Truyện ngắn Như Bình: Trường mỹ cảm mùa xuân giữa mộng và thực

Trong văn chương Việt Nam đương đại, nhà văn Như Bình là một cây bút nữ khá tài hoa. Chị viết truyện ngắn, bút ký rồi thơ, mảng nào cũng được ghi nhận và đã được trao nhiều giải thưởng văn học trong những năm qua.

Nhà văn Như Bình.
Nhà văn Như Bình.

Với truyện ngắn khá hay và độc đáo “Rượu hoa mất trí”, Như Bình đặt nhân vật bà Sa vào không gian nghi lễ hội chợ của người Mông ở Mường Hoa, khi chợ vãn, nắng “rơi li ti”, sông Mường Hoa “như dải lụa bạc” với các loài hoa tớ dày, lềnh si, tam giác mạch... Nơi ấy, bà Sa “dành hết thanh xuân để dệt vải, thêu váy và ủ rượu”, biến rượu hoa thành linh dược cho hôn phối và thành... liều thuốc quên đau tình. Không gian núi và hoa khiến thời gian như co giãn, dung dưỡng cho chất ảo và thực giao thoa trong tiếng trống của “người Thào Mông” vụt hiện vào lúc say, chập chờn giữa người và bóng, giữa sống và chết là đám tang với nghi lễ, khèn trống đan nhau thành “khúc nhạc gọi hồn”.

Còn ở truyện ngắn “Người tình tiền kiếp”, tác giả mô tả bờ biển đêm như một từ trường hút mọi cảm giác từ cơn sóng “đen trũi, lực lưỡng”, đến cơ thể “ngạt thở”, rồi “người tôi trôi bập bềnh”. Và giữa cơn choáng lôi cuốn ấy, người kể “tôi” gặp chàng trai vác lưới. Hoa muống biển phủ kín bãi cát, gợi vào truyền thuyết “Biển và Muống”, giữa tình yêu và ly biệt, giữa hóa thân và chờ đợi. Đêm nào cũng vậy, họ ngồi khít vào nhau, ít lời, để thân thể, mùi muối và nhịp tim thay lời đối thoại. Cảm thức thời gian ở đây là chu kỳ của thủy triều, của trăng và ký ức, và chất mơ hồ của huyền thoại, khiến cho các điểm nhìn (tôi, mẹ tôi, bà mẹ vạn chài) trượt qua nhau như những làn sóng, hợp lại ở bi kịch “cứu người không thành”.

bb24e5db-8e2d-4e2e-b232-12bd19135159.jpg
Tập truyện ngắn, thơ, tản văn “Lửa trên sông”.

Đến truyện ngắn “Xác đào”, Như Bình lại dời nhân vật về một vệt ngoại biên là căn chòi nhỏ nhìn ra “vườn đào bé” giữa “cánh đồng hoa mênh mông” mùa xuân. Nhịp điệu truyện chậm, được đo bằng hơi “thuốc lào” của người cha, một bác sĩ bỏ phố lên trồng đào, và đo bằng mùa vụ cây qua các chu kỳ từ nở đến tàn, từ bứng tới giâm và từ uốn đến nở. Hình ảnh “những cái hố vuông vuông” sau khi bứng cây, người thợ gọi là “huyệt đào”, trở thành phép ẩn dụ về sự đứt gãy, về sự trống rỗng trong quan hệ cha và con, quá khứ và hiện tại. Ở đây, thời gian là mùa Tết lặp đi lặp lại, song mỗi vòng lặp đều thêm một lần “bị bả đào”, một lớp “xác đào” mới phủ lên ký ức cũ.

