THƠ VIỆT NAM 2025:

Định vị trong dòng chảy đương đại

Nhìn lại đời sống văn học Việt Nam năm 2025, có thể thấy đây là một năm “được mùa” thơ. Không phải theo nghĩa bề nổi của sự sôi động hình thức, mà theo nghĩa sâu hơn: Thơ xuất hiện với mật độ dày đặc của suy tư, tự vấn và ý thức định vị lại chính mình trong thế giới đương đại.

Một số hoạt động hợp tác sáng tác giữa văn nghệ sĩ và quân đội đạt được hiệu quả nhất định. Ảnh: DƯƠNG XUÂN
Một số hoạt động hợp tác sáng tác giữa văn nghệ sĩ và quân đội đạt được hiệu quả nhất định. Ảnh: DƯƠNG XUÂN

Thơ năm 2025 không tìm cách làm mới bằng tuyên ngôn rộn ràng hay cách tân phá bĩnh, mà lặng lẽ đặt ra những câu hỏi căn bản: Thơ đứng ở đâu trong đời sống hôm nay, thơ có thể làm gì trước những rạn vỡ của nhân loại, và quan trọng hơn, thơ có còn đủ sinh khí để tự đối thoại với chính nó hay không.

Bản đồ đa thanh và sức mạnh của nguồn cội

Nếu một số sự kiện quốc tế cho thấy thơ Việt Nam đang vận động theo trục hướng ngoại, thì cuộc thi thơ Làng Chùa lần thứ ba “Thơ ca và nguồn cội” xác lập trục còn lại: Bám rễ bản địa để mở ra đối thoại toàn cầu.

Một cuộc thi mang tên “làng”, khởi đi từ tinh thần cộng đồng nhưng lại quy tụ đông đảo các nhà thơ đến từ nhiều quốc gia, vùng lãnh thổ, tạo nên một không gian giao thoa đặc biệt.

Điều đáng nói là tính “làng” ở đây không đồng nghĩa với khép kín hay bảo thủ. Trái lại, nó trở thành điểm tựa để thơ vừa đào sâu vào "nguồn cội” vừa đối thoại với thế giới. Chính từ nền tảng bản địa ấy, thơ Việt có cơ hội tự nhận diện, định vị mình giữa những giọng thơ đa ngôn ngữ, đa truyền thống. Sự giao thoa này buộc người viết phải tự hỏi: Đâu là căn cước của mình, đâu là giọng nói riêng của thơ Việt trong bức tranh toàn cầu.

Khép lại năm 2025, nhìn vào một số tập thơ đang được chú ý trong việc chấm chọn của Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam, có thể kể ra là “Trên con đường tóc” của Trang Thanh (Hà Nội) và “Thơm từ nỗi đau” của Hoàng Thụy Anh (Quảng Trị). Cùng với đó là “Dần sáng” của Nguyễn Thị Kim Nhung (Hà Nội) và “Bụng đói lòng no” của Lâu Văn Mua (người dân tộc H’Mông, Thanh Hóa). Bốn tập thơ, bốn giọng điệu, bốn cách tiếp cận khác nhau với thơ ca và đời sống. Sự xuất hiện của tiếng nói từ vùng biên viễn không chỉ làm đa dạng hóa sắc tộc mà còn là cách thơ Việt Nam "cắm rễ" vào những tầng văn hóa sâu nhất để tự định vị căn cước trước làn sóng toàn cầu hóa.

Nếu “Thơm từ nỗi đau” của Hoàng Thụy Anh lựa chọn con đường chuyển hóa những giọt nước mắt thành ánh sáng, nhấn mạnh khả năng chữa lành của thơ, thì “Trên con đường tóc” của Trang Thanh lại đi theo hướng ngược lại: Hồ nghi chính thơ, giải thiêng thơ và phơi bày những nguy cơ tự hủy của chữ nghĩa. Chính sự song hành giữa niềm tin và hồ nghi này góp phần tạo nên diện mạo đáng chú ý của thơ năm 2025.

122.jpg
Một sự kiện ra mắt thơ được dư luận chú ý. Ảnh: HOÀNG HOA

Hồ nghi để tái sinh: Khi thơ tự phẫu thuật chính mình

Ngay từ nhan đề, “Trên con đường tóc” đã gợi ra cảm giác mong manh, dễ đứt gãy. Đó không phải là con đường bằng phẳng, mà là lối đi đầy rủi ro, nơi mỗi bước chân đều có thể rơi vào hư vô. Trang Thanh không mặc định thơ là liều cứu rỗi. Ngược lại, chị đặt thơ vào tình thế bị giải thiêng, bị giễu nhại và bị chất vấn.

