La bàn văn hóa

“Chủ quyền văn hóa số” trước kỷ nguyên nền tảng

Giữa ly trà đá vỉa hè và màn hình điện thoại thông minh, đời sống người Việt đang trôi qua hai thế giới chồng lên nhau.

Minh họa | KIM DUẨN
Minh họa | KIM DUẨN

Một thế giới của những lo toan chật chội cơm áo, giá nhà giá xe, cuộc sống vội vã. Và một thế giới do thuật toán dẫn dắt. Khi hàng triệu trẻ em lớn lên trong dòng dữ liệu ấy, câu hỏi đặt ra là, ai đang định hình hệ giá trị của xã hội Việt Nam hôm nay?

1. Tháng giêng, Hà Nội còn lất phất mưa phùn. Bà Thịnh co ro bên rổ quýt và ấm chè chén với kẹo lạc, cái điện thoại đặt lên bàn, ngón tay lướt TikTok thuần thục hơn cả đám trẻ. Bà cười một mình trước clip hài trích từ vở kịch “Đảo hoa hậu”, rồi chợt lẩm bẩm: “Thời nay tụi trẻ con nó sống trên mây”. Câu nói nghe cứ tỉnh queo vậy thôi mà ở trong đó có một nỗi lo sâu thẳm. Sống trên mây thì vui đấy. Nhưng cái mây ấy của ai? Ai dựng nên nó, ai điều khiển nó, ai thả xuống đầu một đứa trẻ mười lăm tuổi những chuẩn mực, những ham muốn, những cơn bốc đồng, những lối nghĩ về giàu sang, sắc đẹp, sự nổi tiếng?

Câu hỏi ấy không còn là chuyện của vài ông bố bà mẹ cau mày vì con cắm mặt vào điện thoại. Nó chạm tới một vấn đề lớn hơn nhiều: “chủ quyền văn hóa số”. Nói giản dị, không chỉ là giữ vài di sản trong bảo tàng, vài câu ca dao hay sự trong sáng của tiếng Việt. Mà là giữ quyền định hình đời sống tinh thần của mình giữa rừng dữ liệu này, giữ quyền quyết định thứ gì được đẩy lên, thứ gì nên chìm xuống, giữ khả năng nuôi dưỡng hệ giá trị Việt Nam khi từng cú vuốt màn hình đều bị các nền tảng xuyên biên giới đo đếm và dẫn dắt.

Nghị quyết 80-NQ/TW của Bộ Chính trị đặt văn hóa vào đúng trọng tâm ấy, đó là xây dựng hạ tầng dữ liệu văn hóa quốc gia, phát triển nội dung số và quản trị dữ liệu gắn với chủ quyền văn hóa số. Bởi chiếc điện thoại trong tay mỗi người giờ đã thành cổng vào đời sống. Chỉ cần ngồi ở quán cà-phê, quán phở hay trên tàu điện, ta sẽ thấy một lớp người trẻ đang bàn nhau cách gây chú ý và kiếm tiền thật nhanh trên thế giới ảo. Ảo tưởng giàu nhanh được thuật toán ve vuốt mỗi ngày, hôm nay clip “chốt đơn”, mai màn khoe xe, mốt khóa học làm giàu, rồi một “idol” mặt non choẹt dạy cách sống sang. Cứ thế, như mưa dầm, đến lúc nhiều đứa trẻ tin rằng kiên nhẫn là lỗi thời, học nghề là chậm, còn lao động tử tế thì chẳng ai xem.

