Thời luận:

Phẩm chất người đảng viên hôm nay

L.T.S: Sinh thời Chủ tịch Hồ Chí Minh căn dặn, mỗi cán bộ, đảng viên phải không ngừng tu dưỡng, rèn luyện đạo đức cách mạng, “vừa hồng, vừa chuyên”. Ngày nay cuộc cách mạng công nghệ số đang làm thay đổi gần như mọi nền tảng của đời sống xã hội, từ cách con người làm việc, giao tiếp, đến việc quản lý và ra quyết định. Trong một “thế giới đang bay”, tiêu chuẩn về người cán bộ, đảng viên cũng không thể đứng yên. Thế nào là “hồng” trong thời đại mạng xã hội, trí tuệ nhân tạo và xã hội dữ liệu? Thế nào là “chuyên” khi nhiều tri thức cũ trở nên lạc hậu, liên tục bị thay thế? Và làm sao để người cán bộ vừa giữ vững phẩm chất đạo đức, vừa đủ năng lực dẫn dắt sự đổi thay? Loạt bài “Phẩm chất người đảng viên hôm nay” mong góp thêm một góc nhìn về những câu hỏi ấy.

Nhiều bài báo phát hiện vấn đề, cảnh báo nguy cơ, bảo vệ lẽ phải.
Nhiều bài báo phát hiện vấn đề, cảnh báo nguy cơ, bảo vệ lẽ phải.

Kỳ 1: “Xin phép, tôi có ý kiến... khác!”

Có những cuộc họp mà người ta nhìn nhau nhiều hơn nhìn vào vấn đề. Có những hội trường đông nghẹt người dự nhưng lại im lặng đến khó hiểu. Và cũng có những lúc, câu nói ngắn ngủi: “Xin phép, tôi có ý kiến...” bỗng làm không khí khựng lại như một viên sỏi ném xuống mặt hồ phẳng lặng.

Nói cho cùng, một xã hội sống động là xã hội trong đó con người không chỉ biết nghe, mà còn biết nghĩ, biết phản biện, biết lên tiếng trước điều mình cho là chưa đúng. Nếu ai cũng chỉ “nhất trí cho nhanh”, “đồng thuận cho yên”, thì sự bình yên ấy nhiều khi chỉ là lớp bụi phủ lên những gì chưa được gọi tên. Suốt mấy chục năm làm nghề viết lách, tôi đã có dịp trò chuyện, hỏi han nhiều vị mũ cao áo dài đến dân thường, thấy rằng, không ít người từng trải qua cảm giác muốn nói nhưng lại... thôi cho lành. Thôi vì sợ mất lòng. Thôi vì ngại va chạm. Thôi vì nghĩ rằng, mình có nói cũng chẳng khác nào đá ném ao bèo. Điều nguy hiểm hơn cả là khi sự im lặng dần trở thành một thói quen tập thể.

Dân gian nói: “Thuốc đắng giã tật, sự thật mất lòng”. Nhưng có lẽ sợ hơn cả “mất lòng” là mất khả năng nghe những điều trái ý mình. Bác sĩ bảo, một cơ thể không có cảm giác đau là cơ thể đang ủ bệnh nặng. Nhà xã hội học bảo, một xã hội không còn phản biện là một “xã hội ốm”. Nó có thể rất yên ả như mặt nước ao thu, nhưng phía tấm gương trong xanh là sự im lặng khó lường.

Một nhà khoa học đã nói rất hay rằng, tư duy phản biện không chỉ là một kỹ năng học thuật, mà còn là kỹ năng sống cốt lõi trong kỷ nguyên số. Trong công cuộc xây dựng và chỉnh đốn Đảng hiện nay, nhiều nghị quyết đã nhấn mạnh yêu cầu phát huy dân chủ, tự phê bình và phê bình, chống biểu hiện né tránh, “dĩ hòa vi quý”, thấy sai không đấu tranh, thấy đúng không bảo vệ. Nghị quyết Trung ương 2,
Khóa XIV nhấn mạnh, phải giữ vững sự thống nhất về ý chí, hành động, giữ vững kỷ luật, kỷ cương và vai trò lãnh đạo toàn diện của Đảng. Giữ cho Đảng luôn trong sạch, vững mạnh về mọi mặt, củng cố niềm tin sâu sắc trong nhân dân. Đó không chỉ là yêu cầu về tổ chức, mà còn là yêu cầu về văn hóa chính trị. Bởi lẽ, sức mạnh của một tổ chức không nằm ở chỗ lúc nào cũng “nhất trí tuyệt đối”, mà ở khả năng tự sửa chữa, tự làm mới chính mình.

