Người thầy không đứng trên bục giảng

Nghề viết, tôi thường hay tự học bằng cách lắng nghe mỗi lần được trò chuyện với các nhà văn đi trước thế hệ mình.

Các nhà văn nhiều thành tựu và đáng kính luôn là người thầy của các thế hệ cầm bút và bạn đọc. Ảnh: Nhà văn Tô Hoài trong tọa đàm 70 năm "Dế Mèn phiêu lưu ký". Ảnh: QUANG HƯNG
Các nhà văn nhiều thành tựu và đáng kính luôn là người thầy của các thế hệ cầm bút và bạn đọc. Ảnh: Nhà văn Tô Hoài trong tọa đàm 70 năm "Dế Mèn phiêu lưu ký". Ảnh: QUANG HƯNG

1. Nhiều năm trước, tôi may mắn được nghe cách chia sẻ từ nguyên bản tiếng Trung của dịch giả Trần Đình Hiến, khi ông kể về việc dịch cuốn “Tô tem sói” 6 tháng ròng, chuyện về bến đỗ cuối cùng của người Nội Mông, sự khác biệt văn hóa của người Nội Mông với đất nước ta ra sao? Hay dịch giả kể về “Đàn hương hình” của Mạc Ngôn, “Cây hợp hoan” của Trương Hiền Lượng. Tôi từng học qua cách nghe, khi ông vừa dịch xong tiểu thuyết nhiều ngày quên cả ăn cả ngủ, mà bà Loan vợ ông tâm sự xót thương.

Rồi cách nhà văn Nguyễn Xuân Khánh, đọc tiểu thuyết bằng bản gốc tiếng Pháp, hay cách đọc nghiên cứu để viết “Hồ Quý Ly”, “Mẫu Thượng ngàn”, “Đội gạo lên chùa”… Mỗi nhà văn đều có một cách viết riêng, ví như nhà văn Hoàng Quốc Hải viết “Bão táp triều Trần”, 6 tập, “Tám triều vua Lý”, 4 tập mới thấy, lao động nhà văn không thể tính được hết sức nặng, trách nhiệm của người cầm bút trước thời cuộc. Khi họ đối mặt với câu chữ trên trang giấy, giống như một người, một thuyền, một mái chèo ngoài khơi. Khi nhà văn viết trải lòng với bao phận người ở thể loại tiểu thuyết. Đời sống của nhà văn là đọc, đi, viết, gắn bó với từng trang bản thảo. Giờ là thời 4.0 mới được gõ bàn phím, nhưng vẫn có nhà văn viết bằng bút mực, bút bi, như nhà văn Đỗ Chu, Lê Minh Khuê, nhà văn Văn Linh, Hoàng Quốc Hải, nhà văn Hà Khánh Linh, nhà thơ Hoàng Thị Minh Khanh.

2. Bất chợt tôi nhớ lại khi viết tiểu thuyết đầu tay “Một bàn tay thì đầy”. Viết dở chừng thấy khó thì bỏ đấy, cũng có phút giây muốn bỏ cuộc. May sao nhờ chuyến đi ra Hải Phòng, xem triển lãm tranh sơn dầu của nhà văn Đoàn Lê, tôi may mắn gặp gỡ nhà văn Bùi Ngọc Tấn, Hoàng Quốc Hải, Nguyễn Xuân Khánh. Nhìn những tấm gương lao động tiểu thuyết, hàng nghìn trang sách, khiến tôi nể trọng, muốn viết tiếp. Đận đó, nhà văn Bùi Ngọc Tấn hỏi: “Cô viết có thấy dính người xuống ghế không?”. Đáp: “Dạ, lúc dính, lúc không, viết đến chương người mẹ đi tu ở chùa Trấn Quốc, thấy mình không hiểu gì về mẹ của mình, nên em dừng lại. Vì em xa mẹ từ bé, khi mới ba tháng tuổi, bà gửi con rồi đi ở chùa?”. Anh Tấn tiếp: “Hay cô thử nhờ Nguyễn Xuân Khánh đọc cho, ông bạn tôi am tường về Phật giáo lắm đấy!”. Đáp: “Em đã nhờ sư phụ đọc cho rồi, nhưng chưa dám hỏi. Anh xem, chị Đoàn Lê ríu rít với phòng tranh, mừng rỡ gặp anh Khánh, em không tiện hỏi?”. Anh Tấn cười nhẹ, hóm hỉnh: “Viết văn xuôi phải chịu khó, viết văn là đi cày, không giống như làm thơ, cô cứ xem anh Hoàng Quốc Hải viết mười cuốn về sử thi triều Lý, triều Trần, lao động như khổ sai ấy chứ?”.

