Giữa dòng thời sự, vẫn cần những giọng văn

Nhiều nhà văn, nhà thơ còn hiện diện trong đời sống báo chí bằng những chuyên mục, bài bình luận, tản văn hay phóng sự. Họ mang vào báo chí giọng điệu, cách nhìn, khiến những trang báo nhiều khi không chỉ để đọc lấy thông tin mà còn để nhớ.

Văn nghệ sĩ tham gia góp ý xây dựng nội dung cho các ấn phẩm của Báo Nhân Dân. Ảnh: KHIẾU MINH
Văn nghệ sĩ tham gia góp ý xây dựng nội dung cho các ấn phẩm của Báo Nhân Dân. Ảnh: KHIẾU MINH

Đi qua hai bờ chữ nghĩa

Có một điều khá thú vị trong đời sống báo chí Việt Nam: Rất nhiều nhà văn từng hoặc đang viết báo. Có người làm báo như một nghề song hành cùng văn chương. Có người chỉ cộng tác từng giai đoạn. Lại có người bảo viết báo chỉ là “nghề tay trái”, “lấy ngắn nuôi dài”. Nhưng dù đến với báo chí bằng tâm thế nào, họ vẫn để lại một dấu ấn riêng mà không dễ các cây bút báo chí có được.

Nhìn lại lịch sử báo chí Việt Nam, dấu chân của các nhà văn hiện diện từ rất sớm. Nhà văn Vũ Trọng Phụng từng được gọi là “ông vua phóng sự đất Bắc”. Các nhà văn Ngô Tất Tố, Thạch Lam, Nam Cao, Vũ Bằng… đều là những cây bút báo chí lão luyện. Họ vừa viết văn, vừa sống trong không khí thời sự nóng hổi của các tòa soạn. Có người viết feuilleton (đoạn tiểu thuyết đăng báo) dài kỳ, có người làm phóng sự, có người viết tiểu phẩm, bình luận xã hội... Văn chương và báo chí, trong nhiều giai đoạn, gần như chưa từng tách rời.

Đến những thế hệ sau này, dòng chảy ấy vẫn tiếp tục. Từ các nhà văn Nguyễn Tuân, Tô Hoài, Kim Lân, Nguyễn Khải, Sơn Nam, Ma Văn Kháng, Nguyễn Huy Thiệp… cho tới lớp nhà văn đương đại như Bảo Ninh, Nguyễn Nhật Ánh, Nguyễn Quang Thiều, Phan Thị Vàng Anh, Trần Thị Trường, Lê Phương Liên…, rất nhiều người đã, đang cộng tác, giữ chuyên mục cho báo chí. Người viết chính luận, người viết tiểu phẩm, tản văn, phê bình… Mỗi người mang đến một giọng điệu khác nhau, góp phần tạo nên màu sắc riêng cho từng tờ báo.

Ngay cả hiện tại, khi báo chí đang nhiều thay đổi, đội ngũ nhà văn, nhà thơ tham gia viết báo vẫn rất đông đảo. Những cái tên như Lê Minh Quốc, Nguyễn Việt Chiến, Nguyễn Việt Hà, Phùng Văn Khai, Hữu Việt, Đỗ Bích Thúy, Nguyễn Xuân Thủy, Vi Thùy Linh, Di Li… vẫn xuất hiện trên nhiều trang báo, tạp chí.

121.jpg

Sự hiện diện ấy mang đến cho mặt báo một màu sắc văn chương riêng, khiến những trang báo giàu cảm xúc và có dư vị hơn. Trong bối cảnh báo giấy chịu nhiều sức ép, chính những lớp nội dung giàu chất văn ấy cũng góp phần giữ chân một bộ phận độc giả trung thành với thói quen đọc báo in.

Nhiều nhà văn, nhà thơ “không thể không viết báo” dù đã nghỉ hưu, như Vương Tâm, Lê Minh Quốc, Văn Công Hùng… Thói quen, sở thích và nhu cầu được đối thoại với đời sống khiến nhiều người vẫn lựa chọn báo chí như một “sân khấu” để bày tỏ những điều họ đang suy nghĩ, ghi lại những chuyến đi, những cuộc gặp gỡ hay những va đập còn nóng hổi của đời sống bằng giọng điệu, góc nhìn riêng.

