KHƠI DẬY SỨC MẠNH VĂN HÓA

Xây "nền móng" kiến trúc cho công nghiệp văn hóa

Trải qua nhiều thập niên, đặc biệt là sau 40 năm đổi mới, vai trò của kiến trúc, của kiến trúc sư (KTS) càng được khẳng định trong công cuộc xây dựng, kiến tạo đất nước với diện mạo kiến trúc đô thị-nông thôn ngày càng phát triển theo hướng văn minh, hiện đại và bản sắc.

Các công trình kiến trúc đặc sắc tạo nên giá trị cho không gian văn hóa, xã hội, lịch sử. Ảnh: HOÀNG HOA
Các công trình kiến trúc đặc sắc tạo nên giá trị cho không gian văn hóa, xã hội, lịch sử. Ảnh: HOÀNG HOA

Tại Hội nghị toàn quốc triển khai thực hiện Nghị quyết 79 về phát triển kinh tế nhà nước và Nghị quyết 80 về phát triển văn hóa Việt Nam (ngày 25/2/2026), Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đã chỉ rõ: “Phát triển công nghiệp văn hóa để văn hóa vừa là nền tảng tinh thần, vừa là nguồn lực kinh tế, vừa là sức mạnh mềm của quốc gia”. Và như thế, phát triển công nghiệp văn hóa không còn là câu chuyện riêng của nghệ thuật hay giải trí, mà đã trở thành một định hướng phát triển quốc gia, xây dựng đất nước trong “kỷ nguyên phát triển mới” với mô hình tăng trưởng chuyển mạnh từ chiều rộng sang chiều sâu, từ khai thác tài nguyên sang khai thác tri thức, sáng tạo và sức mạnh mềm văn hóa.

Trong bối cảnh toàn cầu hóa, chuyển đổi số và kinh tế sáng tạo…, công nghiệp văn hóa phát triển, văn hóa ngày càng trở thành nguồn lực cạnh tranh chiến lược, thì kiến trúc được nhìn nhận như một ngành sáng tạo cốt lõi, một công cụ tổ chức đời sống xã hội, một nền tảng của kinh tế sáng tạo và một phương tiện kiến tạo bản sắc quốc gia…

Kiến trúc - nền tảng không gian của công nghiệp văn hóa

Không một ngành công nghiệp văn hóa nào có thể phát triển nếu thiếu không gian kiến trúc phù hợp. Nếu như xưa kia, đình làng với sân đình, hồ đình là nơi diễn ra hội làng, diễn chèo, múa rối nước… thì thời hiện đại, ngành điện ảnh cần đến phim trường và bối cảnh đô thị, các di sản thiên nhiên, di sản kiến trúc hay các công trình kiến trúc hiện đại đặc sắc. Nghệ thuật biểu diễn cần quảng trường, nhà hát, sân vận động thể thao, không gian công cộng. Kinh tế đêm cần phố đi bộ, bến nước, bến sông… Du lịch văn hóa cần các khu phố di sản, công trình biểu tượng và cảnh quan đặc sắc. Thiết kế sáng tạo cần các trung tâm đổi mới, không gian làm việc cộng đồng và hệ sinh thái đô thị sáng tạo. Tất cả những điều đó cho thấy, kiến trúc chính là hạ tầng vật chất của công nghiệp văn hóa.

Nhìn ra thế giới, những đô thị thành công nhất hiện nay đều là các đô thị biết khai thác sức mạnh của kiến trúc và không gian văn hóa. Paris (Pháp) trở thành “kinh đô ánh sáng”, biểu tượng toàn cầu không chỉ bởi bề dày văn hóa-lịch sử mà còn nhờ nghệ thuật cấu trúc đô thị và di sản kiến trúc đặc sắc. Bilbao của Tây Ban Nha từng là thành phố công nghiệp suy thoái, nhưng đã hồi sinh mạnh mẽ nhờ chiến lược phát triển kiến trúc văn hóa với Bảo tàng Guggenheim của KTS Frank Gehry như một biểu tượng toàn cầu. Singapore xây dựng thương hiệu quốc gia dựa trên đô thị xanh, kiến trúc tương lai và không gian công cộng chất lượng cao. Hàn Quốc, với trung tâm là Seoul đã phát triển công nghiệp sáng tạo bằng tái sinh đô thị, khôi phục dòng suối Cheonggyecheon và biến công nghiệp giải trí (K-pop, K-drama và điện ảnh) như một công cụ truyền thông quyền lực mềm, đưa hình ảnh Hàn Quốc ra toàn thế giới.

