Tình sử Đakrông nối liền biên giới Việt Lào

Khao khát tìm về cội nguồn, đồng bào Vân Kiều, Pa Cô ở Quảng Trị lưu giữ trong mình những câu chuyện dân gian nhuốm màu sắc huyền thoại, để cái cây ngọn cỏ, con thú trên rừng, cá dưới sông và ngay cả nguồn nước cũng có mối quan hệ mật thiết với con người. Hàng trăm năm, chuyện tình nàng Đakrông vẫn được lưu truyền giữa bản làng của núi rừng Trường Sơn lấp lánh như hạt ngọc trong trẻo.
Tạo hình nàng Đakrông trong “Không gian văn hóa Hồ Phương” tại thị trấn Krông Klang, huyện Đakrông.
Tạo hình nàng Đakrông trong “Không gian văn hóa Hồ Phương” tại thị trấn Krông Klang, huyện Đakrông.

Chuyện tình tạc vào thế kỷ

Tiết trời lập xuân, chúng tôi về miền tây Quảng Trị đến với đồng bào Vân Kiều, Pa Cô. Đường 9 Nam - Lào là trục đường duy nhất nối hai huyện miền núi Hướng Hóa và Đakrông với trung tâm tỉnh lỵ Quảng Trị. Men theo con đường, dòng sông Đakrông nước trong xanh man mác, bốn mùa khi vơi lúc đầy nhưng câu chuyện tình nàng Đakrông vẫn ấm áp, đầy dư vị. Chuyện tình vấn vít hàng thế kỷ trong lòng đồng bào Vân Kiều, Pa Cô suốt miền biên giới Việt - Lào. Trong tâm thức của đồng bào Vân Kiều Pa Cô, sông ĐaKrông là cội nguồn của sự sống, tình yêu và huyền thoại.

Ông Hồ Mừng, già làng bản Khe Ngài, xã ĐaKrông (huyện Đakrông, tỉnh Quảng Trị) một trong những bản làng đầu tiên của đồng bào Vân Kiều kể: “Trước đây miền núi Đakrông chỉ có những khe suối nhỏ. Ngay cả bản Khe Ngài, cái nôi của đồng bào Vân Kiều cũng chỉ có một con suối nhỏ gọi là “khe”. Con sông Đakrông hùng vĩ bắt đầu từ chuyện tình nàng Đakrông mới có, sông Đakrông trong tâm thức của đồng bào như là vị thần che chở, thể hiện lòng tốt và sự bao dung. Không chỉ người Vân Kiều, Pa Cô ở Việt Nam mà đồng bào Vân Kiều, Pa Cô ở nước bạn Lào cũng kể về con sông Đakrông cùng câu chuyện đó. Sông Đakrông xuất phát từ nước bạn Lào…”.

Từ động A Pong nước Cộng hòa Dân chủ nhân dân Lào, nơi có đông đồng bào Vân Kiều, Pa Cô sinh sống và có họ hàng thân thuộc với đồng bào Quảng Trị sông Đakrông vượt qua đồi núi, qua bao khe đá gập ghềnh từ bên kia biên giới chảy vào đất Việt, đi qua đồi núi thấp, đổ dòng về với biển. Có bao nhiêu nước non là bấy nhiêu tình yêu của đôi tình nhân, bao nhiêu sự che chở của thần tình yêu mà đồng bào sống dọc hai bên bờ sông gọi là Yàng Phơ rơ.

Cầu treo Đakrông bắc qua sông Đakrông.

Cầu treo Đakrông bắc qua sông Đakrông.

Một chuyện tình, hai đất nước

Chuyện tình đi qua hàng thế kỷ, nhưng ngày nay trên tuyến biên giới Việt - Lào ở Quảng Trị, mùa mừng lúa mới hay Tết Nguyên đán, những lần đi khách của bản làng, họ hàng hai bên, mọi người lại kể cho nhau nghe chuyện tình nàng Đakrông. Ông Hồ Văn Nghĩ, già làng ở bản Ka Tăng, thị trấn Lao Bảo (huyện Hướng Hóa, tỉnh Quảng Trị) cho hay: “Hàng chục đời truyền tai nhau một câu chuyện tình đẹp, chuyện tình nàng Đakrông, không chỉ đồng bào phía mình mà đồng bào nước bạn Lào cũng kể chuyện cổ tích này, đó là giá trị văn hóa truyền thống của hai bên”.

