Triển lãm tranh "Lát Phố" - nét hòa quyện giữa sâu lắng và tươi mới

Triển lãm tranh "Lát Phố" của họa sĩ Phạm Hà Duy Khánh đang diễn ra tại Nhà triển lãm 16 Ngô Quyền (Hà Nội) đã mang đến cho công chúng một không gian nghệ thuật đầy lôi cuốn với vẻ đẹp nhiều cung bậc của phố phường.

Cắt băng khai mạc triển lãm "Lát Phố" của họa sĩ Phạm Hà Duy Khánh.
Cắt băng khai mạc triển lãm "Lát Phố" của họa sĩ Phạm Hà Duy Khánh.

Trong dòng chảy nghệ thuật đương đại, việc tìm kiếm bản sắc cá nhân luôn là hành trình đầy thử thách đối với mỗi nghệ sĩ. Với họa sĩ Phạm Hà Duy Khánh, hành trình ấy được khẳng định qua nhiều triển lãm, và mới nhất là "Lát Phố".

Họa sĩ chọn cách lắng lại để đối thoại với đô thị, ký ức và chính người xem. "Lát Phố", vì thế, là lời nhắc nhớ về giá trị của sự chân thật, trầm lắng và đa tầng cảm xúc trong đời sống nghệ thuật hôm nay.

z6868397931221-6192ac7e7a81c3e1d462b4f24647ac7b-197.jpg
Họa sĩ Phạm Hà Duy Khánh.

Từ những bức tranh phố đậm chất hoài niệm, họa sĩ Phạm Hà Duy Khánh trở lại với triển lãm cá nhân lần này là sự tiếp nối hành trình sáng tạo, đồng thời anh cũng tạo nên cuộc đối thoại nghệ thuật thầm lặng, nhiều day dứt về đô thị, ký ức và con người.

Nếu ở những triển lãm trước, tranh của Phạm Hà Duy Khánh gợi nhớ vẻ đẹp hoài niệm của phố phường xưa, thì "Lát Phố" đưa người xem đến những không gian khác, lặng hơn, sâu hơn, và nhiều lớp cảm xúc hơn.

z6946914559256-4c6b4547f3d017361c5668b67b259f19.jpg
Một "lát phố" ưu tư.

Họa sĩ dẫn dắt, mời gọi người xem lặng ngắm những ô cửa đóng, vết nứt tường, cho đến khoảng trống nơi đô thị bị lấn át bởi nhịp sống gấp gáp, mỗi bức tranh là góc nhỏ chưa bao giờ nguôi ngoai của ký ức cá nhân, song, với số đông, chỉ cần chậm lại một nhịp, hầu như ai cũng lại thấy mình trong đó.

Chia sẻ về triển lãm lần này, họa sĩ cho biết, điểm nhấn của triển lãm không nằm ở sự hoành tráng mà ở chiều sâu trầm lắng. Cụ thể, anh thử nghiệm cách sắp đặt không gian cô đọng, để các mảng phố chồng lên nhau theo dòng ký ức hơn là thực tại. Ánh sáng trong tranh cũng trở nên nhiều ẩn dụ, tạo cảm giác mỗi bức không chỉ là cảnh quan, mà còn là tâm trạng.

z6946914561559-f3fc8b44bfc9e3343c85efd60bd59828.jpg
Một tác phẩm ấn tượng của Phạm Hà Duy Khánh tại triển lãm.

Sinh năm 1983 tại Phú Thọ, tốt nghiệp Trường đại học Mỹ thuật Việt Nam (chuyên ngành Hội họa), Phạm Hà Duy Khánh đã nhiều năm gắn bó với nghệ thuật thị giác và trở thành gương mặt tích cực trong cộng đồng nghệ sĩ trẻ. Khởi đầu là một giáo viên mỹ thuật, anh chuyển đến Hà Nội để theo đuổi hội họa chuyên nghiệp và đã tham gia nhiều triển lãm trong và ngoài nước.

Điều họa sĩ luôn gìn giữ, làm nền tảng cốt lõi trong sáng tạo đó chính là là tình yêu với đô thị cũ, nơi kiến trúc, màu thời gian và tinh thần sống hòa quyện. Dù vậy, để không lặp lại mình, anh tìm đến những cách biểu đạt mới: bố cục cô đọng, ánh sáng lặng, giàu ẩn dụ.

z6946914599685-f58b85fc0f3f349968575bb39eef20ef.jpg
Ánh sáng trong tranh Phạm Hà Duy Khánh là yếu tố được đánh giá cao.

Họa sĩ Phạm Hà Duy Khánh quan niệm: "Bản sắc cá nhân chính là nhịp điệu riêng. Nghệ sĩ không nhất thiết phải chạy theo xu hướng để trở thành hiện đại, mà cần giữ vững gốc rễ thẩm mỹ, đồng thời làm mới nó trong cách kể chuyện và cấu trúc không gian".

Trừu tượng thường luôn coi là một thử thách với cả người sáng tạo lẫn người thưởng thức. Với nhiều họa sĩ, đó là cách để thoát khỏi ràng buộc của hình ảnh cụ thể, còn với người xem, đôi khi trừu tượng lại gây cảm giác xa lạ, khó nắm bắt.

