Giữ vào tranh một ánh nhìn Hà Nội

Vừa từ đường Thanh Niên ồn ào rẽ vào, trên con phố Yên Hoa uốn lượn ở góc này Hồ Tây, bao nhiêu cấp tập ngay lập tức bỏ lại. Trước mặt đã vội thoáng đãng, sáng bừng lên với gió hồ trên mặt nước bàng bạc, man mát. Họa sĩ Bùi Lê Dũng lắng lại cho mình và không cố ý nhưng cũng đang giữ lại cho những người yêu tranh của anh, cái không khí bình yên đó.

"Hồ Gươm", acrylic, 31x41cm, 2026.
"Hồ Gươm", acrylic, 31x41cm, 2026.

Kín hai tầng trưng bày của Vân Art Gallery và theo những bậc thang, vào phòng khách nhỏ, những bức tranh Hà Nội của anh khiến lòng người dịu lại.

1. Hà Nội đang quay vòng chóng mặt. Không phải đợi đến nhịp xây dựng mù bụi hôm nay theo những lắp đặt, nắn chỉnh làm biến đổi nhiều khu vực, không gian. Mà những xây dựng nhỏ, những chỉnh trang theo từng cụm nhà, góc hồ, vườn cây, đoạn phố… từ nhiều năm qua cũng đã làm ra bao nhiêu xáo trộn. Thật tình rất đáng đón nhận những không gian, cảnh quan sẽ đẹp đẽ, tươi xanh lên. Hay có thể ngao ngán bởi những thay đổi theo chiều hướng chen chúc, xô đẩy… của nhà cửa, của cả đời sống và nếp người. Và trong những oi nồng của nắng hè, của bụi, của xây dựng và mật độ xe, khói bụi, nhà cao đó, chúng ta cần nhiều hơn những góc thanh lặng của cảnh quan, của tâm hồn.

Ngồi đây ngắm những đốm nắng xuyên qua tán cây thanh mảnh họa sĩ đã “rải” thành chùm ánh sáng lên một bức tường phố Ngô Quyền, thấy những chuyển động nhỏ lắm của thành phố mà nếu đang lái xe, đang rảo vội trên hè, ta không chậm lại một chút có khi không thấy được. Một mảng nắng bừng trên đoạn dốc ngắn từ Yên Hoa nối lên phố Yên Phụ. Những ô nắng hắt theo tường nhà, mái hiên một góc xưởng vắng. Ngôi nhà ngói cũ nhô ra từ phố Chợ Gạo. Cũng một góc như chìa ra trên phố cũ Lương Ngọc Quyến mà nay đã mọc lên khách sạn. Những vệt nắng vàng sáng trong không gian vắng người gợi một buổi trưa bâng khuâng. Và kia, Hồ Tây chiều về, vồng trời xa bắt đầu xám nhạt, quán cà-phê theo đường uốn mép hồ bắt đầu lấp lánh những bóng đèn nhỏ… Xem tranh, thấy mình thong thả ruổi rong theo những con đường nhỏ Hà Nội, những khung cảnh vừa đậm dấu thời gian vừa đang biến đổi theo cuộc sống mới đang đông hơn, vội hơn, vật chất nhiều hơn, nhưng vẫn còn lưu đọng ở đó một cái nhìn bình dị, nhẫn nại. Chợt ta nhận ra, cái không khí mang chứa ánh nhìn trong ấy đã là đặc trưng của phố bao năm tháng, nó cần cho phố hôm nay.

162.jpg
Chân dung tự họa, acrylic, 70x50cm, 2025.

