Ánh sáng cuối cùng là quầng sáng rực rỡ nhất

40 năm gõ cửa từng căn hộ, dọn dẹp từng góc tối bị cuộc đời bỏ quên, Fion Phua (ảnh trên) chưa một lần nghĩ đến chuyện dừng lại. Cho đến một ngày, bác sĩ thông báo bà đang mất dần thị lực và sẽ không còn nhìn thấy ánh sáng nữa. Nhưng, người phụ nữ Singapore ấy vẫn tiếp tục lên đường mỗi sáng Chủ nhật. Vì bà biết, còn nhiều người đang chìm trong thứ bóng tối dày đặc hơn.

Ánh sáng cuối cùng là quầng sáng rực rỡ nhất

Mở những cánh cửa không ai gõ

Gần 30 năm, căn hộ cho thuê tại khu Clementi (Singapore) không một lần được dọn dẹp. Bên trong, một ông lão 76 tuổi sống giữa những tờ báo chất cao như núi, giữa những đống rác và các loại đồ đạc bị “chiếm đóng” bởi ký sinh trùng. Chỗ di chuyển duy nhất là lối đi hẹp giữa các tầng phế thải. Nhà vệ sinh không được lau rửa suốt nhiều thập kỷ.

Khi tổ tình nguyện của Fion Phua lần đầu bước vào, mùi xộc lên theo từng bước chân. Nhiều người phải ngoảnh mặt. Nhưng Fion hiểu lý do ông lão không cho ai vào. “Ông cụ nghĩ bên trong đống báo đó có tiền”, bà giải thích. “Ông ấy sợ người ta vào sẽ vứt hết đi mất”.

Fion là người sáng lập mạng lưới tình nguyện Keeping Hope Alive (tạm dịch: Giữ Hy vọng Sống). Bà điều phối các tình nguyện viên qua nhóm tin nhắn WhatsApp, phân bổ từng ca việc theo kỹ năng: Thợ sửa ống nước, thợ sơn, y tá, thậm chí cả người làm móng tay.

Với căn hộ của ông lão ở Clementi, hơn 10 tình nguyện viên đã bắt tay vào việc sau một tuần chuẩn bị. Họ mặc đồ bảo hộ, bắt đầu từ 8 giờ sáng, làm suốt chín giờ đồng hồ: Dọn sạch phòng khách và bếp, sơn lại tường, cọ rửa nhà vệ sinh, khử trùng toàn bộ căn hộ. Khi xong việc, một chiếc giường, tủ lạnh và máy giặt được chuyển vào. Một không gian sống lành mạnh được trao trả cho một con người.

Suốt bốn thập kỷ làm công việc đó, Fion Phua trở thành điều mà chính bà tự nhận: Một “chuyên gia về người tích trữ đồ đạc”. Mỗi gia đình là một câu chuyện khác nhau, một nỗi đau khác nhau. Người thì nợ tiền điện nước không trả nổi, người thì không uống thuốc dù đang bệnh nặng. Có người cần thay bóng đèn, người cần vá vết nứt bồn cầu, có người chỉ cần một bàn tay giữ lấy tay mình. “Sau khi dọn xong nhà cho họ, mình đang cho họ thấy một góc khác của thế giới”, bà nói. “Rằng họ có thể sống tốt hơn, như thế này”.

Hành trình “tái sinh” những căn hộ bắt đầu từ khi Fion mới 16 tuổi. Lớn lên trong căn hộ cho thuê ở phố Mei Ling, bà hiểu thế nào là “túng thiếu từ trong xương tủy”. Khi ấy, bà cùng người bạn trai - nay là chồng - đi thăm các viện dưỡng lão như một cách để dành thời gian có ý nghĩa bên nhau mà không tốn tiền. Những gương mặt già nua bà gặp trong các phòng bệnh - người khuyết tật, người tâm thần, người không còn ai thân thích... - đã khắc vào tâm trí cô gái trẻ một câu hỏi không thôi ám ảnh: Họ đến đây từ đâu? Liệu có thể giúp được họ trước khi quá muộn?

