Khơi dậy sức mạnh văn hóa

Cần bước đi mới cho bảo tàng ở Thừa Thiên Huế

Thừa Thiên Huế sở hữu nhiều bảo tàng giá trị, đặc trưng vào hàng bậc nhất cả nước. Đây là nguồn lực rất tốt của một tỉnh luôn hướng về di sản, bảo tồn, phát huy văn hóa. Đặt trong bối cảnh Huế phấn đấu trở thành thành phố trực thuộc trung ương, dựa vào nền tảng văn hóa di sản, việc đầu tư hệ thống bảo tàng bài bản, chuyên nghiệp, là rất cần thiết.
Bảo tàng lịch sử Thừa Thiên Huế.
Bảo tàng lịch sử Thừa Thiên Huế.

1/Các bảo tàng công lập có thể kể đến như: Bảo tàng Cổ vật Cung đình Huế, Bảo tàng Hồ Chí Minh, Bảo tàng Lịch sử Thừa Thiên Huế, Bảo tàng Mỹ thuật Huế, Bảo tàng Văn hóa Huế, Bảo tàng Thiên nhiên duyên hải Miền Trung… Một số bảo tàng ngoài công lập được xây dựng và đi vào hoạt động hiệu quả như: Bảo tàng Đại tướng Nguyễn Chí Thanh, Bảo tàng Đồ sứ ký kiểu thời Nguyễn, Bảo tàng Gốm cổ sông Hương, Bảo tàng Mỹ thuật Cecile Le Pham, Không gian Lưu niệm Lê Bá Đảng…

Hiện các bảo tàng của tỉnh có số lượng hiện vật, tư liệu hết sức đồ sộ, phong phú, độc đáo và giàu bản sắc. Nhìn lại, vùng đất Huế là nơi tiên phong của lịch sử ngành bảo tàng cả nước với Bảo tàng Khải Định (Musée Khải Định) một thời hoàng kim, thành lập năm 1923 (tiền thân Bảo tàng Cổ vật Cung đình Huế), tính đến nay vừa tròn 100 năm.

Tuy nhiên, về quy mô, cơ sở hạ tầng, tính hiệu quả…, một điều mà các nhà quản lý, các nhà chuyên môn bàn luận nhiều, đó là không gian các bảo tàng trưng bày trên địa bàn Thừa Thiên Huế lại chưa đáp ứng công năng và nhu cầu của lĩnh vực đặc thù này. Cái thiếu của các bảo tàng ở đây là cơ sở hạ tầng còn hạn chế, chưa đồng bộ, còn lúng túng trong việc bố trí, di dời một số bảo tàng sang địa điểm mới dẫn đến tình trạng nhiều bảo tàng quan trọng vẫn chưa có “nơi thường trú” tương xứng. Ngoài Bảo tàng Hồ Chí Minh có trụ sở và công năng trưng bày bài bản thì hầu hết các bảo tàng khác phải “ăn nhờ ở đậu”, hoặc chưa có không gian trưng bày. Như Bảo tàng Cổ vật cung đình Huế phải “tạm trú” ở điện Long An, Bảo tàng Lịch sử tỉnh thì “ở đậu” Quốc Tử Giám, Bảo tàng Mỹ thuật Huế thì chưa có không gian trưng bày cho tác phẩm mỹ thuật…

2/Nghị quyết 54-NQ/TW của Bộ Chính trị đã chỉ rõ định hướng: “Thừa Thiên Huế trở thành thành phố trực thuộc Trung ương trên nền tảng bảo tồn, phát huy giá trị di sản cố đô và bản sắc văn hóa Huế, với đặc trưng văn hóa, di sản, sinh thái, cảnh quan, thân thiện môi trường và thông minh”. Như vậy, một trong những tiêu chí khác biệt và đặc thù của xứ Huế chính là di sản, là bản sắc văn hóa. Với chức năng và nhiệm vụ của mình, các bảo tàng có thể xem là nơi lưu giữ, trưng dẫn trực quan nhất tổng quan diện mạo di sản và văn hóa Huế. Có thể nói, các bảo tàng là bản căn cước văn hóa - lịch sử cô đọng nhất khi nhắc đến Huế, đặt chân đến Huế.

