Di sản - Nguồn lực chiến lược cho tương lai (kỳ 2)

Kỳ 2: Quản trị di sản

Việc sân khấu hóa các nghi lễ truyền thống cần được thực hiện nghiêm cẩn, tôn trọng các giá trị đặc sắc của di sản. Ảnh: TÚ NHI
Việc sân khấu hóa các nghi lễ truyền thống cần được thực hiện nghiêm cẩn, tôn trọng các giá trị đặc sắc của di sản. Ảnh: TÚ NHI

(Tiếp theo và hết)

Khi di sản không chỉ được nhìn nhận như ký ức của quá khứ mà còn trở thành nguồn lực cho phát triển, bài toán đặt ra không còn dừng ở câu chuyện khai thác thế nào cho hiệu quả, mà là quản trị ra sao để giá trị gốc không bị bào mòn trong quá trình sinh lợi. Di sản có thể tạo doanh thu, thu hút đầu tư, kích thích du lịch và dịch vụ; nhưng nếu thiếu tầm nhìn dài hạn và cơ chế kiểm soát khoa học, chính những lợi ích trước mắt ấy lại có thể làm tổn thương nền tảng tạo nên sức hấp dẫn của di sản.

Không thể “vắt kiệt” di sản cho lợi ích trước mắt

Những năm gần đây, cùng với sự tăng trưởng mạnh mẽ của du lịch và kinh tế sáng tạo, nhiều di tích, danh thắng, lễ hội truyền thống trở thành điểm đến sôi động. Tuy nhiên, thực tiễn cũng cho thấy những hệ lụy đáng lo ngại. Không ít di tích bị “trùng tu” theo hướng làm mới, sử dụng vật liệu hiện đại, can thiệp sâu vào cấu trúc nguyên gốc. Một số lễ hội bị thương mại hóa quá mức, nghiêng về biểu diễn, giải trí, xa rời giá trị cốt lõi của cộng đồng. Ở một số làng nghề, sản phẩm bị giản lược kỹ thuật và tinh thần truyền thống nhằm đáp ứng thị hiếu ngắn hạn, dẫn đến suy giảm bản sắc. Nhiều di sản đứng trước nguy cơ bị vượt quá giới hạn chịu tải. Mới đây, trong dịp Tết Bính Ngọ, tại Quần thể danh thắng Tràng An (Ninh Bình), trước tình trạng lượng khách tăng đột biến vào ngày mồng 4 Tết (20/2), Ban Quản lý Di sản Tràng An (tỉnh Ninh Bình) ra thông báo về việc tạm dừng nhận thêm khách tham quan mới để bảo đảm an toàn và chất lượng trải nghiệm. Khi lượng khách gia tăng quá ngưỡng, việc cơ quan quản lý siết chặt kiểm soát là cần thiết.

TS Trần Hữu Sơn từng chỉ ra rằng, làm kinh tế di sản bền vững không bao giờ là “vắt kiệt” di sản để đổi lấy lợi nhuận ngắn hạn. Điều cốt lõi là xác lập quan hệ hài hòa giữa bảo tồn và khai thác, coi bảo tồn là nền tảng, là điều kiện tiên quyết cho phát triển. Nếu bảo tồn bị xem nhẹ, mọi thành quả kinh tế đạt được chỉ mang tính nhất thời và phải trả giá bằng sự xuống cấp lâu dài.

TSKH, KTS Ngô Viết Nam Sơn, người có hơn 35 năm kinh nghiệm quốc tế về tư vấn thiết kế, quy hoạch kiến trúc cảnh báo một sai lầm chiến lược đang hiện hữu: Nhiều địa phương chỉ chú trọng bảo vệ từng công trình di tích đơn lẻ, mà thiếu giải pháp tổng thể cho khu trung tâm lịch sử và vùng cảnh quan chung quanh. Khi các công trình cao tầng, hạ tầng giao thông hoặc dự án thương mại mọc lên thiếu kiểm soát, di sản bị xâm phạm gián tiếp, làm suy giảm giá trị không gian và tính toàn vẹn, trong khi đây là yếu tố then chốt được quốc tế coi trọng trong công tác bảo tồn.

