Viết trong vùng dịch:

Hoa cải vẫn nở trong vườn xuân

Nhà dì cách một đoạn nhưng không có đất nên dì ra đây cùng trồng rau với bố mẹ tôi. Hai năm qua, dịch Covid-19 phức tạp, đặc biệt từ khi làn sóng thứ tư bùng phát đến giờ, dì tôi không mấy khi vui. Dì nấu ăn cho một trường tiểu học gần nhà. Từ đầu năm nay, trẻ con cứ đi học được vài buổi lại nghỉ. Thế là dì không có thu nhập.

Đường lên đồi Thằn Lằn.
Đường lên đồi Thằn Lằn.

1/Mới sáng sớm mở cửa ra tôi đã nhìn thấy dì đang lui cui bên mấy luống rau. Su hào, bó xôi, cải cúc, đậu cove và cả những luống rau cải. Rau cải xanh mướt lấm tấm những đọt hoa vàng. “Sao không ăn mà để cải ra hoa thế kia hả dì”? Tôi đánh tiếng chào. Dì buồn buồn: “Tuần này chưa thấy đứa nào về lấy. Cháu đừng đi chợ, thiếu rau thì cứ lấy mà ăn nhé”.

Người già tính hay lam hay làm lại sốt ruột, không kiếm ra đồng tiền nào thì cứ như lửa đốt trong bụng. Nuôi mấy con lợn cũng chỉ để đến lứa thì mổ ra chia hai con với gọi khắp anh em họ hàng ăn chung, gọi là thu hồi tiền giống má cám bã. Còn bao nhiêu thời gian dì chăm chút cả cho vườn rau này.

Hai đứa con dì ở Hà Nội cuối tuần lại lái xe về chở đi từng bó rau, quả trứng gà, những con cá sông, tôm sông mà dì mua được để dành cho. Tôi nhớ những ngày dịch bệnh căng thẳng nhất, khi toàn Hà Nội giãn cách. Lúc đó trời mùa hè nắng chang chang, rau cỏ héo khô, dì vẫn cùi cụi tưới nước ngày hai buổi không sót lần nào. Hằng ngày xem tivi thấy nói Hà Nội chỗ này vùng xanh, chỗ kia vùng đỏ, chỗ nọ vùng vàng, dì cứ lo thon thót. Rau thì bỏ già không ai về lấy. Lòng dạ rối bời ăn cũng chẳng ngon. Dì hằng ngày gọi điện cho con, cho cháu, dặn dò, hỏi han đủ thứ rồi vẫn cứ hằng ngày ra chợ mua từng mớ cá, từng lạng tôm cho vào ngăn đá, chờ ngày con về lấy.

Tôi biết, các con của dì… trốn mẹ. Bốn đứa trai gái dâu rể đều muốn nhân cơ hội này để mẹ nghỉ ngơi, không cho mẹ đi làm nữa. Ai dè, bà lại vẫn xoay trần vừa nuôi lợn vừa trồng rau vất vả như thế. Thậm chí, mấy đứa em tôi còn cáu. Chúng nó ra vẻ dỗi mẹ, không về lấy đồ ăn thức uống mang đi. Vậy mà dì vẫn trồng, vẫn nuôi, vẫn ngóng chờ. Không thấy con về là dì cuống lên nghĩ ngợi: “Hay chúng nó dính Covid rồi” và gọi điện đi khắp nơi khóc lóc hỏi han. Tôi đành phải động viên các em, thôi thì người già quan tâm thương yêu con cháu, từng nắm rau, mớ cá, quả trứng cũng là tình máu mủ ruột già. Về hớn hở tay xách nách mang đi cho bà vui thì chúng nó mới nghe ra.

2/“Về quê”. Mùa dịch này hai từ đó không còn mang theo biết bao sự trìu mến như trước. Đồng Xuân, Phúc Yên của tỉnh Vĩnh Phúc quê tôi hai năm nay bao lần lao đao vì dịch. Đầu tiên phải kể đến ổ dịch Sơn Lôi. Chợ Đồi Sơn Lôi cách Đồng Xuân có vài vòng quay bánh xe đạp. Người Sơn Lôi ngày nào chả ra chợ Xuân Hòa buôn bán, người Xuân Hòa vẫn thường vào chợ Sơn Lôi mua sắn, mua khoai. Bởi thế, tin thời sự hằng ngày đưa về Sơn Lôi thì người Đồng Xuân cũng lo ngay ngáy. Chả may mua phải hàng của người Sơn Lôi, chả may đi chợ va phải người Sơn Lôi… thì sao?

