Đỗ Quảng: Sự chân thật của một đời cầm bút

Đỗ Quảng vốn là cây bút phóng sự, phóng viên đặc biệt của Báo Nhân Dân. Ở tuổi U90, ông già chuyên gia viết phóng sự bỗng… làm thơ. “Thương lắm Sài Gòn ơi”, tập thơ đầu tay chào đời năm 2021; “Vui buồn tháng Tư” - năm 2024; “Những lời nói thật”, NXB Hội Nhà văn, ấn hành tháng 11/2025.

Nhà báo Đỗ Quảng (bên phải) tặng thơ tác giả bài viết - Nghệ sĩ nhiếp ảnh Ngọc Phan.
Nhà báo Đỗ Quảng (bên phải) tặng thơ tác giả bài viết - Nghệ sĩ nhiếp ảnh Ngọc Phan.

1. Lâu nay, trong dân gian có câu truyền miệng “Gặp nhau tay bắt mặt mừng, Tặng gì thì tặng xin đừng… tặng thơ”. Vậy mà “Những lời nói thật” in 1.000 cuốn vừa phát hành đã bán hết veo. Tháng 12/2025 tái bản lần thứ nhất. Và rồi, tháng 2/2026 tiếp tục tái bản lần thứ hai. Điều kỳ diệu nào làm nên sự kiện này? Đó là tính mộc mạc, là những lời nói thật xuất phát từ gan ruột. Lời thơ giản dị, như hạt thóc củ khoai. Có một nét gì đó trần trụi. Phải chăng đó là phẩm chất chân thực, là đặc trưng của thể loại phóng sự mà Đỗ Quảng đã rất thành công vẫn thấp thoáng đâu đây trong những bài thơ của ông.

Đọc “Những lời nói thật” thấy tác giả viết những điều mà chúng ta từng nghĩ đến, những chuyện từng nghe, từng thấy. Tâm trạng của ông, mong ước của ông cũng là của đa số người dân cho nên thơ ông có sự đồng cảm của người đọc.

Đỗ Quảng là người không câu nệ vào một thể thức thơ nào. Ông làm thơ theo cách của riêng mình miễn là câu thơ đó truyền tải được ý nghĩa của điều muốn nói, mang được nỗi niềm của ông. Một tiếng thơ riêng. Chân thành. Đầy trách nhiệm của một công dân. Một người cầm bút dũng cảm. Ông không chỉ “nói thật” về sự đời, về góc khuất, về mặt trái của xã hội qua những vụ tham ô, tham nhũng, lừa đảo của một số người trong đó không ít là những kẻ có chức, có quyền nhưng tha hóa biến chất. Bài “Những lời nói thật”: “Bệnh trầm kha níu kéo vòng quay lịch sử/tham ô, tham nhũng, lãng phí, hà lạm/Giặc nội xâm, những quan gian giấu mặt”. Còn “Bài thơ viết lại”: “Chớ trông gà hóa cuốc/Đừng nghĩ đỏ là chín/Nhưng/Gà thật sao thành cuốc/Đỏ thật sao vẫn xanh/Hỏi/Tội này là của ai/…”.

Toàn bài có 12 câu. 12 lần xuống dòng trống không. Tận câu cuối cùng mới có dấu chấm. Và hai câu chỉ có một âm tiết. Chỉ một âm tiết thôi. Nhưng lại có một sức nặng. Như đặt ra một câu hỏi với người đọc, với xã hội.

“Những lời nói thật”, thấy lạ ngay từ cái tên và nghe chẳng thơ chút nào, nhưng lại hiệu quả. Đó là những điều nói thật với nhau. Giãi bày tâm sự với nhau. Không màu mè. Không vòng vo, dài dòng văn tự. Nói những điều có thật. Chuyện có thật mà tác giả đã cảm, đã thấy chứ không hư cấu và Đỗ Quảng dám nói thật ý nghĩ của mình mà không phải ai cũng dám nói những chuyện, những điều mà người đời thường gọi là nhạy cảm. Cũng vẫn ở “Bài thơ viết lại”: “Nhìn nhầm người/Dùng nhầm người/Phá đất nước/Làm khổ dân…”.