Có lẽ bởi thế mà nhiều nhà văn dù không còn áp lực cơ quan hay nhu cầu mưu sinh quá lớn vẫn đều đặn cộng tác với báo chí. Với người này, đó là cách giữ nhịp lao động chữ nghĩa. Với người khác, đó là niềm vui được trò chuyện cùng bạn đọc. Và cũng có người coi việc cộng tác với báo chí như một “động lực” để buộc mình ngồi xuống viết. Những bài báo, tản văn, ghi chép cứ lặng lẽ tích lại theo năm tháng, để rồi đến một lúc nào đó lại thành một tập sách, góp phần định hình vững hơn một sự nghiệp văn chương.

Nhiều nhà văn thường lựa chọn cộng tác với báo chí theo hướng giữ chuyên mục. Một chuyên mục cố định nhiều khi giống như một cuộc hẹn riêng với độc giả. Nhà thơ Văn Công Hùng từ Gia Lai hiện vẫn giữ mục cho nhiều tờ báo, kể cả báo điện tử, và dù đi đây đi đó nhiều, ông vẫn gửi bài đúng hẹn. Nhà văn Sương Nguyệt Minh cũng từng giữ chuyên mục cho nhiều tờ báo khác nhau.

Trong những cuộc trò chuyện của các nhà văn, người ta cũng thấy nhiều lý do khác nhau khiến họ gắn bó với nghề báo. Có người viết vì nhu cầu được sống giữa đời sống đang chuyển động từng ngày. Có người viết vì đã quen với nhịp deadline của tòa soạn. Có người xem báo chí như cách tích lũy vốn sống cho văn chương. Nhà văn Sương Nguyệt Minh từng nói rằng nghề báo giúp ông đi nhiều hơn, gặp nhiều nhân vật hơn và những gì thu nhận được lại bổ sung cho nhu cầu của nhà văn. Trong khi đó, nhà thơ Trần Đăng Khoa “thú nhận” rằng ông viết báo nhưng luôn nghĩ tới chuyện sau này có thể in thành sách.

Ngày nay, mạng xã hội khiến ai cũng có thể viết và trở thành những “nhà báo công dân”. Một status lan truyền nhanh hơn bài báo. Tin tức xuất hiện dồn dập từng phút. Trí tuệ nhân tạo (AI) thậm chí đã viết những bản tin khá trôi chảy. Nhưng cũng chính trong thời đại ấy, người ta lại càng dễ nhận ra giá trị của một giọng viết thật và có màu sắc riêng.

Những giọng văn còn ở lại

Ở chiều ngược lại, cũng có rất nhiều người tìm thấy chất liệu văn chương từ chính đời sống báo chí. Nhà văn Sương Nguyệt Minh từng nói, nghề báo giúp ông có thêm vốn sống, thêm trải nghiệm, thêm nhân vật và cảm xúc cho sáng tác. Trước ông, nhiều nhà văn lớn cũng đi lên từ những va đập trực tiếp với đời sống xã hội. Những chuyến đi, những cuộc gặp gỡ, những số phận bắt gặp trên đường tác nghiệp nhiều khi trở thành phần phù sa âm thầm bồi đắp cho văn chương.

Có những chuyên mục không chỉ dừng lại ở mặt báo mà sau nhiều năm kết tụ thành sách. Tập tản văn “Những ý nghĩ khua vang căn bếp nhỏ” của nhà thơ Nguyễn Bảo Chân kết thành từ các bài chị viết cho chuyên mục “Mùi vị ký ức” trên Nhân Dân hằng tháng. Nhà văn Đỗ Bích Thúy cũng cộng tác với Nhân Dân hằng tháng suốt một thời gian dài. Mỗi số báo, chị lại mang đến một tản văn đậm không khí miền núi, với những ký ức gia đình và thân phận đàn bà vùng cao thấp thoáng phía sau câu chữ. Những trang viết ấy sau đó tiếp tục hiện diện trong tập tản văn “Than đỏ dưới tro tàn”. Tương tự, dưới bút danh Mạch Nha, nhà văn Phan Thị Vàng Anh cũng có thêm cuốn sách “Từ sự mất ngủ của ruồi” tập hợp những bài viết từng in trên chuyên mục Đọc & Mách của báo Nhân Dân hằng tháng.

122.jpg

Có một câu chuyện rất đẹp mà nhà văn Sương Nguyệt Minh kể lại. Thời còn là người lính ở biên giới Tây Nam, ông viết một lá thư gửi báo Tiền Phong sau khi đọc thư của một cô gái từ hậu phương. Lá thư được đăng báo. Rồi từ chiến hào, ông nhận về hàng trăm lá thư hồi âm của các bạn trẻ khắp nơi. Đồng đội gom tem cho ông viết thư trả lời.

