Bạn đọc nhỏ muốn gì ở người viết?

Đã có rất nhiều diễn đàn, phân tích rằng nên viết cho trẻ thế nào, phát triển đội ngũ tác giả ra sao để có những tác phẩm chất lượng cao cho thiếu nhi. Nhiều ý kiến đang mở thêm câu hỏi đáng suy nghĩ, trẻ em muốn gì ở người viết? Một số tác giả “làm bạn” cùng trẻ thơ đã chia sẻ với Thời Nay.
Cần có sự thấu hiểu, đồng cảm khi viết cho thiếu nhi. Ảnh: MINH LÊ
Cần có sự thấu hiểu, đồng cảm khi viết cho thiếu nhi. Ảnh: MINH LÊ

Nhà văn Lê Phương Liên (Hà Nội, nguyên cán bộ NXB Kim Đồng):

Có lúc ta tưởng cho kẹo là các cháu thích

Nhiều năm giao lưu với bạn đọc, tôi thấy người đọc thích thú cuốn sách vì tìm thấy chính mình trong đó. Mình giống nhân vật nào đó của cuốn sách. Mình thích nhân vật nào đó của cuốn sách. Thí dụ cuốn “Khi mùa xuân đến” của tôi, bạn đọc thích các nhân vật Quang, Bùi, Phương… Có bạn đọc đã viết thư gửi tôi: “Trong truyện em thích nhất anh Quang!”. Các em bé tuổi mầm non thích nhân vật “Cô bé Ốc sên” (truyện ngắn của tôi). Ở một lớp mẫu giáo, cô giáo cho các cháu nặn đất thành ốc sên, cho ốc sên ra lá cây (bằng giấy), rồi trò chuyện chụp ảnh với ốc sên… Tôi đã chứng kiến sự kiện thành công lớn của tranh truyện “Doraemon”: Bạn đọc tin Doraemon là có thật, gọi điện đến NXB đòi gặp mặt và mời đi dự sinh nhật… Có em thấy mình giống Nobita, có em thích xinh đẹp như Xu Ka (Sizuko), hát “khủng” như Chai en…

Đại thi hào Nguyễn Du kết thúc kiệt tác “Truyện Kiều”: “Mua vui cũng được một vài trống canh”. Tôi thấy điều đó cũng hoàn toàn đúng với văn học cho trẻ em. Điều khác là “niềm vui của trẻ nhỏ” khác “niềm vui của người lớn”. Tuổi nhi đồng (từ 6-10 tuổi), khác với tuổi thiếu niên (11-14 tuổi), khác với tuổi dậy thì (14-17 tuổi). Chúng ta có lúc tưởng rằng cho kẹo, cho đồ chơi là các cháu thích. Có lần tôi đã nghe cháu nội nói: “Cháu cần bố cơ!”. Đó là lúc cháu đang mong bố về đón cháu! Người viết cho trẻ em và thanh thiếu nhi cần hiểu tâm lý lứa tuổi.

Nhà thơ Bảo Ngọc (Báo Thiếu niên Tiền phong):

Ngưỡng mộ những trang viết của bọn trẻ

Tôi tạm nghĩ đến mấy điểm mà các em mong muốn tìm thấy ở các tác phẩm của nhà văn, nhà thơ như sau: Thứ nhất là sự hấp dẫn mới mẻ. Một tác phẩm truyện cần có được sự độc đáo, cuốn hút ở nhân vật, cốt truyện, lời kể, ở kết cấu, bối cảnh…, bất kỳ điều gì. Một tác phẩm thơ cần khiến đứa trẻ mỉm cười hay tâm đắc với hình ảnh thơ, ngôn từ, cảm xúc… Nghĩa là một tác phẩm có giá trị với người đọc phải là một phát hiện mới mẻ từ chính người viết, có sức gieo vào người đọc một “ngỡ ngàng”, một “vỡ sự lẽ”. Thứ hai là cân nhắc về độ dài. Ở tuổi hiếu động, các bạn nhỏ khó có đủ sự kiên nhẫn để đọc một tác phẩm mà mãi chưa thấy có điều gì đột phá; hoặc đọc mãi mới xong một điều gì đó đáng ra có thể diễn đạt một cách ngắn gọn hơn. Còn nếu truyện dài mà hấp dẫn thì còn gì bằng - một chuỗi cuốn hút liên tiếp trong thế giới của câu chuyện sẽ là nguồn vui bất tận của cả người viết lẫn người đọc.