Tôi cũng chạnh lòng nhớ thời bao cấp, nhà văn Nguyễn Thị Ngọc Tú viết tiểu thuyết “Buổi sáng”, “Đất làng”, chị không giơ được cánh tay phải lên khi vắt khăn mặt. Nhà văn Nguyễn Xuân Khánh viết xong, cũng không nhấc được xô cám khi cho lợn ăn. Có một thời anh Khánh phải nuôi lợn, may quần áo thuê, dịch thuê kiếm sống, nuôi con, lặng lẽ để đam mê viết văn. Nào có ai hay?

Rồi sau thời gian ở triển lãm từ Hải Phòng về Hà Nội, anh Nguyễn Xuân Khánh trò chuyện với “mẫu Quỳnh Giao, mẫu Thanh Bình, mẫu Hoa Phượng…” - từ ngày anh Khánh ra mắt “Mẫu Thượng ngàn”, các em biên tập NXB Phụ nữ Việt Nam, được gọi thân mật là “mẫu” trong đối thoại gặp gỡ, xem ra hoan hỷ lắm. Một không khí thân tình ấm áp, trân trọng, giữa nhà văn và những người làm công tác biên tập của NXB, được gắn kết như một gia đình văn học.

Sau đó, anh Nguyễn Xuân Khánh vẫn dành thời gian góp ý bản thảo tiểu thuyết rất chi tiết cho tôi: Ở chương U Trần, nhân vật u Trần phải sáng tạo, đắp thêm xương thịt vào cho có da có thịt. Hoặc, cô lên thư viện quốc gia tra cứu đọc thêm về sách Phật giáo, viết để người đọc THẤM. Khi tôi viết “Hồ Quý Ly”, đọc thâu đêm, viết mệt quá thì lại đi xe bus lên chùa Bổ Đà, hay chùa Vĩnh Nghiêm. Nghĩ ở không gian chùa “tĩnh” hơn, quay về nhà mới viết tiếp…

Nghề viết thì khó bỏ cuộc, nhọc mà khó chia sẻ với ai. Mãi khi viết xong tiểu thuyết, tôi mới hiểu. Viết xong không muốn gặp ai. Người trống rỗng. Không muốn gì, như con tằm rút ruột, thấy mình chả còn gì nữa. Kể cả nỗi buồn. Nỗi buồn cũng tiêu hết rồi. Khi tôi nộp bản thảo cho chị Thanh Bình, NXB Phụ nữ Việt Nam, tôi nói với người thầy Nguyễn Xuân Khánh rằng: “Làm sao để thoát ra khỏi sự ám ảnh của trang viết?”. Nhà văn khuyên tôi nên đi du lịch. Tôi từng lên chùa Trấn Quốc, ngồi ở tam quan sân sau, ăn chay rồi chiều muộn đi xe đạp trở về nhà, cũng phải hàng tháng mới nguôi ngoai dần. Rồi con tim cũng vui trở lại khi tiểu thuyết ra đời. Tôi ôm sách ngủ mà không sao ngủ được. Vui, buồn trong nghề viết thì chỉ có người cầm bút, viết nhiều sẽ hiểu được.