Đối với Việt Nam, đây là vấn đề đặc biệt quan trọng. Một đất nước có lịch sử hàng nghìn năm văn hiến, có nền văn hóa đa dạng và điều kiện cảnh quan đặc sắc hoàn toàn có khả năng phát triển công nghiệp văn hóa thành ngành kinh tế mũi nhọn. Nhưng để làm được điều đó, đòi hỏi phải có nền quản trị kiến tạo, có nền kiến trúc mang bản sắc, có không gian văn hóa hấp dẫn và có các đô thị đủ sức cạnh tranh toàn cầu.

Theo cách tiếp cận của UNESCO, kiến trúc nằm trong nhóm các ngành công nghiệp sáng tạo. Giá trị cốt lõi của kiến trúc không chỉ nằm ở vật liệu hay chi phí xây dựng mà nằm ở tư duy sáng tạo, tri thức, bản sắc và khả năng tổ chức không gian sống. Điều này có nghĩa rằng kiến trúc có thể trực tiếp tạo ra giá trị kinh tế lớn. Một đồ án quy hoạch tốt có thể làm gia tăng giá trị đất đai và chất lượng đô thị trong hàng trăm năm. Một công trình biểu tượng có thể tạo ra thương hiệu quốc gia và thu hút hàng triệu du khách. Một khu phố sáng tạo có thể trở thành trung tâm khởi nghiệp và kinh tế tri thức. Một không gian công cộng hấp dẫn có thể thúc đẩy thương mại, du lịch và kinh tế đêm.

Sau Đại hội XIV của Đảng, đất nước bước vào kỷ nguyên phát triển mới, đẩy mạnh chuyển đổi mô hình tăng trưởng theo hướng kinh tế xanh, kinh tế số và kinh tế sáng tạo. Trong bối cảnh ấy, kiến trúc không còn là ngành “phụ trợ cho xây dựng” mà sẽ phải trở thành một ngành kinh tế văn hóa có giá trị gia tăng cao. Điều này cũng đòi hỏi thay đổi căn bản trong nhận thức xã hội đối với nghề KTS. Họ không chỉ là người vẽ nhà mà là người kiến tạo không gian văn hóa, tổ chức đời sống cộng đồng và định hình tương lai đô thị.

132.jpg
Phát huy tốt công năng các công trình hiện đại nhằm phục vụ tốt cho các hoạt động văn hóa. Ảnh: QUANG HƯNG

Từ “thiết kế công trình” đến “kiến tạo sức mạnh mềm quốc gia”

Một quốc gia muốn phát triển công nghiệp văn hóa thành công phải có hình ảnh nhận diện rõ ràng. Bản sắc quốc gia không thể chỉ được truyền tải qua khẩu hiệu mà phải được thể hiện bằng không gian, cảnh quan và kiến trúc… Đây không chỉ là câu chuyện kiến trúc mà là chiến lược quốc gia.

Một nền kiến trúc mất bản sắc sẽ khiến đô thị trở nên vô danh, nghèo cảm xúc và khó cạnh tranh quốc tế. Ngược lại, một nền kiến trúc biết kết hợp truyền thống với hiện đại sẽ tạo nên sức hút đặc biệt. Việt Nam có lợi thế rất lớn, kiến trúc nhiệt đới; văn hóa làng xã; cấu trúc đô thị ven sông, cảnh quan tự nhiên đa dạng, di sản thiên nhiên, văn hóa-lịch sử phong phú, tri thức bản địa về khí hậu, về vật liệu phong phú.