Như Bình khá tinh tế trong việc tổ chức cốt truyện theo vòng lặp giữa mộng và thực, hành trình giữa nhớ và quên cũng là vòng tròn của kiếm tìm và đưa tiễn. Cả ba truyện ngắn đều khởi phát từ một chuyển động “đi tìm” và kết lại ở cái kết “đưa về”. Trong truyện “Rượu hoa mất trí”, nhân vật bà Sa “xuống chợ để tìm người” suốt đời, mỗi năm một lần, để rồi cuối cùng được... đưa về trên lưng ông Si, đám tang bà lại vang lên tiếng khèn trống và rượu hoa, hoàn tất vòng đời bằng lễ thức thăng hoa. Còn với “Người tình tiền kiếp”, nhân vật “Tôi” ở bãi muống biển chạy “điên cuồng” vì sắp rời nơi này, để rồi đúng lúc nhận ra thân phận, lại được chàng trai bế lên bờ với động tác cứu vớt khó phân định là của hiện tại hay của hai năm trước trong lời kể của hai bà mẹ. Rồi nhân vật cô bé trong truyện ngắn “Xác đào” lớn lên bên cha, chờ một vòng hồi quy về vườn cũ; nhưng vòng lặp bị cắt bởi đám cưới của cha, bởi việc “bán vườn”, để khoảng trống lặp lại thành ám ảnh và nhân vật chỉ có thể tự đưa mình trở về trong mơ hoặc bằng những chuyến đi lén lút. Như vậy, cấu trúc vòng lặp khiến ba câu chuyện mang nhịp điệu nghi lễ với những mùa chợ, mùa trăng và mùa Tết là “điểm hẹn” để nhân vật thử lại vận mệnh, cũng là nút buộc cho sự hóa giải và siêu độ.

Trong truyện ngắn Như Bình, có thể thấy mộng và thực đan xen khi huyền nhiệm trở thành cơ chế kể chuyện. Tác giả không dùng những cú “đảo chiều” gay gắt mà làm mờ ranh giới giữa mộng và thực bằng chất cảm giác (mùi, vị, hơi), bằng nhạc tính (khèn, trống, sóng), khiến các cảnh chuyển từ thường nhật sang huyền nhiệm như thở. Ở “Rượu hoa mất trí”, ngay trong buổi chợ, bà Sa “thấy người Thào Mông” giữa thực và ảo với cốt truyện không tách bạch khi ảo ảnh ấy dẫn đến cái chết viên mãn và lễ tiễn đầy âm nhạc. Tình tiết “ông Si bắn ba phát súng lên mây” để gọi người, nghi lễ thầy Dờ Mú, tiếng khèn và tiếng trống làm bà Sa “đứng dậy múa” trong mơ, tất cả là chuỗi mộng, thức hòa nhập.

Ở truyện “Người tình tiền kiếp”, toàn bộ cốt truyện được vận hành như một giấc mộng hồi tưởng khi nhân vật “tôi” liên tục nói “tôi không nhớ...”, những cảnh ân ái với biển và chàng trai đồng hiện trong truyền thuyết “Biển - Muống” và lời hai bà mẹ. Cuối truyện, cú móc nối “đúng hai năm trước” làm hiện thực bất ngờ khép lại khung mộng, nhưng không xóa bỏ nó bởi mộng là cơ chế mà ký ức vận hành.

Còn với truyện “Xác đào” thì cốt truyện ngược lên với lớp hiện thực chi li (cuốc đất, bứng cây, trát bùn, bọc nilon) tạo nền tả chân, để mơ chỉ thấp thoáng qua “thiếu phụ tóc dài” dắt nhân vật về vườn. Nhờ tương phản ấy, chi tiết đời sống bừng lên ý nghĩa tượng trưng khi “huyệt đào” không chỉ là hố đất mà là lỗ hổng tình cảm, “rít thuốc lào” không chỉ là thói quen mà là nỗ lực nén một tiếng thở dài như nén ký ức.

ce1ff0e7-93d7-4cbc-8c7d-7fe5c618c72b.jpg
Buổi ra mắt sách và trưng bày tranh của nhà văn Như Bình thu hút sự quan tâm của đông đảo văn nghệ sĩ và công chúng.