Tiến sĩ tâm lý Nguyễn Tuấn Anh (Học viện Thanh thiếu niên) cho rằng, bản sắc cá nhân của thanh thiếu niên chưa ổn định, rất dễ dao động trước phản hồi của đám đông và dễ đồng nhất giá trị bản thân với mức độ được chú ý trên mạng. Cuối năm 2025, Việt Nam có 79 triệu tài khoản mạng xã hội đang hoạt động, tương đương 77,6% dân số. Một xã hội mà phần đông dân số đều đi qua màn hình mỗi ngày thì chuyện hệ giá trị bị thuật toán “sờ” vào không còn là giả thiết nữa. Ta nhìn đâu cũng thấy một thứ văn hóa sốt ruột. Cái gì “viral” thì thắng, còn thứ cần đọc chậm, nghĩ lâu thường bị bỏ lại. Tin phải giật gân, ảnh phải chỉnh app, phản ứng phải nhanh. Chỉ một đoạn cắt ghép vài chục giây cũng đủ để đám đông lao vào phán xét. Một thứ “văn hóa tổng tài” phủ lên giấc mơ của nhiều thanh niên trẻ, giàu nhanh, đẹp, lạnh lùng, tiêu tiền như nước. Đời thực thì kẹt xe, lương ba cọc ba đồng, phòng trọ nóng hầm hập. Trên màn hình, mọi thứ lại sáng bóng đến mức người ta quên cả mùi mồ hôi của chính mình.

Nhà văn Sương Nguyệt Minh gọi không gian mạng là một chiến trường giấu mặt. Không bom rơi đạn nổ, mà vẫn có thể làm méo mó, làm tàn tật tâm hồn, làm thân bại danh liệt một con người. Ông nói thế không hề quá. Chỉ cần một lời đồn, một clip giả, một đợt bầy đàn kéo tới, cuộc đời một người có thể sụp đổ. Đau ở chỗ, cái ác trên mạng thường “mặc quần áo” của trò vui. Nó cười cợt, nó chế ảnh, nó đu trend, nó tiện tay bấm chia sẻ, rồi quay đi như không.

Tiến sĩ Hà Thanh Vân thì cảnh báo một lớp sâu hơn, đó là sự đồng nhất hóa trình độ thưởng thức văn hóa. Thuật toán thích cái dễ hiểu, dễ gây sốc, dễ lặp lại. Thế là những gì chậm, sâu, nhiều tầng nghĩa bị gạt ra bên lề. Một dân tộc mà lớp trẻ lớn lên giữa dòng nội dung như vậy, lâu dần có thể mất đi khả năng thưởng thức những giá trị cần chiều sâu văn hóa. Mất dần thôi. Như việc một bác sĩ nội trú lên “Ai là triệu phú” không biết “Tây Tiến” là thơ hay văn xuôi, trong khi đám trẻ thuộc vanh vách mấy bản nhạc cover từ Douyin. Như một bé gái biết hết filter làm đẹp nhưng không nhớ nổi một câu Kiều. Nghe có phần chua chát.

Nếu chỉ xem đây là chuyện đạo đức thanh thiếu niên thì vẫn còn nông. Vấn đề nằm ở an ninh văn hóa. Dữ liệu người Việt đang chảy qua các hệ thống đặt máy chủ ở nước ngoài, được xử lý bằng thuật toán do bên ngoài thiết kế. Thị hiếu, nỗi sợ, thói quen xem gì, thích gì… đều trở thành dữ liệu hành vi. TS Hà Thanh Vân gọi đó là một dạng tài nguyên văn hóa chiến lược. Ai nắm dữ liệu ấy không chỉ nắm thị trường quảng cáo, mà còn có thể dự báo và dẫn dắt dòng chảy cảm xúc xã hội.

Chuyên gia an ninh mạng Ngô Minh Hiếu, tức Hiếu PC, nói gọn mà lạnh người, nguy cơ trên mạng giờ không chỉ là nội dung độc hại hay bắt nạt trực tuyến mà còn là lừa đảo online rất “nhà nghề”, và thanh thiếu niên là nhóm dễ tổn thương nhất. Cả UNICEF và UNODC (Văn phòng Liên hợp quốc về chống ma túy và tội phạm) đều cảnh báo đánh cắp danh tính, bắt nạt mạng, phơi nhiễm nội dung độc hại, thậm chí xâm hại tình dục và lừa đảo xuyên biên giới. Những cảnh báo ấy không ở đâu xa, nó nằm ngay trong chiếc điện thoại của mỗi người.

