Đặng Tiến - “Trạm bus” văn nghệ Hải Phòng

Trong làng văn nghệ các tỉnh miền bắc, nếu có ai đó nhắc đến “trạm bus Hải Phòng” - một nơi chốn ấm áp, rộn ràng, mà bất kỳ ai cũng có thể tấp vào nghỉ chân, tụ họp, sẻ chia - thì cái tên Đặng Tiến hẳn sẽ hiện ra đầu tiên.
“Ngày nắng” (sơn dầu, 80 cm x 160 cm, tranh họa sĩ Đặng Tiến).
“Ngày nắng” (sơn dầu, 80 cm x 160 cm, tranh họa sĩ Đặng Tiến).

1. Là họa sĩ - đúng. Nhưng giới văn chương, âm nhạc, báo chí… ai cũng coi Đặng Tiến là người nhà. Anh từng làm thư ký tòa soạn cho báo Hải Phòng, từng lo “bếp núc” trang báo, hiểu nghề báo từ bên trong, thấu cảm những vất vả hậu trường. Chính vì thế, với anh em làm báo, đặc biệt là với anh em văn nghệ Báo Nhân Dân, mỗi lần cần vẽ gấp, tranh bị đổ, bài vừa bị thay, cần “cấp cứu” minh họa… chỉ cần gọi Đặng Tiến. Không bao giờ có chuyện “để đó đã” hay “xem đã”. Thậm chí một lần trong mục chân dung nhân vật, tôi đặt một họa sĩ khác vẽ về nhà văn Phạm Ngọc Tiến và Nguyễn Anh Vũ (khi đó đang là Giám đốc NXB Văn học), nhận bức vẽ thấy không lên được thần thái nhân vật, tôi gọi ngay cho Đặng Tiến: “Anh chữa cháy giúp em, vẽ lại gấp, mai em phải chuyển file in rồi”. Đặng Tiến không nề hà, hiểu tình thế, anh làm ngay, đúng hẹn, đúng chất, đúng tình.

Đặng Tiến có tài hiếm: Điều tiết được mọi tính cách văn nghệ. Giới nghệ sĩ vốn nhạy cảm, người bay bổng, người ngang ngạnh, người quá khắt khe - nhưng hầu như ai cũng được anh “chiều” đủ đầy mà vẫn giữ được nguyên tắc. Anh sống và ứng xử mộc mạc, chân thành nhưng không dễ dãi. Ẩn sau vẻ ngoài chất phác, tềnh toàng, bụi bụi ấy là một con người sâu sắc, hiểu người hiểu ta và luôn giữ sự tự trọng.

Chân dung họa sĩ Đặng Tiến qua phác họa của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Chân dung họa sĩ Đặng Tiến qua phác họa của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

2. Hải Phòng nhộn nhịp văn nghệ một phần là nhờ Đặng Tiến. Bạn bè từ Hà Nội, Thái Bình, Nam Định, thậm chí miền nam… thích tụ về Hải Phòng, không chỉ vì thành phố cảng có cá ngon, rượu mạnh, gió mặn mà còn vì có Đặng Tiến. Nhà anh là “trạm trung chuyển” cho mọi hội hè triển lãm, trại sáng tác, tụ họp dã ngoại. Năm bốn mùa, mười hai tháng, lúc nào anh cũng có bạn, có việc. Vợ anh - chị Thu - người phụ nữ tháo vát, khéo léo, chân tình - là hậu phương lặng lẽ nhưng vững chãi. Từ bữa cơm đậm vị Hải Phòng cho đến bọc thực phẩm gửi lên Hà Nội cho bạn bè đều chu đáo, đầy tình và thật lòng của vợ anh. Hồi dịch Covid bùng lên, Hà Nội cách trở, Đặng Tiến lo cho bạn bè như người nhà. Anh giục chị Thu chuẩn bị từng gói bánh đa cua, từng khay nem, từng bọc cá biển gửi lên Thủ đô - chỉ vì sợ anh em bạn bè thiếu thốn. Không ai nhờ, cũng chẳng phải nghĩa vụ. Nhưng đó là cách anh sống - chu đáo, lo toan, âm thầm.

