Chuyên đề: Sớm hiện thực hóa giấc mơ nghệ thuật làm giàu không gian công cộng

Phát triển nghệ thuật để tạo nên giá trị văn hóa cộng đồng, du lịch, kinh tế là chủ trương đúng đắn, giàu tiềm năng. Nhưng làm đẹp các không gian công cộng bằng nghệ thuật nhằm tạo ra hiệu quả thẩm mỹ và thúc đẩy du lịch, dịch vụ còn là giấc mơ chưa được hiện thực hóa tích cực.

Người dân rèn luyện thể thao trong Công viên Cổ Tân (phường Hoàn Kiếm), bên cạnh tác phẩm “Hồi sinh”. Ảnh: NGHỆ SĨ CUNG CẤP
Người dân rèn luyện thể thao trong Công viên Cổ Tân (phường Hoàn Kiếm), bên cạnh tác phẩm “Hồi sinh”. Ảnh: NGHỆ SĨ CUNG CẤP

Thực tế nhiều hoạt động nghệ thuật sôi nổi và đông đảo gần đây tại các không gian quảng trường, công viên, phố đi bộ… của Hà Nội đang như những thúc giục mạnh mẽ cho tiến trình này. Làm thế nào để nghệ thuật trở nên một phần giá trị, bản sắc, thương hiệu của đô thị thông qua các không gian công cộng?

Nghệ thuật: Giá trị kinh tế cho đô thị hiện đại

Dù đã hiện diện trong đời sống đô thị nhiều năm qua, nhưng các tác phẩm nghệ thuật công cộng trong thành phố Hà Nội vẫn thường bị coi là yếu tố trang trí, làm đẹp không gian, chưa đóng góp nhiều cho tăng trưởng kinh tế. Làm sao để các tác phẩm này là đòn bẩy mạnh mẽ cho kinh tế đô thị, góp phần tạo nên bản sắc, kích thích du lịch? Câu trả lời: Nếu chúng là một phần trong chiến lược quy hoạch phát triển đô thị hiện đại.

Không chỉ để ngắm

Tháng 9/2024, bão Yagi khiến cây xà cừ trăm tuổi tại vườn hoa Cổ Tân, Hà Nội bị quật đổ. Từ mất mát ấy, một dự án nghệ thuật độc đáo đã hình thành: “Hồi sinh”, tên tác phẩm sắp đặt được tạo nên từ chính thân cây đổ, dưới bàn tay của nghệ sĩ Tia-Thủy Nguyễn cùng các cộng sự. Với nhiều người, sự “hồi sinh” này là cách một đô thị biết gìn giữ ký ức, biến mất mát thành tác phẩm nghệ thuật, tạo ra giá trị mới cho không gian công cộng.

Tuy nhiên, theo đánh giá của bà Vũ Hoàng Quyên, chuyên gia kinh tế phát triển, một tác phẩm nghệ thuật đương đại trong không gian công cộng không chỉ là câu chuyện thẩm mỹ hay giải trí đơn thuần, mà nó mang lại giá trị đa chiều cho đô thị đó, trong đó có giá trị kinh tế. Giá trị đầu tiên, đó là tạo ra chất xúc tác cho nhiều hoạt động khác diễn ra chung quanh tác phẩm nghệ thuật, thí dụ các triển lãm, buổi biểu diễn ngoài trời, và các hoạt động vui chơi, giải trí...

Giá trị thứ hai là kích hoạt các hoạt động kinh doanh trong không gian chung quanh tác phẩm. Một nghiên cứu của Quỹ chuyên đầu tư cho các dự án nghệ thuật ở Mỹ (Quỹ National Endowment for the Arts) cho thấy, đầu tư 1 đồng cho tác phẩm nghệ thuật trong không gian công cộng sẽ kích hoạt thêm được 1,5 đồng sau 5 năm từ các hoạt động kinh doanh chung quanh như: Quán cafe, nhà hàng, sản phẩm phái sinh... Một nghiên cứu khác của Viện Urban Land Institute, Mỹ (Viện Đất đai Đô thị) cũng cho thấy, các tác phẩm nghệ thuật công cộng có thể giúp tăng giá trị bất động sản chung quanh lên 20%.

