Viết trong vùng dịch:

Hoa cải vẫn nở trong vườn xuân

Nhà dì cách một đoạn nhưng không có đất nên dì ra đây cùng trồng rau với bố mẹ tôi. Hai năm qua, dịch Covid-19 phức tạp, đặc biệt từ khi làn sóng thứ tư bùng phát đến giờ, dì tôi không mấy khi vui. Dì nấu ăn cho một trường tiểu học gần nhà. Từ đầu năm nay, trẻ con cứ đi học được vài buổi lại nghỉ. Thế là dì không có thu nhập.

Đường lên đồi Thằn Lằn.
Đường lên đồi Thằn Lằn.

1/Mới sáng sớm mở cửa ra tôi đã nhìn thấy dì đang lui cui bên mấy luống rau. Su hào, bó xôi, cải cúc, đậu cove và cả những luống rau cải. Rau cải xanh mướt lấm tấm những đọt hoa vàng. “Sao không ăn mà để cải ra hoa thế kia hả dì”? Tôi đánh tiếng chào. Dì buồn buồn: “Tuần này chưa thấy đứa nào về lấy. Cháu đừng đi chợ, thiếu rau thì cứ lấy mà ăn nhé”.

Người già tính hay lam hay làm lại sốt ruột, không kiếm ra đồng tiền nào thì cứ như lửa đốt trong bụng. Nuôi mấy con lợn cũng chỉ để đến lứa thì mổ ra chia hai con với gọi khắp anh em họ hàng ăn chung, gọi là thu hồi tiền giống má cám bã. Còn bao nhiêu thời gian dì chăm chút cả cho vườn rau này.

Hai đứa con dì ở Hà Nội cuối tuần lại lái xe về chở đi từng bó rau, quả trứng gà, những con cá sông, tôm sông mà dì mua được để dành cho. Tôi nhớ những ngày dịch bệnh căng thẳng nhất, khi toàn Hà Nội giãn cách. Lúc đó trời mùa hè nắng chang chang, rau cỏ héo khô, dì vẫn cùi cụi tưới nước ngày hai buổi không sót lần nào. Hằng ngày xem tivi thấy nói Hà Nội chỗ này vùng xanh, chỗ kia vùng đỏ, chỗ nọ vùng vàng, dì cứ lo thon thót. Rau thì bỏ già không ai về lấy. Lòng dạ rối bời ăn cũng chẳng ngon. Dì hằng ngày gọi điện cho con, cho cháu, dặn dò, hỏi han đủ thứ rồi vẫn cứ hằng ngày ra chợ mua từng mớ cá, từng lạng tôm cho vào ngăn đá, chờ ngày con về lấy.

Tôi biết, các con của dì… trốn mẹ. Bốn đứa trai gái dâu rể đều muốn nhân cơ hội này để mẹ nghỉ ngơi, không cho mẹ đi làm nữa. Ai dè, bà lại vẫn xoay trần vừa nuôi lợn vừa trồng rau vất vả như thế. Thậm chí, mấy đứa em tôi còn cáu. Chúng nó ra vẻ dỗi mẹ, không về lấy đồ ăn thức uống mang đi. Vậy mà dì vẫn trồng, vẫn nuôi, vẫn ngóng chờ. Không thấy con về là dì cuống lên nghĩ ngợi: “Hay chúng nó dính Covid rồi” và gọi điện đi khắp nơi khóc lóc hỏi han. Tôi đành phải động viên các em, thôi thì người già quan tâm thương yêu con cháu, từng nắm rau, mớ cá, quả trứng cũng là tình máu mủ ruột già. Về hớn hở tay xách nách mang đi cho bà vui thì chúng nó mới nghe ra.

