Hình tượng rồng trên chân váy phụ nữ Thái

Dưới đôi tay khéo léo “Úp tay trái thành đóa hoa đào; ngửa tay trái thành cánh hoa thắm, khâu lụa có cánh bay lên, dệt vải thành vách hoa dâu, dệt tơ thành muôn màu sặc sỡ”. Người phụ nữ dân tộc Thái ở miền Tây Nghệ An đã cần mẫn thêu dệt nhiều hình tượng trên chân váy: mặt trời, hoa lá, cỏ cây, loài vật… hết sức tinh tế mang tính thẩm mỹ cao, trong đó nổi bật là hình tượng con rồng!
Chân váy thêu hình tượng rồng của phụ nữ Thái miền Tây Nghệ An.
Chân váy thêu hình tượng rồng của phụ nữ Thái miền Tây Nghệ An.

Hồn thổ cẩm

Khi bắt đầu dạy các con cháu nhuộm tấm thổ cẩm các mế thường đọc câu thần chú: “Mè nang hòm ơi, mè nang nin; lục ma nơ, pa ma nơ; ma hờ khòi nhọm đắng òn hong long”. Tạm dịch: (Tiên chàm ơi! Hãy thức dậy với ta đi đừng ngủ nữa; đến với ta để làm đậm màu đen, thắm thêm màu tím...). Ấy là một trong những câu thần chú thiêng liêng nhất của người phụ nữ Thái trước lúc tạo nên sắc mầu thổ cẩm. Người Thái gọi nước chàm là “Nặm nin”. Công thức nước chàm được các bà mế giữ bí mật, không cho ai biết. Quan niệm rằng nếu tiết lộ cho người khác biết thì “cái vía” của nước chàm cho rằng người đó không chung thủy và sẽ theo người khác đi. Ngày xưa nếu đôi bàn tay của người con gái Thái chưa đen nước chàm thì coi như chưa đẹp và đó là người con gái lười biếng.

Khi chọn người con gái làm dâu, các bà mẹ người dân tộc Thái phải chọn các cô có được những tiêu chuẩn: “Úp tay trái thành đóa hoa đào; ngửa tay trái thành cánh hoa thắm; khâu lụa có cánh bay lên; dệt vải thành vách hoa dâu; dệt tơ thành muôn màu sặc sỡ”. Có được những tiêu chuẩn trên, mẹ chàng trai mới ưng cái bụng: “Cô con dâu này thật chăm chỉ, siêng năng, khéo tay… nhà mình sẽ có phúc to”. Vì thế người con gái Thái không chỉ riêng miền Tây xứ Nghệ, ngay từ khi còn nhỏ đã được các mế, các chị dạy cho cách trồng bông, dệt vải, cầm kim thêu. Cho đến khi trưởng thành các cô phải thuần thục các công đoạn dệt nên những tấm thổ cẩm làm của hồi môn về nhà chồng. Nếu không người con gái sẽ thành “cá một con vờn không đẹp…”.

Hình tượng con rồng được thêu dệt lên ở chân váy của phụ nữ Thái đa dạng. Có đủ loại rồng theo trí tưởng tượng khá tinh tế : Rồng xanh, rồng đỏ, rồng vàng, rồng đất, rồng vực sâu; rồng biển, rồng mây, rồng có mào, có móng, rồng có vảy và không có vảy; rồng có mắt trước, mắt sau. Rồng dài suốt gấu váy; rồng ngắn, ngắn mập; rồng nối đuôi nhau, rồng đi riêng lẻ…

Khát vọng chinh phục rồng

Khác với quan niệm về hình tượng con rồng của người Kinh, người Thái ở miền Tây Nghệ An, quan niệm hoàn toàn ngược lại. Người Thái coi rồng là con vật bình thường, giống như muôn vàn con vật khác ở trên rừng hoặc dưới khe suối, có linh thiêng, có sức mạnh ghê gớm hơn nhiều con vật nhìn thấy bằng mắt, nhưng cũng rất bình dị. Con rồng trong trí tưởng tượng của người Thái ở miền Tây xứ Nghệ vừa gần gũi lại vừa xa xôi, vừa hiền lành nhưng cũng vừa dữ dội; bí ẩn mà hiện thực; tưởng như siêu phàm nhưng cũng rất dễ khuất phục. Rồng ở đây cũng giống như con người, có yêu, có ghét, có lao động…! Từ xa xưa, đồng bào đã chia con rồng ra làm hai loại khác nhau: Rồng lành và rồng ác!

