Đúng giờ...

Chuyện hàng chục phụ huynh đến dự họp đầu năm tại một trường THPT ở TP Hồ Chí Minh nhưng phải đứng ngoài cổng vì đến muộn gần một tiếng lại gợi nghĩ về một việc rất đỗi thường ngày: Đúng giờ, và rộng hơn là cách ứng xử với thời gian của người khác.

Theo thông tin được chia sẻ, cuộc họp bắt đầu lúc 7 giờ, phần đầu do hiệu trưởng chủ trì, từ 8 giờ phụ huynh mới lên lớp họp với giáo viên chủ nhiệm. Giấy mời đã ghi rõ thời gian và đề nghị phụ huynh tham dự đúng giờ. Khoảng 7 giờ 55, khi phần họp chung kết thúc, nhà trường đóng cổng. Một số phụ huynh đến sau đó không được vào.

Hiệu trưởng cho rằng không thể vì số ít đi muộn mà làm ảnh hưởng đến sự nghiêm túc, nền nếp của hơn 2.000 người đã có mặt đúng giờ.

Câu chuyện trên có thể còn nhiều cách nhìn, nhưng có một điều khá rõ: Đi họp đúng giờ là phép lịch sự tối thiểu đối với người tổ chức và những người cùng tham dự.

Một tiếng không phải vài ba phút. Một cuộc họp bắt đầu lúc 7 giờ mà gần 8 giờ mới đến thì người đi muộn đã bỏ qua phần lớn nội dung, đồng thời có thể làm gián đoạn sự tập trung của những người đã có mặt. Nếu có lý do bất khả kháng, việc báo trước để được hỗ trợ là chuyện khác. Còn đi muộn như một thói quen, một sự cố tình thì khó có thể xem là chuyện nhỏ.

Đúng giờ, xét cho cùng, là tác phong của một người và cũng là cách người ấy tôn trọng thời gian của người khác.

Trong đời sống, những chuyện như vậy không hiếm. Có những cuộc họp ghi rõ 8 giờ nhưng 8 giờ 15 phút, thậm chí 8 giờ 30 phút vẫn còn người lục tục đến. Cửa phòng họp vừa đóng, lại có người mở ra bước vào, làm phân tâm, giảm sự nghiêm túc cần thiết. Có những cuộc hẹn, người đến trước ngồi đợi người đến sau như thể đó là phần việc đương nhiên của người đến trước. Những tấm thiệp cưới ghi rõ giờ đón khách, giờ làm lễ, nhưng không ít người vẫn giữ thói quen “đến muộn một chút cũng chẳng sao”.

Một người có thể nghĩ rằng mình chỉ muộn vài phút. Nhưng khi nhiều người cùng nghĩ như vậy, thời gian của cả tập thể bị kéo theo.

Cũng như chuyện xếp hàng. Một người chen lên trước có thể chỉ mất của người khác vài phút. Nhưng nếu ai cũng nghĩ mình có lý do để được ưu tiên, hàng người sẽ không còn là hàng người nữa. Xếp hàng, cũng như đúng giờ, là một cách thừa nhận rằng mình không phải người duy nhất có việc phải làm, không phải người duy nhất đang vội và người bên cạnh cũng có quyền được tôn trọng như mình.

Những điều ấy tưởng đơn giản nhưng lại là những kỹ năng ứng xử cần được rèn từ nhỏ. Một đứa trẻ được dạy chuẩn bị đồ dùng để không đi học muộn, được nhắc đứng vào hàng, chờ đến lượt, giữ lời hẹn… sẽ dần hình thành ý thức về kỷ luật và cộng đồng.

Nhưng trẻ con học nhiều nhất từ những gì người lớn làm. Cha mẹ có thể dặn con phải đúng giờ, phải xếp hàng, phải tôn trọng người khác, nhưng nếu chính mình thường xuyên đi muộn, chen hàng hay để người khác chờ đợi rồi coi đó là chuyện bình thường, bài học mà đứa trẻ nhận được sẽ không nằm ở lời nói.

Người lớn cũng là tấm gương của người trẻ theo cách ấy. Một xã hội chuyên nghiệp cần bắt đầu từ những việc rất nhỏ: Đến đúng giờ một cuộc họp, có mặt đúng giờ một cuộc hẹn, đứng đúng thứ tự trong một hàng người, thực hiện đúng điều mình đã cam kết.

