Giữ vào tranh một ánh nhìn Hà Nội

Vừa từ đường Thanh Niên ồn ào rẽ vào, trên con phố Yên Hoa uốn lượn ở góc này Hồ Tây, bao nhiêu cấp tập ngay lập tức bỏ lại. Trước mặt đã vội thoáng đãng, sáng bừng lên với gió hồ trên mặt nước bàng bạc, man mát. Họa sĩ Bùi Lê Dũng lắng lại cho mình và không cố ý nhưng cũng đang giữ lại cho những người yêu tranh của anh, cái không khí bình yên đó.

"Hồ Gươm", acrylic, 31x41cm, 2026.
"Hồ Gươm", acrylic, 31x41cm, 2026.

Kín hai tầng trưng bày của Vân Art Gallery và theo những bậc thang, vào phòng khách nhỏ, những bức tranh Hà Nội của anh khiến lòng người dịu lại.

1. Hà Nội đang quay vòng chóng mặt. Không phải đợi đến nhịp xây dựng mù bụi hôm nay theo những lắp đặt, nắn chỉnh làm biến đổi nhiều khu vực, không gian. Mà những xây dựng nhỏ, những chỉnh trang theo từng cụm nhà, góc hồ, vườn cây, đoạn phố… từ nhiều năm qua cũng đã làm ra bao nhiêu xáo trộn. Thật tình rất đáng đón nhận những không gian, cảnh quan sẽ đẹp đẽ, tươi xanh lên. Hay có thể ngao ngán bởi những thay đổi theo chiều hướng chen chúc, xô đẩy… của nhà cửa, của cả đời sống và nếp người. Và trong những oi nồng của nắng hè, của bụi, của xây dựng và mật độ xe, khói bụi, nhà cao đó, chúng ta cần nhiều hơn những góc thanh lặng của cảnh quan, của tâm hồn.

Ngồi đây ngắm những đốm nắng xuyên qua tán cây thanh mảnh họa sĩ đã “rải” thành chùm ánh sáng lên một bức tường phố Ngô Quyền, thấy những chuyển động nhỏ lắm của thành phố mà nếu đang lái xe, đang rảo vội trên hè, ta không chậm lại một chút có khi không thấy được. Một mảng nắng bừng trên đoạn dốc ngắn từ Yên Hoa nối lên phố Yên Phụ. Những ô nắng hắt theo tường nhà, mái hiên một góc xưởng vắng. Ngôi nhà ngói cũ nhô ra từ phố Chợ Gạo. Cũng một góc như chìa ra trên phố cũ Lương Ngọc Quyến mà nay đã mọc lên khách sạn. Những vệt nắng vàng sáng trong không gian vắng người gợi một buổi trưa bâng khuâng. Và kia, Hồ Tây chiều về, vồng trời xa bắt đầu xám nhạt, quán cà-phê theo đường uốn mép hồ bắt đầu lấp lánh những bóng đèn nhỏ… Xem tranh, thấy mình thong thả ruổi rong theo những con đường nhỏ Hà Nội, những khung cảnh vừa đậm dấu thời gian vừa đang biến đổi theo cuộc sống mới đang đông hơn, vội hơn, vật chất nhiều hơn, nhưng vẫn còn lưu đọng ở đó một cái nhìn bình dị, nhẫn nại. Chợt ta nhận ra, cái không khí mang chứa ánh nhìn trong ấy đã là đặc trưng của phố bao năm tháng, nó cần cho phố hôm nay.

162.jpg
Chân dung tự họa, acrylic, 70x50cm, 2025.

2. “Acrylic cho tôi biểu đạt được những điều tôi muốn kể về phố, bằng trí nhớ, bằng nguồn tư liệu đã tích lũy, bằng ý tưởng, xúc cảm và kỹ thuật”, họa sĩ chia sẻ niềm hứng thú với chất liệu “mới” mà anh làm quen trong mấy năm trở lại đây. Với nó, cả năm qua, gần như anh dành toàn tâm ý và thời gian cho hành trình tái dựng những góc nhỏ của “tâm trạng Hà Nội”. Với ý tưởng sáng tác thường trực, chất liệu mới này cho bàn tay họa sĩ thể hiện được nhanh hơn những câu chuyện muốn kể. Hiệu quả thị giác được thấy ngay sau quãng thời gian ngắn thể hiện, hòa nhịp với xúc cảm đang dâng lên và cả tâm trạng được sản sinh khi đứng trước giá vẽ. Họa sĩ bộc bạch: “Khi mình vẽ, với cảm xúc ùa về, chất liệu giúp mình truyền tải được sớm những gì mình phác thảo, hình dung. Cả khi sau đó muốn sửa chi tiết nào thì acrylic cũng cho phép mình xử lý linh hoạt trên bề mặt đã định hình. Có thể thêm hòa sắc, có thể vẽ chồng lên lớp màu mới mà không sợ bị xỉn, bị tối, mà vẫn giữ được mặt tranh mịn, phẳng, không bị gồ lên. Hay ít nhất cũng không phải lấy dao cạo ra để phủ màu lại như khi vẽ tranh sơn dầu”.