Đó là một chi tiết nhỏ nhưng khiến người ta hình dung rõ hơn vai trò của báo chí trong một thời kỳ khác. Khi ấy, tờ báo không chỉ chuyển tải thông tin mà còn kết nối con người với nhau bằng cảm xúc, bằng sự sẻ chia và chờ đợi.

Báo chí đang chuyển mình mạnh mẽ, nhiều chuyên mục bị thu hẹp, áp lực lượt đọc và tốc độ ngày càng lớn. Song, giữa những thay đổi ấy, không ít tờ báo vẫn kiên trì dành chỗ cho văn chương. Báo Hà Nội mới vẫn có góc thơ trên số Chủ nhật và các trang truyện ngắn, tản văn ở số Cuối tuần. Ấn phẩm Thời Nay mỗi tuần vẫn dành một trang cho truyện ngắn. Ấn phẩm Nhân Dân cuối tuần hay Nhân Dân hằng tháng vẫn quy tụ nhiều cây bút văn chương tên tuổi từ bắc chí nam. Báo Thanh Niên Chủ nhật cũng dành những trang khổ lớn cho truyện ngắn, thơ và tản văn. Đặc biệt, ở những số báo Xuân hay các ấn phẩm đặc biệt, hầu hết các tòa soạn đều mời gọi giới văn chương tham gia cộng tác, tạo nên những giai phẩm giàu chiều sâu văn hóa và có sức lan tỏa riêng.

Báo chí hiện đại ngày càng cần sự ngắn gọn, chính xác và tốc độ. Nhưng điều đó không có nghĩa cảm xúc hay chiều sâu đời sống trở nên thừa thãi. Từ thời của các văn nhân như Vũ Trọng Phụng, Nam Cao cho tới hôm nay, các nhà văn, nhà thơ vẫn hiện diện trên mặt báo theo cách riêng. Họ không cạnh tranh với dòng thời sự, mà lặng lẽ giữ lại một khoảng lặng cho cảm xúc và suy ngẫm. Và trong không ít trường hợp, báo chí đã góp phần làm dày thêm cả một sự nghiệp văn chương.

Có thể bạn quan tâm

Minh họa: TÙNG NGUYỄN

Tạm biệt Chân Mây

Mây sà rất thấp. Buổi sáng ở ga thường thế. Từ phía Chân Mây, những dải mây trắng bò qua sườn núi, tràn khắp đường ray, phủ lên mái ga bàng bạc. Nhiều hôm, Phước đứng ngoài sân, chỉ còn thấy lờ mờ ánh đèn tín hiệu phía trước, đoàn tàu hiện ra chậm chạp như cũng đến từ cõi mây.

Nhặt từ sách

Nhặt từ sách

“Nếu là người lãnh đạo, bạn sẽ làm thế nào để mọi người có cùng mức độ tận tâm như bạn? Với cương vị lãnh đạo, Sam Walton có một khả năng rất đặc biệt là làm cho mọi người tin tưởng vào cách làm việc của Wal-Mart. Nhóm nhân viên điều hành đã áp dụng triết lý của ông khi ông còn sống, và cho đến nay họ vẫn tiếp tục theo gương ông.

Mãi mãi trường tồn giao thoa Văn với Báo

Mãi mãi trường tồn giao thoa Văn với Báo

Nhà văn, nhà báo lão thành Nguyễn Uyển, nguyên Tổng Biên tập báo Vĩnh Phú, nguyên Trưởng ban Công tác Hội - Hội Nhà báo Việt Nam. Ở tuổi 86, với gần 60 năm trong nghề viết, ông đã có nhiều tập bút ký, tiểu luận tập hợp những bài viết trong suốt những năm làm báo theo đuổi chủ đề “Học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Chủ tịch Hồ Chí Minh”. Ông chia sẻ nhân kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam.

Ảnh: ANH QUÂN

Mùi báo giấy còn vương

Hồi tờ Tuổi trẻ thông báo ra số Cuối tuần cuối cùng để chuyển sang mô hình Tuổi trẻ cuối tháng, tôi hơi khựng lại, như thể có một thứ vốn quen thuộc, từng nằm yên trong nhịp sống suốt rất nhiều năm bỗng cũng bị cuốn vào sự dịch chuyển của thời cuộc, của cách con người đọc tin tức…

Triển lãm "Minh họa trên báo"

Triển lãm "Minh họa trên báo"

Từ ngày 18-23/6, tại trụ sở 71 Hàng Trống, Hà Nội, Báo Nhân Dân tổ chức triển lãm “Minh họa trên báo”, giới thiệu khoảng 90 bức tranh minh họa cho truyện ngắn, thơ, tùy bút trên các ấn phẩm của Báo và một số báo, tạp chí khác.

