Liều vaccine vô giá

5 giờ 30 phút sáng một ngày Chủ nhật cuối tháng 6 vừa qua, điện thoại của Tiến sĩ Chris Opesen (ảnh bên) đổ chuông. Một phụ nữ vừa điều trị bệnh Ebola chuẩn bị trở về nhà sau nhiều tuần cách ly. Nhà nhân chủng học của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) vội vã lên đường, không phải vì bệnh nhân cần hỗ trợ cách ly hay chăm sóc. Ông đến vì một nhiệm vụ khác, quan trọng không kém.

Tiến sĩ Chris Opesen
Tiến sĩ Chris Opesen

Virus không phải điều đáng sợ nhất

Tại Uganda, nơi vừa trải qua đợt bùng phát Ebola mới nhất, nhiều người dân không chỉ sợ bệnh tật. Họ còn sợ tiếp xúc với những người từng mắc bệnh, lo ngại nguy cơ lây nhiễm dù bệnh nhân đã được điều trị thành công. Trong một số trường hợp, những người sống sót sau Ebola phải đối mặt với ánh mắt nghi ngờ, sự xa lánh hoặc những lời kỳ thị kéo dài ngay cả khi đã khỏi bệnh.

Đó chính là mặt trận mà Tiến sĩ Chris Opesen đang chiến đấu. Là một nhà nhân chủng học y tế của WHO, ông không trực tiếp điều trị bệnh nhân, cũng không tham gia nghiên cứu vaccine. Công việc của ông nằm ở một lĩnh vực ít được chú ý hơn: Tìm hiểu cách cộng đồng phản ứng trước dịch bệnh, lắng nghe những lo lắng của người dân và xây dựng cầu nối giữa lực lượng y tế với xã hội.

“Nhà nhân chủng học là tiền vệ trong đội hình ứng phó với dịch bệnh”, Chris Opesen thích ví von công việc với bóng đá, môn thể thao yêu thích của ông, như thế. Theo ông, nếu các bác sĩ và chuyên gia dịch tễ là những người trực tiếp đối đầu với virus, thì ông là người kết nối các mắt xích, đưa thông tin từ cộng đồng tới lực lượng phản ứng khẩn cấp, đồng thời giúp người dân hiểu rõ hơn về các biện pháp y tế.

Hình ảnh ẩn dụ mà Opesen ưa thích cũng phản ánh đúng bản chất công việc của ông. Trong các cuộc khủng hoảng y tế, điều quyết định thành công không chỉ là năng lực chuyên môn của hệ thống y tế, mà còn là mức độ tin tưởng của người dân đối với hệ thống đó. “Lòng tin luôn là thứ khó xây dựng nhất”, vị tiến sĩ nhân chủng học cho biết.

Người xây những cây cầu vô hình

Trở lại với cuộc gọi lúc 5 giờ 30 phút sáng hôm ấy của Opesen. Mọi chuyện bắt đầu từ tình cảnh của một phụ nữ tên Lilian. Sau nhiều tuần điều trị Ebola, Lilian đã có kết quả khả quan và chuẩn bị trở về cộng đồng. Đối với các bác sĩ, đây là một tín hiệu đáng mừng. Nhưng với Chris Opesen, thử thách lớn nhất mới chỉ bắt đầu.

Ông cùng các đồng nghiệp nhanh chóng đến địa phương nơi Lilian sinh sống để gặp gỡ gia đình, hàng xóm và các nhà lãnh đạo cộng đồng. Trong cuộc họp đầu tiên, bầu không khí không hề dễ chịu. Nỗi lo sợ khiến nhiều người cùng lúc lên tiếng. Có người lo cho sự an toàn của gia đình mình. Có người nghi ngờ các thông tin y tế. Có người đơn giản chỉ cảm thấy bất an trước một căn bệnh từng cướp đi nhiều sinh mạng.

