Đặng Tiến - “Trạm bus” văn nghệ Hải Phòng

Trong làng văn nghệ các tỉnh miền bắc, nếu có ai đó nhắc đến “trạm bus Hải Phòng” - một nơi chốn ấm áp, rộn ràng, mà bất kỳ ai cũng có thể tấp vào nghỉ chân, tụ họp, sẻ chia - thì cái tên Đặng Tiến hẳn sẽ hiện ra đầu tiên.
“Ngày nắng” (sơn dầu, 80 cm x 160 cm, tranh họa sĩ Đặng Tiến).
“Ngày nắng” (sơn dầu, 80 cm x 160 cm, tranh họa sĩ Đặng Tiến).

1. Là họa sĩ - đúng. Nhưng giới văn chương, âm nhạc, báo chí… ai cũng coi Đặng Tiến là người nhà. Anh từng làm thư ký tòa soạn cho báo Hải Phòng, từng lo “bếp núc” trang báo, hiểu nghề báo từ bên trong, thấu cảm những vất vả hậu trường. Chính vì thế, với anh em làm báo, đặc biệt là với anh em văn nghệ Báo Nhân Dân, mỗi lần cần vẽ gấp, tranh bị đổ, bài vừa bị thay, cần “cấp cứu” minh họa… chỉ cần gọi Đặng Tiến. Không bao giờ có chuyện “để đó đã” hay “xem đã”. Thậm chí một lần trong mục chân dung nhân vật, tôi đặt một họa sĩ khác vẽ về nhà văn Phạm Ngọc Tiến và Nguyễn Anh Vũ (khi đó đang là Giám đốc NXB Văn học), nhận bức vẽ thấy không lên được thần thái nhân vật, tôi gọi ngay cho Đặng Tiến: “Anh chữa cháy giúp em, vẽ lại gấp, mai em phải chuyển file in rồi”. Đặng Tiến không nề hà, hiểu tình thế, anh làm ngay, đúng hẹn, đúng chất, đúng tình.

Đặng Tiến có tài hiếm: Điều tiết được mọi tính cách văn nghệ. Giới nghệ sĩ vốn nhạy cảm, người bay bổng, người ngang ngạnh, người quá khắt khe - nhưng hầu như ai cũng được anh “chiều” đủ đầy mà vẫn giữ được nguyên tắc. Anh sống và ứng xử mộc mạc, chân thành nhưng không dễ dãi. Ẩn sau vẻ ngoài chất phác, tềnh toàng, bụi bụi ấy là một con người sâu sắc, hiểu người hiểu ta và luôn giữ sự tự trọng.

Chân dung họa sĩ Đặng Tiến qua phác họa của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Chân dung họa sĩ Đặng Tiến qua phác họa của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

2. Hải Phòng nhộn nhịp văn nghệ một phần là nhờ Đặng Tiến. Bạn bè từ Hà Nội, Thái Bình, Nam Định, thậm chí miền nam… thích tụ về Hải Phòng, không chỉ vì thành phố cảng có cá ngon, rượu mạnh, gió mặn mà còn vì có Đặng Tiến. Nhà anh là “trạm trung chuyển” cho mọi hội hè triển lãm, trại sáng tác, tụ họp dã ngoại. Năm bốn mùa, mười hai tháng, lúc nào anh cũng có bạn, có việc. Vợ anh - chị Thu - người phụ nữ tháo vát, khéo léo, chân tình - là hậu phương lặng lẽ nhưng vững chãi. Từ bữa cơm đậm vị Hải Phòng cho đến bọc thực phẩm gửi lên Hà Nội cho bạn bè đều chu đáo, đầy tình và thật lòng của vợ anh. Hồi dịch Covid bùng lên, Hà Nội cách trở, Đặng Tiến lo cho bạn bè như người nhà. Anh giục chị Thu chuẩn bị từng gói bánh đa cua, từng khay nem, từng bọc cá biển gửi lên Thủ đô - chỉ vì sợ anh em bạn bè thiếu thốn. Không ai nhờ, cũng chẳng phải nghĩa vụ. Nhưng đó là cách anh sống - chu đáo, lo toan, âm thầm.

Có người nói: Đặng Tiến làm Chủ tịch Hội Mỹ thuật Hải Phòng như thể làm Chủ tịch Công đoàn văn nghệ vậy. Trong suốt hai nhiệm kỳ gánh trọng trách đầu tàu cho Hội, lúc nào anh cũng bận rộn lo việc anh em. Người ốm, người buồn, người có xung đột, việc hội, việc đời - anh luôn đứng mũi chịu sào, hòa giải, gắn kết, quấn túm anh em. Không ồn ào, nhưng đâu có việc là anh có mặt. Chính nhờ vào cách ứng xử chân tình, có trước có sau ấy mà vị thế đời sống mỹ thuật Hải Phòng nhiều năm qua được nâng lên rõ rệt.

