Khơi dậy sức mạnh văn hóa

Nhận diện đủ hơn để hoàn thiện Luật Di sản văn hóa (sửa đổi) (Kỳ 1)

Kỳ họp thứ 7, Quốc hội khóa XV đang diễn ra, sẽ xem xét cho ý kiến về dự thảo Luật Di sản văn hóa (sửa đổi). Tiếp nối bài “Sửa Luật Di sản văn hóa cần tham khảo quốc tế” trên báo Thời Nay số 1473 ngày 26/2/2024, chúng tôi giới thiệu loạt bài “Nhận diện đủ hơn để hoàn thiện Luật Di sản văn hóa (sửa đổi)”, mong góp thêm ý kiến để các đại biểu Quốc hội tham khảo làm cơ sở góp ý kiến hoàn thiện Luật.
Cần mở rộng khái niệm Di sản để bao quát và có chiến lược bảo tồn hiệu quả hơn các di sản đô thị, di sản nông thôn, di sản các dân tộc thiểu số... Ảnh: Nhà hát Lớn - một biểu tượng văn hóa của Hà Nội. Ảnh: QUANG HƯNG
Cần mở rộng khái niệm Di sản để bao quát và có chiến lược bảo tồn hiệu quả hơn các di sản đô thị, di sản nông thôn, di sản các dân tộc thiểu số... Ảnh: Nhà hát Lớn - một biểu tượng văn hóa của Hà Nội. Ảnh: QUANG HƯNG

Kỳ 1: Chậm “luật hóa” nhiều loại hình di sản

Nhận diện di sản là một quá trình ảnh hưởng sâu sắc đến việc hình thành các giải pháp bảo tồn và lưu giữ được giá trị của các di sản. Tại nhiều nước, các di sản đô thị, nông thôn, công nghiệp được nhận diện rất rõ ràng và bảo tồn tốt để đề cử di sản thế giới UNESCO. Đây là những đóng góp quan trọng để khiến các quốc gia nêu trên trở thành những quốc gia đứng đầu về số lượng di sản thế giới được UNESCO ghi danh.

Theo thống kê của Cục Di sản văn hóa, hiện cả nước có hơn 40.000 di tích lịch sử văn hóa và danh lam thắng cảnh. Trong đó, hơn 3 nghìn di tích đã được xếp hạng cấp quốc gia, hơn 5 nghìn di tích xếp hạng cấp tỉnh.

Tuy vậy, số lượng lớn này không phản ánh đúng và đủ sự phát triển thực chất của chuyên ngành quản lý di sản vật thể. Trên bình diện quốc tế, các di sản vật thể của Việt Nam được UNESCO ghi danh thiếu về số lượng và yếu về tốc độ tăng trưởng so tiềm năng hiện có; cũng như so các nước có điều kiện địa lý và văn hóa tương đồng… Trong khi di sản phi vật thể, di sản tư liệu ở Việt Nam có tốc độ tăng trưởng nhanh về số lượng di sản được UNESCO ghi danh do tương thích, được cập nhật các quy định theo thông lệ và công ước quốc tế thì với di sản vật thể đang có chiều hướng ngược lại.

Có nhiều lý do, nhưng dễ nhận biết nhất là Luật Di sản văn hóa của ta có nhiều điểm không tương thích với công ước quốc tế. Ở ta, nhiều di sản thiên nhiên, cảnh quan văn hóa, di sản đô thị, di sản nông thôn (trong đó có rất nhiều các quần cư di sản các dân tộc thiểu số), di sản nông nghiệp, di sản công nghiệp và nhiều loại hình di sản vật thể khác theo thông lệ quốc tế chưa được thừa nhận và gọi tên đúng bản chất. Do đó đã bị hủy hoại một phần hoặc hoàn toàn.

Thiếu các nhóm di sản nói chung

Công ước 1972 về bảo vệ Di sản văn hóa và thiên nhiên thế giới mà Việt Nam là một quốc gia thành viên có các quy định riêng về “di sản văn hóa” tại Điều 1 và “di sản thiên nhiên” tại Điều 2; đồng thời Điều 3 yêu cầu các quốc gia thành viên phải xác định và phân định các di sản tương ứng với Điều 1 và Điều 2.

