Trường Sa, gói tiếng lòng đại dương

Ai đó từng nói, ra đảo càng yêu hơn Tổ quốc mình. Quả thật, tình yêu ấy đến rất tự nhiên, lắng sâu, một tình yêu không thể diễn đạt hết nhưng luôn hiện hữu trong từng khoảnh khắc phút giây.

Nhà giàn Huyền Trân.
Nhà giàn Huyền Trân.

Hữu duyên với Trường Sa

Hết giờ nghỉ. Toàn tàu báo thức. Báo thức toàn tàu.

Vừa nghe âm thanh quen thuộc ấy vang lên trên tàu 561 đúng vào một buổi sáng được dự báo là trong xanh suốt ngày, mặt trời sẽ lên rực rỡ và biển sẽ rất đẹp, chúng tôi lập tức rời khỏi giường, tranh thủ vệ sinh cá nhân thật nhanh rồi ào lên boong lái để đón bình minh và tận hưởng làn gió mát lành sau một đêm dài lênh đênh giữa biển khơi. Không ai muốn bỏ lỡ khoảnh khắc mặt trời từ từ nhô lên khỏi mặt nước, ánh vàng óng ánh trải dài tít tắp. Cả nhóm thay nhau chụp ảnh, quay video. Mặt trời trên biển dậy sớm hơn, lớn hơn và đẹp hơn rất nhiều so với đất liền.

Mỗi chuyến đi là một trải nghiệm, một kỷ niệm không thể nào quên. Năm 2023, phòng chúng tôi có tới 18 người. Chiếc giường nhỏ xinh vừa đủ để chúng tôi nghiêng người “lăn” vào nghỉ ngơi. Cả đoàn hơn 230 người chia thành 9 trung đội, cùng nhau tham gia các hoạt động như liên hoan văn nghệ, thi báo tường, làm thơ về biển đảo, thi ảnh đẹp… Dù chật chội song ai nấy đều cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc.

Năm nay, điều kiện tốt hơn, phòng chỉ có 6 người, rộng rãi, thoáng mát và vệ sinh khép kín. Vì là tàu Quân y 561 chuyên khám bệnh, cấp thuốc, cấp cứu cho cán bộ, chiến sĩ và ngư dân Trường Sa nên chúng tôi hoàn toàn yên tâm về sức khỏe trong suốt hải trình. Một vài chị em trong phòng bị say sóng và ho, tôi nhanh nhảu đến gõ cửa phòng siêu âm ở Khu C xin thuốc mang về.

Đoàn công tác số 22 lần này quy tụ các đại biểu đến từ nhiều tỉnh phía nam cùng Hiệp hội Doanh nghiệp nhỏ và vừa Việt Nam, Câu lạc bộ Sao Vàng đất Việt (Tổng công ty Hàng hải Việt Nam), đoàn văn công và phóng viên báo chí một số văn nghệ sĩ. Đoàn khởi hành từ Cảng Cát Lái, TP Hồ Chí Minh, do Đại tá Cao Văn Sơn, Phó Chủ nhiệm Hậu cần - Kỹ thuật Hải quân, Quân chủng Hải quân, làm Trưởng đoàn.

162.jpg
Giao lưu văn nghệ trên đảo.

Tiếng lòng nơi đầu sóng

Ở đảo Sinh Tồn, xuồng vừa cập bến, tôi lập tức tìm đến phòng chỉ huy để xin con dấu, mong muốn lưu giữ dấu ấn đặc biệt của hải trình này trong cuốn sách của mình, một thói quen đã có từ chuyến đi năm 2023.

