“Một lần nữa giáo dục đang có cơ hội thay đổi”

Giáo sư, Tiến sĩ khoa học Hồ Ngọc Đại không chỉ là một nhà giáo dục, mà còn là một triết gia với những tư tưởng tiến bộ. Trong cuộc trò chuyện trước thềm lễ kỷ niệm 80 năm ngày Quốc khánh 2/9, người thầy cả đời tận tụy với giáo dục phổ thông chia sẻ cùng Nhân Dân cuối tuần những trăn trở và tầm nhìn về một nền giáo dục hiện đại.

GS, TSKH Hồ Ngọc Đại - người sáng lập Trường Thực nghiệm với thế hệ học sinh hôm nay. (Ảnh Lan Anh)
GS, TSKH Hồ Ngọc Đại - người sáng lập Trường Thực nghiệm với thế hệ học sinh hôm nay. (Ảnh Lan Anh)

90 tuổi đời, gần 70 năm cống hiến cho sự nghiệp “trồng người”, ông đã tạo ra một hệ thống triết lý giáo dục riêng, khác biệt và đầy thách thức. Từ “Công nghệ giáo dục” đến những quan điểm thẳng thắn về sách giáo khoa hay vai trò người thầy, ông luôn khiến người ta phải suy nghĩ, thậm chí là tranh luận.

- Thưa giáo sư, khi đặt vấn đề “Trẻ em hiện đại tự sinh ra chính mình”, ông ngụ ý điều gì? Tại sao triết lý này lại trở nên thiết yếu trong bối cảnh giáo dục hiện đại?

(Nhắc đến trẻ em, mắt người thầy giáo già như sáng lên, gương mặt rạng rỡ) - “Trẻ em hiện đại tự sinh ra chính mình” là một câu nói cô đọng, nhưng lại chứa đựng toàn bộ triết lý giáo dục mà tôi đã theo đuổi. Hàng ngàn năm qua, chúng ta đã quen với một hình ảnh: Người lớn là người kiến tạo, còn trẻ em là một “tờ giấy trắng” để người lớn vẽ lên. Chúng ta dạy trẻ em, uốn nắn trẻ em, và coi trẻ em như một sản phẩm của người lớn. Điều đó không còn đúng nữa.

Thế kỷ 21, với sự bùng nổ của thông tin và sự thay đổi không ngừng của xã hội, trẻ em không còn là những “bản sao” của cha mẹ hay thầy cô. Chúng có những suy nghĩ, cảm xúc, và tiềm năng riêng. Mỗi đứa trẻ là một vũ trụ độc đáo. Giáo dục hiện đại, do đó, phải chấp nhận một sự thật: trẻ em là chủ thể. Chúng không phải là đối tượng để giáo dục, mà là người tự đi trên con đường phát triển của chính mình.

Triết lý này có ý nghĩa thiết yếu vì nó thay đổi toàn bộ hệ thống tư duy giáo dục. Chúng ta phải chuyển từ một nền giáo dục “áp đặt” sang một nền giáo dục “khai mở.” Người thầy không còn là người truyền thụ kiến thức một chiều, mà là người kiến tạo môi trường, người khơi gợi trí tò mò, và người đồng hành cùng học trò. Khi trẻ em được tự do khám phá, tự do sai lầm và tự do sửa chữa, chúng mới thực sự “tự sinh ra chính mình”. Đó là cách chúng ta nuôi dưỡng những cá nhân độc lập, sáng tạo và tự chủ.

- Giáo sư từng gây tranh luận khi đề cập, một nền giáo dục hiện đại là “người thầy... không còn giảng nữa”. Nếu vậy, vai trò của thầy cô cần được định nghĩa lại ra sao?

- Đúng là câu nói đó có thể gây hiểu lầm! Nhưng cần hiểu, “không còn giảng” không có nghĩa là người thầy sẽ biến mất. Ngược lại, vai trò của họ còn quan trọng hơn rất nhiều.

Khi chúng ta nói, người thầy “giảng”, chúng ta hình dung một người đứng trên bục giảng, nói, còn học trò ngồi bên dưới nghe. Đó là mô hình của một thế giới mà thông tin còn khan hiếm. Ngày nay, thông tin có ở khắp mọi nơi. Google, YouTube, các thư viện số... đều có thể “giảng” tốt hơn bất kỳ ai. Vậy, nếu người thầy vẫn chỉ làm công việc truyền thụ kiến thức, họ sẽ trở nên vô nghĩa.