Có người nói: Đặng Tiến làm Chủ tịch Hội Mỹ thuật Hải Phòng như thể làm Chủ tịch Công đoàn văn nghệ vậy. Trong suốt hai nhiệm kỳ gánh trọng trách đầu tàu cho Hội, lúc nào anh cũng bận rộn lo việc anh em. Người ốm, người buồn, người có xung đột, việc hội, việc đời - anh luôn đứng mũi chịu sào, hòa giải, gắn kết, quấn túm anh em. Không ồn ào, nhưng đâu có việc là anh có mặt. Chính nhờ vào cách ứng xử chân tình, có trước có sau ấy mà vị thế đời sống mỹ thuật Hải Phòng nhiều năm qua được nâng lên rõ rệt.

Đặng Tiến không chỉ gắn bó với anh em trong hội mà còn là cầu nối hiệu quả giữa các thế hệ họa sĩ, giữa nghệ sĩ Hải Phòng và các bậc đàn anh uy tín trong giới hội họa phía bắc, phía nam. Những cuộc triển lãm trong ngoài địa phương, cả ở nước ngoài, những trại sáng tác có sự tham gia nhiều thế hệ - từ những tên tuổi thành danh đến lớp trẻ mới vào nghề - đều có dấu ấn của anh. Anh là người biết tổ chức, vun vén sao cho hài hòa, để ai cũng thấy mình được tôn trọng. Ngay cả các nhà hảo tâm - những người yêu nghệ thuật và sẵn sàng góp sức - cũng dành cho Đặng Tiến sự tin cậy đặc biệt. Họ sẵn lòng ủng hộ không chỉ vì nghệ thuật, mà vì cái uy tín, cái tình và sự bao quát chân thành của anh.

“Ngày lạnh” (sơn dầu, 80 x 100 cm, tranh họa sĩ Đặng Tiến).

“Ngày lạnh” (sơn dầu, 80 x 100 cm, tranh họa sĩ Đặng Tiến).

3. Trong hội họa, Đặng Tiến cũng là một gương mặt riêng biệt. Anh không xuất thân từ trường lớp đào tạo chính quy, bài bản như nhiều người, con đường nghệ thuật của anh là sự tự học bền bỉ, chắc chắn. Tranh của Đặng Tiến thường thấy những hình ảnh thân thuộc: Rặng cây ven biển, ven sông, cầu ao lặng lẽ hay phố phường Hải Phòng của những ngày thường hoặc những góc vườn, hoa lá, những góc đời bình dị. Nhìn thoáng qua có vẻ gần gũi, tưởng như dễ nắm bắt, dễ bắt chước. Nhưng càng ngắm lâu, người xem càng nhận ra trong đó sự tiết chế đến tinh tế - từ cấu trúc bố cục, xử lý ánh sáng, cho đến nhịp điệu sắc độ. Mỗi bức tranh đều bộc lộ tay nghề được tôi luyện qua thời gian dài quan sát, thử nghiệm và chắt lọc. Chính sự lặng lẽ ấy khiến tranh Đặng Tiến có một thứ “nội lực mềm”: Không cầu kỳ nhưng không dễ gì tái hiện. Cái chất quen mà không cũ, cái giản dị nhưng không dễ dãi - đó là kết quả của trình nền kỹ thuật vững, một cảm thức thị giác sắc sảo và một đời sống nội tâm sâu lắng, khiêm nhường.

Vị thế của Đặng Tiến trong hội họa đã được khẳng định - tranh của anh được giới sưu tập yêu thích, có giá tốt trên thị trường. Nhưng điều đáng quý hơn, là ở chỗ: Dù “có giá”, anh không “có khoảng cách”. Trong khi giữa các thế hệ họa sĩ không hiếm những rào cản vô hình - sự phân biệt giữa “đã thành danh” và “đang tìm chỗ đứng” - thì Đặng Tiến lại là cầu nối giữa các thế hệ. Anh hiểu lớp trẻ, lăn lộn cùng lớp trẻ, cổ vũ và khích lệ họ. Những họa sĩ trẻ, đặc biệt ở Hải Phòng và khu vực phía bắc luôn coi anh là người anh ấm áp, đáng nể trọng - không phải vì anh dạy dỗ gì cao siêu, mà bởi cách anh sống, cách anh lắng nghe, cách anh chia sẻ cùng họ.