Có một thực tế kéo dài nhiều năm, nhiều cuộc họp thiếu vắng những lời “nói giữa dạ mình”. Người ta nói cũng “đúng quy trình”, đúng công thức, trơn tuột những lời dựa dẫm, ve vuốt: tôi xin bày tỏ sự đồng tình; tôi nhất trí cao với sếp. Đôi khi, điều cả hội trường đang mong đợi chỉ là một người dám nói: “Tôi có ý kiến khác”. Cố nhiên, muốn khác lại phải hiểu biết và từng trải. Nói khác lắm phen phải chấp nhận va chạm, mất phiếu mỗi kỳ bầu bán, văng ra khỏi quy hoạch. Người nói thẳng dễ bị xem là “khó tính”, “thiếu mềm mại”, thậm chí “có vấn đề”. Không ít người vì thế chọn cách an toàn hơn - im lặng là vàng. Rất tiếc, sự im lặng ấy tích tụ lâu ngày sẽ tạo nên một thứ không khí sương khói khi mờ ảo lúc đặc quánh, nhìn nhau để đoán ý, không nhìn vào sự thật.

Lâu nay chúng ta thường nghe câu: “Chỉ bàn làm, không bàn lùi”. Đó là một tinh thần đúng đắn, quyết liệt, nếu hiểu trong bối cảnh, khi chủ trương đã được bàn thảo dân chủ, đã có nghị quyết, có pháp luật, có mục tiêu rõ ràng, thì cần thống nhất hành động, tránh chần chừ, né tránh trách nhiệm. Nhưng nếu hiểu cực đoan rằng không được phản biện, không được nêu khó khăn, không được chất vấn, cấp trên nói gì cũng phải đồng ý, thì rất dễ dẫn đến duy ý chí.

Thực tế từng cho thấy, không ít sai lầm lớn bắt đầu từ những cuộc họp mà mọi người đều giơ tay “nhất trí”, dù trong lòng còn đầy băn khoăn. Chưa nói những công trình rất lớn, siêu dự án, chỉ một cây cầu trước khi xây cũng phải được khảo sát địa chất rất kỹ. Một chính sách trước khi ban hành cũng cần được “khảo sát lòng dân” như thế. Tiếng nói phản biện nhiều khi giống những mũi khoan địa chất, có thể gây phiền lòng ai đó, nhưng giúp tránh được những đổ vỡ lớn về sau. Chúng ta đang bước vào thời đại của dữ liệu lớn, của trí tuệ nhân tạo, của kinh tế số, của những quyết định được đưa ra chỉ trong vài cú nhấp chuột. Một sai lầm có thể lan rộng với tốc độ ánh sáng.

chi-bo-ubnd-xa-phan-thanh-cao-bang-to-chuc-sinh-hoat-thuong-ky-thang-6-nam-2026.jpg
Chi bộ UBND xã Phan Thanh (Cao Bằng) tổ chức sinh hoạt thường kỳ tháng 6 năm 2026.

Trước đây, duy ý chí thường đến từ mệnh lệnh chủ quan. Ngày nay, duy ý chí đôi khi khoác áo công nghệ. Người ta dễ bị mê hoặc bởi những từ rất đẹp: “chuyển đổi số”, “quản trị thông minh”, “tự động hóa”, “thuật toán tối ưu”. Nhưng xã hội không phải một bảng dữ liệu khô lạnh. Con người không phải những con số biết đi. AI có thể tính toán rất nhanh, nhưng không biết mừng vui, day dứt. Máy móc có thể tối ưu hiệu suất, nhưng không hiểu nỗi đau số phận một con người. Điều đáng lo không phải là máy móc quá thông minh, mà là con người ngừng đặt câu hỏi.

Khoa học phát triển nhờ phản biện. Dân chủ trưởng thành nhờ phản biện. Văn hóa cũng giàu thêm nhờ phản biện. Một nền văn hóa chỉ biết ngợi ca mà thiếu đối thoại sẽ dần nghèo nàn sức sống. Tháng 6 này có Ngày kỷ niệm 101 năm Báo chí Cách mạng Việt Nam. Một nền báo chí nếu chỉ lo xuất bản những tác phẩm “an toàn” sẽ khó giữ được vai trò dẫn dắt xã hội. Báo chí cách mạng không chỉ là tiếng nói đồng thuận, mà còn phải là nơi phát hiện vấn đề, cảnh báo nguy cơ, bảo vệ lẽ phải. Nhiều phóng sự điều tra, nhiều bài bình luận sắc sảo từng góp phần thay đổi chính sách, chấn chỉnh quản lý, thức tỉnh dư luận. Tất cả đều bắt đầu từ tinh thần: “Tôi có ý kiến”.

