Lửa thiêng đại ngàn

Ngọn lửa thiêng đã rực sáng giữa buôn làng. Rượu cần đã được bày biện theo khuôn phép của Yàng. Nghi thức "xin lửa" kết thúc, âm ba của chiêng, trống quyện hòa cùng điệu rơkel tấu khúc T’rumpô nhã nhặn, khúc thức trong nhịp điệu mời thần; vòng xoang nở rộng, tiếng chiêng ngân xa, hối hả mời mọi người nhập cuộc. Hầu như đêm hội nào ở Tây Nguyên cũng thế, khi ngọn lửa bùng lên, lũ làng quy tụ và cuộc vui bắt đầu.
Đêm đại ngàn nam Tây Nguyên. Ảnh: Nguyễn Văn Thương
Đêm đại ngàn nam Tây Nguyên. Ảnh: Nguyễn Văn Thương

Có lẽ, phát minh vĩ đại nhất trong tiến hóa loài người là tạo ra lửa. Lửa phá vỡ nguyên lý khởi đầu và kết thúc. Bởi lửa là điểm khởi đầu cho các công nghệ khác của con người và "tiếp lửa" hành trình tiến hóa. Thuở xưa, con người dùng lửa để nấu nướng, sưởi ấm và chiếu sáng. Các tộc người ở Tây Nguyên cũng thế. Nhưng, ngọn lửa ở "bình nguyên trên cao" (diễn giải trong tác phẩm Rừng người Thượng của Henri Maitre) này có quyền năng thần bí, lửa quy tụ lũ làng, lửa khởi đầu của thế giới mơ tưởng.

Mùa này, bầu trời Tây Nguyên xanh thẳm, pơ lang bắt đầu khởi nụ, rẫy lúa đã gặt xong, lễ ăn cơm mới đã làm rồi... các buôn làng rậm rịch vào hội. Từ đỉnh cực bắc Ngọc Linh qua Chư Yang Sin, đến núi mẹ Lang Biang ở phía nam Tây Nguyên, tiếng cồng chiêng miên man luồn qua nhà rông, nhà sàn dài lên tận đỉnh núi; tiếng cười sảng khoái theo vòng xoang trở về nguồn cội... Tây Nguyên vào mùa ninh nơng, mùa hứng khởi nhất, mùa để vui chơi thỏa thích.

Trong âm giai Ngọn lửa cao nguyên của Trần Tiến: Cháy lên đi lửa thiêng cao nguyên/ Còn mãi trong ta tình yêu cao nguyên... tôi thung thăng băng núi đồi đến với buôn làng người Cơ Ho Lạch ở cao nguyên Lang Biang, huyện Lạc Dương, Lâm Đồng, khi chiều vừa tắt nắng. Nhiều người bảo, đây là "miền" rượu cần ngon nức tiếng.

Bên bếp lửa nhà dài người Mạ. Ảnh: Văn Bảo

Bên bếp lửa nhà dài người Mạ. Ảnh: Văn Bảo

Trước ngôi nhà truyền thống, ngọn lửa hừng hực cháy, lũ làng đã xôm tụ. Cây nêu được dựng lên, rượu cần đã được bày biện, tiếng tù và khai hội của già làng K’Plin vang vọng: Này tôi mời gọi hỡi thần linh/ Khui rượu cần tôi mời nếm thử/ Rượu cần ngon tôi mời thần uống... Thủ tục xin phép thần linh vừa dứt, các điệu chiêng mừng khách quý, mừng ngày hội mùa tấu lên thổn thức.

Lửa bập bùng, chiêng ngân vang. Trong ánh lửa mới thấy sự tài tình của Trần Tiến khi viết: Cháy mãi cho bóng em hiện ra... Vít cong cần rượu, tôi hỏi già K’Plin về gốc gác rượu cần người Lạch? Ông bảo, có lẽ không ai biết được, trong sử thi đã có. Lúc đầu người ta không biết hút, chỉ vắt thứ nước trắng đục từ men rừng mà uống làm con người lâng lâng, bay bổng. Sau đó, thần Nhím mới bày cho cách uống bằng ống tre. Vì thế, người Tây Nguyên có tục lệ trước khi uống rượu cần đều mời Yàng, mời thần Nhím uống trước.