Đặng Tiến ít khi ngôn luận to tát để ai đó hiểu mình. Nhưng mỗi khi có bạn bè tụ họp, nhìn anh tất bật lo toan mà vẫn cười tủm tỉm, vẫn “dí dủm” rủ rê xuống Hải Phòng “có cá mới câu, vườn mới ra hoa, xuống anh chơi đi” - người ta biết, ở đâu có anh, ở đó có hơi ấm của tình bạn, tình người, tình nghệ sĩ - không màu mè mà chân thực và bền lâu.

Dù hiện nay anh không còn giữ chức Chủ tịch Hội Mỹ thuật Hải Phòng, sau hai nhiệm kỳ tròn vai và đầy tâm huyết, Đặng Tiến đã chủ động chuyển giao vị trí cho lớp trẻ trong kỳ đại hội năm ngoái - nhưng anh vẫn luôn âm thầm hỗ trợ, lặng lẽ đồng hành với những người kế nhiệm. Với nhiều người, anh vẫn là “chủ tịch tinh thần” của phong trào mỹ thuật thành phố cảng.

Và có lẽ, đó cũng chính là lý do vì sao trong tâm trí anh em văn nghệ, Đặng Tiến luôn là một “trạm bus” đặc biệt: Luôn mở cửa - để đón về những tấm lòng nghệ sĩ, những cuộc gặp không hẹn trước, những bữa rượu bất ngờ mà thấm ân tình. Một nơi chốn để người ta dừng lại, nghỉ ngơi và được là chính mình.

Có thể bạn quan tâm

 Nhân dân chào đón quân giải phóng tiến vào Sài Gòn. Ảnh tư liệu

Làm sao quên được ngày hòa bình

Tôi về Sài Gòn hơi chậm, ngày 7/5/1975 tôi mới có mặt tại Sài Gòn. May quá, tôi kịp dự lễ mừng chiến thắng, mừng Thống Nhất Hòa Bình diễn ra vào ngày 15/5/1975.

Thượng thư Ninh Tốn và giá trị thời đại

Thượng thư Ninh Tốn và giá trị thời đại

Ngày 25/4, dịp kỷ niệm 30 năm nhà thờ chi thứ hai của dòng họ Ninh được cấp bằng Di tích Quốc gia (1996), tộc họ Ninh tổ chức Hội thảo khoa học “Di sản văn hóa dòng họ, danh nhân Thượng thư Ninh Tốn (1744 - 1795)” tại làng Côi Trì (xã Yên Mạc, Ninh Bình).

Đêm hội Hoa đăng Hồ Văn

Đêm hội Hoa đăng Hồ Văn

Ngày 3/5 tới, tại Hồ Văn (thuộc Di tích Văn Miếu - Quốc Tử Giám), Ban Quản lý Di tích sẽ phối hợp Công ty Cổ phần Thương mại và Dịch vụ Upleaf Việt Nam tổ chức sự kiện văn hóa trải nghiệm "Đêm hội Hoa đăng Hồ Văn" với chủ đề "Thắp Đăng Khai Trí - Gửi Nguyện Thành Danh".

Viếng nghĩa trang Liệt sĩ. Ảnh: NAM HẢI

Ngày mẹ tôi “đi gặp” cha tôi

Sau 36 năm đất nước hòa bình, thống nhất, sáng 23/7/2011 (Tân Mão), trong Nghĩa trang liệt sĩ Cần Giuộc, mẹ tôi mới được gặp cha tôi. Tôi mường tượng và thấy như trước mắt mình hình ảnh mẹ lui cui thắp hương, bóng mẹ nhỏ thó giữa bạt ngàn mộ chí trắng toát, chưa xác định được danh tính.

Các tập san Sinh hoạt, Xây dựng... được bí mật biên soạn và phát hành năm 1973 tại Trại 6 (Trại Phú An).

Chứng tích về sự không khuất phục

Những trang báo viết tay nhòe mực, lá cờ thêu vội trong buồng giam hay bản danh sách ký tên trước giờ vượt biển..., ở “địa ngục trần gian” Côn Đảo, những kỷ vật đó là lời khẳng định đanh thép về một ý chí chưa bao giờ bị khuất phục.

