Mở lối nghệ thuật cho người yếu thế

Nghệ thuật chỉ thật sự mở khi ai cũng có “lối vào”. Từ lối dốc, ngôn ngữ ký hiệu, chuẩn tiếp cận cụ thể… đến đồng sáng tạo, những thực hành nghệ thuật hòa nhập đang giúp người khuyết tật, người cao tuổi, cộng đồng thiểu số tiếp cận và tham gia bình đẳng.

Không gian các cuộc triển lãm, trưng bày cần "thân thiện" hơn với người yếu thế.
Không gian các cuộc triển lãm, trưng bày cần "thân thiện" hơn với người yếu thế.

Từ khó chịu, mặc cảm đến đi tiên phong

Không ít chương trình triển lãm, nghệ thuật tổ chức ở các địa điểm thiếu thân thiện với người khuyết tật, cao tuổi… như ở tầng cao, thang máy bất tiện, thiếu bảng chỉ dẫn… Điều này vô tình lại khép cánh cửa nghệ thuật cho những người yếu thế.

Với người khiếm thính, sự vắng mặt của ngôn ngữ ký hiệu khiến trải nghiệm đứt gãy ngay từ cửa vào. Với người khiếm thị, khi tranh, tượng được đặt trong tủ kính, rồi thêm quy định “không chạm vào tác phẩm” khiến việc cảm nhận nghệ thuật là không thể. Nhà tổ chức, người thiết kế đa phần là không khuyết tật, ít khi gặp khó trong luồng di chuyển, trong cảm thụ thính giác hay xúc giác, nên rất khó hình dung hết các vấn đề. Còn người khuyết tật, vì ngại ngần, vì cảm giác “không thuộc về”…, họ đã không mở ra cơ hội trải nghiệm cho chính mình.

Là người khiếm thị, nhà thơ, nhà báo Hoàng Văn Lý (Chủ tịch Hội Người mù Hoàn Kiếm, Hà Nội) từng có trải nghiệm rất khó chịu tại một số sự kiện nghệ thuật như không tiếp cận được thông tin, lạc lõng trong dòng người. Nhưng khi tham gia vận động chính sách và hoạt động xã hội, anh nhận ra người khuyết tật cũng cần mở trái tim mình ra hơn. Tạm chấp nhận việc chưa tiếp cận được thông tin, cứ mày mò, trải nghiệm xem có cách nào không, biết đâu mình mở được hướng tiếp cận, anh chia sẻ. Bên cạnh đó, việc động viên những người khuyết tật tiên phong tham gia trải nghiệm nghệ thuật trước, rồi mới phổ biến rộng ra cộng đồng, là yếu tố rất quan trọng.

164.jpg
Thực hành nghệ thuật hòa nhập tại triển lãm “Chèo méo”.

Hãy mời người khuyết tật thẩm định và cùng “chơi”

Những năm gần đây, nhiều cá nhân và các trung tâm thực hành nghệ thuật đã nỗ lực khỏa lấp khoảng cách giữa nghệ thuật và người yếu thế bằng nhiều dự án rất ý nghĩa. Tham gia thực hiện nhiều sự kiện nghệ thuật hòa nhập cho trẻ tự kỷ, chị Nguyễn Thị Mộng Thu (Doanh nghiệp xã hội Tòhe) cho rằng, ba trụ cột để nghệ thuật thật sự hòa nhập với người yếu thế là kết nối, đồng sáng tạo và tiếp cận bình đẳng. Nghệ thuật tạo nên một ngôn ngữ chung giúp mọi người nhanh chóng kết nối với nhau khi cùng vẽ, cùng diễn, cùng dựng sắp đặt. Từ đó người tham dự cũng trở thành người kể chuyện, đồng sáng tạo với các nghệ sĩ. Điển hình như triển lãm “Chèo méo” được trưng bày tại Lễ hội thiết kế sáng tạo Hà Nội 2024, các em được hòa vào không gian thực hành như những nghệ sĩ thực thụ.

Năm 2024, một lễ hội thi ca cộng đồng do nhà thơ Hoàng Văn Lý phối hợp đạo diễn Nguyễn Hoàng Điệp đã thí điểm mô hình đồng sáng tạo trong nghệ thuật. Dự án đã kết nối các câu lạc bộ, hội, nhóm người khiếm thị với những người không khiếm thị yêu văn chương, để cùng nhau khám phá sức mạnh đa giác quan trong thi ca. Các hoạt động gồm có “phòng đọc màu xanh”, “sờ chữ, nghe thơ”, tọa đàm... Nghệ sĩ khiếm thị và không khiếm thị cùng kết hợp cả trong vai trò biểu diễn lẫn điều phối. Ở các buổi sờ chữ, nghe thơ tại “phòng đọc màu xanh”, mọi người lắng nghe chú tâm những đoạn văn, câu thơ, cả người khiếm thị và người không khiếm thị cùng chia sẻ cảm xúc, chia sẻ thế giới rất riêng của mình thông qua giọng nói và cảm thụ văn chương.