Tại Việt Nam, Pháp lệnh số 14-LCT/HĐND ngày 4/4/1984 (được ban hành trước thời điểm Việt Nam gia nhập Công ước) có liệt kê các địa điểm di sản bao gồm 2 nhóm là (1) di tích lịch sử, văn hóa và (2) danh lam thắng cảnh. Luật Di sản văn hóa năm 2001 (sửa đổi năm 2009) vẫn giống như Pháp lệnh 1984, các địa điểm di sản vẫn bao gồm 2 nhóm là (1) di tích lịch sử, văn hóa và (2) danh lam thắng cảnh được gọi chung là di tích. Đáng tiếc, cho đến nay dự thảo Luật Di sản văn hóa (sửa đổi), vẫn không thấy có tiến bộ trong vấn đề này.

Theo Công ước 1972, di sản văn hóa thế giới liệt kê gồm 3 nhóm: các di tích (monuments), nhóm các công trình/quần thể (groups of buildings), và các địa điểm (sites).

Nửa thế kỷ sau khi thế giới đạt được đồng thuận, chúng ta vẫn chưa hoàn tất việc nội luật hóa 3 nhóm di sản văn hóa cơ bản nhất được liệt kê tại Công ước 1972: các di tích (monuments), nhóm công trình (groups of buildings), và các địa điểm (sites). Trong khi đó, nhận thức của thế giới đã tiến đi rất xa, ngày càng theo hướng tổng thể và di sản sống.

Theo các tiến bộ của nhân loại, di sản văn hóa được nhận diện đã được mở rộng hơn nhiều so cách thức liệt kê ban đầu khi các quốc gia cùng nhau ký kết Công ước. Đến năm 2004, Hội đồng Di tích và Di chỉ quốc tế (ICOMOS) liệt kê toàn bộ các di sản văn hóa và hỗn hợp đã được UNESCO ghi danh để kiểm đếm lại các loại hình di sản văn hóa, họ đã xác định 3 nhóm nêu trên gộp lại chỉ là 1 trong 7 nhóm lớn…

Khoảng trống Cảnh quan văn hóa…

Dự thảo Luật Di sản văn hóa (sửa đổi) không xác định Cảnh quan văn hóa là một loại hình di sản riêng, mà được hiểu là cảnh quan của di tích và không gian văn hóa chung quanh. Cũng vì cách hiểu này, mà dự thảo không có các quy định dành riêng cho Cảnh quan văn hóa, và sử dụng cụm từ “cảnh quan văn hóa” rải rác bên dưới với tư cách cảnh quan cần được bảo vệ chung quanh di tích.

Cách hiểu trên khác biệt hoàn toàn về bản chất, theo UNESCO, Cảnh quan văn hóa là một loại hình di sản độc lập mới được bổ sung vào quy trình ghi danh World Heritage Sites (Di sản thế giới) năm 1992, bên cạnh Di sản văn hóa, Di sản thiên nhiên, Di sản văn hóa và thiên nhiên hỗn hợp. Di sản thế giới đầu tiên được công nhận với tư cách là Cảnh quan văn hóa là Ruộng bậc thang vùng Cordillera, Philippines, được UNESCO ghi danh vào năm 1995.

Cảnh quan văn hóa theo định nghĩa tại phần II.A. Định nghĩa Di sản thế giới (Chương II. Danh mục di sản thế giới); Hướng dẫn thực hiện Công ước năm 2023 như sau “Cảnh quan văn hóa được ghi danh trong Danh mục Di sản thế giới là các di sản văn hóa đại diện cho “các thành quả kết hợp của thiên nhiên và con người” được chỉ định tại Điều 1 của Công ước. Chúng thể hiện sự tiến hóa của xã hội con người và quá trình cư trú qua thời gian, dưới tác động của những giới hạn vật chất và/hoặc cơ hội của môi trường thiên nhiên và từ các lực lượng xã hội, kinh tế, văn hóa kế tiếp nhau, từ bên ngoài và bên trong”…

Khi không nhận thức được chính xác vai trò của Cảnh quan văn hóa, chúng ta đã, đang và sẽ mất đi các di sản này trên cả thực địa và danh hiệu. Bài học nhãn tiền là, sau nhiều lần UNESCO và ICOMOS nhắc nhở Việt Nam phải coi Di sản Quần thể di tích Cố đô Huế là một Cảnh quan văn hóa và mở rộng các ranh giới nhưng không được thực hiện, tiêu chí (iii) tại Giá trị nổi bật toàn cầu của Di sản đã bị xóa bỏ trong phiên họp thứ 38 tại Doha vào tháng 6/2014. Và như đã nêu, từ năm 2014 tới nay, đã 10 năm, Việt Nam không được UNESCO ghi danh thêm bất cứ một di sản văn hóa và thiên nhiên thế giới nào.

