Tết “tập trung” ở biên cương

Chúng tôi đến thăm Chi nhánh 716, Binh đoàn 15 - binh đoàn Xanh của Tây Nguyên hùng vĩ vào dịp cuối năm 2024.

Đơn vị quản lý và tổ chức thực hiện dự án xây dựng khu Kinh tế - quốc phòng của binh đoàn trên địa bàn xã Ia Dal và Ia Tơi, huyện Ia H’Drai, tỉnh Kon Tum. Là địa bàn biên giới, vùng sâu, vùng xa, đặc biệt khó khăn, có đường biên giới dài hơn 79,2 km tiếp giáp với 2 huyện Đum Mia và Tà Veng, tỉnh Rattanakiri, Campuchia, nên 12 cụm điểm dân cư nơi đây được hình thành từ 12 đội sản xuất, với 756 hộ/2.443 nhân khẩu và 18 thành phần dân tộc khác nhau. Các đội sản xuất được bố trí đan xen giữa các thôn, hình thành các cụm điểm dân c­ư trên tuyến biên giới. Hiện nơi đây duy trì mô hình Tổ tự quản bảo vệ đường biên mốc giới. Các đội trưởng sẽ thành lập tổ từ các hộ gia đình, công nhân của đơn vị. Vì thế, người dân nơi đây còn được coi là những cột mốc sống bảo vệ biên cương. Mỗi ngày, công nhân đi khai thác mủ, trong quá trình thực hiện nhiệm vụ ở vườn cây, có những điều gì bất thường ở khu vực họ sẽ thông tin kịp thời cho lực lượng bộ đội biên phòng, công an hoặc đơn vị để kịp thời xử lý.

Dân cư ở đây đều còn rất trẻ, rất mới. Phần lớn họ là những gia đình đơn thân và hai thế hệ. Tết là dịp người Việt sum vầy với gia đình. Còn họ? Họ đón Tết ra sao? Anh Lê Văn Bình, đội trưởng đội 10 thôn 7 là một trong số những cán bộ của Chi nhánh 716 (trước đây là đội sản xuất của Công ty 78) đứng chân từ năm 2009, khi đây còn là vùng rừng hoang vu, thời tiết khắc nghiệt, cho biết: Ăn Tết ở đây vui lắm! Do đặc thù cán bộ, công nhân của đội có nhiều thành phần dân tộc khác nhau, nên tập tục đón Tết cũng rất đa dạng. Tất nhiên không phải dân tộc thiểu số nào ở nước ta cũng có tục ăn Tết Nguyên đán. Nhưng cùng với anh em công nhân, họ cũng hòa nhập và phát huy những giá trị văn hóa đặc sắc của dân tộc mình.

Tết đặc biệt nhất ở đây là tục… ăn Tết tập trung. Theo anh Bình, dù khó khăn, vất vả, Tết vẫn là dịp mà mọi người mong đợi. Những năm đầu tiên, khi cây cao su mới trồng, chưa được khai thác, đời sống công nhân còn khó khăn, thì cứ đến chiều Ba mươi là mọi người tập trung trên trụ sở Đội. “Tết đã có chỉ huy lo”. Đó là những cái Tết đơn sơ, giản dị nhưng niềm vui ngập tràn. Ngày nay, cuộc sống khấm khá, hiện đại hơn, người ta vẫn giữ tục ấy. Cứ chiều Ba mươi là lên đội ăn Tết, tới chiều mồng Một thì tất cả kéo nhau đến từng nhà của mọi thành viên. Mọi người ăn uống và tổ chức chơi các trò chơi tiêu biểu theo phong tục tập quán của từng dân tộc. Mỗi dân tộc có những trò chơi đón năm mới, lễ hội riêng, nên những ngày Tết ở biên cương thật là sôi động. Ngoài ra, Đồn Biên phòng còn tổ chức “Ngày hội bánh chưng xanh, Tết biên giới thắm tình quân dân” tạo khí thế vui tươi đầm ấm và thắt chặt tình quân dân. Một số năm trước dịch Covid-19, cán bộ, công nhân ở đây còn được các chiến sĩ biên phòng hỗ trợ sang chúc Tết, chia vui với người dân nước bạn Campuchia.

Nghe câu chuyện Tết của những cột mốc sống ở biên cương, chúng tôi ai cũng thấy bồi hồi xúc động. Cán bộ, công nhân nơi đây, dù không được sum vầy với người thân trong những ngày Tết Nguyên đán, thì tình đồng đội, tình quân dân vẫn ấm áp vô cùng. Bởi Tết không chỉ cần sự đủ đầy, mà còn cần những niềm vui. Có thật sự vui, đó mới thật sự là Tết.

