Cà-phê Đắk Lắk trước kỳ vọng di sản

Nhìn nhận văn hóa cà-phê từ góc nhìn “di sản sống”, Đắk Lắk đang bảo vệ, phát huy giá trị di sản gắn với phát triển bền vững. Di sản cà-phê ở Đắk Lắk vì thế không chỉ là tri thức sản xuất, mà là nền tảng cho mô hình kinh tế sinh thái - văn hóa.

Giới thiệu sản phẩm tại lễ hội cà-phê Tây Nguyên. Ảnh: HẢI NAM
Giới thiệu sản phẩm tại lễ hội cà-phê Tây Nguyên. Ảnh: HẢI NAM

Tầm nhìn nhân văn trong bối cảnh toàn cầu

UNESCO khẳng định: Bảo tồn di sản không phải là việc “giữ lại quá khứ”, mà là một cam kết đạo đức và nhân văn của thế giới đối với thế giới, vì sự phát triển bền vững và hòa bình. Khái niệm “di sản sống” của UNESCO nhấn mạnh: Di sản không phải là vật thể tĩnh hay tư liệu quá khứ, “đông cứng” trong bảo tàng, mà là những thực hành văn hóa năng động, hiện diện trong đời sống đương đại, được duy trì và tái tạo liên tục để thích ứng với môi trường tự nhiên và xã hội hiện đại.

Bảo tồn di sản không chỉ là gìn giữ quá khứ, mà còn là đầu tư cho tương lai. Đó là chiến lược xây dựng xã hội đa dạng văn hóa, phát triển kinh tế bền vững và tăng cường khả năng thích ứng trước thách thức toàn cầu. Di sản không còn được xem là đối tượng thụ động cần được bảo vệ, mà là chủ thể năng động tham gia vào quá trình phát triển xã hội. Giá trị của di sản còn nằm ở ý nghĩa đối với cộng đồng chứ không chỉ ở tính quý hiếm hay ở niên đại. Di sản có thể thay đổi và phát triển tự nhiên, tồn tại bền vững cùng cộng đồng. Di sản không bị “đóng băng” trong quá khứ mà phải được thực hành và phát huy trong hiện tại. Trong bối cảnh biến đổi khí hậu đang ngày càng gay gắt, nhiều hình thức “di sản sống” không chỉ lưu giữ tri thức, mà còn định hình mối quan hệ tôn trọng và hài hòa giữa con người với môi trường tự nhiên. Việc nhận thức và phát huy những giá trị này chính là chìa khóa để xây dựng chiến lược hành động ứng phó hiệu quả và bền vững với biến đổi khí hậu.

Từ những nhận thức đó, có thể thấy ở Đắk Lắk đang có một tiềm năng…

Di sản cà-phê ở Đắk Lắk trong hệ sinh thái phát triển xanh

Tri thức trồng, chăm sóc, thu hái và chế biến cà-phê ở Đắk Lắk là một dòng chảy tri thức “sống”, được các cộng đồng Ê Đê, M’Nông và cư dân di cư kiến tạo, sáng tạo qua nhiều thế hệ. Tri thức này hình thành từ quá trình quan sát - thực hành - thích ứng - sáng tạo liên tục trước điều kiện tự nhiên của cao nguyên bazan. Tính “sống” của di sản cà-phê thể hiện trong sinh kế, văn hóa và nghi lễ - từ kinh nghiệm tạo tán, tưới nước, thu hái, lên men tự nhiên, rang xay thủ công, từ tập quán quây quần bên ly cà-phê mộc mỗi sáng, đến các nghi lễ nông nghiệp... Những thực hành văn hóa đó tạo nên một hệ sinh thái văn hoá - kinh tế, nơi tri thức bản địa, khả năng cảm quan, liên kết cộng đồng được duy trì và trao truyền.