2. “Acrylic cho tôi biểu đạt được những điều tôi muốn kể về phố, bằng trí nhớ, bằng nguồn tư liệu đã tích lũy, bằng ý tưởng, xúc cảm và kỹ thuật”, họa sĩ chia sẻ niềm hứng thú với chất liệu “mới” mà anh làm quen trong mấy năm trở lại đây. Với nó, cả năm qua, gần như anh dành toàn tâm ý và thời gian cho hành trình tái dựng những góc nhỏ của “tâm trạng Hà Nội”. Với ý tưởng sáng tác thường trực, chất liệu mới này cho bàn tay họa sĩ thể hiện được nhanh hơn những câu chuyện muốn kể. Hiệu quả thị giác được thấy ngay sau quãng thời gian ngắn thể hiện, hòa nhịp với xúc cảm đang dâng lên và cả tâm trạng được sản sinh khi đứng trước giá vẽ. Họa sĩ bộc bạch: “Khi mình vẽ, với cảm xúc ùa về, chất liệu giúp mình truyền tải được sớm những gì mình phác thảo, hình dung. Cả khi sau đó muốn sửa chi tiết nào thì acrylic cũng cho phép mình xử lý linh hoạt trên bề mặt đã định hình. Có thể thêm hòa sắc, có thể vẽ chồng lên lớp màu mới mà không sợ bị xỉn, bị tối, mà vẫn giữ được mặt tranh mịn, phẳng, không bị gồ lên. Hay ít nhất cũng không phải lấy dao cạo ra để phủ màu lại như khi vẽ tranh sơn dầu”.

Cuộc song hành với acrylic bắt đầu khi một họa sĩ đồng nghiệp khích lệ, dùng thử đi xem sao, tôi thấy cũng hay! Trước đó tất nhiên Bùi Lê Dũng đã biết đến chất liệu này khi nó đã được sử dụng ở Việt Nam dù rằng còn “cũ người, mới ta”, nhưng hầu như chỉ nói chuyện về nó, và quan niệm nó hãy chỉ dành cho ký họa. Và, cũng đã có những chia sẻ của đồng nghiệp, rằng vẽ acrylic có bức không khác… sơn dầu. Lại có người tự nhận, vẽ acrylic mà trông như ni-lông… Thử sức với acrylic, rồi bắt nhịp, rồi đồng hành, Bùi Lê Dũng tìm ra mình hơn. Ngẫm ra, chất liệu nào thì nghệ sĩ phải đủ năng lực làm chủ mới ra được tác phẩm ưng ý. Không phải cứ là một thứ chất liệu sang trọng hay tốn kém thì mới làm nên. Bùi Lê Dũng ngẫm nghĩ về thời các cụ Tô Ngọc Vân, Nguyễn Đỗ Cung, rồi Văn Giáo…, các họa sĩ từng có những tác phẩm quan trọng với bột màu. Không bị nệ phải gắn chặt với sơn dầu vốn được coi là cơ bản, là truyền thống đã thành cổ điển mà xưa kia các danh họa thời Phục Hưng cho đến sau này ở Việt Nam, thế hệ họa sĩ cao đẳng Đông Dương đã sử dụng, nhiều họa sĩ sau này hào hứng tìm tòi, thể nghiệm với các chất liệu mới. Có thể sau này, Bùi Lê Dũng chia sẻ, anh sẽ đi sâu vào các loại khác, còn bây giờ, sẽ bỏ công sức và hẳn là dành thời gian lâu dài với acrylic.

163.jpg
"Ký ức về những ngôi nhà trên phố Lương Ngọc Quyến", acrylic, 40x60cm, 2026.

3. Một năm qua, họa sĩ ở trong trạng thái thoải mái với tâm lý và thể trạng thả lỏng, nhẹ nhàng, anh vẽ như đời sống mỗi ngày, vẽ về Hà Nội quanh mình. Hà Nội của tôi, của chúng ta - anh nói, mọi người đều có quyền có Hà Nội của mình. Các cụ đã vẽ Hà Nội suốt bao năm, tạo thành những dấu ấn khó mờ phai của phố lãng đãng, của những dáng người đầy tâm trạng, những khoảng vắng đầy nỗi niềm, còn anh, anh đang tái hiện phố của lớp người mình, phố của những tháng năm thanh xuân mà anh đã đi qua, cả phố của hôm nay như đang dồn lại nữa. Và đó, phải là phố thật, phố của những hình hài từng có như vậy, chứ không phải là sự tháo lắp, tự tạo ra thêm. “Chẳng hạn, tôi không muốn bịa ra ở góc kia một cái cột điện mà vốn không có thực. Cũng như những mái nhà của những ngôi nhà liền kề nhau. Trong tranh, tôi đưa cảm xúc vào những sáng tạo trên cơ sở hiện thực. Phố nào có chi tiết nào đáng chú ý, mình có thể khai thác làm điểm nhấn, để những cái khác mờ đi trong một tổng thể. Quan trọng là bố cục, đường nét, màu sắc phải được đặt trong một tổng thể”, họa sĩ nói.