Trên thế giới, để hiểu biết sâu sắc nhất, tổng quan nhất khi đến một quốc gia, một địa phương, rất cần ghé thăm bảo tàng, đó là nơi chỉ dẫn đầu tiên khi khám phá một vùng đất mới. Với vai trò là một “địa chỉ có tính chất CV - lý lịch” của một vùng đất, việc đầu tư bài bản về cơ sở hạ tầng, trang thiết bị vật chất, hệ thống hiện vật, tư liệu… của hệ thống bảo tàng một cách khoa học và chuyên nghiệp chính là sự giới thiệu, mở đầu cho văn hóa - lịch sử xứ Huế. Các đối tác, du khách khi đến Huế sẽ có một cái nhìn bao quát về vùng đất con người Thừa Thiên Huế với bề dày lịch sử, sự phong phú về di sản văn hóa đầy hấp dẫn và cuốn hút. Trên hết, các bảo tàng được đầu tư chỉn chu, hoạt động hiệu quả góp phần quảng bá hình ảnh xứ Huế, con người Huế, di sản Huế.

Đơn cử, Bảo tàng Cổ vật cung đình Huế hiện có hơn 9.000 hiện vật, với gần 20 sưu tập, một khối lượng hiện vật khổng lồ cũng như vô cùng giá trị và có thể nói là mang bản sắc riêng của Huế. Trong các chức năng của bảo tàng, chức năng sưu tầm, kiểm kê, bảo quản và trưng bày các sưu tập hiện vật và chức năng tổ chức phát huy giá trị di sản văn hóa phục vụ xã hội hiện tại được Bảo tàng Cổ vật cung đình Huế làm rất tốt. Đây có thể xem là bảo tàng độc đáo, kiểu mẫu của Huế. Tuy nhiên, như trên đã nói khu vực ở điện Long An không gian còn nhỏ hẹp, chưa phát huy hết công năng của bảo tàng hiện có, nhất là sự phong phú, đa dạng của khối lượng hiện vật, đặc biệt là các cổ vật có một không hai, hết sức quý giá. Nhiều ý kiến ủng hộ Bảo tàng này sớm trở thành bảo tàng quốc gia. Thứ nhất, Bảo tàng Cổ vật cung đình Huế là bảo tàng được thành lập sớm nhất ở Huế và là nơi trưng bày nhiều hiện vật từ thời nhà Nguyễn và một số hiện vật văn hóa Champa, đây là điểm đặc biệt, có tính đại diện cho một thời kỳ lịch sử của dân tộc Việt Nam. Thứ nữa, các cổ vật tại bảo tàng có giá trị cao, vô cùng quý hiếm, độc đáo, nhiều hiện vật xếp vào hạng quốc bảo. Thiết nghĩ, việc tập trung đầu tư, nâng cấp cho Bảo tàng Cổ vật cung đình Huế là hết sức cần thiết!