Ảnh: ANH QUÂN

Sôi nổi hoạt động hè

Tại Huế, đang trong thời gian của Festival Huế, tối cuối tuần qua (13/6), đã khai mạc Tuần lễ Âm nhạc quốc tế Huế 2026. Chương trình sẽ diễn ra trong 6 đêm liên tiếp với 15 suất diễn kết hợp giữa nghệ thuật truyền thống và đương đại mới nhất của 8 đoàn đến từ 5 quốc gia: Hàn Quốc, Nhật Bản, Pháp, Tây Ban Nha, Australia và Việt Nam.

Thời trang Việt Nam đang nỗ lực vươn ra khu vực và thế giới.

Bứt tốc khẳng định thương hiệu quốc gia

Để hiện thực hóa khát vọng thương hiệu quốc gia về công nghiệp văn hóa đòi hỏi những bước chuyển mình toàn diện từ hệ thống cơ chế đến vận hành thực tế. Một lộ trình cần được vạch ra, nhằm kết nối nguồn lực, biến vốn văn hóa thành những giá trị thương mại có tầm ảnh hưởng xuyên biên giới.

Bộ phim “Mưa trên cánh bướm” (2024) của đạo diễn Dương Diệu Linh từng sở hữu 2 giải thưởng lớn: Phim hay nhất và Phim sáng tạo nhất tại Tuần lễ Phê bình phim Quốc tế, thuộc khuôn khổ Liên hoan Phim Venice năm 2024.

40 năm đổi mới: Điện ảnh Việt có gì?

40 năm nhìn lại để nhắc rằng, điện ảnh không chỉ là công nghiệp mà còn là nghệ thuật. Và nếu không có những tiến triển trong nghệ thuật ấy thì càng ngày điện ảnh sẽ càng khô cứng và thiếu đi chiều sâu nhân văn cũng như sự sáng tạo.

Báo và thơ đều đi tìm sự thật

Báo và thơ đều đi tìm sự thật

Sáng tạo trên các miền đất của thơ, nhạc, báo chí, Lê Cảnh Nhạc (ảnh) lúc nào cũng rất sung sức. Ông chia sẻ, dù dưới bất cứ ngôn ngữ, hình thức nào, việc viết chính là đi tìm sự thật, để giúp thấu hiểu con người cũng như thời đại mình đang sống.

"Hồ Gươm", acrylic, 31x41cm, 2026.

Giữ vào tranh một ánh nhìn Hà Nội

Vừa từ đường Thanh Niên ồn ào rẽ vào, trên con phố Yên Hoa uốn lượn ở góc này Hồ Tây, bao nhiêu cấp tập ngay lập tức bỏ lại. Trước mặt đã vội thoáng đãng, sáng bừng lên với gió hồ trên mặt nước bàng bạc, man mát. Họa sĩ Bùi Lê Dũng lắng lại cho mình và không cố ý nhưng cũng đang giữ lại cho những người yêu tranh của anh, cái không khí bình yên đó.

Lạm dụng AI làm công cụ hỗ trợ sẽ dẫn đến nguy cơ thụ động trong sáng tạo.

AI tạo nên sự lười biếng?

Sự phát triển vũ bão của Trí tuệ nhân tạo (AI) đã mang đến những đặc quyền chưa từng có cho ngành công nghiệp sáng tạo. Tuy nhiên, khi rào cản kỹ thuật bị phá vỡ, sự lười biếng dễ dàng lên ngôi.

Hình ảnh 2D ca khúc "Mạnh Bà chê ta phiền" của Uy Mãnh Tiên Sinh.

Có không ca khúc AI thành công trong vài giây?

Vào một đêm khuya tháng 3 năm 2026, trong đầu tôi hiện ra một câu chuyện thần thoại tình yêu về canh Mạnh Bà. Nhưng tôi không có đủ công cụ để phối khí, cũng không có diễn viên để quay hình. AI đã giúp tôi chạm tới giấc mơ” - Uy Mãnh Tiên Sinh, tác giả gốc của ca khúc tỷ view Trung Quốc "Mạnh Bà chê ta phiền" chia sẻ.