2. Muốn giữ được chủ quyền văn hóa số, phải nhìn vấn đề ở nhiều tầng. Theo chuyên gia Ngô Minh Hiếu, về pháp lý, các nền tảng xuyên biên giới đang hoạt động mạnh tại Việt Nam nhưng không thể đứng ngoài trách nhiệm pháp luật. Cần buộc họ có đại diện pháp lý rõ ràng, phối hợp xử lý vi phạm, gỡ nội dung độc hại kịp thời và minh bạch hơn về cách thuật toán đề xuất nội dung, quảng cáo nhắm mục tiêu, nhất là với trẻ em và thanh thiếu niên. Việt Nam đã hình thành khung pháp lý ban đầu về Luật Bảo vệ dữ liệu cá nhân, về quản lý thông tin trên mạng và Luật Dữ liệu. Điều còn thiếu là cơ chế thực thi đủ nhanh và đủ mạnh để theo kịp cách vận hành của các nền tảng toàn cầu.

Tầng thứ hai là giáo dục. Tiến sĩ Nguyễn Tuấn Anh cho rằng, không thể chỉ nhắc trẻ em “dùng mạng cho lành mạnh”. Các em cần được học cách đọc hiểu truyền thông số, nhận diện tin giả, hiểu cơ chế thao túng cảm xúc của thuật toán, biết vì sao những nội dung gây giận dữ hay kích động lại dễ lan truyền. Anh gọi đó là “sức đề kháng tâm lý số”, một dạng miễn dịch tinh thần trước môi trường mạng.

Tầng thứ ba, theo quan điểm của Tiến sĩ Hà Thanh Vân, là kinh tế và sáng tạo nội dung. “Chủ quyền văn hóa số” không thể tồn tại nếu nội dung Việt yếu ngay trên sân nhà. Cần hỗ trợ các nhà sáng tạo, phát triển công nghiệp văn hóa, số hóa thư viện, bảo tàng, kho tác phẩm nghệ thuật và xây dựng những nền tảng nội dung Việt đủ hấp dẫn để người trẻ tìm thấy giá trị trong chính văn hóa của mình.

Cuối cùng là tầng văn hóa. Nhà văn Sương Nguyệt Minh cho rằng, một xã hội không thể chỉ chống cái xấu mà phải nuôi dưỡng cái đẹp. Cần những biểu tượng văn hóa số mới, những người ảnh hưởng có chiều sâu, những sản phẩm giải trí vừa hiện đại vừa mang bản sắc Việt. Khi đó, câu hỏi không còn là làm sao kiểm soát internet, mà là chúng ta có đủ nội lực để định hình không gian văn hóa của mình hay không.

3. Một buổi tối ở trung tâm phường Sài Gòn, đường xe kẹt cứng. Bình, một cậu shipper dựng xe bên lề đường, tranh thủ vừa đợi đơn vừa xem clip. Trên màn hình là một thế giới chạy rất nhanh, với đủ hỉ nộ ái ố từ yêu cho đến ghen, từ chửi bới cho đến các trào lưu giàu nhanh sống vội. Ở dưới lòng đường, đèn đỏ vẫn còn hơn chín mươi giây. Cậu trai ấy, hay bà Thịnh bán chè chén buổi sáng, mấy đứa học sinh ở quán phở, cả chúng ta nữa, đều đang sống giữa hai thế giới chồng lên nhau như thế. Một thế giới thật, có mùi mồ hôi, mùi phở, mùi nước hoa lẫn mùi rác bẩn, có mẹ già chờ con về ăn cơm, có tiếng rao khuya, có tiếng gió thổi qua rừng nhiệt đới, có cả cái lạnh cắt da ở miền núi khi người ta run tay bấm mở Facebook. Và một thế giới ảo, nơi mọi thứ được làm cho sáng hơn, nhanh hơn, dữ hơn, gây nghiện hơn.

Biên giới bây giờ không chỉ nằm ở đường chân trời hay cột mốc. Nó nằm trong dòng dữ liệu. Trong thuật toán gợi ý. Trong cái cách một đứa trẻ mười ba tuổi hiểu thế nào là đẹp, là thành công, là đáng sống. Giữ được chủ quyền văn hóa số, rốt cuộc, là giữ cho những đứa trẻ ấy mai này vẫn còn biết mình đến từ đâu, nói bằng thứ tiếng gì, rung động trước điều gì, và vì sao giữa rừng nhiệt đới ảo này, con người vẫn cần một nơi để trở về...

