NGÀY HỘI VĂN HÓA CÁC DÂN TỘC CÓ SỐ DÂN DƯỚI 10 NGHÌN NGƯỜI LẦN THỨ NHẤT

Gìn giữ bản sắc các dân tộc ít người

Ngày hội văn hóa các dân tộc có số dân dưới 10 nghìn người với chủ đề “Bảo tồn, phát huy và lan tỏa bản sắc văn hóa truyền thống của các dân tộc rất ít người” lần đầu tiên được tổ chức tại tỉnh Lai Châu từ ngày 3 - 5/11. Sự kiện đặt ra nhiều bài toán cần giải đáp cho các cấp, ban, ngành…
Thiếu nữ dân tộc Lự giới thiệu nghề dệt truyền thống.
Thiếu nữ dân tộc Lự giới thiệu nghề dệt truyền thống.

Trong 54 dân tộc anh em, có 14 dân tộc có số người dưới 10 nghìn người được coi là dân tộc rất ít người bao gồm các dân tộc Ơ Đu, Brâu, Rơ Măm, Pu Péo, Si La, Cống, Bố Y, Cơ Lao, Mảng, Lô Lô, Chứt, Lự, Pà Thẻn và Ngái. Các dân tộc này chủ yếu sinh sống tại 11 tỉnh Lai Châu, Cao Bằng, Thái Nguyên, Điện Biên, Hà Giang, Lào Cai, Yên Bái, Tuyên Quang, Sơn La, Nghệ An, và Kon Tum.

Tín hiệu vui từ những điển hình

Tuy có dân số ít, nhưng một số dân tộc vẫn duy trì và giữ gìn được bản sắc văn hóa truyền thống. Điển hình như dân tộc Cống ở Lai Châu. Chúng tôi gặp già làng uy tín Chang Văn Sang người dân tộc Cống, bản Lăng Phiếu, xã Nậm Khao (Mường Tè, Lai Châu) tại ngày hội. Ông kể, ở xã Nậm Khao có hai bản người Cống là nơi sinh sống của 286 hộ với 972 nhân khẩu. Ngày xưa còn lạc hậu nhiều hủ tục, đến nay được Đảng và Nhà nước quan tâm, đời sống dân tộc chúng tôi được cải thiện, cùng với đó là nếp sống văn hóa mới. Chúng tôi quan niệm tất cả dân tộc trên đất nước Việt Nam đều là con cháu Bác Hồ. Nên ngay chuyện trai, gái tìm hiểu, kết hôn cũng không còn bó buộc trong dân tộc mình nữa. Nhiều con em dân tộc Cống đã lấy vợ, chồng người Kinh và có cuộc sống rất hòa hợp, hạnh phúc.

Mắt ông sáng lên nhớ lại thời thanh xuân của mình, hồi đó ông tham gia đội văn nghệ xã, biểu diễn khắp nơi trong tỉnh. Và bài dân ca của dân tộc mình mà ông yêu thích và tự hào nhất đó là “Tăng A Tim”. Ông già người Cống nhỏ nhắn, lanh lợi bỗng cất lên giai điệu của núi rừng Tây Bắc quê hương, giai điệu bài hát vốn đã được nhạc sĩ Doãn Nho lấy cảm hứng và trở thành tác phẩm âm nhạc nổi tiếng “Chiếc khăn Piêu”.

Thật bất ngờ, ở hai bản người dân tộc Cống tại Nậm Khao với số dân chỉ gần 1.000 người nhưng lại có tới 163 đảng viên, đây là tỷ lệ khá cao. Ông cười hiền, “Tôi năm nay 80 tuổi và cũng chuẩn bị nhận huy hiệu 60 năm tuổi đảng rồi”. Được kết nạp Đảng năm 1963, lúc đang công tác tại UBND xã. Là một đảng viên, già làng trong bản ông nỗ lực vận động các gia đình cho con cháu đến trường học, thực hiện nếp sống mới, cũng như thực hiện các nghĩa vụ đối với Nhà nước như vận động thanh niên đủ tuổi tòng quân bảo vệ Tổ quốc, hay thực hiện hôn nhân đúng pháp luật… “Có nhiều cháu dân tộc Cống được đi học tại các trường dân tộc nội trú của tỉnh, từ nền tảng đó có cháu đã học lên đại học, ra trường về phục vụ, xây dựng quê hương”, ông nói. Điều trăn trở của già làng đảng viên là mong sao cho lớp trẻ ý thức hơn về truyền thống dân tộc, chịu khó học các giai điệu, các bài dân ca, dân vũ, nghi lễ cầu cúng… Đặc biệt là lễ ăn Tết ngô là nghi lễ quan trọng nhất để giữ gìn, tiếp nối và phát huy bản sắc dân tộc Cống mình.