Cuộc song hành với acrylic bắt đầu khi một họa sĩ đồng nghiệp khích lệ, dùng thử đi xem sao, tôi thấy cũng hay! Trước đó tất nhiên Bùi Lê Dũng đã biết đến chất liệu này khi nó đã được sử dụng ở Việt Nam dù rằng còn “cũ người, mới ta”, nhưng hầu như chỉ nói chuyện về nó, và quan niệm nó hãy chỉ dành cho ký họa. Và, cũng đã có những chia sẻ của đồng nghiệp, rằng vẽ acrylic có bức không khác… sơn dầu. Lại có người tự nhận, vẽ acrylic mà trông như ni-lông… Thử sức với acrylic, rồi bắt nhịp, rồi đồng hành, Bùi Lê Dũng tìm ra mình hơn. Ngẫm ra, chất liệu nào thì nghệ sĩ phải đủ năng lực làm chủ mới ra được tác phẩm ưng ý. Không phải cứ là một thứ chất liệu sang trọng hay tốn kém thì mới làm nên. Bùi Lê Dũng ngẫm nghĩ về thời các cụ Tô Ngọc Vân, Nguyễn Đỗ Cung, rồi Văn Giáo…, các họa sĩ từng có những tác phẩm quan trọng với bột màu. Không bị nệ phải gắn chặt với sơn dầu vốn được coi là cơ bản, là truyền thống đã thành cổ điển mà xưa kia các danh họa thời Phục Hưng cho đến sau này ở Việt Nam, thế hệ họa sĩ cao đẳng Đông Dương đã sử dụng, nhiều họa sĩ sau này hào hứng tìm tòi, thể nghiệm với các chất liệu mới. Có thể sau này, Bùi Lê Dũng chia sẻ, anh sẽ đi sâu vào các loại khác, còn bây giờ, sẽ bỏ công sức và hẳn là dành thời gian lâu dài với acrylic.

163.jpg
"Ký ức về những ngôi nhà trên phố Lương Ngọc Quyến", acrylic, 40x60cm, 2026.

3. Một năm qua, họa sĩ ở trong trạng thái thoải mái với tâm lý và thể trạng thả lỏng, nhẹ nhàng, anh vẽ như đời sống mỗi ngày, vẽ về Hà Nội quanh mình. Hà Nội của tôi, của chúng ta - anh nói, mọi người đều có quyền có Hà Nội của mình. Các cụ đã vẽ Hà Nội suốt bao năm, tạo thành những dấu ấn khó mờ phai của phố lãng đãng, của những dáng người đầy tâm trạng, những khoảng vắng đầy nỗi niềm, còn anh, anh đang tái hiện phố của lớp người mình, phố của những tháng năm thanh xuân mà anh đã đi qua, cả phố của hôm nay như đang dồn lại nữa. Và đó, phải là phố thật, phố của những hình hài từng có như vậy, chứ không phải là sự tháo lắp, tự tạo ra thêm. “Chẳng hạn, tôi không muốn bịa ra ở góc kia một cái cột điện mà vốn không có thực. Cũng như những mái nhà của những ngôi nhà liền kề nhau. Trong tranh, tôi đưa cảm xúc vào những sáng tạo trên cơ sở hiện thực. Phố nào có chi tiết nào đáng chú ý, mình có thể khai thác làm điểm nhấn, để những cái khác mờ đi trong một tổng thể. Quan trọng là bố cục, đường nét, màu sắc phải được đặt trong một tổng thể”, họa sĩ nói.