Trong quan niệm dân gian của người Thái ở miền Tây Nghệ An, rồng còn là biểu tượng cho sắc đẹp diệu kỳ. Đó là hình ảnh cầu vồng, con rồng duy nhất mà con người trông thấy được bằng mắt (ngược hung), còn lại chỉ nhìn thấy ở trong trí tưởng tượng. Chính vì thế mà ở hai đầu chân váy của phụ nữ Thái (nhóm Tày Mường), luôn được dệt bảy hàng chỉ với bẩy màu sắc giống hệt cầu vồng. Cho dù là rồng trông thấy được bằng mắt như cầu vồng, hoặc là con rồng chỉ trong trí tưởng tượng thì sự khao khát khuất phục loài vật vừa có vẻ đẹp diệu kỳ, vừa có sức mạnh ghê gớm này, để phục vụ cho cuộc sống, lao động và sinh hoạt của chính bản thân người Thái, là sự khao khát mang tính quyền lực cũng như sức mạnh vô địch của trí tuệ con người nói chung.

Xuất phát từ nhu cầu làm ruộng lúa nước, và hiện thực cuộc sống còn gắn bó mật thiết, gần gũi với tự nhiên, cho nên từ rất xa xưa, người Thái ở miền Tây Nghệ An luôn mơ ước chinh phục được con rồng, bắt con rồng phải làm ra “mưa thuận, gió hòa”, phải đào mương, đắp phai, đắp đập để lấy nước cho con người làm ruộng cấy lúa một cách tự chủ mà không quá phụ thuộc vào mưa nắng ở trên trời. Trong sâu thẳm của tâm thức dân gian, người Thái ở miền Tây Nghệ An tự coi rồng chính là nước, là mây, là gió, là mưa. Con rồng phải cùng với những con vật khác như: Trâu, bò, chó, lợn, khỉ, gấu, hươu, nai… giúp đỡ, phụng sự con người, phải coi con người là chúa tể của chúng, không được chống lại con người và lại càng không được ăn thịt con người. Những con vật nào làm trái với những điều ấy, sẽ bị con người trừng trị đích đáng!

Người Thái cũng cho rằng, loài rồng cũng chỉ là một trong muôn vàn loài vật mà thôi, cho nên những con rồng ở những nơi thấp nhất của trang phục con người. Những con rồng ấy vừa mang lại vẻ đẹp, vừa mang lại quyền uy cho họ trong ước vọng chinh phục một sức mạnh ghê gớm và kỳ bí như con rồng. Đó chính là chiếc chân váy của người phụ nữ dân tộc Thái!

Có thể bạn quan tâm

 Nhân dân chào đón quân giải phóng tiến vào Sài Gòn. Ảnh tư liệu

Làm sao quên được ngày hòa bình

Tôi về Sài Gòn hơi chậm, ngày 7/5/1975 tôi mới có mặt tại Sài Gòn. May quá, tôi kịp dự lễ mừng chiến thắng, mừng Thống Nhất Hòa Bình diễn ra vào ngày 15/5/1975.

Thượng thư Ninh Tốn và giá trị thời đại

Thượng thư Ninh Tốn và giá trị thời đại

Ngày 25/4, dịp kỷ niệm 30 năm nhà thờ chi thứ hai của dòng họ Ninh được cấp bằng Di tích Quốc gia (1996), tộc họ Ninh tổ chức Hội thảo khoa học “Di sản văn hóa dòng họ, danh nhân Thượng thư Ninh Tốn (1744 - 1795)” tại làng Côi Trì (xã Yên Mạc, Ninh Bình).

Tủ sách đặc biệt

Tủ sách đặc biệt

Lễ ra mắt và phát động hiến tặng tài liệu, sách cho tủ sách “Huyền thoại Côn Đảo” vừa diễn ra tại Thành phố Hồ Chí Minh.

