Truyện ngắn Như Bình: Trường mỹ cảm mùa xuân giữa mộng và thực

Trong văn chương Việt Nam đương đại, nhà văn Như Bình là một cây bút nữ khá tài hoa. Chị viết truyện ngắn, bút ký rồi thơ, mảng nào cũng được ghi nhận và đã được trao nhiều giải thưởng văn học trong những năm qua.

Nhà văn Như Bình.
Nhà văn Như Bình.

Với truyện ngắn khá hay và độc đáo “Rượu hoa mất trí”, Như Bình đặt nhân vật bà Sa vào không gian nghi lễ hội chợ của người Mông ở Mường Hoa, khi chợ vãn, nắng “rơi li ti”, sông Mường Hoa “như dải lụa bạc” với các loài hoa tớ dày, lềnh si, tam giác mạch... Nơi ấy, bà Sa “dành hết thanh xuân để dệt vải, thêu váy và ủ rượu”, biến rượu hoa thành linh dược cho hôn phối và thành... liều thuốc quên đau tình. Không gian núi và hoa khiến thời gian như co giãn, dung dưỡng cho chất ảo và thực giao thoa trong tiếng trống của “người Thào Mông” vụt hiện vào lúc say, chập chờn giữa người và bóng, giữa sống và chết là đám tang với nghi lễ, khèn trống đan nhau thành “khúc nhạc gọi hồn”.

Còn ở truyện ngắn “Người tình tiền kiếp”, tác giả mô tả bờ biển đêm như một từ trường hút mọi cảm giác từ cơn sóng “đen trũi, lực lưỡng”, đến cơ thể “ngạt thở”, rồi “người tôi trôi bập bềnh”. Và giữa cơn choáng lôi cuốn ấy, người kể “tôi” gặp chàng trai vác lưới. Hoa muống biển phủ kín bãi cát, gợi vào truyền thuyết “Biển và Muống”, giữa tình yêu và ly biệt, giữa hóa thân và chờ đợi. Đêm nào cũng vậy, họ ngồi khít vào nhau, ít lời, để thân thể, mùi muối và nhịp tim thay lời đối thoại. Cảm thức thời gian ở đây là chu kỳ của thủy triều, của trăng và ký ức, và chất mơ hồ của huyền thoại, khiến cho các điểm nhìn (tôi, mẹ tôi, bà mẹ vạn chài) trượt qua nhau như những làn sóng, hợp lại ở bi kịch “cứu người không thành”.

bb24e5db-8e2d-4e2e-b232-12bd19135159.jpg
Tập truyện ngắn, thơ, tản văn “Lửa trên sông”.

Đến truyện ngắn “Xác đào”, Như Bình lại dời nhân vật về một vệt ngoại biên là căn chòi nhỏ nhìn ra “vườn đào bé” giữa “cánh đồng hoa mênh mông” mùa xuân. Nhịp điệu truyện chậm, được đo bằng hơi “thuốc lào” của người cha, một bác sĩ bỏ phố lên trồng đào, và đo bằng mùa vụ cây qua các chu kỳ từ nở đến tàn, từ bứng tới giâm và từ uốn đến nở. Hình ảnh “những cái hố vuông vuông” sau khi bứng cây, người thợ gọi là “huyệt đào”, trở thành phép ẩn dụ về sự đứt gãy, về sự trống rỗng trong quan hệ cha và con, quá khứ và hiện tại. Ở đây, thời gian là mùa Tết lặp đi lặp lại, song mỗi vòng lặp đều thêm một lần “bị bả đào”, một lớp “xác đào” mới phủ lên ký ức cũ.

Như Bình khá tinh tế trong việc tổ chức cốt truyện theo vòng lặp giữa mộng và thực, hành trình giữa nhớ và quên cũng là vòng tròn của kiếm tìm và đưa tiễn. Cả ba truyện ngắn đều khởi phát từ một chuyển động “đi tìm” và kết lại ở cái kết “đưa về”. Trong truyện “Rượu hoa mất trí”, nhân vật bà Sa “xuống chợ để tìm người” suốt đời, mỗi năm một lần, để rồi cuối cùng được... đưa về trên lưng ông Si, đám tang bà lại vang lên tiếng khèn trống và rượu hoa, hoàn tất vòng đời bằng lễ thức thăng hoa. Còn với “Người tình tiền kiếp”, nhân vật “Tôi” ở bãi muống biển chạy “điên cuồng” vì sắp rời nơi này, để rồi đúng lúc nhận ra thân phận, lại được chàng trai bế lên bờ với động tác cứu vớt khó phân định là của hiện tại hay của hai năm trước trong lời kể của hai bà mẹ. Rồi nhân vật cô bé trong truyện ngắn “Xác đào” lớn lên bên cha, chờ một vòng hồi quy về vườn cũ; nhưng vòng lặp bị cắt bởi đám cưới của cha, bởi việc “bán vườn”, để khoảng trống lặp lại thành ám ảnh và nhân vật chỉ có thể tự đưa mình trở về trong mơ hoặc bằng những chuyến đi lén lút. Như vậy, cấu trúc vòng lặp khiến ba câu chuyện mang nhịp điệu nghi lễ với những mùa chợ, mùa trăng và mùa Tết là “điểm hẹn” để nhân vật thử lại vận mệnh, cũng là nút buộc cho sự hóa giải và siêu độ.