2/“Về quê”. Mùa dịch này hai từ đó không còn mang theo biết bao sự trìu mến như trước. Đồng Xuân, Phúc Yên của tỉnh Vĩnh Phúc quê tôi hai năm nay bao lần lao đao vì dịch. Đầu tiên phải kể đến ổ dịch Sơn Lôi. Chợ Đồi Sơn Lôi cách Đồng Xuân có vài vòng quay bánh xe đạp. Người Sơn Lôi ngày nào chả ra chợ Xuân Hòa buôn bán, người Xuân Hòa vẫn thường vào chợ Sơn Lôi mua sắn, mua khoai. Bởi thế, tin thời sự hằng ngày đưa về Sơn Lôi thì người Đồng Xuân cũng lo ngay ngáy. Chả may mua phải hàng của người Sơn Lôi, chả may đi chợ va phải người Sơn Lôi… thì sao?

Cấp độ nguy hiểm của dịch bệnh cứ tăng lên từng ngày. Người Xuân Hòa về quê cũng mang theo bao lo lắng. Chẳng biết người nhà của mình có tiếp xúc với ai ở Sơn Lôi không? Mình về bây giờ liệu có lây lan không? Đã từng có lúc khách sạn, nhà hàng treo biển cấm người từ Vĩnh Phúc đến. Đã từng có lúc cơ quan công sở các nơi yêu cầu người dân về Vĩnh Phúc lên phải khai báo y tế, thậm chí tự cách ly tại nhà. Điều đó càng khiến mỗi người phải tự điều chỉnh. Người Vĩnh Phúc không dám thể hiện nhớ nhung mời gọi con em ở xa về quê nữa. Các em tôi ở xa cũng đành nén bớt nhu cầu, việc đặng chẳng đừng thì mới về, mắt trước, mắt sau là đi, không dám lang thang trường cũ bạn xưa, ngắm chợ, ngắm đồi như trước đây mỗi lần về quê nữa.

Vào dịp nghỉ 30/4, 1/5 năm nay, chưa hết lễ, bao cuộc đoàn viên tụ hội của các gia đình Vĩnh Phúc bỗng chốc biến thành cuộc “di cư thần tốc”. Thông tin quán bar Sunny ở Phúc Yên ca bệnh tăng lên từng giờ không chỉ được báo chí truyền hình cập nhật mà còn bay đi khắp các diễn đàn, nhóm thông tin. Người nháo nhào rời đi, người ở lại cũng lo lắng, bất an. Làn sóng thứ tư chính thức bùng lên. Những cuộc về quê giảm hẳn. Ngay cả khi Vĩnh Phúc tháo dỡ các chốt, vùng nọ sang vùng kia, tỉnh nọ sang tỉnh kia bình thường trở lại thì những con đường cửa ngõ cũng không còn nhộn nhịp người trở về quê ngày xưa nữa.

3/Thế rồi, cuộc sống vẫn tiếp diễn khi cả con người và virus SARS-CoV-2 đang tìm cách thích nghi. Dịp Giáng sinh, Tết Dương lịch, dịch bệnh tại nơi đây ổn định, không tăng nhiều ca mắc mới. Người xa quê “dám” tự tin trở về quê, ngó nghiêng vườn rau, gốc mít mà không ngại hàng xóm xì xầm, kỳ thị. Người dân quê tôi cũng như bao nơi khác, phòng dịch, chống dịch nhưng không còn sợ dịch nữa. Từ đi chợ đến đi đường, kể cả nơi vắng vẻ, không cần phải phạt, ai nấy cũng đều đeo khẩu trang. Những cuộc tụ họp hạn chế, Trường đại học Sư phạm Hà Nội 2 với những giảng đường im lìm, những ngôi trường im lìm chờ ngày mở cửa trở lại mà ai cũng tin rằng sẽ không xa lắm nữa. Dì tôi vẫn mong được dậy sớm đi nấu cơm cho những đứa trẻ bằng tuổi cháu nội, cháu ngoại của bà, ngắm chúng ăn, nhìn chúng vui chơi và học hành cho đến khi già không đi nổi mới thôi.

