Nỗi lo cồng chiêng trước áp lực đương đại

Tính từ 2004, chỉ hơn 10 năm sau, Di sản Cồng chiêng Tây Nguyên đã có nhiều dấu hiệu biến đổi và mai một nên việc bảo vệ di sản ngày càng trở nên gấp gáp.

Đồng bào Ba Na trình diễn cồng chiêng.
Đồng bào Ba Na trình diễn cồng chiêng.

Những thách thức bảo tồn

Năm 2004, khi Việt Nam đệ trình hồ sơ Không gian văn hóa Cồng chiêng Tây Nguyên lên Ủy ban Liên Chính phủ Công ước 2003 của UNESCO, đồng bào vẫn thường xuyên thực hành di sản của mình trong các lễ hội, nghi lễ, các sự kiện văn hóa nghệ thuật.

Cố GS, TSKH Tô Ngọc Thanh từng cho rằng: Việc tổ chức sự kiện biểu diễn cồng chiêng là cần thiết, nhưng cần lồng ghép cồng chiêng trong dòng chảy văn hóa tự nhiên, trong đời sống hằng ngày của cộng đồng - nơi tiếng chiêng cất lên vì niềm tin, vì nghi lễ, vì cộng cảm buôn làng và vì sự nối dài bản sắc, chứ không chỉ vì mục tiêu trình diễn cho du khách hay các lễ hội mang tính chất sự kiện văn hóa, bởi cồng chiêng là “di sản sống”, và bởi ở Tây Nguyên “đời người dài theo tiếng chiêng”.

Niềm tin văn hóa, ý nghĩa tâm linh của cồng chiêng đã suy giảm nhiều do nhiều biến đổi kinh tế-xã hội: Thay đổi cây trồng - từ cây nông nghiệp ngắn ngày sang cây công nghiệp dài ngày; thay đổi phương thức canh tác - từ nương rẫy sang trang trại; do tác động của đô thị hóa; do thay đổi lối sống và tín ngưỡng từ trong cộng đồng. Kinh tế thị trường, văn hóa của tộc người đa số và các xu hướng văn hóa ngoại lai tác động tiêu cực, làm thu hẹp không gian thiêng, thu hẹp môi trường diễn xướng, làm mờ bản sắc truyền thống của các tộc người thiểu số ở Tây Nguyên.

Từ vị trí linh thiêng - là phương tiện giao tiếp với thần linh trong đời sống tâm linh, cồng chiêng và nghi lễ thực hành đã trở thành “đạo cụ” phục vụ cho du lịch - vốn mang nặng tính giải trí, nhưng lại thu được tiền nhanh và nhiều hơn. Cùng với đó, việc du nhập và phát triển nhanh của tôn giáo mới trong những năm gần đây đã tác động mạnh đến tập tục, lễ nghi và quan niệm tâm linh cũ của cộng đồng bản địa. Trước kia, làng nào cũng có cồng chiêng. Nay ở những nơi có đông người theo tôn giáo mới, số lượng cồng chiêng đã giảm nhiều và những nghi thức cũ không còn thiêng liêng nữa, thậm chí nhiều làng không còn cồng chiêng. Những điều “tất nhiên sẽ đến” này đã được ghi nhận[1].

12-2.jpg
Nghệ nhân trình diễn cồng chiêng Ê Đê phục vụ du khách tại Đắk Lắk. Ảnh: LÊ MINH

Nỗ lực bảo tồn nhưng còn nhiều việc phải làm

Các địa phương đã hỗ trợ, trang bị cồng chiêng, trang phục cho các câu lạc bộ, đội văn nghệ cộng đồng. Những con số tốt đã tăng lên thể hiện nỗ lực giữ gìn di sản. Cũng với cố gắng quảng bá và củng cố di sản, số lớp truyền dạy trình diễn và chỉnh chiêng được lồng ghép trong “Chương trình Mục tiêu quốc gia phát triển kinh tế xã hội đồng bào dân tộc thiểu số” cũng tăng lên trong thời gian gần đây. Qua hai đợt xét tặng danh hiệu năm 2015 và 2019, vùng Tây Nguyên đã có 134 Nghệ nhân ưu tú, 1 Nghệ nhân nhân dân. Đó là “nguồn vốn” quý cho ngành văn hóa cố gắng gây dựng đội ngũ kế cận thực hành di sản trong cộng đồng.