42.jpg
Nhà văn Nguyễn Xuân Khánh trò chuyện vui trong một dịp kỷ niệm. Ảnh tư liệu

3. Hạnh phúc của nghề viết chắc không giống ai. Hân hoan khi cuốn sách ra đời, nếu như được nhà văn đọc cho nhà văn, tác giả cầu thị, lắng nghe, rút kinh nghiệm, bổ sung khi tái bản là rất thiết thực. Đận đó, tôi gửi tặng sách nhà văn Trần Hoài Dương ở mãi TP Hồ Chí Minh. Ông là người biên tập truyện ngắn cho tôi từ những năm 1975. Tôi thích nhất là được Trần Hoài Dương đọc cho ngay. Ông đọc xong gọi điện cho tôi ngay: “Ưu điểm là em tiêu hết nỗi buồn, tiêu hết vốn sống vào cuốn sách này, nếu viết tiếp cuốn sau, vượt qua mình là khó đấy!”.

Tôi đã viết nhật ký ngày thường để không thể quên sự chia sẻ của nhà văn Trần Hoài Dương. Với tôi, ông là người thầy tận tụy trong biên tập văn chương, kỹ lưỡng từng centimét trên trang bản thảo. Ông giàu kinh nghiệm biên tập, từng trải, chỉ ra sự chưa có nghề của tôi, vụng về trong từng chi tiết của tiểu thuyết. Hoặc có chương còn chưa diễn đạt hết ý của nhân vật, đã nhảy cóc, khiến người đọc thấy hẫng hụt. Ông vừa gợi mở để giúp tác giả nhận ra, sửa chữa khi tái bản.

Một niềm hạnh phúc khác nữa, khi tôi được nhà văn Lê Minh Khuê đọc tiểu thuyết của mình, rồi chị trao đổi với nhà văn Ma Văn Kháng, về một người làm thơ nhảy sang viết tiểu thuyết như tôi, dân văn xuôi mừng lắm thay? Nhờ vậy mà nhà văn

Ma Văn Kháng, đọc nhanh, rồi ông gọi qua điện thoại bàn cho tôi, ông chỉ ra 9 chi tiết hay, từ chi tiết hạt nếp chín trong lá sen, nó trong và thơm thế nào, đến chi tiết lá sấu vàng rơi phủ đầy bàn chân cô gái, khi cô vừa đố người yêu mình tìm ra được ngón chân nhẫn dưới lá sấu chua? Theo ông, chi tiết hay của tiểu thuyết sẽ góp phần nâng đỡ cơ thể khỏe mạnh cho cả tác phầm. Nhà văn Ma văn Kháng khích lệ tôi viết văn xuôi. “Viết càng giản dị càng hay, càng giản dị càng khó”.

4. Nhà văn tự học qua cách đọc của nhà văn khác. Vừa rồi , tôi có đọc tiểu thuyết “Bản thảo để lại trong sảnh lễ tân” của nhà văn Hồ Anh Thái, ông viết về một người ba lần lỡ chuyến bay ở sân bay, với cái cớ bản thảo, và nhân vật đan xen thế sự, sự khác nhau của văn hóa châu Âu và châu Á cho thấy, sự xê dịch rộng của nhà văn, mở ra cho người đọc nhiều kiến thức, hiểu biết khác, ở xứ sở khác ta.

“Bản thảo để lại trong sảnh lễ tân” cũng ám ảnh trong lòng người đọc, hình dung về một Hà Nội cũ, phố Khâm Thiên xửa xưa. Bắt gặp một chi tiết Hợp tác xã đan len thủ công, một lát cắt ký ức, dù cho ai đã sống, đi qua năm tháng đó cũng phải bồi hồi, ngạc nhiên, và không thấy xa lạ, không thấy khiên cưỡng mà cảm nhận không gian, thời gian đó, nó đúng như vậy. Ký ức mà nhà văn Hồ Anh Thái, tua lại như phim, bằng hình ảnh của chữ. Để viết được ngày xưa? Khi nhà văn chưa ra đời, ông đã phải đọc, nghiên cứu rất nhiều, đọc những cuốn sách về Hà Nội, chuyện cũ Hà Nội của nhà văn Tô Hoài. Hồ Anh Thái có sức đọc “khủng khiếp”, cả tiếng Anh lẫn tiếng Việt… rồi mới ngồi vào viết những trang bản thảo. Sách viết hay, nên tiểu thuyết vừa được dịch ra tiếng Trung. Mới hay chữ nghĩa của nhà văn, chữ nặng trong tim nhà văn, thì chỉ có nhà văn gánh được mà thôi!