Đồng Xuân (Phúc Yên, Vĩnh Phúc) mà ngày nay chúng tôi vẫn quen gọi tên cũ Xuân Hòa chỉ cách Hà Nội 40 km nhưng địa hình, khí hậu đã có nhiều khác biệt. Cả thị trấn quanh co thoai thoải những chân đồi. Đồi Thằn Lằn chạy dọc thị trấn xưa kia hoang vu, ngập bóng cây dại. Từ khi dịch bệnh xuất hiện, người dân có nhu cầu tập thể dục, nâng cao sức khỏe, thành ra đây là nơi lý tưởng cho dân cả vùng. Rừng keo lá chàm, keo tai tượng chưa đến tuổi thu hoạch lá rụng mềm bước chân. Những chiếc bốt Thằn Lằn thực dân Pháp xây dựng hơn trăm năm nay để án ngữ chiếm giữ những điểm cao dọc từ Xuân Hòa sang tận Thái Nguyên có hạng mục vẫn sừng sững ở đó, có hầm hào lô cốt chìm dần dưới đất theo thời gian. 

Tôi cùng dì bước cách xa đoàn người đi trước một đoạn. Ai nấy đều đeo khẩu trang kín mít. Không khí thanh sạch, bóng cây và hơi lạnh xua đi cái mệt nhọc của quãng đường núi khúc khuỷu. Xuân sẽ đến để bà dì tôi nở nụ cười tươi bên vườn cải hoa vàng, cho bao người bị ảnh hưởng bởi dịch bệnh sớm được trở lại nhịp sống, nhịp lao động của mình như ngày trước.

Có thể bạn quan tâm

 Nhân dân chào đón quân giải phóng tiến vào Sài Gòn. Ảnh tư liệu

Làm sao quên được ngày hòa bình

Tôi về Sài Gòn hơi chậm, ngày 7/5/1975 tôi mới có mặt tại Sài Gòn. May quá, tôi kịp dự lễ mừng chiến thắng, mừng Thống Nhất Hòa Bình diễn ra vào ngày 15/5/1975.

Thượng thư Ninh Tốn và giá trị thời đại

Thượng thư Ninh Tốn và giá trị thời đại

Ngày 25/4, dịp kỷ niệm 30 năm nhà thờ chi thứ hai của dòng họ Ninh được cấp bằng Di tích Quốc gia (1996), tộc họ Ninh tổ chức Hội thảo khoa học “Di sản văn hóa dòng họ, danh nhân Thượng thư Ninh Tốn (1744 - 1795)” tại làng Côi Trì (xã Yên Mạc, Ninh Bình).

Tủ sách đặc biệt

Tủ sách đặc biệt

Lễ ra mắt và phát động hiến tặng tài liệu, sách cho tủ sách “Huyền thoại Côn Đảo” vừa diễn ra tại Thành phố Hồ Chí Minh.

Đêm hội Hoa đăng Hồ Văn

Đêm hội Hoa đăng Hồ Văn

Ngày 3/5 tới, tại Hồ Văn (thuộc Di tích Văn Miếu - Quốc Tử Giám), Ban Quản lý Di tích sẽ phối hợp Công ty Cổ phần Thương mại và Dịch vụ Upleaf Việt Nam tổ chức sự kiện văn hóa trải nghiệm "Đêm hội Hoa đăng Hồ Văn" với chủ đề "Thắp Đăng Khai Trí - Gửi Nguyện Thành Danh".

Mưa dông. Ảnh: SONG ANH

Những cơn dông

Không hiểu sao, từ nhỏ đến giờ, tôi rất thích ngắm nhìn những cơn dông kéo đến trước mỗi trận mưa. Với tôi, đó là một khoảnh khắc kỳ diệu của thiên nhiên vũ trụ.