Một bầu không khí dân chủ không có nghĩa là có thể nói văng mạng. Dân chủ luôn đi cùng kỷ cương, trách nhiệm. Nhưng trách nhiệm lại không thể là cái cớ để chặn lại những tiếng nói trung thực. Cái nút thắt nhiều khi nằm ở thái độ của người lãnh đạo. Nhà báo lão thành Hữu Thọ từng xuất bản cuốn sách Người hay cãi. Ông mong mỏi mọi người hay cãi và cãi hay, cãi đúng, chớ có cãi cùn. Người đứng đầu bản lĩnh không sợ nghe ý kiến trái chiều. Họ hiểu rằng phản biện không phải sự xúc phạm quyền uy, mà là một phần của trí tuệ tập thể. Ngược lại, nếu chỉ thích nghe lời thuận tai, sẽ dần hình thành một thứ “văn hóa im lặng”. Cấp dưới không còn nói điều mình nghĩ, mà nói điều cấp trên muốn nghe. Khi ấy, cuộc họp tuy đông người nhưng thực chất chỉ còn một người nói.

Một cánh rừng muốn khỏe mạnh cần cả gió. Gió làm cây nghiêng ngả, nhưng cũng giúp rừng không bị tù đọng. Đời sống xã hội cũng vậy. Những ý kiến khác biệt, nếu xuất phát từ tinh thần xây dựng, chính là luồng gió giúp tư duy được lưu thông. Trong sinh hoạt đảng, chính quyền, đoàn thể, trong các diễn đàn xã hội hôm nay, điều cần khuyến khích không phải là sự gay gắt vô lối, mà là sự trung thực có trách nhiệm.

Mỗi người hãy tự hỏi, trước một điều chưa đúng, mình có dám nói không? Trước một nguy cơ, mình có dám cảnh báo không? Trước một quyết định còn nhiều băn khoăn, mình có dám giữ chính kiến không? Bạn tôi, một nhà văn có tài vẫn luôn nghĩ, can đảm là làm những điều lớn lao, dành tâm huyết viết những cuốn sách có giá trị để đời. Thật ra, đôi khi can đảm chỉ đơn giản là đứng lên trong một cuộc họp và nói: “Tôi có ý kiến”.

Một xã hội phát triển không phải không có bất đồng, mà là biết biến bất đồng thành động lực để hoàn thiện. Cũng giống như sông muốn ra biển phải chấp nhận những khúc quanh. Tư duy muốn trưởng thành cũng phải qua tranh luận. Điều đáng lo không phải là có người nói khác mà chỉ lo rằng, không một ai muốn/dám nói thật.

Và có lẽ, dấu hiệu đáng mừng nhất của một đời sống dân chủ là khi ngày càng nhiều người đủ tự tin, đủ trách nhiệm để cất lên câu nói tưởng như rất bình thường: “Xin phép, tôi có ý kiến... khác!”.

Có thể bạn quan tâm

Một góc Thành phố Hồ Chí Minh.

Sứ mệnh mở đường cho mô hình phát triển mới

Ngày 19/5, đúng dịp kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh, Bộ Chính trị đã ban hành Nghị quyết số 09-NQ/TW về xây dựng và phát triển Thành phố Hồ Chí Minh trong kỷ nguyên mới. Với phương châm: “Thành phố Hồ Chí Minh vì cả nước, cả nước vì Thành phố Hồ Chí Minh”, văn kiện này xác định nhiệm vụ chính trị đặc biệt quan trọng không chỉ của Đảng bộ, chính quyền thành phố mà của hệ thống chính trị cả nước.

Chuyển đổi số góp phần nâng cao chất lượng dịch vụ công ở các địa phương.

Năng lực thực thi - thước đo của chính quyền địa phương hai cấp

Một năm trước, việc vận hành mô hình chính quyền địa phương hai cấp được triển khai trong bối cảnh đặc biệt: Vừa sắp xếp lại đơn vị hành chính, tinh gọn bộ máy, vừa bảo đảm không gián đoạn phục vụ người dân và doanh nghiệp. Nghị quyết Đại hội XIV của Đảng nêu rõ: “Triển khai hoạt động có hiệu quả tổ chức bộ máy hệ thống chính trị theo mô hình mới bảo đảm vận hành đồng bộ, thông suốt, đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ phát triển đất nước nhanh và bền vững”.

Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội xét xử sơ thẩm vụ án đưa và nhận hối lộ xảy ra tại Cục An toàn thực phẩm (Bộ Y tế).

