Giải mã uy lực quân sự thời Tây Sơn

Những nghiên cứu gần đây qua lăng kính sử liệu và khoa học đang mở ra cách tiếp cận mới: Sức mạnh Tây Sơn không chỉ đến từ tinh thần và chiến lược mà còn từ trình độ chế tạo, sử dụng hỏa dược vượt trội.

Chuyên gia vũ khí Vũ Đình Thanh có nhiều năm nghiên cứu công nghệ quân sự của người Việt.
Chuyên gia vũ khí Vũ Đình Thanh có nhiều năm nghiên cứu công nghệ quân sự của người Việt.

Ưu thế hỏa lực góp nên chiến thắng “thần tốc”

Chiến thắng Ngọc Hồi - Đống Đa mùa xuân Kỷ Dậu 1789 là một trong những mốc son rực rỡ của lịch sử chống ngoại xâm. Trong khoảng 5 ngày, quân Tây Sơn dưới sự chỉ huy của Hoàng đế Quang Trung đã đánh tan đạo quân nhà Thanh đông đảo, buộc Tổng đốc Lưỡng Quảng Tôn Sĩ Nghị tháo chạy. Trong nhiều thập niên, thắng lợi ấy thường được lý giải bằng yếu tố tinh thần, tốc độ hành quân và sự bất ngờ chiến thuật.

Tuy nhiên, khi đối chiếu chính sử nhà Thanh và sử triều Nguyễn, các nhà nghiên cứu nhận thấy nhiều chi tiết cho thấy vai trò đặc biệt của hỏa lực. Các nguồn tư liệu cùng ghi nhận sự xuất hiện dày đặc của “hỏa tiễn”, “hỏa châu”, “hỏa hổ”, những đám cháy “không thể dập tắt”, binh lính “chốc lát đều chết”, “ngạt mà ngã”, thậm chí có đoạn mô tả lửa cháy trên mặt nước. Đây là những dữ kiện từng được nhắc đến rải rác, nhưng chưa được giải thích đầy đủ bằng ngôn ngữ khoa học.

6 năm qua, kỹ sư Vũ Đình Thanh (Hà Nội), chuyên gia kỹ thuật của một tập đoàn công nghiệp quốc phòng Nga, đã tiến hành nghiên cứu chuyên sâu về vũ khí Đại Việt thời Tây Sơn. Công trình được phản biện bởi các chuyên gia quốc tế và Thượng tướng, Viện sĩ, TSKH quân sự Nguyễn Huy Hiệu. Từ việc đối chiếu sử liệu, khảo sát hiện vật, mô phỏng và thực nghiệm, nhóm nghiên cứu đưa ra nhận định: Quân đội Hoàng đế Quang Trung đã sử dụng hỏa dược có chứa phốt pho, ở dạng nguyên chất hoặc hỗn hợp với nhựa thông và dầu mỏ.

Cách tiếp cận này bổ sung thêm một yếu tố quan trong bên cạnh lòng yêu nước và bản lĩnh quân dân ta: Đó là nền tảng kỹ thuật và khả năng tổ chức sản xuất vũ khí của Đại Việt cuối thế kỷ 18 có thể đã đạt trình độ cao trong khu vực.

122.jpg
Hiện vật súng, hỏa dược Tây Sơn được trưng bày tại Bảo tàng Quang Trung (Gia Lai).

Lời giải cho những trang sử không dễ hiểu

Theo phân tích của kỹ sư Vũ Đình Thanh, nhiều mô tả trong sử sách trở nên hợp lý hơn khi đặt trong bối cảnh sử dụng vũ khí chứa phốt pho - chất có đặc tính tự bốc cháy khi tiếp xúc với không khí, sinh nhiệt lớn, tạo khói độc và làm cạn kiệt ôxy trong không gian kín.

Tại trận Đống Đa - Khương Thượng, nơi Sầm Nghi Đống cố thủ, sử nhà Thanh ghi nhận khoảng 5.000 quân “chốc lát đều chết”, thi thể gần như nguyên vẹn, không có dấu vết giao chiến trực tiếp. Giả thuyết cho rằng quân Tây Sơn đã sử dụng hỏa tiễn phóng từ lưng voi, đầu nổ chứa phốt pho hoặc hỗn hợp phốt pho - nhựa thông - dầu mỏ, tạo đám cháy lớn trong không gian đồn trại kín. Khi phốt pho bốc cháy, ôxy bị tiêu thụ nhanh chóng, gây ngạt hàng loạt và có thể dẫn đến các vụ nổ thứ cấp. Trong điều kiện thế kỷ 18, hiện tượng này rất dễ bị hiểu nhầm là “treo cổ tự sát” hay “chết không rõ nguyên do”.