Các địa phương đang cố gắng khôi phục, làm sống lại các không gian văn hóa là môi trường diễn xướng của cồng chiêng như Lễ cúng cầu mưa, Lễ kết nghĩa anh em của người Ê Đê; Lễ cúng Ché, Lễ cúng mừng lúa mới và trình diễn đúc chiêng. Rồi lễ hội Tằm Jun - Dyun Jông - Lễ kết nghĩa của dân tộc Mạ; Lễ mừng nhà rông mới của người Ba Na…

Theo nhà nghiên cứu Bùi Trọng Hiền, Viện Văn hóa, Nghệ thuật, Thể thao và Du lịch Việt Nam: Dàn cồng chiêng là “dàn nhạc hợp tấu, mỗi chiêng thành viên chỉ là một nốt nhạc, nhiều chiếc hợp lại trong từng sơ đồ tiết tấu riêng mới cho ra một bản nhạc hoàn chỉnh”. Các nghi thức, nghi lễ, phong tục tập quán, trang phục, ẩm thực truyền thống, tri thức dân gian, không gian kiến trúc, môi trường thiên nhiên gắn bó với âm nhạc cồng chiêng cũng cần được trân trọng bảo tồn. Những thành tố văn hóa đó cũng là từng nốt nhạc để hợp thành bản hòa âm hoàn chỉnh và sống động mang tên Di sản văn hóa phi vật thể Không gian văn hóa cồng chiêng Tây Nguyên. Âm nhạc cồng chiêng cần được duy trì, trao truyền và tái tạo một cách tự nhiên trong chỉnh thể môi trường sinh thái - nhân văn, nơi cộng đồng chủ thể sở hữu di sản đang/đã sống hằng ngày, hằng năm, hàng thế hệ với những thang âm không thể thiếu, không thể thay.

Di sản Cồng chiêng chỉ thật sự sống trong không gian văn hóa của mình, được gìn giữ bằng chính bàn tay và sự vận động văn hóa của cộng đồng như một dòng chảy liên tục và sáng tạo để giữ được tính đặc sắc trong bức tranh đa sắc của văn hóa Việt Nam. Sự hỗ trợ di sản hiện hữu qua phát triển sinh kế cho cộng đồng song hành với bảo tồn truyền thống. Di sản Không gian văn hóa cồng chiêng được bảo vệ như thế, có thể trở thành một mô hình tốt khi nói về thực hiện quan điểm “di sản sống” gắn với phát triển bền vững theo tinh thần Công ước 2003 của UNESCO.

[1] Báo cáo định kỳ quốc gia gửi UNESCO (các năm 2017, 2024) - Tư liệu Cục Di sản văn hóa, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch.

Có thể bạn quan tâm

 Những trang sách “đời người” với Huế

Những trang sách “đời người” với Huế

Được ví như công trình “tổng kết cuộc đời”, bộ sách “Phan Thuận An với Huế” (NXB Tri thức) không chỉ là tuyển tập những bài viết kết tinh một đời nghiên cứu tâm đắc của tác giả mà còn là nguồn tư liệu quan trọng với những ai yêu văn hóa lịch sử, di sản vùng đất Cố đô Huế.

Sáng tác về đường sắt

Sáng tác về đường sắt

Tại Huế ngày 12/5, với sự chỉ đạo của Tổng công ty đường sắt Việt Nam, Công ty cổ phần đường sắt Bình Trị Thiên đã phối hợp tổ chức tọa đàm “Viết về những ký ức, kỷ niệm sâu sắc ngành Đường sắt Việt Nam”.

“Tôi ngưỡng mộ giá trị văn hóa của người Việt”

“Tôi ngưỡng mộ giá trị văn hóa của người Việt”

Năm 2024, nhà thơ, GS, TS người Mỹ Bruce Weigl được Tổng Bí thư, Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam Tô Lâm ký trao tặng Huân chương hữu nghị nhờ đóng góp tích cực trong việc tham gia dịch và quảng bá hiệu quả các tác phẩm văn học Việt Nam, tổ chức giao lưu, kết nối, góp phần xây dựng nhịp cầu hữu nghị giữa Việt Nam và Mỹ.

Những đóa sen bất khuất

Những đóa sen bất khuất

Lấy hình tượng hoa sen làm mạch dẫn xuyên suốt, triển lãm chuyên đề “Sen trong đá” kể câu chuyện về vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam giữa chiến tranh và lao tù vừa được khai mạc tại Bảo tàng Côn Đảo (đặc khu Côn Đảo, TP Hồ Chí Minh).

