Thoáng Tuyên Quang

Từ bến xe Na Hang xuôi xuống hồ thủy điện đi ngang qua sông Gâm và sông Lô, tôi rất thích những con sông vùng Đông Bắc, Tây Bắc.
Thoáng Tuyên Quang

Con sông nào cũng là khởi nguồn của những miền phù sa, những khu dân cư phố thị, những đồng bằng và những nền văn minh… Nhưng những con sông vùng cao luôn mang một vẻ dũng mãnh rất đáng thán phục, tuôn trào một nguồn năng lượng ngồn ngộn, nước trong xanh và cho cá rất ngon. Sông cũng như đời, như con người, càng trải qua thác ghềnh thì càng được tinh lọc, càng khoáng đạt và giàu sức sống.

Xe càng chạy đến gần hồ thì trời càng quang quẻ, xa xa còn thấy vài “ray” nắng thẳng căng xuyên qua lớp mây mù. Hồ thủy điện Na Hang nổi tiếng đẹp, rộng, sâu và câu chuyện về “cơn gió quỷ” (gió hang). Gió hang ở khu vực Lâm Bình là có thật, tuy nhiên, người dân ở đây kể: mỗi năm nó chỉ xuất hiện một vài lần ở khu vực núi Phủng vào chiều tối và ban đêm. Gió đột ngột giật cấp 7, cấp 8, thậm chí cấp 9, tạo ra sóng nước cao gây lật thuyền.

Lúc bước xuống lòng chiếc thuyền máy được thuê để đi ngắm hồ Na Hang, anh em ai cũng háo hức khi nhìn thấy mâm cơm đã được bày giữa lòng thuyền. Đặc sản có cá chép hồ nướng than, tôm hồ Na Hang chiên giòn, canh măng rừng chân giò ninh, rau dớn (hay rớn/giớn gì đó, một loại rau rừng họ dương xỉ) xào rắc lạc giã rối, đặc biệt có món da trâu xào măng tươi.

Anh Cường chủ thuyền với mái tóc dày, ria cứng râu rậm làm tôi liên tưởng đến hình dung của Lỗ Tấn. 55 tuổi, lên chức ông nội được hai năm rồi nhưng làn da nâu khỏe mạnh, giọng nói sang sảng và tiếng cười vang như đủ sức đập vào vách núi làm mấy đứa “dân văn phòng” cớm nắng chúng tôi thấy mình càng yếu ớt hơn. Mời chủ thuyền vài chén, câu chuyện dần trở nên cởi mở. Thấy chúng tôi thi thoảng đứng dậy chạy ra mạn thuyền chụp hình và trầm trồ trước nước mây cây núi khoáng đạt lung linh, anh cười tươi, khoát tay hào sảng: Các chú cứ thoải mái, sông hồ núi non này là của nhà anh hết đấy. Kia, chú nhìn xem, lấy đâu ra cây nghiến cổ thụ mọc trên núi đá vôi hàng mấy trăm năm tuổi như thế? Đá vôi vốn rất ít dưỡng chất, nên gỗ nghiến hay được người dưới xuôi các chú làm thớt, còn đóng đồ dùng thì… thôi rồi, bền đẹp đến mấy đời!

Hồ Na Hang có thể hơi khác với Tràng An (Ninh Bình) dù cả hai đều được ví là “vịnh Hạ Long trên cạn”, nhưng chiều rộng, độ sâu (thời điểm này anh Cường nói nước hồ đang ròng nhất, chỗ sâu nhất gần đạt đến mức “cốt” 120 m) khiến nước hồ mang một mầu xanh đen huyền hoặc, chung quanh được bao bọc bởi rừng già, bởi núi đá vôi thác nước mây trời, cảnh quan chưa bị du lịch khai thác quá đà khiến một kẻ ham dài rộng mênh mông hùng vĩ trập trùng gầm gào tiềm ẩn... như tôi thấy tò mò và thú vị biết bao nhiêu...

Tôi muốn ngửa cổ để nhìn thấy trời, thấy núi, thấy gió thổi trên đầu và mây bay qua vai. Tôi muốn được viết để diễn tả sự thán phục, niềm xúc động và sự ngưỡng mộ đối với mẹ thiên nhiên kỳ vĩ, để thấy mình may mắn đến thế nào và cảm thấy hạnh phúc ra sao sau mỗi chặng đường rong chơi cùng núi sông, hoa lá cỏ cây mây nước… dù là ngắn hay dài, trong cuộc hành trình ngắn ngủi giữa thế gian bao la rộng lớn này.