162.jpg
Cần lan tỏa rộng và sáng tạo giá trị hiện vật khảo cổ tại các di tích, bảo tàng thông qua nhiều hình thức mới, trong đó có công nghệ và mạng xã hội. Ảnh: HOÀNG HOA

Yêu cầu mới trong quản trị di sản

Thực tiễn đặt ra đòi hỏi chuyển từ tư duy ứng phó khi sự cố xảy ra sang tư duy phòng ngừa chủ động. Thay vì chờ đến khi di sản quá tải mới siết chặt hoặc “đóng cửa” đột ngột, các địa phương cần xây dựng hệ thống dữ liệu khoa học về sức chứa của từng di tích, từng khu di sản; thường xuyên đánh giá tác động môi trường, xã hội; thiết lập cơ chế cảnh báo sớm. Đẩy mạnh ứng dụng công nghệ số trong kiểm soát lượng khách, đặt chỗ trực tuyến, phân luồng tham quan theo khung giờ, số hóa hồ sơ di tích… giúp nâng cao trải nghiệm, và trở thành công cụ quản trị hiệu quả. Nhiều quốc gia đã chứng minh rằng, minh bạch dữ liệu và quản lý theo bằng chứng khoa học giúp giảm xung đột giữa bảo tồn và khai thác, đồng thời tạo sự đồng thuận trong cộng đồng.

Định hướng lớn cho công tác quản trị đã được xác lập rõ trong hệ thống chính sách của Đảng, Nhà nước. Luật Di sản văn hóa 2024 khẳng định nguyên tắc quản lý, bảo vệ và phát huy giá trị di sản là quyền, nghĩa vụ và trách nhiệm của mọi cơ quan, tổ chức, cộng đồng và cá nhân; đồng thời yêu cầu lồng ghép bảo vệ di sản vào chiến lược, quy hoạch, kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội. Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về xây dựng và phát triển văn hóa Việt Nam trong giai đoạn mới tiếp tục nhấn mạnh lấy di sản văn hóa là trung tâm, coi tài nguyên văn hóa số là thế mạnh, đầu tư bảo tồn, tôn tạo, phát huy giá trị di sản gắn với mục tiêu phát triển bền vững và sinh kế cộng đồng, hình thành một số đô thị di sản, phát triển kinh tế di sản như một cấu phần của hệ sinh thái văn hóa. Tinh thần xuyên suốt của các văn bản đó là không tách rời bảo tồn với phát triển, không hy sinh văn hóa vì tăng trưởng đơn thuần. Di sản được nhìn nhận như nguồn lực chiến lược cho tương lai, nhưng là nguồn lực đặc biệt, không thể tái tạo nếu bị hủy hoại.

Trên cơ sở đó, yêu cầu đặt ra cho quản trị di sản trong giai đoạn mới là xây dựng cơ chế đánh giá hiệu quả kép: Vừa đo lường đóng góp kinh tế, vừa lượng hóa mức độ bảo tồn, sự tham gia và hài lòng của cộng đồng, tác động môi trường và giá trị văn hóa được duy trì. Không thể chỉ nhìn vào số lượt khách hay doanh thu. Song song, cần hoàn thiện cơ chế phân bổ nguồn thu theo hướng tái đầu tư cho bảo tồn và nâng cao đời sống cộng đồng tại chỗ.

Kinh tế di sản là lĩnh vực giao thoa giữa kinh tế, văn hóa, xã hội và môi trường. Rủi ro không chỉ nằm ở sự xuống cấp vật chất của di tích hay biến dạng của lễ hội, mà còn ở sự suy giảm niềm tin xã hội và thương hiệu quốc gia được xây dựng từ chính di sản ấy. Một khi cấu trúc nguyên gốc bị phá vỡ hoặc giá trị tinh thần bị mai một, di sản không thể “tái sản xuất” như một sản phẩm thị trường thông thường. Chính vì vậy, quản trị di sản không phải lựa chọn, mà là yêu cầu tất yếu.