Minh họa: NGUYỄN VÂN CHUNG

Những màu áo cũ

Nông thôn nơi Hân sống hãy còn rất nhiều người nghèo, cái ăn cái mặc, sự học hành con trẻ lắm khi quá sức với cha mẹ của chúng. Chưa kể nếu những bậc cha mẹ trẻ ấy còn sống chung gia đình lớn, còn cha mẹ già đau yếu bệnh tật thì đồng lương công nhân, làm thuê, cắt cỏ, xịt thuốc… sẽ không bao giờ đủ.

Nhớ phiên chợ Mộc

Nhớ phiên chợ Mộc

Ở xã Nghi Thái, huyện Nghi Lộc cũ (nay là phường Vinh Lộc, Nghệ An) quê tôi, cạnh gốc đa cổ thụ và cái nền đình xưa của làng là ngôi chợ mang tên chợ Mộc. Chợ Mộc làng tôi to lắm, “to” chứ không phải “lớn” đâu nhé.

Tìm dấu xưa trí tuệ nước Nam

Tìm dấu xưa trí tuệ nước Nam

Cuốn sách “Lược sử khoa học và kỹ thuật Việt Nam tiền hiện đại” của nhóm tác giả Trần Trọng Dương, Phạm Vũ Lộc và Nguyễn Ngọc Phương Đông vừa được NXB Đại học Sư phạm (Hà Nội) ấn hành, đã gợi nên một mạch trầm sâu lắng.

Văn sĩ Lê Đức Dương tặng sách và giao lưu với các em. Ảnh: NHÂN VẬT CUNG CẤP

Từ gió biển đến thảo nguyên ký ức

Ông lắng nghe biển gọi, lắng nghe gió, lắng nghe những lớp trầm tích lặng lẽ tích tụ qua từng năm tháng. Đó là Lê Đức Dương, một văn sĩ miền biển chuyên viết cho thiếu nhi với một tâm thế hiếm gặp “văn chương trong trẻo, chiêm nghiệm, giản dị, sâu xa”.

Tri ân, tôn vinh bằng đương đại

Cuối tuần qua, ở đền thờ nhà sử học Lê Văn Hưu tại xã Thiệu Trung, tỉnh Thanh Hóa (được xếp hạng Di tích lịch sử văn hóa quốc gia từ năm 1990) vừa diễn ra lễ hội nhân kỷ niệm 704 năm ngày mất của ông (1322-2026).

Các công trình kiến trúc đặc sắc tạo nên giá trị cho không gian văn hóa, xã hội, lịch sử. Ảnh: HOÀNG HOA

Xây "nền móng" kiến trúc cho công nghiệp văn hóa

Trải qua nhiều thập niên, đặc biệt là sau 40 năm đổi mới, vai trò của kiến trúc, của kiến trúc sư (KTS) càng được khẳng định trong công cuộc xây dựng, kiến tạo đất nước với diện mạo kiến trúc đô thị-nông thôn ngày càng phát triển theo hướng văn minh, hiện đại và bản sắc.

Vá lưới. Ảnh: NAM NGUYỄN

Gió ở lại lòng người

Tôi đến Phú Hài, một làng chài ven biển của Phan Thiết, vào buổi sớm khi gió còn mềm. Biển khi ấy lặng, như vừa thức giấc sau một đêm dài. Không có những sắc màu rực rỡ hay ồn ào của một điểm đến du lịch, Phú Hài mở ra bằng nhịp sống chậm rãi, đủ để người mới ghé qua kịp nhận ra sự bình yên của làng.

Minh họa: NGUYỄN VĂN ĐỨC

Tình yêu của mẹ

Ở ngoại ô thành phố có một bà cụ đã mất. Chồng bà là một công nhân 70 tuổi đã nghỉ hưu. Cụ ông đến bưu điện để gửi sáu bức điện tín đến các vùng khác nhau của nước cộng hòa, tất cả đều có chung một nội dung: “Mẹ mất rồi các con về đi! Bố”.

Ca sĩ Minh Châu trong không gian hội họa của mình.

“Dấu ấn thời gian” - Minh Châu mimosa trở lại

Giới học sinh, sinh viên Hà Nội những năm 80, đầu 90 phần lớn đều biết đến ca sĩ Minh Châu - một giọng hát nổi đình nổi đám lúc bấy giờ. Rồi bẵng đi, từ nửa sau thập niên 90 không còn thấy chị xuất hiện.

Giàn mướp. Ảnh: SONG ANH

Nhớ mùa hoa mướp vàng

Khi cái nắng đầu hè rực lên ánh ỏi thì giàn mướp trước sân nhà tôi cũng nở hoa vàng rực. Từng đốm hoa thắp nắng giữa giàn lá xanh um, bầy ong dập dìu bay qua bay lại.