Quan điểm vẽ phố của Bùi Lê Dũng là như thế, đề cao sự chân thực của bối cảnh. Anh có thói quen chuẩn bị tư liệu từ thời sinh viên, học theo cái nếp của những người “cũ”, thường trực cuốn sổ, cây bút trong tay để ký họa, để ghi lại những chi tiết trong không gian, đời sống quanh mình. Nhiều nơi trên phố phường Hà Nội anh đã ghi lại, để hóa ra sau này chỉ còn có thể thấy lại nó trong tranh của mình, vì nơi đó đã đổi khác. Như cái góc phố Lương Ngọc Quyến, họa sĩ mỉm cười nhớ lại những cuộc trò chuyện với anh em bạn bè khi đi qua đó, khi ngồi cà-phê, chè chén vỉa hè. Ai đó nói chỗ kia trước nó khác cơ, hoặc người ta không hình dung nổi chỗ ấy đã từng như thế nào. Ngay cả những người không quen tình cờ muốn biết chỗ ấy, chỗ nọ của phố mà nay đã khoác một tấm áo mới bóng lộn hoặc cao vút lên hay tràn rộng ra đồ sộ, chật chội, thì đây, có đôi ba bức họa để cho người ta có thể nhớ ra, có thể hoài niệm. Và như còn bâng khuâng về những gì đó lẽ ra đã phải giữ lại.

4. Tôi hỏi anh có nghĩ về một trách nhiệm gì đó không, với những loạt tranh trong tháng năm này. Họa sĩ từ tốn nói về cái lẽ chắc không cần phải đến vậy. Một người yêu nơi mình sinh ra, lớn lên và sống, cảm thấy thích thì ghi lại nhỡ sau không thấy được nữa thì cũng tiếc. Và với con cái, với người thân, họa sĩ vẽ như lưu lại một ký ức để có thể chia sẻ lại. Với cả những người xem tranh nữa. Ký ức đó, có thể thoáng đãng, có thể trầm lặng, bâng khuâng, có thể buồn dịu nhẹ…, nhưng là điều mà con người ta nên “cài đặt” nó trong đời sống của mình.

Xem tranh Bùi Lê Dũng, dìu dịu một cảm xúc bâng khuâng, thưa vắng nhưng không hoang dại, tiêu điều, bi thương. Ở đó ta cảm nhận được hơi thở đời sống, nhìn được những thay đổi mà như tác giả tâm sự, mình cũng khó có quyền ngăn cấm những đổi thay của phố, của nhà, của chợ, của hồ…, để chỉ giữ lại cái mái ngói cũ mình thích, căn gác lãng mạn của ngôi nhà Tây. Nhưng cũng chính ở đó, những khoảng không rực nắng và những vệt nắng cắt chia nhau xuống một không gian vắng đang nhắc ta một điều: Hãy biết nuôi dưỡng sự tĩnh lặng cho tâm hồn người, sự thong thả, lịch lãm cho những góc phố, con phố, có khi cả một thành phố. Thành phố ấy đang quá nhiều đổi thay nhưng cần sớm nhận ra những gì phải giữ lại.

Có thể bạn quan tâm

Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh trong buổi giao lưu, tặng chữ ký bạn đọc tại Hà Nội.