PGS, TS Lê Ngọc Thắng, Tổng Biên tập Tạp chí Dân tộc và Thời đại, Chủ tịch Hội đồng nghệ thuật của ngày hội cũng đánh giá, qua các tiết mục trình diễn về tín ngưỡng của các dân tộc ít người tôi cảm giác hơi bất ngờ bởi vì không nghĩ rằng các dân tộc ít người này như Ơ Đu (Nghệ An) khoảng 400 người, Cống (Nghệ An) gần 1.000 người hay Brâu (Kon Tum) hơn 500 người lại có sức sống mãnh liệt như vậy. Bởi vì, các dân tộc có dân số ít là những cộng đồng dễ bị tổn thương, mất bản sắc văn hóa dẫn đến bị đồng hóa tự nhiên. Những thực hành văn hóa tại ngày hội đã thể hiện một điều gì đó rất bền chặt, tín ngưỡng dân gian là thứ rất quý để người ta giữ gìn và đi theo họ qua nhiều thế kỷ.

Tái hiện Tết ngô của người dân tộc Cống (Lai Châu).

Tái hiện Tết ngô của người dân tộc Cống (Lai Châu).

Nhiều bài toán cần lời giải…

Có một điều mà nghệ nhân Hù Cố Xuân đau đáu, đó là người Si La giờ đây không tự làm được trang phục của mình. Các đồ trang trí, hoa văn trên trang phục đều phải mua hoặc trao đổi. Bà nói, chúng tôi trao đổi hàng với vải chàm, các hoa văn trên váy áo chúng tôi cũng mua sẵn ở chợ. Điều khác biệt về trang phục với các dân tộc khác chỉ là cách phối kết hợp các hoa văn, đồ trang trí, đồng bạc, đặc biệt là khăn đội đầu được quấn tạo hình như chiếc sừng đen của phụ nữ đã có gia đình. Cũng tâm tư như thế, bà Nạ Thị Mai (60 tuổi) dân tộc Cống, xã Pa Thơm, huyện Điện Biên (tỉnh Điện Biên) buồn bã nói, cái trang phục đang mặc vẫn phải mua thôi. Ngày xưa mẹ mình còn sống thì tự làm cho cả nhà được, giờ đây mai một hết rồi. Bản thân mình chỉ còn nhớ một chút nhưng mắt kém lắm nên không làm được nữa. Trang phục dân tộc Cống ở địa phương không còn ai làm cả, muốn mặc ngày lễ phải đi mua từ Lào về. Hồi trước tôi cũng muốn dạy cho bọn trẻ nhưng các cháu không chịu học.

Còn ông Lo Văn Cường (59 tuổi) người Ơ Đu ở Tương Dương, Nghệ An chia sẻ, người Ơ Đu còn biết và nói được tiếng Ơ Đu như tôi chỉ còn khoảng 3-4%. Cả bản hơn 100 hộ chỉ vài người nói được tiếng dân tộc mình, rất khó để truyền dạy lại cho thế hệ trẻ. Tiếng nói bị mai một rồi, con cháu đi học về giờ không nói được tiếng Ơ Đu nữa. Tôi cũng như người dân tại địa phương chỉ mong được hỗ trợ mở lớp dạy ngôn ngữ dân tộc Ơ Đu để con cháu nắm được chứ không là mất gốc. Chia sẻ về việc này, ông Đinh Xuân Thắng, Phó Vụ trưởng Tuyên truyền (Ủy ban Dân tộc) cho biết, dân tộc Ơ Đu khoảng 400 người, thì hầu như bị lai với các văn hóa khác như các bạn nhìn thấy các dụng cụ sinh hoạt lẫn cả dân tộc Khơ Mú, Thái… bởi sống xen kẽ nhau. Rồi ngôn ngữ cũng bị mai một, bởi vậy, các lễ hội này rất quan trọng để chúng ta tìm ra được những tồn tại hạn chế và đề xuất những giải pháp khắc phục. Bởi xác định là một dân tộc thì điều đầu tiên là ngôn ngữ, mà ngôn ngữ mất thì không còn là dân tộc nữa.

