Phát triển nghệ thuật xiếc trong bối cảnh mới (Kỳ 1)

Là niềm ao ước của nhiều thế hệ trẻ em, những màn xiếc đầy mầu sắc đã gắn liền với tuổi thơ của nhiều người. Thời hoàng kim của xiếc Việt đã trôi qua, nhưng một kỷ nguyên mới đang mở ra trong thời đại kinh tế thị trường, đòi hỏi những nỗ lực đổi mới, sáng tạo và tranh thủ từng cơ hội. Điều này đang trở nên thách thức những người gắn bó với niềm đam mê làm nên điều phi thường trên sân khấu bốn mặt.
Tiết mục “Đu nón” đoạt Huy chương bạc tại Liên hoan xiếc thế giới “IDOL” 2024 tại Liên bang Nga. Ảnh: LĐXVN
Tiết mục “Đu nón” đoạt Huy chương bạc tại Liên hoan xiếc thế giới “IDOL” 2024 tại Liên bang Nga. Ảnh: LĐXVN

Kỳ 1: Hồi ức tháng ngày rực rỡ

Sau những phút thăng hoa trên sân khấu, cuộc sống của các nghệ sĩ xiếc là một hành trình gian nan. Hằng ngày, họ đối mặt với những bài tập khắc nghiệt, những cú ngã đau đớn để rèn luyện kỹ năng. Mồ hôi, nước mắt và cả máu đã thấm đẫm trên con đường chinh phục đỉnh cao nghệ thuật, vượt qua giới hạn của con người. Hành trình ấy còn thường trực những lo toan về đời sống thường nhật.

Từ gánh xiếc quê nhà ra sân chơi thế giới

Có người ví tuổi thơ như một thước phim đơn sơ chưa qua hậu kỳ, bởi nó chứa đựng những khoảnh khắc mộc mạc, hồn nhiên nhất nhưng lại muôn vàn màu sắc. Một trong những gam mầu nổi bật nhất tô điểm vào đó là những màn biểu diễn xiếc náo nhiệt. Sân khấu xiếc như một tấm vải trắng, nơi các nghệ sĩ tài năng vẽ nên những bức tranh sống động.

Tiếng trống rộn rã mở đầu cho những màn biểu diễn, tiếng hò reo của khán giả hòa quyện tạo nên một không khí náo nhiệt. Các chú hề với bộ trang phục sặc sỡ luôn mang đến tiếng cười, những màn tung hứng khéo léo, các diễn viên xiếc thì khiến khán giả thót tim với những màn nhào lộn, thổi lửa, nuốt kiếm... ngoạn mục. Đặc sắc hơn thì có thêm sự tham gia của một vài “bạn diễn” khác như khỉ, trăn, chó…, đều đã được huấn luyện biểu diễn một cách thuần thục. Những màn xiếc với dụng cụ biểu diễn có phần cũ kỹ đã trở thành một phần ký ức đẹp đẽ của nhiều người, mở ra thế giới diệu kỳ với vô vàn “phép thuật”.

“Tôi không thể quên được hồi tiểu học, đi học về là trẻ con trong xóm đã hò nhau mang ghế đi xếp chỗ mong “xí” được vị trí đẹp nhất xem đoàn diễn xiếc mới về. Đoàn diễn chỉ khoảng 5-6 người, thay nhau trình diễn, dưới sân đông nghịt, từ trẻ nhỏ đến người lớn với từng tràng cười xen lẫn pháo tay, những tiếng “ồ” vang lên không ngớt”, anh Vũ Duy Quang (32 tuổi, Hà Nội) chia sẻ.

Xiếc Việt đã trải qua hơn 100 năm phát triển, từ những viên gạch đầu tiên do cố NSND Tạ Duy Hiển đặt nền móng đến nay đã xây nên một “cơ ngơi” đáng tự hào. NSƯT Trịnh Mạnh Hùng, giảng viên Khoa xiếc - Trường trung cấp Nghệ thuật Xiếc và Tạp kỹ Việt Nam nhớ lại: “Công chúng từng hâm mộ xiếc không khác gì giới trẻ bây giờ hâm mộ thần tượng, những ánh mắt theo dõi mỗi chương trình đều tràn đầy ngưỡng vọng và sự khâm phục”.