Từ câu hỏi đó, bà bắt đầu gõ cửa từng căn hộ trong khu mình lớn lên để kêu gọi sự chung tay. Không đăng ký, không tài trợ, không trụ sở - mạng lưới từ thiện của bà chỉ vận hành bằng tình người và sự dấn thân. “Dù anh là thợ sửa tủ lạnh hay biết sửa máy giặt, cứ đến mà làm”, bà nói với những người mình vận động.

40 năm sau, từ nhóm bạn bè và người quen thuở đầu, Keeping Hope Alive đã lan rộng ra đồng nghiệp, vợ chồng, rồi con cái họ.

fion-phua-anh-3.jpg
Bà Fion Phua (hàng đầu, thứ 3 từ trái sang) chia sẻ niềm vui với một nhóm tình nguyện viên của Keeping Hope Alive.

Mặc cho ánh sáng dần tắt lịm

Tháng Tư năm ngoái, Fion Phua nhận chẩn đoán mà bà chưa bao giờ ngờ tới: Mắt bà đang mất dần thị lực. Một mắt đã mù hoàn toàn. Bà không còn phân biệt được màu xanh và màu đen. Và chỉ còn là vấn đề thời gian, thời điểm bóng tối bao phủ hoàn toàn. “Lúc nhận kết quả, tôi cảm thấy thật sự suy sụp”, bà tâm sự.

Người phụ nữ đã dành cả đời mang ánh sáng đến những căn phòng tối tăm nhất giờ đây phải đối diện với bóng tối của chính mình. Điều đầu tiên bà nghĩ đến không phải là bản thân, mà là con gái, là những người đang phụ thuộc vào bà, là những cánh cửa sẽ không còn được gõ vào mỗi sáng Chủ nhật. “Liệu tôi còn có thể tiếp tục làm điều tôi yêu thích mỗi cuối tuần không?”, bà tự hỏi. “Liệu tôi còn có thể duy trì Keeping Hope Alive?”.

Nhiều người khuyên bà nên nghỉ ngơi, tập trung chăm sóc bản thân. Nhưng với Fion, chuyện “không thể nhìn đi chỗ khác” khi đứng trước những hoàn cảnh khó khăn đã trở thành một phần trong cấu tạo của con người bà, không phải một lựa chọn có thể gạt sang bên. Ở tuổi 55, bà vẫn đi gõ cửa từng căn hộ, dù với tốc độ chậm hơn và cần thêm người đứng bên cạnh.

Những thay đổi, dù khó khăn ấy, không làm đổi thay ý chí của bà. “Tôi như một cây cầu”, Fion nói với sự kiên định vẫn ngời lên trong ánh mắt. “Với những gì tôi đang làm, tôi có thể dẫn ánh mắt bạn đến nhìn thấy những gì bạn không thấy. Tôi có thể dẫn đôi tai bạn đến nghe những gì bạn không nghe. Và tôi có thể chạm vào trái tim bạn để bạn hành động”.

Việc phải chung sống với căn bệnh về thị lực, Fion bảo, đã đưa bà đến một “mức độ kiên cường” mà chính bà cũng không biết mình có. Và điều giữ bà đứng vững mỗi ngày thật đơn giản đến bất ngờ: “Trách nhiệm của tôi là một người mẹ, một người vợ, một người con, và là người sáng lập Keeping Hope Alive”.

Nhưng Fion không cảm nhận trách nhiệm như gánh nặng. Với bà, trách nhiệm như một sự neo đậu - thứ giữ cho con thuyền không trôi dạt dù sóng gió đến từ bên trong chính mình. Vì thế, Fion Phua vẫn ra đi mỗi sáng Chủ nhật. Đôi mắt ngày một mờ hơn, nhưng bước chân không hề chậm lại. Bởi trong 40 năm gõ những cánh cửa không ai gõ, bà đã học được một điều: Ánh sáng không đến từ đôi mắt - mà đến từ trái tim không chịu tắt.