Khi nghề viết trở thành một cách sống

Nguyễn Nhật Ánh nhiều năm qua cũng sống khá lặng lẽ. Ông kín đáo, gần như để tác phẩm làm công việc của nó. Nhưng chính sự lặng lẽ ấy lại khiến một điều trở nên rõ hơn: Giá trị của một nhà văn rốt cuộc không chỉ nằm ở mức độ xuất hiện của họ trong đời sống công chúng, mà quan trọng hơn ở những gì họ để lại trong đời sống của người đọc.

Thử nghiệm vở diễn đầu tiên của dàn khí nhạc bản địa Đông Nam Á

Thử nghiệm vở diễn đầu tiên của dàn khí nhạc bản địa Đông Nam Á

Từ tháng 9, Dàn khí nhạc bản địa Đông Nam Á S.E.A Sound trình diễn thử nghiệm vở diễn đầu tiên mang tên “Thức“ tại Alluvium Centre (đường Đinh Tiên Hoàng, Ninh Bình). Khán giả có thể đăng ký thưởng thức miễn phí qua fanpage của dàn nhạc. “Thức“ là một trải nghiệm âm nhạc hoàn toàn mới, khí nhạc bản địa nhưng không hòa tấu dân ca, không hòa âm phối khí, không lời.

Những câu thơ “nợ màu nhớ nhung”

Những câu thơ “nợ màu nhớ nhung”

Nhà thơ Trương Minh Hiếu vừa cho xuất bản tập thơ lục bát “Thả gió qua sông” (NXB Văn học). Tôi tò mò: “Thả gió qua sông” là gì và Hiếu muốn nói gì với việc thả gió qua sông?

GS Anthony Burke thảo luận trực tiếp với nhà thiết kế Vũ Thảo của Kilomet 109, đại diện Trúc Chỉ và đại diện Vụn Art.

Thiết kế Việt lan tỏa trên kênh truyền hình Australia

1. Trong bối cảnh toàn cầu hóa và bùng nổ công nghệ, câu hỏi “Thiết kế để làm gì?” không còn gói gọn trong tính thẩm mỹ hay công năng đơn thuần. Câu trả lời vừa được khắc họa qua lăng kính của GS, kiến trúc sư Anthony Burke (Australia) cùng một số nghệ sĩ, nhà sáng tạo Việt Nam.

Đồng bào đón Tết Độc lập tại Làng Văn hóa, Du lịch các dân tộc Việt Nam. Ảnh: ANH QUÂN

Lan tỏa sức mạnh nội sinh văn hóa

Một tuần đón Tết Độc lập vừa đi qua, để lại nhiều thông tin quan trọng về các hoạt động văn nghệ tại nhiều nơi trên mọi miền đất nước, vừa góp phần đưa di sản và lan tỏa niềm tự hào dân tộc trong thế hệ trẻ, vừa thu hút bạn bè quốc tế đến du lịch, tham quan.

Cụ già đầu ngõ

Cụ già đầu ngõ

Bà già ngồi trước ngõ gần như suốt ngày. Sáng cũng thấy bà, chiều cũng thấy bà, có hôm tôi đi về quá mười giờ đêm vẫn thấy cái dáng nhỏ thó ấy ngồi trên chiếc ghế nhựa thấp, trước mặt là túi len, lúc nào bà cũng đan len. Tôi vẫn nghĩ nó là thói quen luôn chân luôn tay của lớp người thế hệ trước.

Các liveshow tầm trung thường rất khó để có doanh thu từ tiền bán vé và trông chờ phần lớn ở nhà tài trợ.

Nghệ sĩ Việt chật vật làm liveshow

Ở Việt Nam, để thực hiện một liveshow tầm trung trong một sân khấu ngoài trời hoặc nhà hát khoảng 600-1.000 chỗ ngồi thì tổng kinh phí đầu tư của nghệ sĩ hay nhà sản xuất dao động khoảng 3 đến 5 tỷ đồng. Đây là con số gần như là thách thức với bất kỳ nghệ sĩ nào nếu như không có nhà tài trợ hay nhãn hàng đồng hành.

Đại sứ Đỗ Hùng Việt, Trưởng Phái đoàn thường trực Việt Nam tại Liên hợp quốc, phát biểu giới thiệu nghị quyết.

