Nỗi lo cồng chiêng trước áp lực đương đại

Tính từ 2004, chỉ hơn 10 năm sau, Di sản Cồng chiêng Tây Nguyên đã có nhiều dấu hiệu biến đổi và mai một nên việc bảo vệ di sản ngày càng trở nên gấp gáp.

Đồng bào Ba Na trình diễn cồng chiêng.
Đồng bào Ba Na trình diễn cồng chiêng.

Những thách thức bảo tồn

Năm 2004, khi Việt Nam đệ trình hồ sơ Không gian văn hóa Cồng chiêng Tây Nguyên lên Ủy ban Liên Chính phủ Công ước 2003 của UNESCO, đồng bào vẫn thường xuyên thực hành di sản của mình trong các lễ hội, nghi lễ, các sự kiện văn hóa nghệ thuật.

Cố GS, TSKH Tô Ngọc Thanh từng cho rằng: Việc tổ chức sự kiện biểu diễn cồng chiêng là cần thiết, nhưng cần lồng ghép cồng chiêng trong dòng chảy văn hóa tự nhiên, trong đời sống hằng ngày của cộng đồng - nơi tiếng chiêng cất lên vì niềm tin, vì nghi lễ, vì cộng cảm buôn làng và vì sự nối dài bản sắc, chứ không chỉ vì mục tiêu trình diễn cho du khách hay các lễ hội mang tính chất sự kiện văn hóa, bởi cồng chiêng là “di sản sống”, và bởi ở Tây Nguyên “đời người dài theo tiếng chiêng”.

Niềm tin văn hóa, ý nghĩa tâm linh của cồng chiêng đã suy giảm nhiều do nhiều biến đổi kinh tế-xã hội: Thay đổi cây trồng - từ cây nông nghiệp ngắn ngày sang cây công nghiệp dài ngày; thay đổi phương thức canh tác - từ nương rẫy sang trang trại; do tác động của đô thị hóa; do thay đổi lối sống và tín ngưỡng từ trong cộng đồng. Kinh tế thị trường, văn hóa của tộc người đa số và các xu hướng văn hóa ngoại lai tác động tiêu cực, làm thu hẹp không gian thiêng, thu hẹp môi trường diễn xướng, làm mờ bản sắc truyền thống của các tộc người thiểu số ở Tây Nguyên.

Từ vị trí linh thiêng - là phương tiện giao tiếp với thần linh trong đời sống tâm linh, cồng chiêng và nghi lễ thực hành đã trở thành “đạo cụ” phục vụ cho du lịch - vốn mang nặng tính giải trí, nhưng lại thu được tiền nhanh và nhiều hơn. Cùng với đó, việc du nhập và phát triển nhanh của tôn giáo mới trong những năm gần đây đã tác động mạnh đến tập tục, lễ nghi và quan niệm tâm linh cũ của cộng đồng bản địa. Trước kia, làng nào cũng có cồng chiêng. Nay ở những nơi có đông người theo tôn giáo mới, số lượng cồng chiêng đã giảm nhiều và những nghi thức cũ không còn thiêng liêng nữa, thậm chí nhiều làng không còn cồng chiêng. Những điều “tất nhiên sẽ đến” này đã được ghi nhận[1].

12-2.jpg
Nghệ nhân trình diễn cồng chiêng Ê Đê phục vụ du khách tại Đắk Lắk. Ảnh: LÊ MINH

Nỗ lực bảo tồn nhưng còn nhiều việc phải làm

Các địa phương đã hỗ trợ, trang bị cồng chiêng, trang phục cho các câu lạc bộ, đội văn nghệ cộng đồng. Những con số tốt đã tăng lên thể hiện nỗ lực giữ gìn di sản. Cũng với cố gắng quảng bá và củng cố di sản, số lớp truyền dạy trình diễn và chỉnh chiêng được lồng ghép trong “Chương trình Mục tiêu quốc gia phát triển kinh tế xã hội đồng bào dân tộc thiểu số” cũng tăng lên trong thời gian gần đây. Qua hai đợt xét tặng danh hiệu năm 2015 và 2019, vùng Tây Nguyên đã có 134 Nghệ nhân ưu tú, 1 Nghệ nhân nhân dân. Đó là “nguồn vốn” quý cho ngành văn hóa cố gắng gây dựng đội ngũ kế cận thực hành di sản trong cộng đồng.