Quan điểm vẽ phố của Bùi Lê Dũng là như thế, đề cao sự chân thực của bối cảnh. Anh có thói quen chuẩn bị tư liệu từ thời sinh viên, học theo cái nếp của những người “cũ”, thường trực cuốn sổ, cây bút trong tay để ký họa, để ghi lại những chi tiết trong không gian, đời sống quanh mình. Nhiều nơi trên phố phường Hà Nội anh đã ghi lại, để hóa ra sau này chỉ còn có thể thấy lại nó trong tranh của mình, vì nơi đó đã đổi khác. Như cái góc phố Lương Ngọc Quyến, họa sĩ mỉm cười nhớ lại những cuộc trò chuyện với anh em bạn bè khi đi qua đó, khi ngồi cà-phê, chè chén vỉa hè. Ai đó nói chỗ kia trước nó khác cơ, hoặc người ta không hình dung nổi chỗ ấy đã từng như thế nào. Ngay cả những người không quen tình cờ muốn biết chỗ ấy, chỗ nọ của phố mà nay đã khoác một tấm áo mới bóng lộn hoặc cao vút lên hay tràn rộng ra đồ sộ, chật chội, thì đây, có đôi ba bức họa để cho người ta có thể nhớ ra, có thể hoài niệm. Và như còn bâng khuâng về những gì đó lẽ ra đã phải giữ lại.

4. Tôi hỏi anh có nghĩ về một trách nhiệm gì đó không, với những loạt tranh trong tháng năm này. Họa sĩ từ tốn nói về cái lẽ chắc không cần phải đến vậy. Một người yêu nơi mình sinh ra, lớn lên và sống, cảm thấy thích thì ghi lại nhỡ sau không thấy được nữa thì cũng tiếc. Và với con cái, với người thân, họa sĩ vẽ như lưu lại một ký ức để có thể chia sẻ lại. Với cả những người xem tranh nữa. Ký ức đó, có thể thoáng đãng, có thể trầm lặng, bâng khuâng, có thể buồn dịu nhẹ…, nhưng là điều mà con người ta nên “cài đặt” nó trong đời sống của mình.

Xem tranh Bùi Lê Dũng, dìu dịu một cảm xúc bâng khuâng, thưa vắng nhưng không hoang dại, tiêu điều, bi thương. Ở đó ta cảm nhận được hơi thở đời sống, nhìn được những thay đổi mà như tác giả tâm sự, mình cũng khó có quyền ngăn cấm những đổi thay của phố, của nhà, của chợ, của hồ…, để chỉ giữ lại cái mái ngói cũ mình thích, căn gác lãng mạn của ngôi nhà Tây. Nhưng cũng chính ở đó, những khoảng không rực nắng và những vệt nắng cắt chia nhau xuống một không gian vắng đang nhắc ta một điều: Hãy biết nuôi dưỡng sự tĩnh lặng cho tâm hồn người, sự thong thả, lịch lãm cho những góc phố, con phố, có khi cả một thành phố. Thành phố ấy đang quá nhiều đổi thay nhưng cần sớm nhận ra những gì phải giữ lại.

Có thể bạn quan tâm

Lạm dụng AI làm công cụ hỗ trợ sẽ dẫn đến nguy cơ thụ động trong sáng tạo.

AI tạo nên sự lười biếng?

Sự phát triển vũ bão của Trí tuệ nhân tạo (AI) đã mang đến những đặc quyền chưa từng có cho ngành công nghiệp sáng tạo. Tuy nhiên, khi rào cản kỹ thuật bị phá vỡ, sự lười biếng dễ dàng lên ngôi.

Hình ảnh 2D ca khúc "Mạnh Bà chê ta phiền" của Uy Mãnh Tiên Sinh.

Có không ca khúc AI thành công trong vài giây?

Vào một đêm khuya tháng 3 năm 2026, trong đầu tôi hiện ra một câu chuyện thần thoại tình yêu về canh Mạnh Bà. Nhưng tôi không có đủ công cụ để phối khí, cũng không có diễn viên để quay hình. AI đã giúp tôi chạm tới giấc mơ” - Uy Mãnh Tiên Sinh, tác giả gốc của ca khúc tỷ view Trung Quốc "Mạnh Bà chê ta phiền" chia sẻ.

CHUYÊN ĐỀ: NHẠC AI: RANH GIỚI GIỮA “TẠO RA” VÀ “SÁNG TẠO”

CHUYÊN ĐỀ: NHẠC AI: RANH GIỚI GIỮA “TẠO RA” VÀ “SÁNG TẠO”

AI đã bắt đầu xâm nhập vào đời sống nghệ thuật ngày một nhiều. Nhiều ca khúc trong một đêm tràn ngập các nền tảng số mà người nghe không thể tìm ra một thông tin nào về ca sĩ hay nhạc sĩ trước đó. Trong nhiều trường hợp, khán giả thậm chí còn không phân biệt được đâu là một tác phẩm có sự tham gia của AI.