Cần sự vào cuộc đồng bộ

PGS, TS Lê Thị Thu Hiền, Cục trưởng Di sản văn hóa (Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch) nhấn mạnh bảo tồn và phát triển không phải hai mặt đối lập, mà là hai yếu tố cộng sinh vì mục tiêu bền vững. Theo đó, hệ thống văn bản quy phạm pháp luật về di sản văn hóa đang được hoàn thiện theo hướng tháo gỡ “điểm nghẽn”, bảo đảm đồng bộ với pháp luật về đầu tư, xây dựng. Các quy định mới làm rõ thẩm quyền, trình tự, thủ tục cho ý kiến đối với dự án triển khai trong, ngoài khu vực bảo vệ di tích và vùng đệm di sản thế giới. Đặc biệt, trên cơ sở khuyến nghị của UNESCO và ICOMOS, cơ chế đánh giá tác động di sản đã được nội luật hóa. Quy định về đánh giá tác động đối với di sản thế giới trong Luật và các nghị định hướng dẫn yêu cầu mọi dự án đầu tư, khai thác tài nguyên trong khu vực di sản, vùng đệm phải tuân thủ nghiêm ngặt yêu cầu bảo vệ môi trường và kiểm soát yếu tố tác động theo chuẩn mực quốc tế. Đây là bước tiến quan trọng, đưa quản trị di sản của Việt Nam tiệm cận thông lệ toàn cầu. Cùng với hoàn thiện thể chế, chất lượng thẩm định quy hoạch, dự án bảo quản, tu bổ, phục hồi di tích được nâng cao; hoạt động kiểm tra, giám sát thực thi pháp luật được tăng cường, kịp thời phát hiện và xử lý hành vi xâm phạm di tích.

Ngày 25/3/2025, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã ban hành Công văn số 1218/BVHTTDL-DSVH yêu cầu tăng cường quản lý di tích và hoạt động bảo quản, tu bổ, phục hồi di tích lịch sử - văn hóa, danh lam thắng cảnh. Văn bản đề nghị các địa phương nâng cao vai trò, trách nhiệm của cơ quan quản lý và cộng đồng; kiểm soát chặt chẽ quy trình kiểm kê, xếp hạng; thực hiện nghiêm quy định pháp luật về đầu tư, xây dựng khi triển khai dự án tu bổ, bất kể nguồn vốn nào. Những động thái này cho thấy quyết tâm siết chặt kỷ cương, đưa công tác quản trị di sản vào nền nếp.

Quản trị di sản, xét đến cùng, là quản trị mối quan hệ lợi ích giữa Nhà nước, doanh nghiệp và cộng đồng. Nếu thiếu cơ chế minh bạch và phân bổ công bằng, xung đột sẽ nảy sinh, làm suy yếu nền tảng xã hội của bảo tồn. Ngược lại, khi cộng đồng được tham gia vào quá trình ra quyết định, được hưởng lợi từ du lịch, dịch vụ gắn với di sản, họ sẽ trở thành “người bảo vệ” hiệu quả nhất. Trong hành trình hướng tới phát triển bền vững, di sản không chỉ là tài sản của quá khứ mà còn là vốn quý cho tương lai. Nhưng vốn quý ấy chỉ thật sự sinh lợi lâu dài khi được quản trị bằng trách nhiệm, tri thức và sự tôn trọng đối với giá trị nguyên gốc. Đó cũng là thước đo bản lĩnh văn hóa của một quốc gia đang phát triển trong hội nhập sâu rộng.

Di sản - Nguồn lực chiến lược cho tương lai (kỳ 1)

Có thể bạn quan tâm

Lắng nghe để học muôn loài

Lắng nghe để học muôn loài

Cuối tháng 3, truyện dài “Hầu vương đảo Hòn Lao” (NXB Trẻ) của nhà văn Lê Đức Dương ra mắt bạn đọc, chưa đầy một tháng đã được tái bản lần hai. Tác phẩm không chỉ hấp dẫn ở cốt truyện phiêu lưu, mà còn mở ra những suy tư lặng lẽ về tự do, ký ức và trách nhiệm, những vấn đề lớn lao được kể bằng giọng văn trong trẻo, giàu cảm xúc.

Một trải nghiệm nghệ thuật dành cho các thí sinh và người tham gia.