Thứ ba, tôi nghĩ những gì ở trong tác phẩm cần chạm tới đời sống các bạn nhỏ. Không hẳn gần gũi là bạn phải viết y như cách bọn trẻ đang sống. Mà “gần gũi” là viết được theo cách bọn trẻ đang nghĩ. Cái ta viết ra phải là những trăn trở, khát khao, băn khoăn, ngờ vực, những tha thiết, yêu thương… đúng là của bọn trẻ ngày nay, trong điều kiện sống hiện tại.

Vậy người sáng tác sẽ làm gì để “chiều” các em? Điều đầu tiên người sáng tác cho thiếu nhi cần có - là thấu hiểu, đồng cảm với thế giới của các em. Tôi ngưỡng mộ những trang viết của bọn trẻ, vì chúng đang sống đúng trong không gian của trang văn, đang thở đúng không gian cảm xúc văn chương của trẻ thơ. Từ đó, tôi vỡ ra rất nhiều điều: À, tụi nhỏ bây giờ là vậy đấy!

Nhà thơ Hoài Khánh (Hải Phòng):

Những bài thơ giản dị, gần gũi

Hiện nay, mọi tiện nghi hiện đại đã thâm nhập và chi phối sinh hoạt của từng nếp nhà. Mối liên hệ tình cảm gia đình có vẻ trở nên mong manh vì quá trình đô thị hóa. Lối sống có phần vô cảm ích kỷ càng ngày càng nhiễm vào tâm hồn trẻ thơ bởi gió bụi của nhịp sống gấp gáp của xã hội. Hình ảnh ông bà, con cháu sum vầy trong những nếp nhà càng ngày càng hiếm và dần trở nên mờ nhạt trong tâm trí trẻ nhỏ. Dường như thiếu nhi thời hiện đại đã bị thiếu hụt vốn sống văn hóa dân gian trong đời sống tình cảm gia đình. Những lời ru mộc mạc, câu hát đồng dao vui nhộn, câu tục ngữ, thành ngữ thân quen trong giao tiếp hằng ngày của người thân trong gia đình dần thiếu hẳn. Cái nôi văn hóa đó trước đây ít nhiều nuôi dưỡng kho tàng ngôn ngữ nghệ thuật và bật nhú những chồi non văn chương.

Trẻ em hôm nay có điều kiện tiếp cận nhiều nguồn thông tin. Song, các em mong muốn người viết chúng ta đủ sức kéo các em về với vốn văn hóa Việt, bản sắc Việt. Điều này, cần người viết nhiệt thành, làm theo kiểu mưa dầm thấm lâu, bằng những câu chuyện, những bài thơ thật giản dị, gần gũi, dễ nhớ, dễ thuộc.

Nhà văn Nguyễn Thu Hằng (Hải Dương):

Độc giả nhỏ cần có người bạn qua trang sách

Bạn đọc nhỏ tuổi luôn cần thấy được, cảm nhận được một người bạn thân qua những tác phẩm. Mỗi người sáng tác, không riêng gì tôi, vừa thực hiện vai trò vừa là người bạn thủ thỉ kể cho các bạn câu chuyện sao cho thật gần gũi, thân thiết mà vẫn phải mang lại cảm giác thú vị, vừa định hướng thẩm mỹ và lồng ghép khéo léo những giá trị nhân văn qua tác phẩm.

Thời gian gần đây, có rất nhiều cuộc thi viết cho trẻ em được tổ chức. Điều đó đã khích lệ các cây bút sáng tạo ra những tác phẩm hay để phục vụ bạn đọc. Đó cũng là cách để người viết hôm nay “nghe” xem, độc giả nhỏ tuổi cần gì ở mình.

Nhà văn Lê Quang Trạng (An Giang):

Lắng nghe đời sống qua lăng kính của các em

Từng là một độc giả nhỏ tuổi, tôi cảm nhận sâu sắc rằng, tình yêu của các em dành cho nhân vật, hay nói khác hơn là dành cho “người bạn” qua trang sách thật sự mãnh liệt và có khả năng đi theo các em đến suốt cuộc đời, góp phần tô hồng thêm nhân cách các em.