Cấp độ nguy hiểm của dịch bệnh cứ tăng lên từng ngày. Người Xuân Hòa về quê cũng mang theo bao lo lắng. Chẳng biết người nhà của mình có tiếp xúc với ai ở Sơn Lôi không? Mình về bây giờ liệu có lây lan không? Đã từng có lúc khách sạn, nhà hàng treo biển cấm người từ Vĩnh Phúc đến. Đã từng có lúc cơ quan công sở các nơi yêu cầu người dân về Vĩnh Phúc lên phải khai báo y tế, thậm chí tự cách ly tại nhà. Điều đó càng khiến mỗi người phải tự điều chỉnh. Người Vĩnh Phúc không dám thể hiện nhớ nhung mời gọi con em ở xa về quê nữa. Các em tôi ở xa cũng đành nén bớt nhu cầu, việc đặng chẳng đừng thì mới về, mắt trước, mắt sau là đi, không dám lang thang trường cũ bạn xưa, ngắm chợ, ngắm đồi như trước đây mỗi lần về quê nữa.

Vào dịp nghỉ 30/4, 1/5 năm nay, chưa hết lễ, bao cuộc đoàn viên tụ hội của các gia đình Vĩnh Phúc bỗng chốc biến thành cuộc “di cư thần tốc”. Thông tin quán bar Sunny ở Phúc Yên ca bệnh tăng lên từng giờ không chỉ được báo chí truyền hình cập nhật mà còn bay đi khắp các diễn đàn, nhóm thông tin. Người nháo nhào rời đi, người ở lại cũng lo lắng, bất an. Làn sóng thứ tư chính thức bùng lên. Những cuộc về quê giảm hẳn. Ngay cả khi Vĩnh Phúc tháo dỡ các chốt, vùng nọ sang vùng kia, tỉnh nọ sang tỉnh kia bình thường trở lại thì những con đường cửa ngõ cũng không còn nhộn nhịp người trở về quê ngày xưa nữa.

3/Thế rồi, cuộc sống vẫn tiếp diễn khi cả con người và virus SARS-CoV-2 đang tìm cách thích nghi. Dịp Giáng sinh, Tết Dương lịch, dịch bệnh tại nơi đây ổn định, không tăng nhiều ca mắc mới. Người xa quê “dám” tự tin trở về quê, ngó nghiêng vườn rau, gốc mít mà không ngại hàng xóm xì xầm, kỳ thị. Người dân quê tôi cũng như bao nơi khác, phòng dịch, chống dịch nhưng không còn sợ dịch nữa. Từ đi chợ đến đi đường, kể cả nơi vắng vẻ, không cần phải phạt, ai nấy cũng đều đeo khẩu trang. Những cuộc tụ họp hạn chế, Trường đại học Sư phạm Hà Nội 2 với những giảng đường im lìm, những ngôi trường im lìm chờ ngày mở cửa trở lại mà ai cũng tin rằng sẽ không xa lắm nữa. Dì tôi vẫn mong được dậy sớm đi nấu cơm cho những đứa trẻ bằng tuổi cháu nội, cháu ngoại của bà, ngắm chúng ăn, nhìn chúng vui chơi và học hành cho đến khi già không đi nổi mới thôi.

Đồng Xuân (Phúc Yên, Vĩnh Phúc) mà ngày nay chúng tôi vẫn quen gọi tên cũ Xuân Hòa chỉ cách Hà Nội 40 km nhưng địa hình, khí hậu đã có nhiều khác biệt. Cả thị trấn quanh co thoai thoải những chân đồi. Đồi Thằn Lằn chạy dọc thị trấn xưa kia hoang vu, ngập bóng cây dại. Từ khi dịch bệnh xuất hiện, người dân có nhu cầu tập thể dục, nâng cao sức khỏe, thành ra đây là nơi lý tưởng cho dân cả vùng. Rừng keo lá chàm, keo tai tượng chưa đến tuổi thu hoạch lá rụng mềm bước chân. Những chiếc bốt Thằn Lằn thực dân Pháp xây dựng hơn trăm năm nay để án ngữ chiếm giữ những điểm cao dọc từ Xuân Hòa sang tận Thái Nguyên có hạng mục vẫn sừng sững ở đó, có hầm hào lô cốt chìm dần dưới đất theo thời gian. 