Không quên “nhiệm vụ” quen thuộc, tôi tranh thủ hỏi thăm xem có đồng hương Quảng Bình (nay là Quảng Trị) nào trên đảo không. Thật may mắn, chỉ trong vài phút, tôi đã gặp được các anh Thương, Hùng, Sáu, Dương và Thế. Dưới bóng cây bàng vuông rợp mát, chúng tôi quây quần bên bộ ghế đá giữa sân, bắt đầu cuộc trò chuyện rôm rả. Những lời hỏi thăm, tiếng cười và những câu chuyện về đời lính biển đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi tự hào cứ nối tiếp nhau. Khuôn mặt ai nấy đều rạng rỡ, mọi mỏi mệt đều tan biến khi được gặp gỡ những người con cùng quê.

Trên đảo còn có thầy giáo Trương Hồng Lĩnh quê Nghệ An, người đã tình nguyện ra đảo dạy học và vừa hoàn thành chương trình Thạc sĩ trong các dịp hè. Lớp học của thầy chỉ vỏn vẹn 9 em từ mầm non đến tiểu học. Khi chúng tôi ghé thăm, lũ trẻ tinh nghịch chạy nhảy khắp sân, thầy mỉm cười nói, nhắc riết rồi mà tụi nhỏ vẫn cứ làm theo ý mình. Giọng thầy đầy yêu thương và trìu mến. Tôi xúc động khi nghe thầy kể về ngày biết tin ba sẽ ra Trường Sa, con gái thầy khi ấy mới ba tuổi đã òa khóc nức nở, níu ba lại không cho đi. Nhưng rồi, với tình yêu nghề, với niềm tin và lý tưởng của một người thầy nơi đảo xa, thầy đã gác lại nỗi niềm riêng để đến với học trò giữa trùng khơi. Thầy ra đảo từ tháng 9/2023 và vẫn còn ba năm nữa mới được trở về đất liền.

163.jpg
Thầy và trò trên đảo Sinh Tồn.

Ký ức xanh màu biển

Đến đảo Len Đao. Hòn đảo nhỏ đón chúng tôi với sự thân thuộc và gần gũi của giàn mướp ngọt, mướp đắng sai trĩu quả, những luống rau muống xanh mướt lá to hơn cả bàn tay tôi. Các chiến sĩ vừa bắt được hơn chục con ốc biển to, chúng tôi háo hức ríu rít chuyền tay nhau chụp ảnh như những đứa trẻ lần đầu thấy quà tặng của biển cả.

Từ lan-can nhà văn hóa đa năng nhìn ra biển, tôi trò chuyện cùng một bạn quay phim kênh Sa Pa TV. Cậu chia sẻ niềm vui, tự hào về khoảng thời gian quý giá lênh đênh biển cả, về những bức hình chân thực về các chiến sĩ đang làm nhiệm vụ trên tàu và các đảo. Cuộc trò chuyện ngắn ngủi nhưng cũng đủ để tôi nhận ra vẻ đẹp của Trường Sa hiện lên trong mầu xanh ngút ngàn, trong sắc đỏ lá cờ Tổ quốc tung bay giữa biển khơi, trong ánh mắt kiên cường của những người lính ngày đêm canh giữ chủ quyền và vẻ đẹp ấy còn lan tỏa từ trái tim của bất cứ ai đã từng một lần đặt chân lên đảo.

Tôi từng được chiêm ngưỡng những vườn rau xanh mát, tươi tốt ở các đảo chìm như Cô Lin, Len Đao, song khi đến Đá Đông C, tôi chỉ kịp nhìn thấy vườn rau số 1. Vườn rau số 2 nằm trên sân thượng của một căn nhà nhỏ, phía dưới là khu nuôi lợn và chó. Muốn lên đó, phải men theo chiếc thang gỗ. Qua ô cửa sổ tràn đầy nắng, hình ảnh một chú lợn đang ngóng nhìn ra ngoài khiến tôi xúc động. Cũng may, người bạn đồng hành của tôi, người luôn tò mò và trân quý từng lát cắt đời sống, đã không ngại leo lên tận nơi, ghi lại những bức ảnh về khu vườn nhỏ ấy. Giữa trùng khơi khắc nghiệt, một luống rau, một con vật, một bóng nắng trên nền xi-măng bạc mầu vẫn hiện hữu hiền lành và bình dị đến nao lòng.