Nghệ nhân Ưu tú Hù Cố Xuân, dân tộc Si La (gần 1.000 người) tại xã Can Hồ, huyện Mường Tè (Lai Châu) vốn là giáo viên dạy tiểu học, sau khi về hưu, bà đã cố gắng truyền dạy ngôn ngữ Si La cho thế hệ trẻ bằng cách phiên âm thành tiếng Việt cho các cháu dễ học. Bên cạnh đó, bà còn đi tìm những nghệ nhân, người cao tuổi của dân tộc mình để thu thập những làn điệu, bài hát cổ về phục dựng và lan tỏa bằng cách mở lớp truyền dạy tại địa phương.

Anh Thào A Dơ, cán bộ nghiên cứu sưu tầm Bảo tàng tỉnh Điện Biên cho biết, ở tỉnh chúng tôi có hai dân tộc ít người đó là Cống (hơn 1.000) và Si La (200). Theo chủ trương của tỉnh, ưu tiên phát triển các dân tộc ít người, trong những năm qua chúng tôi đã tiến hành phục dựng và bảo tồn nhiều di sản văn hóa của hai dân tộc như lễ cúng tổ tiên, kết hoa mào gà (dân tộc Cống), cơm mới, cầu mùa của dân tộc Si La. Vấn đề nan giải hiện nay, do thế hệ trẻ ít quan tâm đến văn hóa dân tộc mình nên việc duy trì và phát huy bản sắc rất khó khăn. Với số dân quá ít như vậy, hôn nhân cận huyết ở dân tộc Si La cũng đang là vấn đề cần khắc phục tại địa phương mà chưa có hướng giải quyết. Còn nghề truyền thống thì không có ai theo nữa, các nghi lễ, trình diễn dân ca dân vũ chỉ có người già còn nhớ và thực hành, đây thật sự là vấn đề cấp bách cần phải giải quyết. Trước mắt, bên cạnh công tác tuyên truyền, vận động thì việc phục dựng bảo tồn và hỗ trợ kinh phí để các nghệ nhân duy trì, truyền dạy bản sắc văn hóa cho thế hệ trẻ là rất quan trọng. Chúng tôi đã mở một số lớp truyền dạy về trang phục của dân tộc Cống tiến tới mở thêm một số lớp về nghề đan lát truyền thống.

Ngày hội của 14 dân tộc ít người đã tạo ra một không gian văn hóa đặc biệt ý nghĩa. Mong các nhà lãnh đạo, quản lý ý thức được cách làm văn hóa, cách triển khai chính sách dân tộc, chính sách phát triển kinh tế-xã hội, góp phần xây dựng nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc, đáp ứng yêu cầu phát triển bền vững đất nước.

Có thể bạn quan tâm

Đọc và “chơi” với sách

Đọc và “chơi” với sách

Với chủ đề “Thành thị và nông thôn”, Đêm đọc sách 2026 tại Thành phố Hồ Chí Minh đã thu hút nhiều người yêu văn hóa đọc và văn hóa Pháp đến tham gia.

“Khổng tước” đến Hà Nội

“Khổng tước” đến Hà Nội

Vở vũ kịch “Khổng tước” của Dương Lệ Bình, nghệ sĩ múa Trung Quốc huyền thoại được mệnh danh là “Chim công làng múa” sẽ công diễn tại Hà Nội vào tháng 3.

Vui xuân Tổ quốc tại làng văn hóa

Vui xuân Tổ quốc tại làng văn hóa

Sự kiện “Sắc xuân trên mọi miền Tổ quốc” năm 2026 sẽ do Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch chủ trì, phối hợp một số ban, bộ, ngành trung ương và các địa phương.

Một buổi tập đàn tại nhà Chủ nhiệm CLB.

Sắp 70 năm tiếng vĩ cầm làng Then

Năm 2027, làng Then sẽ tròn 70 năm từ ngày tiếng vĩ cầm vang lên và tiếp nối đến bây giờ. Làng thuộc xã Tân Dĩnh, tỉnh Bắc Ninh (trước đây là xã Thái Đào, huyện Lạng Giang, tỉnh Bắc Giang), vốn nổi tiếng là ngôi làng của những người nông dân chơi nhạc… hoàng gia.

Chuyện của một nhà văn yêu màu xanh

Chuyện của một nhà văn yêu màu xanh

Trong tác phẩm văn xuôi thứ năm của mình - “Chuyện cây chuyện đời” (NXB Văn học và Công ty Văn hóa Đông Tây, 2025), nhà văn Trần Thùy Linh vẫn chính bút nghề nghiệp chính chị là một họa sĩ.

Lê Trọng Nghĩa trong một chương trình giao lưu về Tiếng Việt.