Nếu lễ hội thi ca cho thấy cách thiết kế trải nghiệm, thì không gian công cộng phác họa cách thiết kế vật thể. Tại Văn Miếu-Quốc Tử Giám, một sân chơi kể chuyện Thánh Gióng, lúc đầu là điểm nhấn bản sắc, đã được Think Playgrounds chuyển thành sân chơi hòa nhập sau khi nhóm thiết kế tham vấn trực tiếp các chuyên gia và nhiều nhóm người điếc, người mù, người tổn thương não, người dùng xe lăn… Nguyễn Tiêu Quốc Đạt - đồng sáng lập và Giám đốc sáng tạo cho biết, chính người khuyết tật góp ý về độ cao chưa hợp lý của bậc thềm, xích-đu thiếu gờ bám, ghế picnic chỉ thân thiện với người khỏe… Từ phản hồi ấy, nhóm đã chỉnh thiết kế, thêm ram nhỏ ở lối vào, ghế có khoang trống cho xe lăn, bổ sung gờ điểm tựa tại khu xích-đu, tinh chỉnh bề mặt để ai cũng có đường vào. Với người khiếm thị, Think Playgrounds gắn chuông gió để định vị bề mặt tuyến nổi, giúp họ xác định được phương hướng. Mỗi thiết bị chơi được coi như một tác phẩm nhỏ có lời dẫn với mã QR liên kết tới audio thuyết minh và nhạc nền riêng. Think Playgrounds còn tổng hợp thành hướng dẫn thực hành về không gian công cộng hòa nhập, mô tả “bậc thang thiết kế” nhằm xóa khoảng cách công năng giữa người khuyết tật và người không khuyết tật.

Theo nhà thơ, nhà báo Hoàng Văn Lý, khung pháp lý cho quyền tiếp hưởng văn hóa, nghệ thuật đã có. Nhưng để đi vào thực hành, cần những tiêu chuẩn cụ thể giống như một bộ quy chuẩn dành cho sự kiện nghệ thuật. Nhà tổ chức phải biết “tiếp cận” là gì, phải chuẩn bị những gì cho từng nhóm người dùng xe lăn, người điếc, người khiếm thị, người cao tuổi, cả cộng đồng thiểu số có rào cản ngôn ngữ. Không phải tác phẩm nào cũng cho sờ, song có thể mở thêm kênh âm thanh bằng cách dán mã QR cạnh tác phẩm, liên kết tới file thuyết minh về nội dung, ý nghĩa. Ông cũng nhấn mạnh cơ hội tham gia của người yếu thế trong các chương trình lớn cấp quốc gia (như A80, các concert quốc gia…). Bên cạnh quy định hiện có, cần tiêu chuẩn, hướng dẫn cụ thể để người khuyết tật có cơ hội hòa nhập vào những chương trình như vậy.

Hòa nhập không đến từ lòng tốt đơn thuần, mà từ chuẩn mực và sự đồng kiến tạo. Khi tiêu chuẩn hóa đi cùng những thử nghiệm nhóm nhỏ, khi nghệ sĩ, nhà tổ chức và người tham dự cùng “chơi” để hiểu nhau, cánh cửa nghệ thuật sẽ mở rộng hơn mỗi ngày cho tất cả mọi người.

Có thể bạn quan tâm

Thêm lý giải về lo âu

Thêm lý giải về lo âu

Nhận diện được khủng hoảng hiện sinh của con người thời đại mới, nhà văn Phùng Văn Khai đã lựa chọn trực tiếp lý giải những lo âu, ám ảnh đồng thời đưa ra lối thoát cho con người thông qua bộ đôi tiểu thuyết “Hư thực” và “Hồ đồ” (NXB Văn học).

Việc kết hợp âm hưởng hiện đại và chất liệu dân gian tạo ra những trải nghiệm mới mẻ với khán giả.

Xưa và nay góp mặt trong “Việt Nam mình đẹp lắm”

Với nhạc sĩ-ca sĩ Lưu Minh Quang Ngọc, dự án “Việt Nam mình đẹp lắm” là minh chứng sống động cho cách kể chuyện bằng giai điệu, nơi anh biến những lát cắt đời thường, ký ức và văn hóa vùng miền thành tác phẩm độc bản, vừa mang dấu ấn cá nhân, vừa truyền cảm hứng về vẻ đẹp đất nước và con người Việt Nam.