Đặng Tiến không chỉ gắn bó với anh em trong hội mà còn là cầu nối hiệu quả giữa các thế hệ họa sĩ, giữa nghệ sĩ Hải Phòng và các bậc đàn anh uy tín trong giới hội họa phía bắc, phía nam. Những cuộc triển lãm trong ngoài địa phương, cả ở nước ngoài, những trại sáng tác có sự tham gia nhiều thế hệ - từ những tên tuổi thành danh đến lớp trẻ mới vào nghề - đều có dấu ấn của anh. Anh là người biết tổ chức, vun vén sao cho hài hòa, để ai cũng thấy mình được tôn trọng. Ngay cả các nhà hảo tâm - những người yêu nghệ thuật và sẵn sàng góp sức - cũng dành cho Đặng Tiến sự tin cậy đặc biệt. Họ sẵn lòng ủng hộ không chỉ vì nghệ thuật, mà vì cái uy tín, cái tình và sự bao quát chân thành của anh.

“Ngày lạnh” (sơn dầu, 80 x 100 cm, tranh họa sĩ Đặng Tiến).

“Ngày lạnh” (sơn dầu, 80 x 100 cm, tranh họa sĩ Đặng Tiến).

3. Trong hội họa, Đặng Tiến cũng là một gương mặt riêng biệt. Anh không xuất thân từ trường lớp đào tạo chính quy, bài bản như nhiều người, con đường nghệ thuật của anh là sự tự học bền bỉ, chắc chắn. Tranh của Đặng Tiến thường thấy những hình ảnh thân thuộc: Rặng cây ven biển, ven sông, cầu ao lặng lẽ hay phố phường Hải Phòng của những ngày thường hoặc những góc vườn, hoa lá, những góc đời bình dị. Nhìn thoáng qua có vẻ gần gũi, tưởng như dễ nắm bắt, dễ bắt chước. Nhưng càng ngắm lâu, người xem càng nhận ra trong đó sự tiết chế đến tinh tế - từ cấu trúc bố cục, xử lý ánh sáng, cho đến nhịp điệu sắc độ. Mỗi bức tranh đều bộc lộ tay nghề được tôi luyện qua thời gian dài quan sát, thử nghiệm và chắt lọc. Chính sự lặng lẽ ấy khiến tranh Đặng Tiến có một thứ “nội lực mềm”: Không cầu kỳ nhưng không dễ gì tái hiện. Cái chất quen mà không cũ, cái giản dị nhưng không dễ dãi - đó là kết quả của trình nền kỹ thuật vững, một cảm thức thị giác sắc sảo và một đời sống nội tâm sâu lắng, khiêm nhường.

Vị thế của Đặng Tiến trong hội họa đã được khẳng định - tranh của anh được giới sưu tập yêu thích, có giá tốt trên thị trường. Nhưng điều đáng quý hơn, là ở chỗ: Dù “có giá”, anh không “có khoảng cách”. Trong khi giữa các thế hệ họa sĩ không hiếm những rào cản vô hình - sự phân biệt giữa “đã thành danh” và “đang tìm chỗ đứng” - thì Đặng Tiến lại là cầu nối giữa các thế hệ. Anh hiểu lớp trẻ, lăn lộn cùng lớp trẻ, cổ vũ và khích lệ họ. Những họa sĩ trẻ, đặc biệt ở Hải Phòng và khu vực phía bắc luôn coi anh là người anh ấm áp, đáng nể trọng - không phải vì anh dạy dỗ gì cao siêu, mà bởi cách anh sống, cách anh lắng nghe, cách anh chia sẻ cùng họ.

Đặng Tiến ít khi ngôn luận to tát để ai đó hiểu mình. Nhưng mỗi khi có bạn bè tụ họp, nhìn anh tất bật lo toan mà vẫn cười tủm tỉm, vẫn “dí dủm” rủ rê xuống Hải Phòng “có cá mới câu, vườn mới ra hoa, xuống anh chơi đi” - người ta biết, ở đâu có anh, ở đó có hơi ấm của tình bạn, tình người, tình nghệ sĩ - không màu mè mà chân thực và bền lâu.

Dù hiện nay anh không còn giữ chức Chủ tịch Hội Mỹ thuật Hải Phòng, sau hai nhiệm kỳ tròn vai và đầy tâm huyết, Đặng Tiến đã chủ động chuyển giao vị trí cho lớp trẻ trong kỳ đại hội năm ngoái - nhưng anh vẫn luôn âm thầm hỗ trợ, lặng lẽ đồng hành với những người kế nhiệm. Với nhiều người, anh vẫn là “chủ tịch tinh thần” của phong trào mỹ thuật thành phố cảng.

