Khơi dậy sức mạnh văn hóa

Cần bước đi mới cho bảo tàng ở Thừa Thiên Huế

Thừa Thiên Huế sở hữu nhiều bảo tàng giá trị, đặc trưng vào hàng bậc nhất cả nước. Đây là nguồn lực rất tốt của một tỉnh luôn hướng về di sản, bảo tồn, phát huy văn hóa. Đặt trong bối cảnh Huế phấn đấu trở thành thành phố trực thuộc trung ương, dựa vào nền tảng văn hóa di sản, việc đầu tư hệ thống bảo tàng bài bản, chuyên nghiệp, là rất cần thiết.
Bảo tàng lịch sử Thừa Thiên Huế.
Bảo tàng lịch sử Thừa Thiên Huế.

1/Các bảo tàng công lập có thể kể đến như: Bảo tàng Cổ vật Cung đình Huế, Bảo tàng Hồ Chí Minh, Bảo tàng Lịch sử Thừa Thiên Huế, Bảo tàng Mỹ thuật Huế, Bảo tàng Văn hóa Huế, Bảo tàng Thiên nhiên duyên hải Miền Trung… Một số bảo tàng ngoài công lập được xây dựng và đi vào hoạt động hiệu quả như: Bảo tàng Đại tướng Nguyễn Chí Thanh, Bảo tàng Đồ sứ ký kiểu thời Nguyễn, Bảo tàng Gốm cổ sông Hương, Bảo tàng Mỹ thuật Cecile Le Pham, Không gian Lưu niệm Lê Bá Đảng…

Hiện các bảo tàng của tỉnh có số lượng hiện vật, tư liệu hết sức đồ sộ, phong phú, độc đáo và giàu bản sắc. Nhìn lại, vùng đất Huế là nơi tiên phong của lịch sử ngành bảo tàng cả nước với Bảo tàng Khải Định (Musée Khải Định) một thời hoàng kim, thành lập năm 1923 (tiền thân Bảo tàng Cổ vật Cung đình Huế), tính đến nay vừa tròn 100 năm.

Tuy nhiên, về quy mô, cơ sở hạ tầng, tính hiệu quả…, một điều mà các nhà quản lý, các nhà chuyên môn bàn luận nhiều, đó là không gian các bảo tàng trưng bày trên địa bàn Thừa Thiên Huế lại chưa đáp ứng công năng và nhu cầu của lĩnh vực đặc thù này. Cái thiếu của các bảo tàng ở đây là cơ sở hạ tầng còn hạn chế, chưa đồng bộ, còn lúng túng trong việc bố trí, di dời một số bảo tàng sang địa điểm mới dẫn đến tình trạng nhiều bảo tàng quan trọng vẫn chưa có “nơi thường trú” tương xứng. Ngoài Bảo tàng Hồ Chí Minh có trụ sở và công năng trưng bày bài bản thì hầu hết các bảo tàng khác phải “ăn nhờ ở đậu”, hoặc chưa có không gian trưng bày. Như Bảo tàng Cổ vật cung đình Huế phải “tạm trú” ở điện Long An, Bảo tàng Lịch sử tỉnh thì “ở đậu” Quốc Tử Giám, Bảo tàng Mỹ thuật Huế thì chưa có không gian trưng bày cho tác phẩm mỹ thuật…

2/Nghị quyết 54-NQ/TW của Bộ Chính trị đã chỉ rõ định hướng: “Thừa Thiên Huế trở thành thành phố trực thuộc Trung ương trên nền tảng bảo tồn, phát huy giá trị di sản cố đô và bản sắc văn hóa Huế, với đặc trưng văn hóa, di sản, sinh thái, cảnh quan, thân thiện môi trường và thông minh”. Như vậy, một trong những tiêu chí khác biệt và đặc thù của xứ Huế chính là di sản, là bản sắc văn hóa. Với chức năng và nhiệm vụ của mình, các bảo tàng có thể xem là nơi lưu giữ, trưng dẫn trực quan nhất tổng quan diện mạo di sản và văn hóa Huế. Có thể nói, các bảo tàng là bản căn cước văn hóa - lịch sử cô đọng nhất khi nhắc đến Huế, đặt chân đến Huế.