Tìm sự giàu đẹp trong từng câu chữ

Ra đời từ năm 2019, trang Tiếng Việt giàu đẹp không chỉ dừng lại ở việc giải thích từ ngữ đơn thuần. Qua từng bài viết, dự án gợi mở một thái độ nghiêm cẩn với Tiếng Việt, coi ngôn ngữ không chỉ là công cụ giao tiếp, mà còn là một phần bản sắc văn hóa dân tộc, củng cố lòng tự hào dân tộc.

Dự án Công viên Thống Nhất tại Khu Di tích quốc gia đặc biệt Đôi bờ Hiền Lương - Bến Hải (Quảng Trị). Ảnh: ANH QUÂN

Vì sự thanh bình và xanh tươi bền vững

Dự án Công viên Thống Nhất tại Khu Di tích quốc gia đặc biệt Đôi bờ Hiền Lương - Bến Hải (Quảng Trị) đang hoàn thiện tôn tạo tổng thể. Mục quan trọng nhất trong dự án là việc tu bổ cầu Hiền Lương bắc qua sông Bến Hải - một “địa chỉ đỏ” là giới tuyến chia cắt đất nước suốt 21 năm (1954-1975).

Bàn viết với những kỷ vật của nhà văn Tô Hoài.

Kỷ vật của “ông Dế mèn” lên tiếng

Tại ngôi nhà 21B phố Đoàn Nhữ Hài (Hà Nội), nơi nhà văn Tô Hoài từng sống, viết và tiếp bạn văn, không gian văn hóa “Tô Hoài House” vừa được hình thành. Hàng nghìn kỷ vật kể lại câu chuyện đời sống và lao động chữ nghĩa của tác giả “Dế Mèn phiêu lưu ký”.

Lấy văn hóa soi đường cho thắng lợi

Lấy văn hóa soi đường cho thắng lợi

Xây dựng và phát triển văn hóa thật sự trở thành nền tảng, nguồn lực nội sinh, sức mạnh mềm, động lực phát triển đất nước nhanh, bền vững trong kỷ nguyên mới.

Kẻ cắp ở cuối làng

Ở quê tôi ngày ấy, cái nghèo không chỉ là sự thiếu thốn vật chất, mà nó còn tồn tại một thứ định kiến vô hình, tàn nhẫn. Những gia đình sống ở cuối làng, nơi con đường đất cụt ngủn và cỏ dại mọc lút đầu gối, thường mặc nhiên bị coi là "vùng tối" của cả cộng đồng.

Các món chè. Ảnh: NAM NGUYỄN

Nhớ sao vị ngọt ngào thơ ấu

Một sáng cuối tuần, tôi ghé khu chợ nhỏ quen thuộc gần nhà. Đang mải miết suy nghĩ mua nguyên vật liệu gì thì tiếng rao lảnh lót “Ai chè đậu đỏ, đậu đen, đậu xanh, thập cẩm không?” của một người phụ nữ quẩy quang gánh trên vai đã làm tôi khựng lại.

Cảnh đón nhận gươm thiêng.

Kể chuyện Vua Lê bên Hồ Gươm

Tọa lạc gần Hồ Gươm huyền sử, nhìn qua mặt hồ sang bên kia là di tích tưởng niệm Vua Lê Thái Tổ với bức tượng vua trên cột cao, nhỏ mà uy nghi, tinh tế, có lẽ vở kịch “Huyền tích Hồ Gươm” trong chùm tác phẩm mới của Nhà hát Kịch Hà Nội thể hiện trách nhiệm các nghệ sĩ được đứng chân trên mảnh đất trung tâm Thủ đô linh thiêng.

Đạo diễn Trần Việt Văn và mẹ - PGS, TS Lê Thị Đức Hạnh.

“Trân trọng khoảnh khắc đời thường với mẹ”

Thử sức lần đầu với vai trò đạo diễn, nhà báo, nhiếp ảnh gia Trần Việt Văn đã ghi dấu ấn bằng hàng loạt giải thưởng uy tín dành cho bộ phim “Mẹ tôi” (My Mother). Bộ phim là lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự trân trọng những khoảnh khắc rất nhỏ, rất đời thường với mẹ, khi mẹ vẫn còn hiện diện trong cuộc đời.

Minh họa: ĐẶNG TIẾN

Người khách đến nhà

Nắng tháng 5 dát vàng mái phố. Ngôi biệt thự số 7 Rue Jean Soler nằm ngay góc giao với Rue Jauréguiberry dường như nổi bật thêm lên bởi mầu sơn vàng. Ông Duot Bertheur (Đuy ô), người chủ của ngôi biệt thự, dậy sớm, đứng trên ban-công tầng 2, để ngắm nắng sớm mai.

