KHƠI DẬY SỨC MẠNH VĂN HÓA

Thịnh suy dân tộc và sứ mệnh doanh nhân Việt Nam

“Thương chiến mà thất bại cũng đến hư cửa bại nhà, dân nghèo nước yếu chớ chẳng không; vậy mong rằng các vị đã lên thương-trường rồi, bước được một bước nào phải giữ vững bước ấy…” (An Hà nhật báo, ngày 11/5/1922).

“Thương học phương châm”, tác phẩm đúc kết triết lý kinh doanh của nhà chí sĩ Lương Văn Can.
“Thương học phương châm”, tác phẩm đúc kết triết lý kinh doanh của nhà chí sĩ Lương Văn Can.

Cách đây hơn 100 năm, các cụ ta đã ý thức rằng nghề buôn không chỉ là chuyện cá nhân mà còn gắn liền với sự thịnh suy của cả dân tộc.

“Có gan làm giàu” nhưng phải có học…

“Có gan làm giàu”, câu tục ngữ ấy được Tràng An báo số 103, ra ngày 6/3/1936, nhắc lại trong bài “Những nguyên nhân thất bại của người mình trong nghề buôn” - một trong những tiếng nói sớm nhất phê phán thói quen xem nhẹ thương nghiệp của người Việt. Tác giả bài báo, với giọng văn vừa chua chát đã chỉ rõ: “Trước khi đi buôn ta phải công nhận đi buôn là một nghề như trăm nghìn nghề khác, vậy cần phải học tập cho sành sỏi mới những tay vào nghề. Đấy là giáo dục thương nghiệp mà trăm nhà buôn ta hết chín mươi nhà không có”.

Đó là lời kêu gọi táo bạo trong bối cảnh xã hội đầu thế kỷ XX, khi người Việt còn xem buôn bán là việc “không xứng đáng với chí nam nhi”, là “nghề đàn bà yếu đuối làm”. Chính vì thế, tác giả kết luận rằng “đàn ông mình không có khiếu thương mại… mà bỏ vào làm việc thì thấy kết quả không ra chi” và “Người Việt Nam không có tánh quả quyết mạo hiểm” (Tràng An báo, ngày 6/3/1936). Đọc lại những dòng ấy, ta thấy rõ một nỗi đau sâu xa của trí thức đương thời: Dân tộc không thể giàu mạnh nếu vẫn giữ định kiến cũ, vẫn xem “người buôn” là hạng thấp kém…

Những lời ấy, giữa bối cảnh nước ta còn đang chịu sự kiềm tỏa kinh tế của thực dân Pháp, quả là tiếng chuông thức tỉnh từ sớm. Nó khơi dậy tinh thần học nghề buôn - tức là học cách làm giàu bằng trí tuệ, bằng tổ chức, bằng học vấn.

Năm 1928, nhà chí sĩ Lương Văn Can đã đánh giá một cách đau xót về “sự buôn bán của nước ta” trong cuốn sách “Thương học phương châm”: “KHÔNG CÓ THƯƠNG HỌC”. Chỉ vài chữ viết hoa, nhưng chứa đựng cả một nỗi buồn dân tộc. Ông than rằng “các nước văn minh đều có tràng thương học, có khoa thi thương mãi, để đào tạo cho học sinh có đủ tư cách làm nghề buôn” (Thương học phương châm, năm 1928), còn ở ta, “học sinh vào đó học mà có sau này ra buôn bán thời ít, mà những người vào đó học để tìm lấy chân vào làm việc các sở thời nhiều”. Lương Văn Can không chỉ kêu gọi mở trường dạy nghề buôn, mà còn phê phán sâu sắc căn bệnh tư tưởng: Không trọng thương nghiệp.

