Đặng Tiến - “Trạm bus” văn nghệ Hải Phòng

Trong làng văn nghệ các tỉnh miền bắc, nếu có ai đó nhắc đến “trạm bus Hải Phòng” - một nơi chốn ấm áp, rộn ràng, mà bất kỳ ai cũng có thể tấp vào nghỉ chân, tụ họp, sẻ chia - thì cái tên Đặng Tiến hẳn sẽ hiện ra đầu tiên.
“Ngày nắng” (sơn dầu, 80 cm x 160 cm, tranh họa sĩ Đặng Tiến).
“Ngày nắng” (sơn dầu, 80 cm x 160 cm, tranh họa sĩ Đặng Tiến).

1. Là họa sĩ - đúng. Nhưng giới văn chương, âm nhạc, báo chí… ai cũng coi Đặng Tiến là người nhà. Anh từng làm thư ký tòa soạn cho báo Hải Phòng, từng lo “bếp núc” trang báo, hiểu nghề báo từ bên trong, thấu cảm những vất vả hậu trường. Chính vì thế, với anh em làm báo, đặc biệt là với anh em văn nghệ Báo Nhân Dân, mỗi lần cần vẽ gấp, tranh bị đổ, bài vừa bị thay, cần “cấp cứu” minh họa… chỉ cần gọi Đặng Tiến. Không bao giờ có chuyện “để đó đã” hay “xem đã”. Thậm chí một lần trong mục chân dung nhân vật, tôi đặt một họa sĩ khác vẽ về nhà văn Phạm Ngọc Tiến và Nguyễn Anh Vũ (khi đó đang là Giám đốc NXB Văn học), nhận bức vẽ thấy không lên được thần thái nhân vật, tôi gọi ngay cho Đặng Tiến: “Anh chữa cháy giúp em, vẽ lại gấp, mai em phải chuyển file in rồi”. Đặng Tiến không nề hà, hiểu tình thế, anh làm ngay, đúng hẹn, đúng chất, đúng tình.

Đặng Tiến có tài hiếm: Điều tiết được mọi tính cách văn nghệ. Giới nghệ sĩ vốn nhạy cảm, người bay bổng, người ngang ngạnh, người quá khắt khe - nhưng hầu như ai cũng được anh “chiều” đủ đầy mà vẫn giữ được nguyên tắc. Anh sống và ứng xử mộc mạc, chân thành nhưng không dễ dãi. Ẩn sau vẻ ngoài chất phác, tềnh toàng, bụi bụi ấy là một con người sâu sắc, hiểu người hiểu ta và luôn giữ sự tự trọng.

Chân dung họa sĩ Đặng Tiến qua phác họa của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Chân dung họa sĩ Đặng Tiến qua phác họa của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

2. Hải Phòng nhộn nhịp văn nghệ một phần là nhờ Đặng Tiến. Bạn bè từ Hà Nội, Thái Bình, Nam Định, thậm chí miền nam… thích tụ về Hải Phòng, không chỉ vì thành phố cảng có cá ngon, rượu mạnh, gió mặn mà còn vì có Đặng Tiến. Nhà anh là “trạm trung chuyển” cho mọi hội hè triển lãm, trại sáng tác, tụ họp dã ngoại. Năm bốn mùa, mười hai tháng, lúc nào anh cũng có bạn, có việc. Vợ anh - chị Thu - người phụ nữ tháo vát, khéo léo, chân tình - là hậu phương lặng lẽ nhưng vững chãi. Từ bữa cơm đậm vị Hải Phòng cho đến bọc thực phẩm gửi lên Hà Nội cho bạn bè đều chu đáo, đầy tình và thật lòng của vợ anh. Hồi dịch Covid bùng lên, Hà Nội cách trở, Đặng Tiến lo cho bạn bè như người nhà. Anh giục chị Thu chuẩn bị từng gói bánh đa cua, từng khay nem, từng bọc cá biển gửi lên Thủ đô - chỉ vì sợ anh em bạn bè thiếu thốn. Không ai nhờ, cũng chẳng phải nghĩa vụ. Nhưng đó là cách anh sống - chu đáo, lo toan, âm thầm.