Một tiến trình độc đáo

Một tiến trình độc đáo

Sau 12 năm tập hợp, biên soạn và tuyển chọn, nhà văn Lê Quang Trang và nhà văn Trần Thị Thắng đã hoàn thành tập sách “Văn học giải phóng miền Nam Việt Nam: Một tiến trình độc đáo” (NXB Tổng hợp TP Hồ Chí Minh).

Ông Ksor Thuông (ơi H' Que), buôn Ji, xã Ia Dreh, trong lễ cúng trưởng thành của người Gia Rai.

Giữ được nghệ nhân mới giữ được “hồn cốt” đại ngàn

Giữa đại ngàn Tây Nguyên, nơi những buôn làng Ba Na, Gia Rai, có một lớp người lặng lẽ giữ vai trò đặc biệt quan trọng: Các nghệ nhân khấn. Họ thực hành nghi lễ, là “bộ nhớ sống” lưu giữ hệ thống tri thức dân gian, tín ngưỡng và nghệ thuật ngôn từ độc đáo của cộng đồng.

Tôn kính người xưa

Tôn kính người xưa

Trong những ngày nghỉ lễ 30/4 và 1/5 sắp tới, và ngày Giỗ Tổ Hùng Vương (mồng 10 tháng Ba, Bính Ngọ) vừa qua, thì cũng đồng thời, một loạt các sự kiện liên ngành đặc biệt ở các địa phương khắp ba miền cùng diễn ra.

Quang cảnh tọa đàm. Ảnh: SƠN HẢI

Mở lối kinh tế di sản

Trong bối cảnh kinh tế sáng tạo được xác định là một trụ cột tăng trưởng mới, câu chuyện “kinh tế di sản” không còn dừng ở khái niệm, mà đã trở thành yêu cầu thực tiễn.

Dòng sông miền Tây. Ảnh: NAM NGUYỄN

Dòng sông không địa chỉ...

Trong hành trình rong ruổi của mình, có dòng sông tôi ghé lại chỉ để... thương một người. Với tôi, dòng sông Cái Lớn và chú Nguyễn Văn Lúa (cù lao Tắc Cậu, xã Châu Thành (Kiên Giang cũ), nay là An Giang) là một ký ức như thế.

Bibonne (bên phải) trong lúc ghi hình phỏng vấn huấn luyện viên Mai Đức Chung.

Làm phim về Việt Nam để hiểu nguồn cội

Sau bốn năm từ khi công chiếu phim tài liệu đầu tay về Việt Nam, quê hương của bà nội, nhan đề “Once upon a Bridge in Vietnam” (tạm dịch: Xưa, nơi một cây cầu ở Việt Nam), Francois Bibonne giới thiệu cuốn phim tiếp theo, được xem như tập hai.

Không gian ngói (Đông Anh, Hà Nội) gợi hình ảnh một cái cây lớn với lớp màng bao che bằng ngói. Ảnh: LÊ MINH HOÀNG

Kiến trúc không phải như một thứ xa xỉ

KTS Đoàn Thanh Hà (H&P Architects, Việt Nam) là một trong 5 người đoạt Giải thưởng Toàn cầu về Kiến trúc bền vững năm 2026, do UNESCO bảo trợ và là một trong những giải thưởng lớn trong hệ thống giải thưởng của Hiệp hội Kiến trúc sư thế giới UIA.

Việc nhiều du khách sử dụng trang phục khác với bản địa dễ gây lệch nhận diện bản sắc văn hóa địa phương.

Nỗi lo trang phục ngoại lai ở Sa Pa

Tại một số điểm du lịch ở Sa Pa (Lào Cai), sự xuất hiện ngày càng nhiều các bộ trang phục ngoại lai đang làm nhòe đi bản sắc vốn là sức hút riêng của phố núi.

Thi viết “Cha và con gái” lần thứ 4

Thi viết “Cha và con gái” lần thứ 4

Hôm qua ngày 22/4, tạp chí Gia đình Việt Nam phối hợp Trường đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Hà Nội phát động Cuộc thi viết “Cha và con gái” lần thứ 4 - năm 2026, tiếp tục khơi gợi những câu chuyện đời thường về tình thân trong bối cảnh xã hội nhiều biến chuyển.