Tác giả trăn trở với nhân tình thế thái, những ám ảnh nhân sinh. Viết từ sự bức xúc, từ ý nghĩ bất chợt, từ đêm khuya không ngủ.

Các nhà thơ xưa tức cảnh sinh tình. Nay Đỗ Quảng ngẫm đời cầm bút làm thơ. Nhà thơ lớn Hồ Chí Minh từng viết: “Thơ xưa yêu cảnh thiên nhiên đẹp/Mây gió trăng hoa tuyết núi sông/Nay ở trong thơ nên có thép”… Bạn đọc tìm được trong thơ Đỗ Quảng những ý tưởng như thế. Bài “Mặt thật”: “Líu lo như chim hót/Rặt lời vàng ngọc/Cán bộ phải vì dân/Có lợi cho dân thì làm/Nước trôi đổ đầu vịt/ Sống như cha thiên hạ/Ăn được gì cứ ăn/...”.

Rồi tác giả lên án: “Mấy con sâu độc thân/Nhận rõ bộ mặt thật/Tấn trò đời xấu hổ!”. Lời thơ đanh thép, như một đòn đau đánh vào những kẻ lý thuyết suông, lời nói không đi đôi với việc làm.

2. Tuy xã hội còn nhiều bất cập, ở góc độ người làm thơ, Đỗ Quảng thể hiện tính nhân văn, hiển lộ một nỗi niềm trắc ẩn. Ông độc thoại với chính mình. Bài “Qua đêm”: “Tám chục rồi/Mai kia về trời/Cái tốt cái đẹp cái yêu mang theo/Cái xấu cái bẩn cái buồn bỏ lại”.

Hơn trăm trang. 66 bài thơ. Đỗ Quảng nhắc đến bà bán xôi, cô gái bán hoa đào ngày Tết, những anh thương binh, tiếng đàn đại tướng… Hình ảnh của mỗi người, mỗi nhân vật trong thơ ông chỉ là mấy nét phác thảo chân dung, việc làm của họ nhưng lại nêu lên được một câu chuyện về cuộc đời, một lát cắt của cuộc sống nhưng là một bài học, một chân lý.

Tác giả ngợi ca những người bạn học cùng lớp ngày xưa, bài “Qua đêm”: “Thuở hàn vi mấy bạn kiếm cơm từng bữa tới trường/Hôm nay giáo sư, chuyên gia, nhà văn, nhà báo/Sứ giả ngoại giao, hàm tướng một, hai sao/Gia sản chẳng có gì, một tấm gương để lại”.

Đúng là tấm gương. Những tấm gương lớn để đời.

Người làm báo, hẳn ai cũng nếm trải cái gian truân nhưng vinh quang của nghề nghiệp. Càng tâm đắc với tác giả ở bài “Nghề báo”. Và cái triết lý sống của Đỗ Quảng: “Cứ thế làm nghề/Vượt qua chính mình/Nhà báo/Mai kia tái sinh ta lại chọn nghề này”. Lời khẳng định thật là chí tình.

Tác giả có một cách ví von rất lý thú. Thời gian được ví như cái sàng gạo - (nguyên văn câu thơ: “Thời gian như cái sàng gạo”). Những ai sinh ra hoặc từng gắn bó với nông thôn, hẳn biết tác dụng của cái sàng lúc sàng gạo: “Hạt lép, hạt mẩy/Cám trấu sạn sỏi/Đá đất rác bẩn/Nhìn thấy hết…”.

Tác giả lấy chuyện sàng gạo để nói vấn đề lớn. Chuyện xã hội. Chuyện quốc gia đại sự. Ở đây là chuyện chống tham ô tham nhũng. Mà “Khủng khiếp nhất là tham ô quyền lực” - Bài “Con tim đã vui trở lại”. Nhưng tác giả gửi trọn niềm tin (vào Đảng và người đứng đầu - cố nhiên). Bài “Gửi người ở lại”: “…Lò nóng lên rồi, giữ lửa đỏ, đỏ thêm nữa/Củi tươi, củi ướt cho vào lò cháy hết/Chống tham nhũng/Không ngừng nghỉ/Không vùng cấm/Không có ngoại lệ dù đó là ai…”.