Viếng nghĩa trang Liệt sĩ. Ảnh: NAM HẢI

Ngày mẹ tôi “đi gặp” cha tôi

Sau 36 năm đất nước hòa bình, thống nhất, sáng 23/7/2011 (Tân Mão), trong Nghĩa trang liệt sĩ Cần Giuộc, mẹ tôi mới được gặp cha tôi. Tôi mường tượng và thấy như trước mắt mình hình ảnh mẹ lui cui thắp hương, bóng mẹ nhỏ thó giữa bạt ngàn mộ chí trắng toát, chưa xác định được danh tính.

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung hòa mình vào không khí lịch sử để nuôi cảm hứng sáng tác.

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung: “Giúp người nghe thấy lịch sử không hề xa xôi”

Vài năm trở lại đây, âm nhạc về đề tài lịch sử, chiến tranh cách mạng đang thu hút sự quan tâm của đông đảo công chúng, đặc biệt là giới trẻ. Đón các ngày lễ lớn của đất nước, nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung chia sẻ với Thời Nay về những tìm tòi làm mới ngôn ngữ âm nhạc, góp phần lan tỏa các giá trị cách mạng trong đời sống đương đại.

Minh họa: TRẦN XUÂN BÌNH

3 triệu đồng

Gã trở nhà mới gần 10 giờ đêm. Trời oi nồng, vài hạt mưa lắc rắc càng làm tăng sức nóng. Trong con hẻm cụt không còn bóng người, gió yếu ớt chẳng rơi nổi chiếc lá, tưởng như màn đêm đã chìm sâu từ kiếp nào.

Các tập san Sinh hoạt, Xây dựng... được bí mật biên soạn và phát hành năm 1973 tại Trại 6 (Trại Phú An).

Chứng tích về sự không khuất phục

Những trang báo viết tay nhòe mực, lá cờ thêu vội trong buồng giam hay bản danh sách ký tên trước giờ vượt biển..., ở “địa ngục trần gian” Côn Đảo, những kỷ vật đó là lời khẳng định đanh thép về một ý chí chưa bao giờ bị khuất phục.

Một tiến trình độc đáo

Một tiến trình độc đáo

Sau 12 năm tập hợp, biên soạn và tuyển chọn, nhà văn Lê Quang Trang và nhà văn Trần Thị Thắng đã hoàn thành tập sách “Văn học giải phóng miền Nam Việt Nam: Một tiến trình độc đáo” (NXB Tổng hợp TP Hồ Chí Minh).

Ông Ksor Thuông (ơi H' Que), buôn Ji, xã Ia Dreh, trong lễ cúng trưởng thành của người Gia Rai.

Giữ được nghệ nhân mới giữ được “hồn cốt” đại ngàn

Giữa đại ngàn Tây Nguyên, nơi những buôn làng Ba Na, Gia Rai, có một lớp người lặng lẽ giữ vai trò đặc biệt quan trọng: Các nghệ nhân khấn. Họ thực hành nghi lễ, là “bộ nhớ sống” lưu giữ hệ thống tri thức dân gian, tín ngưỡng và nghệ thuật ngôn từ độc đáo của cộng đồng.

Tôn kính người xưa

Tôn kính người xưa

Trong những ngày nghỉ lễ 30/4 và 1/5 sắp tới, và ngày Giỗ Tổ Hùng Vương (mồng 10 tháng Ba, Bính Ngọ) vừa qua, thì cũng đồng thời, một loạt các sự kiện liên ngành đặc biệt ở các địa phương khắp ba miền cùng diễn ra.

Quang cảnh tọa đàm. Ảnh: SƠN HẢI

Mở lối kinh tế di sản

Trong bối cảnh kinh tế sáng tạo được xác định là một trụ cột tăng trưởng mới, câu chuyện “kinh tế di sản” không còn dừng ở khái niệm, mà đã trở thành yêu cầu thực tiễn.

Dòng sông miền Tây. Ảnh: NAM NGUYỄN

Dòng sông không địa chỉ...