Trên thế giới, để hiểu biết sâu sắc nhất, tổng quan nhất khi đến một quốc gia, một địa phương, rất cần ghé thăm bảo tàng, đó là nơi chỉ dẫn đầu tiên khi khám phá một vùng đất mới. Với vai trò là một “địa chỉ có tính chất CV - lý lịch” của một vùng đất, việc đầu tư bài bản về cơ sở hạ tầng, trang thiết bị vật chất, hệ thống hiện vật, tư liệu… của hệ thống bảo tàng một cách khoa học và chuyên nghiệp chính là sự giới thiệu, mở đầu cho văn hóa - lịch sử xứ Huế. Các đối tác, du khách khi đến Huế sẽ có một cái nhìn bao quát về vùng đất con người Thừa Thiên Huế với bề dày lịch sử, sự phong phú về di sản văn hóa đầy hấp dẫn và cuốn hút. Trên hết, các bảo tàng được đầu tư chỉn chu, hoạt động hiệu quả góp phần quảng bá hình ảnh xứ Huế, con người Huế, di sản Huế.

Đơn cử, Bảo tàng Cổ vật cung đình Huế hiện có hơn 9.000 hiện vật, với gần 20 sưu tập, một khối lượng hiện vật khổng lồ cũng như vô cùng giá trị và có thể nói là mang bản sắc riêng của Huế. Trong các chức năng của bảo tàng, chức năng sưu tầm, kiểm kê, bảo quản và trưng bày các sưu tập hiện vật và chức năng tổ chức phát huy giá trị di sản văn hóa phục vụ xã hội hiện tại được Bảo tàng Cổ vật cung đình Huế làm rất tốt. Đây có thể xem là bảo tàng độc đáo, kiểu mẫu của Huế. Tuy nhiên, như trên đã nói khu vực ở điện Long An không gian còn nhỏ hẹp, chưa phát huy hết công năng của bảo tàng hiện có, nhất là sự phong phú, đa dạng của khối lượng hiện vật, đặc biệt là các cổ vật có một không hai, hết sức quý giá. Nhiều ý kiến ủng hộ Bảo tàng này sớm trở thành bảo tàng quốc gia. Thứ nhất, Bảo tàng Cổ vật cung đình Huế là bảo tàng được thành lập sớm nhất ở Huế và là nơi trưng bày nhiều hiện vật từ thời nhà Nguyễn và một số hiện vật văn hóa Champa, đây là điểm đặc biệt, có tính đại diện cho một thời kỳ lịch sử của dân tộc Việt Nam. Thứ nữa, các cổ vật tại bảo tàng có giá trị cao, vô cùng quý hiếm, độc đáo, nhiều hiện vật xếp vào hạng quốc bảo. Thiết nghĩ, việc tập trung đầu tư, nâng cấp cho Bảo tàng Cổ vật cung đình Huế là hết sức cần thiết!