Độc giả nhỏ tuổi hiện nay cũng khá đa dạng, bởi “gu” của độc giả nông thôn bao giờ cũng có sự khác biệt nhất định với độc giả thành thị. Tuy nhiên, vẫn có những nét tương đồng mà người viết có thể hướng đến cho nhiều đối tượng. Đó là vấn đề về sự phát triển của công nghệ gắn liền với hoạt động sinh hoạt vui chơi giải trí hằng ngày của các em, bên cạnh đó những giá trị, nét đẹp về thiên nhiên, văn hóa, con người… của lịch sử và giai đoạn vừa qua luôn là một phần ký ức của nhiều lớp thế hệ. Hoài niệm về điều đã qua để nói lên hiện tại cũng là những trang viết khiến độc giả nhỏ tuổi tò mò và khám phá ra nhiều điều hay.

Muốn viết hay, người viết cần phải không ngừng quan sát và lắng nghe đời sống qua lăng kính của các em - độc giả của mình. Ở đó, người viết sẽ biết được độc giả mình quan tâm điều gì, muốn nghe chuyện gì. Vấn đề là, người viết có nhập tâm được vào tâm thế của độc giả, lắng lọc và chọn cho mình những chi tiết đắt giá, biến chúng thành những câu chuyện lấp lánh hay không.

Có thể bạn quan tâm

 Nhân dân chào đón quân giải phóng tiến vào Sài Gòn. Ảnh tư liệu

Làm sao quên được ngày hòa bình

Tôi về Sài Gòn hơi chậm, ngày 7/5/1975 tôi mới có mặt tại Sài Gòn. May quá, tôi kịp dự lễ mừng chiến thắng, mừng Thống Nhất Hòa Bình diễn ra vào ngày 15/5/1975.

Thượng thư Ninh Tốn và giá trị thời đại

Thượng thư Ninh Tốn và giá trị thời đại

Ngày 25/4, dịp kỷ niệm 30 năm nhà thờ chi thứ hai của dòng họ Ninh được cấp bằng Di tích Quốc gia (1996), tộc họ Ninh tổ chức Hội thảo khoa học “Di sản văn hóa dòng họ, danh nhân Thượng thư Ninh Tốn (1744 - 1795)” tại làng Côi Trì (xã Yên Mạc, Ninh Bình).

Đêm hội Hoa đăng Hồ Văn

Đêm hội Hoa đăng Hồ Văn

Ngày 3/5 tới, tại Hồ Văn (thuộc Di tích Văn Miếu - Quốc Tử Giám), Ban Quản lý Di tích sẽ phối hợp Công ty Cổ phần Thương mại và Dịch vụ Upleaf Việt Nam tổ chức sự kiện văn hóa trải nghiệm "Đêm hội Hoa đăng Hồ Văn" với chủ đề "Thắp Đăng Khai Trí - Gửi Nguyện Thành Danh".

Viếng nghĩa trang Liệt sĩ. Ảnh: NAM HẢI

Ngày mẹ tôi “đi gặp” cha tôi

Sau 36 năm đất nước hòa bình, thống nhất, sáng 23/7/2011 (Tân Mão), trong Nghĩa trang liệt sĩ Cần Giuộc, mẹ tôi mới được gặp cha tôi. Tôi mường tượng và thấy như trước mắt mình hình ảnh mẹ lui cui thắp hương, bóng mẹ nhỏ thó giữa bạt ngàn mộ chí trắng toát, chưa xác định được danh tính.

Các tập san Sinh hoạt, Xây dựng... được bí mật biên soạn và phát hành năm 1973 tại Trại 6 (Trại Phú An).

Chứng tích về sự không khuất phục

Những trang báo viết tay nhòe mực, lá cờ thêu vội trong buồng giam hay bản danh sách ký tên trước giờ vượt biển..., ở “địa ngục trần gian” Côn Đảo, những kỷ vật đó là lời khẳng định đanh thép về một ý chí chưa bao giờ bị khuất phục.