Cộng đồng nắm giữ tri thức, kỹ năng vừa là người thực hành duy trì, vừa là người kiến tạo tương lai của di sản, của bản sắc văn hóa và trở thành nguồn lực sáng tạo trung tâm. Nhìn nhận văn hóa cà-phê từ góc nhìn “di sản sống”, Đắk Lắk đang bảo vệ, phát huy giá trị di sản gắn với phát triển bền vững: Chuyển đổi canh tác bền vững (nông nghiệp tái sinh, hữu cơ, tưới tiết kiệm) dựa trên tri thức bản địa kết hợp khoa học - kỹ thuật hiện đại, qua đó gắn di sản với kinh tế xanh và thích ứng khí hậu; Phát triển du lịch văn hóa cà-phê như farmstay, trải nghiệm nông nghiệp, lễ hội cà-phê, giúp cộng đồng trực tiếp tham gia và hưởng lợi; Nâng cao, quảng bá kỹ năng ủ - rang - xay thủ công để tạo thương hiệu, tạo thành giá trị văn hóa; Nâng tầm kỹ thuật trồng, chế biến, đóng gói và tiếp thị. Di sản cà-phê ở Đắk Lắk vì thế không chỉ là tri thức sản xuất, mà là nền tảng cho mô hình kinh tế sinh thái - văn hóa. Điều này phù hợp với định hướng xây dựng hồ sơ Văn hóa cà-phê Đắk Lắk trình UNESCO vào Danh sách “Thực hành tốt”, nhấn mạnh yêu cầu bảo tồn dựa vào cộng đồng, bảo vệ quyền văn hóa, quyền tham gia và quyền hưởng lợi của cộng đồng trong toàn bộ chuỗi giá trị.

Nhấn mạnh vai trò “nguồn lực mềm”

Đắk Lắk có di sản đặc trưng, có hệ tri thức bản địa phong phú là nguồn lực phát triển. Cộng đồng dân tộc thiểu số đa dạng ở đây có yêu cầu tạo sinh kế, nâng cao năng lực cộng đồng và thực hiện mục tiêu phát triển bền vững. Bên cạnh Không gian văn hóa Cồng chiêng, Sử thi, Dệt thổ cẩm còn có Văn hóa cà-phê. Đắk Lắk đã/đang chứng minh khả năng vận dụng năng động và sáng tạo quan điểm “di sản sống” của UNESCO vào thực tiễn, biến di sản thành nguồn lực phát triển bền vững trong kinh tế xanh, biến di sản thành nguồn sức mạnh “mềm” của/để phát triển, đồng thời là mô hình tốt khi bảo vệ di sản sống gắn với cộng đồng.

TS Nguyễn Thị Thu Trang, Trường đại học Văn hóa Thành phố Hồ Chí Minh, đánh giá: Bằng cách biến tri thức cà-phê thành nguồn lực cho sinh kế, văn hóa và môi trường, Đắk Lắk đang thể hiện sự ứng dụng năng động và sáng tạo quan điểm của UNESCO: Di sản sống không chỉ cần được bảo vệ, mà phải được “kích hoạt” và lan tỏa như động lực phát triển bền vững. Đắk Lắk đang tiến gần đến một mô hình theo tinh thần: Bảo tồn dựa vào cộng đồng - Phát triển dựa trên di sản - Bền vững dựa vào văn hóa. Đây không chỉ là hướng đi phù hợp với tinh thần UNESCO, mà còn là kinh nghiệm có nhiều giá trị cho toàn vùng văn hóa cà-phê cao nguyên.

Có thể bạn quan tâm

Ảnh: HẢI ANH

Chợ gốc đa, những sớm mai ở lại

Sáng nào thức dậy sớm, tôi cũng đi bộ về phía gốc đa già nằm giữa đình Quán La và chùa Khai Nguyên (nay thuộc phường Xuân Đỉnh, Hà Nội). Cái chợ nhỏ ấy, họp chẳng cần biển hiệu, cũng không cần mái che, người dân quen gọi là chợ gốc đa.

Ảnh: NGUYỄN NAM

Hết Tết, lại nhớ khói chiều cuối năm

Những chiều cuối năm ấy luôn đến chầm chậm, không báo trước, chỉ bằng lớp nắng mỏng tang trên mái ngói và tiếng chổi quét sân nghe rõ từng nhịp. Chạm đến chiều ba mươi, trong tôi lại dâng lên một cảm giác vừa hồi hộp, vừa bình yên như làn khói mỏng bay từ gian bếp.

Lễ hội áo dài đã trở thành thường niên tại Hà Nội. Ảnh: KHIẾU MINH

Nhớ tà áo dài thời gian khó

Bạn bè các nước đến thăm Việt Nam, rất mê vẻ đẹp của tà áo dài, và trong từ điển văn hóa, họ để nguyên từ Aodai, thể hiện sự trân trọng áo dài - nét độc đáo của văn hóa Việt Nam.

Tác phẩm của họa sĩ Giang Phong.

Những mảng màu phi thực

Sử dụng chất liệu sơn dầu hoặc acrylic nhưng nhiều bức tranh của Giang Phong lại toát lên vẻ màu của sơn mài.