Sáng tạo đồng kiến tạo với Riz Lơ Ngơ

Không chỉ có các thí sinh, nghệ sĩ và chuyên gia góp mặt, vừa diễn ra một cuộc thử nghiệm hữu ích cho mô hình “sáng tạo đồng kiến tạo”. Qua đó, cộng đồng không chỉ tham gia chương trình hay từng hoạt động mà trực tiếp đóng góp nội dung, tạo nên giá trị và bản sắc chung cho dự án.

Hội An thu hút khách du lịch nhờ vẻ đẹp cổ kính của phố phường với sự giao thoa kiến trúc độc đáo.

Phát huy giá trị văn hóa thành sức mạnh phát triển (kỳ 1)

Việt Nam có nguồn vốn văn hóa dồi dào và hành lang chính sách trong phát triển văn hóa ngày càng rộng mở. Tuy nhiên khoảng cách từ tiềm năng đến khả năng tạo ra tri thức, sản phẩm, thị trường, sức hấp dẫn và những đóng góp cụ thể cho đời sống vẫn còn nhiều bất cập. Do đó cần nhận diện, tìm giải pháp tháo gỡ kịp thời để văn hóa thật sự trở thành một nguồn lực phát triển đất nước.

Cán bộ, chiến sĩ Đồn Biên phòng Đăk Dang, Bộ đội Biên phòng tỉnh Lâm Đồng trao đổi về sách trong một buổi sinh hoạt.

Đắp bồi bản lĩnh văn hóa

Những giờ giải lao trên thao trường hay trong các giờ nghỉ, ngày nghỉ, nhiều cán bộ, chiến sĩ tìm đến thư viện, Phòng Hồ Chí Minh, tủ sách đơn vị. Dù quỹ thời gian không nhiều và phương thức tiếp cận thông tin đã thay đổi, việc đọc vẫn được duy trì như nền nếp trong đời sống quân ngũ. Mỗi trang sách góp phần làm phong phú đời sống văn hóa, bồi dưỡng tư duy và nâng cao chất lượng học tập, công tác của người lính.

Trung úy Trần Việt Hoàng, Chính trị viên Đại đội 14, Trung đoàn 4, Sư đoàn 5, Quân khu 7 lan tỏa giá trị của thơ ca thông qua hoạt cảnh sân khấu.

Trang sách mở đường văn trong quân ngũ

Không ít người lính trở thành nhà văn từ những thói quen rất giản dị: Đọc sách trong thư viện đơn vị, đọc báo ở Phòng Hồ Chí Minh, ghi lại cảm xúc sau chuyến hành quân hay ca trực đêm. Từ trang sách về lịch sử, chiến tranh, con người và cuộc sống quân ngũ, nhiều cán bộ, chiến sĩ dần hình thành nhu cầu suy ngẫm, ghi chép và sáng tạo. Hành trình từ người đọc đến người viết đang góp phần làm giàu đời sống văn hóa quân đội, lan tỏa hình ảnh Bộ đội Cụ Hồ, tiếp nối dòng văn học, báo chí và nghệ thuật quân đội.

Binh nhì Võ Lê Phúc Thịnh, chiến sĩ Đại đội 7, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 4, Sư đoàn 5, Quân khu 7 bên những trang sách cùng gia đình trong buổi thăm thân cuối tuần.

Hệ sinh thái đặc biệt đưa sách đến thao trường

Trong môi trường quân ngũ, mỗi cuốn sách đều trải qua những hành trình đặc biệt trước khi đến tay người lính. Hành trình ấy mang dấu ấn của cơ quan chính trị, đội ngũ cán bộ thư viện, chính trị viên, cán bộ đoàn và nhiều người làm công tác văn hóa ở cơ sở. Qua cống hiến âm thầm mà bền bỉ, họ góp phần kết nối tri thức đồng hành cùng cán bộ, chiến sĩ trong học tập, rèn luyện và thực hiện nhiệm vụ.