Tôi cùng dì bước cách xa đoàn người đi trước một đoạn. Ai nấy đều đeo khẩu trang kín mít. Không khí thanh sạch, bóng cây và hơi lạnh xua đi cái mệt nhọc của quãng đường núi khúc khuỷu. Xuân sẽ đến để bà dì tôi nở nụ cười tươi bên vườn cải hoa vàng, cho bao người bị ảnh hưởng bởi dịch bệnh sớm được trở lại nhịp sống, nhịp lao động của mình như ngày trước.

Có thể bạn quan tâm

Đọc và “chơi” với sách

Đọc và “chơi” với sách

Với chủ đề “Thành thị và nông thôn”, Đêm đọc sách 2026 tại Thành phố Hồ Chí Minh đã thu hút nhiều người yêu văn hóa đọc và văn hóa Pháp đến tham gia.

Một buổi tập đàn tại nhà Chủ nhiệm CLB.

Sắp 70 năm tiếng vĩ cầm làng Then

Năm 2027, làng Then sẽ tròn 70 năm từ ngày tiếng vĩ cầm vang lên và tiếp nối đến bây giờ. Làng thuộc xã Tân Dĩnh, tỉnh Bắc Ninh (trước đây là xã Thái Đào, huyện Lạng Giang, tỉnh Bắc Giang), vốn nổi tiếng là ngôi làng của những người nông dân chơi nhạc… hoàng gia.

Chuyện của một nhà văn yêu màu xanh

Chuyện của một nhà văn yêu màu xanh

Trong tác phẩm văn xuôi thứ năm của mình - “Chuyện cây chuyện đời” (NXB Văn học và Công ty Văn hóa Đông Tây, 2025), nhà văn Trần Thùy Linh vẫn chính bút nghề nghiệp chính chị là một họa sĩ.

Lê Trọng Nghĩa trong một chương trình giao lưu về Tiếng Việt.

Tìm sự giàu đẹp trong từng câu chữ

Ra đời từ năm 2019, trang Tiếng Việt giàu đẹp không chỉ dừng lại ở việc giải thích từ ngữ đơn thuần. Qua từng bài viết, dự án gợi mở một thái độ nghiêm cẩn với Tiếng Việt, coi ngôn ngữ không chỉ là công cụ giao tiếp, mà còn là một phần bản sắc văn hóa dân tộc, củng cố lòng tự hào dân tộc.

Dự án Công viên Thống Nhất tại Khu Di tích quốc gia đặc biệt Đôi bờ Hiền Lương - Bến Hải (Quảng Trị). Ảnh: ANH QUÂN

Vì sự thanh bình và xanh tươi bền vững

Dự án Công viên Thống Nhất tại Khu Di tích quốc gia đặc biệt Đôi bờ Hiền Lương - Bến Hải (Quảng Trị) đang hoàn thiện tôn tạo tổng thể. Mục quan trọng nhất trong dự án là việc tu bổ cầu Hiền Lương bắc qua sông Bến Hải - một “địa chỉ đỏ” là giới tuyến chia cắt đất nước suốt 21 năm (1954-1975).

Các món chè. Ảnh: NAM NGUYỄN

Nhớ sao vị ngọt ngào thơ ấu

Một sáng cuối tuần, tôi ghé khu chợ nhỏ quen thuộc gần nhà. Đang mải miết suy nghĩ mua nguyên vật liệu gì thì tiếng rao lảnh lót “Ai chè đậu đỏ, đậu đen, đậu xanh, thập cẩm không?” của một người phụ nữ quẩy quang gánh trên vai đã làm tôi khựng lại.

Cảnh đón nhận gươm thiêng.

Kể chuyện Vua Lê bên Hồ Gươm

Tọa lạc gần Hồ Gươm huyền sử, nhìn qua mặt hồ sang bên kia là di tích tưởng niệm Vua Lê Thái Tổ với bức tượng vua trên cột cao, nhỏ mà uy nghi, tinh tế, có lẽ vở kịch “Huyền tích Hồ Gươm” trong chùm tác phẩm mới của Nhà hát Kịch Hà Nội thể hiện trách nhiệm các nghệ sĩ được đứng chân trên mảnh đất trung tâm Thủ đô linh thiêng.