Để có ché rượu cần thơm nồng, dịu ngọt, uống vào lòng người nhẹ tênh cũng lắm công phu. Rilin bảo, phụ nữ ở đây phần đông đều biết làm rượu cần. Các loại gạo, nếp, bắp... đều làm được rượu. Nhưng, rượu cần thương hiệu Lang Biang có bí quyết riêng. Chính lúa rẫy và men rừng (từ một số loại lá, vỏ, rễ và cây đòng) đã tạo ra mùi hương đặc trưng. Những người già ở đây cho biết, ngày xưa làm rượu cần rất kỳ công. Trước khi làm rượu phải kiêng "chuyện vợ chồng", lúc nào thân thể khỏe mạnh, sạch sẽ mới làm. Người lạ không được vào nơi ủ rượu. Giờ thì công nghệ rồi, không còn cầu kỳ nữa.

Ở Tây Nguyên, uống rượu cần thường có lửa. Trong sinh hoạt cộng đồng, đã có lửa thì thường có rượu. Theo lẽ thường, lửa và rượu chỉ là những phương tiện, biểu trưng. Nhưng đối với người thiểu số miền thượng này, lửa và rượu là một triết lý sống, một thứ văn hóa. Khi ngọn lửa bùng lên và người ta cứ thế "vin cần uống núi rừng thiêng". Có thể nói, rượu của người thiểu số Tây Nguyên mang tính lễ nhiều hơn. Rượu là lễ vật, rượu mừng hội buôn làng, rượu hiện hữu trong lễ cưới và cả trong lúc tiễn đưa người chết. Tùy tính chất từng lễ nghi mà rượu lễ nhiều hay ít và ngon đến mức độ nào.

Lửa ở Tây Nguyên là lửa thiêng! Lửa mời gọi buôn làng tụ họp, lửa kết nối tình thân, lửa khai mở lễ hội buôn làng... Bởi thế, trong các ca khúc nổi tiếng của Krajan Plin, Krajan Dick, hay của Trần Tiến, Nguyễn Cường... thường có sự hiện diện của lửa, như Giữ ấm bếp hồng, Nồng nàn cao nguyên, Ngọn lửa cao nguyên, Ơi M’Đrắk...

Xưa, trong ngôi nhà sàn dài của người Mạ, Ê Đê ngọn lửa ở gian chính không bao giờ tắt. Đêm, sau bữa cơm tối, cả nhà quây quần chuyện trò bên bếp lửa chính, rồi những đêm khan. Ngọn lửa ấy ngoài chức năng sưởi ấm còn là vị thần chứng giám những điều giáo huấn mang tính dòng tộc, cộng đồng. Ngày mới, ngọn lửa theo con người lên rẫy. Lúc buôn làng có hội, lửa được thắp lên ở vị trí trung tâm để mọi người nhìn thấy và mang lễ vật đến chung vui cộng đồng. Lửa cứ thế theo con người đến lễ Pơ thi ở đằng Tây cánh rừng Yàng.

Già làng K’Diệp ở xứ Mạ Lộc Bắc, huyện Bảo Lâm, Lâm Đồng cho biết, trong các ngôi nhà dài truyền thống người Mạ, mỗi bếp lửa tượng trưng cho một gia đình. Nhà dài càng dài ra đồng nghĩa thêm nhiều bếp lửa. Còn nhà sàn truyền thống của người Cơ Ho, bếp chính được đặt xế bên trái cửa vào, gần với cây nêu rượu cần. Ngọn lửa bếp chính dùng để sưởi ấm cho khách và gia đình, đây cũng là không gian sinh hoạt, quây quần của đại gia đình. "Xưa, ở xứ Mạ có những ngôi nhà rất dài như những bức tường thành uốn lượn giữa thung lũng, bao bọc lấy buôn làng giữa đại ngàn hùng vĩ. Khi bếp lửa chính bùng cháy, lũ trẻ quây quần nghe kể khan, học đánh chiêng, chơi m’buốt, dindg kơrla... giờ thì hiếm rồi", già K’Diệp trầm ngâm.

