PHẨM CHẤT NGƯỜI ĐẢNG VIÊN HÔM NAY

Kỳ II: Trách nhiệm tới cùng

Có một căn bệnh âm thầm nhưng rất nguy hiểm trong đời sống công vụ - bệnh “đẩy việc”. Đủ loại hồ sơ chạy lòng vòng như những chiếc lá mắc trong dòng nước xoáy. Việc không ai nói là không làm, nhưng cũng không ai thật sự làm cho tới nơi tới chốn. Người này chuyển người kia, phòng này đẩy phòng nọ. Có câu nói hài hước, thật buồn: “Không muốn làm thì cứ đưa ra hội thảo” (!).

Cán bộ Trung tâm phục vụ hành chính công xã Lương Bằng (Hưng Yên) giải quyết thủ tục hành chính phục vụ người dân.
Cán bộ Trung tâm phục vụ hành chính công xã Lương Bằng (Hưng Yên) giải quyết thủ tục hành chính phục vụ người dân.

Người dân đi làm thủ tục hành chính thường sợ nhất không phải bị từ chối. Một câu “không được” đôi khi còn dễ chịu hơn câu: “Chờ thêm ít bữa”, “Để xin ý kiến”, “Đang chuyển bộ phận khác”. Cái cảm giác công việc cứ trôi tuột khỏi tay người có trách nhiệm giống như đứng giữa một cánh đồng mù sương, thấy con đường trước mặt mà không biết ai sẽ dẫn mình đi tiếp. Bởi thế, nói đến cải cách bộ máy, nâng cao năng lực quản trị hay xây dựng đội ngũ cán bộ thời kỳ mới, có lẽ cần bắt đầu từ một điều chưa bao giờ cũ, đó là tinh thần trách nhiệm tới cùng.

Hai chữ “tới cùng” nghe êm tai làm sao mà đâu dễ thực hiện. Nó không đơn thuần là chăm chỉ, cũng không chỉ là làm đủ giờ, đủ quy trình. “Tới cùng” là thái độ không buông công việc giữa đường. Là khi một người xem kết quả cuối cùng của việc mình làm như danh dự của chính mình. Người làm việc hời hợt thường chỉ quan tâm: “Phần tôi xong chưa?”. Người có trách nhiệm tới cùng sẽ hỏi thêm: “Việc đó đã thật sự chạy được chưa? “Sổ đỏ” của ông A bà B đã được giải quyết chưa? Công trình đã vận hành chưa?”.

Khác biệt nằm ở đó. Một ông thợ hồ đặt từng viên gạch cẩn thận không nhằm để ai cũng nhìn thấy viên gạch ấy. Họ làm vì biết rằng một khe hở nhỏ hôm nay có thể thành vết nứt lớn ngày mai. Trách nhiệm tới cùng cũng như thế. Nó không nằm ở lời hô hào đạo đức, mà ở cái tâm thế không cho phép mình làm ẩu với tương lai của người khác. Trong đời sống quản trị, làm cho đến nơi đến chốn càng quan trọng hơn. Một cán bộ bình thường chịu trách nhiệm với phần việc của mình. Nhưng một giám đốc, một vụ trưởng, một chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh lại chịu trách nhiệm với sự vận hành của cả hệ thống. Họ không chỉ ký giấy là xong. Họ quyết định dòng chảy của công việc, tinh thần của bộ máy và đôi khi là vận mệnh của một vùng đất.

Có một thực tế rất đáng suy nghĩ, nhiều nơi quy trình không thiếu, văn bản không thiếu, chỉ đạo cũng không thiếu, nhưng công việc vẫn ì ạch. Vì sao? Vì giữa những tầng nấc thủ tục ấy thiếu người dám “theo việc tới cùng”. Một dự án chậm giải ngân, nếu chỉ họp rồi phê bình chung chung thì rất dễ. Nhưng người quản lý có trách nhiệm cao phải đi đến tận điểm nghẽn cuối cùng, nghẽn ở giải phóng mặt bằng hay ở tâm lý sợ sai? Ở năng lực nhà thầu hay ở sự phối hợp giữa các sở, ngành? Chỉ khi tìm đúng cái nút thắt thật sự thì guồng máy mới chạy lại được.

Người quản lý vụng thường chú mục vào các báo cáo. Người quản lý sành và có trách nhiệm tới cùng sẽ đi đến tận nơi, nghe tận tai, nhìn tận mắt. Bởi quản lý chưa bao giờ là công việc của sự nhàn nhã. Nó là nghệ thuật đi qua bất định. Một lãnh đạo đúng nghĩa không phải người chỉ xuất hiện khi mọi thứ suôn sẻ, mà là người giữ được hướng đi giữa lúc sóng gió nhất. Trước khủng hoảng, không được phép tê liệt. Trước thay đổi, không được quyền buông xuôi.

