Người đi sau đoàn

Chuyến xe hôm ấy khởi hành muộn, lý do cũng chẳng có gì lạ. Một đứa trẻ chuẩn bị đi thì bỗng dưng đau bụng (mà cơn đau kiểu ấy của trẻ thì nó đến một cách thường xuyên nhưng cũng đầy bất ngờ). Chẳng ai lường trước được. Lại nữa, một người mẹ bỗng dưng quên đồ của con. Đứa trẻ 5 tuổi không thể thiếu bất cứ cái gì mà người phụ nữ chu đáo đã dày công chuẩn bị. Thế là chuyến đi ra khỏi thành phố trễ nửa tiếng.

Ờ Hà Nội, bạn chỉ cần chừng ấy thời gian để có thể thoát ra khỏi thành phố nếu không muốn bị chậm lại cả vài giờ đồng hồ vì đường tắc. Tuy nhiên, xe vẫn khởi hành muộn. Nó chỉ lăn bánh khi chiếc va-ly cuối cùng của người phụ nữ có con nhỏ ấy được nhét vào gầm hành lý.

Người thanh niên đeo cặp kính dày cộp mau mắn chèn chiếc va-ly cuối cùng ấy vào cốp xe. Rồi cũng lại nhanh nhảu đi xuống chiếc ghế phía cuối chiếc xe khi ấy đã kín những người. Trong chuyến xe đi biển muộn màng hôm ấy. Tất cả mọi người đều quen biết nhau. Một vài người tỏ ra thân thiết. Chỉ có vài đứa trẻ đang lơ đãng nhìn qua cửa kính, bởi chuyến đi như là một sự sắp đặt có sẵn trong lịch trình nghỉ hè mà bố mẹ chúng đã hứa từ khi mới bắt đầu năm học.

Biển hiện ra trước mắt đem theo sự hào hứng của cả mấy chục người. Những mũ, áo, kính đen mất bao thời gian sắm sửa lựa chọn được người ta sử dụng nhanh chóng. Để đi đến hòn đảo nơi mọi người dự kiến tập kết và nghỉ ngơi mấy ngày, sẽ phải tăng bo thêm một chuyến tàu. Mà tàu thì đã chờ sẵn ở bến cảng từ vài giờ trước.

Người phụ nữ và đứa con nhỏ vẫn đang vật lộn với đống đồ trẻ em và mấy cái va-ly lỉnh kỉnh những bỉm, sữa và vô số vật dụng liên quan. Cô luôn miệng nhắc cậu con trai đi nhanh hơn, tập trung hơn để theo kịp đoàn du lịch. Và tôi nhác thấy, vẫn là cậu thanh niên đeo kính cận, chủ động gánh lấy việc kéo va-ly và đồ đạc giúp người mẹ trẻ. Đoàn người khi ấy đã lên tàu, họ - hai mẹ con và cậu thanh niên là người cuối cùng lên tàu để tiếp tục cuộc hành trình với sự hào hứng của đứa bé chắc có lẽ lần đầu đi biển.

Người ta vẫn có câu “ăn cỗ đi trước, lội nước theo sau” như một thứ kinh nghiệm sống được nhiều người áp dụng. Nếu căn cứ theo giá trị lợi ích cho mỗi cá nhân, có lẽ điều đó chẳng có gì là sai. Song, tôi cứ băn khoăn mãi, nếu như không có cậu thanh niên trong chuyến đi hôm ấy. Thì có lẽ cuộc hành trình khó có thể thành công trọn vẹn bởi sự “vướng víu” của hai mẹ con người phụ nữ.

Thậm chí, ngay sau khi lên bờ kết thúc cuộc hành trình, trước khi tôi và chiếc xe quay trở về ga-ra, cậu thanh niên đeo kính cận vẫn là người ngồi ở hàng ghế dưới cùng. Qua cách cậu giúp đỡ những người trong chuyến đi hôm ấy, tôi biết, một số người vẫn ở mức sơ giao. Nhưng thái độ của mỗi cá nhân trong cái cộng đồng bèo - nước, đôi khi vẫn khiến người ta thấy nhẹ lòng, thậm chí vui vui mỗi lần nhớ lại. Như một kỷ niệm đẹp về một người đã gặp mà có lúc quên tên.

