ về vùng đầu nguồn châu thổ Cửu Long. Đó là dấu hiệu của một mùa nước nổi, hay còn gọi là mùa lũ ở Đồng bằng sông Cửu Long. Con nước về mang theo phù sa và nhiều loại sản vật tự nhiên, nhất là cá, tôm, cua, ốc... Cũng từ đó, nhiều làng nghề lọp lưới ăn theo con nước cũng hình thành, phục vụ nhu cầu đánh bắt cá, cua của người làm nghề hạ bạc (nghề câu, chai, lưới, lọp), trong đó có nghề làm lọp bắt cua đồng. Thời cực thịnh, làng nghề có hơn 80 hộ làm ngày đêm mới đủ số lượng giao cho thương lái đem phân phối khắp các tỉnh trong vùng như: An Giang, Đồng Tháp, Long An, Kiên Giang và xuất qua Campuchia.

Nghề lọp làm theo thời vụ, bắt đầu từ tháng 2 làm lai rai cho đến khi con nước trên sông đổ về. Khi nước sông Hậu từ mầu xanh chuyển sang đỏ gạch là các thợ lại mừng thầm bởi nước lớn, cua nhiều, lọp bán đắt hàng. Ngược lại, những năm lũ ít, xuồng ghe làm nghề lọp lưới cũng lưa thưa, lọp cua của làng nghề Mỹ Đức làm ra không tiêu thụ được bao nhiêu. Ông Nguyễn Văn Khải, hơn 20 năm làm công cho các cơ sở lọp cua kể: Lọp cua vùng này nổi tiếng bởi mẫu mã đẹp và bền. Để làm ra chiếc lọp tốt, người thợ làng nghề lọp cua Mỹ Đức phải dùng tre lồ ô từ vùng Tây Nguyên, còn tre vùng Đồng bằng sông Cửu Long làm không đẹp bằng. Một cái lọp phải qua nhiều khâu nên mỗi cơ sở phải có ít nhất 5 lao động.

Đầu tiên, thợ chẻ lồ ô thành các thanh nan nhỏ, rồi vót các thanh nan, uốn, bện các cọng nan lại. Công đoạn cuối cùng, dân trong nghề gọi là “bung lọp”, ông Khải vung hai tay thành vòng tròn diễn giải. Bung lọp đòi hỏi thợ phải có sức khỏe và khéo léo nếu sức yếu rất khó làm, bị các thanh nan đâm chảy máu, trầy xước hoặc “ốp” không khéo làm gãy các thanh nan. Dẫu phải mất khá nhiều công sức, thời gian với nhiều công đoạn, nhưng những người thợ lành nghề như ông Khải cũng chỉ được nhận những đồng lương không nhiều. “Một ngày tôi được trả công vài chục nghìn đồng, lúc cao điểm, làm nhiều thì có thể kiếm được một, hai trăm trăm nghìn đồng, nhưng phải có tay nghề giỏi lắm”, người thợ có tuổi đời cao nhất làng nghề này quả quyết.

Nghề lọp cua Mỹ Đức là nghề cha truyền con nối. Anh Nguyễn Văn Hoàng, 34 tuổi, chủ một cơ sở làm lọp cua nơi đây nói rằng, từ khi còn bé, anh chị em trong gia đình đã biết tập đan lọp cua để phụ giúp cha mẹ. Dần dần, tất cả đều thạo nghề. Khi lớn lên, mỗi người lập ra một cơ sở làm lọp cua riêng, vừa có kế sinh nhai, vừa giữ được nghề truyền thống của gia đình, quê hương xứ sở. “Nghề làm lọp thấy dễ mà khó, khó mà dễ. Nó đòi hỏi người thợ phải kiên trì, tỉ mỉ làm ra chiếc lọp cua đẹp. Thợ nào làm nhanh nhưng ẩu thì các thanh nan bị xộc xệch, buộc kiền sợi dây gân không chặt làm nan bung ra bị mối lái chê, ảnh hưởng đến làng nghề. Vì thế, lọp của Mỹ Đức giá cao hơn các nơi khác từ 10.000 đồng/cái trở lên nhưng vẫn được ưa chuộng”, anh Hoàng chia sẻ.