Ở Ngọc Hồi, sử liệu mô tả quân Thanh bị “hỏa tiễn hỏa châu bắn tới tấp”, buộc phải bỏ đồn chạy ra ngoài. Đáng chú ý, Hoàng đế Quang Trung không cho quân xông thẳng vào đồn ngay từ đầu, mà tạo “biển lửa” làm suy yếu đối phương, rồi mới sử dụng voi chiến và bộ binh đánh dứt điểm. Cách đánh này phù hợp với đặc tính của vũ khí phốt pho, vốn rất nguy hiểm nếu giao chiến cự ly gần trong không gian hẹp.

Vấn đề đặt ra là: Nguồn phốt pho từ đâu? Các nghiên cứu địa chất - lịch sử cho thấy Việt Nam có điều kiện tự nhiên thuận lợi. Phân dơi tích tụ lâu đời trong các hang động, phân chim ở các đảo ngoài khơi như Hoàng Sa, Trường Sa đều giàu hợp chất phốt pho. Người Việt từ rất sớm đã biết khai thác diêm tiêu từ phân dơi để chế tạo thuốc súng. Quy trình chưng cất phốt pho từ chất thải hữu cơ, vốn được phương Tây ghi nhận vào năm 1669 với Hennig Brand, về nguyên lý không quá phức tạp và hoàn toàn có thể được thực hiện ở quy mô thủ công trong điều kiện Đại Việt sở hữu lợi thế vượt trội về sản lượng phốt pho. Ông Thanh khẳng định, diêm tiêu để sản xuất thuốc súng, phốt pho từ phân chim, phân dơi là tài nguyên đặc biệt của Việt Nam thời bấy giờ.

Một chi tiết khác từng gây tranh luận là cảnh quân Thanh chết hàng loạt trên sông Hồng được sử sách miêu tả, khiến “nước không chảy được”. Theo hướng tiếp cận mới, khi bị tấn công bằng hỏa dược nhẹ hơn nước, có thể cháy trên mặt sông, binh lính nhảy xuống nước không những không thoát mà còn bị ngạt do ôxy bị tiêu thụ trên diện rộng. Cách lý giải này phù hợp với mô tả “tượng trận đốt cháy” trong sử Thanh và việc cầu phao bị lửa thiêu hủy.

Sử triều Nguyễn từng chép việc quân Tây Sơn “dùng dầu mỏ trộn nhựa thông chế hỏa dược cháy lâu, không thể dập tắt”. Khi đặt cạnh các mô tả “trong ống tống nhựa thông ra, trúng đâu bốc cháy đó”, vai trò của phốt pho như chất kích hoạt tự cháy trở nên rõ ràng hơn. Kỹ sư Vũ Đình Thanh cho biết đã mô phỏng, phục dựng loại hỏa dược này và đăng ký sáng chế với ứng dụng trong công nghiệp hiện đại.

Những nghiên cứu mới về hỏa lực Tây Sơn không nhằm “thần thoại hóa” lịch sử, mà góp phần trả lại cho quá khứ sự phức tạp và chiều sâu vốn có. Chiến thắng mùa xuân 1789 không phải là kết quả của may mắn hay sự chủ quan của đối phương, mà là một chiến dịch được chuẩn bị kỹ lưỡng cả về chiến thuật lẫn công nghệ quân sự. Nhiều câu hỏi vẫn cần tiếp tục được khảo chứng bằng khảo cổ học, vật liệu học và đối chiếu sử liệu quốc tế. Nhưng chính từ những giả thuyết có căn cứ ấy, lịch sử không còn là câu chuyện khép kín, mà trở thành không gian mở để thế hệ sau nhận diện đầy đủ hơn trí tuệ, bản lĩnh và năng lực sáng tạo của tiền nhân trong những thời khắc quyết định của dân tộc.