Xử lý nghiêm minh, chủ động phòng ngừa

“Kiểm tra giám sát, kiểm soát quyền lực, đấu tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí, tiêu cực trong giai đoạn tới cần được đặt trong tổng thể yêu cầu phát triển nhanh và bền vững của đất nước, với cách tiếp cận vừa mang tính hệ thống vừa có chiều sâu chiến lược”.

Thường trực Chính phủ họp bàn giải pháp, cách thức thực hiện cải cách, cắt giảm thủ tục hành chính, điều kiện kinh doanh. Ảnh | NHẬT BẮC

Cuộc “đại phẫu” thủ tục hành chính

Luật đã ban hành nhưng nghị định, thông tư vẫn chậm ra đời và có những lỗ hổng để mọc lên cả một “rừng” giấy phép con và thủ tục hành chính đè nặng lên doanh nghiệp, người dân.

Tiết mục trong concert Anh trai vượt ngàn chông gai.

Công nghiệp văn hóa “nhà máy vô hình”

Tháng 5 này, nhân kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh, nhìn lại tư tưởng của Người về văn hóa, chúng ta càng thấy rõ những giá trị bền vững với thời gian.

Nhà báo Hồng Vinh, nguyên Tổng Biên tập Báo Nhân Dân.

DẤU ẤN MỘT ẤN PHẨM

Vào một ngày đầu xuân Bính Ngọ (2026), tôi được chứng kiến một cuộc trò chuyện khá thú vị đối với cánh báo chí chúng tôi.

Ông Hồ Mãn, Trưởng ban Tuyên huấn Thị Quảng Hà (Quảng Trị).

Người thầy cầm súng

Cả cuộc đời dấn thân theo Đảng, theo cách mạng, phục vụ nhân dân, Trưởng ban Tuyên huấn Thị Quảng Hà (Quảng Trị) Hồ Mãn - người thầy giáo cầm súng một thời khói lửa chiến tranh luôn tận trung với nước, giữ vững bản lĩnh, kiên cường xông pha gây dựng phong trào, tích cực đóng góp cho sự nghiệp trồng người và công tác tuyên huấn.

PGS, TS Frank Proschan.

Frank Proschan: Bền bỉ một tình yêu với Việt Nam

Khi lần đầu đặt chân đến Việt Nam năm 1987, PGS, TS Frank Proschan không hình dung rằng đó lại là khởi đầu cho một hành trình gắn kết bền chặt, kéo dài gần 40 năm giữa các nhà nghiên cứu Việt Nam và Mỹ.

Hội nghị lần thứ hai Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIV. Ảnh | ĐĂNG KHOA

Tự chủ chiến lược, nghĩ và làm

Phát biểu bế mạc Hội nghị Trung ương 2, khóa XIV của Tổng Bí thư Tô Lâm không chỉ là một lời hiệu triệu chính trị, mà còn là sự định hình lại một trục tư duy phát triển. “Tự chủ chiến lược” được đặt ở vị trí trung tâm, gắn chặt với hai mục tiêu chiến lược 100 năm và yêu cầu hành động đồng bộ của toàn hệ thống chính trị.

Cử tri bỏ phiếu tại khu vực bỏ phiếu số 12, phường Cửa Nam, thành phố Hà Nội.

Góp sức cho cuộc bầu cử thành công

Cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2026-2031 đã thành công tốt đẹp. Công tác chuẩn bị được triển khai chủ động, đồng bộ, bảo đảm dân chủ, đúng pháp luật, an toàn, tiết kiệm. Ngày bầu cử thật sự là ngày hội lớn của toàn dân.

Nhà báo Đỗ Doãn Hoàng (phải) thực hiện phóng sự dài kỳ trên Nhân Dân cuối tuần về tình trạng đánh bắt cá trái phép trên hồ Thác Bà (Lào Cai), tháng 1/2026.

Một hành trình dài về dưới bóng “cụ đa”

Ngày đầu tiên đi làm tại Báo Nhân Dân, ngày 1/1/2026, tôi đã đứng chụp ảnh bên gốc đa cổ thụ trong khuôn viên tòa soạn và đăng dòng cảm xúc trên Facebook cá nhân - “được làm việc dưới bóng cụ đa huyền thoại”. Với tôi, đó là sự khởi đầu mới sau hành trình dài bao kỷ niệm, hơn 30 năm.

PGS, TS Phạm Văn Dương, Trưởng phòng Nghiên cứu Bảo tàng, Cục Quản trị (Văn phòng Trung ương Đảng)

Nơi lưu giữ di sản của nhân dân

Dự án xây dựng Bảo tàng Đảng Cộng sản Việt Nam đang ở giai đoạn khởi đầu, rất khẩn trương, với mục tiêu hoàn thành vào dịp kỷ niệm 100 năm thành lập Đảng (3/2/1930 - 3/2/2030).