CHUYÊN ĐỀ: NHẠC AI: RANH GIỚI GIỮA “TẠO RA” VÀ “SÁNG TẠO”

CHUYÊN ĐỀ: NHẠC AI: RANH GIỚI GIỮA “TẠO RA” VÀ “SÁNG TẠO”

AI đã bắt đầu xâm nhập vào đời sống nghệ thuật ngày một nhiều. Nhiều ca khúc trong một đêm tràn ngập các nền tảng số mà người nghe không thể tìm ra một thông tin nào về ca sĩ hay nhạc sĩ trước đó. Trong nhiều trường hợp, khán giả thậm chí còn không phân biệt được đâu là một tác phẩm có sự tham gia của AI.

Chắt từ máu và hoa

Chắt từ máu và hoa

Nhà văn Phạm Việt Long trực tiếp ra chiến trường nhận nhiệm vụ vào những năm ác liệt nhất, những năm bắt đầu tổng tiến công Mậu Thân 1968. Nơi ông đến: Chiến trường Nam Trung Bộ cũng là một trong những mặt trận gian khó nhất.

Họa sĩ Bùi Tiên bên một tác phẩm tại triển lãm.

Dành 8 năm cho triển lãm tranh lụa

Triển lãm cá nhân “Cái gì là thật” của họa sĩ Bùi Tiên vừa diễn ra tại TomuraLee Gallery tại phường An Khánh, TP Hồ Chí Minh. Tác phẩm tại triển lãm bắt nguồn từ năm 2014 với đồ án tốt nghiệp đại học mỹ thuật Huế của chị.

Giải nóng qua điện ảnh

Giải nóng qua điện ảnh

Trong những ngày nắng hè gay gắt, ở hai đầu đất nước đều cùng lúc diễn ra những sự kiện thú vị qua điện ảnh để công chúng thưởng thức và giải nhiệt.

Anh Ngô Duy Duyệt giới thiệu về “Điểm trưng bày kỷ vật chiến tranh - Quảng Trị”.

Tâm huyết cá nhân tiếp sức giáo dục truyền thống

Văn kiện Đại hội XIV của Đảng nhấn mạnh yêu cầu đột phá mạnh mẽ về thể chế phát triển, khơi thông và phát huy hiệu quả mọi nguồn lực; khơi dậy mạnh mẽ tinh thần yêu nước, tự hào dân tộc, khát vọng xây dựng đất nước phồn vinh, văn minh, hạnh phúc. Trong lĩnh vực bảo tồn di sản và giáo dục truyền thống cách mạng, định hướng ấy đang được không ít cá nhân cụ thể hóa bằng những cách làm sáng tạo, tâm huyết, rất cần được khích lệ, cổ vũ.

Nhiếp ảnh gia Tom Hricko và các khán giả trẻ trò chuyện về tác phẩm của ông tại triển lãm "Inscape". Nguồn ảnh: NOIRFOTO GALLERY

Không thể là nơi nào khác ngoài Việt Nam

Kể từ năm 1994, nhiếp ảnh gia người Mỹ Tom Hricko lựa chọn “ở lại” Việt Nam vì cảm nhận được “tinh thần lạc quan, sự khao khát được biết cái mới” của con người nơi đây.

Sau hơn 10 năm hoạt động, nhà sách cuối cùng trong hệ thống Cá Chép phải nói lời tạm biệt Thành phố Hồ Chí Minh.

Khoảng lặng giữa phố

Ly trà đặt nhẹ trên bàn, chưa kịp phả hơi lạnh vào lòng tay khách, giọng của nữ quản lý đã nhuốm màu buồn bã: “Hôm nay ngồi thật lâu nha! Hai ngày nữa thôi, quán phải ngưng, thay đổi mô hình”. Tiếng thở dài thật khẽ, đủ để khách và quản lý quán cùng vấn vương, không làm phiền những người còn lại.

Sách cũ. Ảnh: NAM ANH

Tiệm sách cũ phố Cát Cụt

Hiệu sách cũ nằm ở phố Cát Cụt của Hải Phòng, nơi mà nếu người ta không để ý, sẽ dễ dàng đi ngang qua, chẳng hề hay biết mình vừa bỏ lỡ một thế giới khác.

Yêu thương trong “Mùa thu Catwalk”

Yêu thương trong “Mùa thu Catwalk”

Sau tập tản văn "Tháng ngày mẻ mải”, tập truyện ngắn "Mùa thu catwalk” do NXB Dân Trí phát hành năm 2026 là cuốn sách thứ hai của Lê Ngọc Sơn.