Đa sắc với "Màu Nắng"

Đa sắc với "Màu Nắng"

Từ ngày 10 đến 19/5, nhóm nghệ sĩ Màu Nắng sẽ giới thiệu những sáng tác mới nhất sau 3 năm hội ngộ tại Nhà triển lãm 16 Ngô Quyền (Hà Nội).

Lưu Hồng Quang biểu diễn nhạc Franz Liszt

Lưu Hồng Quang biểu diễn nhạc Franz Liszt

Vào 20 giờ ngày thứ Sáu, 8/5 tới, tại Phòng Hòa Nhạc Lớn, Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam, 77 Hào Nam, Đống Đa, Hà Nội sẽ diễn ra đêm độc tấu piano "Thanh âm vượt tầng" (Transcendental) của nghệ sĩ Lưu Hồng Quang.

Ảnh: ANH QUÂN

Nghệ thuật chào tháng 5

Trong những ngày đầu tháng 5, một loạt các sự kiện văn hóa kỷ niệm những ngày lễ lớn đã và sẽ lần lượt diễn ra trong cả tháng.

Du khách nước ngoài thích thú với trải nghiệm ăn cỗ Bát Tràng. Nguồn ảnh: Gia đình nghệ nhân Nguyễn Thị Lâm

Ước mơ tái định vị ẩm thực tinh hoa

Bên cạnh sức sống sôi động của ẩm thực đường phố, các kinh đô lâu đời của Việt Nam còn lưu giữ dòng ẩm thực tinh hoa. Tuy nhiên, dòng ẩm thực này dường như chưa được định vị xứng tầm với giá trị vốn có.

Nhà phê bình Hoàng Ngọc Hiến (bên phải) và nhà văn Nguyễn Huy Thiệp năm 2008. Ảnh: QUANG HƯNG

Nhìn lại một hiện tượng văn chương

Trong Hội sách Nhã Nam chào Hè 2026, Công ty Nhã Nam cùng gia đình văn gia Nguyễn Huy Thiệp (1950-2021) đã tổ chức triển lãm “Bản thảo, gốm và tác phẩm của Nguyễn Huy Thiệp”.

Thả lưới. Ảnh: SONG ANH

Mênh mang sông Đầm

Chiếc ghe đưa chúng tôi rời khỏi bến sông Đầm trong cái nắng đầu ngày. Chú Ba, người đồng hành cùng nhóm đã sống ở xứ này hơn sáu mươi năm.

 Nhân dân chào đón quân giải phóng tiến vào Sài Gòn. Ảnh tư liệu

Làm sao quên được ngày hòa bình

Tôi về Sài Gòn hơi chậm, ngày 7/5/1975 tôi mới có mặt tại Sài Gòn. May quá, tôi kịp dự lễ mừng chiến thắng, mừng Thống Nhất Hòa Bình diễn ra vào ngày 15/5/1975.

Thượng thư Ninh Tốn và giá trị thời đại

Thượng thư Ninh Tốn và giá trị thời đại

Ngày 25/4, dịp kỷ niệm 30 năm nhà thờ chi thứ hai của dòng họ Ninh được cấp bằng Di tích Quốc gia (1996), tộc họ Ninh tổ chức Hội thảo khoa học “Di sản văn hóa dòng họ, danh nhân Thượng thư Ninh Tốn (1744 - 1795)” tại làng Côi Trì (xã Yên Mạc, Ninh Bình).

Tủ sách đặc biệt

Tủ sách đặc biệt

Lễ ra mắt và phát động hiến tặng tài liệu, sách cho tủ sách “Huyền thoại Côn Đảo” vừa diễn ra tại Thành phố Hồ Chí Minh.

Đêm hội Hoa đăng Hồ Văn

Đêm hội Hoa đăng Hồ Văn

Ngày 3/5 tới, tại Hồ Văn (thuộc Di tích Văn Miếu - Quốc Tử Giám), Ban Quản lý Di tích sẽ phối hợp Công ty Cổ phần Thương mại và Dịch vụ Upleaf Việt Nam tổ chức sự kiện văn hóa trải nghiệm "Đêm hội Hoa đăng Hồ Văn" với chủ đề "Thắp Đăng Khai Trí - Gửi Nguyện Thành Danh".

Mưa dông. Ảnh: SONG ANH

Những cơn dông

Không hiểu sao, từ nhỏ đến giờ, tôi rất thích ngắm nhìn những cơn dông kéo đến trước mỗi trận mưa. Với tôi, đó là một khoảnh khắc kỳ diệu của thiên nhiên vũ trụ.