Đạo diễn Trần Việt Văn và mẹ - PGS, TS Lê Thị Đức Hạnh.

“Trân trọng khoảnh khắc đời thường với mẹ”

Thử sức lần đầu với vai trò đạo diễn, nhà báo, nhiếp ảnh gia Trần Việt Văn đã ghi dấu ấn bằng hàng loạt giải thưởng uy tín dành cho bộ phim “Mẹ tôi” (My Mother). Bộ phim là lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự trân trọng những khoảnh khắc rất nhỏ, rất đời thường với mẹ, khi mẹ vẫn còn hiện diện trong cuộc đời.

Minh họa: ĐẶNG TIẾN

Người khách đến nhà

Nắng tháng 5 dát vàng mái phố. Ngôi biệt thự số 7 Rue Jean Soler nằm ngay góc giao với Rue Jauréguiberry dường như nổi bật thêm lên bởi mầu sơn vàng. Ông Duot Bertheur (Đuy ô), người chủ của ngôi biệt thự, dậy sớm, đứng trên ban-công tầng 2, để ngắm nắng sớm mai.

“Nhân duyên” của minh triết

“Nhân duyên” của minh triết

Tập thơ “Nhân duyên” của Đại tá, nhà báo Nguyễn Kiên Thái (NXB Hội Nhà văn, năm 2025) với 160 trang, hơn trăm bài thơ hấp dẫn bạn đọc bởi tính minh triết.

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Hạnh.

Kể chuyện Tây Nguyên bằng âm nhạc

Gần nửa thế kỷ âm thầm và bền bỉ, nhạc sĩ Nguyễn Văn Hạnh đã “kể” hàng trăm câu chuyện bằng âm nhạc. Những bản tình ca về con người, văn hóa và bản sắc Tây Nguyên của ông như những dòng suối mát thấm đẫm tâm hồn.

Ngợi ca hình tượng Bác Hồ

Ngợi ca hình tượng Bác Hồ

XB Hội Nhà văn vừa xuất bản tập thơ "Ánh dương còn mãi" của tác giả Văn Diên. Đây là sự tri ân, góp phần lan tỏa cuộc vận động "Học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh".

Điểm nhấn kỷ niệm và chờ xuân

Điểm nhấn kỷ niệm và chờ xuân

Một sự kiện cần điểm lại, bởi liên quan đến những kỷ niệm đi vào trái tim tuổi thơ nhiều thế hệ. Đó là cuối tuần qua, Liên đoàn Xiếc Việt Nam vừa kỷ niệm 70 năm một nghiệp - nghề vất vả (16/1/1956 - 16/1/2026).

"Ai về Bình Định mà coi...". Ảnh: NGUYỄN LINH VINH QUỐC

Để Võ cổ truyền Bình Định thăng hoa

Đề nghị UNESCO ghi danh trong danh sách Di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại là cách hiệu quả để khẳng định, tôn vinh các giá trị của Võ cổ truyền Bình Định cùng với việc vươn ra giao lưu văn hóa võ học với khu vực và thế giới.

Sấu đá - thành bậc thời Lý ở Hoa Lâm Viên đang được lưu giữ tại chùa Phúc Lâm - Đông Anh, Hà Nội. Ảnh: PGS ĐẶNG HỒNG SƠN

Hồi quang của một Hành cung rực rỡ

Hoa Lâm Viên đang dần được đặt vào vị trí của một nguồn lực văn hóa mạnh mẽ, có khả năng tham gia trực tiếp vào quá trình phát triển kinh tế - xã hội và công nghiệp văn hóa Thủ đô.

Nhà khoa học chân chính

Đó là biệt danh lũ chúng tôi đặt cho anh khi mon men lên Thư viện Quốc gia mượn sách. Giữa môi trường tri thức trăm phần trăm, giáo sư, tiến sĩ "đông như quân Nguyên", anh vẫn nổi bật bởi vẻ đắm đuối suy tư những điều cao siêu đến thoát tục.