Trong hành trình rong ruổi của mình, có dòng sông tôi ghé lại chỉ để... thương một người. Với tôi, dòng sông Cái Lớn và chú Nguyễn Văn Lúa (cù lao Tắc Cậu, xã Châu Thành (Kiên Giang cũ), nay là An Giang) là một ký ức như thế.

Bibonne (bên phải) trong lúc ghi hình phỏng vấn huấn luyện viên Mai Đức Chung.

Làm phim về Việt Nam để hiểu nguồn cội

Sau bốn năm từ khi công chiếu phim tài liệu đầu tay về Việt Nam, quê hương của bà nội, nhan đề “Once upon a Bridge in Vietnam” (tạm dịch: Xưa, nơi một cây cầu ở Việt Nam), Francois Bibonne giới thiệu cuốn phim tiếp theo, được xem như tập hai.

Không gian ngói (Đông Anh, Hà Nội) gợi hình ảnh một cái cây lớn với lớp màng bao che bằng ngói. Ảnh: LÊ MINH HOÀNG

Kiến trúc không phải như một thứ xa xỉ

KTS Đoàn Thanh Hà (H&P Architects, Việt Nam) là một trong 5 người đoạt Giải thưởng Toàn cầu về Kiến trúc bền vững năm 2026, do UNESCO bảo trợ và là một trong những giải thưởng lớn trong hệ thống giải thưởng của Hiệp hội Kiến trúc sư thế giới UIA.

Việc nhiều du khách sử dụng trang phục khác với bản địa dễ gây lệch nhận diện bản sắc văn hóa địa phương.

Nỗi lo trang phục ngoại lai ở Sa Pa

Tại một số điểm du lịch ở Sa Pa (Lào Cai), sự xuất hiện ngày càng nhiều các bộ trang phục ngoại lai đang làm nhòe đi bản sắc vốn là sức hút riêng của phố núi.

Thi viết “Cha và con gái” lần thứ 4

Thi viết “Cha và con gái” lần thứ 4

Hôm qua ngày 22/4, tạp chí Gia đình Việt Nam phối hợp Trường đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Hà Nội phát động Cuộc thi viết “Cha và con gái” lần thứ 4 - năm 2026, tiếp tục khơi gợi những câu chuyện đời thường về tình thân trong bối cảnh xã hội nhiều biến chuyển.

Cần giữ cho bạn đọc tiếp cận các nguồn sách, được sáng tác một cách trung thực, viết nên từ trái tim, cảm xúc con người. Ảnh: HOÀNG HOA

Nhiều gợi mở từ chuyên đề “Chống AI lũng đoạn văn chương”

Chuyên đề “Chống AI lũng đoạn văn chương” trên báo Thời Nay số 1696 ra ngày 16/4/2026 đã được nhiều bạn đọc chú ý với những phản hồi tích cực. Không chỉ có những ý kiến đồng tình, báo còn nhận được những gợi mở mới, bàn sâu thêm từ nội dung chuyên đề.

Người dân trải nghiệm mô hình hội sách khuyến đọc được tổ chức tại chung cư Vista Verde (phường Cát Lái).

Đa dạng cách lan tỏa văn hóa đọc

Đón “Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam” năm 2026, Sở Văn hóa và Thể thao Thành phố Hồ Chí Minh phối hợp phường Cát Lái lần đầu tiên thí điểm hội sách khuyến đọc tại khu dân cư với chủ đề “Tuần đọc sách cộng đồng - Mỗi người một cuốn sách”.

Bà Vũ Thị Quỳnh Liên trong lễ ra mắt Tủ sách thanh niên.

Làm thực chất để Ngày sách không là phong trào nhất thời

Trên cả nước đang diễn ra các hoạt động sôi nổi hưởng ứng Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam 21/4. Đây cũng là dịp để nhìn lại những nỗ lực bền bỉ của các cấp ngành, đơn vị xuất bản trong việc nuôi dưỡng thói quen đọc trong cộng đồng, nhất là thế hệ trẻ.