3. Đỗ Quảng, con người thủy chung, tình cảm. Ông trân trọng những nhà báo đàn anh, những bậc tài danh đức độ. Ấy là khi ông được nhìn thấy trên màn hình vô tuyến buổi lễ trao huy hiệu 50 năm tuổi Đảng cho nhà báo Đinh Thế Huynh, nguyên Tổng Biên tập Báo Nhân Dân. Bài “Thực hay mơ”: “Hạnh phúc vỡ òa/Rưng rưng chớp mắt/Con tim loạn nhịp”.

Chỗ khác, trong bài “Nhớ anh Hoàng Tùng”, nhìn cây đa ở sân tòa báo, bâng khuâng… tác giả nhớ nét giản dị ở tư thế, phong thái của người xưa, thể hiện tình cảm sâu nặng của mình với Hoàng Tùng: “Cây đa còn đây/Mà người không thấy/Mây trắng bay về trời/Để lại dáng đi/Giọng nói”.

Hoặc có khi chỉ là bất chợt gặp ở tấm biển hiệu trên đường phố vẫn khiến Đỗ Quảng rưng rưng khóe mắt. Bài “Tấm biển đường phố” - (Thương nhớ nhà báo, nhiếp ảnh gia Nguyễn Bá Khoản): “Tấm biển đường rạng danh Nguyễn Bá Khoản/mỗi lần rưng rưng đứng ngắm nhìn”.

4. Bạn đọc còn bắt gặp nhiều điều lý thú ở tập thơ “Những lời nói thật”. Đỗ Quảng có cô con gái yêu mà ông đặt biệt danh là “cà rốt”: “Cà rốt” về ngoại/Một đêm thôi, bố một mình vắng con”. Nỗi cô đơn vắng con gái yêu, trong bài “Một mình”, ông than thở: “Con gái ơi/Đêm khuya/Phòng con đèn tắt/Bố ngồi bàn cầm bút/Mấy dòng thơ ứa ra từ nước mắt/Giấu trong tim mọi đắng cay”. Không biết là nỗi buồn nhân thế hay nỗi đau riêng tư, hay là cả hai. Đỗ Quảng động viên mình và cũng là khuyên con gái: “Cứ vậy mà sống/Cứ vậy vui buồn/Con chữ bờ vai ta vịn đứng dậy/Như chiếc gậy thần dìu chân bước”.

Ông già U90 vịn bờ vai con gái và cả vịn vào con chữ. Coi như chiếc gậy thần giúp ông sống những ngày còn lại có ích. Cho hay, câu thơ chạm được vào trái tim người đọc không nhất thiết phải là gắn với những điều lớn lao. Nó nằm ngay trong những điều bình dị quanh ta.

Nhìn toàn tập, thơ Đỗ Quảng thuộc loại thơ thế sự, có bài mang tính độc thoại, lại có bài mang hơi hướng trường ca.

Giọng điệu, vần thơ của Đỗ Quảng sang sảng, có một chút khác biệt, đầy tự tin, có lúc sôi nổi. Trong trời biển mênh mông của những người làm thơ, níu giữ được người đọc thật là khó. Với Đỗ Quảng, qua “Những lời nói thật”, ông đã làm được điều hơn thế.

Có thể bạn quan tâm

“Ru Cảnh 20”, 120 cm x 150 cm.

Lụa “Ru Cảnh” và cách tân mới lạ

Tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam vừa diễn ra triển lãm cá nhân tranh lụa rất đặc sắc của nữ họa sĩ Phan Minh Bạch. Với 33 bức tranh khổ lớn (từ 70 x 90cm đến 120 x 240cm), có lẽ nhiều chục năm qua, mới có những cách tân “có một không hai” cả về tinh thần sáng tạo và thủ pháp thực hành, được đưa vào một thể loại tranh cổ điển.