Còn bà Phan Thị Thu, người có hơn 20 năm làm lọp cua nói rằng, những năm gần đây nước về muộn và mực nước thấp nên cua đồng ít, kéo theo lọp bán ế ẩm. Đó là chưa kể, một số cánh đồng có nước vào nhưng chỉ khoảng hai tháng, chủ ruộng tháo nước ra sớm để chuẩn bị trồng lúa nên ảnh hưởng đến sinh sản cua đồng. Bà Thu bộc bạch: “Những năm trước, từ tháng 5 là mối lái tới mua lọp mang đi, còn bây giờ lái mua trễ hơn vì còn canh theo con nước lên xuống thất thường. Năm nào nước lũ đẹp thì từ tháng 9 về sau, người bắt cua, lái đặt mua nhiều vì đây là thời điểm cua lớn, chân càng to nên thịt chắc, ngon”.

Cuối năm 2009, nghề đan lọp cua Mỹ Đức được Ủy ban nhân dân tỉnh An Giang công nhận làng nghề truyền thống. Hơn một thập niên phát triển, nghề này giúp rất nhiều người có việc làm thu nhập ổn định, khấm khá một thời. Thế nhưng, hiện nay, làng nghề có nguy cơ mai một khi cánh đồng lúa vụ 3 và những tuyến đê bao ngăn lũ trải dài tít tắp, ngư trường tự nhiên mùa nước nổi ít đi. Điều đó đồng nghĩa với việc những người làm nghề lọp, lưới mưu sinh trong mùa nước nổi cũng không còn nhiều, làng nghề lọp cua cũng vắng lặng theo. Sản lượng lọp cua cung ứng ra thì trường của mỗi hộ cũng giảm đi gần một nửa, từ 1.500 cái xuống còn 800 cái.

Dù làng nghề giảm hẳn số lượng nhưng thương hiệu làng lọp vẫn trong tâm trí của người bắt cua khi con nước nổi đổ về. Tuy buồn vì làng nghề vơi dần nhưng những người thợ ở làng nghề đan lọp cua Mỹ Đức tin rằng, còn con nước nổi thì người thợ vẫn còn làm và sống với nghề. Mỗi chiếc lọp làm ra đều chất chứa những nỗi niềm của người thợ như mong mỏi một mùa lũ đẹp cùng sản vật dồi dào giúp dân hạ bạc có thêm thu nhập.

Có thể bạn quan tâm

Điểm dừng chân đầu tiên trải nghiệm, như “món khai vị” trước khi du khách ghé thăm Cồn Sơn là bè cá của ông Lý Văn Bon (Bảy Bon), để chiêm ngưỡng vẻ đẹp và sự đa dạng của các loài thủy sản trên sông Mê Kông.

[Ảnh] Cồn Sơn - nơi mộc mạc níu chân du khách

Cồn Sơn nằm giữa dòng sông Hậu thuộc phường Bình Thủy, thành phố Cần Thơ. Chỉ cần 10 phút qua thuyền máy từ bờ Bình Thủy, bạn sẽ có một ngày tham gia tour du lịch sinh thái cộng đồng, thưởng thức những món đặc sản nhà vườn khó quên.

Mở nắp cống Bảy Ngói, xã Thường Phước, tỉnh Đồng Tháp để cho nước lũ vào ruộng.

Tận dụng lợi thế mùa nước nổi

Tháng bảy âm lịch là thời điểm nông dân đầu nguồn tỉnh Đồng Tháp tất bật đón lũ (người dân hay gọi là mùa nước nổi). Những chiếc xuồng, ngư cụ mà nông dân chuẩn bị từ rất sớm đã sẵn sàng đánh bắt, nuôi trồng sản vật trên các cánh đồng ngập nước.

Ông Thiện nhân giống phục vụ nông dân mở rộng diện tích trồng nhãn.

