Thảm họa khan hiếm nước ở Iran: Bài học toàn cầu về quản trị tài nguyên

Trong dòng chảy lịch sử, con người nhiều lần ngộ nhận rằng thiên nhiên là nguồn tài sản vô hạn, rằng chỉ cần công nghệ và ý chí thì có thể khai thác bất tận mà không lo cạn kiệt. Nhưng quy luật tự nhiên vốn nghiêm khắc, và bất kỳ sự lạm dụng nào cũng sớm để lại hậu quả.

Mực nước sau đập Amir Kabir (cung cấp nước ngọt cho Iran) giảm xuống mức thấp nhất trong lịch sử. Ảnh Internet.
Mực nước sau đập Amir Kabir (cung cấp nước ngọt cho Iran) giảm xuống mức thấp nhất trong lịch sử. Ảnh Internet.

Hôm nay, Iran – quốc gia Trung Đông giàu dầu khí lại đang đối diện một nghịch lý đau đớn: thiếu nước đến mức báo động. Đây không chỉ là bi kịch môi trường của một đất nước, mà còn là tấm gương phản chiếu cho toàn thế giới: phát triển nếu tách rời nguyên tắc sinh thái và quản trị bền vững thì cái giá phải trả sẽ vô cùng đắt đỏ.

Những con số lạnh lùng về hàng trăm con đập kém hiệu quả, các dòng sông chết dần, tầng nước ngầm bị khai thác cạn kiệt… đang phơi bày sự thật cay đắng: sai lầm trong chính sách quản lý tài nguyên đã đẩy Iran đến bờ vực khủng hoảng.

Sai lầm chính sách – cái giá khốc liệt

Iran nằm trong vùng khí hậu khô hạn, với hơn 85% diện tích có lượng mưa trung bình chỉ khoảng 250mm mỗi năm (bằng một phần ba so mức trung bình toàn cầu). Đáng lẽ, mô hình phát triển phải được thiết kế dựa trên khả năng chịu đựng của tài nguyên. Nhưng nhiều thập kỷ qua, Iran lại lựa chọn con đường công nghiệp hóa nặng nề và nông nghiệp thâm canh tốn nước.

Một trong những nghịch lý lớn nhất là nước này đầu tư mạnh vào ngành thép – ngành tiêu thụ khổng lồ nước ngọt và khuyến khích trồng những loại cây không phù hợp điều kiện khô hạn. Chẳng hạn, để sản xuất 1kg dưa hấu mặt hàng xuất khẩu phổ biến – người nông dân phải tiêu tốn tới 150 lít nước. Đó chẳng khác nào “xuất khẩu nước” trong khi chính người dân miền nam và miền trung Iran phải khát khô từng giọt.

Cùng với đó, Iran xây dựng tới 642 con đập, nhưng phần lớn không phát huy hiệu quả. Các công trình này làm biến dạng hệ thống sông ngòi, khiến nhiều dòng sông chết dần, dòng chảy tự nhiên bị cắt đứt. Tệ hại hơn, 75% lượng nước ngầm đã bị khai thác cạn kiệt, vượt xa ngưỡng an toàn toàn cầu. Hậu quả là đất đai sụt lún, nhiều khu vực ở thủ đô Tehran đã lún xuống tới 30cm mỗi năm.

Tất cả những sai lầm đó tích tụ, để đến nay, Iran đang bước vào tình trạng khủng hoảng sinh tử: nhiều hồ chứa nước lớn chỉ còn 14% công suất, nguồn cấp nước cho Tehran có thể cạn kiệt hoàn toàn trong thời gian tới.

Khủng hoảng xã hội – bất ổn chính trị

Khủng hoảng nước không còn là câu chuyện môi trường, mà đã biến thành khủng hoảng xã hội. Tại Tehran – thành phố hơn 10 triệu dân áp lực nước yếu đến mức không chảy nổi lên tầng hai chung cư. Nhiều khu vực bị cắt nước liên tục 48 tiếng, người dân phải xếp hàng mua téc nước hoặc chứa nước trong chai lọ khắp căn bếp. Có nơi, nước mua từ xe bồn còn bị nhiễm mặn, không thể dùng cho ăn uống.