Cần giữ cho bạn đọc tiếp cận các nguồn sách, được sáng tác một cách trung thực, viết nên từ trái tim, cảm xúc con người. Ảnh: HOÀNG HOA

Nhiều gợi mở từ chuyên đề “Chống AI lũng đoạn văn chương”

Chuyên đề “Chống AI lũng đoạn văn chương” trên báo Thời Nay số 1696 ra ngày 16/4/2026 đã được nhiều bạn đọc chú ý với những phản hồi tích cực. Không chỉ có những ý kiến đồng tình, báo còn nhận được những gợi mở mới, bàn sâu thêm từ nội dung chuyên đề.

Người dân trải nghiệm mô hình hội sách khuyến đọc được tổ chức tại chung cư Vista Verde (phường Cát Lái).

Đa dạng cách lan tỏa văn hóa đọc

Đón “Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam” năm 2026, Sở Văn hóa và Thể thao Thành phố Hồ Chí Minh phối hợp phường Cát Lái lần đầu tiên thí điểm hội sách khuyến đọc tại khu dân cư với chủ đề “Tuần đọc sách cộng đồng - Mỗi người một cuốn sách”.

Bà Vũ Thị Quỳnh Liên trong lễ ra mắt Tủ sách thanh niên.

Làm thực chất để Ngày sách không là phong trào nhất thời

Trên cả nước đang diễn ra các hoạt động sôi nổi hưởng ứng Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam 21/4. Đây cũng là dịp để nhìn lại những nỗ lực bền bỉ của các cấp ngành, đơn vị xuất bản trong việc nuôi dưỡng thói quen đọc trong cộng đồng, nhất là thế hệ trẻ.

Tìm mua sách tại hội sách bên Hồ Gươm (Hà Nội).

Nuôi thói quen “đọc sâu” thời AI

Trong thời đại trí tuệ nhân tạo (AI) và công nghệ số, việc tiếp cận thông tin trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết. Nhưng cũng chính lúc ấy, văn hóa đọc lại đứng trước nhiều thách thức. Khi sách vẫn được xuất bản nhiều hơn, đẹp hơn, câu hỏi đặt ra là: Con người có còn đọc sâu?

Thi sĩ “vẽ bóng mình trên vết sẹo bong da”

Thi sĩ “vẽ bóng mình trên vết sẹo bong da”

Thi sĩ Đinh Minh Thiện vừa trình làng tập thơ thứ tư: “Bản giao hưởng tháng Tư” (NXB Hội Nhà văn). Ở tập thơ này, nhãn quan của một họa sĩ đối thoại không hồi kết với chiều sâu tĩnh tại của một tâm hồn hướng Phật.

Đoàn văn nghệ sĩ đi thực tế sáng tác ở Pù Luông.

Nét truyền thống mở lối du lịch cộng đồng

Giữa trùng điệp núi rừng miền tây xứ Thanh, thôn Bản Báng - vùng đệm thuộc Khu Bảo tồn thiên nhiên Pù Luông (xã Pù Luông) là điểm sáng mới của du lịch cộng đồng. Không chạy theo số lượng và phát triển nóng, người dân Bản Báng chọn cho mình hướng đi chậm nhưng chắc chắn, với điểm tựa là những giá trị bản địa đặc sắc.

Một tác phẩm của Vua Hàm Nghi.

Xem tranh của Vua Hàm Nghi

Trong chiều 18/4 vừa qua, tại Thủ đô đã diễn ra một hội thảo. Đó là hội thảo “Kết nối, phát huy di sản văn hóa gắn với phát triển công nghiệp văn hóa trong kỷ nguyên mới”, do Hiệp hội Phát triển Công nghiệp văn hóa Việt Nam tổ chức, thu hút được sự tham gia đông đảo của nhiều chuyên gia.

Cần có chính sách động viên kịp thời những chủ thể đang nắm giữ và lan tỏa bản sắc văn hóa.

Giữ bản sắc phải từ người giữ lửa

Nhân ngày Văn hóa các dân tộc Việt Nam (19/4), nhìn lại chặng đường bảo tồn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc thiểu số (DTTS) có thể thấy, để di sản thật sự “sống” bền lâu, vẫn cần thêm những chính sách sát thực tiễn và sự tiếp sức đúng chỗ cho nghệ nhân.