Người nhân giống nhãn Long Phụng Châu

Từ những giống nhãn quen thuộc như: tiêu da bò, Ido, nhãn long, nhãn xuồng cơm vàng..., nông dân Nguyễn Hiếu Thiện, sinh năm 1978 (ở xã Phú Phụng, tỉnh Vĩnh Long) đã nhân giống thành công một giống nhãn mới mang tên “Long Phụng Châu”.

Du khách tham quan Vườn sinh thái Chala Farm tại phường biên giới Hồng Ngự, tỉnh Đồng Tháp.

Khai thác lợi thế du lịch vùng biên

Tỉnh Đồng Tháp đang từng bước khai thác lợi thế du lịch vùng biên giới với các mô hình nông nghiệp, sinh thái kết hợp trải nghiệm. Tại phường Hồng Ngự, xã Thường Phước, xã Tân Hồng... nhiều điểm mới được hình thành, góp phần đa dạng sản phẩm du lịch, tạo thêm sinh kế cho người dân, thúc đẩy phát triển khu vực biên giới.

Các đại biểu tìm hiểu sản phẩm từ trái mít tại xã Cái Ngang. (Ảnh: DUYÊN BÙI)

Kết nối nguồn lực xây dựng thương hiệu cho các sản phẩm từ trái mít

Ngày 11/8, Ủy ban nhân dân xã Cái Ngang, tỉnh Vĩnh Long và Food Bank Việt Nam, Dự án Jackfruit Việt Nam phối hợp ra mắt Dự án Đổi mới sáng tạo và Phát triển ngành hàng Mít Việt Nam đánh dấu bước khởi đầu cho chiến lược xây dựng hệ sinh thái phát triển ngành hàng mít nhằm nâng cao giá trị nông sản và phát triển bền vững.

Cây khóm giúp người dân ấp Xẻo Gia có thu nhập ổn định.

Ngọt ngào hương khóm đất phèn

Xã Vĩnh Bình, tỉnh An Giang từng là vùng “rốn phèn” miệt U Minh. Nơi đây, cây trồng vốn khó phát triển bởi nguồn nước nhiễm phèn quanh năm.

Khách du lịch khám phá các kênh, rạch nhỏ tại khu vực phường An Hội (tỉnh Vĩnh Long).

Một thoáng Hàm Luông

Giữa nhịp sống ngày càng hối hả, những chuyến du ngoạn trên sông Hàm Luông mang đến cho du khách cảm giác thư thái, bình yên và cơ hội cảm nhận trọn vẹn nhịp sống miệt vườn Nam Bộ.

Ngư dân xã biển Bình Đại (tỉnh Vĩnh Long) tổ chức Lễ hội Nghinh Ông Nam Hải.

Rộn ràng Lễ hội Nghinh Ông Nam Hải ở Bình Đại

Lễ hội Nghinh Ông Nam Hải năm 2026 tại xã Bình Đại, tỉnh Vĩnh Long diễn ra trong không khí trang nghiêm, đậm đà bản sắc văn hóa của cư dân vùng biển. Lễ hội là dịp để ngư dân tri ân cá Ông - vị thần hộ mệnh theo tín ngưỡng dân gian và gìn giữ di sản văn hóa phi vật thể quốc gia, quảng bá tiềm năng kinh tế biển.

Khu lưu niệm Chủ tịch Tôn Đức Thắng - địa chỉ đỏ giáo dục truyền thống cách mạng.

Cù lao xanh bình yên giữa dòng sông Hậu

Nằm giữa dòng sông Hậu, được bồi đắp quanh năm, cù lao xã Mỹ Hòa Hưng (tỉnh An Giang), quê hương của Chủ tịch Tôn Đức Thắng, được xem là một trong những vùng đất xanh, trù phú của tỉnh.

Sản phẩm ong rừng U Minh Thượng được trưng bày tại các hội chợ thương mại.

Hương ong rừng U Minh Thượng bay xa

Từ nghề gác kèo ong truyền thống truyền đời dưới tán rừng tràm, những người con của vùng đất U Minh Thượng đã và đang viết tiếp câu chuyện khởi nghiệp.

