Nhớ cây gòn tuổi thơ

Mỗi khi có dịp về quê, dọc theo triền lộ nhìn những cây gòn trổ trái chín vàng, treo lủng lẳng trên cao như “ổ bánh mì” dân dã, lòng tôi lại nao nao thương nhớ thuở thiếu thời. Ngày trước, loài cây này hiện diện khắp nẻo nông thôn, giờ đây lại trở thành miền ký ức của nhiều thế hệ.

Bông gòn phá vỏ nở bung ra.
Bông gòn phá vỏ nở bung ra.

Nhắc đến loại cây “vỏ vàng, ruột trắng” với lớp bông bung nở trắng mỗi độ hè về, ông Trần Văn Hào (52 tuổi, quê xã Tân An, tỉnh An Giang, hiện sinh sống tại Thành phố Hồ Chí Minh) lại bồi hồi nhớ về thời thơ ấu bên dòng sông Tiền. Khi ấy, quanh sân nhà ông luôn được che chở bởi bóng mát của những cây gòn, cây mặc nưa. Nhiều lần về thăm quê, ông không khỏi chạnh lòng khi những hàng cây xưa đã biến mất, nhường chỗ cho những dãy nhà san sát mọc lên. Nơi đô thành đất chật người đông, mỗi lần vô tình bắt gặp dáng hình một cây gòn, ông Hào đều dừng xe, tìm quán cà-phê gần đó ngước nhìn vòm lá lao xao trong gió, lòng bâng khuâng những kỷ niệm, thương nhớ cha mẹ đã qua đời...

Thuở ấy ở miền Tây, người dân trồng gòn chủ yếu để lấy bông. Giống cây này dễ thích nghi và phát triển tốt ở vùng sông nước Đồng bằng sông Cửu Long. Nhà tôi ở vùng đất lụa Tân Châu, nép mình bên dòng sông Tiền chở nặng phù sa. Cứ vào tháng 5, mỗi khi mở cửa sổ nhìn ra, thấy những trái gòn đung đưa trên cành. Nằm ngay dải bờ sông lớn, vào mùa nước nổi, nước dâng ngập cả gốc cây. Tôi cứ ngỡ bộ rễ sẽ úng thối mà chết, nhưng lạ kỳ thay, khi nước rút đi, cây vẫn mơn mởn xanh lá. Có lẽ chính lớp phù sa màu mỡ của dòng Mekong đã nuôi dưỡng thân hình chúng cao lớn, vượt trội hơn hẳn các loài cây ở vùng đất rẫy, đất cao. Ngày đó, dân quê tôi tận dụng mọi phần của cây gòn: Nhánh lớn làm trụ hàng rào, cành nhỏ mục và lớp vỏ giòn dùng làm mồi lửa cho những gian bếp nấu bằng nồi đất. Thân gòn thớ gỗ xốp nhẹ, dễ mục nên thường được trại hòm dùng đóng ván quan tài.

Khi còn non, mỗi khi có dông gió thổi qua, trái gòn rụng lộp độp, lũ con nít lại tranh lượm để chơi trò ném nhau. Lúc già, trái ngả sang màu vàng ươm, chiều dài sàn sàn ổ bánh mì que, ôm ấp những sợi tơ bông bên trong. Đến ngày, lớp bông phá vỏ chui ra, những tán gòn lúc này trắng xóa nhìn như cụm mây. Thân gòn cao vút nên chẳng mấy ai trèo hái, người ta cứ đợi trái tự rụng xuống. Gòn tuy có chủ, nhưng khi đã rơi xuống đất thì ai nhặt được người đó mang về.

Đám trẻ trong xóm chúng tôi ngày ấy thường quấn quýt bên chân mẹ, giúp nhặt bông gòn bỏ vào rổ mang phơi nắng. Lớp bông tơi xốp ấy được dùng để chêm thêm cho ruột gối nằm, gối ôm. Đàn ông khéo léo xe sợi bông thành những cọng dây dài làm tim đèn dầu, thắp sáng trong đêm thời chưa có điện lưới. Ngày đó chưa có quẹt gas, người ta xài quẹt đá lửa, tẩm chút dầu vào nhúm bông gòn rồi nhét gọn vào thân quẹt. Mỗi lần cần lửa, phải dùng ngón tay cái miết mạnh vào bánh xe tạo tia lửa phực cháy.