Ở Đá Đông C, tôi tình cờ gặp lại anh Vũ Ngọc Quý, người Ba Đồn, vẫn với gương mặt rắn rỏi đen sạm, nụ cười thân thiện, giọng nói hiền hậu. Tôi từng gặp anh ở Sinh Tồn Đông, và giờ đây, anh được điều động về công tác tại Đá Đông A. Từ năm 2002, anh bắt đầu gắn bó với Trường Sa qua những chuyến chở vật liệu ra đảo. Mãi đến năm 2016, anh mới chính thức nhận nhiệm vụ tại Trường Sa Lớn và từ đó đến nay, anh âm thầm luân chuyển giữa nhiều điểm đảo. Lần này, anh được phân công hỗ trợ đoàn đại biểu ra thăm Đá Đông C. Anh kể, nhà có ba đứa con, đứa lớn năm nay vừa vào đại học. Bao mùa thi vắng bóng cha, bao dịp sum họp gia đình cũng chỉ là những cuộc gọi vội vàng. Có những người chọn biển cả, chọn nơi đầu sóng ngọn gió để phần bình yên gửi về đất liền là thế.

Những ô cửa biển

Năm nay, đoàn công tác số 22 là đoàn duy nhất được ghé thăm Nhà giàn DK1/7 - Huyền Trân. Thông thường, mỗi nhà giàn chỉ đón 2 đến 3 đoàn mỗi năm, nên cơ hội ấy đối với chúng tôi thật đáng quý. Nhiều đoàn vì sóng to, gió lớn, đến nơi rồi mà vẫn không thể lên được. Vậy nên, được đặt chân lên đây, được bám vào thanh vịn, được ngước nhìn cột ăng-ten giữa trời, được nghe tiếng gió biển ở tầng cao nhất đã là đặc ân, là điều may mắn không dễ gì lặp lại lần hai.

Tôi từng có một kỷ niệm đặc biệt với những ô cửa sơn vàng trên nhà giàn DK1/2 - Phúc Tần. Hình ảnh ấy đã đi vào thơ tôi với tên gọi “những ô cửa biển”. Giờ đây, đứng trước khung cửa sơn vàng quen thuộc, bao ký ức lại dội về. Tôi và anh bạn nhà văn đã chụp thêm nhiều bức ảnh bên khung cửa ấy. Nhà giàn DK1/7 - Huyền Trân vẫn vị gió mặn, sắc trắng của mây bay và sắc vàng ấm áp của ô cửa như ở DK1/2 - Phúc Tần, song đối với chúng tôi, mọi thứ đều mới lạ. Bởi, mỗi nhà giàn đều có những nỗi niềm, những câu chuyện riêng.

Chia tay nhà giàn, mưa đổ xuống như trút. Tàu hú còi tạm biệt. Trong làn mưa trắng xóa, các chiến sĩ vẫn đứng trên sàn thép, giơ cao lá cờ đỏ sao vàng, vẫy chào đoàn công tác. Không ai bảo ai, tất cả chúng tôi đều ùa lên boong tàu, đứng dầm mưa vẫy lại. Lòng tôi và có lẽ cả trăm đại biểu trên tàu cũng đang mưa.

Về đến đất liền, những hình ảnh về đảo chìm, đảo nổi và những nhà giàn sừng sững giữa biển khơi vẫn đọng mãi trong tâm khảm tôi. Cầm trên tay món quà từ anh Nguyễn Văn Thắng, người Hà Nội với 13 năm gắn bó cùng biển đảo, một con ốc biển có khắc dòng chữ “Kỷ niệm đảo Đá Thị”, tôi khẽ đưa nó lên tai. Tiếng vọng từ vỏ ốc như gói trọn tiếng lòng đại dương, sự kiên cường của những người lính biển đêm ngày canh giữ và cả những bài học vô giá về sự sống mà tôi đã cảm nhận được từ hải trình này.