Đêm hội Hoa đăng Hồ Văn

Đêm hội Hoa đăng Hồ Văn

Ngày 3/5 tới, tại Hồ Văn (thuộc Di tích Văn Miếu - Quốc Tử Giám), Ban Quản lý Di tích sẽ phối hợp Công ty Cổ phần Thương mại và Dịch vụ Upleaf Việt Nam tổ chức sự kiện văn hóa trải nghiệm "Đêm hội Hoa đăng Hồ Văn" với chủ đề "Thắp Đăng Khai Trí - Gửi Nguyện Thành Danh".

Mưa dông. Ảnh: SONG ANH

Những cơn dông

Không hiểu sao, từ nhỏ đến giờ, tôi rất thích ngắm nhìn những cơn dông kéo đến trước mỗi trận mưa. Với tôi, đó là một khoảnh khắc kỳ diệu của thiên nhiên vũ trụ.

Viếng nghĩa trang Liệt sĩ. Ảnh: NAM HẢI

Ngày mẹ tôi “đi gặp” cha tôi

Sau 36 năm đất nước hòa bình, thống nhất, sáng 23/7/2011 (Tân Mão), trong Nghĩa trang liệt sĩ Cần Giuộc, mẹ tôi mới được gặp cha tôi. Tôi mường tượng và thấy như trước mắt mình hình ảnh mẹ lui cui thắp hương, bóng mẹ nhỏ thó giữa bạt ngàn mộ chí trắng toát, chưa xác định được danh tính.

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung hòa mình vào không khí lịch sử để nuôi cảm hứng sáng tác.

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung: “Giúp người nghe thấy lịch sử không hề xa xôi”

Vài năm trở lại đây, âm nhạc về đề tài lịch sử, chiến tranh cách mạng đang thu hút sự quan tâm của đông đảo công chúng, đặc biệt là giới trẻ. Đón các ngày lễ lớn của đất nước, nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung chia sẻ với Thời Nay về những tìm tòi làm mới ngôn ngữ âm nhạc, góp phần lan tỏa các giá trị cách mạng trong đời sống đương đại.

Minh họa: TRẦN XUÂN BÌNH

3 triệu đồng

Gã trở nhà mới gần 10 giờ đêm. Trời oi nồng, vài hạt mưa lắc rắc càng làm tăng sức nóng. Trong con hẻm cụt không còn bóng người, gió yếu ớt chẳng rơi nổi chiếc lá, tưởng như màn đêm đã chìm sâu từ kiếp nào.

Các tập san Sinh hoạt, Xây dựng... được bí mật biên soạn và phát hành năm 1973 tại Trại 6 (Trại Phú An).

Chứng tích về sự không khuất phục

Những trang báo viết tay nhòe mực, lá cờ thêu vội trong buồng giam hay bản danh sách ký tên trước giờ vượt biển..., ở “địa ngục trần gian” Côn Đảo, những kỷ vật đó là lời khẳng định đanh thép về một ý chí chưa bao giờ bị khuất phục.

Một tiến trình độc đáo

Một tiến trình độc đáo

Sau 12 năm tập hợp, biên soạn và tuyển chọn, nhà văn Lê Quang Trang và nhà văn Trần Thị Thắng đã hoàn thành tập sách “Văn học giải phóng miền Nam Việt Nam: Một tiến trình độc đáo” (NXB Tổng hợp TP Hồ Chí Minh).

Ông Ksor Thuông (ơi H' Que), buôn Ji, xã Ia Dreh, trong lễ cúng trưởng thành của người Gia Rai.

Giữ được nghệ nhân mới giữ được “hồn cốt” đại ngàn

Giữa đại ngàn Tây Nguyên, nơi những buôn làng Ba Na, Gia Rai, có một lớp người lặng lẽ giữ vai trò đặc biệt quan trọng: Các nghệ nhân khấn. Họ thực hành nghi lễ, là “bộ nhớ sống” lưu giữ hệ thống tri thức dân gian, tín ngưỡng và nghệ thuật ngôn từ độc đáo của cộng đồng.

Tôn kính người xưa

Tôn kính người xưa

Trong những ngày nghỉ lễ 30/4 và 1/5 sắp tới, và ngày Giỗ Tổ Hùng Vương (mồng 10 tháng Ba, Bính Ngọ) vừa qua, thì cũng đồng thời, một loạt các sự kiện liên ngành đặc biệt ở các địa phương khắp ba miền cùng diễn ra.