Cây gòn chính là nhịp cầu kết nối tuổi thơ. Khi ngọn gió bấc chớm về, gòn ra hoa màu trắng muốt. Đến Tết, hoa kết thành những trái non có màu như trái cóc và bước vào hè thì dâng đời những thớ bông trắng. Dưới bóng râm mát rượi của gốc gòn, đám trẻ đồng quê tha hồ tụ họp chơi xây nhà chòi, bày đủ trò nghịch ngợm. Có đứa tò mò lấy dao rạch lên thân cây, vài ngày sau từ vết thương ấy ứa ra dòng nhựa dẻo quánh, quện lại thành từng cục gọi là mủ gòn. Chúng tôi nạy về, rửa sạch, pha với nước đường là có ngay ly nước mát giải nhiệt những ngày hè oi ả.

Cùng với cây gòn, những bóng mát nơi góc vườn, khoảng sân luôn là thiên đường của con nít thời bấy giờ. Đó là cây mặc nưa xù xì, cho thứ trái xanh giống trái táo nhưng không ăn được vì đầy mủ chát, nhưng lại giúp đám trẻ kiếm được vài đồng tiền lẻ khi đi hái thuê cho chủ vườn. Trái mặc nưa chính là nguyên liệu để các nghệ nhân xứ lụa Tân Châu nhuộm nên những tấm lụa Lãnh Mỹ A đen huyền, bóng mượt nổi tiếng Nam Bộ. Mặc nưa có hoa màu vàng trắng rất đẹp, bọn con nít thường lượm kết thành chuỗi đội đầu chơi trò rước dâu. Trong trò vui ấy, trái gòn vàng được hóa vai làm ổ bánh mì, còn lớp bông trắng thì nhét đầy bụng những con búp bê tự may bằng vải vụn được “cô dâu” nâng niu hò ru như mẹ ru con...

Dòng sông quê bên lở, bên bồi theo quy luật tự nhiên, kéo theo những ngôi nhà và cây gòn chìm vào lòng nước sâu. Ở những vùng đất xa sông, những cánh đồng me nước, những cây gòn, cây trâm,... cũng dần dà bị đốn hạ để xây nhà cho con cháu ra ở riêng. Miền quê đã thay da, đổi thịt, những con đường đất sình lầy đã trải nhựa phẳng phiu, xe cộ dập dìu, đường sá sáng ánh đèn điện thay cho ánh đèn dầu ngày xưa.

Thời gian mải miết trôi, cây gòn giờ trở nên xa lạ với thế hệ trẻ hôm nay. Hiếm còn cảnh đứa trẻ nào lấy vỏ gòn làm thuyền thả trôi theo dòng nước, hay cùng cha mẹ ngồi xúm xít bên hàng hiên xe tim gòn. Và trong nhịp đời đan xen ấy, thế hệ chúng tôi cứ nhìn thấy một sắc vàng trên cao hay mớ bông trắng bay theo gió trời lại thấy nhớ về một quãng tuổi thơ êm đềm cùng lòng thương nhớ người thân để vững vàng bước tiếp tương lai.

Có thể bạn quan tâm

Khách du lịch khám phá các kênh, rạch nhỏ tại khu vực phường An Hội (tỉnh Vĩnh Long).

Một thoáng Hàm Luông

Giữa nhịp sống ngày càng hối hả, những chuyến du ngoạn trên sông Hàm Luông mang đến cho du khách cảm giác thư thái, bình yên và cơ hội cảm nhận trọn vẹn nhịp sống miệt vườn Nam Bộ.

Ngư dân xã biển Bình Đại (tỉnh Vĩnh Long) tổ chức Lễ hội Nghinh Ông Nam Hải.

Rộn ràng Lễ hội Nghinh Ông Nam Hải ở Bình Đại

Lễ hội Nghinh Ông Nam Hải năm 2026 tại xã Bình Đại, tỉnh Vĩnh Long diễn ra trong không khí trang nghiêm, đậm đà bản sắc văn hóa của cư dân vùng biển. Lễ hội là dịp để ngư dân tri ân cá Ông - vị thần hộ mệnh theo tín ngưỡng dân gian và gìn giữ di sản văn hóa phi vật thể quốc gia, quảng bá tiềm năng kinh tế biển.