Trong bài “Soi gương”, thơ hiện ra như một lăng kính phơi bày sự hao hụt: “giấc mơ ngược triền thơ/quằn lên những hình hài đêm/muốn đổ về sông gội rửa/mà thời gian nhỏ mọn/đòi soi gương đếm tóc”. Làm thơ ở đây là hành vi soi chiếu, và sự soi chiếu ấy nhiều khi phũ phàng, buộc người viết đối diện với sự cạn kiệt của chính mình.

Ở bài “Ốm”, thơ được nhân hóa thành một cơ thể bệnh: “bài thơ bị ốm/trong cơn sốt mê man…/bài thơ câm lạnh phình lên phình lên một núi ký tự”. Chữ nghĩa sinh sôi về mặt số lượng nhưng rỗng ruột về mặt nghĩa hay ý nghĩa. Thơ khao khát tự do, nhưng lại bị chính “núi ký tự” ấy bóp nghẹt.

Trong bối cảnh hiện đại, thái độ hồ nghi này trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết. Nó không chỉ là sự tra vấn cá nhân mà còn là rào dậu tinh thần trước sự xâm lấn của các kỹ thuật tạo chữ vô hồn từ công nghệ AI. Bằng cách dám nhìn thẳng vào những “xác chữ” và thực hiện cuộc phẫu thuật đau đớn lên chính trang viết của mình, nhà thơ đã khẳng định một thiên chức mới: Hồ nghi để giải thiêng, và giải thiêng để tìm đường cho sự tái sinh thật sự của thi ca.

Như vậy, Trang Thanh không chỉ “soi gương” mà đang thực hiện một cuộc phẫu thuật đau đớn vào chính cơ thể thơ để loại bỏ những phần "u xơ" của thói quen và sự sáo rỗng.

Đỉnh điểm của tinh thần phản tỉnh trong thơ Trang Thanh nằm ở bài “Xác chữ”. Tại đây, nhà thơ đã dựng lên một viễn cảnh rợn ngợp với những hình ảnh đầy ám ảnh như: “ký tự chết”, “xác chữ”, hay “nghĩa địa chữ”. Đây không đơn thuần là cách chơi chữ, mà còn là một lời cảnh báo nghiêm khắc về sự tha hóa của sáng tạo.

Khi người viết cầm bút bằng một “trái tim chưa được rã đông”, khi chữ nghĩa chỉ còn là hệ quả của kỹ thuật tạo từ khô khốc và thói quen xơ cứng, thì mỗi dòng thơ sinh ra đã là một sinh thể chết. Trang Thanh đã thẳng thắn chỉ ra rằng: Nếu thiếu đi hơi thở của cảm xúc chân thực, thơ ca chỉ còn là một đống phế tích ngôn từ.

*

“Được mùa” thơ ca năm 2025 không phải là sự bội thu dễ dãi. Đó là mùa của những câu hỏi, những hồ nghi, những tìm kiếm chưa có lời giải dứt khoát. Nhưng chính điều đó làm nên sức sống của thơ. Khi thơ còn biết hồ nghi để tự thanh tẩy, còn biết đau trước những “xác chữ” vô hồn, thì đó chính là lúc thơ tìm thấy sinh khí tái sinh. Thơ 2025 không khép lại một chu kỳ, mà mở ra một hành trình: Vừa định vị vừa hồ nghi để kiên tâm bảo vệ phần người cốt lõi đang run rẩy “trên con đường tóc” đầy biến động của thời đại.

Có thể bạn quan tâm

Nhạc sĩ Trần Lệ Giang.

Âm nhạc là lời tri ân gửi về quê hương, nguồn cội

Như một sự trả nợ cho nỗi nhớ quê hương riêng mang, vài năm trở lại đây, nữ nhạc sĩ Trần Lệ Giang thường phát hành album nhạc mới vào những ngày đầu năm mới. Những ca khúc gửi gắm cả tâm hồn và trái tim người nghệ sĩ, mong mọi điều an lành đến với muôn nhà.

Rực rỡ, ấm áp chào xuân

Rực rỡ, ấm áp chào xuân

Khắp miền bắc, tuy vào những ngày lạnh nhất kèm gió từ đầu mùa đông đến nay, nhưng cùng với những ngày nghỉ đầu năm mới Dương lịch, các lễ hội diễn ra cùng nhiều hoạt động văn hóa song hành với du lịch cũng làm du khách khắp nơi… ấm áp hẳn lên.