Các địa phương đang cố gắng khôi phục, làm sống lại các không gian văn hóa là môi trường diễn xướng của cồng chiêng như Lễ cúng cầu mưa, Lễ kết nghĩa anh em của người Ê Đê; Lễ cúng Ché, Lễ cúng mừng lúa mới và trình diễn đúc chiêng. Rồi lễ hội Tằm Jun - Dyun Jông - Lễ kết nghĩa của dân tộc Mạ; Lễ mừng nhà rông mới của người Ba Na…

Theo nhà nghiên cứu Bùi Trọng Hiền, Viện Văn hóa, Nghệ thuật, Thể thao và Du lịch Việt Nam: Dàn cồng chiêng là “dàn nhạc hợp tấu, mỗi chiêng thành viên chỉ là một nốt nhạc, nhiều chiếc hợp lại trong từng sơ đồ tiết tấu riêng mới cho ra một bản nhạc hoàn chỉnh”. Các nghi thức, nghi lễ, phong tục tập quán, trang phục, ẩm thực truyền thống, tri thức dân gian, không gian kiến trúc, môi trường thiên nhiên gắn bó với âm nhạc cồng chiêng cũng cần được trân trọng bảo tồn. Những thành tố văn hóa đó cũng là từng nốt nhạc để hợp thành bản hòa âm hoàn chỉnh và sống động mang tên Di sản văn hóa phi vật thể Không gian văn hóa cồng chiêng Tây Nguyên. Âm nhạc cồng chiêng cần được duy trì, trao truyền và tái tạo một cách tự nhiên trong chỉnh thể môi trường sinh thái - nhân văn, nơi cộng đồng chủ thể sở hữu di sản đang/đã sống hằng ngày, hằng năm, hàng thế hệ với những thang âm không thể thiếu, không thể thay.

Di sản Cồng chiêng chỉ thật sự sống trong không gian văn hóa của mình, được gìn giữ bằng chính bàn tay và sự vận động văn hóa của cộng đồng như một dòng chảy liên tục và sáng tạo để giữ được tính đặc sắc trong bức tranh đa sắc của văn hóa Việt Nam. Sự hỗ trợ di sản hiện hữu qua phát triển sinh kế cho cộng đồng song hành với bảo tồn truyền thống. Di sản Không gian văn hóa cồng chiêng được bảo vệ như thế, có thể trở thành một mô hình tốt khi nói về thực hiện quan điểm “di sản sống” gắn với phát triển bền vững theo tinh thần Công ước 2003 của UNESCO.

[1] Báo cáo định kỳ quốc gia gửi UNESCO (các năm 2017, 2024) - Tư liệu Cục Di sản văn hóa, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch.

Có thể bạn quan tâm

Ca sĩ Noo Phước Thịnh biểu diễn tại chương trình “Tổ quốc trong tim”. Ảnh: THÀNH ĐẠT

“Âm nhạc - phương tiện hữu hiệu lan tỏa vẻ đẹp Việt Nam”

Hơn một tuần sau đêm nhạc “Tổ quốc trong tim”, những dư âm và cảm xúc vẫn vẹn nguyên trong ca sĩ Noo Phước Thịnh. Trong không khí kỷ niệm 81 năm Ngày lập nước 2/9, anh chia sẻ về vai trò của âm nhạc, trách nhiệm người nghệ sĩ trong lan tỏa hình ảnh đất nước và con người Việt Nam.

Nhận thức mới về “tài sản số”

Nhận thức mới về “tài sản số”

Trong bối cảnh Việt Nam đang đẩy mạnh quá trình chuyển đổi số quốc gia và bước vào giai đoạn tăng tốc phát triển kinh tế số, các yếu tố như dữ liệu số và tài sản số đang từng bước trở thành nguồn lực chiến lược. Dù vậy, khái niệm “tài sản số” hiện vẫn còn tương đối mới mẻ, dễ bị nhầm lẫn hoặc đồng nhất với tiền mã hóa đơn thuần. Sự thiếu hụt về thông tin đa chiều khiến không ít người tiếp cận lĩnh vực này với tư duy phong trào, tiềm ẩn nhiều rủi ro về pháp lý và tài chính.