Khu lưu niệm Chủ tịch Tôn Đức Thắng - địa chỉ đỏ giáo dục truyền thống cách mạng.

Cù lao xanh bình yên giữa dòng sông Hậu

Nằm giữa dòng sông Hậu, được bồi đắp quanh năm, cù lao xã Mỹ Hòa Hưng (tỉnh An Giang), quê hương của Chủ tịch Tôn Đức Thắng, được xem là một trong những vùng đất xanh, trù phú của tỉnh.

Sản phẩm ong rừng U Minh Thượng được trưng bày tại các hội chợ thương mại.

Hương ong rừng U Minh Thượng bay xa

Từ nghề gác kèo ong truyền thống truyền đời dưới tán rừng tràm, những người con của vùng đất U Minh Thượng đã và đang viết tiếp câu chuyện khởi nghiệp.

Nghề làm bánh phồng gắn bó với nhiều thế hệ ở địa phương.

Giữ hương bánh phồng Phú Mỹ

Giữa nhịp sống hối hả của vùng đất An Giang đang thay da, đổi thịt từng ngày, có một mùi hương nếp mới vẫn vẹn nguyên qua bao thế kỷ. Những người dân ở làng nghề bánh phồng Phú Mỹ cần mẫn, âm thầm giữ lại hồn quê cho xứ sở cù lao.

Trồng sen chậu tại cơ sở sản xuất hoa kiểng Duy Anh, phường Mỹ Ngãi, tỉnh Đồng Tháp.

Sen và khát vọng nâng tầm bản sắc địa phương

Sen đã trở thành biểu tượng văn hóa đặc trưng, gắn bó với vùng đất, con người Đồng Tháp. Những giá trị từ sen đã góp phần khơi dậy khát vọng đưa hình ảnh vùng đất sen hồng vươn xa trong giai đoạn phát triển mới. Loại cây này đang được nâng tầm thành nguồn lực cho phát triển kinh tế, du lịch.

Sinh viên học biểu diễn các nhạc cụ truyền thống của đồng bào dân tộc Khmer.

Gìn giữ văn hóa Khmer Nam Bộ

Đại học Trà Vinh là cơ sở đào tạo nguồn nhân lực chất lượng cao cho khu vực Đồng bằng sông Cửu Long, nơi duy nhất trong cả nước được Chính phủ giao thực hiện nhiệm vụ trọng điểm quốc gia về đào tạo nguồn nhân lực trong lĩnh vực ngôn ngữ, văn hóa và nghệ thuật Khmer Nam Bộ.

Dù tuổi cao nhưng ông Phúc vẫn miệt mài lao động, sản xuất.

Vươn lên từ cây giống truyền thống

Ông Nguyễn Văn Phúc (sinh năm 1964, xã Vĩnh Thành, tỉnh Vĩnh Long) miệt mài lao động bằng nghề sản xuất cây giống truyền thống của địa phương, và là hội viên người cao tuổi tiêu biểu tại địa phương.

Lá trầu giúp nông dân có thu nhập ổn định.

Giữ màu xanh vườn trầu

Bên dòng sông Tiền êm ả chảy qua vùng đất cù lao An Giang, một số nông dân cao tuổi vẫn lẳng lặng bám đất giữ vườn trầu. Với họ, đây vừa là kế mưu sinh, vừa để giữ lại nghĩa tình thắm đượm mà tiền nhân để lại.

Nhãn Bạc Liêu từ lâu nổi tiếng trái to, ngọt lịm, thơm ngon (Ảnh CTV)

Gìn giữ vườn nhãn cổ 100 năm tuổi

Khu vực Bạc Liêu (nay thuộc tỉnh Cà Mau) từ lâu được đánh giá là nơi có nhiều điểm du lịch khá hấp dẫn. Đáng chú ý, tại vùng ven biển thuộc phường Hiệp Thành có vườn nhãn cổ tuổi đời hơn 100 năm. Chính quyền và các hộ dân nơi đây đang nỗ lực chăm sóc, gìn giữ vườn nhãn góp phần phát triển du lịch sinh thái.

Nghi thức trong Lễ Kỳ Yên tại đình Phú Tự (phường Phú Khương, tỉnh Vĩnh Long).