Có người nói: Đặng Tiến làm Chủ tịch Hội Mỹ thuật Hải Phòng như thể làm Chủ tịch Công đoàn văn nghệ vậy. Trong suốt hai nhiệm kỳ gánh trọng trách đầu tàu cho Hội, lúc nào anh cũng bận rộn lo việc anh em. Người ốm, người buồn, người có xung đột, việc hội, việc đời - anh luôn đứng mũi chịu sào, hòa giải, gắn kết, quấn túm anh em. Không ồn ào, nhưng đâu có việc là anh có mặt. Chính nhờ vào cách ứng xử chân tình, có trước có sau ấy mà vị thế đời sống mỹ thuật Hải Phòng nhiều năm qua được nâng lên rõ rệt.

Đặng Tiến không chỉ gắn bó với anh em trong hội mà còn là cầu nối hiệu quả giữa các thế hệ họa sĩ, giữa nghệ sĩ Hải Phòng và các bậc đàn anh uy tín trong giới hội họa phía bắc, phía nam. Những cuộc triển lãm trong ngoài địa phương, cả ở nước ngoài, những trại sáng tác có sự tham gia nhiều thế hệ - từ những tên tuổi thành danh đến lớp trẻ mới vào nghề - đều có dấu ấn của anh. Anh là người biết tổ chức, vun vén sao cho hài hòa, để ai cũng thấy mình được tôn trọng. Ngay cả các nhà hảo tâm - những người yêu nghệ thuật và sẵn sàng góp sức - cũng dành cho Đặng Tiến sự tin cậy đặc biệt. Họ sẵn lòng ủng hộ không chỉ vì nghệ thuật, mà vì cái uy tín, cái tình và sự bao quát chân thành của anh.

“Ngày lạnh” (sơn dầu, 80 x 100 cm, tranh họa sĩ Đặng Tiến).

“Ngày lạnh” (sơn dầu, 80 x 100 cm, tranh họa sĩ Đặng Tiến).

3. Trong hội họa, Đặng Tiến cũng là một gương mặt riêng biệt. Anh không xuất thân từ trường lớp đào tạo chính quy, bài bản như nhiều người, con đường nghệ thuật của anh là sự tự học bền bỉ, chắc chắn. Tranh của Đặng Tiến thường thấy những hình ảnh thân thuộc: Rặng cây ven biển, ven sông, cầu ao lặng lẽ hay phố phường Hải Phòng của những ngày thường hoặc những góc vườn, hoa lá, những góc đời bình dị. Nhìn thoáng qua có vẻ gần gũi, tưởng như dễ nắm bắt, dễ bắt chước. Nhưng càng ngắm lâu, người xem càng nhận ra trong đó sự tiết chế đến tinh tế - từ cấu trúc bố cục, xử lý ánh sáng, cho đến nhịp điệu sắc độ. Mỗi bức tranh đều bộc lộ tay nghề được tôi luyện qua thời gian dài quan sát, thử nghiệm và chắt lọc. Chính sự lặng lẽ ấy khiến tranh Đặng Tiến có một thứ “nội lực mềm”: Không cầu kỳ nhưng không dễ gì tái hiện. Cái chất quen mà không cũ, cái giản dị nhưng không dễ dãi - đó là kết quả của trình nền kỹ thuật vững, một cảm thức thị giác sắc sảo và một đời sống nội tâm sâu lắng, khiêm nhường.