Cuối cùng là giá trị đối với chính các cư dân sinh sống quanh không gian sáng tạo và khách du lịch. Ngoài ra, chính quyền địa phương cũng có thêm giá trị về thương hiệu. Khách quốc tế khi đến một vùng đất mới để tham quan, du lịch hay làm việc đều quan tâm đến sức sống của thành phố và tìm kiếm một không gian yêu thích. Do đó, việc có nhiều hơn các không gian triển lãm và sắp đặt nghệ thuật công cộng sẽ giúp tăng thời gian đi bộ, lưu trú và trải nghiệm tương tác của người dân và du khách. Thương hiệu của một thành phố, tính sáng tạo, năng động của nó sẽ giúp thu hút người tài giỏi và các nhà đầu tư.

Thực tế, đầu tư vào nghệ thuật công cộng có thể mang lại lợi tức kinh tế và xã hội vượt trội. Một thí dụ điển hình là dự án High Line ở New York, Mỹ - nơi tuyến đường sắt bỏ hoang giữa lòng thành phố được hồi sinh thành công viên trên cao với các tác phẩm nghệ thuật đương đại, cây xanh và không gian cộng đồng. Kết quả là giá bất động sản quanh khu vực tăng gần gấp đôi, lượng khách du lịch tăng mạnh, và hình ảnh New York như một “đô thị sáng tạo” được củng cố mạnh mẽ.

TS Ngô Anh Đào, chuyên gia quy hoạch, sinh thái, Giám đốc Công ty cổ phần Giải pháp Đô thị - Nông thôn cho rằng, cần có một cách nhìn mới về phát triển đô thị, một đô thị sáng tạo không thể chỉ dựa trên công nghệ hay hạ tầng mà còn phải dựa trên năng lực “kể chuyện” của thành phố đó qua địa điểm không gian, ký ức, nơi chốn và các tác phẩm nghệ thuật.

122.jpg
Không gian chung của làng làm hương truyền thống Quảng Phú Cầu (Ứng Hòa, Hà Nội) đã trở thành điểm đến cuốn hút du khách. Ảnh: HOÀNG HOA

Nghệ thuật là chiến lược cho đô thị sáng tạo

Việc phát triển các tổ hợp sáng tạo và không gian nghệ thuật công cộng đang trở thành xu thế tất yếu của các đô thị hiện đại trong thời đại kinh tế tri thức. Là thành viên của Mạng lưới Thành phố Sáng tạo của UNESCO, Hà Nội đang từng bước định hình một chiến lược phát triển mới, nơi nghệ thuật và sáng tạo trở thành động lực cho kinh tế đô thị.

Theo kiến trúc sư Đoàn Kỳ Thanh, người sáng lập không gian sáng tạo “Zone 9” đầu tiên ở Hà Nội, mỗi đô thị cần một số điểm nhấn, không nhất thiết là tòa nhà cao nhất hay dự án đắt giá nhất mà là những công trình có thể tạo ra ký ức tập thể, không gian, nơi chốn. Các công trình nghệ thuật công cộng đó đóng vai trò như một dạng hạ tầng trong “quy hoạch mềm” giúp thành phố phát triển bền vững cả về du lịch và thương hiệu đô thị. Yếu tố này cần phải hiểu là khả năng linh hoạt của đô thị trong việc dành không gian cho các sáng tạo nghệ thuật chưa được dự đoán trước trong các bản vẽ ban đầu.

Như dự án hồi sinh cây xà cừ ở Hà Nội cho thấy tiềm năng to lớn nếu nghệ thuật được ứng dụng phù hợp trong quy hoạch đô thị. Ở dự án này, nghệ sĩ là người đề xuất, đưa ra ý tưởng, cung cấp nguồn nhân lực và đầu tư kinh tế; đồng thời nhận được sự ủng hộ, giúp đỡ của lãnh đạo Thành phố Hà Nội và UBND quận Hoàn Kiếm trước kia. Tuy nhiên, theo một số ý kiến chuyên môn, một tác phẩm như “Hồi sinh”, dù có chiều sâu nghệ thuật và giá trị cộng đồng rõ ràng, nhưng không phải lúc nào cũng dễ dàng được thực hiện.

