Thoáng Tuyên Quang

Từ bến xe Na Hang xuôi xuống hồ thủy điện đi ngang qua sông Gâm và sông Lô, tôi rất thích những con sông vùng Đông Bắc, Tây Bắc.
Thoáng Tuyên Quang

Con sông nào cũng là khởi nguồn của những miền phù sa, những khu dân cư phố thị, những đồng bằng và những nền văn minh… Nhưng những con sông vùng cao luôn mang một vẻ dũng mãnh rất đáng thán phục, tuôn trào một nguồn năng lượng ngồn ngộn, nước trong xanh và cho cá rất ngon. Sông cũng như đời, như con người, càng trải qua thác ghềnh thì càng được tinh lọc, càng khoáng đạt và giàu sức sống.

Xe càng chạy đến gần hồ thì trời càng quang quẻ, xa xa còn thấy vài “ray” nắng thẳng căng xuyên qua lớp mây mù. Hồ thủy điện Na Hang nổi tiếng đẹp, rộng, sâu và câu chuyện về “cơn gió quỷ” (gió hang). Gió hang ở khu vực Lâm Bình là có thật, tuy nhiên, người dân ở đây kể: mỗi năm nó chỉ xuất hiện một vài lần ở khu vực núi Phủng vào chiều tối và ban đêm. Gió đột ngột giật cấp 7, cấp 8, thậm chí cấp 9, tạo ra sóng nước cao gây lật thuyền.

Lúc bước xuống lòng chiếc thuyền máy được thuê để đi ngắm hồ Na Hang, anh em ai cũng háo hức khi nhìn thấy mâm cơm đã được bày giữa lòng thuyền. Đặc sản có cá chép hồ nướng than, tôm hồ Na Hang chiên giòn, canh măng rừng chân giò ninh, rau dớn (hay rớn/giớn gì đó, một loại rau rừng họ dương xỉ) xào rắc lạc giã rối, đặc biệt có món da trâu xào măng tươi.

Anh Cường chủ thuyền với mái tóc dày, ria cứng râu rậm làm tôi liên tưởng đến hình dung của Lỗ Tấn. 55 tuổi, lên chức ông nội được hai năm rồi nhưng làn da nâu khỏe mạnh, giọng nói sang sảng và tiếng cười vang như đủ sức đập vào vách núi làm mấy đứa “dân văn phòng” cớm nắng chúng tôi thấy mình càng yếu ớt hơn. Mời chủ thuyền vài chén, câu chuyện dần trở nên cởi mở. Thấy chúng tôi thi thoảng đứng dậy chạy ra mạn thuyền chụp hình và trầm trồ trước nước mây cây núi khoáng đạt lung linh, anh cười tươi, khoát tay hào sảng: Các chú cứ thoải mái, sông hồ núi non này là của nhà anh hết đấy. Kia, chú nhìn xem, lấy đâu ra cây nghiến cổ thụ mọc trên núi đá vôi hàng mấy trăm năm tuổi như thế? Đá vôi vốn rất ít dưỡng chất, nên gỗ nghiến hay được người dưới xuôi các chú làm thớt, còn đóng đồ dùng thì… thôi rồi, bền đẹp đến mấy đời!

Hồ Na Hang có thể hơi khác với Tràng An (Ninh Bình) dù cả hai đều được ví là “vịnh Hạ Long trên cạn”, nhưng chiều rộng, độ sâu (thời điểm này anh Cường nói nước hồ đang ròng nhất, chỗ sâu nhất gần đạt đến mức “cốt” 120 m) khiến nước hồ mang một mầu xanh đen huyền hoặc, chung quanh được bao bọc bởi rừng già, bởi núi đá vôi thác nước mây trời, cảnh quan chưa bị du lịch khai thác quá đà khiến một kẻ ham dài rộng mênh mông hùng vĩ trập trùng gầm gào tiềm ẩn... như tôi thấy tò mò và thú vị biết bao nhiêu...

Tôi muốn ngửa cổ để nhìn thấy trời, thấy núi, thấy gió thổi trên đầu và mây bay qua vai. Tôi muốn được viết để diễn tả sự thán phục, niềm xúc động và sự ngưỡng mộ đối với mẹ thiên nhiên kỳ vĩ, để thấy mình may mắn đến thế nào và cảm thấy hạnh phúc ra sao sau mỗi chặng đường rong chơi cùng núi sông, hoa lá cỏ cây mây nước… dù là ngắn hay dài, trong cuộc hành trình ngắn ngủi giữa thế gian bao la rộng lớn này.