Vai trò mới của người thầy là tổ chức hoạt động nhận thức cho học sinh. Người thầy không phải người truyền tri thức, mà là người tổ chức cho học sinh tự chiếm lĩnh tri thức đó. Hãy hình dung, người thầy như một kiến trúc sư, thiết kế một ngôi nhà (là giờ học), trong đó học sinh sẽ tự tay xây dựng ngôi nhà ấy (là tri thức). Thầy cô cung cấp vật liệu, hướng dẫn kỹ thuật, nhưng chính học sinh phải là người trực tiếp làm việc.

Vai trò ấy đòi hỏi người thầy phải có năng lực sư phạm cao hơn, phải hiểu tâm lý học trò, phải biết cách gợi mở vấn đề, đặt ra những câu hỏi hay, và tạo ra một môi trường học tập sôi nổi, nơi học sinh được chủ động, được quyền sai lầm và được quyền tự tìm ra câu trả lời. Đó mới là vai trò thực sự của người thầy trong giáo dục hiện đại.

- Giáo sư đã nhấn mạnh rằng “đổi mới căn bản và toàn diện giáo dục” không chỉ ở phương pháp, mà phải là thay đổi tận nguyên lý triết học. Xin giáo sư nói rõ hơn về điều này?

- “Đổi mới” mà chỉ thay đổi bề mặt thì chẳng có ý nghĩa gì. Chúng ta có thể thay đổi sách giáo khoa, thêm môn học mới, áp dụng phương pháp này hay phương pháp kia, nhưng nếu triết lý nền tảng không thay đổi, mọi thứ sẽ quay trở lại điểm xuất phát.

Thay đổi tận nguyên lý triết học có nghĩa là chúng ta phải thay đổi tận gốc vấn đề trên cơ sở đặt lại câu hỏi: Giáo dục để làm gì? Có phải là để học thuộc lòng kiến thức, để thi cử, để kiếm một tấm bằng, hay để con người được phát triển toàn diện, có khả năng tư duy độc lập, sáng tạo và sống hạnh phúc?

Đổi mới căn bản và toàn diện giáo dục là một cuộc cách mạng tư tưởng, chứ không phải cải cách kỹ thuật. Nó đòi hỏi sự dũng cảm để nhìn thẳng vào những điều đã cũ, đã sai và chấp nhận một con đường mới, khó khăn hơn nhưng đúng đắn hơn”.

GS, TSKH Hồ Ngọc Đại

Khi xác định lại mục tiêu cuối cùng của giáo dục, chúng ta sẽ có câu trả lời cho mọi vấn đề. Nếu mục tiêu là để học sinh tự kiến tạo nên chính mình, thì chúng ta sẽ không còn áp đặt một chương trình cứng nhắc, không còn chú trọng vào điểm số, và sẽ xây dựng một môi trường học tập linh hoạt, nhân văn hơn.

- Trong bối cảnh hội nhập và chuyển đổi số mạnh mẽ hiện nay, làm thế nào để giáo dục thực hiện tốt nguyên tắc “cá nhân hóa và phát triển toàn diện”, đồng thời bảo đảm tính công bằng và hiệu quả toàn hệ thống, thưa giáo sư?

- “Cá nhân hóa” không có nghĩa là chúng ta tạo ra một hệ thống giáo dục riêng biệt cho từng đứa trẻ. Điều đó là không khả thi. “Cá nhân hóa” là tạo ra một môi trường học tập mà trong đó, mỗi đứa trẻ được phát triển theo tốc độ và tiềm năng của riêng mình. Chuyển đổi số là một công cụ tuyệt vời để hỗ trợ điều này.

Chúng ta có thể sử dụng công nghệ để tạo ra những chương trình học tập linh hoạt, cho phép học sinh tự lựa chọn lộ trình, tự học những kiến thức phù hợp với sở thích và năng lực. Người thầy, lúc này, với sự hỗ trợ của công nghệ, có thể nắm bắt được điểm mạnh, điểm yếu của từng em, từ đó đưa ra những gợi ý, những sự hỗ trợ kịp thời.