Chuyện kể rằng ngày xưa, khi núi đồi Quảng Trị chỉ là những khe suối nhỏ, người Vân Kiều Pa Cô dựa vào sông núi để sinh tồn. Tại bản làng núi thấp có đôi vợ chồng sinh được 10 cô con gái, tại bản làng đồi núi cao có đôi vợ chồng sinh được 10 chàng trai. Sáu cô con gái đầu lòng của gia đình nọ thích ăn ngon, mặc đẹp, ham chơi. Sáu đứa con trai đầu lòng của gia đình kia đẹp mã, thích lang thang săn bắt và đam mê sắc đẹp. Thời gian trôi qua, các cô gái và chàng trai đến tuổi dựng vợ gả chồng. 6 cô gái và 6 chàng trai đầu của hai gia đình rất hợp nhau nên duyên chồng vợ. Cũng bởi thế, 4 chàng trai và 4 cô gái còn lại chăm chỉ cần cù, hăng say lao động cũng được hai gia đình se duyên. Chàng trai út của gia đình bên kia lấy cô gái út của bên này làm vợ, cô gái út ấy có tên là Đakrông. Một cô gái nết na, đôn hậu, chăm chỉ lao động và biết yêu thương dân làng.

Thời gian trôi qua, 6 đôi vợ chồng thích ăn ngon mặc đẹp, thích lang thang đây đó, lười lao động đã nảy sinh những mâu thuẫn gia đình và chính giữa họ cũng trở nên mâu thuẫn với nhau. Các anh trai đầu nhìn nhận lại, thấy vẻ đẹp bên ngoài không bằng vẻ đẹp của tấm lòng nên thường “nhìn vào” các cô em dâu út. 4 đôi vợ chồng trai gái út vẫn cần cù lao động chăm sóc cho gia đình, vun đắp cho cuộc sống. Đặc biệt là vợ chồng nàng Đakrông, dù vất vả gian nan gì cũng quấn lấy nhau, yêu thương nhau, san sẻ cho nhau và quan tâm những người bên cạnh. Vợ chồng Đakrông được mọi người yêu mến, đi đâu ai cũng thương, ai cũng nhắc khiến vợ chồng các anh rất ganh tị. Trong hoàn cảnh ấy, người anh cả đã nhận thấy sự lấp lánh trong nhân cách và cả nhan sắc của nàng Đakrông. Anh trai cả tìm mọi thứ để chia rẽ vợ chồng em út nhưng chẳng mảy may khiến họ rời xa.

Cũng theo ông Hồ Phương “đồng bào Vân Kiều, Pa Cô thường có nhiều câu chuyện huyền thoại, như chuyện về loài cá thần trên dòng sông Sê Pôn, chuyện Núi Ngài, Khe Ngài… Nó mang yếu tố tâm linh thể hiện sự kết nối giữa con người và thiên nhiên, giữa con người và đấng siêu nhiên. Điều đó làm phong phú thêm kho tàng bản sắc văn hóa của đồng bào Vân Kiều, Pa Cô ở miền tây Quảng Trị”.

Lấp lánh một dòng sông

Con sông Đakrông ngày đêm miệt mài chảy. Hơn 200 km từ nước bạn Lào chảy qua địa phận Hướng Hóa, ôm lấy chân đèo Khe Sanh hợp với sông Rào Quán, nhập thành dòng chảy lớn dọc Đường 9 đi qua địa phận Đakrông về Ba Lòng xuôi về Thạch Hãn rồi đổ về Cửa Việt. Nghệ nhân ưu tú Kray Sức, người Pa Cô ở Tà Rụt, huyện Đakrông (Quảng Trị) cho chúng tôi hay: “Tên gọi con sông tùy theo từng cụm cư dân. Ở mỗi khúc sông khác nhau được đặt tên khác. Dòng Đakrông rộng lớn ở thượng nguồn gọi là Đako, qua địa phận thị trấn Krông Klang được gọi là Klang, phía hạ lưu còn có tên gọi Ba Lòng, Thạch Hãn… sông xuôi về Cửa Việt, mang chuyện tình sử của đôi trai gái với tính nhân văn cao cả, họ được hạnh phúc khi đấu tranh vì tình yêu”.