Mỗi ngày Chủ nhật, từ lúc 7 giờ 30 sáng, bất kể thời tiết, Fion và các cộng sự lại có mặt tại các khu nhà nghèo. Họ không chỉ dọn rác, họ dọn dẹp cả những đổ vỡ trong tâm hồn con người. Họ kết nối những người hàng xóm xa lạ thành một cộng đồng, tổ chức những bữa tất niên ấm áp, tặng nhau những món quà nhỏ. Tình yêu thương cứ thế nhân bản, biến những nạn nhân của hoàn cảnh thành mảnh đất gieo hy vọng. Fion ao ước: “Giá mà mỗi người Singapore đều có thể dành ra chút thời gian để làm điều này”.

Có thể bạn quan tâm

Erling Haaland

Không ai đứng cao hơn tập thể

Đội tuyển Na Uy chưa từng thắng một trận đấu loại trực tiếp nào tới trước kỳ World Cup 2026 này. Và Erling Haaland, cậu nhóc từng bị gạch tên, từng phải học cách đếm đến bốn để kiềm chế cơn giận, đã gánh trên vai trọng trách đưa “đội tuyển Viking” xuất hiện trên bản đồ bóng đá thế giới.

Anne Hathaway, nữ hoàng phóng vé mới của Hollywood.

Tấm vải dệt 25 năm của nữ hoàng phòng vé

Mở đầu với The Devil Wears Prada 2 thu về hơn 650 triệu USD, tiếp nối với The Odyssey đang hướng tới mục tiêu tỷ đô, gần như chắc chắn 2026 sẽ là năm của Anne Hathaway, nữ hoàng phóng vé mới của Hollywood.

Tiến sĩ Chris Opesen

Liều vaccine vô giá

5 giờ 30 phút sáng một ngày Chủ nhật cuối tháng 6 vừa qua, điện thoại của Tiến sĩ Chris Opesen (ảnh bên) đổ chuông. Một phụ nữ vừa điều trị bệnh Ebola chuẩn bị trở về nhà sau nhiều tuần cách ly. Nhà nhân chủng học của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) vội vã lên đường, không phải vì bệnh nhân cần hỗ trợ cách ly hay chăm sóc. Ông đến vì một nhiệm vụ khác, quan trọng không kém.

Ludwig Göransson.

Luôn bắt đầu như lần đầu tiên

“Khi tôi 7 tuổi, cha tôi đặt vào tay tôi một cây đàn guitar. Tôi yêu cây đàn và nó trở thành tất cả với tôi. Nó mở ra cho tôi rất nhiều cánh cửa, đưa tôi đến nước Mỹ, và cuối cùng đã dẫn tôi đến với những người kể chuyện vĩ đại nhất thời đại chúng ta” - nhạc sĩ Ludwig Göransson phát biểu, khi lần thứ ba nhận giải Oscar cho phần nhạc phim hay nhất.

Curry Barker.

Người săn nỗi sợ

Từ một người pha cà-phê trở thành đạo diễn phim kinh dị được cả Hollywood săn đón khi mới 26 tuổi, Curry Barker chứng minh: Cuộc đời là trường đại học vĩ đại nhất.

Ông Bert Bos.

Xác suất một phần triệu

Khi gió rít qua những ngọn đồi và thung lũng Fraser, Bert Bos quỳ xuống trên thảm cỏ. Ba đứa con của ông, theo bản năng, cũng làm điều tương tự. Họ luồn những đầu ngón tay chìm trong sắc xanh tươi mát.

George Altirs.

Sợi chỉ gắn kết đam mê

Không phải may mắn, chính sự lì lợm và bản lĩnh đã tạo nên hành trình đầy sắc màu của Cabo Verde tại World Cup 2026. Còn với Capelli Sport, thương hiệu trang phục thể thao của George Altirs đã có màn ra mắt một cách ngoạn mục, sau hơn 15 năm bền bỉ đồng hành cùng trái bóng tròn.

Chị Hoài bận rộn chuẩn bị cho con bước vào hành trình mới, từ sạp hàng nơi góc chợ.

Chợ Liu, chuyện nhặt...

