Nhẩn nha cùng "dó" của Vũ Thái Bình

Vẫn trung thành với lựa chọn lâu nay của mình: Giấy dó, họa sĩ Vũ Thái Bình trình làng Triển lãm Sắc dó 3, diễn ra tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam, từ ngày 10 đến 15-1.

Xuân sắp về (Mầu nước - Giấy Dó. 225cm x 105cm, 2020 - 2021).
Xuân sắp về (Mầu nước - Giấy Dó. 225cm x 105cm, 2020 - 2021).

Vũ Thái Bình chọn giấy dó, một đặc trưng mang hồn cốt Việt Nam, hoặc chính giấy dó đã chọn Vũ Thái Bình bởi sự tinh tế, điềm đạm và tỉ mỉ ở anh. Ở Sắc dó 3, vẫn là cái “hơi thở nhẹ” Vũ Thái Bình kéo dài từ Sắc dó 1 (2016), Sắc dó 2 (2018) nhưng đã được đầu tư hơn rất nhiều nhờ những tìm tòi kỹ thuật mới.

Nhẩn nha cùng
 Bóng cha (Mầu nước - Giấy Dó. 117cm x 89cm, 2020).

Anh có thể tạo nên những bức tranh giấy dó khổ lớn, thậm chí cả 1m, 2m, mà vẫn bảo toàn được bố cục và đặc biệt gợi cảm, hoàn hảo ở các chi tiết cục bộ. Họa sĩ đã mày mò tìm hiểu, tạo ra bí quyết riêng để nhiều tác phẩm trong loạt tranh dó mới, có chiều sâu không gian và hiệu ứng thị giác như sơn mài.

Nhẩn nha cùng
 Mùa cây thay lá (Mầu nước - Giấy Dó. 117cm x 79cm, 2019).

“An nhiên” và “gan góc”, như cách Chủ tịch Hội Mỹ thuật Việt Nam - họa sỹ Lương Xuân Đoàn nói về Vũ Thái Bình, anh cứ chậm rãi, túc tắc, nhẩn nha đi cùng dó, sống với đam mê máu thịt của mình, không vội vã, không gấp gáp, cũng không cả sốt ruột với những bấn loạn của thị trường.

Nhẩn nha cùng
 Mùa cây thay lá 2 (Mầu nước - Giấy Dó. 117cm x 79cm, 2021).

Sinh năm 1976, ở Hải Dương, học thiết kế mỹ thuật tại Đại học Sân khấu điện ảnh Hà Nội, từ khi bị dó hớp hồn, Vũ Thái Bình đã đắm đuối yêu, một tình yêu không toan tính, vụ lợi. Anh có khả năng nắm bắt những xao động khẽ khàng của của cuộc sống, từ một vùng đất, một hàng rào đá ở Hà Giang, cái cây im lìm trong giá băng miền núi, từ tiếng gà trưa ở một làng quê yên bình vắng lặng, đến chân dung người sống quanh mình, tất cả đều có hơi thở, đều cục cựa trên những mặt phẳng đầy biến ảo.

Nhẩn nha cùng
 Mùa đông (Mầu nước - Giấy Dó. 117cm x 79cm, 2020).

Dó của Vũ Thái Bình đẹp như chính vẻ đẹp ấm áp, hồn hậu và tự nhiên nhất của cuộc sống, là cái đẹp để con người nán lại, sẽ sàng cảm nhận, đúng như nhận định của họa sĩ Lương Xuân Đoàn: “Rung động với nét đẹp thường ngày của con người và muôn vật chốn quê xa bái ngái Thượng ngàn. Mặt Dó mượt mềm chiều lòng kẻ nặng tình, cho Vũ Thái Bình cuống lên khi hồn gọi hình, hình đợi hồn trong những khoảng trống siêu nhiên của dó Việt”.

Nhẩn nha cùng
 Mùa Xuân (Mầu nước - Giấy Dó. 117cm x 79cm, 2018).

“Hơi thở nhẹ” lan tỏa quấn quýt trong dó của Vũ Thái Bình chỉ có thể nhìn tận mắt rồi lâng lâng cảm nhận, chứ khó để chụp lên hình cho đẹp chứ nói gì đến tạo thêm hiệu ứng kỹ thuật số cho những bức ảnh tranh. Suy cho cùng, cái đẹp, càng dịu lành bé nhỏ, càng phải nhón chân, chùng xuống tâm hồn để ấp ôm đón nhận…

Có thể bạn quan tâm

Trần Ngọc Vàng và nghệ sĩ Thanh Thủy trong phim. (Ảnh: Galaxy Studio)

“Heo Năm Móng” đạt top 1 phòng vé điện ảnh mùa lễ 30/4

“Heo Năm Móng” nhanh chóng trở thành hiện tượng trên các diễn đàn điện ảnh và mạng xã hội, không chỉ nhờ chiến lược truyền thông hiệu quả, mà còn bởi hiệu ứng lan tỏa sau công chiếu. Sau 6 ngày ra mắt, phim chạm mốc 50 tỷ đồng, trở thành phim có doanh thu Top 1 phòng vé trong thời điểm ra mắt.