Âm thanh của nước sông Đakrông mang mang vô tận, như câu chuyện tình yêu của cô con gái mang tên dòng sông Đakrông. Khi chia tách vợ chồng em trai út không thành, người anh cả bắt nhốt cô em dâu út. Chàng trai út đi tìm ngày đêm không thấy vợ ở đâu, lòng nhớ thương hết đỗi. Đêm trăng sáng, chàng đem khèn A-rên ra thổi. Điệu khèn Pô-xu nhắn gửi lời yêu thương đến người vợ yêu thương của mình. Nàng Đakrông bị nhốt trong phòng nghe tiếng khèn của chồng liền hát điệu Pô-xu “Nếu anh không đến thì em sợ/Nếu đêm nay ở đầu nhà đung-ta-na-đát/Có tiếng khèn A-rên của anh gọi thì em chờ/Mẹ không buộc váy của em vào cột/Mẹ còn cho thêm đôi vòng cổ/Vì biết anh là A-long-pa-roi”. Biết được ý định này của vợ chồng Đakrông, người anh cả ngày đêm canh giữ. Hôm vợ chồng Đakrông đưa nhau chạy trốn. Người anh rượt đuổi theo. Dọc đường vợ chồng Đakrông chạy trốn, từ sau lưng họ khe núi nứt ra dòng nước, ngọn nước đổ nhào ngăn bước người anh. Tức tối quá người anh lấy đá ném dọc dòng sông và tiếp tục rượt đuổi nhưng cuối cùng đuối sức bởi dòng nước bao quanh. Ngày nay, dòng Đakrông mênh mang vô tận ngổn ngang đá núi, dọc dòng sông, có rất nhiều đá, có tảng lớn chắn ngang dòng nhưng nước Đakrông vẫn dồn lên vượt qua đá núi, mãi che chở cho đôi tình nhân.

Một kết thúc có hậu khi vợ chồng em gái út được ở cùng nhau sống trong hạnh phúc và tạo dựng nên bản làng bình yên. Câu chuyện nàng Đakrông và dòng sông cùng tên có ngọn nguồn từ đó.

Chuyện tình nàng ĐaKrông, ngọn nguồn Đakrông tồn tại hàng thế kỷ, đi suốt chiều dài lịch sử của đồng bào dân tộc thiểu số Vân Kiều, Pa Cô trên địa bàn Quảng Trị. Với đồng bào Vân Kiều, Pa Cô, mỗi ngọn núi con sông đều gắn liền với huyền thoại, sự thiêng liêng của núi rừng, của tự nhiên… đối với con người. Đó là nền tảng văn hóa truyền đời của đồng bào, là sức sống của dân tộc cho đến nghìn đời sau. Ông Hồ Phương, nguyên Phó Trưởng phòng Văn hóa huyện Đakrông, người nhiều năm tìm hiểu đời sống văn hóa tâm linh của đồng bào Vân Kiều, Pa Cô ở Quảng Trị cho hay “người Vân Kiều, Pa Cô có ý thức bảo vệ nguồn nước, con suối, dòng sông gắn bó với bản làng và là nguồn sống đặc biệt quan trọng đối với đồng bào ở đây. Sông Đakrông, huyện Đakrông, xã Đakrông…, rất nhiều cái tên đều bắt nguồn từ đó. Theo tiếng đồng bào ở đây Đa là nước, Krông là nước sông. Chuyện tình sử trên dòng Đakrông là câu chuyện tình nhuốm màu huyền thoại được đồng bào tin yêu truyền tụng cho nhau để giải thích nguồn gốc con sông này”.

Có thể bạn quan tâm

 Nhân dân chào đón quân giải phóng tiến vào Sài Gòn. Ảnh tư liệu

Làm sao quên được ngày hòa bình

Tôi về Sài Gòn hơi chậm, ngày 7/5/1975 tôi mới có mặt tại Sài Gòn. May quá, tôi kịp dự lễ mừng chiến thắng, mừng Thống Nhất Hòa Bình diễn ra vào ngày 15/5/1975.

Thượng thư Ninh Tốn và giá trị thời đại

Thượng thư Ninh Tốn và giá trị thời đại

Ngày 25/4, dịp kỷ niệm 30 năm nhà thờ chi thứ hai của dòng họ Ninh được cấp bằng Di tích Quốc gia (1996), tộc họ Ninh tổ chức Hội thảo khoa học “Di sản văn hóa dòng họ, danh nhân Thượng thư Ninh Tốn (1744 - 1795)” tại làng Côi Trì (xã Yên Mạc, Ninh Bình).

Tủ sách đặc biệt

Tủ sách đặc biệt

Lễ ra mắt và phát động hiến tặng tài liệu, sách cho tủ sách “Huyền thoại Côn Đảo” vừa diễn ra tại Thành phố Hồ Chí Minh.