Cán bộ Sở Khoa học và Công nghệ thành phố Hải Phòng kiểm tra an toàn bức xạ tại các đơn vị trên địa bàn. Ảnh | THANH HÀ

Những ý kiến tâm huyết của đại biểu dự Đại hội XIV của Đảng

Với phương châm Đoàn kết-Kỷ cương-Đột phá-Phát triển, Đại hội XIV của Đảng xác định tư duy, tầm nhìn, những quyết sách chiến lược đưa đất nước tiến mạnh trong kỷ nguyên mới, vì hòa bình, độc lập, dân chủ, giàu mạnh, phồn vinh, văn minh, hạnh phúc, vững bước đi lên chủ nghĩa xã hội.

Lực lượng công an tham gia Lễ Diễu binh, diễu hành kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền nam, thống nhất đất nước. Ảnh | THÀNH ĐẠT

Vững bước tiến vào kỷ nguyên mới

Một phần tư thế kỷ XXI đã đi qua. Năm 2026 tiếp nối trong bối cảnh có ý nghĩa đặc biệt: Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng diễn ra từ ngày 19/1 đến 25/1/2026.

GS.TS Tạ Ngọc Tấn

“Văn kiện Ðại hội XIV của Ðảng được đổi mới để gần dân, dễ hiểu, dễ tổ chức thực hiện”

Khi công tác xây dựng các dự thảo Văn kiện Đại hội XIV của Đảng bước vào giai đoạn hoàn thiện, GS.TS Tạ Ngọc Tấn, nguyên Giám đốc Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh, Phó Chủ tịch Thường trực Hội đồng Lý luận Trung ương, Tổ phó Thường trực Tổ Biên tập Văn kiện Đại hội XIV của Đảng dành cho Nhân Dân hằng tháng cuộc trao đổi.

Lễ diễu binh, diễu hành kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám thành công và Quốc khánh 2/9. Ảnh trong bài | Thành Đạt

Ấn tượng 2025

Năm 2025 lùi lại phía sau như một cuốn phim quay chậm, đầy ánh sáng và những gam màu mạnh mẽ.

Làm tốt công tác quy hoạch góp phần thúc đẩy phát triển đô thị.

KHƠI THÔNG MẠCH NGUỒN PHÁT TRIỂN QUỐC GIA

Nhiều năm trước, dự án khu đô thị Thủ Thiêm- biểu tượng cho khát vọng vươn lên của Thành phố Hồ Chí Minh, đã có lúc rơi vào tình trạng gần như “đứng yên” vì những vướng mắc trong quy hoạch.

Từ lợi thế kinh tế cảng biển, cảng Hải Phòng được kỳ vọng trở thành điểm đến toàn cầu.

Thành tựu 40 năm đổi mới khẳng định tầm vóc Việt Nam

Trước Đổi mới, Việt Nam là một nước nghèo, bị chiến tranh tàn phá nặng nề, khủng hoảng kinh tế-xã hội diễn ra gay gắt. Sau gần 40 năm, nước ta đã vươn lên trở thành quốc gia có cơ đồ vững chắc, đời sống nhân dân ngày càng được nâng cao, vị thế quốc tế không ngừng được khẳng định.

Ông Kwuyên Cil trò chuyện với người dân tổ dân phố B’ Nơr B.

Người “gỡ rối” dưới chân núi Lang Biang

Nam Tây Nguyên mùa nắng lạnh. Dã quỳ trải sắc vàng mênh mang núi đồi. Dưới chân núi Lang Biang, những căn nhà gỗ truyền thống và những ngôi biệt thự của người Cơ Ho ở tổ dân phố B’Nơr B như bản hòa ca đầy sức sống.

Hội Người cao tuổi Việt Nam tổ chức Hội nghị lấy ý kiến góp ý vào Dự thảo các văn kiện trình Đại hội XIV của Đảng. Ảnh | TTXVN

Lý luận về đường lối đổi mới

Gần 40 năm, kể từ tháng 12/1986, công cuộc đổi mới do Đảng ta khởi xướng và lãnh đạo đã viết nên kỳ tích phát triển chưa từng có trong lịch sử dân tộc. Bước vào Đại hội XIV, dấu mốc mở ra kỷ nguyên phát triển mới, Đảng ta lần đầu khẳng định, lý luận về đường lối đổi mới là một bộ phận cấu thành nền tảng tư tưởng của Đảng.