Có thể bạn quan tâm

Hồn Tổ quốc khắc nên hình đất nước

Hồn Tổ quốc khắc nên hình đất nước

Sau 30 phút ngồi cabin cáp treo, chúng tôi lên tới “nóc nhà Đông Dương”. Ngắm nhìn và chụp ảnh mãn nguyện, chúng tôi lục tục giục nhau “xuống núi”. Ông Kim Lãm, người “tổ chức” nhóm lên đỉnh Phan Xi Phăng, xua tay vội vã: “Hôm nay là thứ 6. Điều đặc biệt sắp xảy ra”…

Thịt luộc mắm tép. Ảnh: SONG ANH

Mắm tép

Mâm cơm có thêm bát mắm tép. Vị ngọt thanh xen lẫn chua nhẹ vừa chạm đầu lưỡi. Đĩa rau muống luộc xanh mướt, bốc lên làn khói mỏng.

Ảnh: K.MINH

Mỗi năm giỗ gộp một lần

Giữa những bộn bề của công việc ngành y tại miền núi xã Nam Trà My. Mỗi chuyến về thăm nhà của anh Phan Văn Tân luôn là một cuộc chạy đua với thời gian.

Ảnh: HẢI ANH

Ba tình huống

Ngày… năm 200x, tôi cưỡi chiếc xe SH mới mua, phóng nhanh trong phố cổ. Giữa giờ trưa, phố vắng, cưỡi trên con xe mới, nhu cầu được tăng adrenalin trong máu thúc đẩy cậu thanh niên mới lớn vít mạnh tay ga. Xe chạy “rẽ tóc”.

Tình thương trên mạng

Gần đây, tôi theo dõi một nhóm Facebook chuyên cho tặng đồ miễn phí ở Hà Nội, thành viên đâu đó hơn 200 nghìn người. Nhóm có nguyên tắc khá đơn giản rằng cho đồ, xin đồ, có thể xin việc, nhưng không xin tiền, cho tiền. Nhờ thế, câu chuyện vẫn còn giữ được chút trong trẻo của việc một người thừa cái gì đó và một người khác vừa hay đang thiếu.

Ảnh: SONG ANH

Góc rẽ

Hàng xe nối dài trước sảnh chung cư. Dưới nắng đầu hè, mặt đường rung lên bởi tiếng động cơ. Một chiếc xe bốn chỗ cố lách vào khoảng trống hẹp còn lại. Tiếng còi xe chát chúa khiến người đàn ông trung niên ngoái đầu. Tay trái ông đeo chiếc ba-lô, tay phải dắt một đứa trẻ. Vừa kịp nhận ra tiếng còi không hướng về mình, ông bước tiếp. Đứa bé gái vẫn nắm chặt tay ông. Phía trước là một góc rẽ.

Tháng Bảy, tôi về thăm ông

Sáng tháng Bảy, tôi đưa con gái vào Nghĩa trang Mai Dịch thắp hương cho ông ngoại. Con bé ôm bó huệ trắng, cẩn thận châm từng nén hương rồi đứng rất lâu trước tấm bia đá. Trên tấm bia chỉ vài dòng ngắn ngủi: Tên ông, đơn vị Tây Tiến, năm hy sinh 1946. Chỉ vậy thôi. Con gái ngước lên hỏi: “Sao con chưa bao giờ được nhìn thấy ảnh cụ?”. Tôi mỉm cười mà thấy mắt mình cay.

Người dân đến viếng tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên. Ảnh: MINH LÊ

Đầu nguồn dòng Lô xanh

Mỗi năm, cứ khi tháng Bảy chạm ngõ, lòng tôi lại hướng về dải đất biên cương ấy, nơi có một dòng sông từng mang màu đỏ máu và một người bạn lặng lẽ ươm mầm xanh cho rừng.

Hai người cán bộ an ninh

Chúng tôi gặp nhau trong một sự tình cờ. Tôi ngồi với bạn. Anh Ngô Đức Lý cùng đồng đội ăn bữa cơm liên hoan tầng trên. Ở cùng một nơi. Gặp nhau, và dần trở thành thương mến.

Người đàn bà quét ngõ

Mỗi buổi sáng, trước khi phố kịp tỉnh hẳn, dưới chân tòa nhà tôi ở đã có tiếng chổi quét đều đều. Tiếng chổi ấy nghe nhỏ thôi, nhưng hình như đang giữ lại chút thể diện cuối cùng cho con ngõ.