Độc đáo Lễ Kỳ Yên tại đình Phú Tự

Hằng năm, vào trung tuần tháng 3 âm lịch, đình Phú Tự (phường Phú Khương, tỉnh Vĩnh Long) lại rộn ràng tổ chức Lễ Kỳ Yên. Trải qua nhiều thế hệ, Lễ Kỳ Yên là dịp cầu mong mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu, quốc thái dân an.

Khu tưởng niệm cố nhạc sĩ Cao Văn Lầu, một trong những công trình biểu tượng trưng bày và lưu giữ về văn hóa phi vật thể tại Cà Mau.

Văn hóa Cà Mau níu giữ cội nguồn, mở đường du lịch

Cà Mau đâu chỉ có rừng mặn hiên ngang chắn sóng, hay những vuông tôm trù phú vươn mình đón nắng. Vùng cực nam Tổ quốc còn ôm ấp một kho tàng văn hóa đồ sộ, là kết tinh từ mồ hôi và khát vọng của bao thế hệ đi mở cõi. Thế nhưng, guồng quay hối hả của đô thị hóa đang lặng lẽ bào mòn không gian văn hóa ấy.

Du khách trải nghiệm du lịch xanh, thân thiện với môi trường tại tỉnh Vĩnh Long.

Phát huy lợi thế, định hình du lịch xanh, có trách nhiệm

Phát huy lợi thế sinh thái sông nước, văn hóa bản địa và dư địa chuyển đổi số, tỉnh Vĩnh Long đang từng bước định hình hướng đi mới cho ngành du lịch theo mô hình xanh, tuần hoàn và bền vững. Qua đó, góp phần giữ gìn tài nguyên, bảo tồn tri thức bản địa, tạo động lực để du lịch địa phương phát triển.

Anh Danh Nghiệp hướng dẫn các em chơi nhạc ngũ âm tại chùa Sóc Sâu.

Gìn giữ “mạch nguồn” văn hóa truyền thống

Dưới mái chùa Sóc Sâu (xã Gò Quao, tỉnh An Giang) cổ kính, khi những cơn mưa chiều đầu mùa lất phất bay, tiếng nhạc ngũ âm lại vang lên rộn ràng. Ở đây, có một người trẻ đang âm thầm truyền dạy cho các em nhỏ cách yêu và giữ gìn thanh âm của dân tộc Khmer...

Du khách tham quan cánh đồng sen ở xã Đốc Binh Kiều, tỉnh Đồng Tháp.

Du lịch xanh từ kết hợp văn hóa, thiên nhiên bản địa

Tại tỉnh Đồng Tháp, nhiều hoạt động lễ hội, trải nghiệm được tổ chức gắn với không gian sinh thái, làng nghề và nông nghiệp bản địa. Những đường hoa, cánh đồng sen, đồng lúa, những phiên chợ quê đã được địa phương từng bước kết hợp lễ hội với trải nghiệm không gian thiên nhiên.

Một góc đình cổ Thoại Sơn.

Giá trị độc đáo của đình cổ Thoại Sơn

Đình Thoại Sơn tọa lạc bên triền núi Sập thuộc ấp Đông Sơn 1, xã Thoại Sơn, tỉnh An Giang, là biểu tượng thể hiện lòng tôn kính của nhân dân đối với Thoại Ngọc Hầu Nguyễn Văn Thoại. Với quy mô kiến trúc hoành tráng, chạm khắc mỹ thuật tinh xảo, đình Thoại Sơn là niềm tự hào của người dân địa phương.

Chùa Long Quang được xây dựng từ gỗ cây dừa rất độc đáo.

Chùa Dừa bên dòng Hàm Luông

Chùa Long Quang (thường được người dân địa phương gọi là chùa Dừa) tại xã Phước Mỹ Trung (tỉnh Vĩnh Long) nổi bật với kiến trúc độc đáo được tạo dựng gần như hoàn toàn từ gỗ dừa. Công trình là nơi sinh hoạt tôn giáo mang đậm dấu ấn văn hóa của vùng đất xứ Dừa, giúp gắn bó giữa đời sống tâm linh và môi trường tự nhiên.

Du khách tham quan, mua sắm tại chợ phiên Xóm Rẫy.