Nhà báo Hữu Việt và các diễn giả Phạm Thị Kim Oanh, Phan Cẩm Tú tại buổi tọa đàm. (Ảnh: HỒNG QUÂN)

Bảo vệ bản quyền từ góc nhìn của lĩnh vực điện ảnh

Trong các lĩnh vực văn hóa nghệ thuật, điện ảnh là một trong số những loại hình bị vi phạm bản quyền nhiều nhất. Ở kỷ nguyên số, công nghệ và trí tuệ nhân tạo là sự tiến bộ nhưng cũng là những công cụ đắc lực để sao chép và phát tán sản phẩm điện ảnh, gây ảnh hưởng nặng nề nhiều mặt.

Phối cảnh công trình biểu tượng bông lúa Cà Mau.

Giá trị văn hóa từ "Biểu tượng bông lúa" ở Cà Mau

Sự phát triển của một địa phương trong kỷ nguyên mới không chỉ được đong đếm một cách cơ học bằng những con đường rải nhựa, hay những cây cầu bê-tông nối nhịp đôi bờ. Tầm vóc và sức sống của một vùng đất còn được khắc họa đậm nét qua những biểu tượng văn hóa mang tầm nhìn chiến lược.

Cảnh trong vở kịch ngắn “Chuyện nhà chị Tín” của Nhà hát Kịch Việt Nam biểu diễn tại Bảo tàng Hồ Chí Minh. (Ảnh: THƯƠNG NGUYỄN)

Mở lối để sân khấu tiếp cận công chúng

Không thiếu những cuộc thi, liên hoan được tổ chức rầm rộ, những vở diễn mới liên tục ra mắt mỗi năm, nhưng sân khấu nước ta vẫn đang loay hoay đi tìm khán giả. Lý do tình trạng này là bởi các đơn vị chức năng chưa xây được nhịp cầu đủ mạnh để kết nối với công chúng trong môi trường truyền thông đang thay đổi từng ngày.

Các văn nghệ sĩ trong chuyến đi thực tế tại mỏ than ở Quảng Ninh vào dịp Ngày Thơ Việt Nam năm 2026. (Ảnh: THIÊN AN)

Chuyển động mới của văn học viết về công nhân

Trong dòng chảy của văn học đương đại, đề tài công nhân từng là mạch nguồn quan trọng, được khai thác nhiều, nhưng cũng có giai đoạn gần như vắng bóng. Vài năm trở lại đây, mảng đề tài này được quan tâm hơn, không còn bó hẹp trong khuôn mẫu cũ mà thể hiện góc nhìn đa chiều, gắn với nhịp vận động của xã hội hiện đại. 

Hơn 50.000 khán giả có mặt tại Sân vận động quốc gia Mỹ Đình thưởng thức chương trình “Tổ quốc trong tim”. (Ảnh THÀNH ĐẠT)

Hoàn thiện thể chế, tạo đà cho văn hóa bứt phá

Ngày 24/4, Quốc hội chính thức thông qua Nghị quyết về phát triển văn hóa Việt Nam với tỷ lệ tán thành cao (477/489 đại biểu). Nghị quyết đánh dấu bước chuyển quan trọng trong hoàn thiện thể chế, tạo đà cho văn hóa thật sự bứt phá, trở thành nguồn lực nội sinh và động lực đưa đất nước phát triển mạnh mẽ trong giai đoạn mới.

Nguyễn Bảo Yến (áo vàng) và các thành viên Hội đồng đánh giá luận án và các giảng viên hướng dẫn của Nhạc viện Quốc gia S.V.Rachmaninov.

Nguyễn Bảo Yến: Từ Quán quân Sao Mai đến Tiến sĩ âm nhạc đầu tiên của Việt Nam ở nước ngoài

Tại Nhạc viện Quốc gia S.V.Rachmaninov bên dòng sông Đông của nước Nga vừa diễn ra một sự kiện đáng nhớ khi Quán quân Sao Mai năm 2015 Nguyễn Bảo Yến bảo vệ thành công luận án Tiến sĩ chuyên ngành âm nhạc. Cô cũng là nữ ca sĩ Việt Nam đầu tiên được nhận học vị Tiến sĩ âm nhạc ở nước ngoài.