Tôi cũng chưa kịp bắc giàn cho mấy gốc mướp leo lên, nhổ cỏ luống rau cải vừa mới lên xanh tốt. Bài vở còn dang dở dù đã hứa sáng mai phải nộp bài cho tòa soạn sớm. Bận bịu vậy mà bỗng nhiên tôi nhìn thấy ánh mắt cô đơn của con mình. Khi con tựa vào thanh chắn cửa nhìn vời vợi ra ngoài chỉ mong có ai đó đi qua để í ới vài câu. Hàng xóm chung quanh thì đóng cửa suốt ngày. Chồng trước khi đi làm thường dặn “em ở nhà nhớ chơi với con, đừng để con tha thẩn”. Nhưng tôi lúc nào cũng bận…
Tôi nhìn quanh vườn trẻ, thấy duy nhất một ông bố dẫn con đi chơi. Anh ta chăm chú, thích thú nhìn theo từng động tác của đứa con gái nhỏ chừng hai tuổi. Đứa bé có vẻ e dè với thế giới chung quanh. Không thích chơi cùng các bạn, chỉ lúi húi một mình. Cô bé cầm đồ chơi trên tay nhưng không chơi mà đập phá. Mỗi lần như vậy người bố liền chạy lại can ngăn với thái độ nhẹ nhàng. Đó là người đàn ông có dáng vẻ phong trần. Anh ta mặc bộ quần áo lao động đã bạc mầu. Trên gấu quần còn bám vệt vôi vữa, để lộ đôi gót chân nứt nẻ…
Đang mải nghĩ ngợi lan man, tôi bỗng nghe thấy tiếng con khóc thét. Tôi ngẩng lên thấy con mình đang bị bé gái hai tuổi lao vào cào mặt. Vội vàng lao lại ôm lấy con. Tôi thấy trên má con có một vết xước dài. Người đàn ông chạy lại hỏi han con tôi rồi dẫn con gái mình lại ghế trò chuyện gì đó. Tôi đoán là anh ta đang dạy bảo con mình. Đứa nhỏ cúi gằm mặt, chân di di xuống đất. Một lúc sau người đàn ông tiến lại phía tôi áy náy bảo: “Chị thông cảm, con tôi không kiểm soát được cảm xúc. Cháu bị tự kỷ nên rất hay… đánh bạn”. Tôi hết nhìn anh ta lại quay nhìn đứa nhỏ. Trong lòng tôi dâng lên nỗi xót thương.
- Chúng tôi đã quá mải lo cơm áo gạo tiền mà quên mất con. Suốt ngày nhốt con quanh quẩn trong nhà với bốn bức tường. Vợ tôi thì hay cáu gắt, la mắng con. Tôi đi làm về mệt là lăn ra ngủ. Con quấn lấy mình thì lần nào cũng nói “bố mệt lắm, để yên cho bố nghỉ”. Cho đến khi biểu hiện của bệnh ngày càng nặng thì mới phát hiện ra.
- Anh có đưa cháu đi chữa ở đâu không?
- Tôi có cho cháu đến bác sĩ tâm lý. Nhưng quan trọng vẫn là những người thân chung quanh giúp cháu hòa nhập với cộng đồng. Đó là một cuộc chiến lâu dài chị ạ. Bây giờ vợ chồng tôi ngày nào cũng thay nhau ở bên chăm sóc và chơi cùng con.
Tôi nhìn sâu vào đôi mắt bé bỏng ấy chợt nhớ hôm qua trên ti vi nói ngày càng nhiều đứa trẻ thành phố có nguy cơ bị tự kỷ. Đó là con bạn, cũng có thể sẽ là con tôi, những đứa trẻ tội nghiệp nếu bị bố mẹ “bỏ quên” trong bốn bức tường.