Chủ quyền văn hóa số không chỉ là ngăn nội dung xấu độc, mà còn là quyền giữ cho một xã hội không bị người khác âm thầm viết lại giấc mơ của mình. Khi lệ thuộc vào thuật toán ngoại, ta dần mất quyền ưu tiên cho những giá trị có ích với cộng đồng, cái ồn ào sẽ lấn át cái tử tế, nhận thức xã hội dễ bị thao túng, và bản sắc văn hóa sẽ mòn dần. Đó là lý do câu chuyện này phải được nhìn bằng con mắt quản trị quốc gia.

Có thể bạn quan tâm

Được cuộc đời yêu và yêu lại cuộc đời

Được cuộc đời yêu và yêu lại cuộc đời

Ngày 8/12/2023, sảnh nhà hát Opera Garnier tấp nập du khách viếng thăm. Đào Tố Loan vừa trải qua một chuyến bay dài, cùng các thành viên đoàn công tác của mình ghé thăm nhà hát. Mái vòm cổ kính của một trong những địa chỉ văn hóa nổi tiếng ở thủ đô nước Pháp đã khiến giọng soprano hàng đầu Việt Nam tràn đầy xúc cảm. Cô ngẫu hứng cất giọng, không micro, không nhạc đệm aria quen thuộc O Mio Babbino Caro của nhà soạn nhạc Giacomo Puccini. Số đông du khách thoáng sững sờ trong những giây đầu tiên, rồi dừng chân, tập trung ở các hành lang rộng, lắng nghe dòng suối âm thanh trong trẻo vang vọng khắp không gian nhiều trăm năm của thánh đường nghệ thuật thế giới.

Anh trai “say hi” - một trong những IP ăn khách hàng đầu đã giúp chủ thể sở hữu DatVietVAC có thể bước vào quỹ đạo tăng trưởng mới của nền kinh tế sáng tạo. Nguồn: Vie Channel

BỆ PHÓNG CHIẾN LƯỢC MANG TÊN IP

Một IP kinh dị dân gian được hoạch định hướng tới chinh phục thị trường điện ảnh quốc tế ngay từ khi phim chưa ra rạp. Một di sản văn hóa phi vật thể được lựa chọn làm chủ đề cho cuộc thi sáng tạo IP. Một hệ sinh thái công nghệ truyền thông giải trí vận hành dựa trên IP mở đăng ký mua cổ phiếu IPO. Từ một khái niệm lạ lẫm, IP (Intellectual Property - tài sản trí tuệ) đang trở thành từ khóa xuất hiện dày đặc trên các phương tiện truyền thông, với kỳ vọng sẽ trở thành bệ phóng chiến lược giúp công nghiệp văn hóa nước nhà bứt tốc.

Toàn cảnh Đền thờ liệt sĩ tại chiến trường Điện Biên Phủ - Công trình đạt Giải đặc biệt Giải thưởng Quy hoạch đô thị quốc gia 2022-2023. Ảnh | NVCC

Đưa công trình tưởng niệm chạm tới trái tim người trẻ

Do hoàn cảnh lịch sử đặc thù, hệ thống công trình tưởng niệm anh hùng, liệt sĩ của Việt Nam được đánh giá là một trong những tập hợp quy mô, toàn diện và phong phú bậc nhất thế giới. Bởi vậy, loại hình kiến trúc tưởng niệm đã trở thành mảng màu quan trọng trong bức tranh toàn cảnh của nền kiến trúc đương đại nước nhà. Nhưng làm thế nào để chạm tới trái tim người trẻ hôm nay, để họ tự nguyện trải nghiệm, hào hứng tìm hiểu rồi từ đó hình thành lòng biết ơn sự hy sinh cao đẹp của các anh hùng, liệt sĩ là bài toán mà ThS, kiến trúc sư Phạm Trung Hiếu (ảnh bên) luôn trăn trở đi tìm lời giải.