Thơ sinh năm 1995, khuôn mặt bầu bĩnh, nước da trắng, giọng Hà Tĩnh vẫn còn đặc sệt. Hằng ngày, cô vẫn đứng bán cà-phê, trà sữa nơi quầy nhỏ nằm nép cạnh lối đi trong tổ hợp thương mại mà dân mình quen gọi chợ Liu, khu chợ bán buôn nổi tiếng sầm uất có đông người Việt ở thủ đô Moskva của Nga.

Josimar Jose Evora Dias.

Người canh giữ những giấc mơ

Rạng sáng 16/6, tại sân vận động Mercedes-Benz, bang Atlanta (Mỹ), khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, ống kính camera đổ dồn vào một người đàn ông 40 tuổi đang bật khóc nơi khung thành. Không phải nước mắt của kẻ thua cuộc. Đó là nước mắt của người đã chờ đợi cả một đời, để có giây phút khó tin này.

Mikel Arteta.

Người trồng cây ô-liu ở London

Ba tháng đầu tiếp quản CLB Arsenal, Mikel Arteta nhận về từ toàn bộ nhân viên câu lạc bộ một mớ văn bản viết chi chít những cảm nhận cá nhân, đa phần đều là những trạng thái cảm xúc tiêu cực. Điều đó cần phải được thay đổi, và đây là lý do cây ô-liu già hơn trăm tuổi được đưa về trồng tại vị trí dễ thấy nhất, ở Trung tâm huấn luyện London Colney.

Giáo sư Gilbert Strang, Viện Công nghệ Massachusetts - MIT (Mỹ).

3 + 2 + 61 = Một đời giảng dạy

Ba năm là sinh viên, hai năm làm giảng viên trẻ, 61 năm là Giáo sư, tổng cộng 66 năm Gilbert Strang (ảnh trên) gắn bó với Viện Công nghệ Massachusetts - MIT (Mỹ). Gần cả một đời, ông dành trọn để cống hiến cho sự nghiệp giáo dục, để giúp tất cả những ai muốn học nhận ra, chẳng có bài toán nào khó, cũng chẳng có sinh viên nào ngốc nghếch.

Barbra Streisand.

Biến sự không hoàn hảo thành tuyên ngôn kiêu hãnh

Liên hoan phim Cannes lần thứ 79 đã mang đến cho khán giả toàn cầu một niềm xúc động lớn lao, khi quyết định vinh danh 65 năm cống hiến không ngừng nghỉ ở cả âm nhạc, điện ảnh, truyền hình và sân khấu của “huyền thoại sống” Barbra Streisand (ảnh trên) bằng giải thưởng Cành cọ vàng danh dự (Honorary Palme d’Or).

Julien Gosselin.

Làn gió mới tại “thánh đường” Odéon

Với tư duy khác biệt và những tác phẩm kéo dài hàng giờ đồng hồ, Julien Gosselin - Giám đốc trẻ nhất lịch sử Nhà hát Odéon (Paris, Pháp), đang dấn thân vào một cuộc “cách mạng kịch nghệ” đầy táo bạo, bất chấp những áp lực khủng khiếp về ngân sách và kỳ vọng của công chúng.

Bà Mariéme Jamme.

Phẩm giá tái sinh từ tri thức số

Từ một đứa trẻ bị bỏ rơi trên đường phố Dakar, trải qua những năm tháng tăm tối của bạo lực và nghèo đói, Mariéme Jamme đã thực hiện một cuộc đào thoát ngoạn mục bằng sức mạnh của tri thức.

Antoine Fuqua.

Về những con người đi qua bóng tối

“Nếu bạn có thể bước ra khi mặt trời mọc, khi mọi bụi bặm đã lắng xuống và bạn vẫn đứng vững, bạn sẽ có một cơ hội khác cho cuộc đời mình…” -

Dave Pearson.

Xoa dịu ký ức kinh hoàng

Rất ít người có khả năng thấu cảm trọn vẹn sự tàn phá về thể chất lẫn tinh thần, sau khi thoát khỏi hàm răng tử thần của cá mập. Thế nhưng, Dave Pearson là một trong số ít người hiểu rõ nỗi đau ấy và sẵn lòng cống hiến để hỗ trợ cộng đồng.