Chính phủ buộc phải ra quyết định chưa từng có: đóng cửa toàn bộ cơ quan công quyền và dịch vụ ở thủ đô và hơn 24 thành phố khác, thậm chí khuyến khích người dân… “đi nghỉ” để giảm tiêu thụ nước. Đó là minh chứng cho thấy khủng hoảng nước đã làm tê liệt cả vận hành quốc gia.

Nông dân vốn là lực lượng xã hội quan trọng bị mất mùa, mất đất, buộc phải di cư lên thành phố, làm trầm trọng thêm áp lực hạ tầng đô thị. Ở Khuzestan, nơi có đông cộng đồng Arab thiểu số, tình trạng phân bổ nước bất công đã làm bùng nổ nhiều cuộc biểu tình. Các nhà nghiên cứu cảnh báo, khủng hoảng nước đang trở thành “ngòi nổ” có thể đe dọa an ninh quốc gia và ổn định chính trị.

Từ câu chuyện Iran, có thể rút ra ít nhất bốn bài học mang tính toàn cầu

Thứ nhất, quản lý nước phải dựa trên cân bằng sinh thái.

Nước là tài nguyên tái tạo nhưng hữu hạn. Nếu khai thác vượt quá khả năng bổ cập, hệ thống sinh thái sẽ sụp đổ. Việc Iran xuất khẩu dưa hấu, Ấn Độ xuất khẩu gạo trong điều kiện khan hiếm nước, là minh chứng cho sự đánh đổi thiếu tính toán dài hạn. Hiện Ấn Độ khai thác tới 250 tỷ m³ nước ngầm mỗi năm (lớn nhất thế giới) khiến hơn 1/3 giếng nước bị suy thoái nghiêm trọng.

Thứ hai, “ảo tưởng công trình” không thể thay thế quản trị bền vững.

Xây đập ồ ạt mà không tính toán tác động sinh thái đã khiến Iran trả giá. Trung Quốc từng đối diện thảm họa tương tự khi lưu vực Hoàng Hà nhiều lần cạn dòng những năm 1990 đến mức báo động. Đây là lời cảnh tỉnh cho nhiều quốc gia đang phát triển, nơi “công trình lớn” thường được xem như biểu tượng thành tích.

Thứ ba, nước ngầm cần giám sát chặt chẽ.

Các nghiên cứu quốc tế khuyến nghị chỉ nên khai thác tối đa 40% lượng bổ cập, nhưng Iran đã vượt gần gấp đôi. Bắc Kinh và Thiên Tân (Trung Quốc) ghi nhận sụt lún đất tới 20cm chỉ trong một thập kỷ.

Thứ tư, phải đặt lợi ích cộng đồng lên trên lợi ích công nghiệp.

Khi nước dồn cho thép và xuất khẩu, còn người dân không có nước sinh hoạt, bất ổn xã hội là điều tất yếu. Nước không chỉ là tài nguyên, mà còn là quyền lợi gắn liền với công bằng xã hội.

Liên hệ với Việt Nam – cảnh báo từ thực tiễn

Việt Nam tuy không khô hạn như Iran, nhưng cũng đang đối diện những thách thức nước nghiêm trọng. Đồng bằng sông Cửu Long vựa lúa lớn nhất cả nước đang chịu tác động kép của xâm nhập mặn, khai thác nước ngầm quá mức và biến đổi khí hậu.

Theo Ngân hàng Thế giới, mỗi năm vùng này sụt lún trung bình 1–2 cm, trong khi mực nước biển dâng khoảng 3mm nghĩa là tác động từ khai thác nước ngầm còn nhanh gấp nhiều lần biến đổi khí hậu.

