Những “điểm chạm” nguyên sơ, trong trẻo

Côn Đảo lâu nay thường được nhắc đến như một vùng đất chứa đựng ký ức lịch sử bi tráng của dân tộc, với hệ thống nhà tù của thực dân và đế quốc cùng những trang sử đấu tranh của các chiến sĩ cách mạng. Nhưng đối với nhiều du khách, sau những “điểm chạm” vào thiên nhiên ở nơi này, Côn Đảo còn là biết bao nhịp xanh, nguyên sơ, trong trẻo.

Trước mắt anh Phương Nam, Côn Đảo mở ra biết bao nhịp sống xanh, nguyên sơ, trong trẻo. Ảnh: MINH LÊ
Trước mắt anh Phương Nam, Côn Đảo mở ra biết bao nhịp sống xanh, nguyên sơ, trong trẻo. Ảnh: MINH LÊ

Nhiều ngày sau khi trở về từ chuyến đi Côn Đảo cùng nhóm bạn, giọng kể của anh Phương Nam (Hà Nội) vẫn còn đầy cảm xúc, phấn khích. Trước đó, như nhiều người, anh vẫn hình dung về một chuyến đi Côn Đảo là thăm những chứng tích lịch sử, nhà tù, nghĩa trang..., những câu chuyện lặng sâu về một vùng đất từng ghi dấu bao mất mát, hy sinh của các thế hệ chiến sĩ cách mạng. Nhưng chỉ sau vài ngày, đảo ngọc hiện ra trước mắt anh một dáng vẻ khác. Một đặc khu giữa biển, vừa thấm đẫm trầm tích lịch sử vừa sở hữu một đời sống thiên nhiên phong phú đến bất ngờ.

Ở Côn Đảo, mọi thứ dường như chậm lại một nhịp. Sau chuyến viếng thăm Nghĩa trang Hàng Dương, hệ thống các nhà tù trên đảo, nhóm của Nam thuê xe máy, cứ thế rong ruổi qua những con đường vắng, bên này là rừng xanh, bên kia là biển trải rộng trong nắng. Không cần lịch trình dày đặc, cũng không cần vội vã đánh dấu điểm đến. Một bãi biển vắng, một khúc cua nhìn xuống mặt nước xanh trong, một hàng bàng cổ thụ đổ bóng xuống đường, tất cả đều đủ để níu chân người.

Sáng sớm, ra Hòn Bảy Cạnh khám phá lặn biển, gió nhẹ, mặt nước phẳng và trong vắt. Chiếc thuyền rẽ sóng đưa họ ra xa dần đảo chính. Khi thuyền neo lại, từng người đeo kính lặn rồi trườn mình xuống nước. Sau vài nhịp thở còn lúng túng, thế giới dưới mặt biển hiện ra. San hô ở Côn Đảo không rực rỡ như những bức ảnh quảng bá thường thấy. Có những mảng đã nhạt màu vì tác động của biến đổi khí hậu, vì nước biển ấm lên, vì những biến động âm thầm của đại dương. Nhưng chính sự không hoàn hảo ấy lại khiến chuyến lặn trở nên thật hơn. Giữa những rạn san hô khiêm nhường về sắc màu, từng đàn cá nhỏ vẫn bơi qua, nhanh và mềm như những vệt sáng.

Hòn Bảy Cạnh cũng là một trong những khu vực quan trọng trong công tác bảo tồn rùa biển của Vườn quốc gia Côn Đảo. Chị Nguyễn Thị Mùi, điều phối viên tour tại Vườn quốc gia Côn Đảo cho biết, mỗi năm có khoảng 500 cá thể rùa mẹ lên các bãi đẻ khoảng 150 nghìn quả trứng. Nhưng, nếu để nguyên ngoài bãi, trứng có thể bị thủy triều xâm thực, bị cua hoặc kỳ đà phá, thậm chí bị chính rùa mẹ đến sau đào trúng khi mật độ tổ quá dày. Vì vậy, việc đưa trứng về khu vực ấp là một phần trong quy trình bảo tồn nghiêm ngặt. Anh Nguyễn Tiến Văn Phái, nhân viên Vườn quốc gia Côn Đảo nói thêm: Việc di dời trứng rùa phải được thực hiện rất sớm, trong khoảng sáu giờ đồng hồ, kể từ khi rùa mẹ đẻ. “Đây là thời gian phôi tạm dừng phát triển, có thể chịu được va chạm nhẹ và xáo trộn”, anh Phái giải thích. Sau mốc thời gian ấy, mọi tác động đều có thể ảnh hưởng đến phôi, nên từng thao tác của cán bộ bảo tồn phải thật nhẹ, nhanh và đúng kỹ thuật.