Lửa mang lại văn minh cho mỗi gia đình và cộng đồng. Lửa là ánh sáng huyền thoại trong đêm sâu thẳm đại ngàn. Lửa giúp làm nên món xôi nếp nương, cà đắng da trâu, thịt nướng thơm lừng, ngọt hậu của buôn làng bản địa Tây Nguyên. Lửa kết nối những người không đồng tộc trong lễ "tơm bau" (cưới xin). Trong ánh lửa, em trao bầu rượu, em trao lời nói và những lời lảh lông, những câu yal yau thắm thiết.

Ở Tây Nguyên, nhất là vùng phía bắc, có các nhân vật đặc biệt gọi là Pơtao Apuih, Pơtao Ia và Pơtao Nhinh (vua lửa, vua nước và vua gió). Họ không phải là một thể chế pháp trị mà chỉ mang tính chất thần quyền, nhưng sự ảnh hưởng của họ trong đời sống tâm linh của những cư dân bản địa, với nền văn minh nương rẫy, lúa nước, văn minh thảo mộc khá lớn. Trải qua quá trình lịch sử, "vua nước" và "vua gió" giảm dần ảnh hưởng rồi mất hẳn, chỉ còn "vua lửa" còn ảnh hưởng tiềm tàng đến tận ngày nay. Các Pơtao Apuih vẫn được cư dân Tây Nguyên nhắc đến như những thần linh có sức mạnh huyền bí.

Lửa, rượu cần, cồng chiêng và xoang là những thực thể giao hòa trong không gian văn hóa đại ngàn Tây Nguyên. Tiếng chiêng ngân lên làm con nai rừng ngơ ngác, hương rượu cần mênh mang khiến lòng người rạo rực bên ngọn lửa thiêng. Nhà "Tây Nguyên học" người Pháp Jacques Dournes, bút danh Dam Bo, từng cắt nghĩa: Khi bếp lửa nhà sàn bùng cháy là khi người Tây Nguyên sống một đời sống khác. Đời sống sinh động của những câu chuyện khan, các huyền thoại... thế giới của mơ tưởng.

Mùa khô, Tây Nguyên khoe vẻ đẹp kỳ ảo. Đây là thời điểm diễn ra rất nhiều lễ hội của đồng bào các dân tộc nơi đây. Người Ba Na, Gia Rai, Xê Đăng, Ê Đê, M’Nông, Cơ Ho, Chu Ru... lấy mùa xuân làm mùa sum vầy, cầu mong cho cuộc sống ấm no, hạnh phúc. Và ngọn lửa thiêng cứ thế thắp sáng mạch nguồn văn hóa theo hệ thống lễ, Tết của người bản địa xứ này. Từ lễ cúng đầu mùa, thần đập nước, lễ cúng bến nước, lễ mừng lúa trổ bông đến lễ mang lúa về kho... Và khi lúa đã về đậu trong chòi, nắng bắt đầu vàng trên những đồi nương, lễ hội lớn nhất trong năm "mừng lúa mới" bắt đầu. Chia tay những buôn làng khi mặt trời đã ngã bên kia đỉnh núi lớn. Không còn cánh chim C’rao, chim Phí ngang qua bầu trời; chỉ có ánh lửa bập bùng khát cháy... Giữa mênh mông đại ngàn, chợt thổn thức âm giai Giữ ấm bếp hồng của Krajan Plin: Kìa trông vầng trăng trên cao, kìa trông ngàn sao lung linh/ Dẫu có bão giông, thác lũ thét gào, ta hãy cùng nhau giữ ấm bếp hồng...