Một tiến trình độc đáo

Một tiến trình độc đáo

Sau 12 năm tập hợp, biên soạn và tuyển chọn, nhà văn Lê Quang Trang và nhà văn Trần Thị Thắng đã hoàn thành tập sách “Văn học giải phóng miền Nam Việt Nam: Một tiến trình độc đáo” (NXB Tổng hợp TP Hồ Chí Minh).

Ông Ksor Thuông (ơi H' Que), buôn Ji, xã Ia Dreh, trong lễ cúng trưởng thành của người Gia Rai.

Giữ được nghệ nhân mới giữ được “hồn cốt” đại ngàn

Giữa đại ngàn Tây Nguyên, nơi những buôn làng Ba Na, Gia Rai, có một lớp người lặng lẽ giữ vai trò đặc biệt quan trọng: Các nghệ nhân khấn. Họ thực hành nghi lễ, là “bộ nhớ sống” lưu giữ hệ thống tri thức dân gian, tín ngưỡng và nghệ thuật ngôn từ độc đáo của cộng đồng.

Tôn kính người xưa

Tôn kính người xưa

Trong những ngày nghỉ lễ 30/4 và 1/5 sắp tới, và ngày Giỗ Tổ Hùng Vương (mồng 10 tháng Ba, Bính Ngọ) vừa qua, thì cũng đồng thời, một loạt các sự kiện liên ngành đặc biệt ở các địa phương khắp ba miền cùng diễn ra.

Quang cảnh tọa đàm. Ảnh: SƠN HẢI

Mở lối kinh tế di sản

Trong bối cảnh kinh tế sáng tạo được xác định là một trụ cột tăng trưởng mới, câu chuyện “kinh tế di sản” không còn dừng ở khái niệm, mà đã trở thành yêu cầu thực tiễn.

Dòng sông miền Tây. Ảnh: NAM NGUYỄN

Dòng sông không địa chỉ...

Trong hành trình rong ruổi của mình, có dòng sông tôi ghé lại chỉ để... thương một người. Với tôi, dòng sông Cái Lớn và chú Nguyễn Văn Lúa (cù lao Tắc Cậu, xã Châu Thành (Kiên Giang cũ), nay là An Giang) là một ký ức như thế.

Bibonne (bên phải) trong lúc ghi hình phỏng vấn huấn luyện viên Mai Đức Chung.

Làm phim về Việt Nam để hiểu nguồn cội

Sau bốn năm từ khi công chiếu phim tài liệu đầu tay về Việt Nam, quê hương của bà nội, nhan đề “Once upon a Bridge in Vietnam” (tạm dịch: Xưa, nơi một cây cầu ở Việt Nam), Francois Bibonne giới thiệu cuốn phim tiếp theo, được xem như tập hai.

Không gian ngói (Đông Anh, Hà Nội) gợi hình ảnh một cái cây lớn với lớp màng bao che bằng ngói. Ảnh: LÊ MINH HOÀNG

Kiến trúc không phải như một thứ xa xỉ

KTS Đoàn Thanh Hà (H&P Architects, Việt Nam) là một trong 5 người đoạt Giải thưởng Toàn cầu về Kiến trúc bền vững năm 2026, do UNESCO bảo trợ và là một trong những giải thưởng lớn trong hệ thống giải thưởng của Hiệp hội Kiến trúc sư thế giới UIA.

Việc nhiều du khách sử dụng trang phục khác với bản địa dễ gây lệch nhận diện bản sắc văn hóa địa phương.

Nỗi lo trang phục ngoại lai ở Sa Pa

Tại một số điểm du lịch ở Sa Pa (Lào Cai), sự xuất hiện ngày càng nhiều các bộ trang phục ngoại lai đang làm nhòe đi bản sắc vốn là sức hút riêng của phố núi.

Thi viết “Cha và con gái” lần thứ 4

Thi viết “Cha và con gái” lần thứ 4

Hôm qua ngày 22/4, tạp chí Gia đình Việt Nam phối hợp Trường đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Hà Nội phát động Cuộc thi viết “Cha và con gái” lần thứ 4 - năm 2026, tiếp tục khơi gợi những câu chuyện đời thường về tình thân trong bối cảnh xã hội nhiều biến chuyển.