“Những nhà buôn cũ thời nào có ai đã từng vào tràng thương học xem sách dạy buôn đâu, nên có nhiều người chỉ biết gồng nặng gánh nhẹ, lên ngược xuống xuôi thời, mà chữ nghĩa không biết, tính toán không thông...”. Ông chỉ ra một thực tế: Nghề buôn của người Việt chủ yếu dựa vào sức, không dựa vào trí. Không có học thức, không hiểu luật lệ, không biết tính toán, nên chỉ quanh quẩn trong buôn bán nhỏ. Trong khi đó, kinh tế thế giới đã bước vào kỷ nguyên công nghiệp và tài chính…

Lời cảnh báo của Lương Văn Can, đọc sau gần một thế kỷ, vẫn như vang vọng vào thời nay: Nếu không làm chủ thương nghiệp, dân tộc sẽ đánh mất cả quyền lực kinh tế và bản lĩnh văn hóa.

“Thương chiến” và vấn đề thịnh suy của dân tộc

Nếu bài báo Tràng An năm 1936 phê phán sự yếu kém của người Việt mình trong nghề buôn, thì An Hà nhật báo số 264, ra ngày 11/5/1922, đã đi xa hơn khi gọi việc buôn bán là “thương chiến”. Trong bài “Cái nghĩa thương chiến” của tác giả T.Q.T đăng trên số báo này có viết: “Thương chiến là gì? - Tức là đánh nhau về nghề buôn…”. Tác giả T.Q.T ví nghề buôn như một chiến trường không máu đổ, nhưng “hai cửa hàng cũng ở gần nhau, một bên có thế lực, một bên thiếu thế lực thời bên thiếu thế lực nào mà đứng vững được”. Đó là một hình ảnh sinh động: Thương trường là chiến trường, và nhà buôn là người điều binh, “phải biết xếp đặt tính toán, phải biết nên mua thế nào, bán thế nào”. Cũng như người lính, người buôn phải có chí kiên nhẫn, phải ăn cần ở kiệm, vì “đồng tiền mới thấy đó bỗng lãng đi nơi nầy, chạy về nơi khác”…

Lời văn cổ, nhưng ý nghĩa lại vô cùng hiện đại. Trong thời buổi “toàn cầu hóa” đầu thế kỷ XX, khi hàng hóa Pháp, Trung, Nhật tràn ngập, tác giả đã nhận ra rằng, nếu người Việt không coi nghề buôn là một “mặt trận quốc gia”, thì dân nghèo nước yếu là kết cục tất yếu. Vì thế, bài báo kết thúc bằng một lời kêu gọi có âm hưởng chính luận mạnh mẽ: “Thương chiến mà thất bại cũng đến hư cửa bại nhà, dân nghèo nước yếu chớ chẳng không; vậy mong rằng các vị đã lên thương-trường rồi, bước được một bước nào phải giữ vững bước ấy, thời có ngày đến được cái địa vị quang minh, hưởng sự phú cường như các nước”. Từ “thương chiến” ấy, ta thấy rõ tinh thần quốc gia mới manh nha: Nghề buôn không chỉ là chuyện cơm áo, mà là vấn đề thịnh suy của một dân tộc…

Từ “người buôn” đến “doanh nhân”

Từ sách báo xưa, ta thấy hiện lên một bức tranh nhất quán: Giới trí thức đầu thế kỷ XX đã nhận thức sâu sắc về vai trò của nghề buôn trong công cuộc tự cường dân tộc. Họ nhìn thấy sự tụt hậu không chỉ trong nông nghiệp, mà cả trong tinh thần kinh doanh.

Cả Lương Văn Can, và các ký giả đương thời đều thống nhất ở một điểm: Người Việt thất bại vì thiếu học, thiếu tổ chức, thiếu gan, thiếu chí. Họ kêu gọi “thương học”, rèn “chí kiên nhẫn”, tổ chức “sở buôn theo lối khoa học”, và dám “làm quảng cáo” như người Âu.