Có thể bạn quan tâm

“Tinh hoa Bắc Bộ” - vở thực cảnh đưa di sản phi vật thể Việt Nam vào kinh doanh văn hóa.

Con đường trở thành tài sản của công nghiệp văn hóa

Việt Nam đang định hướng, nền công nghiệp văn hóa trở thành một động lực trong trục tăng trưởng mới. Với kho tàng di sản phong phú, nhưng làm sao để biến di sản thật sự trở thành tài sản theo quy luật thị trường, vừa tạo ra giá trị kinh tế, vừa giữ được bản sắc, là câu chuyện không đơn giản.

Daniel Pérez (Tây Ban nha), Mảnh vỡ thế kỷ 21, thép, 300 x 360 x 280 cm, 2019. nguồn | FCAM

10 năm cùng một giấc mơ nghệ thuật

Những hình hài cây, hạt mầm bằng chất liệu công nghiệp, những mảng màu và hình khối đa dạng lấp lánh bên trên mặt hồ, bãi cỏ, giữa rừng thông, giữa thênh thang thiên nhiên dường như đang nói với con người nhiều điều, vượt xa hơn cả bao câu chuyện nghệ thuật.

Nhà văn Chu Lai.

Người truyền lửa

Chu Lai cận kề tuổi 80, mái tóc xóa trắng, giọng nói vẫn ấm và vang, vẫn ngút ngàn khí thế một người lính chuẩn bị xung trận.

Minh họa | LÊ ANH VÂN

Nhịp đập của trái tim

Hà Nội cuối thu, trời không lạnh nhưng đủ để người ta muốn khoác thêm một lớp ký ức. Phố Lê Thái Tổ cạnh Hồ Gươm vẫn đông, vẫn ồn, vẫn có cái gì đó khiến người ta vừa muốn đi qua thật nhanh, vừa muốn đứng lại thật lâu.

Các mẫu áo dài từ vải gai xanh của NTK Lan Hương tại một sự kiện thời trang ở London (Anh).

Tăng tốc trên đường đua xanh

Vài năm trở lại đây, nhiều thương hiệu Việt đã và đang tỏa sáng trên các sàn diễn trong và ngoài nước, bằng những bộ sưu tập ấn tượng tôn vinh chất liệu tự nhiên và thân thiện với môi trường.

Minh họa | NGUYỄN MINH

Trong cơn mưa chiều nay

Chị lặng lẽ bước đi trên con đường vắng ngắt, chiếc túi du lịch xách một bên tay trĩu xuống làm cho dáng chị trở nên nghiêng nghiêng, gió bấc thổi từng cơn táp vào người như muốn đẩy chị ra hai bên mép đường.

Ký họa chân dung nhà thơ Lương Kim Phương của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường

Thơ mang bản mệnh “sương”

Khá nhiều nhà thơ khi đặt tên cho tập thơ thường lấy tên của một bài trong tập. Cũng lại có người chọn một câu thơ, một hình ảnh nào đó mà mình tâm đắc để đặt tên cho cả tập thơ.

Họa sĩ, PGS, Nhà giáo Nhân dân Lê Anh Vân.

Họa sĩ, PGS, Nhà giáo Nhân dân Lê Anh Vân: Người kết nối nhân tâm

Tháng 4/2020, khi người dân cả nước bắt đầu quãng thời gian “cách ly toàn xã hội” để chống đại dịch Covid-19, Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam đã mở cuộc Triển lãm trực tuyến, giới thiệu một số tác phẩm xuất sắc trong bộ sưu tập của bảo tàng - như cách thức dùng nghệ thuật để động viên, trấn an lòng người trong tháng ngày đặc biệt...

Nghệ sĩ Thu Trần.