Phía nhà cấp I của đảo Len Đao, tôi bắt gặp dòng chữ vàng nổi bật trên nền đỏ “Quyết chiến, quyết thắng. Biết đánh, biết thắng”. Khẩu hiệu ngắn gọn hào sảng như tiếp thêm sức mạnh cho những người lính nơi đầu sóng ngọn gió.

Có thể bạn quan tâm

Nhà sưu tầm Huỳnh Minh Hiệp nâng niu từng tờ báo trong bộ sưu tập Sài Gòn xưa.

Thành phố trong tim

Với những người sinh ra, lớn lên, chứng kiến từng cột mốc đổi thay, phát triển rực rỡ của Sài Gòn-Gia Định - Thành phố Hồ Chí Minh, mỗi chặng đường đều đáng nhớ, thiêng liêng. Họ chắt chiu, lưu giữ từng mảnh ghép nhỏ để khắc ghi tình cảm ấy cho mình, cho đời.

Các bệnh viện áp dụng thêm nhiều kỹ thuật hiện đại nhằm nâng cao chất lượng điều trị.

Chính sách y tế mới mở rộng quyền lợi cho người dân

Từ ngày 1/7/2026, nhiều chính sách mới trong lĩnh vực y tế chính thức có hiệu lực, từ mở rộng quyền lợi bảo hiểm y tế (BHYT), triển khai hồ sơ sức khỏe điện tử, đẩy mạnh phòng bệnh đến chăm sóc sức khỏe bà mẹ, trẻ em. Không chỉ gia tăng quyền lợi cho người dân, những chính sách này còn đánh dấu bước chuyển của ngành y tế từ “chữa bệnh” sang chăm sóc sức khỏe toàn diện, lấy người dân làm trung tâm.

Người S'tiêng vẫn giữ được kỹ thuật dệt truyền thống.

Giữ lửa truyền thống từ những đứa con của thần (Kỳ 1)

Người S’tiêng có thể xem như một tộc người có mặt lâu đời ở Việt Nam. Nhiều tài liệu cho thấy dấu vết của họ đã có từ thời đồ đá cũ. Người S’tiêng ở Bình Phước đang có số lượng đông nhất. Kể từ sau khi Bình Phước sáp nhập với Đồng Nai, một dải rừng rộng lớn đã là “thành phố”. Nhưng người S’tiêng, không vì mình lên thành phố mà khác trước.

Ban Quản lý Cảng cá, Sở Nông nghiệp và Môi trường tỉnh Gia Lai quản lý chặt chẽ tàu, thuyền xuất - nhập bến.

Đồng thuận chống khai thác IUU

Từng coi các quy định về khai thác thủy sản hợp pháp là rào cản, nhiều ngư dân vùng biển Bình Định (cũ), nay thuộc tỉnh Gia Lai, đã dần thay đổi nhận thức khi công tác quản lý được đổi mới theo hướng minh bạch, hiện đại.

Ông Thuận (thứ hai từ phải sang) và ông Thăng (thứ hai từ trái sang) giới thiệu chiếc xe quý.

Về ngoại thành chơi xe đạp cổ

Giữa thời công nghệ phát triển như vũ bão, thay vì phấn đấu mua ô-tô, ở một số xã ngoại thành Hà Nội, nhiều người lại “mê tít” xe đạp cổ. Xe đạp đã trở thành thú chơi và hình thành nếp ứng xử với môi trường của người dân. Cũng từ đây, địa phương phấn đấu xây dựng mô hình du lịch trải nghiệm, sinh thái.

Cô Diệu Hương và một số học sinh lớp 9C1.

