Sóng hồ Ba Bể

Như một sự ưu ái của tạo hóa, Ba Bể luôn để lại những ấn tượng đẹp ở bất cứ mùa nào trong năm.
Sóng hồ Ba Bể

Xuân sang nơi nơi bừng lên sức sống với non xanh, nước biếc; vào hạ hồ Ba Bể mang đến không khí mát lành với “mùa hồ điệp”; đông đến buốt giá với sương mù mờ ảo và mùa thu Ba Bể thật sự níu chân người lữ khách trước muôn vàn sức hấp dẫn kỳ diệu.

Theo xuồng hôm nay, có hai cô gái Tày duyên dáng là hướng dẫn viên, giữa hồ nước xanh ngắt, giọng nói ngọt ngào cất lời, mở ra cánh cửa đầu tiên về viên ngọc giữa núi rừng: Hồ Ba Bể được hình thành từ cách đây hơn 200 triệu năm. Cuộc kiến tạo lục địa Đông Nam Á cuối kỷ Cambri, đã đưa một khối nước khổng lồ với diện tích bề mặt xấp xỉ 5 triệu m² và chiều dày hơn 30 m lên lưng chừng vùng núi đá vôi, tạo ra hồ Ba Bể…

Xuồng dừng, khách du lịch men theo đá, tiến dần vào động. Phong cảnh động Puông vẫn còn giữ được nét nguyên sơ ban đầu, kích thích sự khám phá điều bí ẩn tự nhiên. Gần như im lặng từ khi vào động, đến khi đứng trong lòng động, lặng ngắm những nhũ đá soi bóng xuống sông Năng, anh Trương Văn Thứ, du khách đến từ tỉnh Thái Nguyên mới nhẹ nhàng: Mọi thứ đều thuộc về tự nhiên, hoang sơ mà giản dị. Để cảm nhận được cảnh đẹp trọn vẹn, mỗi người đến đây cần phải tập trung, vừa ngắm cảnh vừa cảm nhận, đồng thời có góc nhìn, trí tưởng tượng phong phú, nếu như vậy mỗi lần ghé thăm lại tràn đầy sự hiếu kỳ.

Thác Đầu đẳng hiện ra với sự hùng vĩ choáng ngợp. Càng đến gần, tiếng nước va vào đá ầm ầm càng rõ rệt. Từ trên cao ánh nắng rót mật chiếu xuống khiến cho những bọt nước trở nên lấp lánh, lung linh như muôn ngàn viên ngọc đang ẩn mình. Vẻ đẹp có chút hoang dại, có chút huyền ảo. Khoác trên mình bộ quần áo Tày, cô bạn Đồng Thị Huyên thanh mảnh, dịu dàng như một nàng tiên, Huyên chia sẻ: Tôi sinh năm 1996, ở Khang Ninh sau một thời gian đi làm công nhân tôi đến đây và bắt đầu bán hàng. Tôi và những người bán hàng tại đây đều bảo nhau giữ cảnh quan và nâng cao ý thức bảo vệ môi trường…

Giữa hồ xanh ngát, đảo Bà Góa vươn mình kiêu hãnh, đẹp như một bức tranh. Cây cối quanh năm xanh tốt, rễ cây len lỏi vươn ra từ mỏm đá, vững chắc và kiên cường. Anh Trịnh Đình Khánh, hướng dẫn viên tại Công ty Du lịch Dân tộc thiểu số (Ethicic Travel) tại Hà Nội chia sẻ: Hôm nay, tôi dẫn đoàn khách người Anh và Hà Lan đến với hồ Ba Bể. Ai cũng khen đẹp tuyệt vời, họ thích tất cả ở nơi này. Hơn 20 năm dẫn khách, tôi có dịp đón nhiều du khách nước ngoài quay lại để trải nghiệm và hòa mình vào thiên nhiên. Không chỉ choáng ngợp bởi tự nhiên, núi rừng, sông nước, du khách nước ngoài còn đặc biệt ấn tượng với con người nơi này và các món mang đậm dấu ấn của núi rừng như: thịt nướng, cá nấu măng chua, lạp sườn… Đặc biệt, thời gian gần đây có thêm dịch vụ chèo xuồng kayak, rất thú vị và đặc sắc.