Điều thú vị là nếu đặt ba truyện lên một trục, ta thấy xung đột xuyên suốt là nhớ và quên. Khi rượu hoa “làm cho tình yêu lên hương” nhưng “ai đau tình uống sẽ quên hết ký ức phiền muộn” với chính nhân vật bà Sa vừa muốn nhớ (đi tìm người Thào Mông) vừa cầu được quên (uống rượu). Cái chết của bà là một cách cân bằng giữa hai cực nhớ và quên như một sự an ủi. Trong “Người tình tiền kiếp”, ở bãi muống, “tôi” là thân phận được nhớ bởi kẻ cứu mình, nhưng “không được nghe thấy” khi tiếng gọi “Mẹ ơi!” chìm trong sóng và nỗi nhớ chỉ một chiều, nên bi kịch mới không khép kín. Với “Xác đào”, giữ và buông được vật chất hoá để giữ khu vườn tự nhiên rồi buông vườn thế như buông ký ức, chặt cành để mùa sau trổ đẹp, đồng nghĩa chấp nhận đau đớn có chủ đích. Câu hỏi “cha trồng cả vườn đào đẹp mà không bán” là phiên bản đời thường của “giữ để chờ” một nỗi chờ vô danh.

67b9052b-04bb-458d-b791-7737c0a1daf7.jpg
Nhà văn Như Bình ký tặng sách cho bạn đọc.

Trong truyện ngắn “Rượu hoa mất trí”, bà Sa và ông Si như đôi “tri kỉ lệch pha”. Bà Sa hiện lên như một nữ chủ tế của hương hoa và thổ cẩm với “trồng lanh, dệt vải, ủ rượu”, váy “như những chiếc mùa xuân”, rượu “nức tiếng cả vùng”. Sự nghiện “chưng rượu hoa” là ẩn dụ cho nghiện ký ức đến nghiện yêu. Đời bà có ba người đàn ông: “người Thào Mông” (khát vọng), ông Si (hiện thực, nhân hậu), và... ngựa Dáy (bạn đường). Khi ngựa chết, bà “viên mãn” mà đi, như “đi chợ Tết” với cách mô tả của tác giả khiến cái chết thành lễ thành nhân. Đối xứng với bà là ông Si, người âm thầm “đợi lửa”, “rửa chân, hâm rượu”, bế vợ “nhẹ như dải sương” là hình tượng trượng phu dịu dàng, dùng khèn để nói phần tình chưa nói. Sự “lệch pha” giữa khèn (ông Si) và trống (người Thào Mông) tạo nên đường biên giữa nghĩa-tình và tình-khát với kết cục của bà Sa buộc hai âm vực ấy hòa vào nhau trong tang lễ.

Qua ba truyện ngắn, có thể nói phong cách nghệ thuật của Như Bình được định vị bởi tính nghi lễ của tình yêu, nữ tính can đảm và dịu sâu, ngôn ngữ cảm giác giàu nhạc tính, và kết cấu tuần hoàn thấm đẫm biểu tượng. Chính sự kiên định này làm nên một giọng kể riêng biệt, biết bày biện không gian như bàn thờ hoa, rót thời gian như rượu, và chôn - trồng ký ức như một gốc đào đợi mùa sang.

Có thể bạn quan tâm

Nhiều hoạt động bổ ích trong chăm sóc, chữa trị, tư vấn, hướng dẫn cho người cao tuổi tại Cơ sở chăm sóc sức khỏe ban ngày cho người cao tuổi Long Biên (Hà Nội).