Giá trị khác biệt từ cách dạy và học

Cả lớp đều đỗ vào các trường THPT chuyên, trong đó 32/33 em trúng từ hai trường chuyên trở lên. Đó là con số ấn tượng của lớp Chuyên Anh 9C1, Trường THCS Đoàn Thị Điểm (Hà Nội) trong kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10 THPT vừa qua.

Cấp học bổng Chính phủ cho sinh viên học ngành STEM

Cấp học bổng Chính phủ cho sinh viên học ngành STEM

Theo Bộ Giáo dục và Đào tạo, từ năm học 2026-2027, tân sinh viên theo học các ngành thuộc lĩnh vực STEM sẽ được cấp học bổng Chính phủ. Thông tin được công bố tại Hội thảo triển khai các chương trình và chính sách đào tạo nhân lực STEM, tổ chức tại Đại học Bách khoa Hà Nội.

Trong cực đoan lại ước cân bằng

Thời tiết cực đoan không thể khiến người ta thôi quan tâm đến những đề tài quen thuộc. Đó là làm sao cho đỡ nhọc hơn trong nắng gay gắt, không khí oi bức liên tục, kéo dài. Đặc biệt là khi các hoạt động không thể dừng được lại xúc tác thêm vào sự gay gắt ấy. Đó là việc xây dựng, giải phóng mặt bằng gây bụi bặm. Là việc làm cầu đường phải chặt mất nhiều cây bóng mát. Là nóng thế chứ nóng nữa thì xe cộ vẫn phải lao ra đường mưu sinh với bao nhiêu là khói thải…

Hàng loạt thiết bị điện chiếu sáng trên tuyến đường nối hai tuyến cao tốc qua tỉnh Hưng Yên bị lấy cắp, gây thiệt hại hơn 12 tỷ đồng.

Trộm cắp thiết bị điện quy mô lớn ở Hưng Yên

Nhiều tháng qua, các công trường thi công hai tuyến đường huyết mạch ở Hưng Yên liên tục bị trộm cắp, phá hoại tài sản. Những vụ việc nối tiếp nhau gây thiệt hại hàng tỷ đồng cho nhà thầu, làm dấy lên nỗi lo về an ninh, trật tự tại địa phương.

Nghệ nhân Nguyễn Thị Bình góp công sức đưa dòng tranh Kim Hoàng trở lại.

Góp sức hồi sinh tranh Kim Hoàng

Dành nhiều tình cảm cho văn hóa quê hương, bên cạnh nhiều nỗ lực của những người khác, nghệ nhân Nguyễn Thị Bình (xã Sơn Đồng, Hà Nội) đang từng ngày phục dựng, thúc đẩy dòng tranh dân gian Kim Hoàng (xã Vân Canh, huyện Hoài Đức cũ) phát triển trở lại.

Không gian suối rừng thơ mộng.

“Viên ngọc quý” của Sa Pa

Cát Cát là một bản làng nhỏ thuộc xã Tả Van, tỉnh Lào Cai. Nằm dưới chân núi Hoàng Liên Sơn, cách Hà Nội 376 km và cách trung tâm Sa Pa gần 4 km về hướng Tây Nam, nhìn từ trên cao, bản Cát Cát được bao bọc bởi những thửa ruộng bậc thang uốn quanh sườn đồi. Bản làng này được xem như “viên ngọc quý” của Sa Pa.

Dân quân xúc cát dập lửa cháy rừng ở xã Ninh Châu.

Căng mình giữa nắng dập lửa cứu rừng

Dưới tác động của nắng nóng gay gắt và gió Lào khô rát, nhiều cánh rừng ở Quảng Trị liên tiếp bùng phát hỏa hoạn trong những ngày qua. Giữa điều kiện thời tiết khắc nghiệt, lực lượng chức năng căng mình khống chế đám cháy, nỗ lực dập lửa cứu rừng.