“Chấm • Chạm” ở Đà Nẵng

“Chấm • Chạm” ở Đà Nẵng

Ngày 17 và 18/1 tại Đà Nẵng, Trường HOPE School và Ban tổ chức chương trình “Chấm • Chạm” sẽ tổ chức cho học sinh chấm màu lên bức tranh chung và thực hiện thao tác chạm đầu ngón tay khi hai người ghép lại, tạo thành hình trái tim.

Ảnh: SONG ANH

Mảnh vườn xưa

Tôi có thói quen khắc số năm sau ngày bà mất lên thanh xà ngang trong nhà vào mùa cây thay lá.

Các bạn trẻ trải nghiệm sáng tạo với lá bồ đề.

Mạnh dạn gây dựng hệ sinh thái di sản giữa phố cổ

Giữa phố cổ Hà Nội, một hoạt động quảng bá sản phẩm văn hóa, tác phẩm nghệ thuật mới xuất hiện tại Trung tâm Văn hóa Nghệ thuật 22 Hàng Buồm. Tại đây, tranh thêu lá bồ đề, gốm, trà và thảo dược truyền thống được trưng bày, kể chuyện và khuyến khích du khách trải nghiệm.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Xóm cầu thang

Cục diện bê-tông hóa đã thiết lập từ cao xuống thấp khi tòa nhà đi vào sử dụng. Cư dân ở đây tuyền ở quê lên, trong ký ức bùn theo chân lên tận giường, “hai xoa, ba đập” khuất mắt trông coi. Họ chỉ mong đoạn tuyệt được với bùn đất để làm người phố ra sáng vào bóng.

“Với Đảng vẹn toàn niềm tin yêu”

“Với Đảng vẹn toàn niềm tin yêu”

Cuộc vận động Sáng tác Ca khúc, Bài Dân ca đặt lời mới và tác phẩm thơ chủ đề “Với Đảng vẹn toàn niềm tin yêu” do Ban Văn học - Nghệ thuật - Âm nhạc (VOV3) - Đài Tiếng nói Việt Nam phát động đã kết thúc. Lễ trao giải vừa diễn ra tại Nhà hát Đài Tiếng nói Việt Nam, số 58 phố Quán Sứ (Hà Nội).

“Truyện Kiều” còn lắm điều hay!

“Truyện Kiều” còn lắm điều hay!

Cuốn “Truyện Kiều” bản Tiên Điền vốn được biết đến từ lâu nhưng có lẽ thật sự chưa mấy ai có được! Chỉ biết đây là bản do cụ Nghè Mai, hậu duệ trực hệ của Nguyễn Du, từng giao cho cụ Phạm Kim Chi và cụ Phạm đã biên tập, cho xuất bản ở Sài Gòn cách nay hơn một thế kỷ với tên Kim Túy tình từ.

Sử thi, trữ tình với trường ca Thạch Xá

Sử thi, trữ tình với trường ca Thạch Xá

Tác phẩm “Trường ca làng Thạch Xá” có 11 chương và chương kết, với 3.534 chữ trong 18 trang. Yếu tố sử thi trong “Trường ca làng Thạch Xá” nhằm ca ngợi những sự kiện, biến cố lớn lao của làng trong lịch sử dựng làng và giữ làng cùng biết bao thăng trầm với giọng điệu trầm hùng, đậm chất sử thi.

Cao Thanh Nam với bức tranh đang sáng tác.

Tranh của trưởng thôn

Ở nông thôn, trưởng thôn hẳn là nông dân, có khi là người thợ và cũng có lúc là chủ thầu xây dựng… Nhưng người làm nghề vẽ tranh thì có lẽ duy nhất là anh Cao Thanh Nam, trưởng thôn Liêm Hóa, xã Trung Hóa cũ, tỉnh Quảng Bình, nay là xã Kim Phú, tỉnh Quảng Trị.

Nếu được triển khai tốt, Nghị định sẽ góp phần thúc đẩy các hình thức sinh hoạt thơ ca trong đời sống văn hóa. Ảnh: QUANG HƯNG

Chờ bước tiến phát triển từ nghị định riêng cho văn học

Ngày 30/12/2025, Chính phủ ban hành Nghị định số 350/2025/NĐ-CP về khuyến khích phát triển văn học. Nghị định đã nhận được sự quan tâm của văn giới, với kỳ vọng hoạt động văn học sẽ có nhiều khởi sắc trong giai đoạn tới. Sau đây là lược ghi ý kiến một số nhà văn, nhà thơ về vấn đề này.