Kết thúc chuyến đi khi mặt trời dần xuống núi, sau gần sáu tiếng đồng hồ lênh đênh trên sóng nước. Đêm nay, lửa trại sẽ bập bùng chiếu sáng, những điệu múa, câu then ngọt ngào sẽ được cất lên, rượu thơm rót đầy, nụ cười dập dìu trong cả ánh mắt…

Có thể bạn quan tâm

Tình thương trên mạng

Gần đây, tôi theo dõi một nhóm Facebook chuyên cho tặng đồ miễn phí ở Hà Nội, thành viên đâu đó hơn 200 nghìn người. Nhóm có nguyên tắc khá đơn giản rằng cho đồ, xin đồ, có thể xin việc, nhưng không xin tiền, cho tiền. Nhờ thế, câu chuyện vẫn còn giữ được chút trong trẻo của việc một người thừa cái gì đó và một người khác vừa hay đang thiếu.

Ảnh: SONG ANH

Góc rẽ

Hàng xe nối dài trước sảnh chung cư. Dưới nắng đầu hè, mặt đường rung lên bởi tiếng động cơ. Một chiếc xe bốn chỗ cố lách vào khoảng trống hẹp còn lại. Tiếng còi xe chát chúa khiến người đàn ông trung niên ngoái đầu. Tay trái ông đeo chiếc ba-lô, tay phải dắt một đứa trẻ. Vừa kịp nhận ra tiếng còi không hướng về mình, ông bước tiếp. Đứa bé gái vẫn nắm chặt tay ông. Phía trước là một góc rẽ.

Tháng Bảy, tôi về thăm ông

Sáng tháng Bảy, tôi đưa con gái vào Nghĩa trang Mai Dịch thắp hương cho ông ngoại. Con bé ôm bó huệ trắng, cẩn thận châm từng nén hương rồi đứng rất lâu trước tấm bia đá. Trên tấm bia chỉ vài dòng ngắn ngủi: Tên ông, đơn vị Tây Tiến, năm hy sinh 1946. Chỉ vậy thôi. Con gái ngước lên hỏi: “Sao con chưa bao giờ được nhìn thấy ảnh cụ?”. Tôi mỉm cười mà thấy mắt mình cay.

Người dân đến viếng tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên. Ảnh: MINH LÊ

Đầu nguồn dòng Lô xanh

Mỗi năm, cứ khi tháng Bảy chạm ngõ, lòng tôi lại hướng về dải đất biên cương ấy, nơi có một dòng sông từng mang màu đỏ máu và một người bạn lặng lẽ ươm mầm xanh cho rừng.

Hai người cán bộ an ninh

Chúng tôi gặp nhau trong một sự tình cờ. Tôi ngồi với bạn. Anh Ngô Đức Lý cùng đồng đội ăn bữa cơm liên hoan tầng trên. Ở cùng một nơi. Gặp nhau, và dần trở thành thương mến.

Người đàn bà quét ngõ

Mỗi buổi sáng, trước khi phố kịp tỉnh hẳn, dưới chân tòa nhà tôi ở đã có tiếng chổi quét đều đều. Tiếng chổi ấy nghe nhỏ thôi, nhưng hình như đang giữ lại chút thể diện cuối cùng cho con ngõ.

Phía ngoài cánh cổng trường thi

Sáng cuối cùng của kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10, Hà Nội đã nắng từ rất sớm. Trước một điểm thi ở phường Cầu Giấy, một người mẹ kéo chiếc ghế nhựa vào sát gốc cây rồi ngồi xuống. Con trai chị vừa bước qua cổng trường ít phút trước.

Minh họa: TÙNG NGUYỄN

Tạm biệt Chân Mây

Mây sà rất thấp. Buổi sáng ở ga thường thế. Từ phía Chân Mây, những dải mây trắng bò qua sườn núi, tràn khắp đường ray, phủ lên mái ga bàng bạc. Nhiều hôm, Phước đứng ngoài sân, chỉ còn thấy lờ mờ ánh đèn tín hiệu phía trước, đoàn tàu hiện ra chậm chạp như cũng đến từ cõi mây.

Ảnh: ANH QUÂN

Mùi báo giấy còn vương

Hồi tờ Tuổi trẻ thông báo ra số Cuối tuần cuối cùng để chuyển sang mô hình Tuổi trẻ cuối tháng, tôi hơi khựng lại, như thể có một thứ vốn quen thuộc, từng nằm yên trong nhịp sống suốt rất nhiều năm bỗng cũng bị cuốn vào sự dịch chuyển của thời cuộc, của cách con người đọc tin tức…

Ảnh: SONG ANH

Một quãng đê hoa vàng, cỏ xanh

Quãng đê nào cũng hấp dẫn, và quãng đê dẫn lên đầu cầu Đuống thật sự khác biệt. Bất thình lình, một triền đê hoa vàng, cỏ xanh mở ra mênh mang. Không dài nhưng đủ để gieo vào lòng lữ khách một chút bồi hồi, man mác. Một cảm xúc rất Pau (Paustovsky - nhà văn Nga)!