Cần giữ cho bạn đọc tiếp cận các nguồn sách, được sáng tác một cách trung thực, viết nên từ trái tim, cảm xúc con người. Ảnh: HOÀNG HOA

Nhiều gợi mở từ chuyên đề “Chống AI lũng đoạn văn chương”

Chuyên đề “Chống AI lũng đoạn văn chương” trên báo Thời Nay số 1696 ra ngày 16/4/2026 đã được nhiều bạn đọc chú ý với những phản hồi tích cực. Không chỉ có những ý kiến đồng tình, báo còn nhận được những gợi mở mới, bàn sâu thêm từ nội dung chuyên đề.

Người dân trải nghiệm mô hình hội sách khuyến đọc được tổ chức tại chung cư Vista Verde (phường Cát Lái).

Đa dạng cách lan tỏa văn hóa đọc

Đón “Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam” năm 2026, Sở Văn hóa và Thể thao Thành phố Hồ Chí Minh phối hợp phường Cát Lái lần đầu tiên thí điểm hội sách khuyến đọc tại khu dân cư với chủ đề “Tuần đọc sách cộng đồng - Mỗi người một cuốn sách”.

Bà Vũ Thị Quỳnh Liên trong lễ ra mắt Tủ sách thanh niên.

Làm thực chất để Ngày sách không là phong trào nhất thời

Trên cả nước đang diễn ra các hoạt động sôi nổi hưởng ứng Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam 21/4. Đây cũng là dịp để nhìn lại những nỗ lực bền bỉ của các cấp ngành, đơn vị xuất bản trong việc nuôi dưỡng thói quen đọc trong cộng đồng, nhất là thế hệ trẻ.

Tìm mua sách tại hội sách bên Hồ Gươm (Hà Nội).

Nuôi thói quen “đọc sâu” thời AI

Trong thời đại trí tuệ nhân tạo (AI) và công nghệ số, việc tiếp cận thông tin trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết. Nhưng cũng chính lúc ấy, văn hóa đọc lại đứng trước nhiều thách thức. Khi sách vẫn được xuất bản nhiều hơn, đẹp hơn, câu hỏi đặt ra là: Con người có còn đọc sâu?

Thi sĩ “vẽ bóng mình trên vết sẹo bong da”

Thi sĩ “vẽ bóng mình trên vết sẹo bong da”

Thi sĩ Đinh Minh Thiện vừa trình làng tập thơ thứ tư: “Bản giao hưởng tháng Tư” (NXB Hội Nhà văn). Ở tập thơ này, nhãn quan của một họa sĩ đối thoại không hồi kết với chiều sâu tĩnh tại của một tâm hồn hướng Phật.

Đoàn văn nghệ sĩ đi thực tế sáng tác ở Pù Luông.

Nét truyền thống mở lối du lịch cộng đồng

Giữa trùng điệp núi rừng miền tây xứ Thanh, thôn Bản Báng - vùng đệm thuộc Khu Bảo tồn thiên nhiên Pù Luông (xã Pù Luông) là điểm sáng mới của du lịch cộng đồng. Không chạy theo số lượng và phát triển nóng, người dân Bản Báng chọn cho mình hướng đi chậm nhưng chắc chắn, với điểm tựa là những giá trị bản địa đặc sắc.

Một tác phẩm của Vua Hàm Nghi.

Xem tranh của Vua Hàm Nghi

Trong chiều 18/4 vừa qua, tại Thủ đô đã diễn ra một hội thảo. Đó là hội thảo “Kết nối, phát huy di sản văn hóa gắn với phát triển công nghiệp văn hóa trong kỷ nguyên mới”, do Hiệp hội Phát triển Công nghiệp văn hóa Việt Nam tổ chức, thu hút được sự tham gia đông đảo của nhiều chuyên gia.

Cần có chính sách động viên kịp thời những chủ thể đang nắm giữ và lan tỏa bản sắc văn hóa.

Giữ bản sắc phải từ người giữ lửa

Nhân ngày Văn hóa các dân tộc Việt Nam (19/4), nhìn lại chặng đường bảo tồn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc thiểu số (DTTS) có thể thấy, để di sản thật sự “sống” bền lâu, vẫn cần thêm những chính sách sát thực tiễn và sự tiếp sức đúng chỗ cho nghệ nhân.