Văn hóa, nghệ thuật góp mặt ngày càng nhiều hơn vào các hoạt động, sự kiện chính trị, xã hội, kỷ niệm. Ảnh: QUANG HƯNG

2025, những điểm sáng rực rỡ

2025 là năm đầu tiên đất nước vận hành mô hình 34 tỉnh, thành phố, tổ chức chính quyền địa phương hai cấp, tạo không gian phát triển mới cho các ngành sáng tạo ở cả đô thị lẫn vùng nông thôn.

Con đường mòn biên giới

Con đường nhỏ bắt đầu bằng một ngã rẽ men theo vườn nhà dân. Một người đàn ông ngồi ngay ngắn bên lối đi, thu của mỗi người qua lại vài đồng lẻ. Nếu không có chỉ dẫn, chẳng ai biết đến con đường này. Dốc mỗi lúc một gắt. Dòng người ngược chiều lặng lẽ đi xuống, lưng oằn gánh hàng, mồ hôi đổ thành vệt trên gò má lạnh.

Ảnh: SONG ANH

Trở lạnh

Tôi nhớ những ngày trời trở lạnh. Gió mùa ập đến như đánh úp, mới buổi sáng còn nắng oi nắng ả mà giữa buổi gió đã lục lọi khắp ngóc ngách trong vườn.

Tác phẩm "Đi chợ", 2018 (120 x 90 cm). Tranh của họa sĩ Nguyễn Thị Quế

“Sơn mài song Xuất” 2025 và 2026

Tại Thủ đô, cùng lúc song song hai triển lãm sơn mài đặc biệt của hai tác giả của hai thế hệ, với truyền thống sâu đậm bên cạnh sự cách tân bừng sáng.

Nhà thơ, nhà báo Trương Xuân Thiên đọc thơ tại lễ trao giải "Thơ ca và nguồn cội".

Dựa vào cội nguồn để đối mặt cô đơn...

Muốn khai mở lại những "mã gen văn hóa" để chúng đối thoại với con người hiện đại. Đối mặt với những vấn đề của thời đại như sự cô đơn, mất kết nối, khủng hoảng niềm tin, có lẽ chúng ta cần quay về lắng nghe những tiếng nói từ cội nguồn.

Minh họa: ĐẶNG TIẾN

Giấc mơ

Đêm. Thành phố đã ngủ. Thư mơ thấy mình trôi giữa đại dương loa lóa. Giữa vùng nước sâu, buốt lạnh, cô gặp cá voi khổng lồ lững lờ bơi tới. “Ta đã qua hai trăm mùa đông. Ngươi thì muốn sống bao lâu?”, câu hỏi vang vang trong nước. Thư chẳng biết làm gì ngoài mỉm cười. Mà nụ cười chưa kịp tỏa ra cũng đã ngập đầy nước.

Lời thì thầm sau bão giông

Lời thì thầm sau bão giông

“Có một lòng phố ở trong lòng mình” (NXB Văn học) là cuốn tản văn mới nhất của tác giả Lê Hoài Việt. Câu chữ của Việt trong những bài viết ngắn đầy tính tự sự, tâm tình.

Tranh trong tập thơ "Sen".

Gần 80, “yêu như lửa đỏ”

Tuổi 78, nhà thơ Thế Hùng ra tập thơ “Sen” (NXB Mỹ thuật), chỉ để nói chuyện… yêu. Cuộc ra mắt diễn ra tại Hội Liên hiệp Văn học nghệ thuật Hà Nội, 19 Hàng Buồm, sáng 29/12 giữa nhiều bạn văn nghệ sĩ thân mến ông.

Tết miền Tây. Ảnh: ANH QUÂN

Mùa đặc sắc khắp ba miền

Trong những ngày cuối tuần qua, một loạt sự kiện đáng chú ý cùng diễn ra và sẽ lần lượt diễn ra một cách đặc sắc ở khắp ba miền.

Dịch giả Đoàn Tử Huyến. Hí họa của Nhâm Văn Hán

Từ màu sắc tuổi thơ đến nét vẽ hí họa

Có những con người bước vào nghệ thuật bằng con đường chính quy, được đào tạo bài bản, có thầy có lớp. Nhưng cũng có những người đến với nghệ thuật bằng sự tình cờ, bằng niềm đam mê âm ỉ từ thuở nhỏ, rồi tự mình mày mò, thử nghiệm, tự mình bước đi trên con đường sáng tạo. Trong số đó điển hình có họa sĩ hí họa Nhâm Văn Hán…

Biếm họa nhân vật của họa sĩ Dũng Choai.