Ngoài ra, công nghiệp hóa và đô thị hóa nhanh chóng cũng đặt ra bài toán phân bổ nước công bằng. Nếu chỉ ưu tiên cho khu công nghiệp và đô thị, mà bỏ quên nông nghiệp và nhu cầu dân sinh, thì sự bất ổn xã hội là khó tránh.

Việt Nam cần sớm giải quyết bài toán cân bằng nguồn nước trên quy mô lưu vực và quốc gia, gắn với nhiệm vụ phòng, chống thiên tai, với chất lượng và tầm nhìn chiến lược cao hơn. Phát triển thủy lợi theo hướng sinh thái phải trở thành ưu tiên, không chỉ dừng ở khẩu hiệu mà cần được hiện thực hóa trong thực tiễn.

Đặc biệt, thách thức nước biển dâng ở Đồng bằng sông Cửu Long nói riêng và khu vực Đông Nam Á nói chung trong đó Indonesia là một điển hình có mối quan hệ chặt chẽ với tình trạng phá rừng, suy giảm hệ sinh thái gió-rừng-biển. Đây là vấn đề hệ trọng nhưng vẫn chưa được quan tâm, nghiên cứu và xử lý đúng tầm.

Nước – tài nguyên chiến lược cho an ninh quốc gia

Khủng hoảng nước ở Iran cho thấy rõ: nếu quản lý sai lầm, nước có thể biến từ nguồn sống thành mầm mống bất ổn. Một đất nước giàu dầu mỏ vẫn có thể rơi vào cảnh khát nước, chứng minh rằng tài nguyên kinh tế không thể bù đắp cho những sai lầm sinh thái.

Đối với các quốc gia khác, trong đó có Việt Nam, đây là lời cảnh tỉnh: phát triển kinh tế không thể tách rời bền vững sinh thái. Không được phép đánh đổi nguồn nước nền tảng của sự sống cho những lợi ích ngắn hạn. Nước không chỉ là yếu tố tự nhiên, mà còn là tài nguyên chiến lược, quyết định an ninh, ổn định xã hội và thậm chí sự tồn vong của một quốc gia.

Nhìn vào Iran hôm nay, chúng ta không chỉ thấy một bi kịch, mà còn nhận ra lời nhắc nhở khẩn thiết: nếu sai lầm trong quản lý nước, mọi thành tựu kinh tế đều có thể tan biến trong sa mạc khát khô. Quản trị tài nguyên không chỉ là trách nhiệm, mà còn là thước đo tầm nhìn của một quốc gia.

Có thể bạn quan tâm

Chỉ cần quét mã QR, cử tri Hà Nội tìm hiểu các thông tin về bầu cử một cách thuận lợi. (Ảnh: KIM CHI)

Tăng cường sự tương tác giữa chính quyền với người dân

Với sự chủ động và linh hoạt trong ứng dụng công nghệ số, công tác chuẩn bị bầu cử tại nhiều địa phương đang được triển khai thuận lợi, góp phần hướng tới mục tiêu tổ chức một cuộc bầu cử dân chủ, đúng luật, an toàn và thành công.

Tiến sĩ Nguyễn Nhật Linh hướng dẫn sinh viên kiểm tra mẫu sản phẩm hạt nano vàng thu được từ quá trình tổng hợp plasma. (Ảnh: MINH ĐỨC)

Làm chủ công nghệ plasma lạnh cho vật liệu nano

Đề tài “Nghiên cứu chế tạo nguồn phát plasma lạnh ứng dụng trong tổng hợp vật liệu nano kim loại có hiệu ứng cộng hưởng plasmon bề mặt (Au, Ag)” đã mở ra hướng tiếp cận xanh, an toàn trong tổng hợp nano kim loại quý, góp phần nâng cao năng lực làm chủ công nghệ plasma và vật liệu tiên tiến trong nước.