3/Bên cạnh đầu tư không gian cho bảo tàng, việc quan trọng khác đó là nhân lực cho bảo tàng. Yếu tố con người là cũng là một yếu tố quan trọng. Với số lượng các bảo tàng tỉnh hiện có và số lượng nhân lực hiện tại cơ bản đáp ứng được việc phát huy các chức năng và nhiệm vụ của bảo tàng. Tuy nhiên, để có bước phát triển lâu dài, tỉnh cần chú trọng đến nguồn nhân lực chất lượng, đáp ứng yêu cầu ngày càng cao của xã hội, đáp ứng được yêu cầu đổi mới, hội nhập quốc tế. Trong đó, cần chú trọng nâng cao trình độ ngoại ngữ, khả năng cập nhật sự phát triển của khoa học bảo tàng, tiệm cận với các tiêu chuẩn quốc tế. Bảo tàng tại tỉnh Thừa Thiên Huế nói riêng và nhiều bảo tàng trong cả nước cần đầu tư nhất chính là các chuyên gia nghiên cứu sâu về lĩnh vực bảo tàng học, các ngành liên quan khác như sử học, nhân học, văn hóa học, nghệ thuật học… đặc biệt là các chuyên gia thẩm định, phục chế hiện vật… Bên cạnh đó, việc phát triển đội ngũ chuyên môn trong thiết kế trưng bày, đồ họa, công tác truyền thông quảng bá cũng cần được nâng cấp.

Vấn đề tồn tại của các bảo tàng công lập trên địa bàn tỉnh theo ý kiến của giới chuyên môn là sự dàn trải, ôm đồm quá nhiều thứ, quá nhiều vấn đề. Thừa Thiên Huế thành lập nhiều bảo tàng với những lĩnh vực, phạm vi hoạt động, chức năng, nhiệm vụ khác nhau là điều rất tốt, rất đáng quý. Tuy nhiên, cần có quy hoạch và chiến lược rõ ràng, tập trung đầu tư vào những loại hình bảo tàng quan trọng, thiết yếu, là đại diện cho bộ mặt văn hóa, là căn cước của dòng chảy lịch sử, văn hóa Huế, gắn với di sản, vùng đất, con người xứ Huế. Huế trước hết tập trung vào đầu tư một bảo tàng thật tốt (ở đây là Bảo tàng Lịch sử tỉnh), thật chất lượng về quy mô, cơ sở hạ tầng bảo đảm về không gian trưng bày, hình hài kiến trúc, hệ thống hiện vật, các bộ sưu tập đồ sộ, ứng dụng khoa học-công nghệ bảo tàng, đội ngũ nhân lực chất lượng cao, đưa vào khai thác càng sớm càng tốt rồi tính đến chuyện phát triển, hoàn thiện các bảo tàng khác.

Về cách thức, kịch bản, hoạt động trưng bày có thể nói là một vấn đề quan trọng của một bảo tàng. Tùy theo tính chất, nội dung của từng bảo tàng mà có kịch bản trưng bày phù hợp, tương xứng. Trưng bày bảo tàng là vấn đề cốt lõi, tạo nên sự sống động, hấp dẫn, thu hút được công chúng đến với bảo tàng chính là nhờ công tác này. Ngược lại, trưng bày không hiệu quả dễ dẫn đến kết quả xã hội không mặn mà với bảo tàng, không thu hút sự quan tâm nhất là công chúng bản địa. Nhiều chuyên gia ví kịch bản trưng bày như một vở kịch, có mở đầu, có cao trào và có kết thúc, làm hiện vật, tư liệu cất lên câu chuyện của mình để thu hút công chúng. Hoạt động trưng bày cần bảo đảm tính khoa học, tính thẩm mỹ và ứng dụng công nghệ để đáp ứng nhu cầu ngày càng cao trong hoạt động bảo tàng.

Việc ứng dụng công nghệ, hiện đại hóa bảo tàng như trí tuệ nhân tạo, ánh sáng, hệ thống an ninh, giám sát… cũng cần được nghiên cứu, đầu tư. Một vấn đề khác trong hoạt động này đó là ứng dụng phương pháp trưng bày có sự tham gia của cộng đồng, nhất là các bảo tàng địa phương như Huế có thể làm tốt hoạt động này để tạo nên hiệu ứng tích cực, đa dạng hóa cách tiếp cận của bảo tàng đến với công chúng.

Sự nỗ lực của chính quyền, sự đóng góp của các chuyên gia, các nhà nghiên cứu, diện mạo mới của các bảo tàng ở Thừa Thiên Huế trong tương lai gần sẽ khởi sắc, đáp ứng nhu cầu ngày càng cao của hoạt động bảo tàng.