Vị thế của Đặng Tiến trong hội họa đã được khẳng định - tranh của anh được giới sưu tập yêu thích, có giá tốt trên thị trường. Nhưng điều đáng quý hơn, là ở chỗ: Dù “có giá”, anh không “có khoảng cách”. Trong khi giữa các thế hệ họa sĩ không hiếm những rào cản vô hình - sự phân biệt giữa “đã thành danh” và “đang tìm chỗ đứng” - thì Đặng Tiến lại là cầu nối giữa các thế hệ. Anh hiểu lớp trẻ, lăn lộn cùng lớp trẻ, cổ vũ và khích lệ họ. Những họa sĩ trẻ, đặc biệt ở Hải Phòng và khu vực phía bắc luôn coi anh là người anh ấm áp, đáng nể trọng - không phải vì anh dạy dỗ gì cao siêu, mà bởi cách anh sống, cách anh lắng nghe, cách anh chia sẻ cùng họ.

Đặng Tiến ít khi ngôn luận to tát để ai đó hiểu mình. Nhưng mỗi khi có bạn bè tụ họp, nhìn anh tất bật lo toan mà vẫn cười tủm tỉm, vẫn “dí dủm” rủ rê xuống Hải Phòng “có cá mới câu, vườn mới ra hoa, xuống anh chơi đi” - người ta biết, ở đâu có anh, ở đó có hơi ấm của tình bạn, tình người, tình nghệ sĩ - không màu mè mà chân thực và bền lâu.

Dù hiện nay anh không còn giữ chức Chủ tịch Hội Mỹ thuật Hải Phòng, sau hai nhiệm kỳ tròn vai và đầy tâm huyết, Đặng Tiến đã chủ động chuyển giao vị trí cho lớp trẻ trong kỳ đại hội năm ngoái - nhưng anh vẫn luôn âm thầm hỗ trợ, lặng lẽ đồng hành với những người kế nhiệm. Với nhiều người, anh vẫn là “chủ tịch tinh thần” của phong trào mỹ thuật thành phố cảng.

Và có lẽ, đó cũng chính là lý do vì sao trong tâm trí anh em văn nghệ, Đặng Tiến luôn là một “trạm bus” đặc biệt: Luôn mở cửa - để đón về những tấm lòng nghệ sĩ, những cuộc gặp không hẹn trước, những bữa rượu bất ngờ mà thấm ân tình. Một nơi chốn để người ta dừng lại, nghỉ ngơi và được là chính mình.

Có thể bạn quan tâm

Trung úy Trần Việt Hoàng, Chính trị viên Đại đội 14, Trung đoàn 4, Sư đoàn 5, Quân khu 7 lan tỏa giá trị của thơ ca thông qua hoạt cảnh sân khấu.

Trang sách mở đường văn trong quân ngũ

Không ít người lính trở thành nhà văn từ những thói quen rất giản dị: Đọc sách trong thư viện đơn vị, đọc báo ở Phòng Hồ Chí Minh, ghi lại cảm xúc sau chuyến hành quân hay ca trực đêm. Từ trang sách về lịch sử, chiến tranh, con người và cuộc sống quân ngũ, nhiều cán bộ, chiến sĩ dần hình thành nhu cầu suy ngẫm, ghi chép và sáng tạo. Hành trình từ người đọc đến người viết đang góp phần làm giàu đời sống văn hóa quân đội, lan tỏa hình ảnh Bộ đội Cụ Hồ, tiếp nối dòng văn học, báo chí và nghệ thuật quân đội.

Binh nhì Võ Lê Phúc Thịnh, chiến sĩ Đại đội 7, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 4, Sư đoàn 5, Quân khu 7 bên những trang sách cùng gia đình trong buổi thăm thân cuối tuần.

Hệ sinh thái đặc biệt đưa sách đến thao trường

Trong môi trường quân ngũ, mỗi cuốn sách đều trải qua những hành trình đặc biệt trước khi đến tay người lính. Hành trình ấy mang dấu ấn của cơ quan chính trị, đội ngũ cán bộ thư viện, chính trị viên, cán bộ đoàn và nhiều người làm công tác văn hóa ở cơ sở. Qua cống hiến âm thầm mà bền bỉ, họ góp phần kết nối tri thức đồng hành cùng cán bộ, chiến sĩ trong học tập, rèn luyện và thực hiện nhiệm vụ.