Nghề làm bánh phồng gắn bó với nhiều thế hệ ở địa phương.

Giữ hương bánh phồng Phú Mỹ

Giữa nhịp sống hối hả của vùng đất An Giang đang thay da, đổi thịt từng ngày, có một mùi hương nếp mới vẫn vẹn nguyên qua bao thế kỷ. Những người dân ở làng nghề bánh phồng Phú Mỹ cần mẫn, âm thầm giữ lại hồn quê cho xứ sở cù lao.

Trồng sen chậu tại cơ sở sản xuất hoa kiểng Duy Anh, phường Mỹ Ngãi, tỉnh Đồng Tháp.

Sen và khát vọng nâng tầm bản sắc địa phương

Sen đã trở thành biểu tượng văn hóa đặc trưng, gắn bó với vùng đất, con người Đồng Tháp. Những giá trị từ sen đã góp phần khơi dậy khát vọng đưa hình ảnh vùng đất sen hồng vươn xa trong giai đoạn phát triển mới. Loại cây này đang được nâng tầm thành nguồn lực cho phát triển kinh tế, du lịch.

Sinh viên học biểu diễn các nhạc cụ truyền thống của đồng bào dân tộc Khmer.

Gìn giữ văn hóa Khmer Nam Bộ

Đại học Trà Vinh là cơ sở đào tạo nguồn nhân lực chất lượng cao cho khu vực Đồng bằng sông Cửu Long, nơi duy nhất trong cả nước được Chính phủ giao thực hiện nhiệm vụ trọng điểm quốc gia về đào tạo nguồn nhân lực trong lĩnh vực ngôn ngữ, văn hóa và nghệ thuật Khmer Nam Bộ.

Bông gòn phá vỏ nở bung ra.

Nhớ cây gòn tuổi thơ

Mỗi khi có dịp về quê, dọc theo triền lộ nhìn những cây gòn trổ trái chín vàng, treo lủng lẳng trên cao như “ổ bánh mì” dân dã, lòng tôi lại nao nao thương nhớ thuở thiếu thời. Ngày trước, loài cây này hiện diện khắp nẻo nông thôn, giờ đây lại trở thành miền ký ức của nhiều thế hệ.

Dù tuổi cao nhưng ông Phúc vẫn miệt mài lao động, sản xuất.

Vươn lên từ cây giống truyền thống

Ông Nguyễn Văn Phúc (sinh năm 1964, xã Vĩnh Thành, tỉnh Vĩnh Long) miệt mài lao động bằng nghề sản xuất cây giống truyền thống của địa phương, và là hội viên người cao tuổi tiêu biểu tại địa phương.

Lá trầu giúp nông dân có thu nhập ổn định.

Giữ màu xanh vườn trầu

Bên dòng sông Tiền êm ả chảy qua vùng đất cù lao An Giang, một số nông dân cao tuổi vẫn lẳng lặng bám đất giữ vườn trầu. Với họ, đây vừa là kế mưu sinh, vừa để giữ lại nghĩa tình thắm đượm mà tiền nhân để lại.

Nhãn Bạc Liêu từ lâu nổi tiếng trái to, ngọt lịm, thơm ngon (Ảnh CTV)

Gìn giữ vườn nhãn cổ 100 năm tuổi

Khu vực Bạc Liêu (nay thuộc tỉnh Cà Mau) từ lâu được đánh giá là nơi có nhiều điểm du lịch khá hấp dẫn. Đáng chú ý, tại vùng ven biển thuộc phường Hiệp Thành có vườn nhãn cổ tuổi đời hơn 100 năm. Chính quyền và các hộ dân nơi đây đang nỗ lực chăm sóc, gìn giữ vườn nhãn góp phần phát triển du lịch sinh thái.

Nghi thức trong Lễ Kỳ Yên tại đình Phú Tự (phường Phú Khương, tỉnh Vĩnh Long).