Trong truyện ngắn Như Bình, có thể thấy mộng và thực đan xen khi huyền nhiệm trở thành cơ chế kể chuyện. Tác giả không dùng những cú “đảo chiều” gay gắt mà làm mờ ranh giới giữa mộng và thực bằng chất cảm giác (mùi, vị, hơi), bằng nhạc tính (khèn, trống, sóng), khiến các cảnh chuyển từ thường nhật sang huyền nhiệm như thở. Ở “Rượu hoa mất trí”, ngay trong buổi chợ, bà Sa “thấy người Thào Mông” giữa thực và ảo với cốt truyện không tách bạch khi ảo ảnh ấy dẫn đến cái chết viên mãn và lễ tiễn đầy âm nhạc. Tình tiết “ông Si bắn ba phát súng lên mây” để gọi người, nghi lễ thầy Dờ Mú, tiếng khèn và tiếng trống làm bà Sa “đứng dậy múa” trong mơ, tất cả là chuỗi mộng, thức hòa nhập.

Ở truyện “Người tình tiền kiếp”, toàn bộ cốt truyện được vận hành như một giấc mộng hồi tưởng khi nhân vật “tôi” liên tục nói “tôi không nhớ...”, những cảnh ân ái với biển và chàng trai đồng hiện trong truyền thuyết “Biển - Muống” và lời hai bà mẹ. Cuối truyện, cú móc nối “đúng hai năm trước” làm hiện thực bất ngờ khép lại khung mộng, nhưng không xóa bỏ nó bởi mộng là cơ chế mà ký ức vận hành.

Còn với truyện “Xác đào” thì cốt truyện ngược lên với lớp hiện thực chi li (cuốc đất, bứng cây, trát bùn, bọc nilon) tạo nền tả chân, để mơ chỉ thấp thoáng qua “thiếu phụ tóc dài” dắt nhân vật về vườn. Nhờ tương phản ấy, chi tiết đời sống bừng lên ý nghĩa tượng trưng khi “huyệt đào” không chỉ là hố đất mà là lỗ hổng tình cảm, “rít thuốc lào” không chỉ là thói quen mà là nỗ lực nén một tiếng thở dài như nén ký ức.

ce1ff0e7-93d7-4cbc-8c7d-7fe5c618c72b.jpg
Buổi ra mắt sách và trưng bày tranh của nhà văn Như Bình thu hút sự quan tâm của đông đảo văn nghệ sĩ và công chúng.

Điều thú vị là nếu đặt ba truyện lên một trục, ta thấy xung đột xuyên suốt là nhớ và quên. Khi rượu hoa “làm cho tình yêu lên hương” nhưng “ai đau tình uống sẽ quên hết ký ức phiền muộn” với chính nhân vật bà Sa vừa muốn nhớ (đi tìm người Thào Mông) vừa cầu được quên (uống rượu). Cái chết của bà là một cách cân bằng giữa hai cực nhớ và quên như một sự an ủi. Trong “Người tình tiền kiếp”, ở bãi muống, “tôi” là thân phận được nhớ bởi kẻ cứu mình, nhưng “không được nghe thấy” khi tiếng gọi “Mẹ ơi!” chìm trong sóng và nỗi nhớ chỉ một chiều, nên bi kịch mới không khép kín. Với “Xác đào”, giữ và buông được vật chất hoá để giữ khu vườn tự nhiên rồi buông vườn thế như buông ký ức, chặt cành để mùa sau trổ đẹp, đồng nghĩa chấp nhận đau đớn có chủ đích. Câu hỏi “cha trồng cả vườn đào đẹp mà không bán” là phiên bản đời thường của “giữ để chờ” một nỗi chờ vô danh.

67b9052b-04bb-458d-b791-7737c0a1daf7.jpg
Nhà văn Như Bình ký tặng sách cho bạn đọc.