Sư đoàn 324 (Quân khu 4) ra mắt mô hình “Tủ sách quân dân” và tặng quà học sinh khó khăn tại bản Ồ Ồ Già Hóp, xã Vĩnh Tường, tỉnh Nghệ An. Ảnh: NGỰ BÌNH

Hành trang người lính thời đại mới

Nhiều tác phẩm ra đời đã lâu vẫn được cán bộ, chiến sĩ tìm đọc. Đó là những công trình nghiên cứu, hồi ký và tác phẩm lý luận của các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước, Quân ủy Trung ương, Bộ Quốc phòng, các tướng lĩnh và nhà khoa học quân sự… Để di sản tri thức tiếp tục được kế thừa và lan tỏa, cần đưa sách trở thành hành trang trên con đường học tập, rèn luyện và trưởng thành của người lính.

Nhà thơ Hoàng Cầm (trái) và nhà văn Kim Lân gặp gỡ trước cổng Hội Nhà văn Việt Nam ngày 23/3/2000. Ảnh: NGUYỄN ĐÌNH TOÁN

Lấy tình yêu nước, dân tộc, con người để làm thơ, viết kịch

Tháng năm nghề viết cho tôi may mắn được có một số lần gặp, hỏi chuyện nhà thơ “Lá diêu bông” Hoàng Cầm (1922-2010). Khi được nghe ông kể chuyện sáng tác kịch thơ “Kiều Loan” hồi đạo diễn Anh Tú dựng tuyệt phẩm này của ông trên sân khấu Nhà hát Tuổi trẻ năm 2025, anh đang là NSƯT. Lần thì ông hồi ức những kỷ niệm với nhà văn Kim Lân, nhà thơ Lê Đạt khi các ông lần lượt tạ thế. Dịp khác, những kỷ niệm trong trẻo hoa niên đi chơi, đi nghe hát quan họ. Và không thể nào không nhớ đến niềm thắm thiết những tình yêu gửi về các chị…

Lễ hội Ẩm thực chay TP Hồ Chí Minh 2026

Lễ hội Ẩm thực chay TP Hồ Chí Minh 2026

Lễ hội sẽ diễn ra từ ngày 24 đến 30/8 tại Công viên Bình Phú, dự kiến thu hút trên 350 nghìn lượt khách. Với chủ đề “Chọn ẩm thực xanh vì tương lai xanh”, Lễ hội lần thứ ba từ một sự kiện giới thiệu văn hóa và món ăn chay sẽ chuyển sang không gian thúc đẩy hệ sinh thái Ẩm thực xanh-Tiêu dùng xanh-Nông nghiệp xanh-Du lịch xanh và Kinh tế xanh.

Cuộc hành quân có một không hai

Cuộc hành quân có một không hai

Cuốn truyện ký “K8 - Cuộc hành quân ngược chiều” (NXB Hội Nhà văn, 2026) của nhà văn Nguyễn Phương Hà ra mắt vào tháng 4/2026. Chiến dịch K8 là một chủ trương lớn của Trung ương Đảng, Chính phủ và Bác Hồ đưa hơn ba vạn học sinh từ vùng tuyến lửa ra hậu phương miền bắc để tiếp tục học tập và cũng là để chuẩn bị lực lượng cho sự nghiệp cách mạng lâu dài.

Nhà thơ Bằng Việt. Ảnh tư liệu

Giữ lửa thơ cháy mãi

Vô hình trung “Bếp lửa” còn trở thành biểu tượng của ngọn lửa thi ca cháy suốt trong cuộc đời nhà thơ.

Ảnh: ANH QUÂN

Những chuỗi hành trình nghệ thuật

Trong hai ngày thứ bảy và chủ nhật cuối tuần qua (15 và 16/8) có một triển lãm ảnh song song với ra mắt sách của nhiếp ảnh gia Nguyễn Á tại Nhà Văn hóa Thanh Niên (số 21 Phạm Ngọc Thạch, phường Xuân Hòa, TP Hồ Chí Minh).

Tái sinh gáo dừa Bối Khê trong vẻ mới

Tái sinh gáo dừa Bối Khê trong vẻ mới

Từng là biểu tượng của sự đơn sơ một thời, chiếc gáo dừa mộc mạc đang được các nghệ nhân làng nghề Bối Khê khoác lên mình “chiếc áo” khảm trai sang trọng.

Tòa thành đất rộng lớn và được coi là cổ nhất khu vực Đông Nam Á.