Và có lẽ, đó cũng chính là lý do vì sao trong tâm trí anh em văn nghệ, Đặng Tiến luôn là một “trạm bus” đặc biệt: Luôn mở cửa - để đón về những tấm lòng nghệ sĩ, những cuộc gặp không hẹn trước, những bữa rượu bất ngờ mà thấm ân tình. Một nơi chốn để người ta dừng lại, nghỉ ngơi và được là chính mình.

Có thể bạn quan tâm

Đối mặt để bảo vệ công lý

Đối mặt để bảo vệ công lý

Tiểu thuyết “Đối mặt” (NXB Công an nhân dân) của nhà văn Phạm Quang Long từng giành Giải A cuộc thi tiểu thuyết, truyện và ký về đề tài “Vì an ninh Tổ quốc và bình yên cuộc sống” lần thứ V, do Bộ Công an phối hợp tổ chức. Đây là một tiểu thuyết hình sự đầy đặn, kỳ công.

Một cảnh trong trích đoạn "Ôn Đình chém Tá".

Hát bội đang đến gần công chúng

Sáng Chủ nhật, khu vực đền Hùng trong khuôn viên Bảo tàng Lịch sử TP Hồ Chí Minh (cạnh Thảo Cầm Viên) được trang trí thành một sân khấu rực rỡ, phía dưới trưng bày các tấm poster đầy màu sắc hình nghệ sĩ hóa trang thành các nhân vật tuồng cổ. Khi biết nơi đây chuẩn bị biểu diễn hát bội (còn gọi là hát tuồng) của Nhà hát Nghệ thuật Hát bội thành phố, đông người dân và du khách háo hức chờ xem.

Ảnh: ANH QUÂN

Tạo sức bật mới

Cuối tuần qua, có hai sự kiện văn hóa lớn diễn ra cùng lúc tại Thủ đô và khu vực duyên hải Nam Trung Bộ. Sự kiện đầu tiên là khai mạc Lễ hội Sen Hà Nội 2026 với chủ đề “Sắc sen Hà Nội” tại vườn hoa Lý Tự Trọng (ngày 26/6 ở phường Tây Hồ).

Chị H’Kim Hoa Byă.

Hồi sinh hoa văn cổ Mnông trên thổ cẩm tơ tằm

Với sự phát triển của đời sống, các sản phẩm dệt thủ công đang dần vắng bóng. Những năm gần đây, các nghệ nhân ở Đắk Lắk, trong đó có chị Bya Hoa (nhóm dệt buôn Lê - xã Liên Sơn - tỉnh Đắk Lắk) đã phục hồi hoa văn thổ cẩm của đồng bào.

Lãnh đạo Đảng, Nhà nước, Hội nhà báo Việt Nam tham quan trong không gian chung của Hội báo. Ảnh: THÀNH ĐẠT

Vai trò lớn của báo chí trên mặt trận tuyên truyền

Một trong những việc lớn báo chí đang thực hiện là phản ánh sâu rộng công cuộc đưa Nghị quyết Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XIV vào cuộc sống. Với việc Đảng, Nhà nước, hệ thống chính trị từ trung ương tới địa phương và xã hội nỗ lực hiện thực hóa những mục tiêu trong Nghị quyết, báo chí có một thực tiễn to lớn, sôi nổi để theo sát, tuyên truyền đến bạn đọc rộng rãi.

Phía ngoài cánh cổng trường thi

Sáng cuối cùng của kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10, Hà Nội đã nắng từ rất sớm. Trước một điểm thi ở phường Cầu Giấy, một người mẹ kéo chiếc ghế nhựa vào sát gốc cây rồi ngồi xuống. Con trai chị vừa bước qua cổng trường ít phút trước.

Một góc triển lãm.

Phố thị, thiếu nữ và ký ức Á Đông

Diễn ra từ ngày 2/6 đến 15/7 tại không gian nghệ thuật the plARTform, lầu 2 chung cư 54 Ký Con, TP Hồ Chí Minh, đánh dấu cột mốc đặc biệt trong hành trình sáng tạo của họa sĩ Lương Toàn. Đây là triển lãm cá nhân đầu tiên của anh sau nhiều năm theo đuổi nghệ thuật.