Trong truyện ngắn “Rượu hoa mất trí”, bà Sa và ông Si như đôi “tri kỉ lệch pha”. Bà Sa hiện lên như một nữ chủ tế của hương hoa và thổ cẩm với “trồng lanh, dệt vải, ủ rượu”, váy “như những chiếc mùa xuân”, rượu “nức tiếng cả vùng”. Sự nghiện “chưng rượu hoa” là ẩn dụ cho nghiện ký ức đến nghiện yêu. Đời bà có ba người đàn ông: “người Thào Mông” (khát vọng), ông Si (hiện thực, nhân hậu), và... ngựa Dáy (bạn đường). Khi ngựa chết, bà “viên mãn” mà đi, như “đi chợ Tết” với cách mô tả của tác giả khiến cái chết thành lễ thành nhân. Đối xứng với bà là ông Si, người âm thầm “đợi lửa”, “rửa chân, hâm rượu”, bế vợ “nhẹ như dải sương” là hình tượng trượng phu dịu dàng, dùng khèn để nói phần tình chưa nói. Sự “lệch pha” giữa khèn (ông Si) và trống (người Thào Mông) tạo nên đường biên giữa nghĩa-tình và tình-khát với kết cục của bà Sa buộc hai âm vực ấy hòa vào nhau trong tang lễ.

Qua ba truyện ngắn, có thể nói phong cách nghệ thuật của Như Bình được định vị bởi tính nghi lễ của tình yêu, nữ tính can đảm và dịu sâu, ngôn ngữ cảm giác giàu nhạc tính, và kết cấu tuần hoàn thấm đẫm biểu tượng. Chính sự kiên định này làm nên một giọng kể riêng biệt, biết bày biện không gian như bàn thờ hoa, rót thời gian như rượu, và chôn - trồng ký ức như một gốc đào đợi mùa sang.

Có thể bạn quan tâm

Minh họa | LÊ TRÍ DŨNG

Đầu năm giỗ họ

Đã thành thông lệ cứ 12 tháng Giêng là họ Phạm Đại của tôi ở làng Xâm Dương, cách trung tâm Hà Nội chừng hai chục cây số tổ chức giỗ họ.

Ca sĩ Đức Phúc mang Phù Đổng Thiên vương chinh phục sân chơi Intervision 2025 và xuất sắc giành ngôi vị Quán quân.

CẦN MỘT “NHẠC TRƯỞNG” TÀI BA

Đêm bế mạc Thế vận hội Mùa đông Milano Cortina 2026 vừa qua, đấu trường La Mã hai nghìn năm tuổi Verona Arena đã biến thành một sân khấu gây choáng ngợp.

Minh họa | VŨ ĐÌNH TUẤN

Trên đường xuân

Hai tám tháng chạp, cuối cùng anh cũng quyết định đi tậu một chậu mai về trưng Tết. Phải có hoa hòe thì mới ra không khí xuân. Anh lượn đi lượn lại mấy vòng quanh chợ hoa, ngắm nghía, quay bên này bên kia, kỳ kèo trả giá, rồi cũng chọn được một chậu mai ưng ý, hợp túi tiền.

Ký họa chân dung nhà thơ Lữ Mai của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Những phức cảm thơ

Nhận diện một gương mặt tác giả chưa khi nào là một công việc dễ dàng. Và lại càng khó khăn hơn khi tác giả ấy có một lịch sử thực hành thơ luôn biến hóa, năng sản, phong nhiêu. Nhà thơ Lữ Mai là một người như thế...

Họa sĩ Huy Oánh.

Người giữ lửa của giấc mơ

Khi đã thấu trải đủ những được - mất, những điều còn dang dở hay muốn vươn tới, người ta thường nhìn lại, chiêm nghiệm quãng thời gian mình đã sống.

Giáo sư Văn Như Cương đánh cờ với dịch giả Đoàn Tử Huyến (phải). Ảnh | Tư liệu

Mùa lá rụng nhớ anh Đoàn Tử Huyến

Hà Nội những năm 2000 tuy chưa phát triển nhưng có vẻ rất nên thơ với nhiều “quán cóc liêu xiêu” như lời một bài hát thời đó. Giữa khung cảnh chậm rãi và nhiều ưu tư ấy đã xuất hiện một nhà sách ở khá xa trung tâm là Nhà sách Đông Tây do dịch giả Đoàn Tử Huyến sáng lập như một điểm đến của người cầm bút.

Minh họa | ĐẶNG TIẾN

Tà lãnh không phai

Ở một góc khuất cuối chợ Tân Châu - nơi nắng như có thể làm bạc tiếng cười - có một hiệu may nhỏ, không biển hiệu, không quảng bá. Chỉ có một tấm rèm vải màu chàm che ngang cửa và một cái bàn gỗ cũ mòn bởi thời gian.