Trong thực tế, nhiều nghệ sĩ ở Việt Nam gặp khó khăn khi muốn tiếp cận và can thiệp vào không gian công cộng. Lý do không nằm ở sự thiếu sáng tạo, mà nằm ở thiếu cơ chế rõ ràng về cấp phép, bảo trợ và bảo trì tác phẩm nghệ thuật. Trong khi nhiều quốc gia có chính sách như “1% for Art” (trích 1% ngân sách xây dựng công trình công cộng cho nghệ thuật - áp dụng ở Mỹ, Pháp, Hà Lan…), thì ở Việt Nam, các sáng kiến nghệ thuật đô thị thường dựa vào mối quan hệ cá nhân, thiện chí của chính quyền địa phương, hoặc tài trợ tư nhân.

Để nghệ thuật trở thành chiến lược trong quy hoạch đô thị sáng tạo, các chuyên gia cho rằng, cần có một hệ thống chính sách hỗ trợ bền vững: từ quỹ sáng tạo, chính sách miễn, giảm thuế cho các nhà đầu tư, đến các quy định cho phép các nghệ sĩ tận dụng không gian công cộng linh hoạt. Cũng như những yếu tố mang tính pháp lý rõ ràng hơn để hợp thức hóa việc công nhận vai trò của những dự án nghệ thuật công cộng, chứ không chỉ đứng dưới những công tác mang tính hành chính như chỉnh trang, cải tạo làm đẹp tuyến phố.

Tại Seoul, Hàn Quốc, chính quyền đã dỡ bỏ một đoạn đường cao tốc để phục hồi dòng suối Cheonggyecheon, tạo nên một công trình cảnh quan đô thị nghệ thuật kéo dài 11 km xuyên trung tâm thành phố. Dự án không chỉ khôi phục hệ sinh thái, mà còn trở thành điểm đến văn hóa, nghệ thuật hấp dẫn đối với khách du lịch.

Có thể bạn quan tâm

Nhà thơ Bằng Việt. Ảnh tư liệu

Giữ lửa thơ cháy mãi

Vô hình trung “Bếp lửa” còn trở thành biểu tượng của ngọn lửa thi ca cháy suốt trong cuộc đời nhà thơ.

Ảnh: ANH QUÂN

Những chuỗi hành trình nghệ thuật

Trong hai ngày thứ bảy và chủ nhật cuối tuần qua (15 và 16/8) có một triển lãm ảnh song song với ra mắt sách của nhiếp ảnh gia Nguyễn Á tại Nhà Văn hóa Thanh Niên (số 21 Phạm Ngọc Thạch, phường Xuân Hòa, TP Hồ Chí Minh).

Tái sinh gáo dừa Bối Khê trong vẻ mới

Tái sinh gáo dừa Bối Khê trong vẻ mới

Từng là biểu tượng của sự đơn sơ một thời, chiếc gáo dừa mộc mạc đang được các nghệ nhân làng nghề Bối Khê khoác lên mình “chiếc áo” khảm trai sang trọng.

Ảnh: HẢI ANH

Ba tình huống

Ngày… năm 200x, tôi cưỡi chiếc xe SH mới mua, phóng nhanh trong phố cổ. Giữa giờ trưa, phố vắng, cưỡi trên con xe mới, nhu cầu được tăng adrenalin trong máu thúc đẩy cậu thanh niên mới lớn vít mạnh tay ga. Xe chạy “rẽ tóc”.

Gìn giữ di sản qua nghệ thuật đương đại

Gìn giữ di sản qua nghệ thuật đương đại

Những album của Hoàng Thùy Linh, hiệu ứng bùng nổ của “Bắc Bling” cùng nhiều sản phẩm lấy cảm hứng từ di sản truyền thống đang cho thấy nghệ thuật dân tộc chưa bao giờ lạc hậu trong đời sống đương đại. Nhiều nghệ sĩ trẻ đang nỗ lực miệt mài nhằm đưa các chất liệu truyền thống bước vào nhịp sống hiện đại. Đó không phải là sự “bắt trend”. Di sản dân tộc chưa bao giờ cần sự “giải cứu” bằng lòng thương cảm hay tiếc nuối. Thay vào đó, những giá trị này cần được thế hệ sau tiếp nhận bằng tinh thần cầu thị, học hỏi và khiêm nhường trước tiền nhân. Thời Nay xin giới thiệu chuyên đề do tác giả Lan Anh thực hiện.