Ghada Hatem-Gantzer - vị bác sĩ sản khoa gốc Lebanon.

“Ngôi nhà phụ nữ”, nơi sự sống hồi sinh

Ở tuổi 66, Ghada Hatem-Gantzer - vị bác sĩ sản khoa gốc Lebanon đã thực hiện được điều mà thường chỉ dừng lại ở những lời hứa hẹn: Tạo ra một “điểm dừng chân duy nhất”cho mọi nỗi đau của phụ nữ.

Michael B. Jordan vang lên cho hạng mục Nam diễn viên chính xuất sắc nhất, cả thế giới đã nhìn về anh, theo một cách khác.

Bật lên từ định kiến

Tại lễ trao giải Oscar lần thứ 98, khi cái tên Michael B. Jordan vang lên cho hạng mục Nam diễn viên chính xuất sắc nhất, cả thế giới đã nhìn về anh, theo một cách khác.

Diễn viên Sarah Parker.

Trải nghiệm dành cho cả đời người...

Trong buổi tiệc tri ân Ban giám khảo và người chiến thắng Giải Booker 2025 tại cung điện Clarence House (London, Anh), “biểu tượng thành thị” của Hollywood - diễn viên Sarah Jessica Parker đã gây ấn tượng mạnh mẽ trước Vương hậu Camilla, không phải vì vẻ ngoài lung linh, mà bằng tình yêu văn chương và niềm say mê đọc sách.

Roger Tan.

Di sản của lòng trắc ẩn

Mỗi sáng, Roger Tan lại ngồi trước màn hình máy tính, pha một tách trà và bắt đầu gõ những dòng chữ gửi vào khoảng lặng sau song sắt.

Nam diễn viên trẻ Owen Cooper.

Sự trưởng thành đến từ chính những thử thách

Ở tuổi 16, Owen Cooper trở thành cái tên gây chú ý đặc biệt trong giới điện ảnh - truyền hình quốc tế, khi cùng lúc giành ba giải thưởng quan trọng bậc nhất: Quả Cầu Vàng, Emmy và Critics’ Choice Award cho vai diễn đầu đời trong loạt phim ngắn Adolescence (Biến cố tuổi thành niên).

Ritu Sain

Đổi... rác lấy tình người

Tại những quán cà-phê đặc biệt đang mọc lên khắp Ấn Độ, người ta có thể thanh toán một bữa cơm bằng… rác thải nhựa. Và người đứng sau mô hình nhân văn ấy là một phụ nữ đặc biệt, Ritu Sain, người luôn đau đáu với nỗ lực bảo vệ môi trường ở đất nước đông dân nhất hành tinh.

Sam Altman

Một ẩn dụ cho thời đại đầy trăn trở

“Những đứa trẻ sinh năm 2025 sẽ lớn lên trong một thế giới mà chúng khó lòng thông minh hơn trí tuệ nhân tạo (AI). Nhưng không sao cả, chúng sẽ có những công cụ để đạt đến những tầm cao mà chúng ta chưa từng dám mơ tới” - dự báo này được Sam Altman đưa ra tại Hội nghị GITEX gần đây.

Tiến sĩ Elizabeth A.Laugeson.

Mọi trái tim đều bình đẳng

Khi Tiến sĩ Elizabeth A.Laugeson và các nhà tâm lý học Viện Khoa học thần kinh và Hành vi con người Semel thuộc Đại học California - Los Angeles (UCLA) lần đầu đề xuất dạy những người trưởng thành mắc chứng tự kỷ cách hẹn hò, các nhà tài trợ không đồng ý.

Michaela Benthaus.

Khi dám mơ, bạn có thể chạm tới những vì sao!

“Bạn không bao giờ nên từ bỏ ước mơ của mình dù đôi khi xác suất để nó thành hiện thực là rất thấp”, Michaela Benthaus tâm sự, sau khi vừa trở thành người ngồi xe lăn đầu tiên bay vào không gian.