Mỗi tổ rùa tại đây đều được đánh dấu bằng một cây tre nhỏ có đính kèm thông tin chi tiết, rõ ràng, như một bản “khai sinh”: Từ số thứ tự, ngày đẻ, số lượng trứng, người chịu trách nhiệm cho đến vị trí bãi rùa mẹ lên đẻ. Công việc trong hồ ấp không dừng lại ở việc đưa trứng về nơi an toàn. Theo anh Phái, nhiệt độ ấp trứng quyết định giới tính của rùa con: Mức dưới 29°C, thường cho ra đa số rùa đực; trên 29°C, thường cho ra đa số rùa cái. Vì vậy, cán bộ bảo tồn phải sử dụng thiết bị ghi nhiệt độ trong hồ ấp, với chu kỳ điều chỉnh sau mỗi 50 phút, nhằm bảo đảm cân bằng giới tính rùa con, đồng thời giữ nhiệt độ không vượt ngưỡng, có thể làm chết phôi.

aa.jpg
Trải nghiệm tour chăm sóc và thả rùa con về đại dương tại Vườn quốc gia Côn Đảo Ảnh: KHIẾU MINH

Buổi thả rùa con diễn ra vào lúc trời còn mềm ánh sáng. Những chiếc rổ nhỏ được đưa ra bãi. Bên trong là những con rùa vừa nở, đen nhánh, bé xíu, chân quẫy liên tục. Có con nằm im một lát rồi bất ngờ cựa mình, có con bò chồng lên bạn cùng lứa như nôn nóng tìm đường. Khi cán bộ bảo tồn hướng dẫn thả rùa, mọi người được nhắc không đặt rùa sát mép nước, mà để chúng tự bò qua một quãng cát, ghi dấu bản năng đầu đời, giúp rùa nhớ bãi biển nơi mình sinh ra. Nếu may mắn sống sót và trưởng thành, 25 - 30 năm sau, chúng có thể quay lại chính nơi này để sinh nở, tạo nên vòng đời tiếp theo.

Những con rùa vừa rời cát phải bơi liên tục trong 24 đến 48 giờ đầu để ra xa bờ. Túi noãn hoàng dưới bụng giúp chúng có năng lượng trong khoảng 7 đến 10 ngày, nhưng chừng ấy là chưa đủ để bảo đảm một cuộc sống an toàn giữa đại dương. Theo anh Phái, tỷ lệ sống sót của rùa biển trong tự nhiên rất thấp, khoảng 1/1.000, thậm chí chỉ 1/10.000 cá thể có thể sống đến tuổi trưởng thành. Ngoài thiên địch trong tự nhiên, rùa biển còn đối mặt với rác thải nhựa, túi nylon và những tấm “lưới ma” bị bỏ lại trên biển. Chính vì thế, sự can thiệp tích cực của con người vào quá trình ấp trứng rùa biển ở những nơi như Vườn quốc gia Côn Đảo thật sự có ý nghĩa đối với việc bảo tồn loài động vật này.

Rời Hòn Bảy Cạnh, nhóm của Nam tiếp tục hành trình khám phá Vườn quốc gia Côn Đảo. Đây là một trong những vườn quốc gia hiếm hoi của Việt Nam cùng lúc gìn giữ hai hệ sinh thái rừng và biển. Con đường xuyên dưới tán rừng nguyên sinh mát rượi, ríu rít tiếng chim vọng xuống, cây lá khua nhẹ trên đầu, quyện thêm mùi đất ẩm và hơi nước từ những dòng suối nhỏ...

Chuyến đi Côn Đảo của Phương Nam kết thúc không phải bằng cảm giác đã “khám phá hết” một điểm đến, mà bằng việc nhận ra: Còn quá nhiều điều chưa biết. Đó là những câu chuyện đang diễn ra từng ngày của bao người lặng lẽ làm công tác bảo tồn trên những bãi rùa, của những sinh linh nhỏ bé bắt đầu hành trình sống, của một hệ sinh thái biển và rừng vừa giàu có vừa dễ tổn thương. Để thấy Côn Đảo không chỉ là điểm đến, mà còn là nơi nhắc con người biết để nâng niu hơn những gì còn lại của thiên nhiên.