Có thể bạn quan tâm

Phía ngoài cánh cổng trường thi

Sáng cuối cùng của kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10, Hà Nội đã nắng từ rất sớm. Trước một điểm thi ở phường Cầu Giấy, một người mẹ kéo chiếc ghế nhựa vào sát gốc cây rồi ngồi xuống. Con trai chị vừa bước qua cổng trường ít phút trước.

Minh họa: TÙNG NGUYỄN

Tạm biệt Chân Mây

Mây sà rất thấp. Buổi sáng ở ga thường thế. Từ phía Chân Mây, những dải mây trắng bò qua sườn núi, tràn khắp đường ray, phủ lên mái ga bàng bạc. Nhiều hôm, Phước đứng ngoài sân, chỉ còn thấy lờ mờ ánh đèn tín hiệu phía trước, đoàn tàu hiện ra chậm chạp như cũng đến từ cõi mây.

Ảnh: ANH QUÂN

Mùi báo giấy còn vương

Hồi tờ Tuổi trẻ thông báo ra số Cuối tuần cuối cùng để chuyển sang mô hình Tuổi trẻ cuối tháng, tôi hơi khựng lại, như thể có một thứ vốn quen thuộc, từng nằm yên trong nhịp sống suốt rất nhiều năm bỗng cũng bị cuốn vào sự dịch chuyển của thời cuộc, của cách con người đọc tin tức…

Ảnh: SONG ANH

Một quãng đê hoa vàng, cỏ xanh

Quãng đê nào cũng hấp dẫn, và quãng đê dẫn lên đầu cầu Đuống thật sự khác biệt. Bất thình lình, một triền đê hoa vàng, cỏ xanh mở ra mênh mang. Không dài nhưng đủ để gieo vào lòng lữ khách một chút bồi hồi, man mác. Một cảm xúc rất Pau (Paustovsky - nhà văn Nga)!

Sau hơn 10 năm hoạt động, nhà sách cuối cùng trong hệ thống Cá Chép phải nói lời tạm biệt Thành phố Hồ Chí Minh.

Khoảng lặng giữa phố

Ly trà đặt nhẹ trên bàn, chưa kịp phả hơi lạnh vào lòng tay khách, giọng của nữ quản lý đã nhuốm màu buồn bã: “Hôm nay ngồi thật lâu nha! Hai ngày nữa thôi, quán phải ngưng, thay đổi mô hình”. Tiếng thở dài thật khẽ, đủ để khách và quản lý quán cùng vấn vương, không làm phiền những người còn lại.

Sách cũ. Ảnh: NAM ANH

Tiệm sách cũ phố Cát Cụt

Hiệu sách cũ nằm ở phố Cát Cụt của Hải Phòng, nơi mà nếu người ta không để ý, sẽ dễ dàng đi ngang qua, chẳng hề hay biết mình vừa bỏ lỡ một thế giới khác.

Làng chài Sê San.

Sau cuộc rong ruổi của những người ly hương

Ngược dòng thời gian về những năm 2000, ngư dân nghèo vùng sông nước An Giang dắt díu nhau lên Tây Nguyên làm thuê. Trong những ngày tháng rong ruổi đầy gian truân ấy, họ vô tình tìm thấy lòng hồ thủy điện Sê San 4. Mặt nước mênh mông, tĩnh lặng như đánh thức bản năng sông nước của những người con sinh ra từ dòng sông Hậu.

Củi thông đun bếp.

Lửa thông

Gió từ núi đi ngang ngôi nhà ngai ngái mùi gỗ giữa những vườn rau mãn vụ.

Minh họa: HOÀNG NGUYÊN THẠCH

Mầm cây đợi

Con đường độc đạo từ bản đến trường ướt nhấm nhoét. Đất đá tở ra từng tảng, thi thoảng có những hộc đá lăn xuống chặn ngang đường. 

Sống đời phu cơm

Quốc Anh, 40 tuổi, mỗi sáng ra khỏi nhà cùng một chiếc điện thoại sạc đầy, một bình nước lọc, cái áo khoác bạc màu vì nắng, và chiếc hộp đựng đồ ăn vuông vức treo trước xe như hòm thuốc của một ông lang. Anh không chữa bệnh. Anh chữa đói. Mà đói ở phố bây giờ là thứ bệnh cấp tính, phát lên rất nhanh, đòi cấp cứu trong 15 phút.