Trong bối cảnh cạnh tranh toàn cầu hiện nay, sức mạnh mềm văn hóa nhiều khi có ảnh hưởng lâu dài hơn cả sức mạnh kinh tế. Kiến trúc vì vậy sẽ là một công cụ quan trọng để nâng cao vị thế quốc gia.

Một trong những thách thức lớn nhất của Việt Nam hiện nay là nhiều đô thị đang phát triển thiếu bản sắc và thiếu chiều sâu văn hóa. Không ít nơi bị cuốn vào vòng xoáy bất động sản hóa, bê-tông hóa và phát triển ngắn hạn. Hệ quả là, không gian công cộng suy giảm, di sản bị xâm lấn, cảnh quan tự nhiên bị phá vỡ, nhiều đô thị trở nên giống nhau, chất lượng sống đô thị giảm sút.

Theo tinh thần Nghị quyết Đại hội XIV của Đảng có thể thấy, nếu muốn phát triển bền vững, Việt Nam phải chuyển từ mô hình “đô thị tăng trưởng nóng” sang “đô thị văn hóa và sáng tạo”. Trong mô hình ấy, kiến trúc có vai trò trung tâm: Tái thiết các khu công nghiệp cũ thành không gian sáng tạo, phục hồi các dòng sông đô thị, phát triển quảng trường và không gian công cộng, kết nối di sản với đời sống hiện đại, hình thành các hành lang văn hóa, xây dựng các biểu tượng đô thị mới. Không gian quanh Hồ Hoàn Kiếm tại Hà Nội là thí dụ tiêu biểu. Đây không chỉ là khu vực cảnh quan văn hóa-lịch sử mà thực chất còn là “trung tâm công nghiệp văn hóa” của Thủ đô, nơi hội tụ: Du lịch, nghệ thuật đường phố, ký ức đô thị, không gian đi bộ, thương mại văn hóa, biểu tượng lịch sử quốc gia. Nếu được quy hoạch và quản trị đúng hướng, các không gian như Hồ Gươm, Hồ Tây, sông Hồng của Hà Nội, hay các đô thị di sản như Huế, Hội An, Đà Lạt… sẽ trở thành những trung tâm công nghiệp văn hóa của Việt Nam có sức cạnh tranh quốc tế và lan tỏa toàn cầu.

Thách thức lớn nhất của kiến trúc Việt Nam hiện nay không phải thiếu tài năng mà là thiếu triết lý phát triển dài hạn. Phải thay đổi tận gốc tư duy phát triển: Kiến trúc không chỉ tạo ra công trình mà phải tạo ra chất lượng sống, lấy con người làm trung tâm, lấy văn hóa làm nền tảng, lấy sinh thái làm giới hạn, lấy cộng đồng làm mục tiêu phục vụ. Đây là điều kiện để công nghiệp văn hóa phát triển bền vững thay vì chỉ là hoạt động thương mại hóa giải trí.

Thay lời kết

Phát triển công nghiệp văn hóa không chỉ là mục tiêu văn hóa mà là chiến lược phát triển quốc gia trong thời đại kinh tế sáng tạo và cạnh tranh bằng sức mạnh mềm. Trong chiến lược ấy, kiến trúc giữ vai trò đặc biệt quan trọng bởi kiến trúc chính là nơi giao thoa giữa văn hóa và kinh tế, truyền thống và hiện đại, nghệ thuật và công nghệ, bản sắc dân tộc và hội nhập toàn cầu.

Và khi ấy, kiến trúc sẽ không còn chỉ là hoạt động thiết kế-xây dựng công trình mà phải trở thành nền tảng không gian của công nghiệp văn hóa; là động lực tái sinh đô thị, bảo tồn, tôn tạo di sản; là công cụ nâng cao chất lượng sống, phương tiện xây dựng thương hiệu quốc gia; là nguồn lực của kinh tế sáng tạo, biểu hiện của sức mạnh mềm Việt Nam.

Có thể bạn quan tâm

Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh trong buổi giao lưu, tặng chữ ký bạn đọc tại Hà Nội.