Nhà báo “chân quê”

Phòng làm việc của anh ở trong cùng hành lang tầng ba cơ quan mặt trận tỉnh Nam Định cũ. Trên lan-can trước cửa, phía dưới tấm biển văn phòng đại diện đã bạc mầu vì nắng mưa, là chậu hoa nho nhỏ và một cái xô đựng… điếu cày.

Ảnh: BẮC SƠN

Mì quảng bình dân ba sao

Dạo một vòng quanh thành phố Đà Nẵng, những con đường ồn ào, tấp nập của khách du lịch, hầu hết khách sạn, nhà hàng, quán ăn đều đầy ắp bóng người.

Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh giao lưu, tặng chữ ký độc giả Hà Nội nhân ra mắt cuốn sách “Cô bé hàng xóm và bốn viên kẹo”. Ảnh: THANH BÌNH

“Khi viết, tôi thấy rõ là mình đang sống”

Cuối năm, nhà văn Nguyễn Nhật Ánh thật bận rộn. Ông vừa ra mắt tập truyện “Cô bé hàng xóm và bốn viên kẹo” với những buổi gặp gỡ, tặng chữ ký bạn đọc tại Hà Nội và TP Hồ Chí Minh. Ở tuổi ngoài 70, ông vẫn là một trong những nhà văn có sức hút bền bỉ nhất Việt Nam.

Nhà xuất bản Hội Nhà văn đã trở thành một địa chỉ tổ chức nhiều sự kiện văn hóa, nghệ thuật. Ảnh: ANH QUÂN

Bề bộn việc từ hội nghị cuối năm Hội nhà văn

Có nhiều thông tin và chia sẻ đáng suy ngẫm qua hội nghị tổng kết năm 2025 của Hội Nhà văn Việt Nam, đặt trong mối liên kết của Hội với Mặt trận Tổ quốc Việt Nam và Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch… - những đoàn thể, cơ quan quản lý nhà nước có khả năng sát cánh với Hội nhiều hơn.

Nguyễn Gia Linh nhận giải thưởng từ ban tổ chức.

“Em mong dòng nhạc dân gian cũng sẽ chọn mình”

Vượt lên gần 1.000 thí sinh tại cuộc thi Tiếng hát Hà Nội 2025, Nguyễn Gia Linh - cô gái 16 tuổi đến từ Ninh Bình, hiện là sinh viên Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam - đã xuất sắc giành Giải nhì phong cách dân gian (không có Giải nhất).

Di sản trong dòng chảy đương đại

Di sản trong dòng chảy đương đại

Trưng bày “Di sản văn hóa Việt Nam - Sức sống từ truyền thống đến hiện đại” vừa khai mạc tại Hoàng thành Thăng Long, mang bức tranh tổng thể, sinh động về kho tàng di sản phong phú của Việt Nam.

Gió mới trên giấy Dó

Gió mới trên giấy Dó

Triển lãm “Góp Dó 3 - Gió mới đầu năm” là cuộc hội tụ nghệ thuật với trọng tâm là giấy Dó, nơi mỗi nghệ sĩ tiếp cận giấy bằng một nhịp điệu và ngôn ngữ riêng.

Minh họa: ĐOÀN ĐỨC HÙNG

Món quà của ông già Noel

Lâm rời khỏi công ty khi trời đã tối đen. Mùa đông ngày ngắn đêm dài. Mới hơn 5 giờ chiều, hoàng hôn đã ý nhị nhường chỗ cho màn đêm.

“Xã hội giàn khoan” giữa trùng khơi

“Xã hội giàn khoan” giữa trùng khơi

Nhắc đến Trương Anh Quốc, những ai quan tâm đến văn chương biển đảo hẳn không còn xa lạ bởi anh đã sớm tạo dấu ấn với đề tài này và nhiều lần được vinh danh ở các cuộc thi.

Họa sĩ, liệt sĩ Tô Ngọc Vân.

Triển lãm về hành trình nghệ sĩ - chiến sĩ

Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam vừa lần đầu tiên ra mắt chuyên đề trưng bày đặc biệt về họa sĩ, liệt sĩ Tô Ngọc Vân (1906-1954), một trong những danh họa tiêu biểu nhất của mỹ thuật Việt Nam hiện đại.

Bác Nguyễn Hưng Canh giới thiệu kỷ vật chiến tranh khi nói chuyện với học sinh tại các trường.

Cựu chiến binh truyền lửa đến học đường

Các thế hệ học sinh ở Hạ Hòa (Phú Thọ) đều biết đến bác cựu chiến binh Nguyễn Hưng Canh, luôn có mặt tại các trường để tham gia giáo dục truyền thống cho hàng chục nghìn học sinh.