Viếng nghĩa trang Liệt sĩ. Ảnh: NAM HẢI

Ngày mẹ tôi “đi gặp” cha tôi

Sau 36 năm đất nước hòa bình, thống nhất, sáng 23/7/2011 (Tân Mão), trong Nghĩa trang liệt sĩ Cần Giuộc, mẹ tôi mới được gặp cha tôi. Tôi mường tượng và thấy như trước mắt mình hình ảnh mẹ lui cui thắp hương, bóng mẹ nhỏ thó giữa bạt ngàn mộ chí trắng toát, chưa xác định được danh tính.

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung hòa mình vào không khí lịch sử để nuôi cảm hứng sáng tác.

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung: “Giúp người nghe thấy lịch sử không hề xa xôi”

Vài năm trở lại đây, âm nhạc về đề tài lịch sử, chiến tranh cách mạng đang thu hút sự quan tâm của đông đảo công chúng, đặc biệt là giới trẻ. Đón các ngày lễ lớn của đất nước, nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung chia sẻ với Thời Nay về những tìm tòi làm mới ngôn ngữ âm nhạc, góp phần lan tỏa các giá trị cách mạng trong đời sống đương đại.

Minh họa: TRẦN XUÂN BÌNH

3 triệu đồng

Gã trở nhà mới gần 10 giờ đêm. Trời oi nồng, vài hạt mưa lắc rắc càng làm tăng sức nóng. Trong con hẻm cụt không còn bóng người, gió yếu ớt chẳng rơi nổi chiếc lá, tưởng như màn đêm đã chìm sâu từ kiếp nào.

Các tập san Sinh hoạt, Xây dựng... được bí mật biên soạn và phát hành năm 1973 tại Trại 6 (Trại Phú An).

Chứng tích về sự không khuất phục

Những trang báo viết tay nhòe mực, lá cờ thêu vội trong buồng giam hay bản danh sách ký tên trước giờ vượt biển..., ở “địa ngục trần gian” Côn Đảo, những kỷ vật đó là lời khẳng định đanh thép về một ý chí chưa bao giờ bị khuất phục.

Một tiến trình độc đáo

Một tiến trình độc đáo

Sau 12 năm tập hợp, biên soạn và tuyển chọn, nhà văn Lê Quang Trang và nhà văn Trần Thị Thắng đã hoàn thành tập sách “Văn học giải phóng miền Nam Việt Nam: Một tiến trình độc đáo” (NXB Tổng hợp TP Hồ Chí Minh).

Ông Ksor Thuông (ơi H' Que), buôn Ji, xã Ia Dreh, trong lễ cúng trưởng thành của người Gia Rai.

Giữ được nghệ nhân mới giữ được “hồn cốt” đại ngàn

Giữa đại ngàn Tây Nguyên, nơi những buôn làng Ba Na, Gia Rai, có một lớp người lặng lẽ giữ vai trò đặc biệt quan trọng: Các nghệ nhân khấn. Họ thực hành nghi lễ, là “bộ nhớ sống” lưu giữ hệ thống tri thức dân gian, tín ngưỡng và nghệ thuật ngôn từ độc đáo của cộng đồng.

Tôn kính người xưa

Tôn kính người xưa

Trong những ngày nghỉ lễ 30/4 và 1/5 sắp tới, và ngày Giỗ Tổ Hùng Vương (mồng 10 tháng Ba, Bính Ngọ) vừa qua, thì cũng đồng thời, một loạt các sự kiện liên ngành đặc biệt ở các địa phương khắp ba miền cùng diễn ra.

Quang cảnh tọa đàm. Ảnh: SƠN HẢI

Mở lối kinh tế di sản

Trong bối cảnh kinh tế sáng tạo được xác định là một trụ cột tăng trưởng mới, câu chuyện “kinh tế di sản” không còn dừng ở khái niệm, mà đã trở thành yêu cầu thực tiễn.

Dòng sông miền Tây. Ảnh: NAM NGUYỄN

Dòng sông không địa chỉ...

Trong hành trình rong ruổi của mình, có dòng sông tôi ghé lại chỉ để... thương một người. Với tôi, dòng sông Cái Lớn và chú Nguyễn Văn Lúa (cù lao Tắc Cậu, xã Châu Thành (Kiên Giang cũ), nay là An Giang) là một ký ức như thế.

Bibonne (bên phải) trong lúc ghi hình phỏng vấn huấn luyện viên Mai Đức Chung.

Làm phim về Việt Nam để hiểu nguồn cội

Sau bốn năm từ khi công chiếu phim tài liệu đầu tay về Việt Nam, quê hương của bà nội, nhan đề “Once upon a Bridge in Vietnam” (tạm dịch: Xưa, nơi một cây cầu ở Việt Nam), Francois Bibonne giới thiệu cuốn phim tiếp theo, được xem như tập hai.