Khi nghề viết trở thành một cách sống

Nguyễn Nhật Ánh nhiều năm qua cũng sống khá lặng lẽ. Ông kín đáo, gần như để tác phẩm làm công việc của nó. Nhưng chính sự lặng lẽ ấy lại khiến một điều trở nên rõ hơn: Giá trị của một nhà văn rốt cuộc không chỉ nằm ở mức độ xuất hiện của họ trong đời sống công chúng, mà quan trọng hơn ở những gì họ để lại trong đời sống của người đọc.

Thử nghiệm vở diễn đầu tiên của dàn khí nhạc bản địa Đông Nam Á

Thử nghiệm vở diễn đầu tiên của dàn khí nhạc bản địa Đông Nam Á

Từ tháng 9, Dàn khí nhạc bản địa Đông Nam Á S.E.A Sound trình diễn thử nghiệm vở diễn đầu tiên mang tên “Thức“ tại Alluvium Centre (đường Đinh Tiên Hoàng, Ninh Bình). Khán giả có thể đăng ký thưởng thức miễn phí qua fanpage của dàn nhạc. “Thức“ là một trải nghiệm âm nhạc hoàn toàn mới, khí nhạc bản địa nhưng không hòa tấu dân ca, không hòa âm phối khí, không lời.

Những câu thơ “nợ màu nhớ nhung”

Những câu thơ “nợ màu nhớ nhung”

Nhà thơ Trương Minh Hiếu vừa cho xuất bản tập thơ lục bát “Thả gió qua sông” (NXB Văn học). Tôi tò mò: “Thả gió qua sông” là gì và Hiếu muốn nói gì với việc thả gió qua sông?

GS Anthony Burke thảo luận trực tiếp với nhà thiết kế Vũ Thảo của Kilomet 109, đại diện Trúc Chỉ và đại diện Vụn Art.

Thiết kế Việt lan tỏa trên kênh truyền hình Australia

1. Trong bối cảnh toàn cầu hóa và bùng nổ công nghệ, câu hỏi “Thiết kế để làm gì?” không còn gói gọn trong tính thẩm mỹ hay công năng đơn thuần. Câu trả lời vừa được khắc họa qua lăng kính của GS, kiến trúc sư Anthony Burke (Australia) cùng một số nghệ sĩ, nhà sáng tạo Việt Nam.

Đồng bào đón Tết Độc lập tại Làng Văn hóa, Du lịch các dân tộc Việt Nam. Ảnh: ANH QUÂN

Lan tỏa sức mạnh nội sinh văn hóa

Một tuần đón Tết Độc lập vừa đi qua, để lại nhiều thông tin quan trọng về các hoạt động văn nghệ tại nhiều nơi trên mọi miền đất nước, vừa góp phần đưa di sản và lan tỏa niềm tự hào dân tộc trong thế hệ trẻ, vừa thu hút bạn bè quốc tế đến du lịch, tham quan.

Cụ già đầu ngõ

Cụ già đầu ngõ

Bà già ngồi trước ngõ gần như suốt ngày. Sáng cũng thấy bà, chiều cũng thấy bà, có hôm tôi đi về quá mười giờ đêm vẫn thấy cái dáng nhỏ thó ấy ngồi trên chiếc ghế nhựa thấp, trước mặt là túi len, lúc nào bà cũng đan len. Tôi vẫn nghĩ nó là thói quen luôn chân luôn tay của lớp người thế hệ trước.

Các liveshow tầm trung thường rất khó để có doanh thu từ tiền bán vé và trông chờ phần lớn ở nhà tài trợ.

Nghệ sĩ Việt chật vật làm liveshow

Ở Việt Nam, để thực hiện một liveshow tầm trung trong một sân khấu ngoài trời hoặc nhà hát khoảng 600-1.000 chỗ ngồi thì tổng kinh phí đầu tư của nghệ sĩ hay nhà sản xuất dao động khoảng 3 đến 5 tỷ đồng. Đây là con số gần như là thách thức với bất kỳ nghệ sĩ nào nếu như không có nhà tài trợ hay nhãn hàng đồng hành.