Thay vì cố gắng áp đặt câu trả lời, Chris Opesen chọn cách lắng nghe. Ông đề nghị mọi người lần lượt phát biểu, để từng ý kiến đều được tôn trọng. Với ông, mục tiêu không phải là giành chiến thắng trong một cuộc tranh luận, mà là tạo ra đối thoại. Cách tiếp cận ấy xuất phát từ chính nền tảng chuyên môn của một nhà nhân chủng học.

Trong nhiều năm làm việc, Opesen nhận ra rằng, nỗi sợ thường xuất hiện ở nơi thiếu thông tin hoặc thiếu niềm tin. Khi người dân không hiểu điều gì đang diễn ra, họ sẽ tìm kiếm câu trả lời từ tin đồn. Khi họ không tin vào hệ thống y tế, họ có xu hướng khép mình lại trước mọi lời khuyến nghị. Bởi vậy, công việc của ông không phải là thuyết phục cộng đồng tin tưởng vô điều kiện. Điều ông cố gắng làm là tạo ra những không gian để mọi người có thể đối thoại với nhau, đặt câu hỏi và nhận được câu trả lời minh bạch.

Phương pháp là vậy. Nhưng thực tế không hề dễ dàng. Opesen từng bị chính những “khán giả” của mình xa lánh, từng bị đuổi khỏi những buổi trò chuyện vì người nghe sợ chính ông cũng mang mầm bệnh. “Nhưng rồi, họ thấy tôi vẫn khỏe mạnh, vẫn kiên nhẫn qua lại thuyết phục, họ dần tin tưởng và đón nhận”, ông kể.

Bằng cách đó, Opesen và nhiều nhà khoa học xã hội khác đang âm thầm xây những “cây cầu vô hình” kết nối lực lượng y tế và cộng đồng, ở nơi mà nỗi sợ từng khiến người dân quay lưng với chính những người đã khỏi bệnh. Những cây cầu ấy không xuất hiện trong các báo cáo thống kê. Nhưng sự tồn tại của chúng có thể quyết định một chiến dịch chống dịch thành công hay thất bại.

14-12.jpg
“Nhà nhân chủng học là tiền vệ trong đội hình ứng phó với dịch bệnh”.

Liều vaccine mang tên niềm tin

Khi Lilian chính thức trở về nhà, Opesen mang theo một chiếc bánh kem. Thoạt nhìn, đó là một hành động giản dị, thậm chí có phần nhỏ bé giữa một chiến dịch chống dịch quy mô lớn. Nhưng với ông, chiếc bánh mang ý nghĩa đặc biệt.

Ông muốn chính Lilian cắt bánh và chia cho những người chung quanh. Đó không chỉ là một buổi gặp mặt. Đó là một thông điệp. Người phụ nữ ấy không còn là hiện thân của nỗi sợ hãi. Cô là một thành viên của cộng đồng, một người đã vượt qua bệnh tật và xứng đáng được đón nhận trở lại.

Khoảnh khắc ấy có lẽ không xuất hiện trên các biểu đồ dịch tễ học. Nó cũng không được ghi nhận như một thành tựu khoa học. Nhưng với Chris Opesen, đó là một trong những thắng lợi quan trọng nhất. Bởi chống dịch không chỉ là ngăn chặn virus lây lan. Chống dịch còn là bảo vệ phẩm giá của con người.

Giữa tháng 7 vừa qua, Uganda thông báo bệnh nhân Ebola cuối cùng đã được xuất viện, đánh dấu bước tiến quan trọng trong nỗ lực kiểm soát đợt bùng phát mới nhất. Thành công đó là kết quả của nhiều yếu tố: Năng lực chuyên môn của đội ngũ y tế, hệ thống giám sát dịch bệnh và sự phối hợp giữa các cơ quan chức năng.

Nhưng phía sau những thành công hữu hình ấy còn có đóng góp của những người như Chris Opesen. Họ không xuất hiện trong các phòng điều trị. Không nghiên cứu vaccine. Không vận hành những thiết bị y tế hiện đại. Công việc của họ diễn ra trong các căn phòng ẩm thấp nơi thôn xóm, trên những con đường làng lầy lội, trong các cuộc trò chuyện với người dân và ở những nơi mà nỗi hoang mang đang tràn ngập.