Nhà thơ Hoàng Cầm (trái) và nhà văn Kim Lân gặp gỡ trước cổng Hội Nhà văn Việt Nam ngày 23/3/2000. Ảnh: NGUYỄN ĐÌNH TOÁN

Lấy tình yêu nước, dân tộc, con người để làm thơ, viết kịch

Tháng năm nghề viết cho tôi may mắn được có một số lần gặp, hỏi chuyện nhà thơ “Lá diêu bông” Hoàng Cầm (1922-2010). Khi được nghe ông kể chuyện sáng tác kịch thơ “Kiều Loan” hồi đạo diễn Anh Tú dựng tuyệt phẩm này của ông trên sân khấu Nhà hát Tuổi trẻ năm 2025, anh đang là NSƯT. Lần thì ông hồi ức những kỷ niệm với nhà văn Kim Lân, nhà thơ Lê Đạt khi các ông lần lượt tạ thế. Dịp khác, những kỷ niệm trong trẻo hoa niên đi chơi, đi nghe hát quan họ. Và không thể nào không nhớ đến niềm thắm thiết những tình yêu gửi về các chị…

Lễ hội Ẩm thực chay TP Hồ Chí Minh 2026

Lễ hội Ẩm thực chay TP Hồ Chí Minh 2026

Lễ hội sẽ diễn ra từ ngày 24 đến 30/8 tại Công viên Bình Phú, dự kiến thu hút trên 350 nghìn lượt khách. Với chủ đề “Chọn ẩm thực xanh vì tương lai xanh”, Lễ hội lần thứ ba từ một sự kiện giới thiệu văn hóa và món ăn chay sẽ chuyển sang không gian thúc đẩy hệ sinh thái Ẩm thực xanh-Tiêu dùng xanh-Nông nghiệp xanh-Du lịch xanh và Kinh tế xanh.

Cuộc hành quân có một không hai

Cuộc hành quân có một không hai

Cuốn truyện ký “K8 - Cuộc hành quân ngược chiều” (NXB Hội Nhà văn, 2026) của nhà văn Nguyễn Phương Hà ra mắt vào tháng 4/2026. Chiến dịch K8 là một chủ trương lớn của Trung ương Đảng, Chính phủ và Bác Hồ đưa hơn ba vạn học sinh từ vùng tuyến lửa ra hậu phương miền bắc để tiếp tục học tập và cũng là để chuẩn bị lực lượng cho sự nghiệp cách mạng lâu dài.

Nhà thơ Bằng Việt. Ảnh tư liệu

Giữ lửa thơ cháy mãi

Vô hình trung “Bếp lửa” còn trở thành biểu tượng của ngọn lửa thi ca cháy suốt trong cuộc đời nhà thơ.

Ảnh: ANH QUÂN

Những chuỗi hành trình nghệ thuật

Trong hai ngày thứ bảy và chủ nhật cuối tuần qua (15 và 16/8) có một triển lãm ảnh song song với ra mắt sách của nhiếp ảnh gia Nguyễn Á tại Nhà Văn hóa Thanh Niên (số 21 Phạm Ngọc Thạch, phường Xuân Hòa, TP Hồ Chí Minh).

Tái sinh gáo dừa Bối Khê trong vẻ mới

Tái sinh gáo dừa Bối Khê trong vẻ mới

Từng là biểu tượng của sự đơn sơ một thời, chiếc gáo dừa mộc mạc đang được các nghệ nhân làng nghề Bối Khê khoác lên mình “chiếc áo” khảm trai sang trọng.

Tòa thành đất rộng lớn và được coi là cổ nhất khu vực Đông Nam Á.