Có thể bạn quan tâm

“Với Đảng vẹn toàn niềm tin yêu”

“Với Đảng vẹn toàn niềm tin yêu”

Cuộc vận động Sáng tác Ca khúc, Bài Dân ca đặt lời mới và tác phẩm thơ chủ đề “Với Đảng vẹn toàn niềm tin yêu” do Ban Văn học - Nghệ thuật - Âm nhạc (VOV3) - Đài Tiếng nói Việt Nam phát động đã kết thúc. Lễ trao giải vừa diễn ra tại Nhà hát Đài Tiếng nói Việt Nam, số 58 phố Quán Sứ (Hà Nội).

“Truyện Kiều” còn lắm điều hay!

“Truyện Kiều” còn lắm điều hay!

Cuốn “Truyện Kiều” bản Tiên Điền vốn được biết đến từ lâu nhưng có lẽ thật sự chưa mấy ai có được! Chỉ biết đây là bản do cụ Nghè Mai, hậu duệ trực hệ của Nguyễn Du, từng giao cho cụ Phạm Kim Chi và cụ Phạm đã biên tập, cho xuất bản ở Sài Gòn cách nay hơn một thế kỷ với tên Kim Túy tình từ.

Sử thi, trữ tình với trường ca Thạch Xá

Sử thi, trữ tình với trường ca Thạch Xá

Tác phẩm “Trường ca làng Thạch Xá” có 11 chương và chương kết, với 3.534 chữ trong 18 trang. Yếu tố sử thi trong “Trường ca làng Thạch Xá” nhằm ca ngợi những sự kiện, biến cố lớn lao của làng trong lịch sử dựng làng và giữ làng cùng biết bao thăng trầm với giọng điệu trầm hùng, đậm chất sử thi.

Cao Thanh Nam với bức tranh đang sáng tác.

Tranh của trưởng thôn

Ở nông thôn, trưởng thôn hẳn là nông dân, có khi là người thợ và cũng có lúc là chủ thầu xây dựng… Nhưng người làm nghề vẽ tranh thì có lẽ duy nhất là anh Cao Thanh Nam, trưởng thôn Liêm Hóa, xã Trung Hóa cũ, tỉnh Quảng Bình, nay là xã Kim Phú, tỉnh Quảng Trị.

Nếu được triển khai tốt, Nghị định sẽ góp phần thúc đẩy các hình thức sinh hoạt thơ ca trong đời sống văn hóa. Ảnh: QUANG HƯNG

Chờ bước tiến phát triển từ nghị định riêng cho văn học

Ngày 30/12/2025, Chính phủ ban hành Nghị định số 350/2025/NĐ-CP về khuyến khích phát triển văn học. Nghị định đã nhận được sự quan tâm của văn giới, với kỳ vọng hoạt động văn học sẽ có nhiều khởi sắc trong giai đoạn tới. Sau đây là lược ghi ý kiến một số nhà văn, nhà thơ về vấn đề này.

Ảnh: ANH QUÂN

Lễ hội nơi nơi

Trong những ngày chính đông đầu xuân, tuy những cơn lạnh lẽo đang tràn về khắp miền bắc, nhiệt độ ngày đêm chênh nhau lên đến trên dưới 10 độ C; thì điều để lòng người ấm áp, có lẽ lại là các hoạt động lễ hội đang đồng thời diễn ra ở nơi nơi.

Ở Mường Nhé xa xôi cuối trời Tây Bắc chỉ cách đây chưa đầy 2 thập kỷ, con đường đất bằng phẳng thế này đã là mơ ước.

Người chờ trên đỉnh dốc

Đường sá lên cực tây Tổ quốc những ngày còn đang mở rộng và dần hoàn thiện thật sự là thử thách với bất kỳ một tay giang hồ ưa xê dịch nào. Và cái cuộc gặp mặt ăn Tết của Khụ Sự Trà với đồng bào Hà Nhì năm 2013 thật sự là cuộc gặp của nhiều kẻ yêu con người và thiên nhiên mạn ngược.

Mùi ký ức lan tiêu đã chín

Mùi ký ức lan tiêu đã chín

Có những buổi sáng, vừa mở cửa sổ, tôi chợt thấy thoang thoảng một làn hương dịu ngọt như mùi chuối chín. Hóa ra, cây lan tiêu nhà hàng xóm đã vào mùa. Mùi hương ấy không gắt gỏng, chẳng nồng nàn, chỉ như một hơi thở lướt qua.