Một điều chúng ta thường thiếu đó là chuyên gia về hoạt động trưng bày, thí dụ như họa sĩ thiết kế, trình bày bảo tàng được các nước đào tạo hẳn một họa sĩ chuyên ngành về bảo tàng, còn ở ta thì chưa có.

Có thể bạn quan tâm

Minh họa: ĐẶNG TIẾN

Drama mang tên thanh xuân

Hoan đến chỗ hẹn sớm 10 phút. Khoảng thời gian đó đủ để tâm trạng bình ổn. Bởi vì người hẹn cô hôm nay là anh. Người của một thời tha thiết. Người mà cô đã hơn 20 năm không gặp, thậm chí hoàn toàn bặt tin.

Nhặt từ sách

Nhặt từ sách

“Các thuật toán (truyền thông mạng xã hội) đã tiêu giảm nhiều mặt cảm xúc của con người - ghét, yêu, phẫn nộ, vui mừng, bối rối - thành một danh mục duy nhất: Tương tác.

“Ru Cảnh 20”, 120 cm x 150 cm.

Lụa “Ru Cảnh” và cách tân mới lạ

Tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam vừa diễn ra triển lãm cá nhân tranh lụa rất đặc sắc của nữ họa sĩ Phan Minh Bạch. Với 33 bức tranh khổ lớn (từ 70 x 90cm đến 120 x 240cm), có lẽ nhiều chục năm qua, mới có những cách tân “có một không hai” cả về tinh thần sáng tạo và thủ pháp thực hành, được đưa vào một thể loại tranh cổ điển.

Tác phẩm “Nguồn sáng” của Vũ Xuân Đông (70cm x 70cm x 65cm), treo dưới đèn mái vòm của tòa nhà số 19 Lê Thánh Tông.

Tầm vóc lớn của di sản văn hóa, giáo dục

Trong ngày thứ bảy (16/5) vừa qua, đã diễn ra Hội nghị tổng kết kinh nghiệm công tác xây dựng Hồ sơ khoa học Quần thể di tích và danh thắng Yên Tử - Vĩnh Nghiêm - Côn Sơn, Kiếp Bạc trình UNESCO công nhận là Di sản thế giới.

Đưa bản sắc vào "kể chuyện" trong nghệ thuật biểu diễn là một hướng đi của công nghiệp văn hóa. Ảnh: QUANG HƯNG

Hiểu thế mạnh để làm tốt công nghiệp văn hóa

Gần đây, trong cuộc làm việc của Thủ tướng Chính phủ Lê Minh Hưng với Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch, vấn đề xây dựng Nghị quyết của Chính phủ về phát triển các ngành công nghiệp văn hóa; xây dựng Luật Công nghiệp văn hóa là những nội dung được chỉ đạo khẩn trương thực hiện.

Ảnh: TỐNG NGỌC

Những ngã ba đời

Tôi tới căn nhà anh thuê ngay đầu phố Lý Nam Đế (Hà Nội) bởi một sự tình cờ. Ngồi lại lai rai vài ly cũng chẳng phải có hẹn mà nên. Nhưng tôi cứ nhớ mãi cái khung hình có dòng chữ mà một lãnh đạo của Đảng, Nhà nước viết tặng anh “ai cũng có rất nhiều chỗ để đi, nhưng chỉ có một chốn để trở về”.

Văn hóa kiến tạo thương hiệu Việt

Văn hóa kiến tạo thương hiệu Việt

Ngày 15/5 tại Hà Nội, Diễn đàn quốc gia “Văn hóa kiến tạo thương hiệu Việt trong kỷ nguyên hội nhập” đã diễn ra tại Học viện Phụ nữ Việt Nam, do Hiệp hội Phát triển Công nghiệp văn hóa Việt Nam phối hợp Hội Chống hàng giả và Bảo vệ thương hiệu TP Hà Nội tổ chức.