Minh họa: Kim Duẩn

Ðịnh hình văn hóa đọc cho giới trẻ thời công nghệ

Đọc sách giúp bồi dưỡng tri thức, tư duy, vun bồi nhân cách cho con người. Sách từ lâu vốn được xem là nguồn “thực phẩm” cho tâm hồn, nuôi dưỡng ước mơ, trau dồi khả năng ngôn ngữ giúp một người trẻ trưởng thành. Lịch sử đã cho thấy, những người thành công là những người chịu đọc sách. Tuy nhiên trong thời đại số, việc đọc đã có nhiều thay đổi. Thay vì sách giấy, hành vi đọc của con người phần lớn đã di chuyển lên màn hình điện thoại, các nền tảng công nghệ. Nhiều thống kê cho thấy, người trẻ vẫn đọc và có lẽ đọc không ít hơn thế hệ trước. Tuy nhiên, chất lượng và hiệu quả từ việc đọc là vấn đề đang còn nhiều băn khoăn.

“Tiệm phở của anh Hai” - nơi tinh hoa ẩm thực Việt được lan tỏa bằng ngôn ngữ game indie hiện đại.

Game Việt - NHỊP CẦU LAN TỎA VĂN HÓA HỮU HIỆU

Từ Tiệm phở của anh Hai đến Chạy trốn phồn hoa, từ Nam Quốc Sơn Hà đến Lạc thần chiến ca..., hướng đi biến văn hóa bản địa thành linh hồn của trò chơi không chỉ là nỗ lực làm mới sản phẩm của các nhà phát triển game Việt, mà còn gửi gắm tham vọng giúp giới trẻ tìm về nguồn cội bằng ngôn ngữ đương đại và bắc nhịp cầu lan tỏa giá trị Việt Nam ra với thế giới.

Nhiều hoạt động bổ ích trong chăm sóc, chữa trị, tư vấn, hướng dẫn cho người cao tuổi tại Cơ sở chăm sóc sức khỏe ban ngày cho người cao tuổi Long Biên (Hà Nội).

Cây cao bóng cả và niềm vui đi “nhà già”

Một ngày đầu tháng 7/2026, bà Trịnh Thị Kim Chi, 68 tuổi, ở phường Đống Đa được con trai dìu đến Cơ sở chăm sóc sức khỏe ban ngày cho người cao tuổi Long Biên (Hà Nội). Sau nhiều tháng lặng lẽ khép mình, ít giao tiếp và có dấu hiệu sa sút trí nhớ, đây là ngày đầu tiên bà đi “nhà già” bán trú - cách người dân vẫn gọi vui mô hình “sáng đưa đi, chiều đón về”, tương tự trẻ nhỏ đi nhà trẻ. Với người con trai, đó không chỉ là nơi gửi gắm mẹ trong lúc cả gia đình đi học, đi làm, mà còn là hy vọng bà sẽ tìm lại niềm vui tuổi xế chiều.

Minh họa | Kim Duẩn

AI và điện ảnh Cuộc trở về với con người

Công nghệ có thể tạo nên những khuôn hình ngày càng hoàn hảo, nhưng điện ảnh chưa bao giờ được nhớ đến chỉ bởi những khuôn hình. Điều còn ở lại sau khi màn ảnh khép lại vẫn là một câu chuyện, một số phận và những rung động rất con người. Khi trí tuệ nhân tạo bước vào thế giới điện ảnh, người làm nghề buộc phải đối diện với một câu hỏi tưởng cũ mà chưa bao giờ cấp thiết đến thế: Điều gì làm nên giá trị của một bộ phim?

Ký họa chân dung nhà thơ Tùng Bách của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Niềm trắc ẩn giấu sau nụ cười

Nhà thơ Xứ Nghệ - chưa hẳn vì mưu sinh, đã lưu lạc hơn một phần tư thế kỷ (26 năm) nơi phương trời nam. Đọc thơ Tùng Bách người đọc cảm thấy thoải mái vì đa phần các bài thơ ngắn, giản dị và vui. Đặc biệt thơ ông vừa ngắn lại vừa có “tứ”, một thủ pháp mà nhiều thi sĩ rất đề cao. Hoặc lập tứ kiểu tùy hứng (dân gian) hoặc song song, điểm đọng hay tương phản (hiện đại).

Minh họa | Kim Duẩn

Mùa sen

Đâu cứ hạ mới rộ mùa sen, thực ra sen thường trú trong hầu hết tinh thần người Việt Nam. Phức cảm sen từ cuộc sống hiện thực đến văn hóa phương Đông là khúc liên ca truyền sinh bất tận.