Độc đáo Lễ Kỳ Yên tại đình Phú Tự

Hằng năm, vào trung tuần tháng 3 âm lịch, đình Phú Tự (phường Phú Khương, tỉnh Vĩnh Long) lại rộn ràng tổ chức Lễ Kỳ Yên. Trải qua nhiều thế hệ, Lễ Kỳ Yên là dịp cầu mong mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu, quốc thái dân an.

Khu tưởng niệm cố nhạc sĩ Cao Văn Lầu, một trong những công trình biểu tượng trưng bày và lưu giữ về văn hóa phi vật thể tại Cà Mau.

Văn hóa Cà Mau níu giữ cội nguồn, mở đường du lịch

Cà Mau đâu chỉ có rừng mặn hiên ngang chắn sóng, hay những vuông tôm trù phú vươn mình đón nắng. Vùng cực nam Tổ quốc còn ôm ấp một kho tàng văn hóa đồ sộ, là kết tinh từ mồ hôi và khát vọng của bao thế hệ đi mở cõi. Thế nhưng, guồng quay hối hả của đô thị hóa đang lặng lẽ bào mòn không gian văn hóa ấy.

Du khách trải nghiệm du lịch xanh, thân thiện với môi trường tại tỉnh Vĩnh Long.

Phát huy lợi thế, định hình du lịch xanh, có trách nhiệm

Phát huy lợi thế sinh thái sông nước, văn hóa bản địa và dư địa chuyển đổi số, tỉnh Vĩnh Long đang từng bước định hình hướng đi mới cho ngành du lịch theo mô hình xanh, tuần hoàn và bền vững. Qua đó, góp phần giữ gìn tài nguyên, bảo tồn tri thức bản địa, tạo động lực để du lịch địa phương phát triển.

Anh Danh Nghiệp hướng dẫn các em chơi nhạc ngũ âm tại chùa Sóc Sâu.

Gìn giữ “mạch nguồn” văn hóa truyền thống

Dưới mái chùa Sóc Sâu (xã Gò Quao, tỉnh An Giang) cổ kính, khi những cơn mưa chiều đầu mùa lất phất bay, tiếng nhạc ngũ âm lại vang lên rộn ràng. Ở đây, có một người trẻ đang âm thầm truyền dạy cho các em nhỏ cách yêu và giữ gìn thanh âm của dân tộc Khmer...

Du khách tham quan cánh đồng sen ở xã Đốc Binh Kiều, tỉnh Đồng Tháp.

Du lịch xanh từ kết hợp văn hóa, thiên nhiên bản địa

Tại tỉnh Đồng Tháp, nhiều hoạt động lễ hội, trải nghiệm được tổ chức gắn với không gian sinh thái, làng nghề và nông nghiệp bản địa. Những đường hoa, cánh đồng sen, đồng lúa, những phiên chợ quê đã được địa phương từng bước kết hợp lễ hội với trải nghiệm không gian thiên nhiên.

Một góc đình cổ Thoại Sơn.

Giá trị độc đáo của đình cổ Thoại Sơn

Đình Thoại Sơn tọa lạc bên triền núi Sập thuộc ấp Đông Sơn 1, xã Thoại Sơn, tỉnh An Giang, là biểu tượng thể hiện lòng tôn kính của nhân dân đối với Thoại Ngọc Hầu Nguyễn Văn Thoại. Với quy mô kiến trúc hoành tráng, chạm khắc mỹ thuật tinh xảo, đình Thoại Sơn là niềm tự hào của người dân địa phương.

Chùa Long Quang được xây dựng từ gỗ cây dừa rất độc đáo.

Chùa Dừa bên dòng Hàm Luông

Chùa Long Quang (thường được người dân địa phương gọi là chùa Dừa) tại xã Phước Mỹ Trung (tỉnh Vĩnh Long) nổi bật với kiến trúc độc đáo được tạo dựng gần như hoàn toàn từ gỗ dừa. Công trình là nơi sinh hoạt tôn giáo mang đậm dấu ấn văn hóa của vùng đất xứ Dừa, giúp gắn bó giữa đời sống tâm linh và môi trường tự nhiên.