3/Bên cạnh đầu tư không gian cho bảo tàng, việc quan trọng khác đó là nhân lực cho bảo tàng. Yếu tố con người là cũng là một yếu tố quan trọng. Với số lượng các bảo tàng tỉnh hiện có và số lượng nhân lực hiện tại cơ bản đáp ứng được việc phát huy các chức năng và nhiệm vụ của bảo tàng. Tuy nhiên, để có bước phát triển lâu dài, tỉnh cần chú trọng đến nguồn nhân lực chất lượng, đáp ứng yêu cầu ngày càng cao của xã hội, đáp ứng được yêu cầu đổi mới, hội nhập quốc tế. Trong đó, cần chú trọng nâng cao trình độ ngoại ngữ, khả năng cập nhật sự phát triển của khoa học bảo tàng, tiệm cận với các tiêu chuẩn quốc tế. Bảo tàng tại tỉnh Thừa Thiên Huế nói riêng và nhiều bảo tàng trong cả nước cần đầu tư nhất chính là các chuyên gia nghiên cứu sâu về lĩnh vực bảo tàng học, các ngành liên quan khác như sử học, nhân học, văn hóa học, nghệ thuật học… đặc biệt là các chuyên gia thẩm định, phục chế hiện vật… Bên cạnh đó, việc phát triển đội ngũ chuyên môn trong thiết kế trưng bày, đồ họa, công tác truyền thông quảng bá cũng cần được nâng cấp.

Vấn đề tồn tại của các bảo tàng công lập trên địa bàn tỉnh theo ý kiến của giới chuyên môn là sự dàn trải, ôm đồm quá nhiều thứ, quá nhiều vấn đề. Thừa Thiên Huế thành lập nhiều bảo tàng với những lĩnh vực, phạm vi hoạt động, chức năng, nhiệm vụ khác nhau là điều rất tốt, rất đáng quý. Tuy nhiên, cần có quy hoạch và chiến lược rõ ràng, tập trung đầu tư vào những loại hình bảo tàng quan trọng, thiết yếu, là đại diện cho bộ mặt văn hóa, là căn cước của dòng chảy lịch sử, văn hóa Huế, gắn với di sản, vùng đất, con người xứ Huế. Huế trước hết tập trung vào đầu tư một bảo tàng thật tốt (ở đây là Bảo tàng Lịch sử tỉnh), thật chất lượng về quy mô, cơ sở hạ tầng bảo đảm về không gian trưng bày, hình hài kiến trúc, hệ thống hiện vật, các bộ sưu tập đồ sộ, ứng dụng khoa học-công nghệ bảo tàng, đội ngũ nhân lực chất lượng cao, đưa vào khai thác càng sớm càng tốt rồi tính đến chuyện phát triển, hoàn thiện các bảo tàng khác.

Về cách thức, kịch bản, hoạt động trưng bày có thể nói là một vấn đề quan trọng của một bảo tàng. Tùy theo tính chất, nội dung của từng bảo tàng mà có kịch bản trưng bày phù hợp, tương xứng. Trưng bày bảo tàng là vấn đề cốt lõi, tạo nên sự sống động, hấp dẫn, thu hút được công chúng đến với bảo tàng chính là nhờ công tác này. Ngược lại, trưng bày không hiệu quả dễ dẫn đến kết quả xã hội không mặn mà với bảo tàng, không thu hút sự quan tâm nhất là công chúng bản địa. Nhiều chuyên gia ví kịch bản trưng bày như một vở kịch, có mở đầu, có cao trào và có kết thúc, làm hiện vật, tư liệu cất lên câu chuyện của mình để thu hút công chúng. Hoạt động trưng bày cần bảo đảm tính khoa học, tính thẩm mỹ và ứng dụng công nghệ để đáp ứng nhu cầu ngày càng cao trong hoạt động bảo tàng.

Việc ứng dụng công nghệ, hiện đại hóa bảo tàng như trí tuệ nhân tạo, ánh sáng, hệ thống an ninh, giám sát… cũng cần được nghiên cứu, đầu tư. Một vấn đề khác trong hoạt động này đó là ứng dụng phương pháp trưng bày có sự tham gia của cộng đồng, nhất là các bảo tàng địa phương như Huế có thể làm tốt hoạt động này để tạo nên hiệu ứng tích cực, đa dạng hóa cách tiếp cận của bảo tàng đến với công chúng.

Sự nỗ lực của chính quyền, sự đóng góp của các chuyên gia, các nhà nghiên cứu, diện mạo mới của các bảo tàng ở Thừa Thiên Huế trong tương lai gần sẽ khởi sắc, đáp ứng nhu cầu ngày càng cao của hoạt động bảo tàng.