"Mật mã Đông Dương"

"Mật mã Đông Dương"

Đây là tên bộ phim lấy cảm hứng từ nhiều hồ sơ chuyên án của các chiến sĩ tình báo Việt Nam trong hai cuộc kháng chiến bảo vệ độc lập dân tộc, thống nhất đất nước.

Sách cho bạn trẻ

Sách cho bạn trẻ

Chương trình giao lưu “Người viết trẻ và những câu chuyện đi cùng trang sách” do Khoa Ngữ văn, Trường đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh và NXB Kim Đồng tổ chức đã mở ra không gian đối thoại cởi mở giữa các cây bút nhiều thế hệ, người làm sách và bạn đọc trẻ.

Thêm lý giải về lo âu

Thêm lý giải về lo âu

Nhận diện được khủng hoảng hiện sinh của con người thời đại mới, nhà văn Phùng Văn Khai đã lựa chọn trực tiếp lý giải những lo âu, ám ảnh đồng thời đưa ra lối thoát cho con người thông qua bộ đôi tiểu thuyết “Hư thực” và “Hồ đồ” (NXB Văn học).

Việc kết hợp âm hưởng hiện đại và chất liệu dân gian tạo ra những trải nghiệm mới mẻ với khán giả.

Xưa và nay góp mặt trong “Việt Nam mình đẹp lắm”

Với nhạc sĩ-ca sĩ Lưu Minh Quang Ngọc, dự án “Việt Nam mình đẹp lắm” là minh chứng sống động cho cách kể chuyện bằng giai điệu, nơi anh biến những lát cắt đời thường, ký ức và văn hóa vùng miền thành tác phẩm độc bản, vừa mang dấu ấn cá nhân, vừa truyền cảm hứng về vẻ đẹp đất nước và con người Việt Nam.

Đa sắc với "Màu Nắng"

Đa sắc với "Màu Nắng"

Từ ngày 10 đến 19/5, nhóm nghệ sĩ Màu Nắng sẽ giới thiệu những sáng tác mới nhất sau 3 năm hội ngộ tại Nhà triển lãm 16 Ngô Quyền (Hà Nội).

Lưu Hồng Quang biểu diễn nhạc Franz Liszt

Lưu Hồng Quang biểu diễn nhạc Franz Liszt

Vào 20 giờ ngày thứ Sáu, 8/5 tới, tại Phòng Hòa Nhạc Lớn, Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam, 77 Hào Nam, Đống Đa, Hà Nội sẽ diễn ra đêm độc tấu piano "Thanh âm vượt tầng" (Transcendental) của nghệ sĩ Lưu Hồng Quang.

Ảnh: ANH QUÂN

Nghệ thuật chào tháng 5

Trong những ngày đầu tháng 5, một loạt các sự kiện văn hóa kỷ niệm những ngày lễ lớn đã và sẽ lần lượt diễn ra trong cả tháng.

Du khách nước ngoài thích thú với trải nghiệm ăn cỗ Bát Tràng. Nguồn ảnh: Gia đình nghệ nhân Nguyễn Thị Lâm

Ước mơ tái định vị ẩm thực tinh hoa

Bên cạnh sức sống sôi động của ẩm thực đường phố, các kinh đô lâu đời của Việt Nam còn lưu giữ dòng ẩm thực tinh hoa. Tuy nhiên, dòng ẩm thực này dường như chưa được định vị xứng tầm với giá trị vốn có.

Nhà phê bình Hoàng Ngọc Hiến (bên phải) và nhà văn Nguyễn Huy Thiệp năm 2008. Ảnh: QUANG HƯNG

Nhìn lại một hiện tượng văn chương

Trong Hội sách Nhã Nam chào Hè 2026, Công ty Nhã Nam cùng gia đình văn gia Nguyễn Huy Thiệp (1950-2021) đã tổ chức triển lãm “Bản thảo, gốm và tác phẩm của Nguyễn Huy Thiệp”.

Thả lưới. Ảnh: SONG ANH

Mênh mang sông Đầm

Chiếc ghe đưa chúng tôi rời khỏi bến sông Đầm trong cái nắng đầu ngày. Chú Ba, người đồng hành cùng nhóm đã sống ở xứ này hơn sáu mươi năm.

 Nhân dân chào đón quân giải phóng tiến vào Sài Gòn. Ảnh tư liệu

Làm sao quên được ngày hòa bình

Tôi về Sài Gòn hơi chậm, ngày 7/5/1975 tôi mới có mặt tại Sài Gòn. May quá, tôi kịp dự lễ mừng chiến thắng, mừng Thống Nhất Hòa Bình diễn ra vào ngày 15/5/1975.