Trong những thời điểm đầy biến động hôm nay, từ chuyển đổi số, trí tuệ nhân tạo đến hội nhập, cạnh tranh toàn cầu, bộ máy nào trì trệ sẽ bị bỏ lại rất nhanh. Một quyết định chậm có thể làm lỡ cả cơ hội phát triển. Một sự né tránh trách nhiệm có thể khiến hàng nghìn con người phải chờ đợi, thậm chí mất việc làm. Thế nhưng, nghịch lý là ở không ít nơi, người ta lại sợ trách nhiệm hơn sợ trì trệ. Đó là gốc rễ của căn bệnh đùn đẩy. Khi một cán bộ cảm thấy rằng ký một quyết định có thể mang rủi ro cho bản thân, còn trì hoãn thì an toàn hơn, họ sẽ tự nhiên chọn cách phòng thủ. Hồ sơ vì thế bị chuyển vòng quanh. Việc vì thế bị “ngâm”. Người ta họp để tránh quyết định hơn là để ra quyết định. Nước đọng quá lâu sẽ thành ao tù. Năm này qua năm khác nuôi dưỡng một thứ văn hóa rất nguy hiểm, rằng không làm thì không sai, làm nhiều sai càng nhiều. Một xã hội không thể đi lên bằng tâm lý co cụm ấy. Muốn có trách nhiệm tới cùng, trước hết phải xây dựng được môi trường mà ở đó người dám làm đúng được bảo vệ.

Song cũng phải nói thẳng rằng, không phải mọi sự đùn đẩy đều xuất phát từ nỗi sợ. Có những trường hợp bắt nguồn từ sự xuống cấp của phẩm chất công vụ. Người ta né việc khó vì không có lợi ích, không có “màu mè”, không dễ ghi điểm. Việc nào dễ nổi bật thì tranh nhau làm; việc nào áp lực, dễ va chạm thì tìm cách đứng ngoài. Đó là dấu hiệu của một hệ giá trị lệch lạc. Người cán bộ chân chính không đo công việc bằng độ sáng của hào quang quanh nó. Họ đo bằng ích lợi thực tế cho dân, cho tổ chức và cho sự vận hành của xã hội.

Vì vậy, khi nói cán bộ phải “vừa hồng vừa chuyên” hôm nay cần được hiểu sâu hơn. “Hồng” không chỉ là phẩm chất chính trị chung chung. Nó là đạo đức trách nhiệm. Là sự liêm chính trong công vụ. Là cảm giác day dứt khi việc của dân bị chậm, khi nguồn lực công bị lãng phí, khi quyết định của mình ảnh hưởng đến cuộc sống của nhiều người. Còn “chuyên” hôm nay cũng không dừng ở chỗ thông thạo nghiệp vụ đơn thuần. Thời đại dữ liệu lớn, kinh tế số và trí tuệ nhân tạo đòi hỏi cán bộ phải có tư duy hiện đại, khả năng học hỏi liên tục và năng lực xử lý vấn đề phức tạp. Một người có thiện chí nhưng yếu năng lực có thể làm hỏng việc vì không theo kịp thực tế. Nhưng một người rất giỏi mà thiếu đạo đức còn nguy hiểm hơn, vì họ có thể dùng chuyên môn để hợp thức hóa sai trái hoặc che giấu trách nhiệm. Cho nên, “hồng” và “chuyên” không thể tách rời.

can-bo-chien-si-giup-ba-con-thu-hoach-vu-mua.jpg
Cán bộ chiến sĩ Đồn Biên phòng Hướng Lập (Quảng Trị) giúp đỡ bà con thu hoạch vụ mùa.

Một đồng chí Bí thư Tỉnh ủy nói với chúng tôi, nếu phải chọn phẩm chất trung tâm của cán bộ thời kỳ mới, tôi sẽ chọn năng lực hành động có trách nhiệm. Gương mẫu, nêu cao trách nhiệm là nền tảng cốt lõi để xây dựng Đảng trong sạch, vững mạnh. Điều này đòi hỏi tinh thần tận tụy với công việc, dám nghĩ, dám làm và gắn bó mật thiết với nhân dân. Phải đổi mới mạnh mẽ, quyết liệt và sâu rộng hơn về tư duy phát triển, mô hình tăng trưởng và đặc biệt là trong năng lực tổ chức thực hiện. Bởi điểm nghẽn căn bản nhất hiện nay không nằm ở đường lối, mà nằm ở năng lực biến đường lối thành kết quả phát triển cụ thể.