Trong một thế giới mà tin giả, nỗi sợ hãi và sự chia rẽ có thể lan nhanh không kém virus, nỗ lực của những người như Tiến sĩ Opesen là lời nhắc nhở rằng đôi khi liều vaccine phòng dịch quan trọng nhất không nằm trong phòng thí nghiệm. Nó nằm trong khả năng lắng nghe, cảm thông và học cách tin tưởng của những con người sống gần với dịch bệnh nhất.

Dịch bệnh không chỉ là vấn đề sinh học. Nó còn liên quan đến văn hóa, tập quán, tâm lý và niềm tin. Một khuyến cáo y tế dù chính xác đến đâu cũng khó phát huy hiệu quả nếu cộng đồng không cảm thấy được lắng nghe và tôn trọng.

Có thể bạn quan tâm

Ludwig Göransson.

Luôn bắt đầu như lần đầu tiên

“Khi tôi 7 tuổi, cha tôi đặt vào tay tôi một cây đàn guitar. Tôi yêu cây đàn và nó trở thành tất cả với tôi. Nó mở ra cho tôi rất nhiều cánh cửa, đưa tôi đến nước Mỹ, và cuối cùng đã dẫn tôi đến với những người kể chuyện vĩ đại nhất thời đại chúng ta” - nhạc sĩ Ludwig Göransson phát biểu, khi lần thứ ba nhận giải Oscar cho phần nhạc phim hay nhất.

Curry Barker.

Người săn nỗi sợ

Từ một người pha cà-phê trở thành đạo diễn phim kinh dị được cả Hollywood săn đón khi mới 26 tuổi, Curry Barker chứng minh: Cuộc đời là trường đại học vĩ đại nhất.

Ông Bert Bos.

Xác suất một phần triệu

Khi gió rít qua những ngọn đồi và thung lũng Fraser, Bert Bos quỳ xuống trên thảm cỏ. Ba đứa con của ông, theo bản năng, cũng làm điều tương tự. Họ luồn những đầu ngón tay chìm trong sắc xanh tươi mát.

George Altirs.

Sợi chỉ gắn kết đam mê

Không phải may mắn, chính sự lì lợm và bản lĩnh đã tạo nên hành trình đầy sắc màu của Cabo Verde tại World Cup 2026. Còn với Capelli Sport, thương hiệu trang phục thể thao của George Altirs đã có màn ra mắt một cách ngoạn mục, sau hơn 15 năm bền bỉ đồng hành cùng trái bóng tròn.

Chị Hoài bận rộn chuẩn bị cho con bước vào hành trình mới, từ sạp hàng nơi góc chợ.

Chợ Liu, chuyện nhặt...

Thơ sinh năm 1995, khuôn mặt bầu bĩnh, nước da trắng, giọng Hà Tĩnh vẫn còn đặc sệt. Hằng ngày, cô vẫn đứng bán cà-phê, trà sữa nơi quầy nhỏ nằm nép cạnh lối đi trong tổ hợp thương mại mà dân mình quen gọi chợ Liu, khu chợ bán buôn nổi tiếng sầm uất có đông người Việt ở thủ đô Moskva của Nga.

Josimar Jose Evora Dias.

Người canh giữ những giấc mơ

Rạng sáng 16/6, tại sân vận động Mercedes-Benz, bang Atlanta (Mỹ), khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, ống kính camera đổ dồn vào một người đàn ông 40 tuổi đang bật khóc nơi khung thành. Không phải nước mắt của kẻ thua cuộc. Đó là nước mắt của người đã chờ đợi cả một đời, để có giây phút khó tin này.

Mikel Arteta.

Người trồng cây ô-liu ở London

Ba tháng đầu tiếp quản CLB Arsenal, Mikel Arteta nhận về từ toàn bộ nhân viên câu lạc bộ một mớ văn bản viết chi chít những cảm nhận cá nhân, đa phần đều là những trạng thái cảm xúc tiêu cực. Điều đó cần phải được thay đổi, và đây là lý do cây ô-liu già hơn trăm tuổi được đưa về trồng tại vị trí dễ thấy nhất, ở Trung tâm huấn luyện London Colney.

