Cái bắt tay giữa Anh và EU
Thông qua Hiệp định Hợp tác cạnh tranh, Anh và EU thiết lập một khuôn khổ pháp lý mới, minh bạch cho việc phối hợp trong lĩnh vực cạnh tranh. Hiệp định quy định cơ chế hợp tác giữa Ủy ban châu Âu (EC), cơ quan cạnh tranh các quốc gia thành viên EU và Cơ quan Cạnh tranh và Thị trường Vương quốc Anh. Đây là hiệp định chuyên biệt đầu tiên giữa Anh và EU tập trung hoàn toàn vào lĩnh vực cạnh tranh kể từ sự kiện Brexit (Anh rời EU), nhằm bảo đảm môi trường thị trường công bằng và hiệu quả cho cả hai nền kinh tế.
Thỏa thuận này đặt ra các nguyên tắc phối hợp rõ ràng trong quá trình thực thi pháp luật cạnh tranh. Theo đó, hai bên sẽ thông báo cho nhau về các cuộc điều tra chống độc quyền và các vụ sáp nhập doanh nghiệp có ý nghĩa quan trọng nhằm nâng cao hiệu quả giám sát, hạn chế chồng chéo và giảm nguy cơ xung đột trong các vụ việc có yếu tố xuyên biên giới. Thỏa thuận này cũng quy định việc bảo đảm tính bảo mật của thông tin được chia sẻ giữa các cơ quan cạnh tranh hai phía.
Hiệp định được xác định là văn kiện bổ trợ cho Hiệp định Thương mại và Hợp tác EU-Anh (TCA). Trong khi TCA đặt nền tảng chung cho quan hệ thương mại song phương, thỏa thuận mới cụ thể hóa cơ chế phối hợp chuyên sâu trong lĩnh vực cạnh tranh, góp phần tăng tính hiệu quả và khả năng dự đoán trong thực thi chính sách. Hiệp định sẽ có hiệu lực sau khi hai bên hoàn tất thủ tục phê chuẩn nội bộ.
EC nêu rõ, hiệp định tái khẳng định cam kết chung của EU và Anh trong việc duy trì các thị trường cạnh tranh lành mạnh vì lợi ích của người tiêu dùng, doanh nghiệp và đổi mới sáng tạo. Phó Chủ tịch EC phụ trách chuyển đổi sạch, công bằng và cạnh tranh Teresa Ribera đánh giá, hiệp định không chỉ củng cố quan hệ hợp tác song phương hiện có, mà còn lần đầu tạo lập cơ chế phối hợp chính thức giữa cơ quan cạnh tranh của các nước thành viên EU và Anh, phản ánh mức độ gắn kết chặt chẽ và đa chiều giữa hai thị trường. Hiệp định được kỳ vọng sẽ góp phần tạo môi trường kinh doanh ổn định, nâng cao tính minh bạch và củng cố lòng tin của doanh nghiệp và nhà đầu tư, đồng thời đánh dấu một bước phát triển mới trong quan hệ hợp tác giữa Anh và EU giai đoạn hậu Brexit.
Đàm phán Anh-Mỹ về công nghệ chiến lược
Anh và Mỹ đã nối lại các cuộc đàm phán về thỏa thuận thịnh vượng công nghệ, trị giá hàng tỷ bảng Anh, vốn bị tạm dừng cuối năm ngoái do những bất đồng liên quan đàm phán thương mại song phương. Các quan chức cấp cao của Anh và Mỹ bắt đầu thảo luận lại về hợp tác trong lĩnh vực công nghệ hạt nhân dân sự và công nghệ nhiệt hạch. Đây là các lĩnh vực thế mạnh của hai bên, đồng thời phục vụ trực tiếp lợi ích an ninh quốc gia và chiến lược dài hạn về năng lượng.
Thỏa thuận thịnh vượng công nghệ Anh-Mỹ được công bố tháng 9/2025 trong chuyến thăm cấp nhà nước của Tổng thống Donald Trump tới Anh, hướng tới thúc đẩy hợp tác song phương trong các lĩnh vực then chốt như trí tuệ nhân tạo (AI), điện toán lượng tử và năng lượng hạt nhân. Thủ tướng Anh Keir Starmer cho biết, thỏa thuận sẽ tạo điều kiện thuận lợi cho doanh nghiệp hai nước xây dựng nhà máy điện mới, rút ngắn thời gian cấp phép công nghệ từ 3 - 4 năm xuống còn dưới 2 năm. “Ông chủ” số 10 phố Downing nhận định rằng, Anh và Mỹ đang bước vào kỷ nguyên vàng của năng lượng hạt nhân, với sự tăng cường hợp tác xuyên Đại Tây Dương và quy trình phê duyệt dự án hạt nhân được rút gọn. Theo giới chức Anh, thỏa thuận hợp tác công nghệ ước tính thu hút khoảng 31 tỷ bảng Anh (42 tỷ USD) đầu tư từ các công ty công nghệ hàng đầu của Mỹ.
Tuy vậy, hồi tháng 12/2025, Mỹ đã đơn phương ngừng triển khai thỏa thuận. Anh cho rằng chính quyền Tổng thống Trump muốn mở rộng phạm vi nhượng bộ thương mại vượt ra ngoài lĩnh vực công nghệ. Ở chiều ngược lại, Washington nhận định London chưa thể hiện đủ thiện chí trong việc xử lý các rào cản phi thuế quan trong đàm phán thương mại tổng thể, đặc biệt ở các lĩnh vực thực phẩm và hàng công nghiệp. Mỹ lâu nay muốn Anh công nhận các tiêu chuẩn của “xứ cờ hoa” đối với thực phẩm và nông sản, nhưng trong các thỏa thuận trước đó chưa có cam kết cụ thể về vấn đề này.
Động thái nối lại đàm phán được đánh giá mang ý nghĩa vượt khỏi một khuôn khổ hợp tác kỹ thuật thông thường. Đây được xem là cách tiếp cận có trọng tâm hơn, ưu tiên các lĩnh vực có lợi ích chiến lược chung, trong khi những vấn đề thương mại rộng hơn sẽ tiếp tục được xử lý trong các kênh đàm phán riêng.