Chúng tôi đề xuất về các đối tượng điều chỉnh của Luật Di sản văn hóa (sửa đổi) nên liệt kê đủ các đối tượng di sản văn hóa phi vật thể; di sản văn hóa vật thể; di tích lịch sử văn hóa, danh lam thắng cảnh, di sản thiên nhiên; cảnh quan văn hóa; các di sản quần cư và các nhóm di sản văn hóa vật thể khác tương tự như thông lệ quốc tế.

Nếu tên gọi Luật Di sản văn hóa không mang được đầy đủ nội hàm này, cần cân nhắc đổi tên thành Luật Di sản, để đáp ứng mục tiêu bảo tồn toàn vẹn hệ thống di sản quốc gia thay vì chỉ chú mục vào đối tượng điều chỉnh là di tích hoặc biến tất cả các di sản thành di tích, danh lam thắng cảnh theo nghĩa hẹp như dự thảo.

Tương tự Di sản văn hóa và thiên nhiên, Cảnh quan văn hóa cũng được mô tả và tiêu chuẩn hóa thành các nhóm cụ thể được UNESCO ghi danh Di sản thế giới (WHS), bao gồm: (i) Cảnh quan được xác định rõ ràng do con người thiết kế và tạo ra một cách có chủ ý; (ii) Cảnh quan phát triển hữu cơ; (iii) Cảnh quan văn hóa kết hợp.

Có thể bạn quan tâm

Ảnh: HẢI ANH

Thăm nhà cũ ngày xuân nắng nhạt

T rong vùng ký ức xưa cũ nhất của tôi là hình ảnh chập chờn một đứa trẻ lên ba, lên bốn, ngồi trên chiếc giường đặt tạm giữa sân.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Bóng trăng

Ngày nhiều gió, Hoàng chở cây hoàng yến sau xe máy, gạt chống xe rồi mở khóa cổng vào nhà. Anh loay hoay trồng cây hoàng yến, nhắm hướng cho vừa tầm với góc nhìn của My từ ô cửa sổ trên căn gác.

Chia vui cùng tác giả giành giải.

Gieo thói quen đọc sách

Phát động từ tháng 6/2025, cuộc thi Kể chuyện sách với thiếu nhi của báo Phụ nữ Thành phố Hồ Chí Minh đã thu hút đông đảo thiếu nhi và phụ huynh cả nước.

“Giá trị tác phẩm báo chí phải được kiểm chứng bởi cuộc sống và bạn đọc”

“Giá trị tác phẩm báo chí phải được kiểm chứng bởi cuộc sống và bạn đọc”

Kỷ niệm 75 năm Báo Nhân Dân ra số đầu, nhìn lại hành trình phát triển báo chí cách mạng đặt trong bối cảnh truyền thông số biến đổi nhanh chóng, nhà báo Hồ Quang Lợi - nguyên Phó Chủ tịch Thường trực Hội Nhà báo Việt Nam chia sẻ suy nghĩ về vai trò của “tính nhân dân” trong báo chí cũng như trách nhiệm của thế hệ nhà báo trẻ.

Người yêu nghệ thuật tham quan Triển lãm mỹ thuật quốc tế “CHON’S HANOI MINI ART FAIR 2026.

Nhịp cầu hội họa

N hững ngày đầu tháng 3, Hà Nội trở thành điểm hẹn của chuỗi hoạt động giao lưu mỹ thuật quốc tế với các nghệ sĩ Việt Nam, Hàn Quốc... Từ triển lãm giao lưu tranh Việt - Hàn đến CHONs Hanoi Mini Art Fair 2026, các hoạt động này đã tạo nên không gian gặp gỡ đáng chú ý của mỹ thuật đương đại.

Tặng sách cho Hội đồng Đội Trung ương

Tặng sách cho Hội đồng Đội Trung ương

Tại Thành phố Hồ Chí Minh, Hội Xuất bản Việt Nam vừa phối hợp cùng các đơn vị tổ chức chương trình Trao tặng Tủ sách Thiếu nhi cho Hội đồng Đội Trung ương nhằm tiếp tục lan tỏa văn hóa đọc đến các trường học, các cơ sở Đoàn - Đội và các điểm sinh hoạt thiếu nhi trên cả nước.