Ngày thơ Việt Nam lần thứ 23 tại Ninh Bình với chủ đề "Tổ quốc bay lên". Ảnh: QUANG HƯNG

Ngày thơ ra biển, nhà thơ xuống hầm lò

Mong lan tỏa tinh thần thơ ca đến các địa phương, vùng miền, năm nay 2026, Ngày thơ Việt Nam lần thứ 24 được Hội nhà văn Việt Nam phối hợp tỉnh Quảng Ninh tổ chức. Nhiều dự định hay đã được chia sẻ tại cuộc gặp gỡ báo chí ở trụ sở Hội vừa diễn ra. Thời Nay xin chia sẻ cùng bạn đọc.

Nhiều hoạt động nổi bật cho Ngày thơ

Nhiều hoạt động nổi bật cho Ngày thơ

Với chủ đề “Tiếng gọi đô thị mới”, Ngày thơ Việt Nam năm 2026 tại Thành phố Hồ Chí Minh sẽ diễn ra trong ba ngày (ngày 27, 28/2 và 1/3, nhằm ngày 11,12 và 13 tháng Giêng).

"Chợ phiên trên núi", tranh Đỗ Đức.

Đầu xuân ngắm tranh con ngựa

Trong lịch sử mỹ thuật thế giới, các đề tài về thiên nhiên, con người và động vật là những nội dung thường đề cập đến trong đó có con vật và cố nhiên con ngựa là hình tượng được nhiều họa sĩ tập trung miêu tả với nhiều chất liệu khác nhau như sơn dầu, thuốc nước, bột màu...

Bền lòng với thể thơ truyền thống

Bền lòng với thể thơ truyền thống

Đón Ngày thơ Việt Nam lần thứ 24, Hội Nhà văn Hà Nội tổ chức Ngày thơ tại Văn Miếu - Quốc Tử Giám (Hà Nội) vào sáng 1/3 (13 tháng Giêng năm Bính Ngọ) với nhiều hoạt động được truyền trực tiếp trên kênh 1 Phát thanh-Truyền hình Hà Nội.

Ngày xuân ra phố mua cây

Ngày xuân ra phố mua cây

Ngày bé, có lần tôi hỏi mẹ: “Mẹ ơi, vườn nhà mình rộng thế, sao mẹ không trồng lấy một khóm hoa”. Mẹ tôi ngần ngừ rồi bảo: “Mẹ không biết nữa, mẹ chỉ muốn trồng gì đó để cả nhà được ăn no”.

Bên dòng Oka của Yesenin

Bên dòng Oka của Yesenin

Trong hình dung của tôi, không thể ở tận thế kỷ 21 mà trên đời vẫn còn tồn tại một ngôi làng cũ xưa như Konstantinovo. Thế mà có thật. Nó xưa cũ thật sự và vì xưa cũ, cảm giác như trong những cơn gió lạnh vẫn thấy bóng Sergey Yesenin chạy trên những lối mòn.

Nghệ sĩ Việt: Giữ lửa đam mê, bứt phá năm mới

Tết là thời điểm để nhìn lại chặng đường một năm đã qua và mở ra những kỳ vọng cho năm mới. Trong không khí đón Xuân, các nghệ sĩ đã có những chia sẻ với Thời Nay về hành trình đã trải qua, những dấu ấn đáng nhớ, đồng thời hé lộ những kế hoạch đang ấp ủ cho dịp Tết cũng như chặng đường phía trước.

Nghệ nhân Kim Mạnh giới thiệu các sản phẩm của mình.

Giữ nét thiêng trên mặt nạ Khmer

Ông bảo, một trong những thử thách lớn nhất khi làm mặt nạ là vẽ mắt các nhân vật, sao cho vừa sinh động, vừa có hồn. Suốt bao năm qua, mỗi lần sáng tạo ra một chiếc mặt nạ mới, ông đều thấy say mê và hào hứng. Chính nhiệt huyết đó đã neo chân ông với nghề đến tận bây giờ.

Trong năm 2025 đã có hàng nghìn lượt du khách đến với làng dệt đũi Nam Cao.

Hồi sinh đũi Nam Cao từ sự tôn trọng thiên nhiên và bản sắc

Hành trình của nhà thiết kế Lương Thanh Hạnh với làng dệt đũi Nam Cao (Hưng Yên) là minh chứng cho cách một làng nghề truyền thống có thể phát triển chuyên nghiệp, hội nhập quốc tế từ chuỗi giá trị thủ công, sinh thái và nhân văn, nơi con người, văn hóa và thiên nhiên cùng song hành.