 Những trang sách “đời người” với Huế

Những trang sách “đời người” với Huế

Được ví như công trình “tổng kết cuộc đời”, bộ sách “Phan Thuận An với Huế” (NXB Tri thức) không chỉ là tuyển tập những bài viết kết tinh một đời nghiên cứu tâm đắc của tác giả mà còn là nguồn tư liệu quan trọng với những ai yêu văn hóa lịch sử, di sản vùng đất Cố đô Huế.

Sáng tác về đường sắt

Sáng tác về đường sắt

Tại Huế ngày 12/5, với sự chỉ đạo của Tổng công ty đường sắt Việt Nam, Công ty cổ phần đường sắt Bình Trị Thiên đã phối hợp tổ chức tọa đàm “Viết về những ký ức, kỷ niệm sâu sắc ngành Đường sắt Việt Nam”.

“Tôi ngưỡng mộ giá trị văn hóa của người Việt”

“Tôi ngưỡng mộ giá trị văn hóa của người Việt”

Năm 2024, nhà thơ, GS, TS người Mỹ Bruce Weigl được Tổng Bí thư, Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam Tô Lâm ký trao tặng Huân chương hữu nghị nhờ đóng góp tích cực trong việc tham gia dịch và quảng bá hiệu quả các tác phẩm văn học Việt Nam, tổ chức giao lưu, kết nối, góp phần xây dựng nhịp cầu hữu nghị giữa Việt Nam và Mỹ.

Những đóa sen bất khuất

Những đóa sen bất khuất

Lấy hình tượng hoa sen làm mạch dẫn xuyên suốt, triển lãm chuyên đề “Sen trong đá” kể câu chuyện về vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam giữa chiến tranh và lao tù vừa được khai mạc tại Bảo tàng Côn Đảo (đặc khu Côn Đảo, TP Hồ Chí Minh).

Minh họa: NGUYỄN VÂN CHUNG

Những màu áo cũ

Nông thôn nơi Hân sống hãy còn rất nhiều người nghèo, cái ăn cái mặc, sự học hành con trẻ lắm khi quá sức với cha mẹ của chúng. Chưa kể nếu những bậc cha mẹ trẻ ấy còn sống chung gia đình lớn, còn cha mẹ già đau yếu bệnh tật thì đồng lương công nhân, làm thuê, cắt cỏ, xịt thuốc… sẽ không bao giờ đủ.

Nhớ phiên chợ Mộc

Nhớ phiên chợ Mộc

Ở xã Nghi Thái, huyện Nghi Lộc cũ (nay là phường Vinh Lộc, Nghệ An) quê tôi, cạnh gốc đa cổ thụ và cái nền đình xưa của làng là ngôi chợ mang tên chợ Mộc. Chợ Mộc làng tôi to lắm, “to” chứ không phải “lớn” đâu nhé.

Tìm dấu xưa trí tuệ nước Nam

Tìm dấu xưa trí tuệ nước Nam

Cuốn sách “Lược sử khoa học và kỹ thuật Việt Nam tiền hiện đại” của nhóm tác giả Trần Trọng Dương, Phạm Vũ Lộc và Nguyễn Ngọc Phương Đông vừa được NXB Đại học Sư phạm (Hà Nội) ấn hành, đã gợi nên một mạch trầm sâu lắng.

Văn sĩ Lê Đức Dương tặng sách và giao lưu với các em. Ảnh: NHÂN VẬT CUNG CẤP

Từ gió biển đến thảo nguyên ký ức

Ông lắng nghe biển gọi, lắng nghe gió, lắng nghe những lớp trầm tích lặng lẽ tích tụ qua từng năm tháng. Đó là Lê Đức Dương, một văn sĩ miền biển chuyên viết cho thiếu nhi với một tâm thế hiếm gặp “văn chương trong trẻo, chiêm nghiệm, giản dị, sâu xa”.