Quang cảnh tọa đàm. Ảnh: SƠN HẢI

Mở lối kinh tế di sản

Trong bối cảnh kinh tế sáng tạo được xác định là một trụ cột tăng trưởng mới, câu chuyện “kinh tế di sản” không còn dừng ở khái niệm, mà đã trở thành yêu cầu thực tiễn.

Dòng sông miền Tây. Ảnh: NAM NGUYỄN

Dòng sông không địa chỉ...

Trong hành trình rong ruổi của mình, có dòng sông tôi ghé lại chỉ để... thương một người. Với tôi, dòng sông Cái Lớn và chú Nguyễn Văn Lúa (cù lao Tắc Cậu, xã Châu Thành (Kiên Giang cũ), nay là An Giang) là một ký ức như thế.

Bibonne (bên phải) trong lúc ghi hình phỏng vấn huấn luyện viên Mai Đức Chung.

Làm phim về Việt Nam để hiểu nguồn cội

Sau bốn năm từ khi công chiếu phim tài liệu đầu tay về Việt Nam, quê hương của bà nội, nhan đề “Once upon a Bridge in Vietnam” (tạm dịch: Xưa, nơi một cây cầu ở Việt Nam), Francois Bibonne giới thiệu cuốn phim tiếp theo, được xem như tập hai.

Không gian ngói (Đông Anh, Hà Nội) gợi hình ảnh một cái cây lớn với lớp màng bao che bằng ngói. Ảnh: LÊ MINH HOÀNG

Kiến trúc không phải như một thứ xa xỉ

KTS Đoàn Thanh Hà (H&P Architects, Việt Nam) là một trong 5 người đoạt Giải thưởng Toàn cầu về Kiến trúc bền vững năm 2026, do UNESCO bảo trợ và là một trong những giải thưởng lớn trong hệ thống giải thưởng của Hiệp hội Kiến trúc sư thế giới UIA.

Việc nhiều du khách sử dụng trang phục khác với bản địa dễ gây lệch nhận diện bản sắc văn hóa địa phương.

Nỗi lo trang phục ngoại lai ở Sa Pa

Tại một số điểm du lịch ở Sa Pa (Lào Cai), sự xuất hiện ngày càng nhiều các bộ trang phục ngoại lai đang làm nhòe đi bản sắc vốn là sức hút riêng của phố núi.

Thi viết “Cha và con gái” lần thứ 4

Thi viết “Cha và con gái” lần thứ 4

Hôm qua ngày 22/4, tạp chí Gia đình Việt Nam phối hợp Trường đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Hà Nội phát động Cuộc thi viết “Cha và con gái” lần thứ 4 - năm 2026, tiếp tục khơi gợi những câu chuyện đời thường về tình thân trong bối cảnh xã hội nhiều biến chuyển.

Cần giữ cho bạn đọc tiếp cận các nguồn sách, được sáng tác một cách trung thực, viết nên từ trái tim, cảm xúc con người. Ảnh: HOÀNG HOA

Nhiều gợi mở từ chuyên đề “Chống AI lũng đoạn văn chương”

Chuyên đề “Chống AI lũng đoạn văn chương” trên báo Thời Nay số 1696 ra ngày 16/4/2026 đã được nhiều bạn đọc chú ý với những phản hồi tích cực. Không chỉ có những ý kiến đồng tình, báo còn nhận được những gợi mở mới, bàn sâu thêm từ nội dung chuyên đề.

Người dân trải nghiệm mô hình hội sách khuyến đọc được tổ chức tại chung cư Vista Verde (phường Cát Lái).

Đa dạng cách lan tỏa văn hóa đọc

Đón “Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam” năm 2026, Sở Văn hóa và Thể thao Thành phố Hồ Chí Minh phối hợp phường Cát Lái lần đầu tiên thí điểm hội sách khuyến đọc tại khu dân cư với chủ đề “Tuần đọc sách cộng đồng - Mỗi người một cuốn sách”.

Bà Vũ Thị Quỳnh Liên trong lễ ra mắt Tủ sách thanh niên.

Làm thực chất để Ngày sách không là phong trào nhất thời

Trên cả nước đang diễn ra các hoạt động sôi nổi hưởng ứng Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam 21/4. Đây cũng là dịp để nhìn lại những nỗ lực bền bỉ của các cấp ngành, đơn vị xuất bản trong việc nuôi dưỡng thói quen đọc trong cộng đồng, nhất là thế hệ trẻ.