Họa sĩ Nguyễn Bỉnh Sơn bên tác phẩm của mình.

“Lạ hóa” cây đa từ sơn mài truyền thống

Chắc tay với kỹ thuật sơn mài truyền thống, Nguyễn Bỉnh Sơn luôn hướng đến tìm tòi cách tạo hình, biểu đạt với những gam màu phá cách, khai thác tính mới lạ, độc đáo cho nghệ thuật sơn mài. Những cây đa của anh đủ màu sắc nhưng vẫn mang đến người xem sự đồng điệu hay đi xa hơn với những khung cảnh thiên nhiên mang tính biểu tượng.

Nơi nơi sáng đèn dịp lễ

Nơi nơi sáng đèn dịp lễ

Những ngày cuối tuần qua, chào mừng 81 năm độc lập, khắp ba miền cùng lúc diễn ra các sự kiện văn hóa, thể thao và du lịch. Tại Hải Phòng chiều tối thứ sáu (28/8), Lễ khai mạc Phố đi bộ, ẩm thực và các hoạt động phát triển kinh tế ban đêm diễn ra tại khu vực Dải vườn hoa Trung tâm và Nhà hát thành phố. Chương trình sẽ diễn ra vào tối thứ 6 và thứ 7 hàng tuần, mang đến cho người dân, du khách những trải nghiệm đặc sắc khi đến với thành phố Cảng.

Các biển hiệu mang nhiều thứ tiếng trên một tòa nhà. Ảnh: K.MINH

Giữ tên tiếng Việt thế nào trong Hà Nội đô thị hóa và hội nhập?

Ngôn ngữ quốc tế đã trở thành một thành tố đáng kể trong cách đặt tên các không gian ở mới của Hà Nội. Nhưng phía sau những cái tên ấy không chỉ là câu chuyện về tiếng Anh hay tiếng Việt. Đó còn là câu chuyện về cách một thành phố đang mở rộng, thay đổi và tạo ra những lớp địa danh mới.

Các em thiếu nhi tham gia chương trình “Trở về thời khắc thiêng liêng” tại Hội trường Thống Nhất. Ảnh: KHÁNH HIỆP

Chạm vào lịch sử

Công nghệ cùng cách trình chiếu, sắp đặt, trưng bày sáng tạo đã đưa khách thưởng lãm hòa vào những thời khắc đáng nhớ của lịch sử.

Thịt luộc mắm tép. Ảnh: SONG ANH

Mắm tép

Mâm cơm có thêm bát mắm tép. Vị ngọt thanh xen lẫn chua nhẹ vừa chạm đầu lưỡi. Đĩa rau muống luộc xanh mướt, bốc lên làn khói mỏng.

Nhóm bạn văn trẻ Gia Lai trong lần ra mắt sách của nhà thơ Lê Vi Thủy.

Tình bằng hữu trợ lực trên đường văn

Trong các nhóm bạn văn chương, ngoài việc chia sẻ những thông tin hữu ích cùng nhau còn là việc giúp nhau, xây dựng, góp ý để có thể có những kỹ thuật viết tốt hơn cũng như có những bài viết hay hơn. Người đi trước sẵn sàng chia sẻ kinh nghiệm, động viên những cây bút mới, tạo nên một môi trường sáng tạo lành mạnh, nơi tài năng được khích lệ và lòng yêu văn học được nuôi dưỡng.

Các diễn viên của bộ phim trong buổi báo cáo ra mắt phim ngày 22/8 tại Ninh Bình.

Từ chuyện phim giản dị đến cảnh đẹp, võ thuật ngoạn mục

Miền thắng tích Ninh Bình cho thấy sức hút với nhiều nhà làm phim qua một số bộ phim từng gây chú ý như “Khát vọng Thăng Long”, “Thiên mệnh anh hùng”, “Kong: Đảo đầu lâu”… Bộ phim về những tráng sĩ bảo vệ linh cữu vua Đinh sắp công chiếu sẽ tiếp tục gợi mở về tiềm năng sáng tạo dồi dào ở “phim trường danh thắng” này.