Tuy nhiên, “cá nhân hóa” phải đi đôi với “phát triển toàn diện” và tính công bằng. Chúng ta phải bảo đảm rằng, dù ở đâu, dù là thành phố hay nông thôn, các em đều có cơ hội tiếp cận với một nền giáo dục chất lượng cao. Điều này đòi hỏi Nhà nước phải đầu tư mạnh mẽ vào cơ sở vật chất, vào đào tạo giáo viên và vào việc xây dựng một hệ thống giáo dục công bằng, không phân biệt giàu nghèo, vùng miền.

- Cuối cùng, trong chặng đường phát triển mới của đất nước, giáo sư nhìn nhận mối liên hệ giữa giáo dục hiện đại và khát vọng “vươn mình của dân tộc” ra sao? Giáo dục cần đóng góp thế nào để hình thành thế hệ công dân toàn cầu nhưng vẫn giữ được bản sắc Việt Nam?

- Tôi luôn tin rằng, giáo dục là lực lượng trụ cột, là rường cột của quốc gia. Có ba lực lượng mà một quốc gia phải nắm chắc, không khoan nhượng: Quân đội, Công an và Giáo dục phổ thông. Phải coi giáo dục cũng chính quy, chính thống, tinh nhuệ như quân đội và công an. Không phải ai muốn cũng có thể can thiệp vào.

Một dân tộc muốn vươn mình, muốn có tầm vóc trên trường quốc tế, thì phải bắt đầu từ giáo dục. Chúng ta không thể xây dựng một nền kinh tế mạnh, một xã hội văn minh nếu con người không được giáo dục đúng đắn. Giáo dục là bệ phóng, là nền tảng. Nó sẽ tạo ra những thế hệ có đủ tri thức, kỹ năng để cạnh tranh trong kỷ nguyên toàn cầu.

Để hình thành thế hệ công dân toàn cầu nhưng vẫn giữ được bản sắc Việt, chúng ta cần dạy cho các em không chỉ kiến thức của thế giới, mà còn cả giá trị của dân tộc mình. Đó là lòng yêu nước, là truyền thống văn hóa, là sự tự hào về nguồn cội. Giáo dục phải giúp học sinh hiểu rằng, để hội nhập, không phải là đánh mất mình, mà là phát huy những giá trị tốt đẹp của dân tộc để đóng góp vào sự phát triển chung của nhân loại.

Chúng ta cần một nền giáo dục giúp con người không chỉ giỏi nghề, mà còn sống có lý tưởng, có đạo đức và có trách nhiệm với cộng đồng. Đó là con đường duy nhất để dân tộc Việt Nam vươn cao, vươn xa và sánh vai với các cường quốc trên thế giới.

- Xin trân trọng cảm ơn giáo sư về buổi gặp gỡ và trò chuyện cởi mở này!

GS,TSKH Hồ Ngọc Đại sinh năm 1936 tại huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị (cũ). Năm 1954, ông học Sư phạm tại Nam Ninh, Trung Quốc. Năm 1960-1964 ông dạy Toán tại Hải Phòng. Sau đó, ông học Tâm lý học tại Trường đại học Sư phạm Hà Nội. Năm 1968, ông được cử sang Liên Xô học ngành Tâm lý học trẻ em và Sư phạm. Năm 1976, ông hoàn thành luận văn Tiến sĩ về những vấn đề tâm lý trong giảng dạy môn Toán cho học sinh cấp 1. Từ năm 1977, ông về nước, thành lập Trung tâm Công nghệ giáo dục, mở Trường thực nghiệm, viết sách giáo khoa và công bố nhiều công trình quan trọng liên quan phương pháp dạy và học, nhất là với học sinh cấp tiểu học.

Có thể bạn quan tâm

Cả hệ thống chính trị đang tập trung cao độ, rà soát kỹ từng khâu bảo đảm sẵn sàng cho Ngày hội lớn của toàn dân. (Ảnh Đạt Thành)

Trách nhiệm công dân với tương lai đất nước

Diễn ra ngay sau thành công của Đại hội XIV của Đảng, cuộc bầu cử lần này không chỉ là hoạt động chính trị theo quy định của Hiến pháp và pháp luật, mà còn là dịp để mỗi người dân thể hiện quyền làm chủ của mình đối với tương lai đất nước một cách trực tiếp, sinh động và đầy ý nghĩa.