Thiết kế mỗi khu vực quanh Hồ Hoàn Kiếm đều cần được tính trong mối tương quan với các không gian khác. Ảnh: TÚ NHI

45 ngày có viết tiếp câu chuyện Hồ Hoàn Kiếm?

Công tác giải phóng mặt bằng để thực hiện dự án Quảng trường - công viên phía Đông Hồ Hoàn Kiếm đã tiến hành hơn 9 tháng nay. Trong khi ý tưởng thiết kế cảnh quan cụ thể cho khu vực này cũng như Quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục chưa có. Đây là áp lực lớn không chỉ cho UBND phường Hoàn Kiếm mà còn với Thành phố Hà Nội…

"Running Man" lên màn ảnh rộng

"Running Man" lên màn ảnh rộng

Sau hành trình trở lại đầy sôi động, “Running Man Việt Nam” mùa 3 - Chơi là chạy” sẽ ra mắt phiên bản điện ảnh chiếu rạp, đánh dấu lần đầu một chương trình truyền hình thực tế Việt Nam được phát hành dưới hình thức phim điện ảnh.

Dịch giả Bùi Văn Nam Sơn tại sự kiện với chủ đề "Hiện sinh trong đời sống hiện đại".

Học triết để sống đẹp

Vừa qua, dịch giả Bùi Văn Nam Sơn đã cùng các cộng sự mở Trường Đông Triết học với chủ đề: “Hiện sinh trong đời sống hiện đại” - một khóa học ngắn dành cho tất cả những ai yêu mến muốn tìm hiểu về triết học.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Ngựa hồng qua dốc mây

Ngày trước tôi đã lỡ cuộc đi bộ với Sương lên đỉnh núi, giờ là lúc tôi hoàn thành việc này, cũng để có cái nói với Sương lúc gặp lại.

Nhạc sĩ Trần Lệ Giang.

Âm nhạc là lời tri ân gửi về quê hương, nguồn cội

Như một sự trả nợ cho nỗi nhớ quê hương riêng mang, vài năm trở lại đây, nữ nhạc sĩ Trần Lệ Giang thường phát hành album nhạc mới vào những ngày đầu năm mới. Những ca khúc gửi gắm cả tâm hồn và trái tim người nghệ sĩ, mong mọi điều an lành đến với muôn nhà.

Rực rỡ, ấm áp chào xuân

Rực rỡ, ấm áp chào xuân

Khắp miền bắc, tuy vào những ngày lạnh nhất kèm gió từ đầu mùa đông đến nay, nhưng cùng với những ngày nghỉ đầu năm mới Dương lịch, các lễ hội diễn ra cùng nhiều hoạt động văn hóa song hành với du lịch cũng làm du khách khắp nơi… ấm áp hẳn lên.

Văn hóa, nghệ thuật góp mặt ngày càng nhiều hơn vào các hoạt động, sự kiện chính trị, xã hội, kỷ niệm. Ảnh: QUANG HƯNG

2025, những điểm sáng rực rỡ

2025 là năm đầu tiên đất nước vận hành mô hình 34 tỉnh, thành phố, tổ chức chính quyền địa phương hai cấp, tạo không gian phát triển mới cho các ngành sáng tạo ở cả đô thị lẫn vùng nông thôn.

Một số hoạt động hợp tác sáng tác giữa văn nghệ sĩ và quân đội đạt được hiệu quả nhất định. Ảnh: DƯƠNG XUÂN

Định vị trong dòng chảy đương đại

Nhìn lại đời sống văn học Việt Nam năm 2025, có thể thấy đây là một năm “được mùa” thơ. Không phải theo nghĩa bề nổi của sự sôi động hình thức, mà theo nghĩa sâu hơn: Thơ xuất hiện với mật độ dày đặc của suy tư, tự vấn và ý thức định vị lại chính mình trong thế giới đương đại.