Nghệ sĩ Thu Trần: Trở về nguồn cội

Thu Trần lại mang những cuộn tơ khổng lồ, khung cửi hay cối giã gạo bằng sức nước (tùy theo cách cảm của mỗi người) lên quảng trường ở Sơn La để làm một cuộc sắp đặt trình diễn giữa núi rừng Tây Bắc.

Ký họa chân dung nhà thơ Bình Nguyên Trang của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Thơ Bình Nguyên Trang, tận cùng tính nữ

Khi đặt tít (title) cho bài viết này, tôi chủ ý nhấn mạnh vào vế “tận cùng tính nữ”. Ở đây, có thể khởi lên một câu hỏi: đã là người nữ thì tính nữ được coi là hiển nhiên, có gì phải băn khoăn?

Minh họa | LÊ TRÍ DŨNG

Tắc đường - Không chỉ là nỗi buồn!

Hà Nội chìm trong biển nước. Mọi ngả đường đều tắc. Tiếng than vãn, tiếng thở dài, tiếng nổ của hàng vạn chiếc xe máy, ô-tô. Chuyện tắc đường ở ta vốn “cũ như trái đất”...

Minh họa | ĐẶNG TIẾN

Bí mật quê hương

Lê là một phóng viên trẻ mới ra trường, được phân công theo dõi miền núi. Hàng tháng, anh bắt xe khách lên vùng cao viết bài. Những chuyến xe chở đầy hàng hóa miền xuôi và khi trở về sẽ ngổn ngang sản phẩm núi rừng.

Nhạc sĩ Trần Tiến

Nhạc sĩ Trần Tiến: Chỉ viết theo “đơn đặt hàng” của trái tim

Nhạc sĩ Trần Tiến vừa nhận Giải thưởng Lớn - Vì tình yêu Hà Nội, giải thưởng quan trọng nhất của Giải thưởng Bùi Xuân Phái - Vì tình yêu Hà Nội 2025. Ông cũng nhận một “giải thưởng” lớn khác, là chiến thắng căn bệnh ung thư sau 5 năm kiên trì chiến đấu. Ở tuổi U80, nhạc sĩ vẫn chăm chỉ làm việc, sáng tác và biểu diễn.

Danh hiệu Quán quân Intervision 2025 của Đức Phúc có điểm xuất phát từ quyết tâm đưa nhạc Việt bước ra thế giới.

Nhạc Việt tự tin bước ra thế giới

Ngắm Đức Phúc - Phương Mỹ Chi tự tin gặt hái thành công trong các cuộc thi âm nhạc quốc tế, nhìn Hà Anh Tuấn cùng các Anh trai “say hi” tự tin tỏa sáng tại nhiều sân khấu danh giá, công chúng yêu nhạc hết sức vui mừng, khi được chứng kiến những bước khởi đầu đầy lạc quan của nhạc Việt, trên lộ trình vươn mình ra ngoài biên giới.

Thị trường short drama toàn cầu dự báo sẽ đạt hơn 8,4 tỷ USD vào năm 2031.

Short drama: Từ cơn sốt màn hình dọc đến thách thức văn hóa

Nếu năm 2024 là cuộc bùng nổ của các nền tảng video trực tuyến, thì năm 2025 là cuộc đua về nội dung ngắn trên toàn cầu. Có thể nhận diện sự thay đổi xu hướng giải trí ở bất cứ đâu, trên chuyến metro đông nghịt ở Thành phố Hồ Chí Minh, trong quán cafe đông đúc giữa Thượng Hải (Trung Quốc) hay ngay sạp chợ ở Bangkok (Thái Lan).

Minh họa | NGUYỄN NGHĨA CƯƠNG

Ánh sáng huyền

Làng nằm trọn trong thung lũng, tách biệt với các làng khác trong xã, bao quanh là những ngọn núi, nhà dân nằm rải rác chung quanh cái vòng cung tầm hơn hai trăm hộ. Muốn ra khỏi làng chỉ có một con đường duy nhất là vòng lên đèo hướng ngọn núi phía Tây.