Đêm hội Hoa đăng Hồ Văn

Đêm hội Hoa đăng Hồ Văn

Ngày 3/5 tới, tại Hồ Văn (thuộc Di tích Văn Miếu - Quốc Tử Giám), Ban Quản lý Di tích sẽ phối hợp Công ty Cổ phần Thương mại và Dịch vụ Upleaf Việt Nam tổ chức sự kiện văn hóa trải nghiệm "Đêm hội Hoa đăng Hồ Văn" với chủ đề "Thắp Đăng Khai Trí - Gửi Nguyện Thành Danh".

Mưa dông. Ảnh: SONG ANH

Những cơn dông

Không hiểu sao, từ nhỏ đến giờ, tôi rất thích ngắm nhìn những cơn dông kéo đến trước mỗi trận mưa. Với tôi, đó là một khoảnh khắc kỳ diệu của thiên nhiên vũ trụ.

Viếng nghĩa trang Liệt sĩ. Ảnh: NAM HẢI

Ngày mẹ tôi “đi gặp” cha tôi

Sau 36 năm đất nước hòa bình, thống nhất, sáng 23/7/2011 (Tân Mão), trong Nghĩa trang liệt sĩ Cần Giuộc, mẹ tôi mới được gặp cha tôi. Tôi mường tượng và thấy như trước mắt mình hình ảnh mẹ lui cui thắp hương, bóng mẹ nhỏ thó giữa bạt ngàn mộ chí trắng toát, chưa xác định được danh tính.

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung hòa mình vào không khí lịch sử để nuôi cảm hứng sáng tác.

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung: “Giúp người nghe thấy lịch sử không hề xa xôi”

Vài năm trở lại đây, âm nhạc về đề tài lịch sử, chiến tranh cách mạng đang thu hút sự quan tâm của đông đảo công chúng, đặc biệt là giới trẻ. Đón các ngày lễ lớn của đất nước, nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung chia sẻ với Thời Nay về những tìm tòi làm mới ngôn ngữ âm nhạc, góp phần lan tỏa các giá trị cách mạng trong đời sống đương đại.

Minh họa: TRẦN XUÂN BÌNH

3 triệu đồng

Gã trở nhà mới gần 10 giờ đêm. Trời oi nồng, vài hạt mưa lắc rắc càng làm tăng sức nóng. Trong con hẻm cụt không còn bóng người, gió yếu ớt chẳng rơi nổi chiếc lá, tưởng như màn đêm đã chìm sâu từ kiếp nào.

Các tập san Sinh hoạt, Xây dựng... được bí mật biên soạn và phát hành năm 1973 tại Trại 6 (Trại Phú An).

Chứng tích về sự không khuất phục

Những trang báo viết tay nhòe mực, lá cờ thêu vội trong buồng giam hay bản danh sách ký tên trước giờ vượt biển..., ở “địa ngục trần gian” Côn Đảo, những kỷ vật đó là lời khẳng định đanh thép về một ý chí chưa bao giờ bị khuất phục.

Một tiến trình độc đáo

Một tiến trình độc đáo

Sau 12 năm tập hợp, biên soạn và tuyển chọn, nhà văn Lê Quang Trang và nhà văn Trần Thị Thắng đã hoàn thành tập sách “Văn học giải phóng miền Nam Việt Nam: Một tiến trình độc đáo” (NXB Tổng hợp TP Hồ Chí Minh).

Ông Ksor Thuông (ơi H' Que), buôn Ji, xã Ia Dreh, trong lễ cúng trưởng thành của người Gia Rai.

Giữ được nghệ nhân mới giữ được “hồn cốt” đại ngàn

Giữa đại ngàn Tây Nguyên, nơi những buôn làng Ba Na, Gia Rai, có một lớp người lặng lẽ giữ vai trò đặc biệt quan trọng: Các nghệ nhân khấn. Họ thực hành nghi lễ, là “bộ nhớ sống” lưu giữ hệ thống tri thức dân gian, tín ngưỡng và nghệ thuật ngôn từ độc đáo của cộng đồng.

Tôn kính người xưa

Tôn kính người xưa

Trong những ngày nghỉ lễ 30/4 và 1/5 sắp tới, và ngày Giỗ Tổ Hùng Vương (mồng 10 tháng Ba, Bính Ngọ) vừa qua, thì cũng đồng thời, một loạt các sự kiện liên ngành đặc biệt ở các địa phương khắp ba miền cùng diễn ra.

