Mở lối nghệ thuật cho người yếu thế

Nghệ thuật chỉ thật sự mở khi ai cũng có “lối vào”. Từ lối dốc, ngôn ngữ ký hiệu, chuẩn tiếp cận cụ thể… đến đồng sáng tạo, những thực hành nghệ thuật hòa nhập đang giúp người khuyết tật, người cao tuổi, cộng đồng thiểu số tiếp cận và tham gia bình đẳng.

Không gian các cuộc triển lãm, trưng bày cần "thân thiện" hơn với người yếu thế.
Không gian các cuộc triển lãm, trưng bày cần "thân thiện" hơn với người yếu thế.

Từ khó chịu, mặc cảm đến đi tiên phong

Không ít chương trình triển lãm, nghệ thuật tổ chức ở các địa điểm thiếu thân thiện với người khuyết tật, cao tuổi… như ở tầng cao, thang máy bất tiện, thiếu bảng chỉ dẫn… Điều này vô tình lại khép cánh cửa nghệ thuật cho những người yếu thế.

Với người khiếm thính, sự vắng mặt của ngôn ngữ ký hiệu khiến trải nghiệm đứt gãy ngay từ cửa vào. Với người khiếm thị, khi tranh, tượng được đặt trong tủ kính, rồi thêm quy định “không chạm vào tác phẩm” khiến việc cảm nhận nghệ thuật là không thể. Nhà tổ chức, người thiết kế đa phần là không khuyết tật, ít khi gặp khó trong luồng di chuyển, trong cảm thụ thính giác hay xúc giác, nên rất khó hình dung hết các vấn đề. Còn người khuyết tật, vì ngại ngần, vì cảm giác “không thuộc về”…, họ đã không mở ra cơ hội trải nghiệm cho chính mình.

Là người khiếm thị, nhà thơ, nhà báo Hoàng Văn Lý (Chủ tịch Hội Người mù Hoàn Kiếm, Hà Nội) từng có trải nghiệm rất khó chịu tại một số sự kiện nghệ thuật như không tiếp cận được thông tin, lạc lõng trong dòng người. Nhưng khi tham gia vận động chính sách và hoạt động xã hội, anh nhận ra người khuyết tật cũng cần mở trái tim mình ra hơn. Tạm chấp nhận việc chưa tiếp cận được thông tin, cứ mày mò, trải nghiệm xem có cách nào không, biết đâu mình mở được hướng tiếp cận, anh chia sẻ. Bên cạnh đó, việc động viên những người khuyết tật tiên phong tham gia trải nghiệm nghệ thuật trước, rồi mới phổ biến rộng ra cộng đồng, là yếu tố rất quan trọng.

164.jpg
Thực hành nghệ thuật hòa nhập tại triển lãm “Chèo méo”.

Hãy mời người khuyết tật thẩm định và cùng “chơi”

Những năm gần đây, nhiều cá nhân và các trung tâm thực hành nghệ thuật đã nỗ lực khỏa lấp khoảng cách giữa nghệ thuật và người yếu thế bằng nhiều dự án rất ý nghĩa. Tham gia thực hiện nhiều sự kiện nghệ thuật hòa nhập cho trẻ tự kỷ, chị Nguyễn Thị Mộng Thu (Doanh nghiệp xã hội Tòhe) cho rằng, ba trụ cột để nghệ thuật thật sự hòa nhập với người yếu thế là kết nối, đồng sáng tạo và tiếp cận bình đẳng. Nghệ thuật tạo nên một ngôn ngữ chung giúp mọi người nhanh chóng kết nối với nhau khi cùng vẽ, cùng diễn, cùng dựng sắp đặt. Từ đó người tham dự cũng trở thành người kể chuyện, đồng sáng tạo với các nghệ sĩ. Điển hình như triển lãm “Chèo méo” được trưng bày tại Lễ hội thiết kế sáng tạo Hà Nội 2024, các em được hòa vào không gian thực hành như những nghệ sĩ thực thụ.

Năm 2024, một lễ hội thi ca cộng đồng do nhà thơ Hoàng Văn Lý phối hợp đạo diễn Nguyễn Hoàng Điệp đã thí điểm mô hình đồng sáng tạo trong nghệ thuật. Dự án đã kết nối các câu lạc bộ, hội, nhóm người khiếm thị với những người không khiếm thị yêu văn chương, để cùng nhau khám phá sức mạnh đa giác quan trong thi ca. Các hoạt động gồm có “phòng đọc màu xanh”, “sờ chữ, nghe thơ”, tọa đàm... Nghệ sĩ khiếm thị và không khiếm thị cùng kết hợp cả trong vai trò biểu diễn lẫn điều phối. Ở các buổi sờ chữ, nghe thơ tại “phòng đọc màu xanh”, mọi người lắng nghe chú tâm những đoạn văn, câu thơ, cả người khiếm thị và người không khiếm thị cùng chia sẻ cảm xúc, chia sẻ thế giới rất riêng của mình thông qua giọng nói và cảm thụ văn chương.