Giáo sư Gilbert Strang, Viện Công nghệ Massachusetts - MIT (Mỹ).

3 + 2 + 61 = Một đời giảng dạy

Ba năm là sinh viên, hai năm làm giảng viên trẻ, 61 năm là Giáo sư, tổng cộng 66 năm Gilbert Strang (ảnh trên) gắn bó với Viện Công nghệ Massachusetts - MIT (Mỹ). Gần cả một đời, ông dành trọn để cống hiến cho sự nghiệp giáo dục, để giúp tất cả những ai muốn học nhận ra, chẳng có bài toán nào khó, cũng chẳng có sinh viên nào ngốc nghếch.

Ánh sáng cuối cùng là quầng sáng rực rỡ nhất

Ánh sáng cuối cùng là quầng sáng rực rỡ nhất

40 năm gõ cửa từng căn hộ, dọn dẹp từng góc tối bị cuộc đời bỏ quên, Fion Phua (ảnh trên) chưa một lần nghĩ đến chuyện dừng lại. Cho đến một ngày, bác sĩ thông báo bà đang mất dần thị lực và sẽ không còn nhìn thấy ánh sáng nữa. Nhưng, người phụ nữ Singapore ấy vẫn tiếp tục lên đường mỗi sáng Chủ nhật. Vì bà biết, còn nhiều người đang chìm trong thứ bóng tối dày đặc hơn.

Barbra Streisand.

Biến sự không hoàn hảo thành tuyên ngôn kiêu hãnh

Liên hoan phim Cannes lần thứ 79 đã mang đến cho khán giả toàn cầu một niềm xúc động lớn lao, khi quyết định vinh danh 65 năm cống hiến không ngừng nghỉ ở cả âm nhạc, điện ảnh, truyền hình và sân khấu của “huyền thoại sống” Barbra Streisand (ảnh trên) bằng giải thưởng Cành cọ vàng danh dự (Honorary Palme d’Or).

Julien Gosselin.

Làn gió mới tại “thánh đường” Odéon

Với tư duy khác biệt và những tác phẩm kéo dài hàng giờ đồng hồ, Julien Gosselin - Giám đốc trẻ nhất lịch sử Nhà hát Odéon (Paris, Pháp), đang dấn thân vào một cuộc “cách mạng kịch nghệ” đầy táo bạo, bất chấp những áp lực khủng khiếp về ngân sách và kỳ vọng của công chúng.

Bà Mariéme Jamme.

Phẩm giá tái sinh từ tri thức số

Từ một đứa trẻ bị bỏ rơi trên đường phố Dakar, trải qua những năm tháng tăm tối của bạo lực và nghèo đói, Mariéme Jamme đã thực hiện một cuộc đào thoát ngoạn mục bằng sức mạnh của tri thức.

Antoine Fuqua.

Về những con người đi qua bóng tối

“Nếu bạn có thể bước ra khi mặt trời mọc, khi mọi bụi bặm đã lắng xuống và bạn vẫn đứng vững, bạn sẽ có một cơ hội khác cho cuộc đời mình…” -

Dave Pearson.

Xoa dịu ký ức kinh hoàng

Rất ít người có khả năng thấu cảm trọn vẹn sự tàn phá về thể chất lẫn tinh thần, sau khi thoát khỏi hàm răng tử thần của cá mập. Thế nhưng, Dave Pearson là một trong số ít người hiểu rõ nỗi đau ấy và sẵn lòng cống hiến để hỗ trợ cộng đồng.

Ghada Hatem-Gantzer - vị bác sĩ sản khoa gốc Lebanon.

“Ngôi nhà phụ nữ”, nơi sự sống hồi sinh

Ở tuổi 66, Ghada Hatem-Gantzer - vị bác sĩ sản khoa gốc Lebanon đã thực hiện được điều mà thường chỉ dừng lại ở những lời hứa hẹn: Tạo ra một “điểm dừng chân duy nhất”cho mọi nỗi đau của phụ nữ.