Văn chương, còn lại nhân vật chị Dậu, hay Chí Phèo đòi sống lương thiện, “Đôi mắt” của Nam Cao, “Người ngựa, ngựa người” của Nguyễn Công Hoan, Dế mèn của Tô Hoài vẫn lãng du qua thế kỷ, sang cả trời Âu du lịch, mà người đọc có khi nhớ khi quên, có khi tôn vinh, hay có khi lại chìm trong trí nhớ của bàn dân thiên hạ.

Tôi đã rất biết ơn những người thầy đi trước đã dạy tôi những bài học về nghề, chỉ có ngồi viết sẽ tự rút ra kinh nghiệm. Nghề viết nó chuyên biệt, không viết tập thể được, không đổ lỗi cho ai, tác phẩm là đứa con tinh thần của chính nhà văn trước thời cuộc mình sống.

Có thể bạn quan tâm

Lễ hội Ẩm thực chay TP Hồ Chí Minh 2026

Lễ hội Ẩm thực chay TP Hồ Chí Minh 2026

Lễ hội sẽ diễn ra từ ngày 24 đến 30/8 tại Công viên Bình Phú, dự kiến thu hút trên 350 nghìn lượt khách. Với chủ đề “Chọn ẩm thực xanh vì tương lai xanh”, Lễ hội lần thứ ba từ một sự kiện giới thiệu văn hóa và món ăn chay sẽ chuyển sang không gian thúc đẩy hệ sinh thái Ẩm thực xanh-Tiêu dùng xanh-Nông nghiệp xanh-Du lịch xanh và Kinh tế xanh.

Nhà thơ Bằng Việt. Ảnh tư liệu

Giữ lửa thơ cháy mãi

Vô hình trung “Bếp lửa” còn trở thành biểu tượng của ngọn lửa thi ca cháy suốt trong cuộc đời nhà thơ.

Nhà văn Lê Phương Liên (giữa) cùng nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, TS giáo dục Thụy Anh trong một cuộc giao lưu của Câu lạc bộ Đọc sách cùng con. Ảnh: QUANG HƯNG

Người đi đường dài cùng trẻ thơ

Hơn nửa thế kỷ cầm bút, nhà văn Lê Phương Liên đã đi trên con đường vun đắp cho văn học thiếu nhi Việt Nam bằng sự bền bỉ hiếm có. Từ những truyện ngắn đầu tay viết cho thiếu nhi, những năm tháng làm biên tập ở NXB Kim Đồng đến cuốn "Bạn văn của tuổi thơ" vừa ra mắt, hành trình ấy không chỉ là hành trình của một người sáng tác, mà còn là hành trình lưu giữ ký ức của văn học thiếu nhi Việt Nam.

Nhiều biên đạo trẻ dùng chất liệu dân gian để sáng tạo nên những hình thức biểu đạt mới. Ảnh: K.MINH

Nghệ thuật múa tăng sức mạnh mềm hội nhập

Trong nhiều cuộc thảo luận về sức mạnh văn hóa của các quốc gia, các lĩnh vực điện ảnh, âm nhạc, mỹ thuật hay thời trang thường được xem là những lĩnh vực có khả năng lan tỏa mạnh mẽ. Tuy nhiên, ở một góc nhìn khác, nghệ thuật múa - đặc biệt là múa dân tộc đang âm thầm trở thành một trong những phương tiện biểu đạt hiệu quả của sức mạnh mềm văn hóa.

Bày tranh kể niềm hạnh phúc với Việt Nam

Bày tranh kể niềm hạnh phúc với Việt Nam

Họa sĩ Lester, hội viên Hội Nhà văn Anh Quốc, từng có nhiều triển lãm tại Vương quốc Anh. Chiều qua 2/8 tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam (Hà Nội), đã diễn ra lễ khai mạc triển lãm “Việt Nam - Niềm đam mê khám phá” của anh.