Nếu lễ hội thi ca cho thấy cách thiết kế trải nghiệm, thì không gian công cộng phác họa cách thiết kế vật thể. Tại Văn Miếu-Quốc Tử Giám, một sân chơi kể chuyện Thánh Gióng, lúc đầu là điểm nhấn bản sắc, đã được Think Playgrounds chuyển thành sân chơi hòa nhập sau khi nhóm thiết kế tham vấn trực tiếp các chuyên gia và nhiều nhóm người điếc, người mù, người tổn thương não, người dùng xe lăn… Nguyễn Tiêu Quốc Đạt - đồng sáng lập và Giám đốc sáng tạo cho biết, chính người khuyết tật góp ý về độ cao chưa hợp lý của bậc thềm, xích-đu thiếu gờ bám, ghế picnic chỉ thân thiện với người khỏe… Từ phản hồi ấy, nhóm đã chỉnh thiết kế, thêm ram nhỏ ở lối vào, ghế có khoang trống cho xe lăn, bổ sung gờ điểm tựa tại khu xích-đu, tinh chỉnh bề mặt để ai cũng có đường vào. Với người khiếm thị, Think Playgrounds gắn chuông gió để định vị bề mặt tuyến nổi, giúp họ xác định được phương hướng. Mỗi thiết bị chơi được coi như một tác phẩm nhỏ có lời dẫn với mã QR liên kết tới audio thuyết minh và nhạc nền riêng. Think Playgrounds còn tổng hợp thành hướng dẫn thực hành về không gian công cộng hòa nhập, mô tả “bậc thang thiết kế” nhằm xóa khoảng cách công năng giữa người khuyết tật và người không khuyết tật.

Theo nhà thơ, nhà báo Hoàng Văn Lý, khung pháp lý cho quyền tiếp hưởng văn hóa, nghệ thuật đã có. Nhưng để đi vào thực hành, cần những tiêu chuẩn cụ thể giống như một bộ quy chuẩn dành cho sự kiện nghệ thuật. Nhà tổ chức phải biết “tiếp cận” là gì, phải chuẩn bị những gì cho từng nhóm người dùng xe lăn, người điếc, người khiếm thị, người cao tuổi, cả cộng đồng thiểu số có rào cản ngôn ngữ. Không phải tác phẩm nào cũng cho sờ, song có thể mở thêm kênh âm thanh bằng cách dán mã QR cạnh tác phẩm, liên kết tới file thuyết minh về nội dung, ý nghĩa. Ông cũng nhấn mạnh cơ hội tham gia của người yếu thế trong các chương trình lớn cấp quốc gia (như A80, các concert quốc gia…). Bên cạnh quy định hiện có, cần tiêu chuẩn, hướng dẫn cụ thể để người khuyết tật có cơ hội hòa nhập vào những chương trình như vậy.

Hòa nhập không đến từ lòng tốt đơn thuần, mà từ chuẩn mực và sự đồng kiến tạo. Khi tiêu chuẩn hóa đi cùng những thử nghiệm nhóm nhỏ, khi nghệ sĩ, nhà tổ chức và người tham dự cùng “chơi” để hiểu nhau, cánh cửa nghệ thuật sẽ mở rộng hơn mỗi ngày cho tất cả mọi người.

Có thể bạn quan tâm

Nhạc sĩ Trần Lệ Giang.

Âm nhạc là lời tri ân gửi về quê hương, nguồn cội

Như một sự trả nợ cho nỗi nhớ quê hương riêng mang, vài năm trở lại đây, nữ nhạc sĩ Trần Lệ Giang thường phát hành album nhạc mới vào những ngày đầu năm mới. Những ca khúc gửi gắm cả tâm hồn và trái tim người nghệ sĩ, mong mọi điều an lành đến với muôn nhà.

Rực rỡ, ấm áp chào xuân

Rực rỡ, ấm áp chào xuân

Khắp miền bắc, tuy vào những ngày lạnh nhất kèm gió từ đầu mùa đông đến nay, nhưng cùng với những ngày nghỉ đầu năm mới Dương lịch, các lễ hội diễn ra cùng nhiều hoạt động văn hóa song hành với du lịch cũng làm du khách khắp nơi… ấm áp hẳn lên.

Văn hóa, nghệ thuật góp mặt ngày càng nhiều hơn vào các hoạt động, sự kiện chính trị, xã hội, kỷ niệm. Ảnh: QUANG HƯNG

2025, những điểm sáng rực rỡ

2025 là năm đầu tiên đất nước vận hành mô hình 34 tỉnh, thành phố, tổ chức chính quyền địa phương hai cấp, tạo không gian phát triển mới cho các ngành sáng tạo ở cả đô thị lẫn vùng nông thôn.