Thủ tướng Phạm Minh Chính trao Quyết định cho đồng chí Trần Hồng Thái giữ chức Chủ tịch Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam.

[Ảnh] Thủ tướng Phạm Minh Chính trao Quyết định bổ nhiệm Chủ tịch Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam

Chiều 12/3, tại Hà Nội, Bí thư Đảng ủy Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính đã trao Quyết định bổ nhiệm đồng chí Trần Hồng Thái, Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Phó Chủ tịch Thường trực Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam, giữ chức Chủ tịch Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam.

Các doanh nghiệp công nghệ được vinh danh tại Lễ biểu dương Top Công nghiệp 4.0 Việt Nam lần thứ tư.

Tìm kiếm và vinh danh những thành tựu công nghệ xuất sắc của hệ sinh thái số

Chương trình “Biểu dương thành tựu tác động vì Việt Nam số (Vietnam I4 Impact Awards) 2026” đã chính thức được khởi động với cách tiếp cận mới nhấn mạnh yếu tố “impact”- giá trị thực tiễn của công nghệ; được kỳ vọng trở thành nơi các doanh nghiệp công nghệ khẳng định năng lực đổi mới sáng tạo, lan tỏa các mô hình chuyển đổi số.

Phố phường khu vực Lâm Đồng ngàn hoa rực rỡ cờ hoa, pa-nô chào mừng ngày hội non sông.

Phường Lâm Viên-Đà Lạt chủ động xây dựng phần mềm phục vụ bầu cử

Chuẩn bị cho ngày bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp vào ngày 15/3, phường Lâm Viên-Đà Lạt, tỉnh Lâm Đồng đã chủ động xây dựng phần mềm quản lý danh sách cử tri và theo dõi tiến độ bầu cử theo thời gian thực, góp phần nâng cao hiệu quả điều hành trong ngày bầu cử.

Hiệu năng mạnh mẽ trên Galaxy S26 series là nền tảng cho các tác vụ Galaxy AI hoạt động trơn tru.

Galaxy S26: Khi Samsung định nghĩa lại “AI Phone tích hợp” từ phần cứng

AI trên smartphone ngày càng phổ biến nhưng không phải lúc nào cũng thực sự hữu ích. Với Galaxy S26, Samsung tiếp cận theo hướng khác: xây dựng một Galaxy AI Phone tích hợp, nơi phần cứng, hệ điều hành và Galaxy AI được phát triển song song để AI hoạt động ổn định và liền mạch hơn trong sử dụng hằng ngày.

Năm 2025, lượng chất thải rắn sinh hoạt phát sinh ở Việt Nam vào khoảng 70 nghìn tấn mỗi ngày, chủ yếu từ khu vực đô thị. Ảnh minh họa.

Giảm phát thải khí mê-tan từ chất thải

Năm 2025, lượng chất thải rắn sinh hoạt phát sinh ở Việt Nam vào khoảng 70 nghìn tấn mỗi ngày, chủ yếu từ khu vực đô thị. Bức tranh chất thải cho thấy rác sinh hoạt có thành phần rất đa dạng nhưng rác thải thực phẩm chiếm tỷ lệ lớn nhất, phần còn lại là các nhóm có thể tái chế, chất thải nguy hại và các loại khác.

Đại diện VNPT Cyber Immunity và BIC ký kết hợp tác chiến lược phân phối sản phẩm bảo hiểm rủi ro giao dịch

Giảm thiểu thiệt hại trước lừa đảo trực tuyến

Các hình thức lừa đảo trực tuyến và rò rỉ dữ liệu cá nhân ngày càng gia tăng, gây thiệt hại hàng nghìn tỷ đồng mỗi năm khiến người dùng cá nhân đang phải đối mặt với nhiều rủi ro hơn trong môi trường số. Thực tế này đặt ra yêu cầu cấp thiết về các giải pháp phòng ngừa và hỗ trợ người dùng giảm thiểu thiệt hại khi sự cố xảy ra.