Nhiều cân nhắc khi sắp làm hồ sơ thế giới thành Cổ Loa

Điều khó nhất với Cổ Loa là khoanh vùng vùng lõi! Đó là lưu ý từ Văn phòng UNESCO tại Việt Nam tại Hội thảo khoa học Nhận diện giá trị nổi bật toàn cầu của Khu di tích Cổ Loa do UBND Thành phố Hà Nội và Hội Khoa học lịch sử Việt Nam tổ chức. Tới đây hồ sơ đề nghị Khu di tích Cổ Loa là Di sản Thế giới sẽ được xây dựng.

Tìm điểm giao thoa truyền thống - hiện đại

Tìm điểm giao thoa truyền thống - hiện đại

Sau hai ngày ra mắt, MV “Thiên đường với người thương” của ca sĩ Phương Mỹ Chi đạt 2 triệu lượt xem, trở thành ca khúc đứng số 1 trên các nền tảng số, nhận nhiều sự quan tâm của công chúng trong nước và quốc tế, đặc biệt là niềm hứng khởi của các bạn trẻ trước các cảnh quay đầy chất điện ảnh cũng như âm nhạc giàu âm hưởng văn hóa Khmer Nam Bộ. Phương Mỹ Chi hạnh phúc chia sẻ ngay sau khi MV cán mốc 2 triệu lượt xem.

Ảnh: HẢI ANH

Ba tình huống

Ngày… năm 200x, tôi cưỡi chiếc xe SH mới mua, phóng nhanh trong phố cổ. Giữa giờ trưa, phố vắng, cưỡi trên con xe mới, nhu cầu được tăng adrenalin trong máu thúc đẩy cậu thanh niên mới lớn vít mạnh tay ga. Xe chạy “rẽ tóc”.

Gìn giữ di sản qua nghệ thuật đương đại

Gìn giữ di sản qua nghệ thuật đương đại

Những album của Hoàng Thùy Linh, hiệu ứng bùng nổ của “Bắc Bling” cùng nhiều sản phẩm lấy cảm hứng từ di sản truyền thống đang cho thấy nghệ thuật dân tộc chưa bao giờ lạc hậu trong đời sống đương đại. Nhiều nghệ sĩ trẻ đang nỗ lực miệt mài nhằm đưa các chất liệu truyền thống bước vào nhịp sống hiện đại. Đó không phải là sự “bắt trend”. Di sản dân tộc chưa bao giờ cần sự “giải cứu” bằng lòng thương cảm hay tiếc nuối. Thay vào đó, những giá trị này cần được thế hệ sau tiếp nhận bằng tinh thần cầu thị, học hỏi và khiêm nhường trước tiền nhân. Thời Nay xin giới thiệu chuyên đề do tác giả Lan Anh thực hiện.

Ca nương Kiều Anh.

Ca nương Kiều Anh: “Điều quan trọng không phải đưa được bao nhiêu biểu tượng”

12 tuổi, Kiều Anh đã là một ca nương triển vọng, với xuất thân trong gia đình 7 đời truyền thống ca trù. Những dự án âm nhạc của cô sau này, đều ít nhiều mang hơi thở của thứ âm nhạc đã ngấm vào máu. Cô không đo thành công bằng doanh thu hay lượt xem, mà kỳ vọng tạo ra những giá trị từ sự kế thừa văn hóa truyền thống.

Bà Quỳnh Phạm - Giám đốc Phát triển đối tác, nghệ thuật trình diễn, Trung tâm đổi mới và Bảo tồn giá trị di sản.

Không thể tiếp cận di sản bằng tâm thế vay mượn hay chiếm dụng bề mặt

“Nhìn vào bức tranh nghệ thuật hiện nay, chúng ta thấy một tín hiệu đáng mừng khi văn hóa truyền thống đang trở thành mối quan tâm của thế hệ trẻ. Rất nhiều chất liệu dân gian đã được đưa vào các sản phẩm giải trí. Tuy nhiên, nếu chúng ta chỉ coi văn hóa truyền thống như một công cụ để tạo ra các xu hướng ngắn hạn nhằm thu hút triệu view, triệu like trên mạng xã hội, thì những hiệu ứng đó sẽ trôi qua rất nhanh.