Khám sức khỏe cho người dân tại phường Nghĩa Đô. Ảnh: NAM HẢI

Chăm lo sức khỏe người dân Thủ đô

Từ ngày 1/7/2026, người dân Hà Nội sẽ được khám sức khỏe định kỳ miễn phí hằng năm, hỗ trợ chi phí cấp cứu ngoại viện và tiếp cận nhiều dịch vụ chăm sóc sức khỏe tại cộng đồng. Các chính sách an sinh mới không chỉ giúp phát hiện sớm bệnh tật mà còn đánh dấu bước chuyển từ chăm sóc khi đã mắc bệnh sang chủ động bảo vệ sức khỏe người dân ngay từ cơ sở.

Đón đọc Thời Nay số 1717, phát hành thứ hai, ngày 29/6

Đón đọc Thời Nay số 1717, phát hành thứ hai, ngày 29/6

Trong quá trình hoàn thiện dự thảo Luật Điện lực (sửa đổi), nhóm các nhà đầu tư năng lượng quy mô lớn, từ điện gió ngoài khơi đến điện khí LNG, tiếp tục gửi nhiều kiến nghị liên quan đến tín dụng, bảo đảm đầu tư và hợp đồng mua bán điện. Mở khung chính sách cho năng lượng, bài viết trên Trang nhất.

Lễ kết nạp 14 đảng viên mới của Đảng bộ Trường THPT Quang Trung - Đống Đa (Hà Nội).

Gieo những “hạt giống đỏ” cho tương lai

Trong những năm gần đây, công tác phát triển đảng viên là học sinh đã được quan tâm, đẩy mạnh, trở thành nhiệm vụ quan trọng của ngành giáo dục và tổ chức đảng tại Hà Nội. Đây không chỉ là hoạt động nhằm bổ sung nguồn nhân lực trẻ cho Đảng mà còn góp phần bồi dưỡng lý tưởng cách mạng, khơi dậy khát vọng cống hiến và trách nhiệm công dân trong thế hệ trẻ Thủ đô.

Đón đọc Thời Nay số 1716, phát hành thứ 5 ngày 25/6.

Đón đọc Thời Nay số 1716, phát hành thứ 5 ngày 25/6.

Sắp xếp, tinh gọn bộ máy không đơn thuần là một phép toán cơ học cắt giảm đầu mối, mà là cuộc đại phẫu thay đổi phương thức quản trị để gần dân hơn, trực tiếp hơn và hiệu quả hơn. Sau một năm vận hành mô hình chính quyền địa phương 2 cấp, thực tiễn đã cho thấy nhiều chuyển biến tích cực, nhưng đồng thời cũng bộc lộ không ít khó khăn, bất cập. Đúng như nhận định của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm, bộ máy đã được sắp xếp nhưng chất lượng vận hành chưa đồng đều; đầu mối đã giảm nhưng hiệu quả quản trị chưa đạt yêu cầu.

Bí thư Đảng ủy phường Hồng Hà Bùi Tuấn Anh (bên phải) gặp người dân giải thích về chính sách đền bù, giải phóng mặt bằng tại cơ sở.

Dấu ấn tại những đô thị đặc biệt

Tại các đô thị đặc biệt, sau một năm vận hành, bộ máy mới đã góp phần rút ngắn quy trình xử lý công việc, thể hiện rõ năng lực giải quyết những nhiệm vụ khó như giải phóng mặt bằng, quản lý đất đai, triển khai các dự án hạ tầng trọng điểm, cung cấp dịch vụ công và nâng cao chất lượng phục vụ người dân...

Tổ công tác của tỉnh Sơn La kiểm tra việc vận hành Trung tâm Phục vụ hành chính công xã Mường Cơi.

Khi chính quyền đến gần dân hơn

Sau một năm vận hành, mô hình mới đang cho thấy những chuyển biến rõ nét trong việc nâng cao năng lực của chính quyền cơ sở, đưa dịch vụ công đến gần người dân hơn và từng bước thu hẹp khoảng cách giữa chính quyền với nhân dân ở những địa bàn còn nhiều khó khăn, đặc thù.