Chính sách đã có, song cần triển khai hiệu quả trong thực tiễn, giúp văn học phát triển, hội nhập. (Ảnh THÀNH ĐẠT)

Hoàn thiện hệ sinh thái văn học Việt Nam

Lời toà soạn - Nghị định số 350/2025/NĐ-CP của Chính phủ Quy định về khuyến khích phát triển văn học, được ban hành cuối năm 2025, đã đặt viên gạch cho việc xây dựng một hệ sinh thái văn học hoàn thiện hơn, với sự đồng hành của Nhà nước cùng những người cầm bút và xã hội.

Tân hội viên Hội Nhà văn kỳ vọng những chính sách mới trong phát triển văn học. (Ảnh HẢI MIÊN)

“Đường băng” mới đã mở

Với nỗ lực của các thế hệ người cầm bút, nền văn học Việt Nam hiện đại đã tạo nên nhiều thành tựu, ghi dấu ấn riêng trong hành trình phát triển của đất nước, dân tộc.

PGS, TS Nguyễn Đăng Điệp.

Trợ lực người cầm bút

Để có tác phẩm chất lượng cao, mấu chốt là ở chính nhà văn. PGS, TS Nguyễn Đăng Điệp, Chủ tịch Hội đồng Lý luận, phê bình Hội Nhà văn Việt Nam, nguyên Viện trưởng Viện Văn học, chia sẻ với Nhân Dân cuối tuần về những giải pháp giúp nhà văn giải phóng năng lượng sáng tạo.

Hội Nhà văn Việt Nam giao lưu với một số nhà văn, nhà thơ quốc tế. (Ảnh KHIẾU MINH)

Chiến lược định vị thương hiệu

Cho đến nay, vị thế của văn học Việt Nam trên văn đàn thế giới vẫn còn quá khiêm tốn. Bởi vậy, cần một chiến lược lớn, có tầm nhìn sâu và dài hạn mới có thể giúp mở rộng cánh cửa cho văn học nước nhà hội nhập.

Buổi tọa đàm trong chương trình trại sáng tác do Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh tổ chức, tháng 12/2025, tại Lâm Đồng.

Thay đổi để phát triển

Trại sáng tác là hình thức tạo điều kiện để các nhà văn, nhà thơ có môi trường sáng tạo, thâm nhập thực tế, thêm chất liệu sáng tạo. Để một trại sáng tác đạt chất lượng cao, rất cần có những điều chỉnh.

Việc ứng dụng AI trong sáng tác văn chương giúp các tác giả có nhiều tài liệu tham khảo, nghiên cứu, gợi mở sáng tạo để nâng tầm tác phẩm. (Ảnh THỤY DU)

Nhà văn là ai trong kỷ nguyên AI?

Sự phát triển nhanh chóng của trí tuệ nhân tạo (AI) đang tạo ra những biến đổi sâu sắc đối với nhiều mặt đời sống. Ở lĩnh vực sáng tác văn chương, dù còn nhiều ý kiến khác nhau về việc sử dụng AI, song đều có nhận định chung: Chỉ con người mới tạo sự khác biệt.

Không gian đậm sắc màu văn hóa truyền thống tại Đường hoa Tết lần đầu tổ chức trong Hoàng thành Thăng Long. Ảnh: Khánh Hòa

Khơi nguồn Xuân cuộn chảy

Lời tòa soạn -  “Văn hóa Việt Nam là kết tinh những giá trị tốt đẹp của dân tộc trong tiến trình hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước; là nguồn lực nội sinh quan trọng hun đúc trí tuệ, tâm hồn, khí phách và bản lĩnh người Việt Nam...

Tiến sĩ Đinh Đức Tiến.

Đặt niềm tin vào thế hệ trẻ

 Tiến sĩ Đinh Đức Tiến chia sẻ cùng phóng viên Nhân Dân cuối tuần nhiều suy ngẫm, kỳ vọng của anh về vai trò, vị thế của văn hóa trong đời sống đất nước.

Cụ Rua luôn giữ dáng vẻ khiêm nhường, ánh mắt và nụ cười tươi. Ảnh: Cao Giang

Gặp cụ Rua trên đỉnh Tả Phìn

Du lịch bền vững, nền kinh tế không khói chắc chắn không thể không dựa vào nguồn vốn văn hóa và cộng đồng địa phương. Giữ và làm giàu nguồn vốn với tinh thần cộng sinh cùng tâm thế phát triển bền vững là hướng đi sống còn cho mỗi vùng đất.