Quan sát một dòng suối, ta thấy nước chảy không ngừng là vì luôn có hướng thoát. Một bộ máy cũng vậy. Nếu mỗi khâu đều dựng lên một cánh cửa phòng thủ thì cả hệ thống sẽ tắc nghẽn. Nhưng nếu ở mỗi vị trí đều có người chịu trách nhiệm tới cùng, công việc sẽ lưu thông như mạch máu khỏe mạnh. Đó không chỉ là câu chuyện quản trị. Nó còn là câu chuyện văn hóa quốc gia.

Một đất nước muốn đi xa phải xây dựng được văn hóa trách nhiệm. Người công nhân chịu trách nhiệm với sản phẩm mình làm ra. Người thầy chịu trách nhiệm với bài giảng của mình. Bác sĩ chịu trách nhiệm với mạng sống của người bệnh. Và cán bộ quản lý phải chịu trách nhiệm với sự vận hành của cả hệ thống mà mình được giao phó. Trách nhiệm tới cùng, suy cho cùng, chính là sự trung thực với bổn phận của mình. Nó đối lập với sự đối phó. Đối lập với tâm lý “qua ngày”. Vừa rồi, tới phường Ô Chợ Dừa (Hà Nội), chúng tôi được nghe câu chuyện về Bí thư Chi bộ Tổ dân phố 24 Phạm Văn Hà. Bà con nơi đây gọi ông bằng cái tên gần gũi “Ông Hà dẹp chợ”. Đi dẹp chợ cóc, một việc không tên, dễ mất lòng, thế mà ông lại được người dân kính trọng, là bởi vì ông luôn nghĩ, cán bộ cơ sở phải sờ tận tay vào việc, làm đến tận cùng, có lý có tình, không để tình trạng “đầu voi đuôi chuột”.

Đảng muốn mạnh phải bắt đầu chi bộ mạnh, đảng viên mạnh. Một xã hội tiến lên không thể trông chờ những lời hứa có cánh. Tiếng “dô ta” đều nhịp rất cần, nhưng cần hơn là những cánh tay đẩy thuyền thật sự. Và có lẽ, ở tầng sâu nhất, trách nhiệm tới cùng không phải mệnh lệnh từ bên ngoài. Nó là phẩm giá bên trong của một con người.

Có thể bạn quan tâm

Nhiều bài báo phát hiện vấn đề, cảnh báo nguy cơ, bảo vệ lẽ phải.

Phẩm chất người đảng viên hôm nay

L.T.S: Sinh thời Chủ tịch Hồ Chí Minh căn dặn, mỗi cán bộ, đảng viên phải không ngừng tu dưỡng, rèn luyện đạo đức cách mạng, “vừa hồng, vừa chuyên”. Ngày nay cuộc cách mạng công nghệ số đang làm thay đổi gần như mọi nền tảng của đời sống xã hội, từ cách con người làm việc, giao tiếp, đến việc quản lý và ra quyết định. Trong một “thế giới đang bay”, tiêu chuẩn về người cán bộ, đảng viên cũng không thể đứng yên. Thế nào là “hồng” trong thời đại mạng xã hội, trí tuệ nhân tạo và xã hội dữ liệu? Thế nào là “chuyên” khi nhiều tri thức cũ trở nên lạc hậu, liên tục bị thay thế? Và làm sao để người cán bộ vừa giữ vững phẩm chất đạo đức, vừa đủ năng lực dẫn dắt sự đổi thay? Loạt bài “Phẩm chất người đảng viên hôm nay” mong góp thêm một góc nhìn về những câu hỏi ấy.

Một góc Thành phố Hồ Chí Minh.

Sứ mệnh mở đường cho mô hình phát triển mới

Ngày 19/5, đúng dịp kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh, Bộ Chính trị đã ban hành Nghị quyết số 09-NQ/TW về xây dựng và phát triển Thành phố Hồ Chí Minh trong kỷ nguyên mới. Với phương châm: “Thành phố Hồ Chí Minh vì cả nước, cả nước vì Thành phố Hồ Chí Minh”, văn kiện này xác định nhiệm vụ chính trị đặc biệt quan trọng không chỉ của Đảng bộ, chính quyền thành phố mà của hệ thống chính trị cả nước.

Chuyển đổi số góp phần nâng cao chất lượng dịch vụ công ở các địa phương.