Việt Nam khởi xướng Thập kỷ quốc tế về Văn hóa

Ngày 4/9, Đại hội đồng Liên hợp quốc khóa 80 đã thông qua Nghị quyết phát động “Thập kỷ quốc tế về Văn hóa vì Phát triển bền vững”, tuyên bố giai đoạn 2027-2036 là Thập kỷ quốc tế về Văn hóa vì Phát triển bền vững.

Nghệ sĩ Phạm Hồng Định (đứng đầu hàng) hướng dẫn các chị em văn nghệ cơ sở trong một chương trình tập huấn.

Giữ lửa văn nghệ trong nhân dân

Không chọn ánh đèn sân khấu làm nơi duy nhất để gửi gắm đam mê, biên đạo múa Phạm Hồng Định - Trưởng phòng Nghiệp vụ Văn hóa, Trung tâm Văn hóa tỉnh Ninh Bình lại dành nhiều tâm huyết cho những chuyến đi về cơ sở. Ở đó, chị gặp những người dân yêu văn nghệ, những câu lạc bộ say mê nghệ thuật truyền thống và những lớp học giản dị nhưng đầy ắp niềm vui.

Hồn Tổ quốc khắc nên hình đất nước

Hồn Tổ quốc khắc nên hình đất nước

Sau 30 phút ngồi cabin cáp treo, chúng tôi lên tới “nóc nhà Đông Dương”. Ngắm nhìn và chụp ảnh mãn nguyện, chúng tôi lục tục giục nhau “xuống núi”. Ông Kim Lãm, người “tổ chức” nhóm lên đỉnh Phan Xi Phăng, xua tay vội vã: “Hôm nay là thứ 6. Điều đặc biệt sắp xảy ra”…

Lễ nhảy lửa đã được đông đảo du khách, người dân các địa phương tìm đến chiêm ngưỡng. Ảnh: THÀNH ĐẠT

Gần nửa thế kỷ tận hiến cho văn hóa sơn cước

Những gì TS Trần Hữu Sơn nói, với tôi, đó hầu hết là những câu chuyện riêng có, lạ lùng mà cảm động về tấm lòng son sắt với di sản văn hóa vùng cao của một chuyên gia uy tín, từng phụ trách ngành văn hóa tỉnh Lào Cai, nguyên Phó Chủ tịch Hội Văn nghệ Dân gian Việt Nam, người được Chính phủ Cộng hòa Pháp trao tặng Huân chương Hiệp sĩ Cành cọ Hàn lâm trong lĩnh vực giáo dục, khoa học và văn hóa nghệ thuật.

Nhà thơ Quách Tấn.

Ba cánh chim bằng miền phố biển

Nha Trang một thời có ba nhân vật văn chương nổi tiếng sống và sáng tác, dâng đời những tác phẩm văn chương tràn đầy giá trị cảm xúc, đó là thi nhân Quách Tấn, Giang Nam và nhà văn Võ Hồng. Họ thật sự là những cánh chim sải cánh rộng trên bầu trời văn chương xứ Việt. Thật may mắn tôi được gặp cả ba con người ấy lúc sinh thời.

Ca sĩ Noo Phước Thịnh biểu diễn tại chương trình “Tổ quốc trong tim”. Ảnh: THÀNH ĐẠT

“Âm nhạc - phương tiện hữu hiệu lan tỏa vẻ đẹp Việt Nam”

Hơn một tuần sau đêm nhạc “Tổ quốc trong tim”, những dư âm và cảm xúc vẫn vẹn nguyên trong ca sĩ Noo Phước Thịnh. Trong không khí kỷ niệm 81 năm Ngày lập nước 2/9, anh chia sẻ về vai trò của âm nhạc, trách nhiệm người nghệ sĩ trong lan tỏa hình ảnh đất nước và con người Việt Nam.