Với họa sĩ Phạm Hà Duy Khánh, trừu tượng dường như không phải là sự phủ nhận hiện thực mà là con đường để anh đi sâu hơn vào hiện thực nội tâm. Những tác phẩm của anh trong dòng tranh này mở ra ngôn ngữ thị giác riêng: Giản lược, lặng, giàu gợi mở và đậm chất cá nhân.

z6946914588599-86d3d5f3cd7c7fbc17b1e036398755f6.jpg
Ở bất cứ góc độ nào, phố cũng mang vẻ đẹp riêng.

Đô thị cũ, những con phố, mái nhà, vết thời gian... không cắt đứt khỏi nguồn mạch ấy. Người xem vẫn bắt gặp bóng dáng phố xá qua những mảng màu chồng lấn, vẫn thấy ánh sáng qua những lớp sơn gợi về ô cửa, vẫn cảm nhận hơi thở đô thị qua nhịp điệu bố cục. Nói cách khác, trừu tượng như cách họa sĩ "giải phóng" hình ảnh để tác phẩm trở nên đa nghĩa hơn.

Tranh của Phạm Hà Duy Khánh tạo cảm giác lắng lại hơn là cuồn cuộn tuôn chảy. Chính sự lặng này làm nên khác biệt, không gây choáng ngợp, nhưng có khả năng giữ người xem ở lại lâu hơn, khơi gợi nên dòng hồi ức hay cảm xúc khó gọi tên. Có thể nói, đây là cách anh đưa tranh trừu tượng trở về gần hơn với đời sống tinh thần của công chúng.

z6946914644767-4d7a550589b265e5f6f4f64cb8e69968.jpg
Những hình dáng, gam màu quen thuộc của phố.

Một trong những điểm nổi bật của tranh trừu tượng Phạm Hà Duy Khánh là tính "đa tầng". Anh thường không áp đặt nghĩa cho tác phẩm, mà để chúng trở thành không gian mở.

Người xem có thể nhìn vào một mảng tường loang và nhớ đến ngôi nhà cũ; hay thấy những lớp màu chồng chéo và liên tưởng tới quãng đời nhiều biến động.

Ở đây, trừu tượng không phải là rào cản, mà là cánh cửa mở ra nhiều câu chuyện cá nhân. Đó cũng chính là quan niệm nghệ thuật của anh. Anh tìm đến trừu tượng như một phương tiện để đối thoại, vừa học hỏi tinh thần sáng tạo của nghệ thuật đương đại, vừa giữ vững nhịp điệu riêng.

z6946914652121-dbb5eeccd9836c75b84f9b7b15d3e640.jpg
Cá tính của Phạm Hà Duy Khánh thể hiện rõ qua màu sắc, hình khối.

Giới chuyên môn từng nhận xét tranh của Phạm Hà Duy Khánh mang đến sự lặng lẽ, tinh tế, đa tầng cảm xúc. Với triển lãm lần này, anh muốn công chúng xem tranh và lắng nghe chính mình trong lúc chiêm ngắm. Mỗi "lát phố" mở ra không gian đủ gợi mà không áp đặt, để người xem bất chợt nhớ về con ngõ nhỏ, căn gác cũ hay một nơi từng thân quen.

Quan niệm của họa sĩ về cái đẹp cũng giản dị mà sâu sắc: Đó không phải sự phô trương hay kỹ thuật cầu kỳ, mà là sự chân thật và sức gợi. Cái đẹp có thể đến từ mảng tường loang, ánh đèn hắt qua khung cửa, hay sự cân bằng thị giác tạo nên nhịp điệu bố cục. Đó là vẻ đẹp lặng, nhưng đủ sức đánh thức cảm xúc.

z6946914565233-aa71da24c5d993b537fb24989016e1c1.jpg
Một tác phẩm gợi nên nhiều kỷ niệm.

Với "Lát Phố", điều họa sĩ kỳ vọng không phải những lời khen vội vã, mà là giây phút người xem dừng lại lâu hơn trước một bức tranh. Bởi khi ấy, họ đã tìm thấy một phần của mình trong đó. "Tôi mong có sự đồng cảm trước, rồi mới đến đối thoại. Tôi không áp đặt suy nghĩ, mà muốn khán giả tự kể câu chuyện của mình từ tranh tôi", anh chia sẻ.

Triển lãm chính là hành trình nghệ thuật mời gọi công chúng trở về với ký ức, để lắng nghe và tìm thấy nhịp điệu riêng giữa đô thị hiện đại. Từ đó, công chúng có thể có thêm những góc nhìn mới, cảm nhận được những nhịp điệu riêng. Những bức tranh trầm lắng của Phạm Hà Duy Khánh như khoảng lặng cần thiết để mỗi người lắng nghe ký ức, tìm thấy sự đồng cảm và thêm yêu những giá trị bền vững của văn hóa, nghệ thuật và vẻ đẹp bình dị trong đời sống.

Có thể bạn quan tâm

Tiếng hát của người nghệ sĩ gạo cội từng đi qua thời chiến, được nối tiếp bởi màn hòa ca đại diện ba thế hệ được sống trong thời bình.