Nghệ sĩ nhiếp ảnh Nguyễn Thị Minh Hải ở châu Phi.

Hành trình khám phá vẻ đẹp thiên nhiên ở 6 châu lục của nhiếp ảnh gia

Mấy năm trước, trong một chuyến săn ảnh chim quý ở Đồng Nai, tôi tình cờ ngồi chung túp lều ngụy trang với Nghệ sĩ nhiếp ảnh Nguyễn Thị Minh Hải. Chị cười tươi: “Tớ U70 rồi, chân đang đau, nếu lóng ngóng quá thì các bạn trẻ thông cảm nhé”. Nhìn người phụ nữ tóc đã bạc ôm chiếc máy ảnh nặng hơn 4kg giữa rừng sâu, tôi không khỏi tò mò: Điều gì khiến chị vẫn không ngừng lên đường, băng qua gần 70 quốc gia trên 6 châu lục để đi tìm những khoảnh khắc của thiên nhiên hoang dã?

Minh họa | KIM DUẨN

Showbiz, ma túy và cái giá của sự nổi tiếng

Liên tiếp những vụ nghệ sĩ Việt dính ma túy gần đây khiến công chúng đang nhìn showbiz bằng con mắt khác. Sau ánh đèn, những buổi tiệc sang trọng và các cơn “viral” chớp nhoáng là nỗi cô đơn, áp lực và những cuộc vui có thể nuốt chửng đời người rất nhanh. Nhưng pháp luật không ưu ái cho nỗi cô đơn. Nó chỉ bảo vệ đời người khỏi tệ nạn và cạm bẫy.

“Thỏ ơi” - quán quân hiện tại trên đường đua phim Việt 2026.

THỊ TRƯỜNG ĐIỆN ẢNH VIỆT: KHI CUNG ĐÃ VƯỢT CẦU

Nhìn tổng thể, điện ảnh Việt Nam đang trải qua một giai đoạn bứt tốc mạnh mẽ chưa từng có. Khi doanh thu phòng vé liên tục thiết lập kỷ lục, khi phim nội địa chiếm thế thượng phong trên sân nhà và số lượng dự án mới ngày một gia tăng với tốc độ chóng mặt. Nhưng phía sau con số 70-80 tác phẩm dự kiến ra rạp trong năm 2026 cũng tiềm ẩn những hệ lụy khôn lường, khi tốc độ tăng trưởng quá nóng thường hiếm khi song hành cùng cái đích phát triển bền vững.

Xây dựng chuẩn mực con người Việt Nam trong kỷ nguyên mới

Xây dựng chuẩn mực con người Việt Nam trong kỷ nguyên mới

LTS: Nghị quyết Đại hội XIV của Đảng nhấn mạnh: “Xây dựng và phát triển nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc, đồng bộ trên nền tảng hệ giá trị quốc gia, hệ giá trị văn hóa, hệ giá trị gia đình và chuẩn mực con người Việt Nam”.

Ký họa chân dung nhà thơ Nguyễn Thị Kim Nhung của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Trung du khắc khoải cuộc về

Tôi nhớ một buổi trưa lâu rồi, gặp và quen Nguyễn Thị Kim Nhung, biên tập viên Tạp chí Văn nghệ Quân đội ở một quán ồn ã hợp với cánh đàn ông.

Minh họa | ĐẶNG TIẾN

Tro tình

Giọng Chênh ngà ngà hơi rượu, mắc kẹt trong bóng tối um ủm của căn nhà khăn khẳn mùi nước đái chuột. Từ ngày ở rừng về, hôm nào Chênh cũng say ngật ngưỡng.

Tiến sĩ Nguyễn Việt.

Nỗi nhớ của nhà khảo cổ khi gió heo may về

Tiến sĩ Nguyễn Việt (ảnh bên), nguyên cán bộ Viện Khảo cổ học, Giám đốc Trung tâm Tiền sử Đông Nam Á là một nhà khảo cổ danh tiếng với nhiều thành tựu lớn ở cả trong và ngoài nước.