Có lẽ vì thế, câu chuyện phụ huynh đến muộn và cổng trường đóng lại đáng để mỗi người nhìn lại cách mình ứng xử trong những điều tưởng như nhỏ bé. Kỷ luật không phải những nguyên tắc xa xôi. Nó hiện diện trong cách ta sử dụng thời gian của mình và tôn trọng thời gian của người khác.

Có thể bạn quan tâm

Đừng dung túng việc chiếm dụng vỉa hè ngắn hạn

Chẳng đợi đến tháng Tám âm lịch, mà ngay từ trước cả tháng, hàng loạt quầy bán bánh Trung thu đã dựng lên trên nhiều vỉa hè. Chả cứ khu vực trung tâm, ở các địa bàn ngoại vi giờ cũng “nhan nhản” rồi, miễn là vỉa hè rộng một chút. Nhưng dù có rộng đến mấy thì đóng cọc, dựng khung, quây bạt, chăng dây, bày thêm vài mô hình bánh trái lấp lánh nữa thì đã chiếm mất phần lớn vỉa hè rồi. Người đi bộ lấy chỗ đâu? - Lại phải đi xuống đường hoặc luồn lách vất vả giữa những hàng bánh nướng, bánh dẻo.

Nguy cơ mất những không gian làng giàu giá trị

Suy ngẫm này xuất hiện khi chúng tôi đi qua nhiều làng quê hoặc vẫn là “làng nguyên” ở nông thôn hoặc đã “phường hóa” những năm qua nhưng trong tâm thức, tình cảm người dân sở tại vẫn coi đó là làng. Thí dụ như làng cốm Vòng, làng hoa Tây Tựu… trong phố Hà Nội. Với cả hai “kiểu” địa bàn cơ sở này, tình trạng thu hẹp, suy giảm và nguy cơ mất mát các không gian giàu giá trị về nhiều mặt đã hiện hữu.

Bàn ghế sao không “lớn” cùng học sinh?

Nhiều phụ huynh vừa đi họp cho con năm nay lên lớp trên, được biết tin: Năm học này, dù trường đã sáp nhập, các con vẫn được học tại phòng học cũ. Phòng học này với các vật dụng từ điều hòa, bàn ghế, tivi… đã gắn bó với nhiều em từ hồi lớp 1. Tin vui như cô giáo nói, nhưng ngẫm lại thấy hơi băn khoăn: Bốn năm trôi qua, bàn ghế cũ đi, có cái sứt góc, có cái phải gia cố, nhưng kích thước vẫn vậy, trong khi những đứa trẻ ngồi trên đó đang ở “tuổi ăn tuổi lớn”.

Khi người giám sát trở thành người vi phạm

Có một nghịch lý đáng suy ngẫm trong công tác quản lý nhà nước: Người được giao nhiệm vụ kiểm tra, giám sát, bảo đảm sự tuân thủ pháp luật đôi khi lại trở thành người vi phạm chính những quy định mà mình có trách nhiệm bảo vệ. Khi đó, điều bị tổn thương không chỉ là kỷ cương mà còn là niềm tin của xã hội.

Đừng đợi đến già mới lên kế hoạch

Buổi sáng, quán cà-phê đầu ngõ đông khách hơn thường lệ. Hai người đàn ông trung niên vừa nhấp cà-phê vừa đọc tin tức trên điện thoại. Một người bật cười, chìa màn hình sang bạn:

Nguy hiểm cận kề đường sắt!

Phố Phùng Hưng (Hà Nội) vào tối, một lúc nào đó bỗng đông lạ thường! Đó là khi tàu hỏa chạy qua tuyến đường sắt dọc theo đường phố. Hàng loạt quán cà-phê nối dọc bên đường sắt đông chật khách ghi hình, chụp ảnh. Đối diện các cửa hàng, cả loạt ghế nhựa cũng được bày dựa vào lan can đường sắt, rất sát khi tàu chạy qua.

Khi sách đi tìm người đọc

Thị trường sách đã thay đổi rất nhanh. Chỉ với vài cú chạm trên điện thoại, người đọc có thể đặt mua gần như bất cứ cuốn sách nào. Mạng xã hội, sàn thương mại điện tử, các phiên livestream tạo ra một thói quen mua sắm mới. Không ít hiệu sách truyền thống phải đóng cửa. Ngay cả những không gian từng được xem là điểm hẹn của người yêu sách như đường sách hay phố sách cũng đứng trước áp lực phải đổi mới để giữ chân độc giả.