“Nhân duyên” của minh triết

“Nhân duyên” của minh triết

Tập thơ “Nhân duyên” của Đại tá, nhà báo Nguyễn Kiên Thái (NXB Hội Nhà văn, năm 2025) với 160 trang, hơn trăm bài thơ hấp dẫn bạn đọc bởi tính minh triết.

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Hạnh.

Kể chuyện Tây Nguyên bằng âm nhạc

Gần nửa thế kỷ âm thầm và bền bỉ, nhạc sĩ Nguyễn Văn Hạnh đã “kể” hàng trăm câu chuyện bằng âm nhạc. Những bản tình ca về con người, văn hóa và bản sắc Tây Nguyên của ông như những dòng suối mát thấm đẫm tâm hồn.

Ngợi ca hình tượng Bác Hồ

Ngợi ca hình tượng Bác Hồ

XB Hội Nhà văn vừa xuất bản tập thơ "Ánh dương còn mãi" của tác giả Văn Diên. Đây là sự tri ân, góp phần lan tỏa cuộc vận động "Học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh".

Điểm nhấn kỷ niệm và chờ xuân

Điểm nhấn kỷ niệm và chờ xuân

Một sự kiện cần điểm lại, bởi liên quan đến những kỷ niệm đi vào trái tim tuổi thơ nhiều thế hệ. Đó là cuối tuần qua, Liên đoàn Xiếc Việt Nam vừa kỷ niệm 70 năm một nghiệp - nghề vất vả (16/1/1956 - 16/1/2026).

"Ai về Bình Định mà coi...". Ảnh: NGUYỄN LINH VINH QUỐC

Để Võ cổ truyền Bình Định thăng hoa

Đề nghị UNESCO ghi danh trong danh sách Di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại là cách hiệu quả để khẳng định, tôn vinh các giá trị của Võ cổ truyền Bình Định cùng với việc vươn ra giao lưu văn hóa võ học với khu vực và thế giới.

Sấu đá - thành bậc thời Lý ở Hoa Lâm Viên đang được lưu giữ tại chùa Phúc Lâm - Đông Anh, Hà Nội. Ảnh: PGS ĐẶNG HỒNG SƠN

Hồi quang của một Hành cung rực rỡ

Hoa Lâm Viên đang dần được đặt vào vị trí của một nguồn lực văn hóa mạnh mẽ, có khả năng tham gia trực tiếp vào quá trình phát triển kinh tế - xã hội và công nghiệp văn hóa Thủ đô.

Nhà khoa học chân chính

Đó là biệt danh lũ chúng tôi đặt cho anh khi mon men lên Thư viện Quốc gia mượn sách. Giữa môi trường tri thức trăm phần trăm, giáo sư, tiến sĩ "đông như quân Nguyên", anh vẫn nổi bật bởi vẻ đắm đuối suy tư những điều cao siêu đến thoát tục.

“Chấm • Chạm” ở Đà Nẵng

“Chấm • Chạm” ở Đà Nẵng

Ngày 17 và 18/1 tại Đà Nẵng, Trường HOPE School và Ban tổ chức chương trình “Chấm • Chạm” sẽ tổ chức cho học sinh chấm màu lên bức tranh chung và thực hiện thao tác chạm đầu ngón tay khi hai người ghép lại, tạo thành hình trái tim.

Ảnh: SONG ANH

Mảnh vườn xưa

Tôi có thói quen khắc số năm sau ngày bà mất lên thanh xà ngang trong nhà vào mùa cây thay lá.

Các bạn trẻ trải nghiệm sáng tạo với lá bồ đề.

Mạnh dạn gây dựng hệ sinh thái di sản giữa phố cổ

Giữa phố cổ Hà Nội, một hoạt động quảng bá sản phẩm văn hóa, tác phẩm nghệ thuật mới xuất hiện tại Trung tâm Văn hóa Nghệ thuật 22 Hàng Buồm. Tại đây, tranh thêu lá bồ đề, gốm, trà và thảo dược truyền thống được trưng bày, kể chuyện và khuyến khích du khách trải nghiệm.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Xóm cầu thang

Cục diện bê-tông hóa đã thiết lập từ cao xuống thấp khi tòa nhà đi vào sử dụng. Cư dân ở đây tuyền ở quê lên, trong ký ức bùn theo chân lên tận giường, “hai xoa, ba đập” khuất mắt trông coi. Họ chỉ mong đoạn tuyệt được với bùn đất để làm người phố ra sáng vào bóng.