Cây cao bóng cả và niềm vui đi “nhà già”

Một ngày đầu tháng 7/2026, bà Trịnh Thị Kim Chi, 68 tuổi, ở phường Đống Đa được con trai dìu đến Cơ sở chăm sóc sức khỏe ban ngày cho người cao tuổi Long Biên (Hà Nội). Sau nhiều tháng lặng lẽ khép mình, ít giao tiếp và có dấu hiệu sa sút trí nhớ, đây là ngày đầu tiên bà đi “nhà già” bán trú - cách người dân vẫn gọi vui mô hình “sáng đưa đi, chiều đón về”, tương tự trẻ nhỏ đi nhà trẻ. Với người con trai, đó không chỉ là nơi gửi gắm mẹ trong lúc cả gia đình đi học, đi làm, mà còn là hy vọng bà sẽ tìm lại niềm vui tuổi xế chiều.

Minh họa | Kim Duẩn

AI và điện ảnh Cuộc trở về với con người

Công nghệ có thể tạo nên những khuôn hình ngày càng hoàn hảo, nhưng điện ảnh chưa bao giờ được nhớ đến chỉ bởi những khuôn hình. Điều còn ở lại sau khi màn ảnh khép lại vẫn là một câu chuyện, một số phận và những rung động rất con người. Khi trí tuệ nhân tạo bước vào thế giới điện ảnh, người làm nghề buộc phải đối diện với một câu hỏi tưởng cũ mà chưa bao giờ cấp thiết đến thế: Điều gì làm nên giá trị của một bộ phim?

Ký họa chân dung nhà thơ Tùng Bách của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Niềm trắc ẩn giấu sau nụ cười

Nhà thơ Xứ Nghệ - chưa hẳn vì mưu sinh, đã lưu lạc hơn một phần tư thế kỷ (26 năm) nơi phương trời nam. Đọc thơ Tùng Bách người đọc cảm thấy thoải mái vì đa phần các bài thơ ngắn, giản dị và vui. Đặc biệt thơ ông vừa ngắn lại vừa có “tứ”, một thủ pháp mà nhiều thi sĩ rất đề cao. Hoặc lập tứ kiểu tùy hứng (dân gian) hoặc song song, điểm đọng hay tương phản (hiện đại).

Minh họa | Kim Duẩn

Mùa sen

Đâu cứ hạ mới rộ mùa sen, thực ra sen thường trú trong hầu hết tinh thần người Việt Nam. Phức cảm sen từ cuộc sống hiện thực đến văn hóa phương Đông là khúc liên ca truyền sinh bất tận.

Nghệ sĩ nhiếp ảnh Nguyễn Thị Minh Hải ở châu Phi.

Hành trình khám phá vẻ đẹp thiên nhiên ở 6 châu lục của nhiếp ảnh gia

Mấy năm trước, trong một chuyến săn ảnh chim quý ở Đồng Nai, tôi tình cờ ngồi chung túp lều ngụy trang với Nghệ sĩ nhiếp ảnh Nguyễn Thị Minh Hải. Chị cười tươi: “Tớ U70 rồi, chân đang đau, nếu lóng ngóng quá thì các bạn trẻ thông cảm nhé”. Nhìn người phụ nữ tóc đã bạc ôm chiếc máy ảnh nặng hơn 4kg giữa rừng sâu, tôi không khỏi tò mò: Điều gì khiến chị vẫn không ngừng lên đường, băng qua gần 70 quốc gia trên 6 châu lục để đi tìm những khoảnh khắc của thiên nhiên hoang dã?

Minh họa | KIM DUẨN

Showbiz, ma túy và cái giá của sự nổi tiếng

Liên tiếp những vụ nghệ sĩ Việt dính ma túy gần đây khiến công chúng đang nhìn showbiz bằng con mắt khác. Sau ánh đèn, những buổi tiệc sang trọng và các cơn “viral” chớp nhoáng là nỗi cô đơn, áp lực và những cuộc vui có thể nuốt chửng đời người rất nhanh. Nhưng pháp luật không ưu ái cho nỗi cô đơn. Nó chỉ bảo vệ đời người khỏi tệ nạn và cạm bẫy.