Một điều chúng ta thường thiếu đó là chuyên gia về hoạt động trưng bày, thí dụ như họa sĩ thiết kế, trình bày bảo tàng được các nước đào tạo hẳn một họa sĩ chuyên ngành về bảo tàng, còn ở ta thì chưa có.

Có thể bạn quan tâm

Đọc và “chơi” với sách

Đọc và “chơi” với sách

Với chủ đề “Thành thị và nông thôn”, Đêm đọc sách 2026 tại Thành phố Hồ Chí Minh đã thu hút nhiều người yêu văn hóa đọc và văn hóa Pháp đến tham gia.

“Khổng tước” đến Hà Nội

“Khổng tước” đến Hà Nội

Vở vũ kịch “Khổng tước” của Dương Lệ Bình, nghệ sĩ múa Trung Quốc huyền thoại được mệnh danh là “Chim công làng múa” sẽ công diễn tại Hà Nội vào tháng 3.

Vui xuân Tổ quốc tại làng văn hóa

Vui xuân Tổ quốc tại làng văn hóa

Sự kiện “Sắc xuân trên mọi miền Tổ quốc” năm 2026 sẽ do Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch chủ trì, phối hợp một số ban, bộ, ngành trung ương và các địa phương.

Một buổi tập đàn tại nhà Chủ nhiệm CLB.

Sắp 70 năm tiếng vĩ cầm làng Then

Năm 2027, làng Then sẽ tròn 70 năm từ ngày tiếng vĩ cầm vang lên và tiếp nối đến bây giờ. Làng thuộc xã Tân Dĩnh, tỉnh Bắc Ninh (trước đây là xã Thái Đào, huyện Lạng Giang, tỉnh Bắc Giang), vốn nổi tiếng là ngôi làng của những người nông dân chơi nhạc… hoàng gia.

Chuyện của một nhà văn yêu màu xanh

Chuyện của một nhà văn yêu màu xanh

Trong tác phẩm văn xuôi thứ năm của mình - “Chuyện cây chuyện đời” (NXB Văn học và Công ty Văn hóa Đông Tây, 2025), nhà văn Trần Thùy Linh vẫn chính bút nghề nghiệp chính chị là một họa sĩ.

Lê Trọng Nghĩa trong một chương trình giao lưu về Tiếng Việt.

Tìm sự giàu đẹp trong từng câu chữ

Ra đời từ năm 2019, trang Tiếng Việt giàu đẹp không chỉ dừng lại ở việc giải thích từ ngữ đơn thuần. Qua từng bài viết, dự án gợi mở một thái độ nghiêm cẩn với Tiếng Việt, coi ngôn ngữ không chỉ là công cụ giao tiếp, mà còn là một phần bản sắc văn hóa dân tộc, củng cố lòng tự hào dân tộc.

Dự án Công viên Thống Nhất tại Khu Di tích quốc gia đặc biệt Đôi bờ Hiền Lương - Bến Hải (Quảng Trị). Ảnh: ANH QUÂN

Vì sự thanh bình và xanh tươi bền vững

Dự án Công viên Thống Nhất tại Khu Di tích quốc gia đặc biệt Đôi bờ Hiền Lương - Bến Hải (Quảng Trị) đang hoàn thiện tôn tạo tổng thể. Mục quan trọng nhất trong dự án là việc tu bổ cầu Hiền Lương bắc qua sông Bến Hải - một “địa chỉ đỏ” là giới tuyến chia cắt đất nước suốt 21 năm (1954-1975).

Bàn viết với những kỷ vật của nhà văn Tô Hoài.