Một số hoạt động hợp tác sáng tác giữa văn nghệ sĩ và quân đội đạt được hiệu quả nhất định. Ảnh: DƯƠNG XUÂN

Định vị trong dòng chảy đương đại

Nhìn lại đời sống văn học Việt Nam năm 2025, có thể thấy đây là một năm “được mùa” thơ. Không phải theo nghĩa bề nổi của sự sôi động hình thức, mà theo nghĩa sâu hơn: Thơ xuất hiện với mật độ dày đặc của suy tư, tự vấn và ý thức định vị lại chính mình trong thế giới đương đại.

Con đường mòn biên giới

Con đường nhỏ bắt đầu bằng một ngã rẽ men theo vườn nhà dân. Một người đàn ông ngồi ngay ngắn bên lối đi, thu của mỗi người qua lại vài đồng lẻ. Nếu không có chỉ dẫn, chẳng ai biết đến con đường này. Dốc mỗi lúc một gắt. Dòng người ngược chiều lặng lẽ đi xuống, lưng oằn gánh hàng, mồ hôi đổ thành vệt trên gò má lạnh.

Ảnh: SONG ANH

Trở lạnh

Tôi nhớ những ngày trời trở lạnh. Gió mùa ập đến như đánh úp, mới buổi sáng còn nắng oi nắng ả mà giữa buổi gió đã lục lọi khắp ngóc ngách trong vườn.

Tác phẩm "Đi chợ", 2018 (120 x 90 cm). Tranh của họa sĩ Nguyễn Thị Quế

“Sơn mài song Xuất” 2025 và 2026

Tại Thủ đô, cùng lúc song song hai triển lãm sơn mài đặc biệt của hai tác giả của hai thế hệ, với truyền thống sâu đậm bên cạnh sự cách tân bừng sáng.

Nhà thơ, nhà báo Trương Xuân Thiên đọc thơ tại lễ trao giải "Thơ ca và nguồn cội".

Dựa vào cội nguồn để đối mặt cô đơn...

Muốn khai mở lại những "mã gen văn hóa" để chúng đối thoại với con người hiện đại. Đối mặt với những vấn đề của thời đại như sự cô đơn, mất kết nối, khủng hoảng niềm tin, có lẽ chúng ta cần quay về lắng nghe những tiếng nói từ cội nguồn.

Minh họa: ĐẶNG TIẾN

Giấc mơ

Đêm. Thành phố đã ngủ. Thư mơ thấy mình trôi giữa đại dương loa lóa. Giữa vùng nước sâu, buốt lạnh, cô gặp cá voi khổng lồ lững lờ bơi tới. “Ta đã qua hai trăm mùa đông. Ngươi thì muốn sống bao lâu?”, câu hỏi vang vang trong nước. Thư chẳng biết làm gì ngoài mỉm cười. Mà nụ cười chưa kịp tỏa ra cũng đã ngập đầy nước.

Lời thì thầm sau bão giông

Lời thì thầm sau bão giông

“Có một lòng phố ở trong lòng mình” (NXB Văn học) là cuốn tản văn mới nhất của tác giả Lê Hoài Việt. Câu chữ của Việt trong những bài viết ngắn đầy tính tự sự, tâm tình.

Tranh trong tập thơ "Sen".

Gần 80, “yêu như lửa đỏ”

Tuổi 78, nhà thơ Thế Hùng ra tập thơ “Sen” (NXB Mỹ thuật), chỉ để nói chuyện… yêu. Cuộc ra mắt diễn ra tại Hội Liên hiệp Văn học nghệ thuật Hà Nội, 19 Hàng Buồm, sáng 29/12 giữa nhiều bạn văn nghệ sĩ thân mến ông.

Tết miền Tây. Ảnh: ANH QUÂN

Mùa đặc sắc khắp ba miền

Trong những ngày cuối tuần qua, một loạt sự kiện đáng chú ý cùng diễn ra và sẽ lần lượt diễn ra một cách đặc sắc ở khắp ba miền.

Dịch giả Đoàn Tử Huyến. Hí họa của Nhâm Văn Hán

Từ màu sắc tuổi thơ đến nét vẽ hí họa

Có những con người bước vào nghệ thuật bằng con đường chính quy, được đào tạo bài bản, có thầy có lớp. Nhưng cũng có những người đến với nghệ thuật bằng sự tình cờ, bằng niềm đam mê âm ỉ từ thuở nhỏ, rồi tự mình mày mò, thử nghiệm, tự mình bước đi trên con đường sáng tạo. Trong số đó điển hình có họa sĩ hí họa Nhâm Văn Hán…

Biếm họa nhân vật của họa sĩ Dũng Choai.