Cảnh trong Nhà ba tôi một phòng, phim đứng vị trí số hai về doanh thu trong mùa phim Tết 2026.

Một "trụ cột" sáng tạo đầy hứa hẹn

Những cột mốc kỷ lục doanh thu phòng vé liên tục bị xô đổ, danh sách “câu lạc bộ trăm tỷ” ngày một nối dài, tần suất giới thiệu phim mới dày đặc hơn, khán giả nồng nhiệt mua vé ủng hộ điện ảnh nước nhà... Những tín hiệu tích cực kể trên khiến góc nhìn của nhiều nhà đầu tư muốn lấn sân điện ảnh ở Việt Nam đang thay đổi.

Du khách quốc tế trải nghiệm múa sạp tại Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam, tháng 2/2026. (Nguồn VME)

Những kết nối sống động

Trong thời gian qua, nhiều bảo tàng trên cả nước đã chủ động thay đổi cách tiếp cận công chúng, mở ra đa tầng lớp và phương thức tiếp nhận thông tin, trải nghiệm tại chỗ. 

"Đường vui nay bước thênh thang..."

"Đường vui nay bước thênh thang..."

Ký ức năm Ất Tỵ, trong lòng mỗi người dân Việt, hẳn vẫn sẽ là những cảm xúc bùng nổ cùng niềm tự hào bất diệt, gắn liền với những ngày đại lễ kỷ niệm rực rỡ của dân tộc: 50 năm Ngày Giải phóng hoàn toàn miền nam, thống nhất đất nước; và 80 năm Quốc khánh Việt Nam.

Trong kỷ nguyên AI, vị thế của nhà giáo không hề bị lu mờ mà ngược lại, càng được nâng cao ở khía cạnh định hướng giá trị. Trong ảnh: Giờ học tại Phòng Tin học, Trường THPT Trần Phú-Hoàn Kiếm (Hà Nội). Ảnh Thế Đại

Vị thế người thầy trong kỷ nguyên AI

Lời toà soạn - Nghị quyết số 71-NQ/TW của Bộ Chính trị cùng các chiến lược phát triển giáo dục trong kỷ nguyên số đang mở ra một giai đoạn chuyển dịch sâu sắc đối với ngành Giáo dục và Đào tạo: từ giáo dục truyền thụ sang giáo dục định hướng năng lực, từ người dạy kiến thức sang người dẫn dắt hành trình học tập.

Vai trò của người thầy là không thể thay thế. (Trong ảnh: Giờ học của học sinh Trường tiểu học & trung học cơ sở Phú Cường, tỉnh Hưng Yên).

Chuyển dịch từ người truyền thụ sang người thiết kế

Ngày nay, học sinh có thể yêu cầu AI giải một bài toán tích phân, dịch một đoạn văn cổ phong hay tóm tắt một công trình nghiên cứu chỉ trong vài giây, khiến vai trò truyền thống của người thầy bị thách thức dữ dội. Câu hỏi đặt ra là: Nếu tri thức không còn lợi thế độc quyền, giá trị cốt lõi của nhà giáo sẽ nằm ở đâu?

Không gian nhỏ xinh của Lớp học văn Hạnh phúc, công nghệ cũng đã len lỏi. (Trong ảnh: Thành viên nhóm “Em tập làm nhà văn” đang luyện đọc để chuẩn bị vào phòng thu âm sách nói)

Giữ lấy trái tim yêu người và yêu nghề

Trong căn phòng nhỏ của “Lớp học văn Hạnh phúc” (Hà Nội), cô Hà Việt Anh thường thích ngồi giữa vòng tròn học sinh, lắng nghe các em đọc những mẩu chuyện vừa viết xong. Không bảng đen, không giáo án cứng nhắc, chỉ có những cuốn sổ tay, vài cây bút và những câu chuyện rất đời.

Để trẻ em Việt Nam có thể vững bước trong một tương lai thế giới đầy biến động, chúng ta cần trang bị những hành trang phù hợp cho các em từ hôm nay. (Ảnh UNICEF)

Bộ kỹ năng mới để bước tới một tương lai đầy biến động

Sự xuất hiện của các thế hệ học sinh mới - Gen Z (thế hệ sinh năm 1997 đến 2012) và Gen Alpha (thế hệ sinh năm 2010 - 2024/2025), là những “công dân số” (digital natives) từ khi sinh ra đã làm quen với công nghệ - đang đặt ra những thách thức chưa từng có đối với nền giáo dục truyền thống.