Đọc lại, ta không chỉ thấy lời than của một thời, mà còn thấy gốc rễ của tinh thần doanh nhân Việt Nam hiện đại. Từ những bài báo ấy, từ những bài “thương học” đầu tiên mà Lương Văn Can cổ súy, đã hình thành nên lớp người Việt đầu tiên dám làm kinh tế theo nghĩa mới: Dám học, dám mạo hiểm, dám tổ chức.

Từ “người buôn” dần trở thành “nhà kinh doanh”, “doanh nhân”. Nhưng cốt lõi như các bài báo đầu thế kỷ XX đã khẳng định, vẫn là đạo học, tri thức và ý chí dân tộc.

Ngày nay, khi ta nói đến “văn hóa doanh nhân”, “kinh tế tri thức”, “cạnh tranh toàn cầu”, thì tất cả đều đã được phôi thai trong những lời dạy của Lương Văn Can, trong tiếng nói báo chí của thập niên 1920-1930. Họ không chỉ muốn người Việt biết buôn, mà còn muốn thương nghiệp trở thành biểu hiện của ý chí tự cường.

Có thể bạn quan tâm

Nhạc sĩ Trần Lệ Giang.

Âm nhạc là lời tri ân gửi về quê hương, nguồn cội

Như một sự trả nợ cho nỗi nhớ quê hương riêng mang, vài năm trở lại đây, nữ nhạc sĩ Trần Lệ Giang thường phát hành album nhạc mới vào những ngày đầu năm mới. Những ca khúc gửi gắm cả tâm hồn và trái tim người nghệ sĩ, mong mọi điều an lành đến với muôn nhà.

Rực rỡ, ấm áp chào xuân

Rực rỡ, ấm áp chào xuân

Khắp miền bắc, tuy vào những ngày lạnh nhất kèm gió từ đầu mùa đông đến nay, nhưng cùng với những ngày nghỉ đầu năm mới Dương lịch, các lễ hội diễn ra cùng nhiều hoạt động văn hóa song hành với du lịch cũng làm du khách khắp nơi… ấm áp hẳn lên.

Văn hóa, nghệ thuật góp mặt ngày càng nhiều hơn vào các hoạt động, sự kiện chính trị, xã hội, kỷ niệm. Ảnh: QUANG HƯNG

2025, những điểm sáng rực rỡ

2025 là năm đầu tiên đất nước vận hành mô hình 34 tỉnh, thành phố, tổ chức chính quyền địa phương hai cấp, tạo không gian phát triển mới cho các ngành sáng tạo ở cả đô thị lẫn vùng nông thôn.

Một số hoạt động hợp tác sáng tác giữa văn nghệ sĩ và quân đội đạt được hiệu quả nhất định. Ảnh: DƯƠNG XUÂN

Định vị trong dòng chảy đương đại

Nhìn lại đời sống văn học Việt Nam năm 2025, có thể thấy đây là một năm “được mùa” thơ. Không phải theo nghĩa bề nổi của sự sôi động hình thức, mà theo nghĩa sâu hơn: Thơ xuất hiện với mật độ dày đặc của suy tư, tự vấn và ý thức định vị lại chính mình trong thế giới đương đại.

Con đường mòn biên giới

Con đường nhỏ bắt đầu bằng một ngã rẽ men theo vườn nhà dân. Một người đàn ông ngồi ngay ngắn bên lối đi, thu của mỗi người qua lại vài đồng lẻ. Nếu không có chỉ dẫn, chẳng ai biết đến con đường này. Dốc mỗi lúc một gắt. Dòng người ngược chiều lặng lẽ đi xuống, lưng oằn gánh hàng, mồ hôi đổ thành vệt trên gò má lạnh.

Ảnh: SONG ANH

Trở lạnh

Tôi nhớ những ngày trời trở lạnh. Gió mùa ập đến như đánh úp, mới buổi sáng còn nắng oi nắng ả mà giữa buổi gió đã lục lọi khắp ngóc ngách trong vườn.