Hành trình để nhớ, để yêu

Hành trình để nhớ, để yêu

Nhà thơ Phan Hoàng vừa ra tuyển tập “Theo dấu bụi vàng tích Việt” (NXB Hội nhà văn), tập hợp nhiều bài ký giúp người đọc bước vào cuộc hành trình trên cả chiều dài lịch sử và không gian đất nước.

Lễ ăn than của người Giẻ-Triêng. Ảnh: K.MINH

Gia tăng sức mạnh mềm quốc gia

Sự kiện tiêu biểu đầu tiên cần điểm lại cuối tuần qua ở miền trung là việc Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch (Bộ VHTT&DL) vừa công nhận 4 di sản văn hóa phi vật thể cấp quốc gia của tỉnh Quảng Ngãi là:

Chung tay làm bánh của đồng bào dân tộc Thái. Ảnh: BẮC SƠN

“Nón lắp bo mi xẩu quyệt”

Trong tiếng Thái vùng núi Thanh Hóa, có một câu nói ví von đầy ý nhị nhưng cũng thật trần trụi về nhu cầu cơ bản của con người: "Kin khẩu bo mi kẻng cắp/Nón lắp bo mi xẩu quyệt". Dịch ra tiếng Kinh, nghĩa là: “Ăn cơm không có canh khác gì đi ngủ không có người ôm”.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Tin vào cánh đào xuân

Đầu giờ chiều, trên bãi đất trống ở trụ sở xã Yên Sơn đã đầy xe máy, xe đạp. Bụi đất đỏ vồng lên thành luồng theo một chiếc xe máy đi từ đường lớn vào sân.

Nhiều di tích trong phố cổ Hà Nội trở thành điểm đến thu hút du khách và người dân dịp Tết cổ truyền Xuân Bính Ngọ 2026. Ảnh: TÚ NHI

Di sản - Nguồn lực chiến lược cho tương lai

Trong bối cảnh phát triển mới, khi yêu cầu tăng trưởng xanh, bền vững và dựa vào nội lực được đặt ra ngày càng rõ nét, di sản không còn được nhìn nhận đơn thuần như “ký ức của quá khứ” cần bảo tồn nguyên trạng. Di sản đang dần được xác lập vị thế như một nguồn lực chiến lược cho hiện tại và tương lai.

Từ chối làm "nô bộc" của "người bạn mới" AI

Từ chối làm "nô bộc" của "người bạn mới" AI

Nhìn nhận, đồng hành, ứng phó và khắc phục trước trí tuệ nhân tạo (AI) là một trong nhiều nội dung được quan tâm và bàn luận tại tọa đàm “Phẩm giá của thơ ca” trong khuôn khổ Ngày thơ Việt Nam lần thứ 24 do Hội Nhà văn Việt Nam và UBND tỉnh Quảng Ninh tổ chức.

Nhà thơ Raja Ahmad Aminullah tặng sách nhà thơ Nguyễn Quang Thiều.

Người lữ hành đi tìm hồn thơ trong lòng Hà Nội

Trong xu thế hoạt động văn chương hiện nay, có những người tập trung kiến tạo nên những không gian để tâm hồn nhân loại gặp gỡ. Raja Ahmad Aminullah là nhà thơ, nhà văn hóa uy tín người Malaysia cũng là một người như thế.

Tổ chức tốt Ngày thơ Việt Nam trên đất mỏ

Tổ chức tốt Ngày thơ Việt Nam trên đất mỏ

Đêm thơ Nguyên tiêu “Trước biển lớn” đã diễn ra cuốn hút tại Cung quy hoạch, hội chợ, triển lãm Quảng Ninh vào tối ngày 3/3 với sự tham dự của Phó Thủ tướng Lê Thành Long và đông đảo khán giả là các văn nghệ sĩ, cán bộ, chiến sĩ công an, quân đội, thanh niên, người dân trên địa bàn.

Hát ru. Ảnh: NAM NGUYỄN

Mùa ca dao đã mất

“À ơi... Gió đưa cây cải về trời. Rau răm ở lại chịu lời đắng cay...”, phải chăng ký ức của mỗi người vẫn đang cất giữ những lời ru ầu ơ, vẫn như đang nghe thấy tiếng võng đưa kẽo kẹt…

Không thể chấp nhận mãi sự tụt hậu

Không thể chấp nhận mãi sự tụt hậu

“Trí tuệ thực sự không phải là biết những điều người khác không biết, mà là khả năng diễn đạt những điều khó nhất bằng ngôn ngữ chạm đến trái tim của mọi người”.