Thông qua cơ chế địa phương tạo lối mở, xã hội đồng hành, các trường trên cả nước có thể được trang bị cơ sở vật chất hiện đại, tốt nhất cho học sinh. (Ảnh Thành Đạt)

Địa phương dẫn dắt, xã hội tiếp sức

Bộ Giáo dục và Đào tạo đã chính thức ban hành hướng dẫn triển khai thí điểm giáo dục AI trong trường phổ thông, coi đây là bước chuyển trọng tâm trong đổi mới giáo dục thời kỳ mới.

Với Đảng, trọn niềm tin!

Với Đảng, trọn niềm tin!

Lời tòa soạn - Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam kết thúc thành công trong niềm vui đón Xuân mới Bính Ngọ đang về; trong niềm tự hào, kiêu hãnh kỷ niệm Đảng ta tròn 96 tuổi.

Nói chuyện với công nhân ngành than, Tổng Bí thư Tô Lâm chia sẻ, sau Đại hội XIV, việc Đoàn công tác Trung ương đến với anh chị em công nhân mỏ than Quảng Ninh không phải là một hoạt động mang tính nghi lễ, mà xuất phát từ bản chất, cội nguồn và phương pháp lãnh đạo của Đảng. (Ảnh: Thống Nhất - TTXVN)

Đại hội XIV - nơi hội tụ khát vọng và hành động

Thành công của Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XIV đã mang đến niềm tin và kỳ vọng lớn cho toàn dân tộc. Cùng với tầm nhìn đầy khát vọng, sự kiện chính trị trọng đại này ghi dấu ấn bởi những đột phá ở các vấn đề then chốt, trọng yếu để khơi thông mọi nguồn lực phát triển đất nước.

Tập đoàn Viettel luôn đi đầu trong đổi mới sáng tạo và là doanh nghiệp chủ lực tham gia xây dựng hạ tầng logistics quốc gia. (Nguồn: Viettel)

Đặt năng lực thực thi vào trung tâm cải cách

Với định hướng chiến lược rõ ràng, Đại hội XIV đã xác lập tầm nhìn trở thành quốc gia phát triển vào năm 2045. Để các quyết sách của Đại hội XIV có thể đi đến đích và tạo nền tảng bền vững cho phát triển dài hạn, thách thức cốt lõi nằm ở năng lực thực thi và khả năng chuyển hóa thành kết quả thực chất.

GS,TS Phùng Hữu Phú, nguyên Phó Chủ tịch Thường trực Hội đồng Lý luận Trung ương

Nghị quyết phải được chuyển hóa tức thì thành hành động thực tiễn

Đại hội XIV của Đảng - dấu mốc mở ra kỷ nguyên phát triển mới của dân tộc, đã thành công rất tốt đẹp. Vấn đề mang tính sống còn hiện nay là làm thế nào để Nghị quyết của sự kiện chính trị trọng đại này không còn “nằm trên giấy”, mà phải trở thành luồng sinh khí mạnh mẽ, chuyển hóa tức thì thành hành động thực tiễn.

Trung tâm Dữ liệu của CMC Telecom - Data Center đầu tiên tại Việt Nam sở hữu trọn bộ ba chứng chỉ Uptime Tier III (Thiết kế, Xây dựng và Vận hành bền vững) khẳng định năng lực hạ tầng đạt chuẩn quốc tế về độ tin cậy, an toàn và tính sẵn sàng cao. Ảnh: CMC

"Năng lượng mới" cho khát vọng tăng trưởng

Tổng Bí thư Tô Lâm đã nhiều lần khẳng định vai trò tiên quyết của dữ liệu số - xem đây là tư liệu sản xuất, là đầu vào trọng yếu và là "huyết mạch" nuôi dưỡng nền kinh tế số.

Luật Bảo vệ dữ liệu cá nhân là lời cam kết đanh thép, nhằm bảo vệ niềm tin của nhân dân. (Ảnh CMC)

Lời đáp cho niềm tin

Chúng ta, những công dân nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, tự hào khi công ước đầu tiên của Liên hợp quốc về chống tội phạm mạng được mở ký tại Thủ đô Hà Nội (Công ước Hà Nội).