Các tác giả đoạt giải chụp ảnh lưu niệm tại Lễ tổng kết và trao giải Cuộc thi viết “Cha và con gái” lần thứ ba. Ảnh | KHIẾU MINH

Chạm vào ký ức yêu thương

Cuối tuần qua, Lễ tổng kết và trao giải Cuộc thi viết “Cha và con gái” lần thứ ba do Tạp chí Gia đình Việt Nam tổ chức đã gợi lên những ký ức dịu dàng về tình cảm cha và con gái. Từ gần 1.000 bài dự thi, Ban Tổ chức trao 1 giải Nhất, 2 giải Nhì, 3 giải Ba, 7 giải Khuyến khích và 4 giải Chuyên đề.

Ký họa chân dung nhà thơ Vi Thùy Linh của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Vi Thùy Linh và hành trình vượt lên chính mình

Tính từ bài thơ đầu tiên viết năm 15 tuổi (tháng 9/1995), sau này được đưa vào tập thơ đầu tay (Khát, NXB Hội Nhà văn, 1999), Vi Thùy Linh đã có một hành trình sáng tác 30 năm với 7 tập thơ. 30 năm trôi đi gắn với bao đổi thay, biến động trong đời sống, thiếu nữ Vi Thùy Linh đã là bà mẹ hai con.

Hàng ghế danh dự dành riêng cho các liệt sĩ Thành cổ. Ảnh | HUYỀN NGA

“Buổi xem phim góp mặt mấy sư đoàn”

Xin được mượn một câu trong bài thơ Xem phim cùng liệt sĩ của tác giả Nguyễn Hữu Thắng để làm tựa đề cho bài viết này. Với mong muốn ghi lại những xúc cảm không thể nào quên, về một suất chiếu Mưa đỏ đặc biệt, cho những khán giả cũng vô cùng đặc biệt ngay giữa không gian Thành cổ Quảng Trị linh thiêng.

PGS, TS Nguyễn Văn Huy

PGS, TS Nguyễn Văn Huy, Phó Chủ tịch Hội đồng tư vấn nội dung xây dựng Bảo tàng Đảng Cộng sản Việt Nam: “Câu chuyện trong bảo tàng phải trung thực với lịch sử ”

Được tôn vinh như một nhà Bảo tàng học, PGS, TS Nguyễn Văn Huy, Phó Chủ tịch Hội đồng tư vấn nội dung xây dựng Bảo tàng Đảng Cộng sản Việt Nam, nguyên Giám đốc Bảo tàng Dân tộc học chia sẻ mối quan tâm về lĩnh vực mà ông tâm đắc nhất.

Đào Thành Dzuy, Chân dung tự họa, sơn dầu, 30 x 50 cm.

Một sự khiêm nhường trong hội họa

Ấn tượng nguyên vẹn trong tôi về hội họa Đào Thành Dzuy, kể từ khi còn là sinh viên lang thang qua phòng tranh Sông Hồng một thời... là những tấm lưng phái nữ như đang thủ thỉ dịu dàng về một khoảng bình yên trong ngày.

Ký họa chân dung nhà thơ Trần Nhật Minh của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Trần Nhật Minh - Thơ và những cuộc du chơi

Đã từng làm việc ở Ban Văn học - Nghệ thuật - Âm nhạc, Đài Tiếng nói Việt Nam, Trần Nhật Minh quen biết, giao du với nhiều văn nghệ sĩ. Minh không chơi thì thôi, đã chơi thì luôn hết lòng với bạn.

Ảnh tạo từ Gemini.

“Kinh tế người hâm mộ” và công nghiệp bán cảm xúc

Từ hiện tượng “Ninh Dương Story” đến làn sóng người hâm mộ các nghệ sĩ trẻ, kinh tế dựa vào người hâm mộ đang manh nha tại Việt Nam. Tuy nhiên, để biến nó thành động lực văn hóa lâu dài, cần nhiều hơn những hiệu ứng nhất thời trên mạng xã hội.