Năm 2024, Vườn quốc gia Côn Đảo đã thả hơn 86.400 rùa con về biển, con số này trong năm 2025 đã tăng lên hơn 120 nghìn con.

Có thể bạn quan tâm

Khách du lịch tham gia các hoạt động trải nghiệm trong tour Về làng học thêu tay. Ảnh: DÃ LIÊN

Tạo sức hút và năng lực cạnh tranh mới

Mô hình trải nghiệm làng nghề ở Hà Nội đã có từ lâu, như ở làng gốm Bát Tràng, song phần lớn đều dừng ở mức đơn giản, nặng tính “cưỡi ngựa xem hoa”, hoặc như một gia vị cho hoạt động tham quan. Thời gian gần đây, nhiều làng nghề đã đổi mới cách làm, từ đó tạo nên sức hút và năng lực cạnh tranh mới.

Bên cạnh gia đình luôn là khoảng thời gian chất lượng để vun trồng một thế hệ hạnh phúc. Ảnh: UNICEF Việt Nam

Hôm nay, tôi đã lắng nghe con mình chưa?

Trong nhiều cuộc tiếp xúc với phụ huynh, rất nhiều cha mẹ chia sẻ với tôi một nguyện vọng rất thật: “Mong con được hạnh phúc”. Song, khi được hỏi: “Hạnh phúc là gì?”, nhiều người lại ngập ngừng.

Bà Nguyễn Phạm Duy Trang.

An toàn là nền móng của hạnh phúc!

Mùa hè không chỉ là khoảng thời gian nghỉ ngơi, vui chơi của trẻ em, mà còn là thời điểm đặt ra nhiều nỗi lo về an toàn, sức khỏe tinh thần và môi trường phát triển của các em trong bối cảnh xã hội hiện đại.

Ước mơ trở thành phi hành gia của bạn Nguyễn Lê Hà Vy, lớp 5B, Trường tiểu học Phúc Tân.

Ðiều chúng em mong muốn!

Trong guồng quay hối hả của cuộc sống hiện đại, nhiều khi những mong mỏi của trẻ em chưa được lắng nghe, chưa được thấu cảm trọn vẹn. Cần lắm những diễn đàn, những kênh kết nối để trẻ em được cất tiếng nói.

Ảnh sử dụng đồ hoạ AI.

Agentic AI - Cơ hội không chia đều cho tất cả

Năm 2026, Agentic AI nổi lên như hiện tượng công nghệ định hình lại cách thế giới làm việc. Bài toán đặt ra cho Việt Nam không còn là "có nên ứng dụng", mà phải "làm thế nào để bắt kịp và làm chủ" trong bối cảnh công nghệ đang tái định nghĩa năng suất, lao động và lợi thế cạnh tranh.

Kỹ sư phần mềm là đối tượng dễ bị ảnh hưởng bởi AI. Nguồn: FPT

Thuê trí tuệ - Lằn ranh đỏ

Trong lịch sử kinh tế, có một thứ vẫn luôn được coi là tài sản không thể chia, không thể mua, không thể bị tước đi: Trí tuệ của con người. Thời điểm Agentic AI (trí tuệ nhân tạo tự chủ) bùng nổ, điều đó không còn đúng nữa.

Trại huấn luyện của tác giả Linh Phan dành cho cá nhân muốn phát triển “công ty một người”. Nguồn: Vietnam Solo Expert

Mỗi cá nhân không còn nhỏ bé

Công nghệ có thể giúp một người vận hành như doanh nghiệp. Nhưng chỉ con người đủ trưởng thành mới có thể biến công nghệ thành tài sản, thay vì biến mình thành một cỗ máy sản xuất nhiều hơn.

Dự án cầu Nhật Tân (Hà Nội) không chỉ là công trình trọng điểm sử dụng hiệu quả vốn vay ODA từ Cơ quan Hợp tác Quốc tế Nhật Bản (JICA), mà còn được coi là biểu tượng thể hiện tình hữu nghị Việt-Nhật. (Ảnh: Thành Đạt)

Nâng tầm tín nhiệm quốc gia

Hội nghị lần thứ II Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIV đã thông qua Kết luận số 18-KL/TW, trong đó có đề cập tài chính quốc gia và vay, trả nợ công, đầu tư công trung hạn 5 năm 2026 - 2030.