Các văn nghệ sĩ Hải Phòng đón nhận những ấn phẩm đặc biệt của Báo Nhân Dân. Ảnh: THỦY NGUYÊN

Dấn thân để được nhiều hơn mất

Nhiều chia sẻ chân thành đã gợi mở suy nghĩ về sự dấn thân trong văn chương, báo chí, về những đắp đổi, nâng đỡ giữa nghiệp văn, nghề báo, về cái được và mất khi bước chân vào nghề viết. Đó là cảm nhận từ cuộc giao lưu giữa những người làm Báo Nhân Dân với các văn nghệ sĩ Hải Phòng, đồng thời cũng là nhà báo, cộng tác viên báo chí. Đây là hoạt động tại gian trưng bày Báo Nhân Dân trong Hội Báo toàn quốc 2026 vừa qua.

Học cách cho đi làm lẽ sống

Học cách cho đi làm lẽ sống

Thêm nhiều tấm gương, việc làm tốt đẹp được phản ánh sẽ làm cho xã hội thêm đẹp, thêm lành mạnh, yên bình, như lời Bác Hồ từng căn dặn: Mỗi người tốt, mỗi việc tốt là một bông hoa đẹp, cả dân tộc ta là một rừng hoa đẹp.

Một số trang Đông Dương tạp chí xưa.

Đông Dương tạp chí: Ánh khai minh còn sáng

Hơn một thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày số đầu tiên của Đông Dương tạp chí ra mắt độc giả, nhưng nhiều giá trị mà tạp chí này theo đuổi vẫn còn nguyên tính thời sự. Đông Dương tạp chí lúc ra đời đã mở ra không gian đối thoại giữa truyền thống và hiện đại, giữa tri thức Đông phương và tư duy khoa học phương Tây, góp phần đặt nền móng cho sự hình thành tư duy công dân hiện đại ở Việt Nam.

Đọc niềm tự hào chung của Nhà Búp

Đọc niềm tự hào chung của Nhà Búp

Đây là một tập thơ khá đặc biệt. Vì nó đến từ quá khứ, là tuyển tập văn thơ thiếu nhi Thái Bình 1973-1988, được NXB Văn học xuất bản quý II, năm 2026.

Minh họa: TÙNG NGUYỄN

Tạm biệt Chân Mây

Mây sà rất thấp. Buổi sáng ở ga thường thế. Từ phía Chân Mây, những dải mây trắng bò qua sườn núi, tràn khắp đường ray, phủ lên mái ga bàng bạc. Nhiều hôm, Phước đứng ngoài sân, chỉ còn thấy lờ mờ ánh đèn tín hiệu phía trước, đoàn tàu hiện ra chậm chạp như cũng đến từ cõi mây.

Nhặt từ sách

Nhặt từ sách

“Nếu là người lãnh đạo, bạn sẽ làm thế nào để mọi người có cùng mức độ tận tâm như bạn? Với cương vị lãnh đạo, Sam Walton có một khả năng rất đặc biệt là làm cho mọi người tin tưởng vào cách làm việc của Wal-Mart. Nhóm nhân viên điều hành đã áp dụng triết lý của ông khi ông còn sống, và cho đến nay họ vẫn tiếp tục theo gương ông.

Mãi mãi trường tồn giao thoa Văn với Báo

Mãi mãi trường tồn giao thoa Văn với Báo

Nhà văn, nhà báo lão thành Nguyễn Uyển, nguyên Tổng Biên tập báo Vĩnh Phú, nguyên Trưởng ban Công tác Hội - Hội Nhà báo Việt Nam. Ở tuổi 86, với gần 60 năm trong nghề viết, ông đã có nhiều tập bút ký, tiểu luận tập hợp những bài viết trong suốt những năm làm báo theo đuổi chủ đề “Học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Chủ tịch Hồ Chí Minh”. Ông chia sẻ nhân kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam.

Văn nghệ sĩ tham gia góp ý xây dựng nội dung cho các ấn phẩm của Báo Nhân Dân. Ảnh: KHIẾU MINH

Giữa dòng thời sự, vẫn cần những giọng văn

Nhiều nhà văn, nhà thơ còn hiện diện trong đời sống báo chí bằng những chuyên mục, bài bình luận, tản văn hay phóng sự. Họ mang vào báo chí giọng điệu, cách nhìn, khiến những trang báo nhiều khi không chỉ để đọc lấy thông tin mà còn để nhớ.

Ảnh: ANH QUÂN

Mùi báo giấy còn vương

Hồi tờ Tuổi trẻ thông báo ra số Cuối tuần cuối cùng để chuyển sang mô hình Tuổi trẻ cuối tháng, tôi hơi khựng lại, như thể có một thứ vốn quen thuộc, từng nằm yên trong nhịp sống suốt rất nhiều năm bỗng cũng bị cuốn vào sự dịch chuyển của thời cuộc, của cách con người đọc tin tức…