Tác phẩm "Đi chợ", 2018 (120 x 90 cm). Tranh của họa sĩ Nguyễn Thị Quế

“Sơn mài song Xuất” 2025 và 2026

Tại Thủ đô, cùng lúc song song hai triển lãm sơn mài đặc biệt của hai tác giả của hai thế hệ, với truyền thống sâu đậm bên cạnh sự cách tân bừng sáng.

Nhà thơ, nhà báo Trương Xuân Thiên đọc thơ tại lễ trao giải "Thơ ca và nguồn cội".

Dựa vào cội nguồn để đối mặt cô đơn...

Muốn khai mở lại những "mã gen văn hóa" để chúng đối thoại với con người hiện đại. Đối mặt với những vấn đề của thời đại như sự cô đơn, mất kết nối, khủng hoảng niềm tin, có lẽ chúng ta cần quay về lắng nghe những tiếng nói từ cội nguồn.

Minh họa: ĐẶNG TIẾN

Giấc mơ

Đêm. Thành phố đã ngủ. Thư mơ thấy mình trôi giữa đại dương loa lóa. Giữa vùng nước sâu, buốt lạnh, cô gặp cá voi khổng lồ lững lờ bơi tới. “Ta đã qua hai trăm mùa đông. Ngươi thì muốn sống bao lâu?”, câu hỏi vang vang trong nước. Thư chẳng biết làm gì ngoài mỉm cười. Mà nụ cười chưa kịp tỏa ra cũng đã ngập đầy nước.

Lời thì thầm sau bão giông

Lời thì thầm sau bão giông

“Có một lòng phố ở trong lòng mình” (NXB Văn học) là cuốn tản văn mới nhất của tác giả Lê Hoài Việt. Câu chữ của Việt trong những bài viết ngắn đầy tính tự sự, tâm tình.

Tranh trong tập thơ "Sen".

Gần 80, “yêu như lửa đỏ”

Tuổi 78, nhà thơ Thế Hùng ra tập thơ “Sen” (NXB Mỹ thuật), chỉ để nói chuyện… yêu. Cuộc ra mắt diễn ra tại Hội Liên hiệp Văn học nghệ thuật Hà Nội, 19 Hàng Buồm, sáng 29/12 giữa nhiều bạn văn nghệ sĩ thân mến ông.

Tết miền Tây. Ảnh: ANH QUÂN

Mùa đặc sắc khắp ba miền

Trong những ngày cuối tuần qua, một loạt sự kiện đáng chú ý cùng diễn ra và sẽ lần lượt diễn ra một cách đặc sắc ở khắp ba miền.

Dịch giả Đoàn Tử Huyến. Hí họa của Nhâm Văn Hán

Từ màu sắc tuổi thơ đến nét vẽ hí họa

Có những con người bước vào nghệ thuật bằng con đường chính quy, được đào tạo bài bản, có thầy có lớp. Nhưng cũng có những người đến với nghệ thuật bằng sự tình cờ, bằng niềm đam mê âm ỉ từ thuở nhỏ, rồi tự mình mày mò, thử nghiệm, tự mình bước đi trên con đường sáng tạo. Trong số đó điển hình có họa sĩ hí họa Nhâm Văn Hán…

Biếm họa nhân vật của họa sĩ Dũng Choai.

Nhà báo “chân quê”

Phòng làm việc của anh ở trong cùng hành lang tầng ba cơ quan mặt trận tỉnh Nam Định cũ. Trên lan-can trước cửa, phía dưới tấm biển văn phòng đại diện đã bạc mầu vì nắng mưa, là chậu hoa nho nhỏ và một cái xô đựng… điếu cày.

Ảnh: BẮC SƠN

Mì quảng bình dân ba sao

Dạo một vòng quanh thành phố Đà Nẵng, những con đường ồn ào, tấp nập của khách du lịch, hầu hết khách sạn, nhà hàng, quán ăn đều đầy ắp bóng người.

Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh giao lưu, tặng chữ ký độc giả Hà Nội nhân ra mắt cuốn sách “Cô bé hàng xóm và bốn viên kẹo”. Ảnh: THANH BÌNH

“Khi viết, tôi thấy rõ là mình đang sống”

Cuối năm, nhà văn Nguyễn Nhật Ánh thật bận rộn. Ông vừa ra mắt tập truyện “Cô bé hàng xóm và bốn viên kẹo” với những buổi gặp gỡ, tặng chữ ký bạn đọc tại Hà Nội và TP Hồ Chí Minh. Ở tuổi ngoài 70, ông vẫn là một trong những nhà văn có sức hút bền bỉ nhất Việt Nam.

Nhà xuất bản Hội Nhà văn đã trở thành một địa chỉ tổ chức nhiều sự kiện văn hóa, nghệ thuật. Ảnh: ANH QUÂN

Bề bộn việc từ hội nghị cuối năm Hội nhà văn

Có nhiều thông tin và chia sẻ đáng suy ngẫm qua hội nghị tổng kết năm 2025 của Hội Nhà văn Việt Nam, đặt trong mối liên kết của Hội với Mặt trận Tổ quốc Việt Nam và Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch… - những đoàn thể, cơ quan quản lý nhà nước có khả năng sát cánh với Hội nhiều hơn.

Nguyễn Gia Linh nhận giải thưởng từ ban tổ chức.

“Em mong dòng nhạc dân gian cũng sẽ chọn mình”

Vượt lên gần 1.000 thí sinh tại cuộc thi Tiếng hát Hà Nội 2025, Nguyễn Gia Linh - cô gái 16 tuổi đến từ Ninh Bình, hiện là sinh viên Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam - đã xuất sắc giành Giải nhì phong cách dân gian (không có Giải nhất).

Di sản trong dòng chảy đương đại

Di sản trong dòng chảy đương đại

Trưng bày “Di sản văn hóa Việt Nam - Sức sống từ truyền thống đến hiện đại” vừa khai mạc tại Hoàng thành Thăng Long, mang bức tranh tổng thể, sinh động về kho tàng di sản phong phú của Việt Nam.

Gió mới trên giấy Dó

Gió mới trên giấy Dó

Triển lãm “Góp Dó 3 - Gió mới đầu năm” là cuộc hội tụ nghệ thuật với trọng tâm là giấy Dó, nơi mỗi nghệ sĩ tiếp cận giấy bằng một nhịp điệu và ngôn ngữ riêng.

Minh họa: ĐOÀN ĐỨC HÙNG

Món quà của ông già Noel

Lâm rời khỏi công ty khi trời đã tối đen. Mùa đông ngày ngắn đêm dài. Mới hơn 5 giờ chiều, hoàng hôn đã ý nhị nhường chỗ cho màn đêm.

“Xã hội giàn khoan” giữa trùng khơi

“Xã hội giàn khoan” giữa trùng khơi

Nhắc đến Trương Anh Quốc, những ai quan tâm đến văn chương biển đảo hẳn không còn xa lạ bởi anh đã sớm tạo dấu ấn với đề tài này và nhiều lần được vinh danh ở các cuộc thi.

Họa sĩ, liệt sĩ Tô Ngọc Vân.

Triển lãm về hành trình nghệ sĩ - chiến sĩ

Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam vừa lần đầu tiên ra mắt chuyên đề trưng bày đặc biệt về họa sĩ, liệt sĩ Tô Ngọc Vân (1906-1954), một trong những danh họa tiêu biểu nhất của mỹ thuật Việt Nam hiện đại.

Bác Nguyễn Hưng Canh giới thiệu kỷ vật chiến tranh khi nói chuyện với học sinh tại các trường.

Cựu chiến binh truyền lửa đến học đường

Các thế hệ học sinh ở Hạ Hòa (Phú Thọ) đều biết đến bác cựu chiến binh Nguyễn Hưng Canh, luôn có mặt tại các trường để tham gia giáo dục truyền thống cho hàng chục nghìn học sinh.