Chợ phiên Xóm Rẫy đậm chất miền Tây

Giữa cánh đồng Khóm 14, phường Mỹ Ngãi, tỉnh Đồng Tháp (cạnh tuyến đường N2), chợ phiên Xóm Rẫy thu hút đông đảo người dân và du khách với những quầy hàng bán rau củ, bánh dân gian và các sản phẩm OCOP do nông dân địa phương trực tiếp mang đến.

Nghề nuôi vịt chạy đồng nay đây mai đó cho nên mỗi cánh đồng đi qua đều in dấu mưu sinh.

Mưu sinh theo đàn vịt

Khi nhịp sống khắp các làng quê miền Tây chậm lại trong những ngày đầu năm mới, thì ở nhiều cánh đồng xa, vẫn có những mái lều bạt đơn sơ neo mình giữa nắng gió. Ở đó, những người nuôi vịt chạy đồng lặng lẽ đón Tết theo cách rất riêng: Bên đàn vịt hàng nghìn con, giữa mênh mang đồng nước.

Bên các nhánh sông Cửu Long là nơi trú ngụ của loài cá ngát.

Săn cá ngát bên dòng Cửu Long

Trên những nhánh sông Cửu Long chằng chịt, nghề săn cá ngát lặng lẽ tồn tại suốt hàng chục năm qua từng nuôi sống bao gia đình, nhưng nay đang dần mai một trước biến đổi khí hậu và cách đánh bắt tận diệt. Một số người vẫn giữ nghề, bám sông như lưu giữ những ký ức của thuở xa xưa cha ông đã mưu sinh.

Du khách viếng Miếu Bà Chúa Xứ tại Gò Tháp.

Nơi hội tụ di sản lịch sử và tín ngưỡng Nam Bộ

Hằng năm, Lễ giỗ Thiên hộ Dương, Đốc binh Kiều và Lễ hội Vía Bà Chúa Xứ Gò Tháp ở Khu di tích quốc gia đặc biệt Gò Tháp (xã Đốc Binh Kiều, tỉnh Đồng Tháp) luôn thu hút hàng trăm nghìn lượt du khách thập phương. Đây là nơi lưu giữ giá trị văn hóa tín ngưỡng lâu đời và hiện đang được địa phương phát huy mạnh mẽ.

Du khách trải nghiệm trên xe ngựa ở cù lao Thới Sơn.

Vó ngựa vùng quê

Cù lao Thới Sơn, phường Thới Sơn (tỉnh Đồng Tháp) được khai thác du lịch từ năm 1988.

Chủ một cơ sở sản xuất kiểm tra chất lượng sản phẩm.

Nhộn nhịp làng nghề cá khoai khô Cái Đôi Vàm

Những ngày cận Tết Nguyên đán 2026, không khí tại làng nghề cá khoai khô tại miền biển xã Cái Đôi Vàm (tỉnh Cà Mau) đang trở nên hối hả hơn bao giờ hết. Vượt lên những khó khăn về nguồn nguyên liệu, người dân vùng cực nam Tổ quốc vẫn đang chạy đua với thời gian để đưa đặc sản trứ danh này kịp đến tay người tiêu dùng.

Nhiều hộ gia đình ở Thuận Hưng vẫn duy trì nghề qua nhiều thế hệ.

Làng bánh tráng Thuận Hưng tất bật vào vụ Tết

Khi không khí Tết đang đến gần, làng nghề bánh tráng Thuận Hưng (phường Thuận Hưng, thành phố Cần Thơ) lại bước vào thời điểm nhộn nhịp nhất trong năm. Từ mờ sáng đến chiều muộn, các lò bánh đỏ lửa liên tục, người người tất bật với từng công đoạn, tạo nên bức tranh lao động quen thuộc của một làng nghề đã tồn tại hơn 2 thế kỷ.

Người dân làng nghề Sơn Đốc tất bật phơi bánh phồng những ngày cận Tết.

Làng nghề bánh phồng tất bật vào vụ Tết

Cứ vào dịp cuối năm, làng nghề truyền thống bánh phồng Sơn Đốc (xã Hưng Nhượng, tỉnh Vĩnh Long) lại bước vào mùa sản xuất nhộn nhịp nhất. Dọc những con đường, người dân phơi bánh phồng kín hai bên và trước sân nhà, tạo nên bức tranh lao động rộn ràng.