Từ năm 1975, Việt Nam có sự thành lập và hoạt động của nhiều đơn vị như Đoàn xiếc Thăng Long, Đoàn xiếc Hà Nội, Đoàn xiếc Hải Phòng và Đoàn xiếc cảnh sát... những năm 1991 đến năm 2000 được cho là thời kỳ hoàng kim của xiếc khi chứng kiến nhiều diễn viên, nghệ sĩ “đem chuông đi đánh xứ người”.

Cột mốc đáng nhớ nhất có lẽ là lúc khánh thành Rạp xiếc Trung ương năm 1992 sau 8 năm thi công, Việt Nam chính thức có một địa điểm hoành tráng ghi tên mình trên bản đồ nghệ thuật xiếc thế giới. Xiếc Việt Nam tỏa sáng ở những sân khấu lớn cùng các nước bạn có nền nghệ thuật xiếc lâu đời bậc nhất như Trung Quốc, Nga, Tây Ban Nha,…

Thời gian qua, xiếc Việt Nam đã đem về những “lần đầu tiên” đầy tự hào như tiết mục “Đu siêu nhân” đạt Huy chương vàng tại liên hoan Xiếc quốc tế Albacete lần thứ 3 tổ chức tại Tây Ban Nha năm 2010, giành giải vàng tại Liên hoan Xiếc quốc tế Monte Carlo 2010 với màn biểu diễn “The Lune Production” (hay còn gọi là “A O Show”), giải vàng tại Liên hoan Xiếc quốc tế Wuqiao 2011 - một trong những Liên hoan xiếc lớn và uy tín nhất tại Trung Quốc, “Cánh chim Việt” đạt giải Mái bạt vàng tại Liên hoan xiếc quốc tế Cuba 2017, “Đu son” ẵm chiếc Vương miện vàng danh giá tại Liên hoan xiếc quốc tế 2022, Huy chương vàng tại Liên hoan Xiếc quốc tế Kazakhstan 2023. Hay mới đây nhất là giải Grand Prix (Giải thưởng lớn) tại Lễ hội Xiếc quốc tế Yakutia 2024 (Nga)… Cùng với đó là rất nhiều giải thưởng cá nhân, giải thưởng khán giả yêu thích, huy chương các hạng khác. Những thành quả đó đưa xiếc Việt lên vị trí đáng tự hào bên cạnh các cường quốc về xiếc.

Ranh giới mong manh

Theo nghiệp diễn xiếc, các diễn viên đều phải luyện tập, làm quen từ lúc còn nhỏ, khi mà cơ thể còn đang mềm dẻo. Song song với việc học văn hóa là những buổi vặn mình, uốn nắn, chỉ ăn rồi tập luyện nhuần nhuyễn các kỹ năng cơ bản. Tuy nhiên, mỗi diễn viên xiếc chỉ có thể trình diễn điêu luyện từ 2-3 kỹ năng trong suốt quá trình làm nghề bởi thời gian luyện tập đã mất từ 5-6 năm.

Theo nghề đến nay đã khoảng hơn 22 năm, diễn viên xiếc Nguyễn Mạnh Thường (Liên đoàn Xiếc Việt Nam) chia sẻ, để học thành thạo kỹ năng thăng bằng trên dây và biểu diễn thành công, anh phải luyện tập đều đặn hằng ngày, ngã gãy chân, gãy tay thì nghỉ, khi nào lành lại quay lại tập tiếp. Việc ngã, gặp chấn thương đã được chính các diễn viên “bình thường hoá”. Tuy nhiên, đam mê và lòng dũng cảm đã giúp họ vượt qua nỗi sợ hãi, biến “đánh đu với tử thần” thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống, biến những động tác nguy hiểm thành nghệ thuật.

Kể về một lần chấn thương khi leo thang thăng bằng, diễn viên Phạm Việt Cường (Liên đoàn Xiếc Việt Nam) chỉ vào cánh tay phải đã phải nghỉ hơn 2 tháng của anh do một cú ngã từ độ cao hơn 3 m. Nhưng anh tự trấn an rằng, tai nạn đó vẫn nhẹ, vẫn may mắn khi còn có thể quay lại tập luyện.