Chắt từ máu và hoa

Chắt từ máu và hoa

Nhà văn Phạm Việt Long trực tiếp ra chiến trường nhận nhiệm vụ vào những năm ác liệt nhất, những năm bắt đầu tổng tiến công Mậu Thân 1968. Nơi ông đến: Chiến trường Nam Trung Bộ cũng là một trong những mặt trận gian khó nhất.

Họa sĩ Bùi Tiên bên một tác phẩm tại triển lãm.

Dành 8 năm cho triển lãm tranh lụa

Triển lãm cá nhân “Cái gì là thật” của họa sĩ Bùi Tiên vừa diễn ra tại TomuraLee Gallery tại phường An Khánh, TP Hồ Chí Minh. Tác phẩm tại triển lãm bắt nguồn từ năm 2014 với đồ án tốt nghiệp đại học mỹ thuật Huế của chị.

Giải nóng qua điện ảnh

Giải nóng qua điện ảnh

Trong những ngày nắng hè gay gắt, ở hai đầu đất nước đều cùng lúc diễn ra những sự kiện thú vị qua điện ảnh để công chúng thưởng thức và giải nhiệt.

Anh Ngô Duy Duyệt giới thiệu về “Điểm trưng bày kỷ vật chiến tranh - Quảng Trị”.

Tâm huyết cá nhân tiếp sức giáo dục truyền thống

Văn kiện Đại hội XIV của Đảng nhấn mạnh yêu cầu đột phá mạnh mẽ về thể chế phát triển, khơi thông và phát huy hiệu quả mọi nguồn lực; khơi dậy mạnh mẽ tinh thần yêu nước, tự hào dân tộc, khát vọng xây dựng đất nước phồn vinh, văn minh, hạnh phúc. Trong lĩnh vực bảo tồn di sản và giáo dục truyền thống cách mạng, định hướng ấy đang được không ít cá nhân cụ thể hóa bằng những cách làm sáng tạo, tâm huyết, rất cần được khích lệ, cổ vũ.

Nhiếp ảnh gia Tom Hricko và các khán giả trẻ trò chuyện về tác phẩm của ông tại triển lãm "Inscape". Nguồn ảnh: NOIRFOTO GALLERY

Không thể là nơi nào khác ngoài Việt Nam

Kể từ năm 1994, nhiếp ảnh gia người Mỹ Tom Hricko lựa chọn “ở lại” Việt Nam vì cảm nhận được “tinh thần lạc quan, sự khao khát được biết cái mới” của con người nơi đây.

Sau hơn 10 năm hoạt động, nhà sách cuối cùng trong hệ thống Cá Chép phải nói lời tạm biệt Thành phố Hồ Chí Minh.

Khoảng lặng giữa phố

Ly trà đặt nhẹ trên bàn, chưa kịp phả hơi lạnh vào lòng tay khách, giọng của nữ quản lý đã nhuốm màu buồn bã: “Hôm nay ngồi thật lâu nha! Hai ngày nữa thôi, quán phải ngưng, thay đổi mô hình”. Tiếng thở dài thật khẽ, đủ để khách và quản lý quán cùng vấn vương, không làm phiền những người còn lại.

Sách cũ. Ảnh: NAM ANH

Tiệm sách cũ phố Cát Cụt

Hiệu sách cũ nằm ở phố Cát Cụt của Hải Phòng, nơi mà nếu người ta không để ý, sẽ dễ dàng đi ngang qua, chẳng hề hay biết mình vừa bỏ lỡ một thế giới khác.

Yêu thương trong “Mùa thu Catwalk”

Yêu thương trong “Mùa thu Catwalk”

Sau tập tản văn "Tháng ngày mẻ mải”, tập truyện ngắn "Mùa thu catwalk” do NXB Dân Trí phát hành năm 2026 là cuốn sách thứ hai của Lê Ngọc Sơn.

Đằng sau những dấu trừ

Đằng sau những dấu trừ

Nhà báo Phương Thảo có nhiều năm gắn bó với công tác báo chí và quản lý báo chí. Từ môi trường Đoàn Thanh niên, hơn một thập niên là Phó Tổng Biên tập báo Thanh Niên đến nay là Phó Cục trưởng Báo chí, chị luôn xuất hiện với hình ảnh một người làm nghề sắc sảo, trách nhiệm và giàu bản lĩnh. Cuốn sách “Hạnh phúc là những dấu trừ” (NXB Hội Nhà văn) của chị mang đến cho người đọc một góc nhìn khác.