Văn sĩ Lê Đức Dương tặng sách và giao lưu với các em. Ảnh: NHÂN VẬT CUNG CẤP

Từ gió biển đến thảo nguyên ký ức

Ông lắng nghe biển gọi, lắng nghe gió, lắng nghe những lớp trầm tích lặng lẽ tích tụ qua từng năm tháng. Đó là Lê Đức Dương, một văn sĩ miền biển chuyên viết cho thiếu nhi với một tâm thế hiếm gặp “văn chương trong trẻo, chiêm nghiệm, giản dị, sâu xa”.

Việc kết hợp âm hưởng hiện đại và chất liệu dân gian tạo ra những trải nghiệm mới mẻ với khán giả.

Xưa và nay góp mặt trong “Việt Nam mình đẹp lắm”

Với nhạc sĩ-ca sĩ Lưu Minh Quang Ngọc, dự án “Việt Nam mình đẹp lắm” là minh chứng sống động cho cách kể chuyện bằng giai điệu, nơi anh biến những lát cắt đời thường, ký ức và văn hóa vùng miền thành tác phẩm độc bản, vừa mang dấu ấn cá nhân, vừa truyền cảm hứng về vẻ đẹp đất nước và con người Việt Nam.

Ông Ksor Thuông (ơi H' Que), buôn Ji, xã Ia Dreh, trong lễ cúng trưởng thành của người Gia Rai.

Giữ được nghệ nhân mới giữ được “hồn cốt” đại ngàn

Giữa đại ngàn Tây Nguyên, nơi những buôn làng Ba Na, Gia Rai, có một lớp người lặng lẽ giữ vai trò đặc biệt quan trọng: Các nghệ nhân khấn. Họ thực hành nghi lễ, là “bộ nhớ sống” lưu giữ hệ thống tri thức dân gian, tín ngưỡng và nghệ thuật ngôn từ độc đáo của cộng đồng.

Đoàn văn nghệ sĩ đi thực tế sáng tác ở Pù Luông.

Nét truyền thống mở lối du lịch cộng đồng

Giữa trùng điệp núi rừng miền tây xứ Thanh, thôn Bản Báng - vùng đệm thuộc Khu Bảo tồn thiên nhiên Pù Luông (xã Pù Luông) là điểm sáng mới của du lịch cộng đồng. Không chạy theo số lượng và phát triển nóng, người dân Bản Báng chọn cho mình hướng đi chậm nhưng chắc chắn, với điểm tựa là những giá trị bản địa đặc sắc.

Ca sĩ Tùng Dương cùng đĩa than "The Voice - Timeless". Ảnh: NVCC

Đĩa than, cuộc chơi của sự cầu toàn

Giữa thời đại âm nhạc số lên ngôi, đĩa than không còn phổ biến nhưng lại trở thành lựa chọn của những nghệ sĩ theo đuổi chuẩn mực cao nhất. Với các ca sĩ Phạm Thu Hà, Tùng Dương hay Hoàng Quyên, mỗi album vinyl là một hành trình công phu, tốn kém nhưng giàu tính lựa chọn.

Trao giải Cuộc thi Sáng tác truyện tranh lần thứ hai

Trao giải Cuộc thi Sáng tác truyện tranh lần thứ hai

Tác phẩm “Be Happier” của tác giả Trương Hoàng Ngọc Anh vừa đoạt giải Nhất Cuộc thi Sáng tác truyện tranh lần thứ hai (2025) do Viện Pháp tại Việt Nam, NXB Kim Đồng và Phái đoàn Wallonie-Bruxelles tại Việt Nam phối hợp tổ chức.

Xem triển lãm tranh ở Ký Con - Sài Gòn

Xem triển lãm tranh ở Ký Con - Sài Gòn

Một chiều đầu tháng 4, lên tầng hai khu chung cư truyền thống cũ, ngang qua mấy dãy hành lang quen thuộc, vài chậu kiểng nhỏ đặt nép mình bên ô cửa, bất ngờ khi nhận ra mình đang đứng trước một phòng triển lãm tranh mở cửa tự do.