Minh họa: KIM DUẨN

Màu của Tết

Mùi của Tết thường đến khi gian bếp thơm mùi bánh chưng sôi ùng ục, khi những chiếc áo cũ mẹ mang ra phơi vẫn vương mùi băng phiến, khi mùi trầm ngan ngát theo gió thổi qua mỗi gian nhà. Khi ấy, Tết đã cận kề. Nhưng màu của Tết thì đến sớm hơn nhiều…

“Thiền sư dí dỏm” giao lưu cùng độc giả Việt Nam

“Thiền sư dí dỏm” giao lưu cùng độc giả Việt Nam

Công ty First News - Trí Việt vừa tổ chức buổi giao lưu “Mở cửa trái tim” cùng thiền sư Ajahn Brahm tại Đường sách Thành phố Hồ Chí Minh. Buổi giao lưu đầu tiên với độc giả Việt Nam được đặt theo tên quyển sách đầu tay của Ajahn Brahm, cũng là quyển sách bán chạy nhất của ông.

Họa sĩ Trần Thùy Linh với cuốn sách "Chuyện cây chuyện đời".

“Thiên nhiên là bác sĩ chữa lành”

Là họa sĩ chuyên vẽ hoa khổ lớn và tranh thiên nhiên, họa sĩ Trần Thùy Linh còn sáng tác rất nhiều tản văn. Vì cảm thấy “mắc nợ với thiên nhiên” - một món nợ ngọt ngào, quyến rũ, mới đây, chị ra mắt tản văn “Chuyện cây chuyện đời” (NXB Văn học).

Các đại biểu nêu lên nhiều giải pháp xoay quanh việc phát triển bản sắc nhạc Việt trong kỷ nguyên AI.

Giữ bản sắc nhạc Việt trong thời đại AI

Tại hội thảo khoa học quốc gia “Bản sắc âm nhạc Việt trong kỷ nguyên AI” do Trường đại học Văn Hiến vừa tổ chức, nhiều ý kiến cho rằng, thay vì lo bị thay thế, việc hội đủ nền tảng tri thức và bản lĩnh văn hóa sẽ giúp con người chủ động biến công nghệ thành công cụ hỗ trợ hữu ích cho quá trình sáng tạo nghệ thuật.

Ảnh: BẢO LONG

Những ngày hội chào Tết đón xuân

Tại Thủ đô và nhiều nơi khắp trên cả nước đã có những ngày “hội chào Tết” để khởi động đón Xuân. Sự kiện đáng kể đầu tiên là Hội Xuân Bính Ngọ 2026 vừa được khai trương cuối tuần qua tại Trung tâm Triển lãm Văn hóa Nghệ thuật Việt Nam (số 2 Hoa Lư, Hai Bà Trưng, Hà Nội).

Tiến sĩ Hoàng Thị Hồng Hà được trao tặng danh hiệu “Sứ giả tiếng Việt ở nước ngoài năm 2025”.

“Sứ giả tiếng Việt” ở Pháp

Sống và làm việc tại Pháp nhiều năm, TS Hoàng Thị Hồng Hà - nhà dân tộc học, điều phối viên nhiều dự án văn hóa - luôn mang theo bên mình một hành trang đặc biệt: Tiếng Việt.

Anh Hiển (hàng dưới) chụp hình lưu niệm cùng du khách tại homestay của mình.

Chuyện của Hiển

Ngồi ngẫm lại chuyện gần 10 năm trước, Dương Vĩnh Hiển, chủ homestay HT Ánh Trung tại Làng Văn hóa Du lịch Cộng đồng Dân tộc H'Mông (xã Mèo Vạc, tỉnh Tuyên Quang) vẫn thấy mình “Sao liều thế!”.

Chợ Tết. Ảnh: NGUYỆT ANH

Chợ tháng Chạp

Chợ tháng Chạp không giống bất kỳ phiên chợ nào trong năm. Ngay từ tinh mơ, khi sương còn lẫn vào mùi rơm ẩm và khói bếp, những con đường dẫn về chợ đã lấp ló bóng người.

Các đại biểu cắt băng khai mạc triển lãm "Ngựa Xuân". Ảnh: KHIẾU MINH

“Ngựa Xuân” khơi mỹ cảm

Diễn ra từ ngày 2 đến 7/2 tại trụ sở Báo Nhân Dân (Hà Nội), triển lãm tranh mang tên “Ngựa Xuân” đang thu hút sự quan tâm của đông đảo công chúng yêu hội họa khi quy tụ 31 tác phẩm của 20 họa sĩ tên tuổi từ bắc vào nam.