TS Nguyễn Thị Hậu (bên trái) tham gia ban cố vấn Dự án Heritage Ho Chi Minh City của Hội Di sản Văn hóa TP Hồ Chí Minh.

Càng thay đổi nhanh, nhu cầu tìm lại cái đã mất càng lớn

Di sản văn hóa TP Hồ Chí Minh là nguồn “tài sản” giàu tiềm năng kinh tế cho sự phát triển của ngành công nghiệp văn hóa cũng như xây dựng giá trị con người trong thời đại mới. TS Nguyễn Thị Hậu, Tổng Thư ký Hội Khoa học Lịch sử thành phố, nguyên Phó Viện Trưởng Nghiên cứu phát triển thành phố chia sẻ với Thời Nay về việc thế hệ trẻ đang lan tỏa giá trị của di sản theo ngôn ngữ của mình.

Nhóm bạn văn chương “Sài Gòn nghĩa tình”.

Văn bút thiện nguyện dâng đời

Văn chương luôn mang tính kết nối sâu rộng. Đôi khi, từ yêu thích tác phẩm đến mối giao hảo bước ra khỏi trang viết là những câu chuyện thắm thiết hai chữ tình nghĩa. Cũng từ đó, tình bạn văn chương tạo ra nhiều nhóm bạn nâng đỡ, chia sẻ và lan tỏa đi một trữ lượng yêu thương trong hành trình sống và viết của họ.

Lắng nghe để học muôn loài

Lắng nghe để học muôn loài

Cuối tháng 3, truyện dài “Hầu vương đảo Hòn Lao” (NXB Trẻ) của nhà văn Lê Đức Dương ra mắt bạn đọc, chưa đầy một tháng đã được tái bản lần hai. Tác phẩm không chỉ hấp dẫn ở cốt truyện phiêu lưu, mà còn mở ra những suy tư lặng lẽ về tự do, ký ức và trách nhiệm, những vấn đề lớn lao được kể bằng giọng văn trong trẻo, giàu cảm xúc.

Một trải nghiệm nghệ thuật dành cho các thí sinh và người tham gia.

Sáng tạo đồng kiến tạo với Riz Lơ Ngơ

Không chỉ có các thí sinh, nghệ sĩ và chuyên gia góp mặt, vừa diễn ra một cuộc thử nghiệm hữu ích cho mô hình “sáng tạo đồng kiến tạo”. Qua đó, cộng đồng không chỉ tham gia chương trình hay từng hoạt động mà trực tiếp đóng góp nội dung, tạo nên giá trị và bản sắc chung cho dự án.

Hội An thu hút khách du lịch nhờ vẻ đẹp cổ kính của phố phường với sự giao thoa kiến trúc độc đáo.

Phát huy giá trị văn hóa thành sức mạnh phát triển (kỳ 1)

Việt Nam có nguồn vốn văn hóa dồi dào và hành lang chính sách trong phát triển văn hóa ngày càng rộng mở. Tuy nhiên khoảng cách từ tiềm năng đến khả năng tạo ra tri thức, sản phẩm, thị trường, sức hấp dẫn và những đóng góp cụ thể cho đời sống vẫn còn nhiều bất cập. Do đó cần nhận diện, tìm giải pháp tháo gỡ kịp thời để văn hóa thật sự trở thành một nguồn lực phát triển đất nước.

Náo nhiệt không khí lễ hội

Náo nhiệt không khí lễ hội

Cùng trong đêm tối thứ bảy (22/8) vừa qua, tại hai khu vực Đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) và Quy Nhơn diễn ra hai sự kiện khá thú vị nhiệt náo.

Ga Hàng Cỏ. Ảnh tư liệu

“Đánh thức” báu vật “ngủ quên”

Giữa Hà Nội có hệ thống di sản đường sắt, xuyên qua khu phố cổ như một chứng nhân của ký ức đô thị, của sự hình thành một Hà Nội hiện đại. Hệ thống di sản này cần được nhìn nhận như một tài nguyên văn hóa giàu tiềm năng.