Nhận thức mới về “tài sản số”

Nhận thức mới về “tài sản số”

Trong bối cảnh Việt Nam đang đẩy mạnh quá trình chuyển đổi số quốc gia và bước vào giai đoạn tăng tốc phát triển kinh tế số, các yếu tố như dữ liệu số và tài sản số đang từng bước trở thành nguồn lực chiến lược. Dù vậy, khái niệm “tài sản số” hiện vẫn còn tương đối mới mẻ, dễ bị nhầm lẫn hoặc đồng nhất với tiền mã hóa đơn thuần. Sự thiếu hụt về thông tin đa chiều khiến không ít người tiếp cận lĩnh vực này với tư duy phong trào, tiềm ẩn nhiều rủi ro về pháp lý và tài chính.

Họa sĩ Nguyễn Bỉnh Sơn bên tác phẩm của mình.

“Lạ hóa” cây đa từ sơn mài truyền thống

Chắc tay với kỹ thuật sơn mài truyền thống, Nguyễn Bỉnh Sơn luôn hướng đến tìm tòi cách tạo hình, biểu đạt với những gam màu phá cách, khai thác tính mới lạ, độc đáo cho nghệ thuật sơn mài. Những cây đa của anh đủ màu sắc nhưng vẫn mang đến người xem sự đồng điệu hay đi xa hơn với những khung cảnh thiên nhiên mang tính biểu tượng.

Nơi nơi sáng đèn dịp lễ

Nơi nơi sáng đèn dịp lễ

Những ngày cuối tuần qua, chào mừng 81 năm độc lập, khắp ba miền cùng lúc diễn ra các sự kiện văn hóa, thể thao và du lịch. Tại Hải Phòng chiều tối thứ sáu (28/8), Lễ khai mạc Phố đi bộ, ẩm thực và các hoạt động phát triển kinh tế ban đêm diễn ra tại khu vực Dải vườn hoa Trung tâm và Nhà hát thành phố. Chương trình sẽ diễn ra vào tối thứ 6 và thứ 7 hàng tuần, mang đến cho người dân, du khách những trải nghiệm đặc sắc khi đến với thành phố Cảng.

Các biển hiệu mang nhiều thứ tiếng trên một tòa nhà. Ảnh: K.MINH

Giữ tên tiếng Việt thế nào trong Hà Nội đô thị hóa và hội nhập?

Ngôn ngữ quốc tế đã trở thành một thành tố đáng kể trong cách đặt tên các không gian ở mới của Hà Nội. Nhưng phía sau những cái tên ấy không chỉ là câu chuyện về tiếng Anh hay tiếng Việt. Đó còn là câu chuyện về cách một thành phố đang mở rộng, thay đổi và tạo ra những lớp địa danh mới.

Các em thiếu nhi tham gia chương trình “Trở về thời khắc thiêng liêng” tại Hội trường Thống Nhất. Ảnh: KHÁNH HIỆP

Chạm vào lịch sử

Công nghệ cùng cách trình chiếu, sắp đặt, trưng bày sáng tạo đã đưa khách thưởng lãm hòa vào những thời khắc đáng nhớ của lịch sử.

Thịt luộc mắm tép. Ảnh: SONG ANH

Mắm tép

Mâm cơm có thêm bát mắm tép. Vị ngọt thanh xen lẫn chua nhẹ vừa chạm đầu lưỡi. Đĩa rau muống luộc xanh mướt, bốc lên làn khói mỏng.

Nhóm bạn văn trẻ Gia Lai trong lần ra mắt sách của nhà thơ Lê Vi Thủy.

Tình bằng hữu trợ lực trên đường văn

Trong các nhóm bạn văn chương, ngoài việc chia sẻ những thông tin hữu ích cùng nhau còn là việc giúp nhau, xây dựng, góp ý để có thể có những kỹ thuật viết tốt hơn cũng như có những bài viết hay hơn. Người đi trước sẵn sàng chia sẻ kinh nghiệm, động viên những cây bút mới, tạo nên một môi trường sáng tạo lành mạnh, nơi tài năng được khích lệ và lòng yêu văn học được nuôi dưỡng.