Nghĩ gì khi trẻ tin vào búp bê Kumanthong?

Câu chuyện các cháu học sinh mua búp bê Kumanthong về chơi, coi nó như một thế lực siêu nhiên có quyền năng thần bí để "chăm sóc", đặt niềm tin quá mức vào đó không còn là điều hiếm gặp. Tin vào những lời quảng cáo trên mạng rồi gán cho búp bê những ý nghĩa tâm linh như có thể giao tiếp, mang lại may mắn cho người sở hữu là hiện tượng đang xuất hiện ở không ít trẻ mới lớn.

Đối phó mạng lưới sông bẩn

Một số dòng sông trên địa bàn Thủ đô đang được chú ý hơn khi công bố những dự định lớn về xử lý ô nhiễm, chỉnh trang cảnh quan, trường hợp mới nhất là sông Nhuệ, con sông vốn đã nhiễm bẩn từ lâu.

Không để lãng đi chuyện căn hộ cũ

Vào nhiều khu căn hộ cũ ở Hà Nội bây giờ, cả trong trung tâm nội đô và nhiều địa bàn bên ngoài tính theo các đường vành đai, càng thấy lo về mức độ xuống cấp, chắc đã phải dùng đến chữ “trầm trọng”, “tiềm ẩn nguy cơ rồi”.

“Thuận thiên” để bền vững

Bão đầu mùa sớm gây tác động lên một số địa bàn khu vực ven biển, miền núi và sâu trong đất liền, có hiện tượng sạt lở, nước suối dâng cao, chảy xiết, nước sông lớn dâng lên... Nhìn lại, một số trận mưa trong và sau đợt nắng gắt vừa qua, cũng đã gây ngập ở một số địa bàn gồm cả vùng cao và đô thị dưới đồng bằng… Đây là những tín hiệu cảnh báo đầu tiên phát đi từ mùa mưa bão 2026, sau nhiều năm thiên tai diễn biến bất thường.

Trong cực đoan lại ước cân bằng

Thời tiết cực đoan không thể khiến người ta thôi quan tâm đến những đề tài quen thuộc. Đó là làm sao cho đỡ nhọc hơn trong nắng gay gắt, không khí oi bức liên tục, kéo dài. Đặc biệt là khi các hoạt động không thể dừng được lại xúc tác thêm vào sự gay gắt ấy. Đó là việc xây dựng, giải phóng mặt bằng gây bụi bặm. Là việc làm cầu đường phải chặt mất nhiều cây bóng mát. Là nóng thế chứ nóng nữa thì xe cộ vẫn phải lao ra đường mưu sinh với bao nhiêu là khói thải…

Sao cho tái định cư đến nơi đến chốn

Những ngày này, khu tái định cư tại xã Thư Lâm (Hà Nội) dành cho người dân phường Hồng Hà (Hà Nội) chịu ảnh hưởng từ dự án xây dựng cầu Trần Hưng Đạo, cầu Tứ Liên được chú ý nhiều hơn. Bên các lô đất đã chia cùng phần vỉa hè và các đoạn đường nhựa nội khu đã làm xong, có một, hai ngôi nhà đang xây dựng.

Đi tìm... sạp báo

Người đàn ông ngoài 70 tuổi dựng xe trước số 30 phố Quang Trung (Hà Nội) rồi hỏi mua mấy tờ báo số cuối tuần có đăng bài viết về mình để đọc và tặng bạn bè. Trên bức tường phía trước quán nước treo dăm tờ báo khổ lớn, dưới mặt bàn là mấy cuốn tạp chí đặt cạnh ấm trà và những chiếc ghế nhựa dành cho khách.

Cùng người dân song hành với đổi mới

Làm tốt việc bồi thường, hỗ trợ tái định cư; xây dựng trước các khu tái định cư và đặc biệt phải bảo đảm đồng bộ, có hạ tầng, có dịch vụ, có điều kiện sinh kế…; bảo đảm quyền và lợi ích hợp pháp, chính đáng của người dân. Có như vậy thì mới có thể tạo được sự đồng thuận của người dân…