Kỷ vật của “ông Dế mèn” lên tiếng

Tại ngôi nhà 21B phố Đoàn Nhữ Hài (Hà Nội), nơi nhà văn Tô Hoài từng sống, viết và tiếp bạn văn, không gian văn hóa “Tô Hoài House” vừa được hình thành. Hàng nghìn kỷ vật kể lại câu chuyện đời sống và lao động chữ nghĩa của tác giả “Dế Mèn phiêu lưu ký”.

Lấy văn hóa soi đường cho thắng lợi

Lấy văn hóa soi đường cho thắng lợi

Xây dựng và phát triển văn hóa thật sự trở thành nền tảng, nguồn lực nội sinh, sức mạnh mềm, động lực phát triển đất nước nhanh, bền vững trong kỷ nguyên mới.

Kẻ cắp ở cuối làng

Ở quê tôi ngày ấy, cái nghèo không chỉ là sự thiếu thốn vật chất, mà nó còn tồn tại một thứ định kiến vô hình, tàn nhẫn. Những gia đình sống ở cuối làng, nơi con đường đất cụt ngủn và cỏ dại mọc lút đầu gối, thường mặc nhiên bị coi là "vùng tối" của cả cộng đồng.

Các món chè. Ảnh: NAM NGUYỄN

Nhớ sao vị ngọt ngào thơ ấu

Một sáng cuối tuần, tôi ghé khu chợ nhỏ quen thuộc gần nhà. Đang mải miết suy nghĩ mua nguyên vật liệu gì thì tiếng rao lảnh lót “Ai chè đậu đỏ, đậu đen, đậu xanh, thập cẩm không?” của một người phụ nữ quẩy quang gánh trên vai đã làm tôi khựng lại.

Cảnh đón nhận gươm thiêng.

Kể chuyện Vua Lê bên Hồ Gươm

Tọa lạc gần Hồ Gươm huyền sử, nhìn qua mặt hồ sang bên kia là di tích tưởng niệm Vua Lê Thái Tổ với bức tượng vua trên cột cao, nhỏ mà uy nghi, tinh tế, có lẽ vở kịch “Huyền tích Hồ Gươm” trong chùm tác phẩm mới của Nhà hát Kịch Hà Nội thể hiện trách nhiệm các nghệ sĩ được đứng chân trên mảnh đất trung tâm Thủ đô linh thiêng.

Đạo diễn Trần Việt Văn và mẹ - PGS, TS Lê Thị Đức Hạnh.

“Trân trọng khoảnh khắc đời thường với mẹ”

Thử sức lần đầu với vai trò đạo diễn, nhà báo, nhiếp ảnh gia Trần Việt Văn đã ghi dấu ấn bằng hàng loạt giải thưởng uy tín dành cho bộ phim “Mẹ tôi” (My Mother). Bộ phim là lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự trân trọng những khoảnh khắc rất nhỏ, rất đời thường với mẹ, khi mẹ vẫn còn hiện diện trong cuộc đời.

Minh họa: ĐẶNG TIẾN

Người khách đến nhà

Nắng tháng 5 dát vàng mái phố. Ngôi biệt thự số 7 Rue Jean Soler nằm ngay góc giao với Rue Jauréguiberry dường như nổi bật thêm lên bởi mầu sơn vàng. Ông Duot Bertheur (Đuy ô), người chủ của ngôi biệt thự, dậy sớm, đứng trên ban-công tầng 2, để ngắm nắng sớm mai.

“Nhân duyên” của minh triết

“Nhân duyên” của minh triết

Tập thơ “Nhân duyên” của Đại tá, nhà báo Nguyễn Kiên Thái (NXB Hội Nhà văn, năm 2025) với 160 trang, hơn trăm bài thơ hấp dẫn bạn đọc bởi tính minh triết.

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Hạnh.

Kể chuyện Tây Nguyên bằng âm nhạc

Gần nửa thế kỷ âm thầm và bền bỉ, nhạc sĩ Nguyễn Văn Hạnh đã “kể” hàng trăm câu chuyện bằng âm nhạc. Những bản tình ca về con người, văn hóa và bản sắc Tây Nguyên của ông như những dòng suối mát thấm đẫm tâm hồn.