Ca nương Kiều Anh.

Ca nương Kiều Anh: “Điều quan trọng không phải đưa được bao nhiêu biểu tượng”

12 tuổi, Kiều Anh đã là một ca nương triển vọng, với xuất thân trong gia đình 7 đời truyền thống ca trù. Những dự án âm nhạc của cô sau này, đều ít nhiều mang hơi thở của thứ âm nhạc đã ngấm vào máu. Cô không đo thành công bằng doanh thu hay lượt xem, mà kỳ vọng tạo ra những giá trị từ sự kế thừa văn hóa truyền thống.

Bà Quỳnh Phạm - Giám đốc Phát triển đối tác, nghệ thuật trình diễn, Trung tâm đổi mới và Bảo tồn giá trị di sản.

Không thể tiếp cận di sản bằng tâm thế vay mượn hay chiếm dụng bề mặt

“Nhìn vào bức tranh nghệ thuật hiện nay, chúng ta thấy một tín hiệu đáng mừng khi văn hóa truyền thống đang trở thành mối quan tâm của thế hệ trẻ. Rất nhiều chất liệu dân gian đã được đưa vào các sản phẩm giải trí. Tuy nhiên, nếu chúng ta chỉ coi văn hóa truyền thống như một công cụ để tạo ra các xu hướng ngắn hạn nhằm thu hút triệu view, triệu like trên mạng xã hội, thì những hiệu ứng đó sẽ trôi qua rất nhanh.

Bản thảo của nhà văn Nguyễn Thi tại Bảo tàng Văn học Việt Nam. Ảnh: HOÀNG HOA

Phía sau trang văn

Không ít độc giả hình dung nghề văn là một công việc nhẹ nhàng: Người viết ngồi trong phòng điều hòa, đợi cảm hứng tìm đến rồi đặt bút mà thành tác phẩm. Thực ra, phía sau trang văn là những đêm dài mất ngủ, là những tháng năm tích lũy kinh nghiệm sống, không ngừng học hỏi, lao động miệt mài, thể hiện ý thức trách nhiệm và bản lĩnh của mỗi người cầm bút.

Nhà văn Lê Phương Liên (giữa) cùng nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, TS giáo dục Thụy Anh trong một cuộc giao lưu của Câu lạc bộ Đọc sách cùng con. Ảnh: QUANG HƯNG

Người đi đường dài cùng trẻ thơ

Hơn nửa thế kỷ cầm bút, nhà văn Lê Phương Liên đã đi trên con đường vun đắp cho văn học thiếu nhi Việt Nam bằng sự bền bỉ hiếm có. Từ những truyện ngắn đầu tay viết cho thiếu nhi, những năm tháng làm biên tập ở NXB Kim Đồng đến cuốn "Bạn văn của tuổi thơ" vừa ra mắt, hành trình ấy không chỉ là hành trình của một người sáng tác, mà còn là hành trình lưu giữ ký ức của văn học thiếu nhi Việt Nam.

Đến thư viện, các em được các cô tận tình chỉ dạy từng nét vẽ.

Hè trong trang sách

Đó là chủ đề được Thư viện tỉnh Lai Châu triển khai hiệu quả trong hè 2026, giúp các bạn nhỏ thoát khỏi sự lệ thuộc vào các thiết bị điện tử như: Ipas, ti vi, điện thoại…

Nhà thơ, nhạc sĩ, họa sĩ Bàng Ái Thơ đón nhận 3 cuốn sách của nữ sĩ Canada Linda Mazur.