Chế độ đãi ngộ với nghệ sĩ, diễn viên đang cần được nâng cao hơn trong bối cảnh mới.

Chờ hỗ trợ diễn viên thiết thực hơn

Trong bối cảnh mới, sân khấu đối mặt nhiều đòi hỏi nâng mình lên, trong cả công tác chuyên môn lẫn hoạt động phong trào. Tổ chức hội nghề nghiệp đang đặt ra mục tiêu và cũng được kỳ vọng có tiếng nói giúp nâng cao điều kiện đãi ngộ cho các nghệ sĩ. Cùng với đó, thúc đẩy việc lan tỏa tác phẩm hay đến công chúng.

Trải nghiệm văn hóa Khmer giữa Thủ đô

Trải nghiệm văn hóa Khmer giữa Thủ đô

Cuối tháng 8, Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam sẽ tổ chức chuỗi hoạt động “Về miền Tây qua nét văn hóa của đồng bào Khmer”. Sự kiện giới thiệu đến công chúng những giá trị văn hóa đặc sắc của vùng đất Nam Bộ.

Tác phẩm "Phản chiếu" (120x205cm) của Nguyễn Hoàng Nam, đoạt giải nhất chuyên ngành Sơn dầu.

Lấy tên danh nhân cổ vũ tài năng mỹ thuật trẻ

Bước sang mùa thứ hai, Giải thưởng Victor Tardieu, giải thưởng dành cho bài tốt nghiệp đạt kết quả xuất sắc của sinh viên Trường đại học Mỹ thuật Việt Nam mang tên vị hiệu trưởng đầu tiên của nhà trường, đã có chủ nhân.

Nhà thơ Hồng Thanh Quang và tập thơ "Cúc muộn".

Tận tụy cùng thơ

Sau khi xuất bản tập “Giác ngộ” được xuất bản giữa năm 2025, một ngày, đọc lại những bài thơ mới viết, nhà thơ Hồng Thanh Quang thấy có chung một mạch cảm xúc, tâm sự, với những vui buồn và suy tư của một người đứng tuổi trước thực tế xã hội và cảnh ngộ đời mình, đủ các dư vị và màu sắc. Từ đó, tập thơ mới “Cúc muộn” (NXB Văn học) ra đời và được phát hành tháng 6/2026.

Tác phẩm tại triển lãm.

Câu hỏi từ Festival Mỹ thuật trẻ

Festival Mỹ thuật trẻ lần thứ 8 - 2026 đang diễn ra tại Hà Nội, mở ra không gian đối thoại nhiều sắc màu của nghệ thuật đương đại. Những bức sơn mài khổ lớn đứng cạnh tác phẩm điêu khắc bằng thép không gỉ và đá ong, tranh lụa hòa cùng sắp đặt đa phương tiện, công nghệ số và trí tuệ nhân tạo…

Running Man Việt Nam khởi động mùa mới bằng trải nghiệm điện ảnh

Running Man Việt Nam khởi động mùa mới bằng trải nghiệm điện ảnh

Sau mùa ba tạo được sức lan tỏa mạnh mẽ, tối 11/7, chương trình truyền hình thực tế “Running Man Việt Nam” 2026 chính thức khởi động mùa mới bằng việc ra mắt phim điện ảnh đặc biệt mang tên “Chúa tể thời gian”. Đây là hoạt động mở màn trước khi chương trình lên sóng tập đầu vào ngày 24/7 tới trên HTV7. Sự kiện quy tụ dàn nghệ sĩ tham gia chương trình cùng hai khách mời.

Các em nhỏ dùng vòi tắm nước lá thuốc cho voi Y Khămsen tại nhà anh Y Vinh. Ảnh: Y VINH

Bảo tồn voi và cả văn hóa về voi

Công tác bảo tồn voi hoang dã và giảm thiểu xung đột giữa voi với người ở Đắk Lắk đã thành công bước đầu. Nhưng Đắk Lắk còn có nét “văn hóa voi” cần gìn giữ...