Ngợi ca hình tượng Bác Hồ

Ngợi ca hình tượng Bác Hồ

XB Hội Nhà văn vừa xuất bản tập thơ "Ánh dương còn mãi" của tác giả Văn Diên. Đây là sự tri ân, góp phần lan tỏa cuộc vận động "Học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh".

Điểm nhấn kỷ niệm và chờ xuân

Điểm nhấn kỷ niệm và chờ xuân

Một sự kiện cần điểm lại, bởi liên quan đến những kỷ niệm đi vào trái tim tuổi thơ nhiều thế hệ. Đó là cuối tuần qua, Liên đoàn Xiếc Việt Nam vừa kỷ niệm 70 năm một nghiệp - nghề vất vả (16/1/1956 - 16/1/2026).

"Ai về Bình Định mà coi...". Ảnh: NGUYỄN LINH VINH QUỐC

Để Võ cổ truyền Bình Định thăng hoa

Đề nghị UNESCO ghi danh trong danh sách Di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại là cách hiệu quả để khẳng định, tôn vinh các giá trị của Võ cổ truyền Bình Định cùng với việc vươn ra giao lưu văn hóa võ học với khu vực và thế giới.

Sấu đá - thành bậc thời Lý ở Hoa Lâm Viên đang được lưu giữ tại chùa Phúc Lâm - Đông Anh, Hà Nội. Ảnh: PGS ĐẶNG HỒNG SƠN

Hồi quang của một Hành cung rực rỡ

Hoa Lâm Viên đang dần được đặt vào vị trí của một nguồn lực văn hóa mạnh mẽ, có khả năng tham gia trực tiếp vào quá trình phát triển kinh tế - xã hội và công nghiệp văn hóa Thủ đô.

Nhà khoa học chân chính

Đó là biệt danh lũ chúng tôi đặt cho anh khi mon men lên Thư viện Quốc gia mượn sách. Giữa môi trường tri thức trăm phần trăm, giáo sư, tiến sĩ "đông như quân Nguyên", anh vẫn nổi bật bởi vẻ đắm đuối suy tư những điều cao siêu đến thoát tục.

“Chấm • Chạm” ở Đà Nẵng

“Chấm • Chạm” ở Đà Nẵng

Ngày 17 và 18/1 tại Đà Nẵng, Trường HOPE School và Ban tổ chức chương trình “Chấm • Chạm” sẽ tổ chức cho học sinh chấm màu lên bức tranh chung và thực hiện thao tác chạm đầu ngón tay khi hai người ghép lại, tạo thành hình trái tim.

Ảnh: SONG ANH

Mảnh vườn xưa

Tôi có thói quen khắc số năm sau ngày bà mất lên thanh xà ngang trong nhà vào mùa cây thay lá.

Các bạn trẻ trải nghiệm sáng tạo với lá bồ đề.

Mạnh dạn gây dựng hệ sinh thái di sản giữa phố cổ

Giữa phố cổ Hà Nội, một hoạt động quảng bá sản phẩm văn hóa, tác phẩm nghệ thuật mới xuất hiện tại Trung tâm Văn hóa Nghệ thuật 22 Hàng Buồm. Tại đây, tranh thêu lá bồ đề, gốm, trà và thảo dược truyền thống được trưng bày, kể chuyện và khuyến khích du khách trải nghiệm.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Xóm cầu thang

Cục diện bê-tông hóa đã thiết lập từ cao xuống thấp khi tòa nhà đi vào sử dụng. Cư dân ở đây tuyền ở quê lên, trong ký ức bùn theo chân lên tận giường, “hai xoa, ba đập” khuất mắt trông coi. Họ chỉ mong đoạn tuyệt được với bùn đất để làm người phố ra sáng vào bóng.