Sắm Tết thời bao cấp. Ảnh tư liệu

Nhớ những năm dành dụm Tết

Thời bao cấp, cái gì cũng tem phiếu, cho sao được thế, gọi là tiêu chuẩn, túi hàng Tết mỗi gia đình coi như đầy đủ trong 3 ngày Tết. Có bóng bì, bánh đa nem, mộc nhĩ, nấm hương, miến dong, hạt tiêu, mì chính, chè gói Ba Đình, thuốc lá giấy bạc Điện Biên…, tất cả được đựng trong túi nylon, bán với giá rẻ.

Ảnh: K.MINH

Di sản, sách báo chào xuân

Trong những ngày đầu xuân năm mới, một loạt sự kiện đáng chú ý diễn ra trên khắp cả nước, tôn vinh những giá trị di sản nhiều thế hệ đã để lại cho dân tộc.

Lễ thiết triều của Vua Lê Hy Tông trong sách của Samuel Baron.

Năm mới trong cung đình Vua Lê thế kỷ 17

Cha cố Giovanni Filippo De Marini (1608-1682) lên tàu đi truyền giáo từ Ấn Độ tới Đàng Ngoài vào năm 1646 và ở lại đây cho đến năm 1658. Thời gian ở Đàng ngoài của ông dưới sự trị vì của Vua Lê Thần Tông và Vua Lê Chân Tông.

Cảnh quan một góc Hồ Tây. Ảnh: NAM NGUYỄN

Giữ hệ sinh thái nhân văn ­­­cho vùng di sản Hồ Tây

Vùng cảnh quan đặc sắc Hồ Tây với nhiều lớp phủ văn hóa đã qua hơn hai thiên niên kỷ dần định hình trong ký ức Hà Nội ngày nay. Không gian văn hóa đó mang những giá trị sinh thái nhân văn riêng có/và của Hà Nội chứ không phải được giới hạn bởi một đường bê-tông chạy trên/bao quanh mặt nước Hồ Tây.

Ảnh: HẢI ANH

Chợ gốc đa, những sớm mai ở lại

Sáng nào thức dậy sớm, tôi cũng đi bộ về phía gốc đa già nằm giữa đình Quán La và chùa Khai Nguyên (nay thuộc phường Xuân Đỉnh, Hà Nội). Cái chợ nhỏ ấy, họp chẳng cần biển hiệu, cũng không cần mái che, người dân quen gọi là chợ gốc đa.

Ảnh: NGUYỄN NAM

Hết Tết, lại nhớ khói chiều cuối năm

Những chiều cuối năm ấy luôn đến chầm chậm, không báo trước, chỉ bằng lớp nắng mỏng tang trên mái ngói và tiếng chổi quét sân nghe rõ từng nhịp. Chạm đến chiều ba mươi, trong tôi lại dâng lên một cảm giác vừa hồi hộp, vừa bình yên như làn khói mỏng bay từ gian bếp.

Lễ hội áo dài đã trở thành thường niên tại Hà Nội. Ảnh: KHIẾU MINH

Nhớ tà áo dài thời gian khó

Bạn bè các nước đến thăm Việt Nam, rất mê vẻ đẹp của tà áo dài, và trong từ điển văn hóa, họ để nguyên từ Aodai, thể hiện sự trân trọng áo dài - nét độc đáo của văn hóa Việt Nam.

Tác phẩm của họa sĩ Giang Phong.

Những mảng màu phi thực

Sử dụng chất liệu sơn dầu hoặc acrylic nhưng nhiều bức tranh của Giang Phong lại toát lên vẻ màu của sơn mài.

Ngày thơ Việt Nam lần thứ 23 tại Ninh Bình với chủ đề "Tổ quốc bay lên". Ảnh: QUANG HƯNG

Ngày thơ ra biển, nhà thơ xuống hầm lò

Mong lan tỏa tinh thần thơ ca đến các địa phương, vùng miền, năm nay 2026, Ngày thơ Việt Nam lần thứ 24 được Hội nhà văn Việt Nam phối hợp tỉnh Quảng Ninh tổ chức. Nhiều dự định hay đã được chia sẻ tại cuộc gặp gỡ báo chí ở trụ sở Hội vừa diễn ra. Thời Nay xin chia sẻ cùng bạn đọc.