Hoàn thiện một sân khấu xiếc đặc sắc, bên cạnh các tiết mục xiếc người thì không thể thiếu được xiếc thú. Tất nhiên, những con thú được thuần chủng cũng phải tập luyện chăm chỉ hàng ngày cùng với con người để nhớ bài, người diễn viên lại kiêm luôn vai giảng dạy. Những người bạn diễn không biết nói nhưng lại quyết định rất nhiều đến tính thành công của mỗi tiết mục, người diễn viên lại thêm một vai bác sĩ để thăm dò về trạng thái của bạn diễn mình, có ăn no hay chưa và có một thể lực hoàn hảo nhất để trình diễn không. Và cũng chẳng có một yếu tố nào bảo đảm những người bạn diễn ấy sẽ không làm hại đến diễn viên bởi dù cho có thuần lâu năm đi chăng nữa thì ở một sân khấu với ánh sáng, âm thanh và môi trường lạ, những con thú này đều có thể bị kích động, mất kiểm soát rồi tấn công ngược lại theo bản năng.

Giám đốc Liên đoàn Xiếc Việt Nam - NSND Tống Toàn Thắng kể về một đêm diễn tại Las Vegas (Mỹ), anh chứng kiến một diễn viên xiếc người Anh mới 25 tuổi, đang tập luyện diễn với 5 con hổ đã được thuần chủng. Tưởng như mọi thứ đã quá quen thuộc, cho đến khi 1 trong 5 con hổ kích động lao lên ngoạm vào cổ người diễn viên…

Đắng đót nỗi “cơm áo gạo tiền”

Ánh đèn tắt, người nghệ sĩ lại quay về cuộc sống thường nhật, nỗi lo thu nhập bấp bênh lại ùa về. Nghề xiếc vốn dĩ không đem lại thu nhập cao, có phần thấp hơn mặt bằng chung các ngành nghề khác so những nguy hiểm, hy sinh mà nghệ sĩ phải trải qua. Theo Quyết định 14/2015/QĐ-TTg về chế độ phụ cấp ưu đãi nghề nghiệp và bồi dưỡng đối với lao động nghệ thuật ngành văn hóa - thông tin, mỗi một diễn viên được trợ cấp từ 60-80 nghìn đồng/ngày cho những đợt tập chương trình mới, chế độ bồi dưỡng từ 150 nghìn đồng đến không vượt quá 200 nghìn đồng/buổi biểu diễn. Cùng với hệ số lương quy đổi từ bằng trung cấp, nhiều người chật vật trong vòng xoáy lo đủ cho gia đình.

Có một quy luật khắt khe mà cay đắng, chính là tuổi nghề của diễn viên xiếc thường rất ngắn. Diễn viên Phạm Việt Cường chia sẻ, sau một quá trình dài làm quen và khổ luyện thì người diễn viên từ 20 tuổi chỉ có khoảng 7-10 năm là thăng hoa cùng sự nghiệp. Đến ngưỡng ngoài 30, kể cả nam hay nữ, dù chăm chỉ tập luyện duy trì đến mấy thì thể chất cũng không cho phép họ làm được những điều tương tự. Đối với diễn viên nữ thì lại càng khắc nghiệt hơn khi mà nhiều người sau khi sinh con, cơ thể thay đổi khiến việc giải nghệ không muốn cũng buộc phải đến sớm.

Dưới ánh đèn sân khấu, nghệ sĩ xiếc như những ngôi sao băng vụt sáng, rồi lại vụt tắt. Nhưng chính trong sự khắc nghiệt, họ đã tìm thấy niềm vui, niềm hạnh phúc. Họ chính là những nhà thơ, những họa sĩ, vẽ nên những bức tranh tuyệt đẹp bằng chính cơ thể mình.