Nhiều cân nhắc khi sắp làm hồ sơ thế giới thành Cổ Loa

Điều khó nhất với Cổ Loa là khoanh vùng vùng lõi! Đó là lưu ý từ Văn phòng UNESCO tại Việt Nam tại Hội thảo khoa học Nhận diện giá trị nổi bật toàn cầu của Khu di tích Cổ Loa do UBND Thành phố Hà Nội và Hội Khoa học lịch sử Việt Nam tổ chức. Tới đây hồ sơ đề nghị Khu di tích Cổ Loa là Di sản Thế giới sẽ được xây dựng.

Tìm điểm giao thoa truyền thống - hiện đại

Tìm điểm giao thoa truyền thống - hiện đại

Sau hai ngày ra mắt, MV “Thiên đường với người thương” của ca sĩ Phương Mỹ Chi đạt 2 triệu lượt xem, trở thành ca khúc đứng số 1 trên các nền tảng số, nhận nhiều sự quan tâm của công chúng trong nước và quốc tế, đặc biệt là niềm hứng khởi của các bạn trẻ trước các cảnh quay đầy chất điện ảnh cũng như âm nhạc giàu âm hưởng văn hóa Khmer Nam Bộ. Phương Mỹ Chi hạnh phúc chia sẻ ngay sau khi MV cán mốc 2 triệu lượt xem.

Ảnh: HẢI ANH

Ba tình huống

Ngày… năm 200x, tôi cưỡi chiếc xe SH mới mua, phóng nhanh trong phố cổ. Giữa giờ trưa, phố vắng, cưỡi trên con xe mới, nhu cầu được tăng adrenalin trong máu thúc đẩy cậu thanh niên mới lớn vít mạnh tay ga. Xe chạy “rẽ tóc”.

Gìn giữ di sản qua nghệ thuật đương đại

Gìn giữ di sản qua nghệ thuật đương đại

Những album của Hoàng Thùy Linh, hiệu ứng bùng nổ của “Bắc Bling” cùng nhiều sản phẩm lấy cảm hứng từ di sản truyền thống đang cho thấy nghệ thuật dân tộc chưa bao giờ lạc hậu trong đời sống đương đại. Nhiều nghệ sĩ trẻ đang nỗ lực miệt mài nhằm đưa các chất liệu truyền thống bước vào nhịp sống hiện đại. Đó không phải là sự “bắt trend”. Di sản dân tộc chưa bao giờ cần sự “giải cứu” bằng lòng thương cảm hay tiếc nuối. Thay vào đó, những giá trị này cần được thế hệ sau tiếp nhận bằng tinh thần cầu thị, học hỏi và khiêm nhường trước tiền nhân. Thời Nay xin giới thiệu chuyên đề do tác giả Lan Anh thực hiện.

Ca nương Kiều Anh.

Ca nương Kiều Anh: “Điều quan trọng không phải đưa được bao nhiêu biểu tượng”

12 tuổi, Kiều Anh đã là một ca nương triển vọng, với xuất thân trong gia đình 7 đời truyền thống ca trù. Những dự án âm nhạc của cô sau này, đều ít nhiều mang hơi thở của thứ âm nhạc đã ngấm vào máu. Cô không đo thành công bằng doanh thu hay lượt xem, mà kỳ vọng tạo ra những giá trị từ sự kế thừa văn hóa truyền thống.

Bà Quỳnh Phạm - Giám đốc Phát triển đối tác, nghệ thuật trình diễn, Trung tâm đổi mới và Bảo tồn giá trị di sản.

Không thể tiếp cận di sản bằng tâm thế vay mượn hay chiếm dụng bề mặt

“Nhìn vào bức tranh nghệ thuật hiện nay, chúng ta thấy một tín hiệu đáng mừng khi văn hóa truyền thống đang trở thành mối quan tâm của thế hệ trẻ. Rất nhiều chất liệu dân gian đã được đưa vào các sản phẩm giải trí. Tuy nhiên, nếu chúng ta chỉ coi văn hóa truyền thống như một công cụ để tạo ra các xu hướng ngắn hạn nhằm thu hút triệu view, triệu like trên mạng xã hội, thì những hiệu ứng đó sẽ trôi qua rất nhanh.