Đại sứ Đỗ Hùng Việt, Trưởng Phái đoàn thường trực Việt Nam tại Liên hợp quốc, phát biểu giới thiệu nghị quyết.

Việt Nam khởi xướng Thập kỷ quốc tế về Văn hóa

Ngày 4/9, Đại hội đồng Liên hợp quốc khóa 80 đã thông qua Nghị quyết phát động “Thập kỷ quốc tế về Văn hóa vì Phát triển bền vững”, tuyên bố giai đoạn 2027-2036 là Thập kỷ quốc tế về Văn hóa vì Phát triển bền vững.

Nghệ sĩ Phạm Hồng Định (đứng đầu hàng) hướng dẫn các chị em văn nghệ cơ sở trong một chương trình tập huấn.

Giữ lửa văn nghệ trong nhân dân

Không chọn ánh đèn sân khấu làm nơi duy nhất để gửi gắm đam mê, biên đạo múa Phạm Hồng Định - Trưởng phòng Nghiệp vụ Văn hóa, Trung tâm Văn hóa tỉnh Ninh Bình lại dành nhiều tâm huyết cho những chuyến đi về cơ sở. Ở đó, chị gặp những người dân yêu văn nghệ, những câu lạc bộ say mê nghệ thuật truyền thống và những lớp học giản dị nhưng đầy ắp niềm vui.

Hồn Tổ quốc khắc nên hình đất nước

Hồn Tổ quốc khắc nên hình đất nước

Sau 30 phút ngồi cabin cáp treo, chúng tôi lên tới “nóc nhà Đông Dương”. Ngắm nhìn và chụp ảnh mãn nguyện, chúng tôi lục tục giục nhau “xuống núi”. Ông Kim Lãm, người “tổ chức” nhóm lên đỉnh Phan Xi Phăng, xua tay vội vã: “Hôm nay là thứ 6. Điều đặc biệt sắp xảy ra”…

Lễ nhảy lửa đã được đông đảo du khách, người dân các địa phương tìm đến chiêm ngưỡng. Ảnh: THÀNH ĐẠT

Gần nửa thế kỷ tận hiến cho văn hóa sơn cước

Những gì TS Trần Hữu Sơn nói, với tôi, đó hầu hết là những câu chuyện riêng có, lạ lùng mà cảm động về tấm lòng son sắt với di sản văn hóa vùng cao của một chuyên gia uy tín, từng phụ trách ngành văn hóa tỉnh Lào Cai, nguyên Phó Chủ tịch Hội Văn nghệ Dân gian Việt Nam, người được Chính phủ Cộng hòa Pháp trao tặng Huân chương Hiệp sĩ Cành cọ Hàn lâm trong lĩnh vực giáo dục, khoa học và văn hóa nghệ thuật.

Nhà thơ Quách Tấn.

Ba cánh chim bằng miền phố biển

Nha Trang một thời có ba nhân vật văn chương nổi tiếng sống và sáng tác, dâng đời những tác phẩm văn chương tràn đầy giá trị cảm xúc, đó là thi nhân Quách Tấn, Giang Nam và nhà văn Võ Hồng. Họ thật sự là những cánh chim sải cánh rộng trên bầu trời văn chương xứ Việt. Thật may mắn tôi được gặp cả ba con người ấy lúc sinh thời.

Ca sĩ Noo Phước Thịnh biểu diễn tại chương trình “Tổ quốc trong tim”. Ảnh: THÀNH ĐẠT

“Âm nhạc - phương tiện hữu hiệu lan tỏa vẻ đẹp Việt Nam”

Hơn một tuần sau đêm nhạc “Tổ quốc trong tim”, những dư âm và cảm xúc vẫn vẹn nguyên trong ca sĩ Noo Phước Thịnh. Trong không khí kỷ niệm 81 năm Ngày lập nước 2/9, anh chia sẻ về vai trò của âm nhạc, trách nhiệm người nghệ sĩ trong lan tỏa hình ảnh đất nước và con người Việt Nam.