Minh họa: ĐẶNG TIẾN

Drama mang tên thanh xuân

Hoan đến chỗ hẹn sớm 10 phút. Khoảng thời gian đó đủ để tâm trạng bình ổn. Bởi vì người hẹn cô hôm nay là anh. Người của một thời tha thiết. Người mà cô đã hơn 20 năm không gặp, thậm chí hoàn toàn bặt tin.

Ảnh: TỐNG NGỌC

Những ngã ba đời

Tôi tới căn nhà anh thuê ngay đầu phố Lý Nam Đế (Hà Nội) bởi một sự tình cờ. Ngồi lại lai rai vài ly cũng chẳng phải có hẹn mà nên. Nhưng tôi cứ nhớ mãi cái khung hình có dòng chữ mà một lãnh đạo của Đảng, Nhà nước viết tặng anh “ai cũng có rất nhiều chỗ để đi, nhưng chỉ có một chốn để trở về”.

Minh họa: NGUYỄN VÂN CHUNG

Những màu áo cũ

Nông thôn nơi Hân sống hãy còn rất nhiều người nghèo, cái ăn cái mặc, sự học hành con trẻ lắm khi quá sức với cha mẹ của chúng. Chưa kể nếu những bậc cha mẹ trẻ ấy còn sống chung gia đình lớn, còn cha mẹ già đau yếu bệnh tật thì đồng lương công nhân, làm thuê, cắt cỏ, xịt thuốc… sẽ không bao giờ đủ.

Nhớ phiên chợ Mộc

Nhớ phiên chợ Mộc

Ở xã Nghi Thái, huyện Nghi Lộc cũ (nay là phường Vinh Lộc, Nghệ An) quê tôi, cạnh gốc đa cổ thụ và cái nền đình xưa của làng là ngôi chợ mang tên chợ Mộc. Chợ Mộc làng tôi to lắm, “to” chứ không phải “lớn” đâu nhé.

Vá lưới. Ảnh: NAM NGUYỄN

Gió ở lại lòng người

Tôi đến Phú Hài, một làng chài ven biển của Phan Thiết, vào buổi sớm khi gió còn mềm. Biển khi ấy lặng, như vừa thức giấc sau một đêm dài. Không có những sắc màu rực rỡ hay ồn ào của một điểm đến du lịch, Phú Hài mở ra bằng nhịp sống chậm rãi, đủ để người mới ghé qua kịp nhận ra sự bình yên của làng.

Minh họa: NGUYỄN VĂN ĐỨC

Tình yêu của mẹ

Ở ngoại ô thành phố có một bà cụ đã mất. Chồng bà là một công nhân 70 tuổi đã nghỉ hưu. Cụ ông đến bưu điện để gửi sáu bức điện tín đến các vùng khác nhau của nước cộng hòa, tất cả đều có chung một nội dung: “Mẹ mất rồi các con về đi! Bố”.

Giàn mướp. Ảnh: SONG ANH

Nhớ mùa hoa mướp vàng

Khi cái nắng đầu hè rực lên ánh ỏi thì giàn mướp trước sân nhà tôi cũng nở hoa vàng rực. Từng đốm hoa thắp nắng giữa giàn lá xanh um, bầy ong dập dìu bay qua bay lại.

Thả lưới. Ảnh: SONG ANH

Mênh mang sông Đầm

Chiếc ghe đưa chúng tôi rời khỏi bến sông Đầm trong cái nắng đầu ngày. Chú Ba, người đồng hành cùng nhóm đã sống ở xứ này hơn sáu mươi năm.

Mưa dông. Ảnh: SONG ANH

Những cơn dông

Không hiểu sao, từ nhỏ đến giờ, tôi rất thích ngắm nhìn những cơn dông kéo đến trước mỗi trận mưa. Với tôi, đó là một khoảnh khắc kỳ diệu của thiên nhiên vũ trụ.

Minh họa: TRẦN XUÂN BÌNH

3 triệu đồng

Gã trở nhà mới gần 10 giờ đêm. Trời oi nồng, vài hạt mưa lắc rắc càng làm tăng sức nóng. Trong con hẻm cụt không còn bóng người, gió yếu ớt chẳng rơi nổi chiếc lá, tưởng như màn đêm đã chìm sâu từ kiếp nào.