“Thỏ ơi” - quán quân hiện tại trên đường đua phim Việt 2026.

THỊ TRƯỜNG ĐIỆN ẢNH VIỆT: KHI CUNG ĐÃ VƯỢT CẦU

Nhìn tổng thể, điện ảnh Việt Nam đang trải qua một giai đoạn bứt tốc mạnh mẽ chưa từng có. Khi doanh thu phòng vé liên tục thiết lập kỷ lục, khi phim nội địa chiếm thế thượng phong trên sân nhà và số lượng dự án mới ngày một gia tăng với tốc độ chóng mặt. Nhưng phía sau con số 70-80 tác phẩm dự kiến ra rạp trong năm 2026 cũng tiềm ẩn những hệ lụy khôn lường, khi tốc độ tăng trưởng quá nóng thường hiếm khi song hành cùng cái đích phát triển bền vững.

Xây dựng chuẩn mực con người Việt Nam trong kỷ nguyên mới

Xây dựng chuẩn mực con người Việt Nam trong kỷ nguyên mới

LTS: Nghị quyết Đại hội XIV của Đảng nhấn mạnh: “Xây dựng và phát triển nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc, đồng bộ trên nền tảng hệ giá trị quốc gia, hệ giá trị văn hóa, hệ giá trị gia đình và chuẩn mực con người Việt Nam”.

Ký họa chân dung nhà thơ Nguyễn Thị Kim Nhung của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Trung du khắc khoải cuộc về

Tôi nhớ một buổi trưa lâu rồi, gặp và quen Nguyễn Thị Kim Nhung, biên tập viên Tạp chí Văn nghệ Quân đội ở một quán ồn ã hợp với cánh đàn ông.

Minh họa | ĐẶNG TIẾN

Tro tình

Giọng Chênh ngà ngà hơi rượu, mắc kẹt trong bóng tối um ủm của căn nhà khăn khẳn mùi nước đái chuột. Từ ngày ở rừng về, hôm nào Chênh cũng say ngật ngưỡng.

Tiến sĩ Nguyễn Việt.

Nỗi nhớ của nhà khảo cổ khi gió heo may về

Tiến sĩ Nguyễn Việt (ảnh bên), nguyên cán bộ Viện Khảo cổ học, Giám đốc Trung tâm Tiền sử Đông Nam Á là một nhà khảo cổ danh tiếng với nhiều thành tựu lớn ở cả trong và ngoài nước.

Booth Check-in mà fandom SUNDAYS dành tặng HIEUTHUHAI trước liveshow Genfest.

Fandom Prosumer - Quyền năng đáng gờm!

Không phải ngẫu nhiên mà Báo cáo Tổng quan ngành công nghiệp âm nhạc Việt Nam 2025-2026 của Đại học RMIT chọn đưa Fandom Prosumer vào Top 10 xu hướng mới 2026 của đời sống âm nhạc nước nhà.

Minh họa | NGUYỄN VĂN ĐỨC

Trăng xanh lá mạ

Làng xưa của anh nằm bên kia sông Cầu, nơi anh chỉ nghe được tiếng gọi từ rất xa xăm trong câu quan họ rằng ai đó ngồi tựa mạn thuyền mà đợi nhau không biết đợi đến bao giờ?

Ký họa chân dung nhà thơ Hữu Vi của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Thơ của những thương buồn

Trong các cây bút người dân tộc thiểu số hiện nay, tôi thấy không nhiều người giữ được một tâm hồn bản địa thuần ròng như trường hợp nhà thơ Hữu Vi (Vi Văn Choồng) - người dân tộc Thái, tỉnh Nghệ An.

Minh họa | LÊ TRÍ DŨNG

Đầu năm giỗ họ

Đã thành thông lệ cứ 12 tháng Giêng là họ Phạm Đại của tôi ở làng Xâm Dương, cách trung tâm Hà Nội chừng hai chục cây số tổ chức giỗ họ.