Một cảnh trong trích đoạn "Ôn Đình chém Tá".

Hát bội đang đến gần công chúng

Sáng Chủ nhật, khu vực đền Hùng trong khuôn viên Bảo tàng Lịch sử TP Hồ Chí Minh (cạnh Thảo Cầm Viên) được trang trí thành một sân khấu rực rỡ, phía dưới trưng bày các tấm poster đầy màu sắc hình nghệ sĩ hóa trang thành các nhân vật tuồng cổ. Khi biết nơi đây chuẩn bị biểu diễn hát bội (còn gọi là hát tuồng) của Nhà hát Nghệ thuật Hát bội thành phố, đông người dân và du khách háo hức chờ xem.

Đọc niềm tự hào chung của Nhà Búp

Đọc niềm tự hào chung của Nhà Búp

Đây là một tập thơ khá đặc biệt. Vì nó đến từ quá khứ, là tuyển tập văn thơ thiếu nhi Thái Bình 1973-1988, được NXB Văn học xuất bản quý II, năm 2026.

Nghệ sĩ Thanh Miền với các chiến sĩ.

Luôn thấy cảm hứng mới qua từng mùa vụ

Hơn một thập niên cầm máy, nghệ sĩ nhiếp ảnh Thanh Miền ghi dấu ấn với các tác phẩm về ruộng bậc thang và đời sống vùng cao Tây Bắc, đặc biệt là Mù Cang Chải. Nhiều tác phẩm của ông đoạt giải tại các cuộc thi ảnh trong nước và quốc tế, góp phần quảng bá vẻ đẹp thiên nhiên, văn hóa Việt Nam.

Họa sĩ Bùi Tiên bên một tác phẩm tại triển lãm.

Dành 8 năm cho triển lãm tranh lụa

Triển lãm cá nhân “Cái gì là thật” của họa sĩ Bùi Tiên vừa diễn ra tại TomuraLee Gallery tại phường An Khánh, TP Hồ Chí Minh. Tác phẩm tại triển lãm bắt nguồn từ năm 2014 với đồ án tốt nghiệp đại học mỹ thuật Huế của chị.

Nhà báo Đỗ Quảng (bên phải) tặng thơ tác giả bài viết - Nghệ sĩ nhiếp ảnh Ngọc Phan.

Đỗ Quảng: Sự chân thật của một đời cầm bút

Đỗ Quảng vốn là cây bút phóng sự, phóng viên đặc biệt của Báo Nhân Dân. Ở tuổi U90, ông già chuyên gia viết phóng sự bỗng… làm thơ. “Thương lắm Sài Gòn ơi”, tập thơ đầu tay chào đời năm 2021; “Vui buồn tháng Tư” - năm 2024; “Những lời nói thật”, NXB Hội Nhà văn, ấn hành tháng 11/2025.

“Ru Cảnh 20”, 120 cm x 150 cm.

Lụa “Ru Cảnh” và cách tân mới lạ

Tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam vừa diễn ra triển lãm cá nhân tranh lụa rất đặc sắc của nữ họa sĩ Phan Minh Bạch. Với 33 bức tranh khổ lớn (từ 70 x 90cm đến 120 x 240cm), có lẽ nhiều chục năm qua, mới có những cách tân “có một không hai” cả về tinh thần sáng tạo và thủ pháp thực hành, được đưa vào một thể loại tranh cổ điển.

Văn sĩ Lê Đức Dương tặng sách và giao lưu với các em. Ảnh: NHÂN VẬT CUNG CẤP

Từ gió biển đến thảo nguyên ký ức

Ông lắng nghe biển gọi, lắng nghe gió, lắng nghe những lớp trầm tích lặng lẽ tích tụ qua từng năm tháng. Đó là Lê Đức Dương, một văn sĩ miền biển chuyên viết cho thiếu nhi với một tâm thế hiếm gặp “văn chương trong trẻo, chiêm nghiệm, giản dị, sâu xa”.