Tri ân, tôn vinh bằng đương đại

Cuối tuần qua, ở đền thờ nhà sử học Lê Văn Hưu tại xã Thiệu Trung, tỉnh Thanh Hóa (được xếp hạng Di tích lịch sử văn hóa quốc gia từ năm 1990) vừa diễn ra lễ hội nhân kỷ niệm 704 năm ngày mất của ông (1322-2026).

Các công trình kiến trúc đặc sắc tạo nên giá trị cho không gian văn hóa, xã hội, lịch sử. Ảnh: HOÀNG HOA

Xây "nền móng" kiến trúc cho công nghiệp văn hóa

Trải qua nhiều thập niên, đặc biệt là sau 40 năm đổi mới, vai trò của kiến trúc, của kiến trúc sư (KTS) càng được khẳng định trong công cuộc xây dựng, kiến tạo đất nước với diện mạo kiến trúc đô thị-nông thôn ngày càng phát triển theo hướng văn minh, hiện đại và bản sắc.

Vá lưới. Ảnh: NAM NGUYỄN

Gió ở lại lòng người

Tôi đến Phú Hài, một làng chài ven biển của Phan Thiết, vào buổi sớm khi gió còn mềm. Biển khi ấy lặng, như vừa thức giấc sau một đêm dài. Không có những sắc màu rực rỡ hay ồn ào của một điểm đến du lịch, Phú Hài mở ra bằng nhịp sống chậm rãi, đủ để người mới ghé qua kịp nhận ra sự bình yên của làng.

Minh họa: NGUYỄN VĂN ĐỨC

Tình yêu của mẹ

Ở ngoại ô thành phố có một bà cụ đã mất. Chồng bà là một công nhân 70 tuổi đã nghỉ hưu. Cụ ông đến bưu điện để gửi sáu bức điện tín đến các vùng khác nhau của nước cộng hòa, tất cả đều có chung một nội dung: “Mẹ mất rồi các con về đi! Bố”.

Ca sĩ Minh Châu trong không gian hội họa của mình.

“Dấu ấn thời gian” - Minh Châu mimosa trở lại

Giới học sinh, sinh viên Hà Nội những năm 80, đầu 90 phần lớn đều biết đến ca sĩ Minh Châu - một giọng hát nổi đình nổi đám lúc bấy giờ. Rồi bẵng đi, từ nửa sau thập niên 90 không còn thấy chị xuất hiện.

Giàn mướp. Ảnh: SONG ANH

Nhớ mùa hoa mướp vàng

Khi cái nắng đầu hè rực lên ánh ỏi thì giàn mướp trước sân nhà tôi cũng nở hoa vàng rực. Từng đốm hoa thắp nắng giữa giàn lá xanh um, bầy ong dập dìu bay qua bay lại.

"Mật mã Đông Dương"

"Mật mã Đông Dương"

Đây là tên bộ phim lấy cảm hứng từ nhiều hồ sơ chuyên án của các chiến sĩ tình báo Việt Nam trong hai cuộc kháng chiến bảo vệ độc lập dân tộc, thống nhất đất nước.

Sách cho bạn trẻ

Sách cho bạn trẻ

Chương trình giao lưu “Người viết trẻ và những câu chuyện đi cùng trang sách” do Khoa Ngữ văn, Trường đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh và NXB Kim Đồng tổ chức đã mở ra không gian đối thoại cởi mở giữa các cây bút nhiều thế hệ, người làm sách và bạn đọc trẻ.

Thêm lý giải về lo âu

Thêm lý giải về lo âu

Nhận diện được khủng hoảng hiện sinh của con người thời đại mới, nhà văn Phùng Văn Khai đã lựa chọn trực tiếp lý giải những lo âu, ám ảnh đồng thời đưa ra lối thoát cho con người thông qua bộ đôi tiểu thuyết “Hư thực” và “Hồ đồ” (NXB Văn học).