Có thể bạn quan tâm

Cụ già đầu ngõ

Cụ già đầu ngõ

Bà già ngồi trước ngõ gần như suốt ngày. Sáng cũng thấy bà, chiều cũng thấy bà, có hôm tôi đi về quá mười giờ đêm vẫn thấy cái dáng nhỏ thó ấy ngồi trên chiếc ghế nhựa thấp, trước mặt là túi len, lúc nào bà cũng đan len. Tôi vẫn nghĩ nó là thói quen luôn chân luôn tay của lớp người thế hệ trước.

Hồn Tổ quốc khắc nên hình đất nước

Hồn Tổ quốc khắc nên hình đất nước

Sau 30 phút ngồi cabin cáp treo, chúng tôi lên tới “nóc nhà Đông Dương”. Ngắm nhìn và chụp ảnh mãn nguyện, chúng tôi lục tục giục nhau “xuống núi”. Ông Kim Lãm, người “tổ chức” nhóm lên đỉnh Phan Xi Phăng, xua tay vội vã: “Hôm nay là thứ 6. Điều đặc biệt sắp xảy ra”…

Thịt luộc mắm tép. Ảnh: SONG ANH

Mắm tép

Mâm cơm có thêm bát mắm tép. Vị ngọt thanh xen lẫn chua nhẹ vừa chạm đầu lưỡi. Đĩa rau muống luộc xanh mướt, bốc lên làn khói mỏng.

Ảnh: K.MINH

Mỗi năm giỗ gộp một lần

Giữa những bộn bề của công việc ngành y tại miền núi xã Nam Trà My. Mỗi chuyến về thăm nhà của anh Phan Văn Tân luôn là một cuộc chạy đua với thời gian.

Ảnh: HẢI ANH

Ba tình huống

Ngày… năm 200x, tôi cưỡi chiếc xe SH mới mua, phóng nhanh trong phố cổ. Giữa giờ trưa, phố vắng, cưỡi trên con xe mới, nhu cầu được tăng adrenalin trong máu thúc đẩy cậu thanh niên mới lớn vít mạnh tay ga. Xe chạy “rẽ tóc”.

Tình thương trên mạng

Gần đây, tôi theo dõi một nhóm Facebook chuyên cho tặng đồ miễn phí ở Hà Nội, thành viên đâu đó hơn 200 nghìn người. Nhóm có nguyên tắc khá đơn giản rằng cho đồ, xin đồ, có thể xin việc, nhưng không xin tiền, cho tiền. Nhờ thế, câu chuyện vẫn còn giữ được chút trong trẻo của việc một người thừa cái gì đó và một người khác vừa hay đang thiếu.

Ảnh: SONG ANH

Góc rẽ

Hàng xe nối dài trước sảnh chung cư. Dưới nắng đầu hè, mặt đường rung lên bởi tiếng động cơ. Một chiếc xe bốn chỗ cố lách vào khoảng trống hẹp còn lại. Tiếng còi xe chát chúa khiến người đàn ông trung niên ngoái đầu. Tay trái ông đeo chiếc ba-lô, tay phải dắt một đứa trẻ. Vừa kịp nhận ra tiếng còi không hướng về mình, ông bước tiếp. Đứa bé gái vẫn nắm chặt tay ông. Phía trước là một góc rẽ.

Tháng Bảy, tôi về thăm ông

Sáng tháng Bảy, tôi đưa con gái vào Nghĩa trang Mai Dịch thắp hương cho ông ngoại. Con bé ôm bó huệ trắng, cẩn thận châm từng nén hương rồi đứng rất lâu trước tấm bia đá. Trên tấm bia chỉ vài dòng ngắn ngủi: Tên ông, đơn vị Tây Tiến, năm hy sinh 1946. Chỉ vậy thôi. Con gái ngước lên hỏi: “Sao con chưa bao giờ được nhìn thấy ảnh cụ?”. Tôi mỉm cười mà thấy mắt mình cay.

Người dân đến viếng tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên. Ảnh: MINH LÊ

Đầu nguồn dòng Lô xanh

Mỗi năm, cứ khi tháng Bảy chạm ngõ, lòng tôi lại hướng về dải đất biên cương ấy, nơi có một dòng sông từng mang màu đỏ máu và một người bạn lặng lẽ ươm mầm xanh cho rừng.

Hai người cán bộ an ninh

Chúng tôi gặp nhau trong một sự tình cờ. Tôi ngồi với bạn. Anh Ngô Đức Lý cùng đồng đội ăn bữa cơm liên hoan tầng trên. Ở cùng một nơi. Gặp nhau, và dần trở thành thương mến.