Nhận thức mới về “tài sản số”

Nhận thức mới về “tài sản số”

Trong bối cảnh Việt Nam đang đẩy mạnh quá trình chuyển đổi số quốc gia và bước vào giai đoạn tăng tốc phát triển kinh tế số, các yếu tố như dữ liệu số và tài sản số đang từng bước trở thành nguồn lực chiến lược. Dù vậy, khái niệm “tài sản số” hiện vẫn còn tương đối mới mẻ, dễ bị nhầm lẫn hoặc đồng nhất với tiền mã hóa đơn thuần. Sự thiếu hụt về thông tin đa chiều khiến không ít người tiếp cận lĩnh vực này với tư duy phong trào, tiềm ẩn nhiều rủi ro về pháp lý và tài chính.

Họa sĩ Nguyễn Bỉnh Sơn bên tác phẩm của mình.

“Lạ hóa” cây đa từ sơn mài truyền thống

Chắc tay với kỹ thuật sơn mài truyền thống, Nguyễn Bỉnh Sơn luôn hướng đến tìm tòi cách tạo hình, biểu đạt với những gam màu phá cách, khai thác tính mới lạ, độc đáo cho nghệ thuật sơn mài. Những cây đa của anh đủ màu sắc nhưng vẫn mang đến người xem sự đồng điệu hay đi xa hơn với những khung cảnh thiên nhiên mang tính biểu tượng.

Nơi nơi sáng đèn dịp lễ

Nơi nơi sáng đèn dịp lễ

Những ngày cuối tuần qua, chào mừng 81 năm độc lập, khắp ba miền cùng lúc diễn ra các sự kiện văn hóa, thể thao và du lịch. Tại Hải Phòng chiều tối thứ sáu (28/8), Lễ khai mạc Phố đi bộ, ẩm thực và các hoạt động phát triển kinh tế ban đêm diễn ra tại khu vực Dải vườn hoa Trung tâm và Nhà hát thành phố. Chương trình sẽ diễn ra vào tối thứ 6 và thứ 7 hàng tuần, mang đến cho người dân, du khách những trải nghiệm đặc sắc khi đến với thành phố Cảng.

Các biển hiệu mang nhiều thứ tiếng trên một tòa nhà. Ảnh: K.MINH

Giữ tên tiếng Việt thế nào trong Hà Nội đô thị hóa và hội nhập?

Ngôn ngữ quốc tế đã trở thành một thành tố đáng kể trong cách đặt tên các không gian ở mới của Hà Nội. Nhưng phía sau những cái tên ấy không chỉ là câu chuyện về tiếng Anh hay tiếng Việt. Đó còn là câu chuyện về cách một thành phố đang mở rộng, thay đổi và tạo ra những lớp địa danh mới.

Các em thiếu nhi tham gia chương trình “Trở về thời khắc thiêng liêng” tại Hội trường Thống Nhất. Ảnh: KHÁNH HIỆP

Chạm vào lịch sử

Công nghệ cùng cách trình chiếu, sắp đặt, trưng bày sáng tạo đã đưa khách thưởng lãm hòa vào những thời khắc đáng nhớ của lịch sử.

Thịt luộc mắm tép. Ảnh: SONG ANH

Mắm tép

Mâm cơm có thêm bát mắm tép. Vị ngọt thanh xen lẫn chua nhẹ vừa chạm đầu lưỡi. Đĩa rau muống luộc xanh mướt, bốc lên làn khói mỏng.

Nhóm bạn văn trẻ Gia Lai trong lần ra mắt sách của nhà thơ Lê Vi Thủy.

Tình bằng hữu trợ lực trên đường văn

Trong các nhóm bạn văn chương, ngoài việc chia sẻ những thông tin hữu ích cùng nhau còn là việc giúp nhau, xây dựng, góp ý để có thể có những kỹ thuật viết tốt hơn cũng như có những bài viết hay hơn. Người đi trước sẵn sàng chia sẻ kinh nghiệm, động viên những cây bút mới, tạo nên một môi trường sáng tạo lành mạnh, nơi tài năng được khích lệ và lòng yêu văn học được nuôi dưỡng.