Nhà thơ Hoàng Thụy Anh (bên trái) trong lễ trao giải thưởng Hội nhà văn Việt Nam.

Cuộc lội ngược dòng của nội lực và cảm xúc

Hoàng Thụy Anh là một trong số ít tác giả nữ thể hiện dấu ấn rõ nét ở cả hai thể loại: Lý luận - phê bình và thơ ca. Năm 2025, chị được vinh danh tại Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam ở hạng mục thơ với tác phẩm “Thơm từ nỗi đau” (NXB Hội Nhà văn).

Một buổi sinh hoạt của câu lạc bộ.

Tiếng hát gửi gắm thanh xuân

Tình cờ qua Facebook, tôi được biết đến Câu lạc bộ ca múa nhạc Hà Nội. Theo chỉ dẫn của chị chủ nhiệm Thu Minh, tôi đã tới đây. Câu lạc bộ nằm trong nhà văn hóa ở ngõ Lệnh Cư, phố Khâm Thiên, phường Văn Miếu Quốc Tử Giám.

Nhà nghiên cứu, nhà thơ, nhà báo Lê Minh Quốc (thứ hai, bên phải sang) luôn gắn bó với bạn bè.

Lê Minh Quốc - Dấu ấn của nghị lực và văn chương

Trong từng trang viết, ta thấy thấp thoáng bóng dáng của một người con Đà Nẵng: Chân thành, mạnh mẽ, nhưng cũng đầy tình cảm và nỗi niềm. Quê hương là nơi chôn nhau cắt rốn, là điểm tựa tinh thần, là ngọn lửa âm ỉ cháy trong trái tim Lê Minh Quốc suốt hành trình sáng tác.

Sắm Tết thời bao cấp. Ảnh tư liệu

Nhớ những năm dành dụm Tết

Thời bao cấp, cái gì cũng tem phiếu, cho sao được thế, gọi là tiêu chuẩn, túi hàng Tết mỗi gia đình coi như đầy đủ trong 3 ngày Tết. Có bóng bì, bánh đa nem, mộc nhĩ, nấm hương, miến dong, hạt tiêu, mì chính, chè gói Ba Đình, thuốc lá giấy bạc Điện Biên…, tất cả được đựng trong túi nylon, bán với giá rẻ.

Họa sĩ Trần Thùy Linh với cuốn sách "Chuyện cây chuyện đời".

“Thiên nhiên là bác sĩ chữa lành”

Là họa sĩ chuyên vẽ hoa khổ lớn và tranh thiên nhiên, họa sĩ Trần Thùy Linh còn sáng tác rất nhiều tản văn. Vì cảm thấy “mắc nợ với thiên nhiên” - một món nợ ngọt ngào, quyến rũ, mới đây, chị ra mắt tản văn “Chuyện cây chuyện đời” (NXB Văn học).

Nhạc sĩ Quang Long, ca sĩ AnhHi Thanh Cường và NSƯT Nguyễn Quang Hưng tại lễ ra mắt album.

AnhHi Thanh Cường mong truyền tình yêu dân ca tới GenZ

Ca sĩ Thanh Cường nay trở thành AnhHi Thanh Cường vừa ra mắt album mang âm hưởng dân ca gồm 5 sáng tác của nhạc sĩ Nguyễn Quang Long. “Thương câu dân ca” - bài hát chủ đề của album được lựa chọn làm MV với sự giúp sức của AI.

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Hạnh.

Kể chuyện Tây Nguyên bằng âm nhạc

Gần nửa thế kỷ âm thầm và bền bỉ, nhạc sĩ Nguyễn Văn Hạnh đã “kể” hàng trăm câu chuyện bằng âm nhạc. Những bản tình ca về con người, văn hóa và bản sắc Tây Nguyên của ông như những dòng suối mát thấm đẫm tâm hồn.

Cao Thanh Nam với bức tranh đang sáng tác.