Michael B. Jordan vang lên cho hạng mục Nam diễn viên chính xuất sắc nhất, cả thế giới đã nhìn về anh, theo một cách khác.

Bật lên từ định kiến

Tại lễ trao giải Oscar lần thứ 98, khi cái tên Michael B. Jordan vang lên cho hạng mục Nam diễn viên chính xuất sắc nhất, cả thế giới đã nhìn về anh, theo một cách khác.

Diễn viên Sarah Parker.

Trải nghiệm dành cho cả đời người...

Trong buổi tiệc tri ân Ban giám khảo và người chiến thắng Giải Booker 2025 tại cung điện Clarence House (London, Anh), “biểu tượng thành thị” của Hollywood - diễn viên Sarah Jessica Parker đã gây ấn tượng mạnh mẽ trước Vương hậu Camilla, không phải vì vẻ ngoài lung linh, mà bằng tình yêu văn chương và niềm say mê đọc sách.

Roger Tan.

Di sản của lòng trắc ẩn

Mỗi sáng, Roger Tan lại ngồi trước màn hình máy tính, pha một tách trà và bắt đầu gõ những dòng chữ gửi vào khoảng lặng sau song sắt.

Nam diễn viên trẻ Owen Cooper.

Sự trưởng thành đến từ chính những thử thách

Ở tuổi 16, Owen Cooper trở thành cái tên gây chú ý đặc biệt trong giới điện ảnh - truyền hình quốc tế, khi cùng lúc giành ba giải thưởng quan trọng bậc nhất: Quả Cầu Vàng, Emmy và Critics’ Choice Award cho vai diễn đầu đời trong loạt phim ngắn Adolescence (Biến cố tuổi thành niên).

Ritu Sain

Đổi... rác lấy tình người

Tại những quán cà-phê đặc biệt đang mọc lên khắp Ấn Độ, người ta có thể thanh toán một bữa cơm bằng… rác thải nhựa. Và người đứng sau mô hình nhân văn ấy là một phụ nữ đặc biệt, Ritu Sain, người luôn đau đáu với nỗ lực bảo vệ môi trường ở đất nước đông dân nhất hành tinh.

Sam Altman

Một ẩn dụ cho thời đại đầy trăn trở

“Những đứa trẻ sinh năm 2025 sẽ lớn lên trong một thế giới mà chúng khó lòng thông minh hơn trí tuệ nhân tạo (AI). Nhưng không sao cả, chúng sẽ có những công cụ để đạt đến những tầm cao mà chúng ta chưa từng dám mơ tới” - dự báo này được Sam Altman đưa ra tại Hội nghị GITEX gần đây.

Tiến sĩ Elizabeth A.Laugeson.

Mọi trái tim đều bình đẳng

Khi Tiến sĩ Elizabeth A.Laugeson và các nhà tâm lý học Viện Khoa học thần kinh và Hành vi con người Semel thuộc Đại học California - Los Angeles (UCLA) lần đầu đề xuất dạy những người trưởng thành mắc chứng tự kỷ cách hẹn hò, các nhà tài trợ không đồng ý.

Michaela Benthaus.

Khi dám mơ, bạn có thể chạm tới những vì sao!

“Bạn không bao giờ nên từ bỏ ước mơ của mình dù đôi khi xác suất để nó thành hiện thực là rất thấp”, Michaela Benthaus tâm sự, sau khi vừa trở thành người ngồi xe lăn đầu tiên bay vào không gian.

Nổi tiếng với những quyết định dứt khoát và nhanh chóng, Julia thành công trong sáp nhập hai ông lớn của ngành nhà hàng.

Nhà lãnh đạo từ hiện trường

Hơn 40 năm lăn lộn trong ngành dịch vụ-nhà hàng, nữ doanh nhân Julia Stewart vẫn giữ vẹn nguyên tinh thần và lòng tự tin của cô bé 16 tuổi ngày khởi nghiệp: Cứng cỏi, độc lập và không tin vào những giới hạn.