Năng lực thực thi - thước đo của chính quyền địa phương hai cấp

Một năm trước, việc vận hành mô hình chính quyền địa phương hai cấp được triển khai trong bối cảnh đặc biệt: Vừa sắp xếp lại đơn vị hành chính, tinh gọn bộ máy, vừa bảo đảm không gián đoạn phục vụ người dân và doanh nghiệp. Nghị quyết Đại hội XIV của Đảng nêu rõ: “Triển khai hoạt động có hiệu quả tổ chức bộ máy hệ thống chính trị theo mô hình mới bảo đảm vận hành đồng bộ, thông suốt, đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ phát triển đất nước nhanh và bền vững”.

Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội xét xử sơ thẩm vụ án đưa và nhận hối lộ xảy ra tại Cục An toàn thực phẩm (Bộ Y tế).

Xử lý nghiêm minh, chủ động phòng ngừa

“Kiểm tra giám sát, kiểm soát quyền lực, đấu tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí, tiêu cực trong giai đoạn tới cần được đặt trong tổng thể yêu cầu phát triển nhanh và bền vững của đất nước, với cách tiếp cận vừa mang tính hệ thống vừa có chiều sâu chiến lược”.

Thường trực Chính phủ họp bàn giải pháp, cách thức thực hiện cải cách, cắt giảm thủ tục hành chính, điều kiện kinh doanh. Ảnh | NHẬT BẮC

Cuộc “đại phẫu” thủ tục hành chính

Luật đã ban hành nhưng nghị định, thông tư vẫn chậm ra đời và có những lỗ hổng để mọc lên cả một “rừng” giấy phép con và thủ tục hành chính đè nặng lên doanh nghiệp, người dân.

Tiết mục trong concert Anh trai vượt ngàn chông gai.

Công nghiệp văn hóa “nhà máy vô hình”

Tháng 5 này, nhân kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh, nhìn lại tư tưởng của Người về văn hóa, chúng ta càng thấy rõ những giá trị bền vững với thời gian.

Nhà báo Hồng Vinh, nguyên Tổng Biên tập Báo Nhân Dân.

DẤU ẤN MỘT ẤN PHẨM

Vào một ngày đầu xuân Bính Ngọ (2026), tôi được chứng kiến một cuộc trò chuyện khá thú vị đối với cánh báo chí chúng tôi.

Ông Hồ Mãn, Trưởng ban Tuyên huấn Thị Quảng Hà (Quảng Trị).

Người thầy cầm súng

Cả cuộc đời dấn thân theo Đảng, theo cách mạng, phục vụ nhân dân, Trưởng ban Tuyên huấn Thị Quảng Hà (Quảng Trị) Hồ Mãn - người thầy giáo cầm súng một thời khói lửa chiến tranh luôn tận trung với nước, giữ vững bản lĩnh, kiên cường xông pha gây dựng phong trào, tích cực đóng góp cho sự nghiệp trồng người và công tác tuyên huấn.

PGS, TS Frank Proschan.

Frank Proschan: Bền bỉ một tình yêu với Việt Nam

Khi lần đầu đặt chân đến Việt Nam năm 1987, PGS, TS Frank Proschan không hình dung rằng đó lại là khởi đầu cho một hành trình gắn kết bền chặt, kéo dài gần 40 năm giữa các nhà nghiên cứu Việt Nam và Mỹ.

Hội nghị lần thứ hai Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIV. Ảnh | ĐĂNG KHOA

Tự chủ chiến lược, nghĩ và làm

Phát biểu bế mạc Hội nghị Trung ương 2, khóa XIV của Tổng Bí thư Tô Lâm không chỉ là một lời hiệu triệu chính trị, mà còn là sự định hình lại một trục tư duy phát triển. “Tự chủ chiến lược” được đặt ở vị trí trung tâm, gắn chặt với hai mục tiêu chiến lược 100 năm và yêu cầu hành động đồng bộ của toàn hệ thống chính trị.

Cử tri bỏ phiếu tại khu vực bỏ phiếu số 12, phường Cửa Nam, thành phố Hà Nội.

Góp sức cho cuộc bầu cử thành công

Cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2026-2031 đã thành công tốt đẹp. Công tác chuẩn bị được triển khai chủ động, đồng bộ, bảo đảm dân chủ, đúng pháp luật, an toàn, tiết kiệm. Ngày bầu cử thật sự là ngày hội lớn của toàn dân.

Nhà báo Đỗ Doãn Hoàng (phải) thực hiện phóng sự dài kỳ trên Nhân Dân cuối tuần về tình trạng đánh bắt cá trái phép trên hồ Thác Bà (Lào Cai), tháng 1/2026.