Bản thảo của nhà văn Nguyễn Thi tại Bảo tàng Văn học Việt Nam. Ảnh: HOÀNG HOA

Phía sau trang văn

Không ít độc giả hình dung nghề văn là một công việc nhẹ nhàng: Người viết ngồi trong phòng điều hòa, đợi cảm hứng tìm đến rồi đặt bút mà thành tác phẩm. Thực ra, phía sau trang văn là những đêm dài mất ngủ, là những tháng năm tích lũy kinh nghiệm sống, không ngừng học hỏi, lao động miệt mài, thể hiện ý thức trách nhiệm và bản lĩnh của mỗi người cầm bút.

Nhà văn Lê Phương Liên (giữa) cùng nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, TS giáo dục Thụy Anh trong một cuộc giao lưu của Câu lạc bộ Đọc sách cùng con. Ảnh: QUANG HƯNG

Người đi đường dài cùng trẻ thơ

Hơn nửa thế kỷ cầm bút, nhà văn Lê Phương Liên đã đi trên con đường vun đắp cho văn học thiếu nhi Việt Nam bằng sự bền bỉ hiếm có. Từ những truyện ngắn đầu tay viết cho thiếu nhi, những năm tháng làm biên tập ở NXB Kim Đồng đến cuốn "Bạn văn của tuổi thơ" vừa ra mắt, hành trình ấy không chỉ là hành trình của một người sáng tác, mà còn là hành trình lưu giữ ký ức của văn học thiếu nhi Việt Nam.

Đến thư viện, các em được các cô tận tình chỉ dạy từng nét vẽ.

Hè trong trang sách

Đó là chủ đề được Thư viện tỉnh Lai Châu triển khai hiệu quả trong hè 2026, giúp các bạn nhỏ thoát khỏi sự lệ thuộc vào các thiết bị điện tử như: Ipas, ti vi, điện thoại…

Nhà thơ, nhạc sĩ, họa sĩ Bàng Ái Thơ đón nhận 3 cuốn sách của nữ sĩ Canada Linda Mazur.

Đặc sắc thư viện Đồi Nghệ sĩ

Ẩn mình giữa không gian thanh bình của núi rừng Yên Bài (Hà Nội), Đồi Nghệ sĩ hơn 5 năm qua đã trở thành điểm hẹn văn hóa của nhiều văn nghệ sĩ trong và ngoài nước. Chỉ mới xây dựng từ mùa xuân 2026, Thư viện Đồi Nghệ sĩ ra đời như một bước đi kết nối di sản chữ nghĩa.

Neo lại tình yêu, sự hy sinh

Neo lại tình yêu, sự hy sinh

Viết truyện cho thiếu nhi đã khó, dựng một huyền thoại vừa chân thực vừa sống động trong thế giới của những đứa trẻ càng khó hơn. Nhưng lật từng phần trong tập truyện thiếu nhi “Huyền thoại trên đồi cao” của Lệ Hằng, tôi đã thấy nhà văn thật thành công trong việc không dễ này.

Nhiều biên đạo trẻ dùng chất liệu dân gian để sáng tạo nên những hình thức biểu đạt mới. Ảnh: K.MINH

Nghệ thuật múa tăng sức mạnh mềm hội nhập

Trong nhiều cuộc thảo luận về sức mạnh văn hóa của các quốc gia, các lĩnh vực điện ảnh, âm nhạc, mỹ thuật hay thời trang thường được xem là những lĩnh vực có khả năng lan tỏa mạnh mẽ. Tuy nhiên, ở một góc nhìn khác, nghệ thuật múa - đặc biệt là múa dân tộc đang âm thầm trở thành một trong những phương tiện biểu đạt hiệu quả của sức mạnh mềm văn hóa.