Có thể bạn quan tâm

Cụ già đầu ngõ

Cụ già đầu ngõ

Bà già ngồi trước ngõ gần như suốt ngày. Sáng cũng thấy bà, chiều cũng thấy bà, có hôm tôi đi về quá mười giờ đêm vẫn thấy cái dáng nhỏ thó ấy ngồi trên chiếc ghế nhựa thấp, trước mặt là túi len, lúc nào bà cũng đan len. Tôi vẫn nghĩ nó là thói quen luôn chân luôn tay của lớp người thế hệ trước.

Hồn Tổ quốc khắc nên hình đất nước

Hồn Tổ quốc khắc nên hình đất nước

Sau 30 phút ngồi cabin cáp treo, chúng tôi lên tới “nóc nhà Đông Dương”. Ngắm nhìn và chụp ảnh mãn nguyện, chúng tôi lục tục giục nhau “xuống núi”. Ông Kim Lãm, người “tổ chức” nhóm lên đỉnh Phan Xi Phăng, xua tay vội vã: “Hôm nay là thứ 6. Điều đặc biệt sắp xảy ra”…

Thịt luộc mắm tép. Ảnh: SONG ANH

Mắm tép

Mâm cơm có thêm bát mắm tép. Vị ngọt thanh xen lẫn chua nhẹ vừa chạm đầu lưỡi. Đĩa rau muống luộc xanh mướt, bốc lên làn khói mỏng.

Ảnh: K.MINH

Mỗi năm giỗ gộp một lần

Giữa những bộn bề của công việc ngành y tại miền núi xã Nam Trà My. Mỗi chuyến về thăm nhà của anh Phan Văn Tân luôn là một cuộc chạy đua với thời gian.

Ảnh: HẢI ANH

Ba tình huống

Ngày… năm 200x, tôi cưỡi chiếc xe SH mới mua, phóng nhanh trong phố cổ. Giữa giờ trưa, phố vắng, cưỡi trên con xe mới, nhu cầu được tăng adrenalin trong máu thúc đẩy cậu thanh niên mới lớn vít mạnh tay ga. Xe chạy “rẽ tóc”.

Tình thương trên mạng

Gần đây, tôi theo dõi một nhóm Facebook chuyên cho tặng đồ miễn phí ở Hà Nội, thành viên đâu đó hơn 200 nghìn người. Nhóm có nguyên tắc khá đơn giản rằng cho đồ, xin đồ, có thể xin việc, nhưng không xin tiền, cho tiền. Nhờ thế, câu chuyện vẫn còn giữ được chút trong trẻo của việc một người thừa cái gì đó và một người khác vừa hay đang thiếu.

Ảnh: SONG ANH

Góc rẽ

Hàng xe nối dài trước sảnh chung cư. Dưới nắng đầu hè, mặt đường rung lên bởi tiếng động cơ. Một chiếc xe bốn chỗ cố lách vào khoảng trống hẹp còn lại. Tiếng còi xe chát chúa khiến người đàn ông trung niên ngoái đầu. Tay trái ông đeo chiếc ba-lô, tay phải dắt một đứa trẻ. Vừa kịp nhận ra tiếng còi không hướng về mình, ông bước tiếp. Đứa bé gái vẫn nắm chặt tay ông. Phía trước là một góc rẽ.

Tháng Bảy, tôi về thăm ông

Sáng tháng Bảy, tôi đưa con gái vào Nghĩa trang Mai Dịch thắp hương cho ông ngoại. Con bé ôm bó huệ trắng, cẩn thận châm từng nén hương rồi đứng rất lâu trước tấm bia đá. Trên tấm bia chỉ vài dòng ngắn ngủi: Tên ông, đơn vị Tây Tiến, năm hy sinh 1946. Chỉ vậy thôi. Con gái ngước lên hỏi: “Sao con chưa bao giờ được nhìn thấy ảnh cụ?”. Tôi mỉm cười mà thấy mắt mình cay.

Người dân đến viếng tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên. Ảnh: MINH LÊ

Đầu nguồn dòng Lô xanh

Mỗi năm, cứ khi tháng Bảy chạm ngõ, lòng tôi lại hướng về dải đất biên cương ấy, nơi có một dòng sông từng mang màu đỏ máu và một người bạn lặng lẽ ươm mầm xanh cho rừng.

Hai người cán bộ an ninh

Chúng tôi gặp nhau trong một sự tình cờ. Tôi ngồi với bạn. Anh Ngô Đức Lý cùng đồng đội ăn bữa cơm liên hoan tầng trên. Ở cùng một nơi. Gặp nhau, và dần trở thành thương mến.