Thống kê của Hội Khoa học An toàn Vệ sinh Lao động Việt Nam năm 2023, diễn viên xiếc có tần suất tai nạn lao động trong năm lên tới gần 40%, cao gấp 20 lần so mức độ tai nạn lao động trong ngành công nghiệp sản xuất thông thường. Đây là những “con số biết nói” về môi trường khốc liệt mà mỗi diễn viên xiếc phải đối diện mỗi ngày. Những nguy hiểm tiềm tàng từ gãy tay, gãy chân, chấn thương liệt bộ phận, thậm chí là mất đi tính mạng... luôn rình rập từ những buổi tập đến buổi trình diễn.

(Còn nữa)

Có thể bạn quan tâm

Đọc và “chơi” với sách

Đọc và “chơi” với sách

Với chủ đề “Thành thị và nông thôn”, Đêm đọc sách 2026 tại Thành phố Hồ Chí Minh đã thu hút nhiều người yêu văn hóa đọc và văn hóa Pháp đến tham gia.

Vui xuân Tổ quốc tại làng văn hóa

Vui xuân Tổ quốc tại làng văn hóa

Sự kiện “Sắc xuân trên mọi miền Tổ quốc” năm 2026 sẽ do Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch chủ trì, phối hợp một số ban, bộ, ngành trung ương và các địa phương.

Một buổi tập đàn tại nhà Chủ nhiệm CLB.

Sắp 70 năm tiếng vĩ cầm làng Then

Năm 2027, làng Then sẽ tròn 70 năm từ ngày tiếng vĩ cầm vang lên và tiếp nối đến bây giờ. Làng thuộc xã Tân Dĩnh, tỉnh Bắc Ninh (trước đây là xã Thái Đào, huyện Lạng Giang, tỉnh Bắc Giang), vốn nổi tiếng là ngôi làng của những người nông dân chơi nhạc… hoàng gia.

Chuyện của một nhà văn yêu màu xanh

Chuyện của một nhà văn yêu màu xanh

Trong tác phẩm văn xuôi thứ năm của mình - “Chuyện cây chuyện đời” (NXB Văn học và Công ty Văn hóa Đông Tây, 2025), nhà văn Trần Thùy Linh vẫn chính bút nghề nghiệp chính chị là một họa sĩ.

Lê Trọng Nghĩa trong một chương trình giao lưu về Tiếng Việt.

Tìm sự giàu đẹp trong từng câu chữ

Ra đời từ năm 2019, trang Tiếng Việt giàu đẹp không chỉ dừng lại ở việc giải thích từ ngữ đơn thuần. Qua từng bài viết, dự án gợi mở một thái độ nghiêm cẩn với Tiếng Việt, coi ngôn ngữ không chỉ là công cụ giao tiếp, mà còn là một phần bản sắc văn hóa dân tộc, củng cố lòng tự hào dân tộc.

Dự án Công viên Thống Nhất tại Khu Di tích quốc gia đặc biệt Đôi bờ Hiền Lương - Bến Hải (Quảng Trị). Ảnh: ANH QUÂN

Vì sự thanh bình và xanh tươi bền vững

Dự án Công viên Thống Nhất tại Khu Di tích quốc gia đặc biệt Đôi bờ Hiền Lương - Bến Hải (Quảng Trị) đang hoàn thiện tôn tạo tổng thể. Mục quan trọng nhất trong dự án là việc tu bổ cầu Hiền Lương bắc qua sông Bến Hải - một “địa chỉ đỏ” là giới tuyến chia cắt đất nước suốt 21 năm (1954-1975).

Các món chè. Ảnh: NAM NGUYỄN

Nhớ sao vị ngọt ngào thơ ấu

Một sáng cuối tuần, tôi ghé khu chợ nhỏ quen thuộc gần nhà. Đang mải miết suy nghĩ mua nguyên vật liệu gì thì tiếng rao lảnh lót “Ai chè đậu đỏ, đậu đen, đậu xanh, thập cẩm không?” của một người phụ nữ quẩy quang gánh trên vai đã làm tôi khựng lại.

Cảnh đón nhận gươm thiêng.