Đặc sắc thư viện Đồi Nghệ sĩ

Ẩn mình giữa không gian thanh bình của núi rừng Yên Bài (Hà Nội), Đồi Nghệ sĩ hơn 5 năm qua đã trở thành điểm hẹn văn hóa của nhiều văn nghệ sĩ trong và ngoài nước. Chỉ mới xây dựng từ mùa xuân 2026, Thư viện Đồi Nghệ sĩ ra đời như một bước đi kết nối di sản chữ nghĩa.

Neo lại tình yêu, sự hy sinh

Neo lại tình yêu, sự hy sinh

Viết truyện cho thiếu nhi đã khó, dựng một huyền thoại vừa chân thực vừa sống động trong thế giới của những đứa trẻ càng khó hơn. Nhưng lật từng phần trong tập truyện thiếu nhi “Huyền thoại trên đồi cao” của Lệ Hằng, tôi đã thấy nhà văn thật thành công trong việc không dễ này.

Nhiều biên đạo trẻ dùng chất liệu dân gian để sáng tạo nên những hình thức biểu đạt mới. Ảnh: K.MINH

Nghệ thuật múa tăng sức mạnh mềm hội nhập

Trong nhiều cuộc thảo luận về sức mạnh văn hóa của các quốc gia, các lĩnh vực điện ảnh, âm nhạc, mỹ thuật hay thời trang thường được xem là những lĩnh vực có khả năng lan tỏa mạnh mẽ. Tuy nhiên, ở một góc nhìn khác, nghệ thuật múa - đặc biệt là múa dân tộc đang âm thầm trở thành một trong những phương tiện biểu đạt hiệu quả của sức mạnh mềm văn hóa.

Nồng nhiệt cuối hè

Nồng nhiệt cuối hè

Bước vào những ngày nghỉ cuối hè của giới học sinh, sinh viên, tuy cơn nắng nóng bất thường vừa trở lại, nhưng cùng với đó, là hàng loạt sự kiện văn hóa biểu hiện qua võ… và vẽ thật tưng bừng.

Tái hiện lễ cưới Nam Bộ truyền thống tại chương trình "Kết duyên tơ hồng".

Tái hiện lễ cưới Nam Bộ xưa

Thân nghinh - một nghi lễ quan trọng trong đám cưới Nam Bộ truyền thống - vừa được tái hiện trọn vẹn tại sự kiện văn hóa “Kết duyên tơ hồng”. Điều đặc biệt là cả ban tổ chức lẫn khách tham dự đa phần là người trẻ. Họ cùng nhau trải nghiệm nét độc đáo của lễ cưới xưa thông qua chuỗi hoạt động giàu ý nghĩa.

Màn trình diễn tại Lễ hội pháo hoa quốc tế Đà Nẵng 2026 thu hút đông đảo du khách trong và ngoài nước.

Dọn đường đưa văn hóa vào kinh tế sáng tạo

Hiện nay, sức hấp dẫn của các sản phẩm văn hóa phần lớn được quyết định bởi năng lực sáng tạo, sản xuất và phân phối sản phẩm. Để văn hóa có sức sống bền vững và lan tỏa, Việt Nam cần phát triển hệ sinh thái sáng tạo một cách tương xứng.

Tình thương trên mạng

Gần đây, tôi theo dõi một nhóm Facebook chuyên cho tặng đồ miễn phí ở Hà Nội, thành viên đâu đó hơn 200 nghìn người. Nhóm có nguyên tắc khá đơn giản rằng cho đồ, xin đồ, có thể xin việc, nhưng không xin tiền, cho tiền. Nhờ thế, câu chuyện vẫn còn giữ được chút trong trẻo của việc một người thừa cái gì đó và một người khác vừa hay đang thiếu.

Triển lãm “Địa tầng ký ức" vào ngày khai mạc.

Cuộc đối thoại giữa đất và ánh sáng

Các tác phẩm trong triển lãm “Địa tầng ký ức”, diễn ra tại Bảo tàng nghệ thuật Quang San, TP Hồ Chí Minh từ ngày 24/7 đến 23/8 được họa sĩ Vũ Đức Hiếu (Hiếu Mường) bày chung với đồng nghiệp, được chắt lọc từ quá trình nghiên cứu và thực hành nghệ thuật của anh hơn hai mươi năm.