Tranh của trưởng thôn

Ở nông thôn, trưởng thôn hẳn là nông dân, có khi là người thợ và cũng có lúc là chủ thầu xây dựng… Nhưng người làm nghề vẽ tranh thì có lẽ duy nhất là anh Cao Thanh Nam, trưởng thôn Liêm Hóa, xã Trung Hóa cũ, tỉnh Quảng Bình, nay là xã Kim Phú, tỉnh Quảng Trị.

Nhạc sĩ Trần Lệ Giang.

Âm nhạc là lời tri ân gửi về quê hương, nguồn cội

Như một sự trả nợ cho nỗi nhớ quê hương riêng mang, vài năm trở lại đây, nữ nhạc sĩ Trần Lệ Giang thường phát hành album nhạc mới vào những ngày đầu năm mới. Những ca khúc gửi gắm cả tâm hồn và trái tim người nghệ sĩ, mong mọi điều an lành đến với muôn nhà.

Tranh trong tập thơ "Sen".

Gần 80, “yêu như lửa đỏ”

Tuổi 78, nhà thơ Thế Hùng ra tập thơ “Sen” (NXB Mỹ thuật), chỉ để nói chuyện… yêu. Cuộc ra mắt diễn ra tại Hội Liên hiệp Văn học nghệ thuật Hà Nội, 19 Hàng Buồm, sáng 29/12 giữa nhiều bạn văn nghệ sĩ thân mến ông.

Trao giải A của cuộc thi. Ảnh: ANH QUÂN

Hội thi thơ làng gợi cách hay cho cả nước

Cuộc thi hoàn toàn mang tính xã hội hóa, xuất phát từ một ngôi làng có truyền thống yêu thơ, làm thơ, góp phần khẳng định sức sống bền lâu của thơ ca, văn hóa. Cũng là gợi mở đặc sắc cho việc nuôi dưỡng tình yêu thơ ca trong đời sống đương đại.

Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh ra sách mới

Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh ra sách mới

NXB Trẻ vừa phát hành truyện dài mới nhất của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh mang tên “Cô bé hàng xóm và bốn viên kẹo”. Chọn bối cảnh Sài Gòn - Thành phố Hồ Chí Minh những năm 1980, truyện kể về dân nhập cư, những người nghèo sống ở đô thị hoa lệ, về tình làng nghĩa xóm và bao điều đẹp đẽ giờ đây chỉ còn trong ký ức.

Không gian trong chiếc xe "Sách trên mây".

"Sách trên mây" - Nung nấu từ vấp ngã

“Người lái xe” như anh chỉ cần làm một sứ mệnh nhỏ là lái xe, đưa những quyển sách đến tay những người cần, gieo một hạt mầm nhỏ và đợi chờ ngày những hạt mầm đó sẽ trở nên xanh hơn...

Nhà thơ Kevin Bowen và nhà thơ Nguyễn Phan Quế Mai trong cuộc ra mắt tập thơ "Khúc hát thành Cổ Loa" của ông tại Việt Nam. Ảnh: QUANG HƯNG

Khôn nguôi những cuộc kiếm tìm

Chiến tranh ngày một lùi xa nhưng dư chấn của mất mát, hy sinh vẫn luôn day dứt, buốt đau trong tâm khảm những người ở lại, những người thuộc thế hệ sau.

Một góc phòng triển lãm.

Bước ngoặt mới của Đặng Tiến

Sau tám năm, họa sĩ Đặng Tiến trở lại với công chúng mỹ thuật bằng triển lãm cá nhân “Ngày tháng này”, đang diễn ra tại Art30 Gallery (30 Quang Trung, Hà Nội).

Một chuyến về nguồn Thanh Hóa của dòng họ Trịnh ở Đa Sỹ (Hà Đông, Hà Nội).

Tôn vinh các danh nhân họ Trịnh

Nhiều đóng góp của họ Trịnh Việt Nam nói chung, các bậc danh nhân, nhân sĩ họ Trịnh nói chung, đối với lịch sử đất nước, đã được điểm nhắc trong hội thảo khoa học “Họ Trịnh trong tiến trình lịch sử Việt Nam”.