Nghệ sĩ Bách Vũ giới thiệu với khán giả về triển lãm.

Nghệ thuật “giàu có” thêm nhờ ngôn ngữ công nghệ

Vừa diễn ra tại tòa nhà S2, Hoàng thành Thăng Long - 19C Hoàng Diệu, Hà Nội, triển lãm “We Are Made of SUN” do Phái đoàn Liên minh châu Âu (EU) tại Việt Nam, Fustic. Studio và nghệ sĩ Vũ Hoàng Bách (Bách Vũ) thực hiện. Sự kiện gợi mở suy tư về tính kết nối thông qua ngôn ngữ nghệ thuật đa phương tiện. Đưa công nghệ trở thành một phần của trải nghiệm nghệ thuật, triển lãm đồng thời đặt ra những câu hỏi về cách lựa chọn và kiến tạo tương lai. Thời Nay đã có cuộc trò chuyện cùng nghệ sĩ.

Lễ hội quy tụ 56 gian hàng với hơn 100 món chay phong phú, được chế biến công phu.

Lan tỏa lòng thiện từ lễ hội cộng đồng

Diễn ra sôi nổi tại phố đi bộ Nguyễn Đình Chiểu, Lễ hội Ẩm thực chay - Festival Huế 2026 đã để lại nhiều dấu ấn đẹp trong lòng người dân và du khách. Không chỉ là không gian trải nghiệm ẩm thực đặc sắc, lễ hội còn trở thành điểm gặp gỡ của những giá trị văn hóa, tinh thần nhân ái và lối sống xanh.

Kể điều lạ mà thân thương

Kể điều lạ mà thân thương

Sau “Những ngọn đèn thơm”, “Mùa hè ra biển”, “Trái tim của đảo”, nhà thơ, nhà báo Hồ Huy Sơn vừa dành tặng bạn đọc nhỏ tuổi tập thơ thiếu nhi “Thành phố bao điều lạ” (Trần Lê Books và NXB Phụ nữ Việt Nam phát hành).

Gặp gỡ âm nhạc đương đại Việt - Úc

Gặp gỡ âm nhạc đương đại Việt - Úc

“All Ears: Focus Australia 2026” sẽ chính thức ra mắt vào ngày 15/6 trên sân khấu chính của Festival Huế 2026. Ca sĩ, nhạc sĩ Australia Matthew Ifield và Mỹ Anh, gương mặt đại diện của thế hệ nghệ sĩ trẻ trong dòng nhạc đương đại của Việt Nam sẽ mang đến một tiết mục kết hợp các màu sắc soul, R&B và pop.

Nhà báo Đỗ Quảng (bên phải) tặng thơ tác giả bài viết - Nghệ sĩ nhiếp ảnh Ngọc Phan.

Đỗ Quảng: Sự chân thật của một đời cầm bút

Đỗ Quảng vốn là cây bút phóng sự, phóng viên đặc biệt của Báo Nhân Dân. Ở tuổi U90, ông già chuyên gia viết phóng sự bỗng… làm thơ. “Thương lắm Sài Gòn ơi”, tập thơ đầu tay chào đời năm 2021; “Vui buồn tháng Tư” - năm 2024; “Những lời nói thật”, NXB Hội Nhà văn, ấn hành tháng 11/2025.

Thức tỉnh những tình cảm thiện lương

Thức tỉnh những tình cảm thiện lương

Gần đây tôi nhận được cuốn sách mới nhất của Thụy Anh có tựa đề “Mắt trố” (truyện dài, NXB Trẻ 2026), tôi đã say sưa đọc 80 trang sách của Thụy Anh rồi hân hoan gấp lại trang cuối cùng với một tâm trạng hy vọng sẽ còn được đọc tiếp nữa!

Hàng loạt sách thiếu nhi chào 1/6

Hàng loạt sách thiếu nhi chào 1/6

Chào 1/6, kỷ niệm 69 năm thành lập NXB Kim Đồng (17/6/1957 - 17/6/2026), NXB ra nhiều sách mới. Đó là bộ 3 cuốn “Nhà hoạt động môi trường nhí” của tác giả Hũ (Quỳnh Hương) viết lời với minh họa của họa sĩ NGART và Bùi Xuân Quỳnh.