Quang cảnh tọa đàm. Ảnh: SƠN HẢI

Mở lối kinh tế di sản

Trong bối cảnh kinh tế sáng tạo được xác định là một trụ cột tăng trưởng mới, câu chuyện “kinh tế di sản” không còn dừng ở khái niệm, mà đã trở thành yêu cầu thực tiễn.

Dòng sông miền Tây. Ảnh: NAM NGUYỄN

Dòng sông không địa chỉ...

Trong hành trình rong ruổi của mình, có dòng sông tôi ghé lại chỉ để... thương một người. Với tôi, dòng sông Cái Lớn và chú Nguyễn Văn Lúa (cù lao Tắc Cậu, xã Châu Thành (Kiên Giang cũ), nay là An Giang) là một ký ức như thế.

Bibonne (bên phải) trong lúc ghi hình phỏng vấn huấn luyện viên Mai Đức Chung.

Làm phim về Việt Nam để hiểu nguồn cội

Sau bốn năm từ khi công chiếu phim tài liệu đầu tay về Việt Nam, quê hương của bà nội, nhan đề “Once upon a Bridge in Vietnam” (tạm dịch: Xưa, nơi một cây cầu ở Việt Nam), Francois Bibonne giới thiệu cuốn phim tiếp theo, được xem như tập hai.

Không gian ngói (Đông Anh, Hà Nội) gợi hình ảnh một cái cây lớn với lớp màng bao che bằng ngói. Ảnh: LÊ MINH HOÀNG

Kiến trúc không phải như một thứ xa xỉ

KTS Đoàn Thanh Hà (H&P Architects, Việt Nam) là một trong 5 người đoạt Giải thưởng Toàn cầu về Kiến trúc bền vững năm 2026, do UNESCO bảo trợ và là một trong những giải thưởng lớn trong hệ thống giải thưởng của Hiệp hội Kiến trúc sư thế giới UIA.

Việc nhiều du khách sử dụng trang phục khác với bản địa dễ gây lệch nhận diện bản sắc văn hóa địa phương.

Nỗi lo trang phục ngoại lai ở Sa Pa

Tại một số điểm du lịch ở Sa Pa (Lào Cai), sự xuất hiện ngày càng nhiều các bộ trang phục ngoại lai đang làm nhòe đi bản sắc vốn là sức hút riêng của phố núi.

Thi viết “Cha và con gái” lần thứ 4

Thi viết “Cha và con gái” lần thứ 4

Hôm qua ngày 22/4, tạp chí Gia đình Việt Nam phối hợp Trường đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Hà Nội phát động Cuộc thi viết “Cha và con gái” lần thứ 4 - năm 2026, tiếp tục khơi gợi những câu chuyện đời thường về tình thân trong bối cảnh xã hội nhiều biến chuyển.

Cần giữ cho bạn đọc tiếp cận các nguồn sách, được sáng tác một cách trung thực, viết nên từ trái tim, cảm xúc con người. Ảnh: HOÀNG HOA

Nhiều gợi mở từ chuyên đề “Chống AI lũng đoạn văn chương”

Chuyên đề “Chống AI lũng đoạn văn chương” trên báo Thời Nay số 1696 ra ngày 16/4/2026 đã được nhiều bạn đọc chú ý với những phản hồi tích cực. Không chỉ có những ý kiến đồng tình, báo còn nhận được những gợi mở mới, bàn sâu thêm từ nội dung chuyên đề.

Người dân trải nghiệm mô hình hội sách khuyến đọc được tổ chức tại chung cư Vista Verde (phường Cát Lái).

Đa dạng cách lan tỏa văn hóa đọc

Đón “Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam” năm 2026, Sở Văn hóa và Thể thao Thành phố Hồ Chí Minh phối hợp phường Cát Lái lần đầu tiên thí điểm hội sách khuyến đọc tại khu dân cư với chủ đề “Tuần đọc sách cộng đồng - Mỗi người một cuốn sách”.

Bà Vũ Thị Quỳnh Liên trong lễ ra mắt Tủ sách thanh niên.

Làm thực chất để Ngày sách không là phong trào nhất thời

Trên cả nước đang diễn ra các hoạt động sôi nổi hưởng ứng Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam 21/4. Đây cũng là dịp để nhìn lại những nỗ lực bền bỉ của các cấp ngành, đơn vị xuất bản trong việc nuôi dưỡng thói quen đọc trong cộng đồng, nhất là thế hệ trẻ.