Kể chuyện Vua Lê bên Hồ Gươm

Tọa lạc gần Hồ Gươm huyền sử, nhìn qua mặt hồ sang bên kia là di tích tưởng niệm Vua Lê Thái Tổ với bức tượng vua trên cột cao, nhỏ mà uy nghi, tinh tế, có lẽ vở kịch “Huyền tích Hồ Gươm” trong chùm tác phẩm mới của Nhà hát Kịch Hà Nội thể hiện trách nhiệm các nghệ sĩ được đứng chân trên mảnh đất trung tâm Thủ đô linh thiêng.

Đạo diễn Trần Việt Văn và mẹ - PGS, TS Lê Thị Đức Hạnh.

“Trân trọng khoảnh khắc đời thường với mẹ”

Thử sức lần đầu với vai trò đạo diễn, nhà báo, nhiếp ảnh gia Trần Việt Văn đã ghi dấu ấn bằng hàng loạt giải thưởng uy tín dành cho bộ phim “Mẹ tôi” (My Mother). Bộ phim là lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự trân trọng những khoảnh khắc rất nhỏ, rất đời thường với mẹ, khi mẹ vẫn còn hiện diện trong cuộc đời.

Minh họa: ĐẶNG TIẾN

Người khách đến nhà

Nắng tháng 5 dát vàng mái phố. Ngôi biệt thự số 7 Rue Jean Soler nằm ngay góc giao với Rue Jauréguiberry dường như nổi bật thêm lên bởi mầu sơn vàng. Ông Duot Bertheur (Đuy ô), người chủ của ngôi biệt thự, dậy sớm, đứng trên ban-công tầng 2, để ngắm nắng sớm mai.

“Nhân duyên” của minh triết

“Nhân duyên” của minh triết

Tập thơ “Nhân duyên” của Đại tá, nhà báo Nguyễn Kiên Thái (NXB Hội Nhà văn, năm 2025) với 160 trang, hơn trăm bài thơ hấp dẫn bạn đọc bởi tính minh triết.

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Hạnh.

Kể chuyện Tây Nguyên bằng âm nhạc

Gần nửa thế kỷ âm thầm và bền bỉ, nhạc sĩ Nguyễn Văn Hạnh đã “kể” hàng trăm câu chuyện bằng âm nhạc. Những bản tình ca về con người, văn hóa và bản sắc Tây Nguyên của ông như những dòng suối mát thấm đẫm tâm hồn.

Ngợi ca hình tượng Bác Hồ

Ngợi ca hình tượng Bác Hồ

XB Hội Nhà văn vừa xuất bản tập thơ "Ánh dương còn mãi" của tác giả Văn Diên. Đây là sự tri ân, góp phần lan tỏa cuộc vận động "Học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh".

Điểm nhấn kỷ niệm và chờ xuân

Điểm nhấn kỷ niệm và chờ xuân

Một sự kiện cần điểm lại, bởi liên quan đến những kỷ niệm đi vào trái tim tuổi thơ nhiều thế hệ. Đó là cuối tuần qua, Liên đoàn Xiếc Việt Nam vừa kỷ niệm 70 năm một nghiệp - nghề vất vả (16/1/1956 - 16/1/2026).

"Ai về Bình Định mà coi...". Ảnh: NGUYỄN LINH VINH QUỐC

Để Võ cổ truyền Bình Định thăng hoa

Đề nghị UNESCO ghi danh trong danh sách Di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại là cách hiệu quả để khẳng định, tôn vinh các giá trị của Võ cổ truyền Bình Định cùng với việc vươn ra giao lưu văn hóa võ học với khu vực và thế giới.

Sấu đá - thành bậc thời Lý ở Hoa Lâm Viên đang được lưu giữ tại chùa Phúc Lâm - Đông Anh, Hà Nội. Ảnh: PGS ĐẶNG HỒNG SƠN

Hồi quang của một Hành cung rực rỡ

Hoa Lâm Viên đang dần được đặt vào vị trí của một nguồn lực văn hóa mạnh mẽ, có khả năng tham gia trực tiếp vào quá trình phát triển kinh tế - xã hội và công nghiệp văn hóa Thủ đô.