Một hành trình dài về dưới bóng “cụ đa”

Ngày đầu tiên đi làm tại Báo Nhân Dân, ngày 1/1/2026, tôi đã đứng chụp ảnh bên gốc đa cổ thụ trong khuôn viên tòa soạn và đăng dòng cảm xúc trên Facebook cá nhân - “được làm việc dưới bóng cụ đa huyền thoại”. Với tôi, đó là sự khởi đầu mới sau hành trình dài bao kỷ niệm, hơn 30 năm.

PGS, TS Phạm Văn Dương, Trưởng phòng Nghiên cứu Bảo tàng, Cục Quản trị (Văn phòng Trung ương Đảng)

Nơi lưu giữ di sản của nhân dân

Dự án xây dựng Bảo tàng Đảng Cộng sản Việt Nam đang ở giai đoạn khởi đầu, rất khẩn trương, với mục tiêu hoàn thành vào dịp kỷ niệm 100 năm thành lập Đảng (3/2/1930 - 3/2/2030).

Cán bộ Sở Khoa học và Công nghệ thành phố Hải Phòng kiểm tra an toàn bức xạ tại các đơn vị trên địa bàn. Ảnh | THANH HÀ

Những ý kiến tâm huyết của đại biểu dự Đại hội XIV của Đảng

Với phương châm Đoàn kết-Kỷ cương-Đột phá-Phát triển, Đại hội XIV của Đảng xác định tư duy, tầm nhìn, những quyết sách chiến lược đưa đất nước tiến mạnh trong kỷ nguyên mới, vì hòa bình, độc lập, dân chủ, giàu mạnh, phồn vinh, văn minh, hạnh phúc, vững bước đi lên chủ nghĩa xã hội.

Lực lượng công an tham gia Lễ Diễu binh, diễu hành kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền nam, thống nhất đất nước. Ảnh | THÀNH ĐẠT

Vững bước tiến vào kỷ nguyên mới

Một phần tư thế kỷ XXI đã đi qua. Năm 2026 tiếp nối trong bối cảnh có ý nghĩa đặc biệt: Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng diễn ra từ ngày 19/1 đến 25/1/2026.

GS.TS Tạ Ngọc Tấn

“Văn kiện Ðại hội XIV của Ðảng được đổi mới để gần dân, dễ hiểu, dễ tổ chức thực hiện”

Khi công tác xây dựng các dự thảo Văn kiện Đại hội XIV của Đảng bước vào giai đoạn hoàn thiện, GS.TS Tạ Ngọc Tấn, nguyên Giám đốc Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh, Phó Chủ tịch Thường trực Hội đồng Lý luận Trung ương, Tổ phó Thường trực Tổ Biên tập Văn kiện Đại hội XIV của Đảng dành cho Nhân Dân hằng tháng cuộc trao đổi.

Lễ diễu binh, diễu hành kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám thành công và Quốc khánh 2/9. Ảnh trong bài | Thành Đạt

Ấn tượng 2025

Năm 2025 lùi lại phía sau như một cuốn phim quay chậm, đầy ánh sáng và những gam màu mạnh mẽ.

Làm tốt công tác quy hoạch góp phần thúc đẩy phát triển đô thị.

KHƠI THÔNG MẠCH NGUỒN PHÁT TRIỂN QUỐC GIA

Nhiều năm trước, dự án khu đô thị Thủ Thiêm- biểu tượng cho khát vọng vươn lên của Thành phố Hồ Chí Minh, đã có lúc rơi vào tình trạng gần như “đứng yên” vì những vướng mắc trong quy hoạch.

Từ lợi thế kinh tế cảng biển, cảng Hải Phòng được kỳ vọng trở thành điểm đến toàn cầu.

Thành tựu 40 năm đổi mới khẳng định tầm vóc Việt Nam

Trước Đổi mới, Việt Nam là một nước nghèo, bị chiến tranh tàn phá nặng nề, khủng hoảng kinh tế-xã hội diễn ra gay gắt. Sau gần 40 năm, nước ta đã vươn lên trở thành quốc gia có cơ đồ vững chắc, đời sống nhân dân ngày càng được nâng cao, vị thế quốc tế không ngừng được khẳng định.

Ông Kwuyên Cil trò chuyện với người dân tổ dân phố B’ Nơr B.

Người “gỡ rối” dưới chân núi Lang Biang

Nam Tây Nguyên mùa nắng lạnh. Dã quỳ trải sắc vàng mênh mang núi đồi. Dưới chân núi Lang Biang, những căn nhà gỗ truyền thống và những ngôi biệt thự của người Cơ Ho ở tổ dân phố B’Nơr B như bản hòa ca đầy sức sống.