Con đường mòn biên giới

Con đường nhỏ bắt đầu bằng một ngã rẽ men theo vườn nhà dân. Một người đàn ông ngồi ngay ngắn bên lối đi, thu của mỗi người qua lại vài đồng lẻ. Nếu không có chỉ dẫn, chẳng ai biết đến con đường này. Dốc mỗi lúc một gắt. Dòng người ngược chiều lặng lẽ đi xuống, lưng oằn gánh hàng, mồ hôi đổ thành vệt trên gò má lạnh.

Ảnh: SONG ANH

Trở lạnh

Tôi nhớ những ngày trời trở lạnh. Gió mùa ập đến như đánh úp, mới buổi sáng còn nắng oi nắng ả mà giữa buổi gió đã lục lọi khắp ngóc ngách trong vườn.

Tác phẩm "Đi chợ", 2018 (120 x 90 cm). Tranh của họa sĩ Nguyễn Thị Quế

“Sơn mài song Xuất” 2025 và 2026

Tại Thủ đô, cùng lúc song song hai triển lãm sơn mài đặc biệt của hai tác giả của hai thế hệ, với truyền thống sâu đậm bên cạnh sự cách tân bừng sáng.

Nhà thơ, nhà báo Trương Xuân Thiên đọc thơ tại lễ trao giải "Thơ ca và nguồn cội".

Dựa vào cội nguồn để đối mặt cô đơn...

Muốn khai mở lại những "mã gen văn hóa" để chúng đối thoại với con người hiện đại. Đối mặt với những vấn đề của thời đại như sự cô đơn, mất kết nối, khủng hoảng niềm tin, có lẽ chúng ta cần quay về lắng nghe những tiếng nói từ cội nguồn.

Minh họa: ĐẶNG TIẾN

Giấc mơ

Đêm. Thành phố đã ngủ. Thư mơ thấy mình trôi giữa đại dương loa lóa. Giữa vùng nước sâu, buốt lạnh, cô gặp cá voi khổng lồ lững lờ bơi tới. “Ta đã qua hai trăm mùa đông. Ngươi thì muốn sống bao lâu?”, câu hỏi vang vang trong nước. Thư chẳng biết làm gì ngoài mỉm cười. Mà nụ cười chưa kịp tỏa ra cũng đã ngập đầy nước.

Lời thì thầm sau bão giông

Lời thì thầm sau bão giông

“Có một lòng phố ở trong lòng mình” (NXB Văn học) là cuốn tản văn mới nhất của tác giả Lê Hoài Việt. Câu chữ của Việt trong những bài viết ngắn đầy tính tự sự, tâm tình.

Tranh trong tập thơ "Sen".

Gần 80, “yêu như lửa đỏ”

Tuổi 78, nhà thơ Thế Hùng ra tập thơ “Sen” (NXB Mỹ thuật), chỉ để nói chuyện… yêu. Cuộc ra mắt diễn ra tại Hội Liên hiệp Văn học nghệ thuật Hà Nội, 19 Hàng Buồm, sáng 29/12 giữa nhiều bạn văn nghệ sĩ thân mến ông.

Tết miền Tây. Ảnh: ANH QUÂN

Mùa đặc sắc khắp ba miền

Trong những ngày cuối tuần qua, một loạt sự kiện đáng chú ý cùng diễn ra và sẽ lần lượt diễn ra một cách đặc sắc ở khắp ba miền.

Dịch giả Đoàn Tử Huyến. Hí họa của Nhâm Văn Hán

Từ màu sắc tuổi thơ đến nét vẽ hí họa

Có những con người bước vào nghệ thuật bằng con đường chính quy, được đào tạo bài bản, có thầy có lớp. Nhưng cũng có những người đến với nghệ thuật bằng sự tình cờ, bằng niềm đam mê âm ỉ từ thuở nhỏ, rồi tự mình mày mò, thử nghiệm, tự mình bước đi trên con đường sáng tạo. Trong số đó điển hình có họa sĩ hí họa Nhâm Văn Hán…

Biếm họa nhân vật của họa sĩ Dũng Choai.

Nhà báo “chân quê”

Phòng làm việc của anh ở trong cùng hành lang tầng ba cơ quan mặt trận tỉnh Nam Định cũ. Trên lan-can trước cửa, phía dưới tấm biển văn phòng đại diện đã bạc mầu vì nắng mưa, là chậu hoa nho nhỏ và một cái xô đựng… điếu cày.