Khoảng trống từ những vụ hủy show nằm ở chuyện hoàn vé.

Khoảng trống pháp lý trên thị trường biểu diễn

Sự bùng nổ của các concert phản ánh sức sống mới của đời sống văn hóa nhưng cũng phơi lộ những rủi ro. Từ đó đặt ra yêu cầu nhìn lại vai trò của pháp luật và cách xã hội chia sẻ rủi ro trong một thị trường văn hóa đang vận hành theo logic kinh doanh.

“Tinh hoa Bắc Bộ” - vở thực cảnh đưa di sản phi vật thể Việt Nam vào kinh doanh văn hóa.

Con đường trở thành tài sản của công nghiệp văn hóa

Việt Nam đang định hướng, nền công nghiệp văn hóa trở thành một động lực trong trục tăng trưởng mới. Với kho tàng di sản phong phú, nhưng làm sao để biến di sản thật sự trở thành tài sản theo quy luật thị trường, vừa tạo ra giá trị kinh tế, vừa giữ được bản sắc, là câu chuyện không đơn giản.

Daniel Pérez (Tây Ban nha), Mảnh vỡ thế kỷ 21, thép, 300 x 360 x 280 cm, 2019. nguồn | FCAM

10 năm cùng một giấc mơ nghệ thuật

Những hình hài cây, hạt mầm bằng chất liệu công nghiệp, những mảng màu và hình khối đa dạng lấp lánh bên trên mặt hồ, bãi cỏ, giữa rừng thông, giữa thênh thang thiên nhiên dường như đang nói với con người nhiều điều, vượt xa hơn cả bao câu chuyện nghệ thuật.

Nhà văn Chu Lai.

Người truyền lửa

Chu Lai cận kề tuổi 80, mái tóc xóa trắng, giọng nói vẫn ấm và vang, vẫn ngút ngàn khí thế một người lính chuẩn bị xung trận.

Minh họa | LÊ ANH VÂN

Nhịp đập của trái tim

Hà Nội cuối thu, trời không lạnh nhưng đủ để người ta muốn khoác thêm một lớp ký ức. Phố Lê Thái Tổ cạnh Hồ Gươm vẫn đông, vẫn ồn, vẫn có cái gì đó khiến người ta vừa muốn đi qua thật nhanh, vừa muốn đứng lại thật lâu.

Các mẫu áo dài từ vải gai xanh của NTK Lan Hương tại một sự kiện thời trang ở London (Anh).

Tăng tốc trên đường đua xanh

Vài năm trở lại đây, nhiều thương hiệu Việt đã và đang tỏa sáng trên các sàn diễn trong và ngoài nước, bằng những bộ sưu tập ấn tượng tôn vinh chất liệu tự nhiên và thân thiện với môi trường.

Minh họa | NGUYỄN MINH

Trong cơn mưa chiều nay

Chị lặng lẽ bước đi trên con đường vắng ngắt, chiếc túi du lịch xách một bên tay trĩu xuống làm cho dáng chị trở nên nghiêng nghiêng, gió bấc thổi từng cơn táp vào người như muốn đẩy chị ra hai bên mép đường.

Ký họa chân dung nhà thơ Lương Kim Phương của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường

Thơ mang bản mệnh “sương”

Khá nhiều nhà thơ khi đặt tên cho tập thơ thường lấy tên của một bài trong tập. Cũng lại có người chọn một câu thơ, một hình ảnh nào đó mà mình tâm đắc để đặt tên cho cả tập thơ.

Họa sĩ, PGS, Nhà giáo Nhân dân Lê Anh Vân.

Họa sĩ, PGS, Nhà giáo Nhân dân Lê Anh Vân: Người kết nối nhân tâm

Tháng 4/2020, khi người dân cả nước bắt đầu quãng thời gian “cách ly toàn xã hội” để chống đại dịch Covid-19, Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam đã mở cuộc Triển lãm trực tuyến, giới thiệu một số tác phẩm xuất sắc trong bộ sưu tập của bảo tàng - như cách thức dùng nghệ thuật để động viên, trấn an lòng người trong tháng ngày đặc biệt...

Nghệ sĩ Thu Trần.

Nghệ sĩ Thu Trần: Trở về nguồn cội

Thu Trần lại mang những cuộn tơ khổng lồ, khung cửi hay cối giã gạo bằng sức nước (tùy theo cách cảm của mỗi người) lên quảng trường ở Sơn La để làm một cuộc sắp đặt trình diễn giữa núi rừng Tây Bắc.