Nhà khoa học chân chính

Đó là biệt danh lũ chúng tôi đặt cho anh khi mon men lên Thư viện Quốc gia mượn sách. Giữa môi trường tri thức trăm phần trăm, giáo sư, tiến sĩ "đông như quân Nguyên", anh vẫn nổi bật bởi vẻ đắm đuối suy tư những điều cao siêu đến thoát tục.

“Chấm • Chạm” ở Đà Nẵng

“Chấm • Chạm” ở Đà Nẵng

Ngày 17 và 18/1 tại Đà Nẵng, Trường HOPE School và Ban tổ chức chương trình “Chấm • Chạm” sẽ tổ chức cho học sinh chấm màu lên bức tranh chung và thực hiện thao tác chạm đầu ngón tay khi hai người ghép lại, tạo thành hình trái tim.

Ảnh: SONG ANH

Mảnh vườn xưa

Tôi có thói quen khắc số năm sau ngày bà mất lên thanh xà ngang trong nhà vào mùa cây thay lá.

Các bạn trẻ trải nghiệm sáng tạo với lá bồ đề.

Mạnh dạn gây dựng hệ sinh thái di sản giữa phố cổ

Giữa phố cổ Hà Nội, một hoạt động quảng bá sản phẩm văn hóa, tác phẩm nghệ thuật mới xuất hiện tại Trung tâm Văn hóa Nghệ thuật 22 Hàng Buồm. Tại đây, tranh thêu lá bồ đề, gốm, trà và thảo dược truyền thống được trưng bày, kể chuyện và khuyến khích du khách trải nghiệm.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Xóm cầu thang

Cục diện bê-tông hóa đã thiết lập từ cao xuống thấp khi tòa nhà đi vào sử dụng. Cư dân ở đây tuyền ở quê lên, trong ký ức bùn theo chân lên tận giường, “hai xoa, ba đập” khuất mắt trông coi. Họ chỉ mong đoạn tuyệt được với bùn đất để làm người phố ra sáng vào bóng.

“Với Đảng vẹn toàn niềm tin yêu”

“Với Đảng vẹn toàn niềm tin yêu”

Cuộc vận động Sáng tác Ca khúc, Bài Dân ca đặt lời mới và tác phẩm thơ chủ đề “Với Đảng vẹn toàn niềm tin yêu” do Ban Văn học - Nghệ thuật - Âm nhạc (VOV3) - Đài Tiếng nói Việt Nam phát động đã kết thúc. Lễ trao giải vừa diễn ra tại Nhà hát Đài Tiếng nói Việt Nam, số 58 phố Quán Sứ (Hà Nội).

“Truyện Kiều” còn lắm điều hay!

“Truyện Kiều” còn lắm điều hay!

Cuốn “Truyện Kiều” bản Tiên Điền vốn được biết đến từ lâu nhưng có lẽ thật sự chưa mấy ai có được! Chỉ biết đây là bản do cụ Nghè Mai, hậu duệ trực hệ của Nguyễn Du, từng giao cho cụ Phạm Kim Chi và cụ Phạm đã biên tập, cho xuất bản ở Sài Gòn cách nay hơn một thế kỷ với tên Kim Túy tình từ.

Sử thi, trữ tình với trường ca Thạch Xá

Sử thi, trữ tình với trường ca Thạch Xá

Tác phẩm “Trường ca làng Thạch Xá” có 11 chương và chương kết, với 3.534 chữ trong 18 trang. Yếu tố sử thi trong “Trường ca làng Thạch Xá” nhằm ca ngợi những sự kiện, biến cố lớn lao của làng trong lịch sử dựng làng và giữ làng cùng biết bao thăng trầm với giọng điệu trầm hùng, đậm chất sử thi.

Cao Thanh Nam với bức tranh đang sáng tác.

Tranh của trưởng thôn

Ở nông thôn, trưởng thôn hẳn là nông dân, có khi là người thợ và cũng có lúc là chủ thầu xây dựng… Nhưng người làm nghề vẽ tranh thì có lẽ duy nhất là anh Cao Thanh Nam, trưởng thôn Liêm Hóa, xã Trung Hóa cũ, tỉnh Quảng Bình, nay là xã Kim Phú, tỉnh Quảng Trị.