Việc kết hợp âm hưởng hiện đại và chất liệu dân gian tạo ra những trải nghiệm mới mẻ với khán giả.

Xưa và nay góp mặt trong “Việt Nam mình đẹp lắm”

Với nhạc sĩ-ca sĩ Lưu Minh Quang Ngọc, dự án “Việt Nam mình đẹp lắm” là minh chứng sống động cho cách kể chuyện bằng giai điệu, nơi anh biến những lát cắt đời thường, ký ức và văn hóa vùng miền thành tác phẩm độc bản, vừa mang dấu ấn cá nhân, vừa truyền cảm hứng về vẻ đẹp đất nước và con người Việt Nam.

Ông Ksor Thuông (ơi H' Que), buôn Ji, xã Ia Dreh, trong lễ cúng trưởng thành của người Gia Rai.

Giữ được nghệ nhân mới giữ được “hồn cốt” đại ngàn

Giữa đại ngàn Tây Nguyên, nơi những buôn làng Ba Na, Gia Rai, có một lớp người lặng lẽ giữ vai trò đặc biệt quan trọng: Các nghệ nhân khấn. Họ thực hành nghi lễ, là “bộ nhớ sống” lưu giữ hệ thống tri thức dân gian, tín ngưỡng và nghệ thuật ngôn từ độc đáo của cộng đồng.

Đoàn văn nghệ sĩ đi thực tế sáng tác ở Pù Luông.

Nét truyền thống mở lối du lịch cộng đồng

Giữa trùng điệp núi rừng miền tây xứ Thanh, thôn Bản Báng - vùng đệm thuộc Khu Bảo tồn thiên nhiên Pù Luông (xã Pù Luông) là điểm sáng mới của du lịch cộng đồng. Không chạy theo số lượng và phát triển nóng, người dân Bản Báng chọn cho mình hướng đi chậm nhưng chắc chắn, với điểm tựa là những giá trị bản địa đặc sắc.

Ca sĩ Tùng Dương cùng đĩa than "The Voice - Timeless". Ảnh: NVCC

Đĩa than, cuộc chơi của sự cầu toàn

Giữa thời đại âm nhạc số lên ngôi, đĩa than không còn phổ biến nhưng lại trở thành lựa chọn của những nghệ sĩ theo đuổi chuẩn mực cao nhất. Với các ca sĩ Phạm Thu Hà, Tùng Dương hay Hoàng Quyên, mỗi album vinyl là một hành trình công phu, tốn kém nhưng giàu tính lựa chọn.

Trao giải Cuộc thi Sáng tác truyện tranh lần thứ hai

Trao giải Cuộc thi Sáng tác truyện tranh lần thứ hai

Tác phẩm “Be Happier” của tác giả Trương Hoàng Ngọc Anh vừa đoạt giải Nhất Cuộc thi Sáng tác truyện tranh lần thứ hai (2025) do Viện Pháp tại Việt Nam, NXB Kim Đồng và Phái đoàn Wallonie-Bruxelles tại Việt Nam phối hợp tổ chức.

Xem triển lãm tranh ở Ký Con - Sài Gòn

Xem triển lãm tranh ở Ký Con - Sài Gòn

Một chiều đầu tháng 4, lên tầng hai khu chung cư truyền thống cũ, ngang qua mấy dãy hành lang quen thuộc, vài chậu kiểng nhỏ đặt nép mình bên ô cửa, bất ngờ khi nhận ra mình đang đứng trước một phòng triển lãm tranh mở cửa tự do.

Nhà thơ Hoàng Thụy Anh (bên trái) trong lễ trao giải thưởng Hội nhà văn Việt Nam.

Cuộc lội ngược dòng của nội lực và cảm xúc

Hoàng Thụy Anh là một trong số ít tác giả nữ thể hiện dấu ấn rõ nét ở cả hai thể loại: Lý luận - phê bình và thơ ca. Năm 2025, chị được vinh danh tại Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam ở hạng mục thơ với tác phẩm “Thơm từ nỗi đau” (NXB Hội Nhà văn).