[Ảnh] Sao Nhập Ngũ Concert 2026 - Cuộc đối thoại lịch sử giữa 2 thế hệ “Tuổi đôi mươi”

Tối 9/5, gần 20.000 khán giả một lần nữa được quay trở về với không khí A50, A80 lịch sử tại Sao Nhập ngũ Concert 2026, được tổ chức tại Trường đua F1 (Hà Nội). Đây cũng là sự kiện âm nhạc đầu tiên có sự xuất hiện của dàn xe tăng, xe thiết giáp và sự kết hợp trình diễn giữa các nghệ sĩ hàng đầu cùng các lực lượng quân đội.

Từ "Nàng Dea Jang Geum" nghĩ về lan tỏa "sức mạnh mềm" thông qua văn hóa

Từ "Nàng Dea Jang Geum" nghĩ về lan tỏa "sức mạnh mềm" thông qua văn hóa

“Ôi, bộ phim này năm nào cũng chiếu”, anh bạn phóng viên người Uzbekistan thốt lên khi đặt chân tới phim trường Dae Jang Geum. Từ Nàng Dae Jang Geum tới cơn sốt BTS, “sức mạnh mềm quốc gia” không phải là một khái niệm tầm phào. Và Hàn Quốc chính là hình mẫu điển hình của việc mở rộng ảnh hưởng ra thế giới thông qua văn hóa.

Các nghi thức cung đình tại Hoàng thành Thăng Long trong dịp đón năm mới được phục dựng, thu hút đông đảo khách du lịch.

Tìm lại “lễ nhạc” Thăng Long

Hoàng thành Thăng Long là nơi lắng hồn núi sông nghìn năm của đất kinh kỳ. Xưa đó là nơi diễn ra hàng loạt nghi lễ, nghi thức cung đình. Từ đầu thế kỷ 19, Thăng Long không còn là kinh đô của đất nước, các nghi lễ, sinh hoạt cung đình Thăng Long cũng không còn. 

Biểu diễn múa rồng tại Lễ hội văn hóa dân gian Phố Hiến năm 2026.

Bảo tồn và phát huy giá trị di sản Phố Hiến

Phố Hiến đã từng phát triển rực rỡ trong các thế kỷ 16 đến 18, với thương cảng sầm uất, nơi buôn bán của thương gia 12 nước trên thế giới. Những dấu ấn của thương cảng Phố Hiến xưa vẫn còn hiện hữu trên các công trình kiến trúc, tín ngưỡng, đời sống văn hóa tinh thần của người dân địa phương.

Quang cảnh khai mạc Lễ hội Hoa Phượng đỏ - Hải Phòng 2026. (Ảnh: ĐỨC NGHĨA)

Khai mạc Lễ hội Hoa Phượng đỏ - Hải Phòng 2026

Tối 8/5, thành phố Hải Phòng tổ chức khai mạc Lễ hội Hoa Phượng đỏ - Hải Phòng 2026. Đây là sự kiện văn hóa-du lịch thường niên được thành phố tổ chức để kỷ niệm 71 năm Ngày giải phóng Hải Phòng (13/5/1955-13/5/2026); đánh dấu mùa lễ hội đầu tiên được tổ chức trong không gian và tầm vóc của thành phố Hải Phòng mới.

Các nhà sáng tạo đã đối thoại trực tiếp với nghệ nhân làng nghề để tìm giải pháp hợp tác.

“Kết duyên” làng nghề với những nhà sáng tạo

Hà Nội là địa phương có 1.350 làng nghề với nhiều làng nghề có tiềm năng phát triển công nghiệp văn hóa. Song, nhìn chung, điểm yếu của các làng nghề là khả năng sáng tạo. Thành phố đang tìm giải pháp kết nối làng nghề với đội ngũ các nhà thiết kế, nhà sáng tạo để giải quyết vấn đề này.

Các văn nghệ sĩ được Quân đoàn 12 tạo điều kiện tốt nhất trong chuyến đi thực tế.

Khơi nguồn cảm hứng sáng tạo từ thao trường

Những ngày đầu tháng 5/2026, đoàn công tác của Tạp chí Văn nghệ Quân đội đã có chuyến đi thực tế tại các đơn vị thuộc Quân đoàn 12 nhằm phối hợp tuyên truyền hình ảnh cán bộ, chiến sĩ Quân đoàn trong giai đoạn mới, đồng thời bồi đắp chất liệu sáng tác cho Cuộc thi thơ và ký năm 2025-2026 của đơn vị.

Trích từ một tác phẩm tranh màu nước của họa sĩ Trần Nguyệt.

Họa sĩ Trần Nguyệt và những tầng sâu lặng im

Tranh lụa của họa sĩ Trần Nguyệt thể hiện thế giới nội tâm sâu kín của con người qua những hình ảnh giản dị, tối giản mà giàu sức gợi. Với lụa và màu nước, chị đã tạo nên "cánh cửa tinh thần" qua các sắc thái ký ức, cảm xúc và cả những phần lặng im thăm thẳm.