Ông Nguyễn Quốc Phương (ảnh bên), Cục trưởng Cục Quản lý nợ và Kinh tế đối ngoại (Bộ Tài chính)

Cải cách tư duy quản lý, mở rộng dư địa huy động vốn

“Được kỳ vọng sẽ tháo gỡ những “nút thắt” kéo dài trong triển khai các dự án ODA và vay ưu đãi, Nghị định số 119/2026/NĐ-CP của Chính phủ (Nghị định 119) có rất nhiều điểm mới đáng chú ý, tác động tích cực đến tiến độ triển khai cũng như định hướng huy động vốn trong giai đoạn đặc biệt quan trọng hiện nay”.

Thực tế, chi phí vốn của cả nền kinh tế đang ở mức cao, làm giảm năng lực cạnh tranh, hạn chế khả năng đầu tư của doanh nghiệp, do đó bài toán hạ chi phí vốn đã trở nên cấp thiết.

Chìa khóa để hạ chi phí vốn cho nền kinh tế

Xếp hạng tín nhiệm quốc gia phản ánh khả năng trả nợ và mức độ rủi ro của một quốc gia. Xếp hạng tín nhiệm càng cao, chi phí vay vốn của Chính phủ, của doanh nghiệp quốc gia đó càng thấp, khả năng tiếp cận nhà đầu tư quốc tế càng lớn và ngược lại.

Cuộc sống của người dân châu Phi luôn phải đối mặt áp lực lớn cả về chính trị và xã hội, thậm chí sự bất bình đẳng do tình trạng “sống dựa” vào vay nợ của các quốc gia ở khu vực này.

Nhận diện vòng xoáy nợ nần trên toàn cầu

Khi đối mặt khủng hoảng cán cân thanh toán, tức không đủ khả năng chi trả cho nhập khẩu hay thanh toán nợ nước ngoài, các quốc gia thường tìm đến Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) hoặc những phương thức xử lý nợ mới.

Nhiều chương trình kết nối của CSIP đã hỗ trợ cộng đồng làm thiện nguyện chia sẻ bài học kinh nghiệm. (Nguồn: CSIP)

Chuyển dịch từ tự phát sang chú trọng bền vững

Nhìn một cách tổng thể, hoạt động thiện nguyện tại Việt Nam đang đứng trước một bước ngoặt quan trọng, từ những hành động mang tính tự phát, đang dần trở thành một nguồn lực xã hội có khả năng đóng góp vào các mục tiêu phát triển dài hạn.

Sự sụt giảm nguồn tài trợ đang mang đến những hệ lụy to lớn cho hệ thống cứu trợ nhân đạo toàn cầu.

Cân bằng phương trình bất khả thi

Chưa bao giờ, thế giới đối diện nhu cầu cứu trợ nhân đạo lớn như hiện tại. Nhưng có lẽ cũng chưa bao giờ, nguồn tài trợ dành cho những hoạt động nhân đạo lại “eo hẹp” như lúc này.

Góc tập huấn sơ cứu - Góc “đắt hàng” nhất trong khuôn khổ Lễ phát động Tháng Nhân đạo năm 2026 cấp quốc gia tại Cung Thể thao Quần Ngựa (Hà Nội).

80 năm - Hành trình Nhân ái vì cộng đồng

Tháng Nhân đạo 2026 gắn với dấu mốc kỷ niệm 80 năm thành lập Hội Chữ thập đỏ Việt Nam và 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh - Người sáng lập và là Chủ tịch danh dự đầu tiên của Hội.

Cán bộ kỹ thuật lấy mẫu cho quá trình nghiên cứu chiết tách. (Nguồn: Viện Công nghệ xạ hiếm)

Nền tảng của công nghiệp xanh

Trong bối cảnh toàn cầu hóa cũng như cam kết lịch sử đưa mức phát thải ròng về “0”, đất hiếm nổi lên như một nhóm vật liệu chiến lược mang tính quyết định, không thể thay thế.

Ông Trần Bình Trọng, Cục trưởng Địa chất và Khoáng sản Việt Nam - Bộ Nông nghiệp và Môi trường.

Chế biến sâu và nâng tầm công nghệ

Chia sẻ với Nhân Dân cuối tuần, ông Trần Bình Trọng, Cục trưởng Địa chất và Khoáng sản Việt Nam - Bộ Nông nghiệp và Môi trường, chia sẻ: Trong quá trình cấp phép đầu tư, khai thác đất hiếm phải bảo đảm không chỉ dừng ở khai thác thô mà luôn gắn với chế biến sâu và chuyển giao, nâng tầm công nghệ.