Nhà báo “chân quê”

Phòng làm việc của anh ở trong cùng hành lang tầng ba cơ quan mặt trận tỉnh Nam Định cũ. Trên lan-can trước cửa, phía dưới tấm biển văn phòng đại diện đã bạc mầu vì nắng mưa, là chậu hoa nho nhỏ và một cái xô đựng… điếu cày.

Ảnh: BẮC SƠN

Mì quảng bình dân ba sao

Dạo một vòng quanh thành phố Đà Nẵng, những con đường ồn ào, tấp nập của khách du lịch, hầu hết khách sạn, nhà hàng, quán ăn đều đầy ắp bóng người.

Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh giao lưu, tặng chữ ký độc giả Hà Nội nhân ra mắt cuốn sách “Cô bé hàng xóm và bốn viên kẹo”. Ảnh: THANH BÌNH

“Khi viết, tôi thấy rõ là mình đang sống”

Cuối năm, nhà văn Nguyễn Nhật Ánh thật bận rộn. Ông vừa ra mắt tập truyện “Cô bé hàng xóm và bốn viên kẹo” với những buổi gặp gỡ, tặng chữ ký bạn đọc tại Hà Nội và TP Hồ Chí Minh. Ở tuổi ngoài 70, ông vẫn là một trong những nhà văn có sức hút bền bỉ nhất Việt Nam.

Nhà xuất bản Hội Nhà văn đã trở thành một địa chỉ tổ chức nhiều sự kiện văn hóa, nghệ thuật. Ảnh: ANH QUÂN

Bề bộn việc từ hội nghị cuối năm Hội nhà văn

Có nhiều thông tin và chia sẻ đáng suy ngẫm qua hội nghị tổng kết năm 2025 của Hội Nhà văn Việt Nam, đặt trong mối liên kết của Hội với Mặt trận Tổ quốc Việt Nam và Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch… - những đoàn thể, cơ quan quản lý nhà nước có khả năng sát cánh với Hội nhiều hơn.

Nguyễn Gia Linh nhận giải thưởng từ ban tổ chức.

“Em mong dòng nhạc dân gian cũng sẽ chọn mình”

Vượt lên gần 1.000 thí sinh tại cuộc thi Tiếng hát Hà Nội 2025, Nguyễn Gia Linh - cô gái 16 tuổi đến từ Ninh Bình, hiện là sinh viên Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam - đã xuất sắc giành Giải nhì phong cách dân gian (không có Giải nhất).

Di sản trong dòng chảy đương đại

Di sản trong dòng chảy đương đại

Trưng bày “Di sản văn hóa Việt Nam - Sức sống từ truyền thống đến hiện đại” vừa khai mạc tại Hoàng thành Thăng Long, mang bức tranh tổng thể, sinh động về kho tàng di sản phong phú của Việt Nam.

Gió mới trên giấy Dó

Gió mới trên giấy Dó

Triển lãm “Góp Dó 3 - Gió mới đầu năm” là cuộc hội tụ nghệ thuật với trọng tâm là giấy Dó, nơi mỗi nghệ sĩ tiếp cận giấy bằng một nhịp điệu và ngôn ngữ riêng.

Minh họa: ĐOÀN ĐỨC HÙNG

Món quà của ông già Noel

Lâm rời khỏi công ty khi trời đã tối đen. Mùa đông ngày ngắn đêm dài. Mới hơn 5 giờ chiều, hoàng hôn đã ý nhị nhường chỗ cho màn đêm.

“Xã hội giàn khoan” giữa trùng khơi

“Xã hội giàn khoan” giữa trùng khơi

Nhắc đến Trương Anh Quốc, những ai quan tâm đến văn chương biển đảo hẳn không còn xa lạ bởi anh đã sớm tạo dấu ấn với đề tài này và nhiều lần được vinh danh ở các cuộc thi.

Họa sĩ, liệt sĩ Tô Ngọc Vân.

Triển lãm về hành trình nghệ sĩ - chiến sĩ

Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam vừa lần đầu tiên ra mắt chuyên đề trưng bày đặc biệt về họa sĩ, liệt sĩ Tô Ngọc Vân (1906-1954), một trong những danh họa tiêu biểu nhất của mỹ thuật Việt Nam hiện đại.

Bác Nguyễn Hưng Canh giới thiệu kỷ vật chiến tranh khi nói chuyện với học sinh tại các trường.

Cựu chiến binh truyền lửa đến học đường

Các thế hệ học sinh ở Hạ Hòa (Phú Thọ) đều biết đến bác cựu chiến binh Nguyễn Hưng Canh, luôn có mặt tại các trường để tham gia giáo dục truyền thống cho hàng chục nghìn học sinh.